Nhân gian bất tu tiên - Chương 324: Chân Tâm Ma Chủ: Khuyết Thiếu Cố Hữu Từ Thượng Cổ
Trong Phế Tích Cổ Thành hoang tàn, nơi những bức tường đá đổ nát ngả nghiêng như những chứng nhân câm lặng của một thời đại đã mất, không khí đặc quánh ma khí và linh khí hỗn tạp, tạo nên một màn sương mờ ảo, u ám như chạng vạng dù chính ngọ. Gió rít lên từng hồi thảm thiết qua những khe đá nứt toác, mang theo tiếng lá cây xào xạc và cả những âm thanh rên rỉ vô hình từ sâu thẳm lòng đất, như tiếng thở dài của thời gian. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát và cả mùi máu tanh đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị bi tráng của sự hủy diệt. Giữa cơn bão táp của pháp thuật và sức mạnh đang gầm thét, Tạ Trần nằm đó, thân thể gầy gò, thư sinh của y tựa như một cành cây khô giữa cuồng phong. Làn da trắng nhợt của y giờ đây càng thêm tái nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm, vốn đã mang vẻ tỉnh táo suy tư, giờ lại bừng sáng một cách kỳ lạ, như có muôn vàn tinh tú ẩn chứa bên trong.
"Thượng Cổ... Thiên Đạo... Ma Chủ... Thực thể... Tất cả đều là một phần của luân hồi..." Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, khàn đặc vì sự kiệt quệ, nhưng lại vang vọng trong tâm trí y như một tiếng sấm rền, vén bức màn của những bí mật ngàn đời. Y không còn cảm thấy sự hỗn độn, không còn sự choáng ngợp trước dòng thông tin khổng lồ từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' nữa. Giờ đây, mọi thứ đã quy về một mối, một dòng chảy tri thức cuồn cuộn, có trật tự, như một cuốn sách cổ được mở ra, từng trang, từng chữ hiện rõ mồn một.
Y thấy được sự khởi nguyên của Thiên Đạo, không phải là một thực thể toàn năng từ vô thủy, mà là một "sản phẩm" của ý chí chung, của chấp niệm chúng sinh. Ban sơ, Thiên Đạo được sinh ra từ nhu cầu thiết yếu của vũ trụ, từ khát vọng về một trật tự, một sự cân bằng sau thời kỳ hỗn mang. Nó được tạo ra để duy trì quy luật, để cung cấp linh khí, nuôi dưỡng vạn vật. Tuy nhiên, trong quá trình hình thành, có một phần bản chất, một "linh hồn nguyên thủy" của sự tự do, của sự vô thường, của những cảm xúc chân thật nhất, đã bị nó "chối bỏ", bị coi là hỗn loạn, không phù hợp với trật tự hoàn hảo mà nó muốn kiến tạo. Đó chính là "Thần Chi Khuyết Hãm" – một khoảng trống, một sự thiếu hụt cố hữu, bị bỏ lại bên ngoài bức tường Thiên Đạo tự dựng nên.
Chính cái "Thần Chi Khuyết Hãm" ấy, sau hàng vạn năm bị lãng quên, bị trấn áp, đã dần dần ngưng tụ oán khí, chấp niệm, và khao khát được "hoàn chỉnh" đến tột cùng, rồi hóa thành Ma Chủ Cửu U. Hắn không phải là ác quỷ nguyên thủy, hắn là một vết sẹo, một khối u của hệ thống, được sinh ra từ chính những chấp niệm và nỗi sợ hãi mà Thiên Đạo đã tạo ra, từ những vết nứt trong quy tắc mà nó tự đặt ra. Hắn muốn phá hủy Thiên Đạo, nhưng lại bằng cách sử dụng chính những quy tắc của Thiên Đạo, thông qua việc kích hoạt Thực thể cổ xưa – một phần khác của Thần Chi Khuyết Hãm, bị phong ấn sâu trong lòng đất – để rồi tái sinh một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo mà hắn có thể kiểm soát, một Thiên Đạo của riêng hắn, nơi hắn có thể lấp đầy cái khoảng trống vĩnh viễn trong bản thể mình.
Và Bạch Vô Thường, là một cỗ máy, một vệ binh trung thành của Thiên Đạo cũ, được lập trình để bảo vệ sự ổn định, sẵn sàng xóa bỏ bất kỳ "dị số" nào đe dọa sự tồn vong của nó. Tạ Trần chính là "dị số" ấy, là kẻ đã nhìn thấu bản chất của Thiên Đạo, kẻ không muốn "vá trời" mà muốn "phá cục", kẻ không tin vào con đường "thành tiên" mà muốn "sống một đời bình thường", giữ trọn vẹn nhân tính của mình. Anh không phải là kẻ thù của Thiên Đạo vì sức mạnh, mà vì tri thức và lý tưởng của mình, vì khả năng nhìn thấy một con đường khác, một con đường vượt ra ngoài cái vòng lặp "thành tiên - mất người" đau khổ.
"Thần Chi Khuyết Hãm... Ta đã hiểu..." Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng sự kiên định. Y thấy rõ rằng cái giá của sự bất tử, đôi khi, lại chính là sự mất mát của chính mình. Thiên Đạo đã "mất người" ngay từ khi nó được sinh ra, chối bỏ một phần bản chất để đổi lấy trật tự. Ma Chủ Cửu U, là hiện thân của sự chối bỏ đó, cũng đang "mất người" trong hành trình điên cuồng tìm kiếm sự hoàn chỉnh. Tạ Trần sẽ không chấp nhận cái giá đó, và giờ đây, y đã tìm thấy một con đường, một con đường phi thường dành cho một phàm nhân, con đường để "phá cục" và mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân gian.
Trong luồng thông tin vô tận ấy, Tạ Trần nhận ra rằng "nút thắt nhân quả" mà y vừa chỉ cho Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu tấn công, không chỉ là một điểm yếu vật lý trong trận pháp. Nó là nơi hội tụ của những chấp niệm Thượng Cổ, của những lời thề, những lời nguyền, những hy vọng và tuyệt vọng đã tạo nên cả Thiên Đạo và Ma Chủ, là điểm giao thoa của mọi sợi dây nhân quả kéo dài từ thuở khai thiên lập địa. Y đang đi sâu vào bí mật Thượng Cổ, nhận ra rằng để hóa giải cục diện này, không thể chỉ dùng sức mạnh thuần túy, không thể chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực. Phải là một sự can thiệp vào bản chất của nhân quả, một sự phá vỡ cái "vô thường" tưởng chừng bất biến, một sự thay đổi tận gốc rễ của quy luật.
"Kẻ phàm nhân đó đang làm gì? Hắn đang chạm vào thứ gì?" Giọng nói khàn đặc của Ma Chủ Cửu U vang lên, mang theo một chút bối rối, một chút khó chịu không thể che giấu. Hắn cảm nhận được một luồng ý niệm vô hình đang xuyên thẳng vào cốt lõi bản thể, không phải là công kích vật lý, mà là một sự thấu thị trần trụi, như có ai đó đang lật mở từng trang ký ức bị lãng quên của hắn. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Ma Chủ, một cảm giác mà hắn đã lâu không trải qua.
"Tạ Trần! Anh đã nhìn thấy gì? Mau nói đi!" Lăng Nguyệt Tiên Tử căng thẳng gầm lên, đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua chiến trường hỗn loạn, nơi Bạch Vô Thường vẫn đang là một bóng đen khổng lồ, vung vẩy những luồng sức mạnh vô cảm, không ngừng nhắm vào vị trí của Tạ Trần. Nàng cùng Hồ Ly Nữ đang cố sức chống đỡ, kiếm khí và yêu thuật đan xen, tạo thành một lá chắn mỏng manh. Nàng tin Tạ Trần, tin vào trí tuệ phi phàm của y, nhưng thời gian đang cạn kiệt. Cơ thể nàng đã thấm mệt, tiên lực dần suy yếu, nhưng ý chí thì vẫn sắt đá.
"Không chống đỡ được bao lâu nữa đâu!" Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) thốt lên, giọng nói đầy gấp gáp. Nàng vung chiếc đuôi lông mềm mại, tạo ra một trận gió xoáy hất văng đám Ma Tướng đang lao tới, rồi lại phóng ra một luồng yêu hỏa rực rỡ, thiêu đốt những sợi ma khí đang vươn tới. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, ánh mắt tinh nghịch thường ngày giờ chỉ còn sự lo lắng tột độ. Nàng biết Tạ Trần đang làm một điều gì đó cực kỳ quan trọng, nhưng cái giá phải trả cho việc "nhìn thấu" này dường như quá lớn.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Y vẫn đang chìm sâu trong biển tri thức, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép cuối cùng, tìm ra một lời giải, một lối thoát cho cuộc chiến tưởng chừng vô vọng này. Y thấy Nhân Quả Luân Bàn, không phải là một vật phẩm hữu hình, mà là một biểu tượng của sự vận hành vĩ đại của vũ trụ, nơi mọi thứ đều được kết nối, nơi mọi thứ đều có thể bị thay đổi nếu tìm đúng điểm tựa. Y đang cố gắng tìm ra "lỗ hổng" trong chính quy luật nhân quả mà Thiên Đạo đã đặt ra, một điểm yếu không phải của sức mạnh, mà của bản chất tồn tại.
Bên ngoài vòng bảo vệ mỏng manh của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, chiến trường Phế Tích Cổ Thành vẫn là một bức tranh hỗn loạn và bi tráng. Gió lớn không ngừng gào thét, cuộn xoáy cát bụi và ma khí lên cao, khiến tầm nhìn càng trở nên mờ mịt. Dù đã có thêm sự tham gia của Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, và Liễu Thanh Phong cùng một số tu sĩ khác, thế trận vẫn nghiêng hẳn về phía Ma Chủ Cửu U và Bạch Vô Thường. Các bức tường đổ nát xung quanh không ngừng rung chuyển, những cột trụ đá vỡ vụn rơi xuống, tạo nên những tiếng động ầm ĩ hòa lẫn với tiếng pháp thuật va chạm chói tai. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những đòn công kích của Ma Chủ, mùi máu tanh từ các tu sĩ bị thương, và mùi ẩm mục của phế tích tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu, lẩn quất trong từng hơi thở.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết, đang mặc bạch y đã lấm lem bụi đất và vết máu nhỏ. Nàng vung trường kiếm, từng chiêu thức xuất ra đều mang theo tiên lực hùng hậu, nhưng nét mệt mỏi đã hằn sâu trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng và Tiểu Cửu, một mình chống đỡ Bạch Vô Thường – cái bóng đen khổng lồ, lạnh lẽo, vô cảm. Bạch Vô Thường không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, phát ra khí tức lạnh lẽo, vô cảm, và mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt của Thiên Đạo, nhắm thẳng vào Tạ Trần.
"Lăng Nguyệt tiên tử, chúng ta sẽ không cầm cự được lâu!" Dương Quân thở dốc, giọng nói của hắn đầy vẻ tuyệt vọng. Hắn, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, giờ đây đã lấm lem máu và bùn đất. Hắn vừa dùng một lá chắn linh lực cực mạnh để đỡ lấy một đòn đánh suýt trúng Tạ Trần, nhưng chân đã run rẩy, linh lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức đáng sợ. "Sức mạnh của Thiên Đạo... nó dường như vô tận!" Hắn biết rõ điều mình đang chống lại là gì, và cái giá phải trả có thể là cả sinh mạng. Nhưng nhìn Tạ Trần nằm đó, nhìn những đồng đạo vẫn kiên cường bảo vệ một phàm nhân, hắn không thể lùi bước. Niềm tin vào Thiên Đạo, thứ đã từng là lẽ sống của hắn, giờ đây đã vỡ vụn thành từng mảnh.
Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú và dáng người cao gầy, đang nghiến răng ken két. Thanh kiếm Bích Lạc trong tay y phát ra ánh sáng xanh biếc, chém tan một làn ma khí dày đặc đang bao vây. "Thiên Đạo... thật sự muốn tiêu diệt một phàm nhân bằng mọi giá sao?!" Giọng y mang theo sự phẫn nộ và thất vọng tột cùng. Y từng là một người kiên định tin vào sự công bằng của Thiên Đạo, tin vào con đường tu luyện để "vá trời". Nhưng giờ đây, trước hành động mù quáng của Bạch Vô Thường, trước sự tàn nhẫn và vô cảm của một "đấng tối cao", niềm tin ấy đã tan vỡ. Y chiến đấu không còn vì Thiên Đạo, mà vì chính nghĩa, vì sự sống còn của những người xung quanh, và vì một phàm nhân dám thách thức định luật.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch thường ngày, giờ đây trở nên sắc sảo và kiên quyết. Nàng không trực tiếp chiến đấu bằng sức mạnh, mà dùng những phép thuật trị liệu và phòng ngự tinh vi, tạo ra những lớp màng bảo vệ, hóa giải những luồng công kích hiểm độc nhắm vào Tạ Trần. "Chúng ta phải câu giờ! Tạ Trần nhất định sẽ có cách!" Nàng truyền âm cho Dương Quân và Liễu Thanh Phong, ánh mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng, nhưng cũng đầy hy vọng. Nàng đã nhìn thấy quá nhiều sự mục nát trong cái gọi là "đạo", và nàng tin Tạ Trần là người duy nhất có thể đưa ra một lối thoát.
Bạch Vô Thường, một cái bóng đen kịt, không ngừng gầm gừ những âm thanh lạnh lẽo, vô cảm: "Kẻ nghịch thiên, diệt vong là số phận của ngươi và những kẻ theo ngươi!" Hắn không hề quan tâm đến Ma Chủ Cửu U đang đứng uy nghi giữa trời, không hề để ý đến những tu sĩ đang chống trả. Mục tiêu duy nhất của hắn, theo mệnh lệnh của Thiên Đạo, là Tạ Trần – cái "dị số" đang đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của nó. Mỗi đòn tấn công của hắn đều mang theo sự lạnh lẽo của hư vô, khiến linh lực của các tu sĩ bị tiêu hao nhanh chóng hơn bình thường.
Ma Chủ Cửu U, với thân hình cường tráng, cao lớn, mái tóc bạc trắng rối bù và đôi mắt đỏ rực như máu, vẫn đứng uy nghi trên đỉnh một cột đá đổ nát, quan sát trận chiến với vẻ khinh miệt. Hắn không trực tiếp ra tay nhiều, chỉ thỉnh thoảng vung một luồng ma khí đen kịt, hoặc gầm lên một tiếng, tạo ra những cơn chấn động khiến các tu sĩ phải chật vật chống đỡ. Hắn đang tận hưởng sự tuyệt vọng của những kẻ dám chống đối, đang chờ đợi thời khắc Tạ Trần gục ngã, để hắn có thể hoàn thành Đại Trận Hoán Đổi. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt đỏ rực ấy, vẫn có một chút bối rối, một chút khó chịu từ những lời lẩm bẩm khó hiểu của Tạ Trần, từ cái cảm giác như bị ai đó nhìn thấu tận xương tủy.
Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu hợp lực, một lần nữa đẩy lùi một đợt tấn công hiểm độc của Bạch Vô Thường. Thanh kiếm của Lăng Nguyệt rạch đôi không gian, tạo thành một khe nứt tạm thời, trong khi yêu hỏa của Tiểu Cửu bao phủ, làm chậm lại tốc độ của bóng đen. Nhưng cả hai đều biết, đây chỉ là những đòn trì hoãn. Họ không thể mãi mãi chống đỡ được sức mạnh của Thiên Đạo. Cảm giác kiệt sức dần bao trùm, nhưng nhìn Tạ Trần vẫn nằm đó, đôi mắt khép hờ như đang ngủ say nhưng lại bừng sáng một thứ ánh sáng vô hình, họ lại nén đau, tiếp tục chiến đấu. Các tu sĩ khác cũng vậy, họ tạo thành một vòng phòng ngự mỏng manh, mỗi người đều đã thấm mệt, nhưng ý chí thì vẫn kiên cường. Tất cả đều hướng về Tạ Trần, đặt trọn niềm tin vào vị thư sinh yếu ớt này, hy vọng y sẽ tìm ra con đường thoát khỏi vực sâu tuyệt vọng.
Giữa cuồng phong của pháp thuật và tiếng gào thét của chiến trường, Tạ Trần từ từ mở mắt. Ánh nhìn của y giờ đây không còn sự kiệt quệ đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, vượt lên trên mọi hỗn loạn. Đôi mắt y như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, nhìn thấu vạn vật. Y chống tay, chậm rãi đứng dậy, từng động tác đều chậm chạp nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân, như một bức tượng cổ đang sống lại. Ma khí xung quanh y dường như cũng bị áp chế, tự động lùi lại, nhường đường cho thứ ánh sáng vô hình đang bùng lên trong tâm trí y.
Y không nhìn Lăng Nguyệt, không nhìn Tiểu Cửu, cũng không nhìn Bạch Vô Thường hay Ma Chủ Cửu U ngay lập tức. Ánh mắt y lướt qua những bức tường đổ nát, những cột đá vỡ vụn, như đang nhìn thấy những câu chuyện từ hàng vạn năm trước được khắc ghi trên từng phiến đá. Hơi thở y vẫn còn gấp gáp, nhưng giọng nói, dù khàn đặc, lại mang một thứ uy lực kỳ lạ, như tiếng chuông cổ ngân vang giữa thời không, khiến mọi tiếng động trên chiến trường dường như đều nhỏ lại, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Ma Chủ... hắn không cần sức mạnh... hắn cần lấp đầy một khoảng trống..." Tạ Trần cất lời, ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên Ma Chủ Cửu U, xuyên thẳng qua lớp ma khí dày đặc bao bọc hắn. "Hắn đang tìm kiếm sự 'hoàn chỉnh' mà Thiên Đạo đã chối bỏ, thứ mà hắn gọi là 'Thần Chi Khuyết Hãm'. Hắn muốn 'Hoán Đổi' không phải để hủy diệt hoàn toàn, mà là để tái tạo, để dung hợp với cái khuyết thiếu cố hữu từ thuở hồng hoang, để bản thân hắn không còn là một mảnh vỡ, mà trở thành một chỉnh thể."
Lăng Nguyệt Tiên Tử sững sờ. Nàng ngừng tay kiếm, quay phắt lại nhìn Tạ Trần. "Khoảng trống? Thiếu thốn là gì?" Giọng nàng tràn đầy sự khó hiểu. Các tu sĩ khác, dù đang vật lộn với Bạch Vô Thường, cũng không khỏi quay đầu nhìn về phía Tạ Trần, tai dỏng lên lắng nghe. Sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm một phần chiến trường, một sự tĩnh lặng của niềm hy vọng mong manh được thắp lên.
"Anh nói gì vậy? Đánh hắn không phải bằng sức mạnh sao?" Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) cũng ngạc nhiên không kém. Nàng vừa mới đẩy lùi một đòn đánh của Bạch Vô Thường, nhưng vẫn không thể tin vào những gì Tạ Trần vừa nói. Đối với nàng, Ma Chủ Cửu U là một thực thể của sức mạnh tuyệt đối, của sự hủy diệt, làm sao lại có thể có một "khoảng trống" nào?
Tạ Trần quay sang nhìn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, ánh mắt y mang theo sự kiên định không gì lay chuyển được. "Chính là 'Thần Chi Khuyết Hãm' mà Thiên Đạo đã chối bỏ. Khi Thiên Đạo hình thành, nó đã loại bỏ những 'cảm xúc hỗn loạn', những 'ý chí tự do' được coi là không phù hợp với trật tự. Những thứ đó không biến mất, mà ngưng tụ thành một bản thể riêng biệt, một 'khuyết thiếu' vĩnh viễn trong vũ trụ. Ma Chủ chính là hiện thân của sự khuyết thiếu đó, một bản thể khao khát được lấp đầy, được 'hoàn chỉnh'."
Y tiếp tục, giọng nói của y như một dòng suối trong trẻo giữa sa mạc khô cằn, rửa trôi những hoài nghi trong tâm trí mọi người. "Đại Trận Hoán Đổi của hắn không phải là một trận pháp thuần túy để thu lấy linh khí hay hủy diệt. Nó là một nghi thức để Ma Chủ cưỡng ép dung hợp với Thực thể cổ xưa – một phần khác của 'Thần Chi Khuyết Hãm' bị phong ấn từ lâu, để hắn có thể lấp đầy cái khoảng trống trong bản thể mình, để trở thành 'Thiên Đạo' của riêng hắn, một Thiên Đạo 'hoàn chỉnh' theo cách nhìn của hắn. Hắn muốn 'lấp đầy' bằng cách chiếm đoạt, không phải bằng cách chấp nhận."
"Vậy... chúng ta phải làm gì?" Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, giọng nàng không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần phá giải quá nhiều điều không thể, và nàng biết, dù lời y nói có khó hiểu đến đâu, đó vẫn là con đường duy nhất.
"Chúng ta không thể phá hủy hắn bằng sức mạnh, vì hắn là một phần của quy luật. Chúng ta phải chạm vào cái 'khuyết thiếu' đó, không phải phá hủy, mà là bóc trần nó." Tạ Trần nói, một ý tưởng táo bạo hiện lên trong đôi mắt y. "Hãy cho hắn thấy... sự trống rỗng đó không thể lấp đầy bằng hủy diệt, không thể lấp đầy bằng quyền năng cưỡng ép. Chỉ có thể lấp đầy bằng sự chấp nhận, bằng sự thấu hiểu, bằng chính những 'nhân tính' mà Thiên Đạo đã chối bỏ, mà hắn đang cố gắng chiếm đoạt một cách sai lầm."
Y hít một hơi thật sâu, dù cơ thể vẫn còn đau nhức nhưng tinh thần đã đạt đến đỉnh điểm của sự minh mẫn. "Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu. Ta cần hai người cùng nhau thi triển một đòn công kích. Không phải là công kích vào thân thể hắn, mà là công kích vào 'bản chất' của hắn, vào cái 'Thần Chi Khuyết Hãm' mà hắn đang cố gắng lấp đầy. Lăng Nguyệt, tiên lực của nàng thanh tịnh, thuần khiết, mang theo ý niệm của 'trật tự' mà Thiên Đạo ban sơ khao khát. Tiểu Cửu, yêu lực của nàng lại mang theo sự nguyên thủy, tự do, của 'vô thường' mà Thiên Đạo đã chối bỏ. Hãy kết hợp hai loại lực lượng đó, không phải để đối kháng, mà để 'phản chiếu' lại bản thể của Ma Chủ. Hãy dùng tiên lực và yêu lực của hai người, không phải để công kích, mà để 'khơi gợi' cái khát vọng nguyên thủy của hắn, cái khao khát được 'hoàn chỉnh' mà không cần phải hủy diệt."
"Hãy dùng tiên lực của nàng để 'khai mở' cái trật tự của Thiên Đạo mà hắn đang cố gắng phá vỡ, nhưng đồng thời, hãy dùng yêu lực của Tiểu Cửu để 'phơi bày' cái hỗn loạn, cái tự do, cái 'khuyết thiếu' mà hắn đang khao khát." Tạ Trần đưa ra một chỉ dẫn cụ thể, yêu cầu Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu sử dụng kỹ năng đặc biệt của mình theo một cách thức phi truyền thống, nhắm vào 'bản chất' thay vì 'thân thể' của Ma Chủ. "Không phải tấn công, mà là 'đối diện'. Không phải gây tổn thương, mà là 'kích hoạt'."
Ma Chủ Cửu U, đang đứng trên đỉnh cột đá, đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức vô hình đang khóa chặt lấy mình. Hắn giật mình. Đây không phải là sức mạnh vật lý, mà là một cảm giác bị soi rọi, bị thấu hiểu tận cùng. Hắn nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ hoang mang thoáng qua, xen lẫn sự giận dữ. "Ngươi... ngươi đang làm gì? Ngươi biết gì về ta?!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ, dù khó hiểu, nhưng niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần đã khiến họ không chút do dự. Lăng Nguyệt nhắm mắt, tiên lực trong cơ thể nàng bắt đầu vận chuyển theo một cách thức kỳ lạ, không phải để tụ lại thành chiêu thức, mà là để lan tỏa, bao trùm lấy không gian. Tiên lực thuần khiết của nàng không còn sắc bén như kiếm khí, mà trở nên mềm mại, trong suốt như ánh trăng. Hồ Ly Nữ cũng vậy, nàng hít một hơi sâu, yêu lực cuồn cuộn từ đan điền dâng lên, không còn hung hãn như yêu hỏa, mà trở nên dịu dàng, biến hóa khôn lường như làn sương ảo ảnh.
Hai luồng năng lượng, một thuần khiết, một biến hóa, không hề đối kháng mà dung hợp một cách hoàn hảo, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng kỳ lạ, không mang theo sát khí mà chỉ có sự giao thoa của hai bản chất đối lập. Vòng xoáy ánh sáng đó, từ từ bay về phía Ma Chủ Cửu U, không nhanh, không chậm, nhưng lại mang theo một sức mạnh lay động tâm hồn, như một lời thì thầm từ thuở khai thiên lập địa. Đây không phải là một đòn tấn công. Đây là một sự thức tỉnh.
Sự phản ứng của Ma Chủ Cửu U đã đến. Một tiếng gầm đau đớn bất ngờ xé toạc không trung, không phải tiếng gầm của sự giận dữ hay uy quyền, mà là tiếng gầm của sự tổn thương sâu sắc, của một bí mật bị chạm đến. Hắn ôm lấy đầu, thân hình cường tráng của hắn run lên bần bật, ma khí xung quanh hắn trở nên hỗn loạn, không còn uy nghi nữa mà cuộn xoáy điên cuồng như một cơn bão mất kiểm soát. Đôi mắt đỏ rực của hắn trợn trừng, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như thể y là ác quỷ chứ không phải hắn.
"Không thể nào! Ngươi... ngươi đã chạm vào..." Ma Chủ Cửu U gào lên, lời nói của hắn đứt quãng, như có thứ gì đó đang bóp nghẹt cổ họng hắn, không cho phép hắn thốt ra những lời cấm kỵ. Cái "khuyết thiếu cố hữu" từ Thượng Cổ, cái bản chất bị Thiên Đạo chối bỏ, cái nỗi đau mà hắn đã che giấu hàng vạn năm, giờ đây đang bị Tạ Trần lột trần, phơi bày ra ánh sáng. Hắn cảm thấy mình như một đứa trẻ trần truồng giữa chợ, mọi sự yếu đuối, mọi sự khao khát đều bị phơi bày. Tiếng gầm của hắn càng lúc càng thê lương, như một con thú bị thương, bị dồn vào đường cùng.
Vòng xoáy ánh sáng từ Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu bao trùm lấy Ma Chủ, không gây ra bất kỳ vết thương vật lý nào, nhưng lại khiến hắn trở nên yếu ớt lạ thường. Hắn không thể chống cự, không thể phản công, chỉ có thể gào thét trong sự đau đớn của linh hồn. Bạch Vô Thường, như một cỗ máy, vẫn tiếp tục lao về phía Tạ Trần, nhưng Ma Chủ Cửu U, người điều khiển chính của trận pháp và các Ma Tướng, đã mất kiểm soát. Trận chiến đang thay đổi, theo một cách mà không ai, kể cả Thiên Đạo hay Ma Chủ, có thể lường trước. Tạ Trần, một phàm nhân, đã tìm thấy một con đường để "phá cục", không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu bản chất và nỗi đau sâu thẳm nhất của kẻ thù.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.