Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 328: Lời Lẽ Khắc Sâu: Hồi Ức Vỡ Vụn Thượng Cổ

Súc tu khổng lồ của Ma Chủ lao đến, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một ngọn núi, nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn thẳng vào sự hủy diệt, như một phàm nhân đang đối mặt với định mệnh của chính mình. Y không có sức mạnh, nhưng y có một thứ khác, một thứ mà ngay cả Ma Chủ cũng không thể hiểu được: ý chí của một phàm nhân muốn sống, và muốn bảo vệ những người y quan tâm, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa.

Chỉ trong tích tắc, thân hình gầy gò của Tạ Trần cùng với Lăng Nguyệt Tiên Tử trong vòng tay y, đã bị nuốt chửng hoàn toàn bởi xúc tu đen kịt, không để lại dấu vết nào trên chiến trường hỗn loạn. Kẻ khác có lẽ sẽ cho rằng đó là một sự kết thúc thảm khốc, một cái chết không chút ý nghĩa của một phàm nhân dám đối đầu với thần linh. Nhưng đối với Tạ Trần, đó lại là cánh cửa dẫn vào một vực sâu khác, một thế giới khác, nơi y có thể tìm thấy lời giải cho những câu hỏi đã ám ảnh y bấy lâu nay.

Khi bị hút vào bên trong, cảm giác đầu tiên ập đến Tạ Trần không phải là đau đớn thể xác, mà là một sự bóp méo khủng khiếp của mọi giác quan. Thời gian và không gian như bị kéo giãn, xoắn vặn đến cực điểm, khiến y mất đi mọi khái niệm về phương hướng, về trên dưới, về trước sau. Xung quanh y là một không gian hỗn loạn nguyên thủy, một U Minh Đ��a Phủ đúng nghĩa, nhưng không phải là nơi giam giữ linh hồn kẻ chết, mà là nơi chôn vùi ký ức của một kỷ nguyên đã mất. Không có định hình rõ ràng, chỉ có những dòng ma khí cuồn cuộn, đặc quánh như mực tàu, mang theo sức nặng của vạn vật tan rã. Chúng xoáy tròn, gào thét, như hàng vạn oan hồn bị mắc kẹt trong vòng luân hồi không lối thoát, tạo nên một bản giao hưởng ghê rợn của sự hủy diệt. Tiếng gió hú rít lên từng hồi, lạnh lẽo thấu xương, hòa lẫn với tiếng xiềng xích vô hình va đập, tiếng gào thét của sự hỗn loạn nguyên thủy, vang vọng từ thẳm sâu vô định.

Mùi vị cũng thật kinh hoàng. Một mùi máu tanh nồng nặc, đến mức dường như có thể nếm được trong không khí đặc quánh. Xen lẫn vào đó là mùi lưu huỳnh gay gắt, mùi thối rữa của vạn vật bị ăn mòn, của linh hồn bị mục ruỗng, và mùi đất ẩm mục, lạnh lẽo, gợi nhắc về những ngôi mộ cổ xưa đã bị lãng quên. Bầu không khí nơi đây u ám, lạnh lẽo, tăm tối đến cực điểm, tạo ra một áp lực đè nén khổng lồ, khiến Tạ Trần cảm thấy như thể toàn thân mình đang bị nghiền nát, bị hòa tan vào sự hư vô. Cảm giác mất phương hướng hoàn toàn bao trùm, nhưng lạ thay, tâm trí Tạ Trần vẫn giữ được sự tĩnh lặng đến khó tin. Y biết rằng, trong sự hỗn loạn tối thượng này, chỉ có sự bình tĩnh tuyệt đối mới có thể dẫn lối.

'Nhân Quả Chi Nhãn' của y, ẩn sau đôi đồng tử sâu thẳm, giờ đây rực sáng đến cực điểm, không phải để tấn công hay phòng thủ, mà là để thấu thị, để tìm kiếm chân tướng. Nó như một ngọn hải đăng duy nhất trong biển đêm mịt mùng, giúp y định hình được chút ít trong cơn lốc của ma khí. Từng mảnh vỡ của một kỷ nguyên đã mất hiện lên chớp nhoáng, thoáng qua trước mắt y, tựa như những ảo ảnh vô thường. Đó là hình ảnh Thiên Đạo thuở sơ khai, hùng vĩ nhưng non trẻ, tràn đầy sinh cơ nhưng cũng tiềm ẩn những vết nứt vô hình. Rồi đến sự hình thành của 'Thần Chi Khuyết Hãm', một vết thương nhỏ bé ban đầu, nhưng theo thời gian đã dần lớn mạnh, ăn mòn cả bản nguyên của thế giới. Tạ Trần cảm nhận được nỗi đau đớn nguyên thủy, sự phẫn uất của một thực thể vĩ đại đã bị lãng quên, bị bỏ rơi trong dòng chảy vô tận của thời gian.

Y ôm chặt Lăng Nguyệt Tiên Tử trong vòng tay. Nàng vẫn bất tỉnh, thân thể lạnh giá, sinh khí dường như đã cạn kiệt đến mức chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh. Nhưng lạ thay, trong vòng xoáy kinh hoàng này, nàng lại không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn của ma khí. Thay vào đó, một luồng khí tức cổ xưa, bí ẩn, dường như đang len lỏi vào cơ thể nàng, chậm rãi nhưng kiên định, như đang hàn gắn những vết thương trí mạng, nhưng cũng đồng thời thay đổi bản chất của nàng từ sâu thẳm. Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc bạc của nàng, cảm nhận được sự vô thường của sinh mệnh, và cũng cảm nhận được sự kiên cường của một linh hồn dù đang đứng trước bờ vực của sự tiêu vong.

Y không nói một lời, chỉ dùng ý niệm và 'Nhân Quả Chi Nhãn' để 'đọc' và 'cảm nhận' môi trường xung quanh. Y không chống cự, không phản kháng, mà để bản thân mình trôi theo dòng xoáy của ma khí, như một kẻ bơi lội lão luyện giữa dòng nước xiết, không cố gắng bơi ngược mà thuận theo dòng chảy, tìm kiếm kẽ hở, tìm kiếm điểm yếu từ gốc rễ của 'Thần Chi Khuyết Hãm'. Tạ Trần biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt đơn thuần. Hắn là hiện thân của một sự chấp niệm, một nỗi đau đã bị tích tụ qua hàng vạn năm. Để đánh bại hắn, không thể chỉ dùng sức mạnh, mà phải chạm đến cốt lõi của chấp niệm đó, phải hóa giải nỗi đau đó.

Trong vô định, Tạ Trần chợt nhận ra một điểm kỳ lạ. Giữa sự hỗn loạn tột cùng, lại có một luồng năng lượng dường như có trật tự hơn, một sự dao động tinh vi mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y đã tinh tường nhận ra. Đó không phải là một điểm yếu về vật lý, mà là một điểm yếu về ý chí, về ký ức. Tựa như một vết sẹo cũ kỹ trên thân thể khổng lồ của Ma Chủ, không gây ra đau đớn trực tiếp, nhưng lại là nơi ẩn chứa những câu chuyện chưa được kể, những nỗi niềm chưa được giải bày. Y hướng toàn bộ ý niệm của mình về phía đó, dồn nén 'Nhân Quả Chi Nhãn' đến cực hạn, như một mũi khoan vô hình, xuyên sâu vào cốt lõi của Ma Chủ Cửu U. Y không hề sợ hãi, vì y biết rằng, đây chính là con đường duy nhất để phá vỡ cục diện bế tắc này, con đường duy nhất để cứu vãn Lăng Nguyệt, cứu vãn chính mình, và có thể là cả nhân gian.

Khi Tạ Trần chạm đến 'điểm yếu' của Ma Chủ, không gian hỗn loạn ban đầu bỗng chốc lắng xuống, như một cơn bão tố vừa trải qua, để lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ma khí vẫn cuồn cuộn nhưng không còn hung hãn như trước, mà trở nên mơ hồ, mờ ảo, như một dòng sông thời gian chảy ngược. Trước mắt Tạ Trần, một trường cảnh ký ức hiện ra, không rõ ràng nhưng lại đầy đủ cảm xúc, tựa như đang xem một cuốn phim cổ xưa quay chậm. Đó là những hình ảnh về một 'Thiên Đạo' hùng vĩ nhưng non trẻ, chưa có kinh nghiệm, chưa đủ sự khôn ngoan để quản lý một thế giới rộng lớn. Những sinh linh Thượng Cổ đầu tiên xuất hiện, thuần khiết và mạnh mẽ, sống trong sự hòa hợp với tự nhiên và Thiên Đạo. Nhưng rồi, một sự kiện đã xảy ra, một 'khuyết thiếu' nhỏ bé ban đầu, một vết nứt vô hình trong bản chất của Thiên Đạo, đã bắt đầu xuất hiện. Nó không phải là sự hủy diệt, mà là sự thiếu sót, sự bỏ quên, sự lãng quên một phần quan trọng của chính mình.

Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn' mở rộng đến cực hạn, nhìn thấy rõ ràng quá trình 'khuyết thiếu' đó dần lớn mạnh, ăn mòn bản nguyên của Thiên Đạo, và biến đổi một trong những sinh linh Thượng Cổ đầu tiên thành Ma Chủ Cửu U ngày nay. Đó là một quá trình đầy đau đớn, đầy phẫn uất, không phải là sự lựa chọn mà là một sự biến chất bị ép buộc. Ma Chủ Cửu U, trong trường cảnh ký ức này, không phải là một kẻ ác độc bẩm sinh, mà là một kẻ bị thương, bị bỏ rơi, bị biến dạng bởi chính sự khuyết thiếu của Thiên Đạo. Hắn là một vết thương không thể hàn gắn, một tiếng khóc của một kỷ nguyên đã mất, bị lãng quên bởi chính kẻ đã tạo ra hắn.

Trong không gian ký ức đó, Tạ Trần đối diện trực tiếp với Ma Chủ Cửu U, giờ đây không còn là khối hỗn mang khổng lồ, mà như một 'bản nguyên' bị bóp méo, một linh hồn bị thương tích từ thuở hồng hoang. Hắn không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối ý niệm, một tập hợp những nỗi đau và phẫn uất đã tích tụ qua vạn cổ. Tạ Trần không tấn công, không dùng sức mạnh. Y biết rằng, trước một thực thể đã tồn tại từ Thượng Cổ, sức mạnh vật lý chỉ là vô nghĩa. Y cất lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng khắp không gian, như một tiếng chuông đánh thức những ký ức bị chôn vùi, những sự thật đã bị lãng quên.

"Ngươi không phải là sự hỗn loạn thuần túy, Ma Chủ," Tạ Trần chậm rãi nói, từng lời như một lưỡi dao sắc bén, nhưng không phải để gây thương tích, mà để bóc tách lớp vỏ bọc bên ngoài, chạm đến cốt lõi đau đớn. "Ngươi là vết thương của Thiên Đạo, là tiếng khóc của một kỷ nguyên đã mất. Ngươi phá hủy vì ngươi đã bị phá hủy trước tiên."

Lời nói của Tạ Trần không mang theo bất kỳ linh lực hay uy áp nào, nhưng lại có một sức nặng khó tả, bởi nó chạm đến sự thật, một sự thật mà Ma Chủ đã cố gắng chôn vùi dưới hàng vạn năm hủy diệt. Không gian ký ức rung chuyển nhẹ. Tiếng vọng của những lời thề nguyền cổ xưa, những lời thề nguyền của Thiên Đạo và các sinh linh Thượng Cổ, bỗng chốc vang lên. Rồi tiếng than thở của một thực thể vĩ đại, tiếng lòng của Ma Chủ, mang theo sự bi tráng và u buồn, bắt đầu trỗi dậy. Tạ Trần có thể cảm nhận được mùi hương trầm lạnh lẽo của thời gian, mùi linh khí thuần khiết đã bị vẩn đục, mùi máu tanh và sự thất vọng sâu sắc bao trùm không gian này.

"Ngươi đã từng là một phần của sự cân bằng, phải không?" Tạ Trần tiếp tục, đôi mắt thấu thị nhìn thẳng vào bản nguyên của Ma Chủ. "Ngươi đã từng là người gánh vác một phần trách nhiệm, một khía cạnh của Thiên Đạo, nhưng rồi, trong quá trình hình thành của thế giới, ngươi đã bị bỏ lại, bị lãng quên, bị biến thành một 'khuyết thiếu'. Sự tồn tại của ngươi không phải là lựa chọn của ngươi, mà là hậu quả của một sự kiện Thượng Cổ, một sai lầm của Thiên Đạo non trẻ."

Từng lời của Tạ Trần như những mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào những vết thương cũ rích, những nỗi đau đã bị phong ấn của Ma Chủ. Hắn, hay đúng hơn là bản nguyên của hắn, bắt đầu dao động dữ dội. Tạ Trần biết, Ma Chủ luôn tự hào về sự hủy diệt, về việc hắn là kẻ sẽ phá vỡ mọi quy tắc để tái sinh một kỷ nguyên mới. Nhưng hắn chưa bao giờ nhìn nhận bản thân mình như một nạn nhân, một sản phẩm của sự khuyết thiếu. Việc bị một phàm nhân chỉ ra sự thật phũ phàng này đã khiến hắn chìm vào mâu thuẫn nội tại sâu sắc.

"Ngươi hủy diệt nhân gian, hủy diệt các tiên môn, không phải vì ngươi muốn tạo ra một trật tự mới," Tạ Trần nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Mà vì ngươi muốn trả thù, muốn phá bỏ xiềng xích của nỗi đau đã trói buộc ngươi. Ngươi muốn Thiên Đạo phải đối mặt với chính sự khuyết thiếu mà nó đã tạo ra. Ngươi muốn tất cả phải cảm nhận được nỗi đau mà ngươi đã gánh chịu qua vạn cổ."

Lời lẽ của Tạ Trần không chỉ là sự phân tích, mà còn là sự đồng cảm, sự thấu hiểu. Y không đứng ở vị thế của kẻ phán xét, mà đứng ở vị thế của một người thấu hiểu "nhân quả", thấu hiểu nỗi đau của một thực thể bị ruồng bỏ. Y nhìn thấy sự bi tráng trong số phận của Ma Chủ, một kẻ hủy diệt nhưng lại là một kẻ bị thương tích sâu sắc. "Sự chấp niệm của ngươi, Ma Chủ, chính là xiềng xích đã trói buộc ngươi trong vòng luân hồi của sự hủy diệt. Ngươi nghĩ ngươi đang tự do, nhưng ngươi chỉ đang lặp lại bi kịch của chính mình, và của cả Thiên Đạo."

Không gian ký ức bắt đầu vỡ vụn. Ma Chủ Cửu U, hay bản nguyên của hắn, gầm lên một tiếng đau đớn, không phải vì sát thương vật lý, mà vì sự thật đã bị phơi bày. Những hình ảnh về Thiên Đạo sơ khai, về các sinh linh Thượng Cổ, về sự hình thành của 'khuyết thiếu', tất cả đều tan biến, như những ảo ảnh bị xua đuổi bởi ánh sáng của sự thật.

Lời lẽ của Tạ Trần đã tạo ra một vết nứt sâu sắc trong sự kiên định của Ma Chủ. Không gian Thượng Cổ bắt đầu tan rã, xen lẫn với cảnh tượng chiến trường hiện tại đang bị tàn phá bên ngoài. Tạ Trần cảm nhận được một sự giằng xé dữ dội trong bản nguyên của Ma Chủ, như thể hai ý chí đối lập đang chiến đấu bên trong hắn. Ma khí cuộn trào mạnh hơn, nhưng không còn sự đồng nhất. Nó trở nên hỗn loạn, phân mảnh, không còn uy lực tuyệt đối như khi hắn xuất hiện trong hình thái 'Thần Chi Khuyết Hãm' nữa. Tiếng gầm gừ đau đớn của Ma Chủ vang vọng khắp không gian, không còn là tiếng gầm uy hiếp, mà là tiếng gầm của một con thú bị thương nặng, đang vật lộn với chính nỗi đau của mình.

"Ngươi... ngươi hiểu gì về ta? Ngươi chỉ là một phàm nhân!" Giọng nói của Ma Chủ Cửu U vang lên, khàn đặc và đầy phẫn nộ, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự bàng hoàng, sự lung lay không thể che giấu. Hắn không thể tin được rằng một phàm nhân lại có thể nhìn thấu đến tận cốt lõi bản nguyên của mình, lại có thể chạm đến vết thương đã bị phong ấn qua hàng vạn năm. Sự cuồng nộ của hắn không còn là sự tập trung vào việc hủy diệt, mà là sự hỗn loạn của một kẻ đang bị tấn công vào chính ý chí, vào chính niềm tin của mình.

Tạ Trần, với vẻ bình tĩnh đến đáng sợ, đáp lại, "Ta hiểu nhân quả. Và nhân quả của ngươi bắt nguồn từ sự chấp niệm vào một vết nứt không thể hàn gắn. Ngươi muốn phá vỡ Thiên Đạo, nhưng ngươi lại bị trói buộc bởi chính bi kịch của Thiên Đạo. Ngươi muốn tự do, nhưng ngươi lại là tù nhân của chính nỗi đau của mình."

Lời nói của Tạ Trần như một mũi kim sắc bén, xuyên sâu vào 'lỗ hổng' nội tâm của Ma Chủ, gieo vào đó một 'hạt giống nghi ngờ' về bản chất thực sự của sự tồn tại của hắn. Ma Chủ, trong hình thái hỗn mang, bắt đầu co rút dữ dội. Các xúc tu đen kịt, vốn cuồng loạn, giờ đây lại xoắn vặn vào nhau một cách vô định, mất đi sự định hướng. Sức mạnh hủy diệt của hắn không còn là một dòng chảy liên tục, mà bị ngắt quãng, gián đoạn.

Ngoài không gian này, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, vẫn đang dốc toàn lực tấn công vào điểm yếu mà Tạ Trần đã chỉ điểm. Trường Thương Hạo Nhiên của Dương Quân, mang theo ánh sáng chói lọi của chính đạo, đâm thẳng vào một vùng ma khí yếu ớt trên thân thể Ma Chủ. Mộ Dung Tuyết, dù đã kiệt sức, vẫn cắn chặt răng, duy trì phù văn khuấy động linh khí, tạo ra sự hỗn loạn trong sự hỗn loạn. Cả hai đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra bên trong Ma Chủ, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi. Ma khí đang yếu đi, và sự cuồng loạn của Ma Chủ đã chuyển sang trạng thái đau đớn.

Bạch Vô Thường, ẩn mình trong bóng tối hư vô, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Y cảm nhận được sự suy yếu nội tâm của Ma Chủ Cửu U, một sự suy yếu không đến từ đòn tấn công vật lý, mà đến từ lời lẽ của Tạ Trần. Ý chí Thiên Đạo trong y dao động dữ dội. Thiên Đạo đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu sinh tử với Ma Chủ, một cuộc chiến của sức mạnh tuyệt đối. Nhưng chưa bao giờ Thiên Đạo nghĩ rằng, một phàm nhân lại có thể dùng lời lẽ, dùng sự thật về nhân quả, để làm lung lay một thực thể cổ xưa như Ma Chủ.

"Hạt giống nghi ngờ đã được gieo," Bạch Vô Thường thì thầm, giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong hư không, nhưng mang theo một sự kinh ngạc chưa từng có. "Một phàm nhân, lại có thể chạm đến cốt lõi của 'Thần Chi Khuyết Hãm', và lay chuyển ý chí của một kẻ đã chấp niệm vạn cổ. Đây là... một biến số khủng khiếp." Y nhận ra, Thiên Đạo đang đứng trước một mối đe dọa khác, không phải từ Ma Chủ, mà từ chính Tạ Trần, từ khả năng "nhân quả" của y, khả năng định hình lại mọi quy tắc. Bạch Vô Thường bắt đầu cân nhắc những hành động cực đoan hơn để bảo vệ Thiên Đạo, không chỉ khỏi Ma Chủ, mà còn khỏi "điểm neo nhân quả" mang tên Tạ Trần.

Trong trung tâm vùng hỗn loạn, Ma Chủ Cửu U gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, một tiếng gầm vang vọng như hàng vạn linh hồn bị xé nát. Khối hỗn mang khổng lồ của hắn co rút dữ dội, như thể đang cố gắng tự xé rách chính mình. Các mảnh vỡ không gian, những ảo ảnh Thượng Cổ và hiện tại, hòa trộn vào nhau một cách hỗn độn, rồi đột ngột bị cuốn ngược trở lại. Xúc tu đen kịt, đã nuốt chửng Tạ Trần và Lăng Nguyệt, giờ đây không còn sức mạnh để giữ chặt. Nó bắt đầu mở ra, giải phóng Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử ra khỏi vòng xoáy chết chóc. Tạ Trần cảm nhận được một luồng lực đẩy mạnh mẽ, đẩy y và Lăng Nguyệt ra khỏi bản nguyên của Ma Chủ, trở về chiến trường.

Cùng lúc đó, Ma Chủ Cửu U, trong hình thái 'Thần Chi Khuyết Hãm', không còn giữ được sự ổn định. Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm đầy phẫn nộ và đau đớn, nhưng cũng đầy sự hoang mang, rồi khối hỗn mang khổng lồ của hắn bắt đầu co rút, từ từ thoát ly khỏi không gian, như một vết thương đang khép lại, nhưng lại để lại một lỗ hổng sâu sắc trong không khí. Hắn không bị tiêu diệt, nhưng đã bị đẩy lùi, bị suy yếu, và quan trọng hơn, bị gieo vào lòng một hạt giống nghi ngờ, một sự lay động ý chí mà vạn cổ chưa từng có.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free