Nhân gian bất tu tiên - Chương 325: Cái Gốc Thượng Cổ: Đòn Đánh Hy Sinh
Tiếng gầm thét thê lương của Ma Chủ Cửu U vẫn còn vang vọng giữa Phế Tích Cổ Thành, không phải là tiếng rống giận dữ của kẻ đứng trên vạn vật, mà là âm thanh đứt đoạn của một linh hồn bị lột trần, một bí mật Thượng Cổ bị khơi gợi. Ma khí cuồng bạo xoáy lên từ thân thể hắn, không còn là sự kiểm soát uy nghi mà biến thành một cơn bão điên loạn, không phân biệt địch ta. Những luồng khí đen kịt mang theo hơi thở của hủy diệt, xé toạc không gian, nuốt chửng những tàn tích kiến trúc cổ xưa, biến chúng thành cát bụi và hư vô. Gió lớn rít lên từng hồi thảm thiết, quất vào những bức tường đá đổ nát, cuốn theo những cơn mưa bụi ma khí lạnh buốt, khiến không khí càng thêm u ám, nặng nề. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi rêu phong và đá cũ, giờ đây bị át đi bởi một thứ hương vị tanh nồng, hăng nồng của lưu huỳnh và tử khí, tựa như một vết thương cổ xưa vừa bị xé toạc.
Tạ Trần đứng vững giữa tâm bão, thân hình thư sinh gầy gò của hắn dường như nhỏ bé đến mức có thể bị cơn cuồng phong ma khí thổi bay bất cứ lúc nào. Thế nhưng, ánh mắt hắn vẫn sắc bén đến lạ lùng, xuyên thấu qua màn ma khí hỗn loạn, găm chặt vào Ma Chủ Cửu U. Đôi mắt sâu thẳm ấy, giờ đây không còn vẻ thư thái thường ngày, mà tràn ngập sự tập trung cao độ, như một mũi kiếm sắc bén đang tìm kiếm kẽ hở cuối cùng. 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong đầu hắn vận chuyển đến cực hạn, từng sợi nhân quả chằng chịt, vô hình hiện rõ mồn một trong tâm trí, tựa như một tấm bản đồ phức tạp mà chỉ Tạ Trần mới có thể đọc hiểu. Hắn không nhìn vào sức mạnh ma khí đang bùng nổ, mà nhìn vào cái "khuyết thiếu cố hữu", cái "Thần Chi Khuyết Hãm" đang bị khoét sâu bởi đòn đánh vừa rồi của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. Sự đau đớn của Ma Chủ không phải vì bị thương tổn vật lý, mà vì bản chất của hắn đang bị chất vấn, bị phơi bày. Nỗi sợ hãi nguyên thủy, cái hoảng loạn của kẻ đã cố gắng che giấu bản ngã suốt vạn cổ, giờ đây hiện rõ mồn một trong đôi mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U.
"Không thể nào! Cái gì đây?! Ngươi dám chạm vào... cái đó!" Ma Chủ Cửu U gầm lên, giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như bị giằng xé từ sâu thẳm linh hồn. Hắn vung vẩy cánh tay, tạo ra những luồng ma khí hủy diệt, không phân biệt địch ta, quét ngang chiến trường. U Linh và Hắc Ma Sứ, những kẻ trung thành nhất của hắn, cũng bị những luồng ma khí loạn xạ đánh trúng, thân hình chao đảo, suýt nữa thì tan biến. Bạch Vô Thường, một cỗ máy vô cảm của Thiên Đạo, cũng bất ngờ bị một luồng xung kích vô hình từ sự bùng nổ của Ma Chủ đẩy lùi vài trượng. Hắn dừng lại, đôi mắt rực sáng trong bóng tối nhìn về phía Ma Chủ, rồi lại chuyển sang Tạ Trần, dường như đang cố gắng phân tích một biến số nằm ngoài mọi dự liệu. Sự khó hiểu hiện rõ trong khí tức lạnh lẽo của hắn, một trạng thái hiếm hoi mà Thiên Đạo thể hiện.
Dương Quân, tuấn tú nhưng đầy vẻ kiên nghị, cùng với Mộ Dung Tuyết, dịu dàng mà không kém phần dứt khoát, đang cố gắng giữ vững trận tuyến, bảo vệ các tu sĩ liên minh khỏi những đợt tấn công điên cuồng của ma khí và ma vật. Thanh kiếm của Dương Quân vung lên, những luồng kiếm khí lam nhạt xé toạc ma khí, tạo ra một khoảng trống mong manh. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng vẫy tay, những dải lụa xanh ngọc bay lượn, hóa thành những lá chắn mềm mại nhưng kiên cố, bảo vệ những người yếu hơn. Liễu Thanh Phong, dù vẫn còn chút hoài nghi trong đáy mắt, nhưng cũng không thể phủ nhận tình thế nguy cấp. Hắn vung Bích Lạc Kiếm, kiếm ý sắc bén như muốn cắt đứt cả hư không, quét sạch những ma vật đang tràn đến. "Cái tên Ma Chủ này... hắn phát điên rồi sao?!" Liễu Thanh Phong gầm lên, nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa sự kinh ngạc. Các tu sĩ liên minh khác thì hoang mang tột độ, cố gắng chống đỡ, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trận pháp của Ma Chủ đang dần hỗn loạn, nhưng sức mạnh hủy diệt của hắn lại tăng lên gấp bội, như một con thú bị thương đang vùng vẫy trong cơn hấp hối.
Tạ Trần nhắm mắt lại, rồi lại mở ra. Trong khoảnh khắc đó, hắn đã nhìn thấu. Ma Chủ Cửu U, trong sự điên loạn này, không phải đang mạnh lên, mà là đang tự hủy hoại mình. Cái "khuyết thiếu" đó, khi bị chạm vào, đã trở thành điểm yếu chí mạng. "Hắn đang phản ứng với sự thật. Thời cơ đã đến." Tạ Trần trầm giọng, lời nói của hắn thông qua thần niệm, truyền thẳng vào tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất, cũng là một canh bạc lớn nhất. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì gánh nặng của những quyết định sinh tử đang đè lên vai. Mỗi lựa chọn của hắn lúc này, đều có thể định đoạt vận mệnh của cả thế gian.
Trong bối cảnh hỗn loạn tột độ của Phế Tích Cổ Thành, Tạ Trần nhanh chóng đưa Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đến một góc khuất được bảo vệ bởi một trận pháp tạm thời mỏng manh, nơi Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đang kiên cường chống đỡ những đợt tấn công ngày càng hung hãn của ma vật. Tiếng gầm rú của Ma Chủ Cửu U vang vọng khắp nơi, mỗi âm thanh đều như một nhát búa giáng vào màng nhĩ, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Gió lạnh buốt, mang theo hơi thở của tử vong, luồn lách qua những khe đá đổ nát, thổi tung tà áo của mọi người. Tạ Trần nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, ánh mắt hắn trầm tĩnh nhưng tràn đầy sự nghiêm trọng, ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu thẳm mà hắn hiếm khi bộc lộ. Hắn biết, kế hoạch sắp tới sẽ đòi hỏi một sự hi sinh không hề nhỏ, một sự đánh đổi mà ngay cả hắn cũng không dám chắc về hậu quả.
"Hắn không đơn thuần là ma." Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, xuyên qua tiếng ồn ào của chiến trường. "Hắn là một mảnh vỡ, một sự thiếu sót từ khởi nguyên của Thiên Đạo. 'Thần Chi Khuyết Hãm', vết nứt nguyên thủy từ Thượng Cổ, chính là 'cái gốc nhân quả' của Ma Chủ. Hắn sinh ra từ sự trống rỗng đó, và cả đời hắn chỉ là một nỗ lực điên cuồng để bù đắp, để 'hoàn chỉnh' bản thân, nhưng bằng cách hủy diệt và tái tạo theo ý muốn của hắn." Tạ Trần dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt của hai nàng. "Để đánh bại hắn, chúng ta không thể dùng sức mạnh. Chúng ta phải 'khắc' vào 'cái gốc' đó."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không chút xao động, nhưng bàn tay đang nắm chặt Nguyệt Quang Trâm thì run lên nhè nhẹ. Nàng hiểu lời Tạ Trần nói, nàng đã cảm nhận được một phần cái "thiếu sót" đó khi nàng và Tiểu Cửu thi triển đòn đánh vừa rồi. Nó không phải là một sức mạnh vật chất, mà là một vực sâu trống rỗng, một nỗi đau của sự cô độc và khao khát. "Vậy... chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Tạ Trần hít sâu một hơi. "Kế hoạch này yêu cầu các người... hiến tế một phần bản nguyên của mình, một phần linh hồn, để tạo ra một sợi dây nhân quả mạnh mẽ, kéo hắn về 'gốc gác' Thượng Cổ đó." Hắn giải thích. "Lăng Nguyệt, nàng mang trong mình tiên lực thuần khiết, nhưng quan trọng hơn, nàng đã từng 'mất người', từng đánh mất một phần ký ức và cảm xúc. Cái Nguyệt Quang Trâm này..." Tạ Trần chỉ vào trâm cài trên tóc nàng "...nó chứa đựng một phần những gì nàng đã tìm lại, những 'nhân tính' mà Thiên Đạo đã cố gắng bào mòn. Nàng phải dùng nó, không phải để tấn công, mà để 'phản chiếu' cái 'nhân tính' mà Ma Chủ đang khao khát nhưng lại chối bỏ. Nàng sẽ phải hiến tế một phần ký ức, một phần cảm xúc đã được hàn gắn, để tạo ra một 'lời mời gọi' không thể chối từ đến cái gốc của hắn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi nàng. Nàng đã biết. Nàng đã cảm nhận được cái giá phải trả khi Tạ Trần nói về sự "hiến tế bản nguyên". Cái giá đó, đối với một tu sĩ đã từng "mất người" như nàng, còn nặng nề hơn cả sinh mạng. Nó là sự đánh đổi những mảnh ghép linh hồn mà nàng đã khó khăn lắm mới tìm lại được. Nhưng khi nàng mở mắt ra, sự do dự đã biến mất, chỉ còn lại một ý chí sắt đá. Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm, giọng nói kiên định, vang vọng giữa tiếng gầm thét của chiến trường: "Ta hiểu. Nếu đó là con đường, ta nguyện đi." Niềm tin vào Tạ Trần đã ăn sâu vào nàng, vượt lên trên nỗi sợ hãi về sự mất mát bản thân.
Tiểu Cửu, đứng bên cạnh, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật. Nàng sợ hãi. Nỗi sợ hãi bản năng của yêu thú trước sự hi sinh linh hồn là một điều khó có thể vượt qua. Nhưng khi nàng ngước nhìn Tạ Trần, nhìn thấy sự mệt mỏi và gánh nặng trong đôi mắt hắn, nỗi sợ hãi đó dần tan biến. Tình cảm và lòng trung thành của nàng dành cho Tạ Trần đã lấn át tất cả. "Tiểu Cửu... tin Tạ Trần ca ca." Giọng nàng run run, nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên quyết. "Dù là gì, Tiểu Cửu cũng làm!"
Tạ Trần gật đầu, một tia ấm áp thoáng qua trong đáy mắt hắn. "Tiểu Cửu, nàng là hồ ly, mang trong mình yêu lực nguyên thủy, của 'vô thường', của sự biến hóa mà Thiên Đạo cố gắng dập tắt. Nàng sẽ phải hiến tế một phần linh hồn yêu thú của mình, một phần 'bản nguyên vô thường' của nàng, để tạo ra một 'ánh sáng dẫn lối' cho cái 'khuyết thiếu' của Ma Chủ. Nó sẽ là một sợi dây kết nối từ cái hỗn loạn nguyên thủy của Ma Vực, dẫn hắn trở về với chính nguồn gốc 'hỗn loạn' mà hắn đã cố gắng phủ nhận. Nó không phải là đau đớn, mà là sự 'thuận theo tự nhiên', là sự 'trở về'."
Tạ Trần đưa ra những chỉ dẫn cuối cùng, chi tiết và chính xác đến từng đường kim mũi chỉ, về cách hai nàng sẽ 'kết nối' và 'tấn công'. "Không phải dùng sức mạnh để phá hủy, mà là dùng bản nguyên để 'khai mở' và 'kết nối'. Lăng Nguyệt sẽ là 'trật tự' mà hắn đang phá vỡ, nhưng là trật tự mang theo 'nhân tính'. Tiểu Cửu sẽ là 'hỗn loạn' mà hắn đang tìm kiếm, nhưng là hỗn loạn mang theo 'bản nguyên'." Hắn nói, giọng nói nghiêm nghị như một đạo sư. "Hãy nhớ, không phải tấn công, mà là 'đối diện', 'kích hoạt', và 'kéo về'. Đây là con đường duy nhất để phá cục." Dương Quân và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, vẻ mặt đầy lo lắng, nhưng cũng không dám lên tiếng. Họ hiểu, đây là một nước cờ tuyệt vọng, nhưng cũng là tia hy vọng cuối cùng.
Giữa Phế Tích Cổ Thành, nơi ma khí vẫn cuồn cuộn như sóng dữ và tiếng gầm thét của Ma Chủ Cửu U vẫn xé nát màn đêm, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cùng lúc xông lên. Thân hình hai nàng thoắt ẩn thoắt hiện giữa những luồng ma khí hỗn loạn, né tránh các đòn đánh điên cuồng của Ma Chủ mà không hề nao núng. Gió lớn vẫn gào thét, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi tử khí đặc quánh, nhưng ý chí của hai nàng thì kiên định như đá tảng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đi trước. Nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường ngày, thay vào đó là một sự bi thương thanh khiết hiện rõ trong đôi mắt phượng. Nàng vươn tay, Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng phát sáng rực rỡ, không phải ánh sáng chói chang mà là một luồng sáng dịu dàng, trong suốt như ánh trăng rằm. Đây không phải là một tiên khí dùng để công phạt, mà là một vật phẩm chứa đựng sâu sắc bản nguyên và ký ức của nàng, những mảnh "nhân tính" mà nàng đã từng đánh mất và đang dần tìm lại. Nàng nhắm mắt lại, một dòng tiên lực thuần khiết, mang theo sự ấm áp của ký ức và cảm xúc, từ Nguyệt Quang Trâm tuôn ra, không hướng về Ma Chủ mà lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một mạng lưới vô hình, dịu dàng bao trùm lấy hắn. Nàng đang dùng một phần "bản nguyên nhân tính" của mình, một phần ký ức về tình yêu, nỗi đau, niềm hy vọng, để "kết nối" với cái "khuyết thiếu" sâu thẳm trong Ma Chủ. Luồng tiên lực này, tưởng như yếu ớt, lại mang theo một sức mạnh lay động tâm hồn, như một lời thì thầm từ một quá khứ xa xăm, gọi mời hắn trở về với chính bản ngã mà hắn đã cố gắng chối bỏ.
Cùng lúc đó, Tiểu Cửu cũng hành động. Nàng cắn chặt môi, đôi tai cáo cụp sát vào đầu, ánh mắt ánh lên vẻ sợ hãi bản năng nhưng vẫn kiên cường. Từ đan điền của nàng, một luồng yêu lực nguyên thủy cuồn cuộn dâng lên, không phải là yêu hỏa hung tợn, mà là một dòng năng lượng màu tím bạc, biến hóa khôn lường như làn sương ảo ảnh. Nàng hiến tế một phần linh hồn yêu thú của mình, một phần "bản nguyên vô thường" của hồ ly, tạo ra một sợi dây kết nối mạnh mẽ, cuốn lấy Ma Chủ. Đây là một sự "thuận theo tự nhiên", một sự "trở về" với cái hỗn loạn nguyên thủy mà Ma Chủ Cửu U đã cố gắng che giấu. Yêu lực của Tiểu Cửu không gây tổn thương vật lý, mà nó như một dòng suối chảy ngược về nguồn, kéo Ma Chủ về với chính khởi nguyên "hỗn loạn" của hắn, cái bản chất đã bị Thiên Đạo chối bỏ.
Hai luồng năng lượng, một từ nhân tính thuần khiết của Lăng Nguyệt, một từ bản nguyên vô thường của Tiểu Cửu, hợp lại, không tấn công bằng sức mạnh mà bằng cách "khai mở" và "kết nối" thẳng vào "cái gốc nhân quả" của Ma Chủ. Chúng không phải là mũi tên sắc bén, mà là những sợi dây vô hình, xuyên thẳng vào vực sâu trống rỗng trong linh hồn hắn. Ma Chủ Cửu U rú lên một tiếng thảm thiết, không còn là tiếng gầm giận dữ mà là tiếng kêu đau đớn đến xé lòng, như thể một tảng băng ngàn năm đang vỡ tan. Thân thể cường tráng của hắn co giật dữ dội, ma khí quanh hắn cuồng bạo nhưng lại có vẻ như đang bị kéo về phía một "hố đen" vô hình, một điểm trống rỗng trong chính bản thể hắn.
"Không! Dừng lại! Cái này... là cái gì?!" Ma Chủ Cửu U gào thét, giọng nói của hắn đột ngột biến đổi, trở nên non nớt hơn, như một đứa trẻ, rồi lại khàn đặc, đầy tuyệt vọng. Đó là âm thanh của nhiều tiếng nói chồng chéo, của nhiều bản ngã đang bị giằng xé. Những mảnh ký ức, hình ảnh Thượng Cổ vỡ vụn, không rõ ràng, hiện lên chớp nhoáng trên không trung, tựa như những tấm kính vỡ phản chiếu một quá khứ bi tráng. Những tiếng nói cổ xưa, những lời thì thầm từ thuở khai thiên lập địa, vang vọng khắp Phế Tích Cổ Thành, kể về một sự thiếu sót, một nỗi đau của một thực thể bị chối bỏ. Mùi máu tanh và lưu huỳnh đột nhiên trở nên đậm đặc, như một vết thương cổ xưa vừa phun trào.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, mặt nàng trắng bệch, tiên lực trong người cạn kiệt, nhưng vẫn kiên định duy trì sự kết nối. "Kết nối... nhân quả... trở về... cội nguồn!" Nàng thều thào, mỗi lời nói đều như rút cạn sinh lực. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng giờ đây mờ đi, những ánh sáng lung linh như ký ức đang tan biến. Tiểu Cửu cũng không khá hơn, đôi mắt to tròn của nàng đỏ hoe, chiếc đuôi cáo trắng muốt rũ xuống, yêu lực trong nàng đang rút cạn một cách đáng sợ.
Trận chiến tạm dừng trong sự bàng hoàng của tất cả. Các tu sĩ liên minh trố mắt nhìn cảnh tượng khó tin. Ma Chủ Cửu U, kẻ tưởng chừng bất khả chiến bại, đang vật vã đau đớn không phải vì một đòn đánh vật lý, mà vì bị chạm vào cội nguồn của chính hắn. Bạch Vô Thường, như một cỗ máy, vẫn đang lao về phía Tạ Trần, nhưng đột nhiên, một luồng xung kích vô hình từ sự giằng xé của Ma Chủ đã đẩy hắn lùi xa hơn, khiến hắn mất thăng bằng. Đôi mắt rực sáng của Bạch Vô Thường nhìn chằm chằm vào Ma Chủ, rồi lại nhìn Tạ Trần, như thể đang phân tích một biến số chưa từng có trong lịch sử Thiên Đạo. Đây không phải là một chiến thắng. Đây là sự mở đầu cho một chương mới, một sự biến chất của Ma Chủ Cửu U, một sự thức tỉnh của "Thần Chi Khuyết Hãm", và một dấu hiệu rõ ràng rằng Thiên Đạo cũng đang bị ảnh hưởng sâu sắc bởi con đường "phá cục" của Tạ Trần.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.