Nhân gian bất tu tiên - Chương 326: Cái Giá Của Chân Lý: Huyết Nguyệt Đọa Lạc
Tiếng gào thét của Ma Chủ Cửu U, không còn là sự cuồng bạo mà là nỗi đau đớn nguyên thủy, dần tan vào hư không, để lại Phế Tích Cổ Thành chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh hoàng hôn đỏ như máu nhuộm lên những tàn tích đổ nát, biến chiến trường vừa qua thành một bức tranh bi tráng, nơi sự sống và cái chết hòa lẫn vào nhau trong một vũ điệu tàn khốc. Gió nhẹ rít qua những kẽ đá vỡ, mang theo mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh khét lẹt của ma khí và mùi đất ẩm mục rữa của những ngàn năm hoang phế. Từng tảng đá, từng cột trụ đổ sập, hằn sâu những vết tích của trận kịch chiến, như những chứng nhân câm lặng cho sự cuồng loạn vừa qua. Trên nền đất lạnh lẽo, xác của ma vật và những tu sĩ xấu số nằm rải rác, phơi mình dưới ánh tà dương, tạo nên một khung cảnh tang thương, cô độc và đầy ám ảnh.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh của anh giờ đây toát lên vẻ kiệt quệ đến cực độ. Làn da trắng nhợt càng thêm xanh xao dưới ánh hoàng hôn, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh v��n ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng, thậm chí là một sự đau đớn tột cùng đang cố kìm nén. Anh không chút chần chừ, lao vút về phía nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngã xuống, bước chân gấp gáp như muốn xé toang khoảng cách mong manh của sinh tử. Trong không khí loãng, những mảnh ma khí đen kịt và ánh sáng mờ ảo, xoáy tít như những linh hồn lạc lối, vẫn còn sót lại nơi Ma Chủ vừa biến mất, rồi dần tiêu tán vào không trung, để lại một khoảng trống rỗng nhưng đầy áp lực và một dư vị của sự 'khuyết thiếu' vô hình, như một vết sẹo hằn sâu vào không gian.
Anh quỳ sụp xuống bên cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng nằm bất động, tiên bào trắng thuần đã nhuốm đầy bụi bẩn và những vệt máu khô sẫm. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết thường ngày giờ đây trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt phượng khép hờ, hàng mi dài run rẩy như cánh bướm sắp lìa cành. Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh đã vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, những ánh sáng lung linh như ký ức của nó giờ chỉ còn là hư ảo, như một minh chứng nghiệt ngã cho sự hy sinh tột cùng. Một vết thương trí mạng hiện rõ trên ngực nàng, không phải do pháp thuật hay kiếm khí thông thường, mà là một vết rách sâu hoắm, từ đó tỏa ra một luồng ma khí cổ xưa, u ám, mang theo hơi thở của những ngàn năm bị lãng quên. Luồng ma khí đó không chỉ ăn mòn da thịt mà dường như đang hút cạn sinh khí, linh lực của nàng một cách vô hình, từng chút một.
"Lăng Nguyệt... Tiểu Cửu..." Tạ Trần thều thào, giọng nói khản đặc, như thể mỗi từ ngữ đều phải cố gắng lắm mới thoát ra khỏi lồng ngực đang thắt nghẹn. Anh đưa tay run rẩy đặt lên ngực nàng, cảm nhận sự lạnh lẽo đang dần xâm chiếm. Ngay lập tức, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh bùng lên, một ánh sáng vàng kim yếu ớt nhưng sắc bén xé tan màn hoàng hôn, xuyên thấu qua vết thương nghiệt ngã, xuyên qua từng mạch máu đang khô héo, từng tấc xương cốt đang dần mất đi sự sống. Anh nhìn thấy, không phải là một vết thương vật lý đơn thuần, mà là một sự ăn mòn từ bên trong, một sự 'kết nối' cưỡng bức với 'Thần Chi Khuyết Hãm' Thượng Cổ mà nàng đã cố gắng khơi gợi trong Ma Chủ.
Trong dòng chảy nhân quả, Tạ Trần nhận ra sự hy sinh của Lăng Nguyệt không hề vô ích. Nguyệt Quang Trâm, vật tùy thân đã gắn bó với nàng từ thuở còn là một thiếu nữ tu đạo, mang theo 'bản nguyên nhân tính' thuần khiết và ký ức về mọi cảm xúc, đã vỡ tan để mở ra một cánh cửa. Qua cánh cửa đó, tinh hoa của nàng đã chảy vào 'vực sâu' trong Ma Chủ Cửu U, kích hoạt một phản ứng dây chuyền mà ngay cả Tạ Trần cũng không thể lường trước hết. Anh thấy một phần cấu trúc của Đại Trận Hoán Đổi, vốn được Ma Chủ kiến tạo để bù đắp sự 'khuyết thiếu' của hắn bằng cách hút cạn nhân tính của chúng sinh, đã bị lung lay, bị phá vỡ một cách khó tin. Những sợi xích nhân quả mà Ma Chủ dùng để trói buộc vận mệnh thế gian đã xuất hiện những vết rạn nứt, yếu ớt nhưng rõ ràng. Một luồng linh khí cổ xưa, vốn bị Đại Trận phong tỏa, bắt đầu rò rỉ ra ngoài, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng.
Nhưng cái giá phải trả... Tạ Trần nhắm nghiền mắt lại. 'Nhân Quả Chi Nhãn' cho anh thấy sinh mạng của Lăng Nguyệt đang cạn kiệt nhanh chóng, không phải vì mất máu hay linh lực, mà vì 'bản nguyên nhân tính' của nàng, cái gốc rễ của nàng, đang bị hòa tan, bị đồng hóa bởi chính 'Thần Chi Khuyết Hãm' mà nàng đã cố gắng chạm tới. Nàng không chết, nhưng nàng đang 'biến mất' theo một cách đau đớn hơn cả cái chết, nàng đang trở thành một phần của một định mệnh cổ xưa, một thứ gì đó vượt ra ngoài sự hiểu biết của nhân gian. Nguyệt Quang Trâm vỡ nát, không chỉ là một vật phẩm bị phá hủy, mà là biểu tượng cho sự tan vỡ của bản ngã, của ký ức, của những điều đã định hình nên Lăng Nguyệt Tiên Tử.
"Tạ công tử, tiên tử và Hồ Ly tỷ tỷ... tình trạng rất xấu!" Một giọng nói lo lắng vang lên. Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc lấm lem đất cát, gương mặt dịu dàng thường ngày giờ đây tràn đầy vẻ hoảng loạn và đau khổ, vội vã chạy tới. Nàng quỳ xuống bên cạnh Tạ Trần, đôi tay thoăn thoắt bắt mạch cho Lăng Nguyệt. Ánh mắt nàng chạm vào vết thương kỳ lạ trên ngực Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn Nguyệt Quang Trâm đã vỡ vụn, vẻ mặt càng thêm tuyệt vọng. "Đây... đây không phải là vết thương thông thường... nó mang theo hơi thở của sự hủy diệt nguyên thủy... ta chưa từng thấy..." Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng run rẩy, đôi tay bắt đầu thi triển thuật pháp trị liệu, nhưng những luồng sinh lực yếu ớt từ nàng chạm vào vết thương lại bị ma khí cổ xưa kia hấp thụ, như nước đổ vào sa mạc.
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh biết, y thuật của Mộ Dung Tuyết dù cao siêu đến mấy cũng khó lòng đối phó với thứ này. Đây không phải là bệnh tật hay thương tổn, đây là một sự 'biến đổi' nhân quả, một sự 'đồng hóa' bản nguyên. Anh quay sang Tiểu Cửu. Hồ Ly Nữ nằm co ro bên cạnh Lăng Nguyệt, bộ lông trắng muốt lấm bẩn, đôi tai cáo cụp sát vào đầu, chiếc đuôi mềm mại rũ xuống không chút sức sống. Hơi thở của nàng thoi thóp, yêu lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức đáng sợ. Dù không có vết thương chí mạng như Lăng Nguyệt, nhưng 'bản nguyên vô thường' của hồ ly, thứ năng lượng mà nàng đã hiến tế để kết nối với 'hỗn loạn nguyên thủy' của Ma Chủ, cũng đang dần khô héo, đẩy nàng vào trạng thái hôn mê sâu, như một giấc ngủ vĩnh cửu. Sự hy sinh của cả hai đã phá vỡ cục diện, nhưng cái giá phải trả, quả thực quá đắt. Tạ Trần cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, một nỗi đau không thể gọi tên, trộn lẫn với sự tự vấn và gánh nặng trách nhiệm nặng nề. Kế sách của anh, đã thành công phá cục, nhưng lại đẩy những người tin tưởng anh vào vực sâu của sinh tử. Liệu điều này có đáng không? Anh tự hỏi, nhưng câu trả lời, trong khoảnh khắc này, lại trở nên quá đỗi mơ hồ.
***
Cùng lúc đó, trên không trung, tại rìa Phế Tích Cổ Thành, Bạch Vô Thường lơ lửng như một bóng ma. Hình dáng hắn vẫn là cái bóng đen kịt, không rõ nét, nhưng đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối lại ánh lên một sự cảnh giác cao độ, trộn lẫn với nỗi hoang mang hiếm thấy. Hắn chứng kiến Ma Chủ Cửu U, kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp nhân gian, tan biến vào hư không, không phải bằng một đòn chí mạng, mà bằng một sự "kết nối" kỳ lạ, một sự "trở về" với cái gốc rễ mà chính hắn đã cố gắng chối bỏ. Hắn cảm nhận được sự suy yếu rõ rệt của Đại Trận Hoán Đổi, những luồng linh khí cổ xưa bắt đầu rò rỉ, như những vết n���t xuất hiện trên bức tường vững chắc nhất.
Nhưng điều khiến Bạch Vô Thường bận tâm hơn cả, điều khiến bản thể vô cảm của hắn cũng phải "rung động", là sự khơi dậy của 'Thần Chi Khuyết Hãm' Thượng Cổ. Đó là một khái niệm mà ngay cả Thiên Đạo cũng đã cố gắng che giấu, kìm nén, chôn vùi vào tận cùng quên lãng từ rất lâu. Một vết nứt nguyên thủy trong bản chất của Thiên Đạo ngay từ khi nó khai sinh, là căn nguyên của sự 'mất nhân tính' sau này, một sự thật đau lòng mà Thiên Đạo không muốn ai biết tới, không muốn ai chạm vào. Ma Chủ Cửu U, theo lẽ thường, chỉ nên là một kẻ phản nghịch, một thực thể tà ác cần bị thanh trừng để duy trì trật tự. Nhưng giờ đây, Ma Chủ lại được hé lộ là một 'bản thể phản chiếu' của chính 'Thần Chi Khuyết Hãm', một 'khuyết thiếu cố hữu' đã bị Thiên Đạo loại bỏ hoặc chôn vùi. Điều này, đối với Bạch Vô Thường, là một sự "phạm thượng" không thể tha thứ, một sự "đào bới" vào vết sẹo sâu nhất của vũ trụ.
Đôi mắt rực sáng của Bạch Vô Thường nhìn chằm chằm xuống Tạ Trần, kẻ phàm nhân gầy gò đang quỳ bên cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử. Hắn nhận ra, Tạ Trần không chỉ đơn thuần là chống lại Ma Chủ, không chỉ là một biến số làm nhiễu loạn thiên cơ. Hắn đã chạm đến một bí mật mà ngay cả Thiên Đạo cũng không muốn bị khơi dậy, một bí mật có thể làm lung lay tận gốc rễ sự tồn tại và uy quyền của chính Thiên Đạo. "Kẻ dị số này..." Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng trong không gian trống rỗng, lạnh lẽo, vô cảm, như tiếng vọng từ hư vô, nhưng lại chất chứa một sự căm hờn sâu sắc. "...không chỉ chống lại Ma Chủ, mà còn... dám chạm vào cái gốc của Thiên Đạo... Hắn phải bị xóa bỏ!"
Trong vô vàn kỷ nguyên đã qua, Thiên Đạo luôn là kẻ kiến tạo và duy trì trật tự. Mọi thứ đều phải tuân theo quy luật, mọi sự sống đều phải nằm trong vòng luân hồi. Kẻ nào vượt ra ngoài, kẻ đó sẽ bị loại bỏ. Ma Chủ Cửu U là một sự lệch lạc, một vết nhơ cần được tẩy rửa. Nhưng Tạ Trần lại là một 'dị số' hoàn toàn khác. Hắn không có sức mạnh vượt trội, không có pháp lực kinh thiên, nhưng trí tuệ của hắn lại có thể nhìn thấu mọi bản chất, xuyên thủng mọi màn che, chạm đến những bí mật sâu kín nhất mà Thiên Đạo đã dày công che giấu. Điều này còn đáng sợ hơn bất kỳ sức mạnh hủy diệt nào, bởi nó thách thức sự kiểm soát của Thiên Đạo, thách thức cả quyền năng của nó trong việc định hình nhận thức và lịch sử của vạn vật.
Bạch Vô Thường siết chặt liềm tử vong trong tay, một luồng sát khí lạnh lẽo đến thấu xương tỏa ra, khiến không gian xung quanh như đóng băng. Hắn không còn chút do dự nào. Từ giờ phút này, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân cần được quan sát, mà là một mối đe dọa trực tiếp, một ung nhọt cần được loại bỏ khỏi cơ thể Thiên Đạo. Ý định đối phó Tạ Trần đã được củng cố đến mức cực điểm, trở thành mệnh lệnh tối thượng. Hắn quay người, thân hình đen kịt hòa vào màn đêm đang buông xuống, biến mất vào hư không, như một lời đe dọa vô hình, lơ lửng trên đầu Tạ Trần và cả thế giới Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo, đang trên bờ suy kiệt, đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, và Tạ Trần, vô tình, đã trở thành vật cản lớn nhất trên con đường đó. Cuộc đối đầu giữa phàm nhân và Thiên Đạo, có lẽ, đã thực sự bắt đầu.
***
Đêm xuống, không trăng, gió se lạnh thổi qua Phế Tích Cổ Thành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi cỏ cây mục ruỗng. Trong một góc khuất tương đối an toàn, Dương Quân và Liễu Thanh Phong cùng các tu sĩ còn lại đã dựng một trại tạm thời. Ngọn lửa trại bập bùng, nhảy múa trong bóng tối, rọi lên những gương mặt mệt mỏi, lo lắng của những người vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch là tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng than nhẹ của những người bị thương.
Mộ Dung Tuyết vẫn đang dốc toàn lực cứu chữa Lăng Nguyệt Tiên Tử. Gương mặt nàng ướt đẫm mồ hôi, đôi tay thoăn thoắt sử dụng hàng loạt loại thảo dược quý hiếm và thi triển những thuật pháp y đạo tinh xảo nhất. Tuy nhiên, vết thương do 'Thần Chi Khuyết Hãm' gây ra cho Lăng Nguyệt quá đặc biệt, quá nghiêm trọng. Luồng ma khí cổ xưa vẫn âm ỉ tỏa ra từ vết thương, không ngừng nuốt chửng sinh khí của nàng, như một vực sâu không đáy. Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự vô vọng, một nỗi đau đớn khó tả khi chứng kiến linh lực của mình, dù là tinh hoa nhất, cũng không thể ngăn cản sự cạn kiệt của Lăng Nguyệt.
"Vết thương này quá nặng... không phải linh lực thông thường có thể chữa được..." Mộ Dung Tuyết thều thào, giọng nàng khản đặc vì mệt mỏi và thất vọng, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Nàng đặt tay lên trán Lăng Nguyệt, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nàng đang dần lạnh đi. "Nó dường như đang nuốt chửng sinh khí của nàng... không chỉ là thể xác, mà cả linh hồn, cả ý chí..."
Tạ Trần ngồi bên cạnh Lăng Nguyệt, im lặng lắng nghe Mộ Dung Tuyết, ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề dao động. Anh nắm chặt tay Lăng Nguyệt, cảm nhận chút ấm áp yếu ớt còn sót lại, một sợi tơ mong manh nối liền nàng với sự sống. Anh không nói gì, chỉ tập trung vào 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, ánh sáng vàng kim yếu ớt từ đôi mắt anh vẫn liên tục quan sát, phân tích. Anh cảm nhận được sinh khí của nàng đang cạn kiệt, nhưng đồng thời, 'Nhân Quả Chi Nhãn' cũng cho anh thấy một 'dòng chảy' kỳ lạ đang kết nối nàng với 'Thần Chi Khuyết Hãm'. Đó không phải là cái chết, mà là một sự 'biến đổi', một sự 'hòa nhập' vào một định mệnh cổ xưa hơn. Lăng Nguyệt không chết, nàng đang từ bỏ bản ngã để hòa nhập vào một thứ gì đó vượt ngoài hiểu biết, một sự 'tái sinh' dưới một hình thái khác. Nguyệt Quang Trâm vỡ nát, như một cánh cửa mở ra, khiến nàng, sau bao năm tháng cố gắng duy trì bản thân trong khuôn khổ của tiên môn, cuối cùng cũng phải đối mặt với một sự thật lớn lao hơn, một nguồn gốc sâu xa hơn của chính nàng.
Tiểu Cửu cũng được chăm sóc. Các tu sĩ khác đã dùng linh dược để cố định thương thế của nàng, nhưng bản nguyên hồ ly bị tổn thương nặng nề khiến nàng rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Đôi tai cáo và chiếc đuôi trắng muốt của nàng co rúm lại, không còn vẻ mềm mại, tinh nghịch như thường ngày. Nàng thở rất yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt, nhưng không có dấu hiệu của cái chết. Giống như Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu cũng đang trải qua một quá trình 'biến đổi' ở tầng sâu nhất của bản thể.
Tạ Trần nhìn ra màn đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt vô định của vũ trụ. Anh hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh thấu xương của gió đêm, nhưng tâm trí anh lại sôi sục những suy nghĩ. "Đại Trận đã bị phá vỡ, nhưng Ma Chủ chưa chết." Giọng anh trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. "Hắn chỉ bị đẩy vào một trạng thái khác... có lẽ là 'hợp nhất' với 'khuyết thiếu' của chính hắn. Hắn sẽ trở lại, với một hình thái đáng sợ hơn, mạnh mẽ hơn."
Dương Quân, với vẻ mặt tuấn tú nhưng đầy lo lắng, tiến đến gần Tạ Trần. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Tạ huynh? Thiên Đạo... và cả Ma Chủ... liệu có tấn công trở lại?" Anh nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được sự bối rối và hoang mang. Liễu Thanh Phong đứng cách đó không xa, vẻ mặt bàng hoàng, khó hiểu. Hắn vẫn còn hoài nghi về cách thức chiến đấu của Tạ Trần, nhưng cũng không thể phủ nhận hiệu quả của nó. Kẻ phàm nhân này, không tu luyện, không có sức mạnh, lại có thể làm được điều mà các bậc tiên nhân cũng phải bó tay.
Tạ Trần quay lại nhìn mọi người, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt mệt mỏi, từng ánh mắt hoang mang. "Chúng ta cần hiểu rõ hơn về 'Thần Chi Khuyết Hãm'." Anh nói, giọng vẫn trầm và chắc chắn. "Đó không chỉ là căn nguyên của Ma Chủ, mà có lẽ còn là chìa khóa để giải quyết vấn đề Thiên Đạo suy yếu." Anh đứng dậy, thân hình gầy gò của anh đổ bóng dài trên nền đất. "Dương huynh, hãy củng cố phòng thủ. Chuẩn bị cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra. Mộ Dung cô nương, hãy tiếp tục chăm sóc Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, dù không thể chữa lành vết thương, nhưng hãy cố gắng duy trì sinh khí cho họ. Họ không chết, họ đang biến đổi."
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Dương Quân. "Chúng ta cần tìm kiếm thông tin, về những huyền thoại Thượng Cổ, về nguồn gốc của 'Thần Chi Khuyết Hãm', về sự liên kết giữa nó, Thiên Đạo và Ma Chủ. Chỉ khi hiểu rõ bản chất của cái gốc, chúng ta mới có thể tìm ra con đường 'phá cục'."
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một sự định hướng, một kim chỉ nam trong đêm tối mịt mờ. Anh nhìn ra bầu trời đêm, cảm nhận một luồng năng lượng cổ xưa đang dần thức tỉnh trong thế giới. Ma Chủ Cửu U không bị tiêu diệt mà bị 'hợp nhất' hoặc 'chìm sâu' vào 'Thần Chi Khuyết Hãm', chuẩn bị cho một sự trở lại với sức mạnh và hình thái đáng sợ hơn, có thể trở thành hiện thân của chính 'khuyết thiếu' đó. Và Thiên Đạo, sau khi những bí mật bị khơi dậy, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều. Cái giá của chân lý, luôn là máu và nước mắt. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh nắm chặt tay mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc nhẫn không gian, trong đầu đã hình thành những suy nghĩ mới về con đường phải đi, một con đường mà anh, một phàm nhân, sẽ đối đầu với cả Thiên Đạo và Ma Chủ, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự kiên định vào bản chất của nhân tính.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.