Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 327: Cuồng Nộ Thượng Cổ: Ma Chủ Hiện Nguyên Hình

Dưới ánh trăng huyết sắc lơ lửng như một con mắt khổng lồ bị thương trên nền trời đêm tăm tối, Phế Tích Cổ Thành chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Gió đêm rít qua những khe đá đổ nát, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi đất ẩm mục, mùi rêu phong cổ kính. Tạ Trần quỳ gối giữa đống hoang tàn, thân hình gầy gò của y run rẩy không phải vì lạnh mà vì một gánh nặng vô hình đang đè nén. Y ôm lấy Lăng Nguyệt Tiên Tử trong vòng tay, nàng tựa như một pho tượng ngọc lạnh lẽo, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt phượng khép hờ, hàng mi dài run rẩy như cánh bướm đêm dính sương. Linh khí từ nàng vẫn thoát ra từng đợt yếu ớt, không còn là sự thuần khiết của tiên gia mà pha lẫn một thứ năng lượng cổ xưa, u ám, đầy biến động.

“Cái giá này… liệu có phải là con đường mà Thiên Đạo muốn?” Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm khàn như tiếng gió xao xác qua lá khô. Y cảm nhận được sự hòa nhập kinh hoàng của Lăng Nguyệt vào cái gọi là 'Thần Chi Khuyết Hãm' Thượng Cổ, một chân lý trần trụi mà y vừa khám phá. 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong y rực sáng, không ngừng phân tích, cố gắng nắm bắt từng sợi tơ nhân quả mỏng manh đang kéo Lăng Nguyệt vào vực thẳm của sự biến đổi. Đó không phải là cái chết, mà là một sự tái sinh, một sự hòa nhập vào định mệnh cổ xưa hơn, một sự từ bỏ bản ngã để trở thành một thứ gì đó vượt ngoài hiểu biết của phàm nhân, thậm chí là cả tiên nhân. Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm hộ thân ngàn năm của Lăng Nguyệt, đã vỡ nát, những mảnh vụn lấp lánh như những giọt nước mắt băng giá, tượng trưng cho một cánh cửa đã mở ra, một giới hạn đã bị phá vỡ. Lăng Nguyệt, sau bao năm tháng cố gắng duy trì bản thân trong khuôn khổ của tiên môn, với sự kiêu hãnh của một bậc tiên tử, giờ đây cũng phải đối mặt với một sự thật lớn lao hơn, một nguồn gốc sâu xa hơn của chính nàng, một thứ gì đó đã bị phong ấn từ thuở hồng hoang.

Bên cạnh, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cũng nằm bất động, thân hình bé nhỏ cuộn tròn, đôi tai cáo và chiếc đuôi trắng muốt ảm đạm, linh khí hỗn loạn như một cơn bão nhỏ trong cơ thể nàng. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng đầy lo lắng, đang dùng linh dược và thuật pháp để cố gắng duy trì sinh khí cho Tiểu Cửu. Nàng liên tục truyền linh khí vào cơ thể Hồ Ly Nữ, nhưng những luồng khí hỗn loạn bên trong lại đẩy lùi mọi nỗ lực. "Nàng ấy cũng đang biến đổi," Mộ Dung Tuyết nói, giọng khẽ run, "như thể bản nguyên của nàng đang bị... lột bỏ, rồi tái tạo lại." Dương Quân và Liễu Thanh Phong đứng ở vòng ngoài, các tu sĩ liên minh còn lại đang cố gắng dựng lại trận pháp phòng ngự đã tan nát. Tuy nhiên, sự hỗn loạn trong không gian đã khiến mọi linh lực trở nên khó kiểm soát, những đạo pháp vừa ngưng tụ đã nhanh chóng tan biến. Không khí nơi đây mang một mùi lạ, vừa tanh nồng như máu, vừa ngai ngái như đất bị sét đánh, và phảng phất một thứ tử khí cổ xưa.

Trong khi đó, ở trung tâm chiến trường, nơi Ma Chủ Cửu U vừa tan biến, không gian bắt đầu vặn vẹo một cách kỳ dị. Những tàn tích cổ xưa của Phế Tích Cổ Thành, vốn đã mục nát hàng ngàn năm, đột nhiên rung chuyển dữ dội. Những cột đá đổ nát ngả nghiêng, những bức tường rêu phong bật ra những mảnh vỡ. Ma khí đen kịt từ nơi Ma Chủ tan biến không những không lắng xuống mà còn trào dâng mạnh mẽ hơn, không còn là ma khí thông thường mà là một dòng chảy của sự hỗn loạn nguyên thủy, mang theo những mảnh vỡ của một kỷ nguyên đã mất, những âm thanh rên rỉ vô hình từ quá khứ xa xăm.

Bạch Vô Thường, ẩn hiện trong không gian như một cái bóng mờ, đôi mắt sáng rực của y chớp động liên hồi. Y cảm nhận được sự bất thường, một thứ gì đó vượt ngoài sự tính toán của Thiên Đạo. "Cái này... không phải là Ma Chủ!" Giọng y vang vọng, lạnh lẽo nhưng ẩn chứa sự kinh hoàng tột độ, như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm. "Hắn đã... hòa nhập vào thứ gì đó! Một thứ thuộc về... Thượng Cổ!" Sự thay đổi này nằm ngoài mọi dự liệu, vượt xa giới hạn mà Thiên Đạo có thể kiểm soát. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ phản nghịch, hắn đã trở thành một biến số không thể hiểu thấu.

Tạ Trần, mặc dù kiệt quệ, vẫn cố gắng ổn định thân thể Lăng Nguyệt. Y biết rằng thời gian không còn nhiều. Y ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm của sự hỗn loạn, ánh mắt y mang một sự quyết tâm sắt đá, nhưng cũng không giấu được vẻ kinh hãi trước cái chân tướng đang dần hiển lộ. Các tu sĩ liên minh, dù hoảng sợ, vẫn tạo thành một vòng phòng ngự mỏng manh xung quanh Tạ Trần và những người bị thương, chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Họ biết, sau cơn bão này, một cơn địa chấn còn kinh hoàng hơn sẽ ập đến.

***

Ngay sau khi lời của Bạch Vô Thường vừa dứt, không gian Phế Tích Cổ Thành như bị xé toạc bởi một tiếng gầm rú không rõ hình dạng, một âm thanh không thuộc về thế giới này, mà là tiếng vọng từ vực sâu của hỗn loạn nguyên thủy. Tiếng gầm rú ấy không chỉ vang vọng trong không trung mà còn xuyên thẳng vào tâm trí mọi sinh linh, khiến đầu óc ong lên, ý chí lung lay. Mây đen cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng kéo đến, nuốt chửng cả vầng trăng huyết sắc, biến bầu trời thành một tấm màn đen đặc không một vì sao. Từng tia sét đỏ máu dữ tợn xẹt ngang dọc, không ngừng giáng xuống mặt đất, tạo ra những tiếng nổ xé tai như không gian đang bị xé rách từng mảnh. Gió xoáy ma khí thổi bay mọi thứ, từ đá vụn, cây cối cho đến cả những tu sĩ không kịp phòng bị. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh cháy khét, mùi tử khí và linh khí hỗn loạn quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở.

Từ trung tâm của ma khí hỗn loạn, Ma Chủ Cửu U hiện nguyên hình. Nhưng hắn không còn là một cá thể với thân hình cường tráng hay khuôn mặt góc cạnh mà Tạ Trần từng đối mặt. Hắn giờ đây là một khối vật chất đen kịt khổng lồ, một thực thể liên tục biến hóa, không ngừng vặn vẹo và mở rộng. Khi nó là một cái đầu rồng dữ tợn với đôi mắt đỏ rực như than hồng, khạc ra những luồng ma khí hủy diệt, thì ngay lập tức, nó lại biến thành vô số xúc tu đen kịt vươn dài ra, nuốt chửng không gian và những tu sĩ xấu số. Đôi khi, một khuôn mặt khổng lồ, méo mó, gào thét không tiếng vang hiện lên, đôi mắt trống rỗng như những hố đen, miệng há rộng như muốn nuốt trọn cả thế giới. Hắn chính là hiện thân của 'Thần Chi Khuyết Hãm' Thượng Cổ, một vết nứt nguyên thủy trong bản thể của vũ trụ, mang theo sự cuồng nộ và ý chí hủy diệt của một kỷ nguyên đã sụp đổ, một kỷ nguyên mà ngay cả Thiên Đạo cũng muốn chôn vùi.

Những mảnh vỡ ký ức Thượng Cổ, những hình ảnh về những sinh linh khổng lồ, những trận chiến tàn khốc, những nền văn minh cổ xưa bị hủy diệt, như các ảo ảnh, liên tục hiện lên khắp chiến trường, lướt qua tâm trí các tu sĩ. Chúng không chỉ là hình ảnh mà còn là những cảm xúc nguyên thủy, những nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng, và cả sự điên loạn, khiến tu vi của họ bị suy yếu đáng kể, ý chí chiến đấu dao động. Nhiều tu sĩ không chịu nổi áp lực tinh thần đó đã ôm đầu gào thét, gục ngã hoặc thậm chí là hóa điên, mặc cho ma khí nuốt chửng.

"TA... LÀ SỰ KHUYẾT THIẾU... LÀ SỰ HỖN LOẠN... LÀ CÁI KẾT CỦA MỌI THỨ!" Tiếng gầm rú của Ma Chủ không còn là âm thanh từ cổ họng, mà là tiếng vang vọng trong tâm trí mỗi người, như một lời nguyền rủa, một tuyên bố về sự tận diệt.

Ma Chủ Cửu U, trong hình thái khủng khiếp đó, không chút chần chừ, tung ra đòn tấn công đầu tiên. Một làn sóng ma khí đen kịt khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt nguyên thủy của Thượng Cổ, quét qua chiến trường. Các trận pháp phòng ngự do các tu sĩ vội vàng dựng lên nhanh chóng vỡ vụn như những tấm kính mỏng manh. Hàng chục tu sĩ ở tuyến đầu bị hất văng đi, thân thể nổ tung thành những màn máu và xương thịt, không kịp phát ra một tiếng kêu.

Dương Quân, với vẻ mặt tuấn tú giờ đây đanh lại vì tuyệt vọng, đã cố gắng triệu hồi Kim Giáp Thần Tướng của mình, nhưng ngay cả vị thần tướng uy vũ cũng chỉ cầm cự được vài hơi thở trước khi bị ma khí ăn mòn, hóa thành cát bụi. Anh lùi lại, cố gắng chống đỡ bằng Trường Thương Hạo Nhiên, nhưng mỗi đòn đánh của Ma Chủ đều mang theo sức nặng của một ngọn núi, khiến cánh tay anh tê dại, nội phủ chấn động. "Không thể... chống đỡ được!" Anh nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt căm phẫn và quyết tử, vung kiếm Bích Lạc, hóa thành hàng trăm đạo kiếm khí xanh biếc, lao thẳng vào khối ma vật khổng lồ. Hắn vẫn cố chấp vào lý tưởng tu tiên của mình, không tin rằng có thứ sức mạnh nào có thể hủy diệt tất cả. "Thiên Đạo bất diệt! Chúng sinh bất tử!" Hắn hét lên, giọng lạc đi vì phẫn nộ. Nhưng kiếm khí của hắn, dù sắc bén đến đâu, cũng chỉ như những mũi kim châm vào một tảng đá khổng lồ, không thể gây ra dù chỉ một vết xước. Ma Chủ Cửu U chỉ khẽ vặn vẹo một xúc tu, dễ dàng đánh tan kiếm khí, rồi quất mạnh vào Liễu Thanh Phong, hất hắn văng xa hàng trăm trượng, thân thể hắn va vào một bức tường đổ nát, xương cốt như muốn rời ra. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên cường, đầy căm hận.

Mộ Dung Tuyết, trong tình thế hỗn loạn, vẫn giữ được chút bình tĩnh, nàng nỗ lực hết sức để bảo vệ Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. Nàng liên tục tạo ra những vòng phòng ngự bằng linh lực tinh thuần của y đạo, nhưng chúng cũng chỉ như những lớp giấy mỏng manh trước cơn sóng thần ma khí. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục thế này, tất cả sẽ bị hủy diệt. Tuyệt vọng dần bao trùm lấy mọi người, không khí bị áp suất đến mức khó thở, cảm giác tận thế đang đến gần, mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.

***

Trong cái vòng vây hỗn loạn và tuyệt vọng đó, Tạ Trần vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh đến đáng sợ. Y ôm chặt Lăng Nguyệt Tiên Tử, thân thể nàng vẫn lạnh lẽo và yếu ớt, nhưng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y lại rực cháy một cách bất thường. Y cố gắng đọc vị những luồng sức mạnh hỗn loạn của Ma Chủ, không phải bằng cách chống đỡ hay tấn công trực diện, mà bằng cách thấu hiểu bản chất của nó. Tiếng gầm thét dữ dội của Ma Chủ, tiếng linh khí va chạm đến rung chuyển trời đất, tiếng nứt vỡ của không gian, tất cả đều bị Tạ Trần hấp thu, phân tích. Mùi chết chóc và ma khí nguyên thủy ngày càng nồng nặc, khó thở, nhưng tâm trí Tạ Trần lại càng trở nên tỉnh táo, sắc bén hơn bao giờ hết.

Y nhận ra rằng Ma Chủ không còn hành động theo lý trí. Hắn không phải là Ma Chủ Cửu U mà y từng đối mặt, không phải một kẻ có chấp niệm hay mục tiêu cụ thể. Hắn giờ đây là một cỗ máy hủy diệt, một thực thể hỗn loạn được điều khiển bởi 'Thần Chi Khuyết Hãm' Thượng Cổ. Mọi đòn tấn công vật lý hay pháp thuật đều như muối bỏ biển, bởi vì hắn chính là sự hỗn loạn, hắn không có điểm yếu theo nghĩa thông thường, không có hình thái cố định đ�� bị tổn thương. Hắn là một vết thương trong chính bản thể của vũ trụ, một sự khuyết thiếu nguyên thủy.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng đó, Tạ Trần nhận thấy một sự 'ổn định' kỳ lạ trong sự hỗn loạn của Ma Chủ. Như một 'lỗ hổng' trong bản chất Thượng Cổ của hắn, một điểm mà tại đó, dòng chảy năng lượng dường như có một nhịp điệu khác, một sự ngập ngừng khó nhận ra. Nó rất mờ nhạt, gần như không tồn tại, nhưng đối với 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần, nó lại hiện rõ như một ngọn hải đăng trong màn đêm. Và điều kinh hoàng hơn cả, là điểm 'ổn định' đó dường như có liên hệ mật thiết đến chính Lăng Nguyệt Tiên Tử đang hấp hối trong vòng tay y. Như thể sự biến đổi của nàng, sự hòa nhập vào 'Thần Chi Khuyết Hãm', đã tạo ra một sự cộng hưởng nào đó với chính bản thể của Ma Chủ, một sợi dây nhân quả vô hình.

"Đừng chống cự! Hắn không còn là hắn!" Tạ Trần hét lên, giọng y khàn đặc, nhưng mang theo một sự cấp bách và kiên định đến khó tin, át hẳn mọi tiếng gầm rú và tiếng nổ vang vọng. "Tìm kẽ hở... trong sự hỗn loạn!" Y dùng hết sức lực cuối cùng, kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn' đến cực hạn, ánh sáng vàng kim từ đồng tử y bắn ra, xuyên thấu qua màn ma khí dày đặc, chỉ điểm một hướng. Đó là một điểm trên thân thể khổng lồ, biến hóa không ngừng của Ma Chủ, nơi mà linh khí hỗn loạn dường như yếu hơn một chút, một sự ngưng đọng nhỏ nhoi trong dòng chảy hủy diệt.

Y ra hiệu cho Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, chỉ điểm hướng đó. "Dương huynh! Mộ Dung cô nương! Phía đó! Dùng mọi thứ các người có! Không phải để tiêu diệt, mà để... gây xáo trộn! Để phá vỡ sự 'ổn định' đó!"

Dương Quân, dù hoảng sợ và tuyệt vọng, vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Anh không hỏi nhiều, chỉ gật đầu một cách dứt khoát. "Rõ!" Anh triệu hồi tất cả linh lực còn sót lại, Trường Thương Hạo Nhiên hóa thành một luồng sáng chói lọi, lao thẳng về phía Ma Chủ theo hướng Tạ Trần chỉ. Mộ Dung Tuyết cũng không chần chừ, nàng hiểu ý Tạ Trần. Nàng không còn khả năng tấn công, nhưng nàng có thể dùng linh lực của mình để gây nhiễu, để tạo ra một điểm đột phá. Nàng cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết, dùng nó vẽ lên không trung một phù văn cổ xưa, một phù văn có thể khuấy động linh khí, tạo ra sự hỗn loạn trong sự hỗn loạn.

Tạ Trần biết, cái giá phải trả có thể rất lớn. Nhưng đây là cơ hội duy nhất. Y không thể mong chờ các tu sĩ liên minh có thể chống đỡ sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ này. Bản thân y cũng không có sức mạnh để đối đầu trực diện. Y chỉ có trí tuệ, và 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Trong khi Dương Quân và Mộ Dung Tuyết hành động, Ma Chủ Cửu U nhận thấy sự dao động nhỏ nhoi đó, một xúc tu khổng lồ, đen kịt, với vô số móng vuốt sắc nhọn như dao cạo, vươn thẳng về phía Tạ Trần. Đó là một đòn tấn công trực diện, mang theo ý chí hủy diệt của Thượng Cổ, nhắm thẳng vào phàm nhân đang ôm lấy Lăng Nguyệt Tiên Tử.

Tạ Trần không tránh né. Y đứng yên, thân hình gầy gò của y tựa như một ngọn nến lay động trước cơn bão táp. Nhưng đôi mắt y lại rực sáng, không hề có chút sợ hãi. Y không có linh lực, không có pháp bảo để chống đỡ, nhưng y có 'nhân quả'. Y giơ một tay lên, lòng bàn tay hướng về x��c tu đang lao đến. Y không hề phóng thích bất kỳ năng lượng nào, mà chỉ đơn thuần là... đối mặt. Y đang cố gắng câu kéo thời gian, cố gắng tạo ra một sợi dây nhân quả, một sự kết nối yếu ớt giữa bản thân mình và thực thể hỗn loạn kia, để cho Dương Quân và Mộ Dung Tuyết có đủ thời gian để tấn công vào điểm yếu mà y đã nhìn thấy. Y tin rằng, dù Ma Chủ đã hóa thành 'Thần Chi Khuyết Hãm', thì mọi thứ trong vũ trụ này, dù là hỗn loạn nhất, vẫn phải tuân theo một quy luật nhân quả nào đó, dù là nhỏ nhất.

Sấm sét đỏ máu vẫn giáng xuống không ngừng, bầu trời như bị xé toạc, lộ ra một khoảng không vô định, tối tăm phía trên. Ma Chủ Cửu U trong hình thái 'Thần Chi Khuyết Hãm' Thượng Cổ không thể bị đánh bại bằng cách thông thường, cần một phương pháp đặc biệt liên quan đến bản chất của 'khuyết thiếu' đó. Sự biến đổi của Lăng Nguyệt Tiên Tử không chỉ là một quá trình phục hồi mà là một sự 'tái sinh' hoặc 'thăng hoa' thành một dạng thức mới, có thể mang sức mạnh hoặc hiểu biết Thượng Cổ, nhưng cũng có thể đánh mất một phần bản thân. Bạch Vô Thường, ẩn mình trong bóng tối, cảm nhận được sự điên cuồng của Ma Chủ và sự liều lĩnh của Tạ Trần, ý chí Thiên Đạo đang dao động dữ dội, chuẩn bị cho những hành động cực đoan hơn để bảo vệ chính nó. Kẽ hở mà Tạ Trần nhìn thấy trong Ma Chủ có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về mục đích sâu xa của Ma Chủ Cửu U và bản chất thực sự của 'Thần Chi Khuyết Hãm'.

Xúc tu khổng lồ của Ma Chủ lao đến, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một ngọn núi, nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn thẳng vào sự hủy diệt, như một phàm nhân đang đối mặt với định mệnh của chính mình. Y không có sức mạnh, nhưng y có một thứ khác, một thứ mà ngay cả Ma Chủ cũng không thể hiểu được: ý chí của một phàm nhân muốn sống, và muốn bảo vệ những người y quan tâm, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free