Nhân gian bất tu tiên - Chương 323: Chân Lý Vỡ Tan: Liên Minh Ngẫu Hứng Chống Lại Thiên Đạo
Trung tâm Phế Tích Cổ Thành, nơi một khắc trước còn là biển lửa của Ma Chủ và cơn bão linh lực của Bạch Vô Thường, giờ đây rung chuyển dữ dội bởi một luồng năng lượng lạ lùng, vừa thanh tịnh vừa hỗn loạn, như hai dòng nước đối nghịch bị ép chảy vào cùng một dòng sông. Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y tung bay giữa luồng gió cuộn xoáy, nhắm chặt đôi mắt phượng, toàn bộ linh lực tuôn trào từ đan điền, hội tụ nơi đầu ngón tay thon dài. Nàng không dùng kiếm, mà dùng chính bản nguyên linh khí của mình, thanh khiết và sắc bén như lưỡi kiếm vô hình, đâm thẳng vào vị trí Tạ Trần vừa chỉ định. Đó là một điểm vô hình, nằm sâu trong kết cấu của Đại Trận Hoán Đổi, nơi các luồng ma khí và linh khí Thượng Cổ đan xen phức tạp đến mức không thể phân định. Nàng cảm nhận được sự kháng cự mãnh liệt, không phải từ một thực thể vật chất, mà từ chính những sợi nhân quả vô hình, dai dẳng và nặng nề như ngàn cân trói buộc, một cấu trúc mà ngay cả những tu sĩ hàng đầu cũng chưa từng dám mơ tới việc chạm vào.
Cùng lúc đó, Tiểu Cửu gầm lên một tiếng dài, tiếng gầm vang vọng như tiếng sói tru trong đêm, nhưng lại mang theo một sức mạnh nguyên thủy, hoang dã. Đôi mắt đỏ rực của nàng bùng lên những tia sáng rực rỡ, ma khí từ thân thể hồ ly cuồn cuộn tuôn trào, không chỉ là ma khí thông thường, mà là ma thuật hồ ly cổ xưa, mang theo sức mạnh của sự biến ảo và hỗn loạn, một loại năng lượng thuần túy từ sâu thẳm huyết mạch yêu tộc. Chiếc đuôi lông trắng muốt của nàng vẫy mạnh, vẽ nên những phù văn cổ quái trong không khí, rồi hội tụ lại thành một quả cầu năng lượng màu tím đen, mang theo những luồng điện tử lách tách, bắn thẳng vào cùng một điểm. Hai luồng năng lượng, một thuần khiết thanh tịnh, một hỗn loạn tà mị, không triệt tiêu nhau, mà lại hòa quyện một cách kỳ lạ, tạo thành một xoáy năng lượng vừa đối lập vừa bổ trợ, như âm và dương hòa hợp nhưng không tan biến, xoáy sâu vào "nút thắt" vô hình ấy.
"Rắc!" Một âm thanh khô khốc vang lên, không phải tiếng vật chất vỡ vụt, mà như tiếng một vật thể vô hình bị xé toạc, tiếng của một kết cấu nhân quả bị lung lay. Trung tâm Đại Trận Hoán Đổi, vốn đang vận hành một cách trôi chảy, đột nhiên khựng lại. Một vết nứt vô hình xuất hiện, kéo theo sự sụp đổ của một phần kiến trúc cổ xưa xung quanh, những tàn tích hàng ngàn năm tuổi bỗng chốc hóa thành cát bụi. Những tảng đá khổng lồ, vốn là một phần của trận pháp, đổ ầm xuống, bụi đất mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn, mang theo cả mùi đá cũ và rêu phong ngàn năm. Luồng ma khí cuồn cuộn bốc lên từ Đại Trận Hoán Đổi, không còn vẻ thống nhất và mạnh mẽ như trước, mà trở nên hỗn loạn, chập chờn, như một dòng sông bị đứt gãy. Những tia linh khí, vốn bị ma khí áp chế, giờ như được giải thoát, bùng lên dữ dội, tạo nên những cơn lốc năng lượng xoáy tít, càn quét khắp chiến trường, làm rung chuyển cả không gian và thời gian.
Ma Chủ Cửu U, đang đứng trên đỉnh ngọn tháp đổ nát, đôi mắt đỏ rực như máu, đã thu lại nụ cười tàn độc, thay vào đó là vẻ cau mày khó hiểu. Hắn cảm nhận được sự thay đổi vi tế trong không khí, một dao động lạ lùng từ Đại Trận Hoán Đổi, như có thứ gì đó sâu thẳm bên trong nó vừa bị chạm đến, một điểm mà ngay cả hắn cũng không ngờ có thể bị tấn công. "Kẻ nào dám phá quấy đại sự của bản tọa?!" Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp phế tích, mang theo sự tức giận tột độ, khiến cả những linh hồn u uất trong cổ thành cũng phải run rẩy. Hắn không thể tin được, trong lúc then chốt này, lại có kẻ dám can thiệp vào trận pháp Thượng Cổ mà hắn đã dày công chuẩn bị. Lực lượng của hắn bị gián đoạn, một phần của sự kết nối với Thực thể cổ xưa bị lung lay, khiến hắn phải tạm thời dồn sức để ổn định lại, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn quét qua Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu.
Bạch Vô Thường, cái bóng đen kịt vô cảm, cũng ngừng tấn công. Hắn không có biểu cảm, nhưng động tác của hắn có chút khựng lại, như một cỗ máy đột ngột gặp lỗi, một sự xao nhãng hiếm hoi trong sự tập trung tuyệt đối. Đôi mắt sáng rực của hắn quét qua Tạ Trần, rồi lại chiếu vào vị trí mà y vừa chỉ, nơi Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu vẫn đang dồn sức. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của "nút thắt nhân quả" ấy, một điểm mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng nhận biết được nếu không có sự gợi ý từ một 'biến số' như Tạ Trần. Hắn biết, đó là một "dị số", một biến số không nên tồn tại, một sự can thiệp vào quy luật tự nhiên. "Dị số... phải bị xóa bỏ." Giọng nói vang vọng, lạnh lẽo như từ hư không vọng lại, nhưng không còn sự vô cảm tuyệt đối, mà ẩn chứa một chút khó hiểu, một chút bối rối trước một điều nằm ngoài mọi dự liệu của hắn. Cả hai thế lực hùng mạnh nhất của thế gian đều cảm nhận được rằng Tạ Trần đang làm điều gì đó khác biệt, điều gì đó mà họ không thể lường trước, điều gì đó nằm ngoài mọi quy luật mà họ biết. Mặc dù vẫn chưa hiểu hết ý định của y, nhưng một cảm giác bất an mơ hồ đã len lỏi vào tâm trí họ. Cú đánh của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, đã tạm thời xé toạc một phần trận pháp Thượng Cổ của Ma Chủ và làm lung lay sự tập trung của Bạch Vô Thường, mang lại một khoảnh khắc quý giá cho liên minh vốn đang kiệt quệ, một cơ hội mong manh trong làn gió bụi mịt mù và mùi đất ẩm.
***
Trong khi Tạ Trần tạm thời thoát khỏi nguy hiểm trực tiếp nhờ đòn tấn công bất ngờ và hiệu quả, các tu sĩ liên minh còn lại đang phải chống đỡ sự phản công dữ dội từ U Linh và Hắc Ma Sứ, những kẻ thủ hạ của Ma Chủ, với những đòn đánh độc ác và tàn bạo. Tiếng pháp thuật va chạm chói tai, tiếng kêu la của các đệ tử bị thương, và tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tuyệt vọng. Mùi máu tanh, mùi khói khét lẹt từ pháp thuật, và mùi ma khí nồng nặc hòa quyện, bám chặt vào không khí, khiến mỗi hơi thở đều nặng nề như chì, mang theo cả cảm giác tuyệt vọng và sự bất lực.
Dương Quân, với vẻ mặt tuấn tú giờ lấm lem bụi bặm và một vết máu nhỏ vương trên thái dương, vẫn kiên cường vung trường kiếm, đỡ lấy một đòn tấn công tàn bạo của Hắc Ma Sứ. Hắn cảm thấy cánh tay mình tê dại, nội phủ chấn động, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt gần hết, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực, quan sát cục diện chiến trường một cách kỹ lưỡng. Hắn chứng kiến Bạch Vô Thường, cái bóng đen kịt đại diện cho Thiên Đạo, sau khi bị đòn của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu làm chệch hướng một chút, lại nhanh chóng ổn định và tiếp tục lao về phía Tạ Trần với một sự kiên định đến rợn người, như thể đó là mệnh lệnh duy nhất mà hắn phải tuân theo. Hắn hoàn toàn bỏ qua Ma Chủ Cửu U, kẻ đang gầm thét, cố gắng vá lại trận pháp của mình giữa cơn hỗn loạn.
"Bạch Vô Thường... hắn... hắn không tấn công Ma Chủ! Hắn chỉ nhắm vào Tạ huynh!" Dương Quân thốt lên kinh ngạc, giọng nói đầy vẻ hoài nghi và bàng hoàng, như một sự thật vừa được phơi bày mà hắn không thể tin nổi. Đây là một sự thật quá khó để chấp nhận, quá khác biệt so với những gì hắn được dạy. Từ trước đến nay, Thiên Đạo luôn được coi là hiện thân của chính nghĩa, là kẻ đối đầu với Ma Tộc, là lẽ phải tối cao. Vậy mà giờ đây, kẻ đại diện cho Thiên Đạo lại coi một phàm nhân kiệt quệ là mối đe dọa lớn hơn cả một Ma Chủ đang thực hiện âm mưu hủy diệt thế giới, một Ma Chủ mà cả thế gian đang run sợ. Sự thật phũ phàng này như một tảng đá giáng mạnh vào niềm tin bấy lâu nay của h���n, làm lung lay tận gốc rễ những giáo điều mà hắn đã thấm nhuần từ thuở nhỏ.
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc giờ đã rách nát vài chỗ, đang dùng linh lực trị thương cho một đệ tử tông môn khác, ngẩng đầu lên, ánh mắt thông minh nhưng giờ đây đầy vẻ khó tin. Nàng chứng kiến cảnh tượng Bạch Vô Thường vẫn lạnh lùng truy sát Tạ Trần, như thể anh là gốc rễ của mọi tai ương, là nguồn cơn của sự suy tàn Thiên Đạo. "Thiên Đạo... lại coi một phàm nhân là mối đe dọa hơn cả Ma Chủ sao?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, không thể nào lý giải nổi sự phi lý này. Nỗi buồn khó tả trong đôi mắt nàng càng thêm sâu sắc. Nàng đã từng tin vào sự công bằng của Thiên Đạo, tin rằng con đường tu tiên là để bảo vệ chúng sinh, để gìn giữ trật tự. Nhưng những gì nàng đang thấy lại hoàn toàn trái ngược. Cái đạo lý "cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo" bỗng trở nên vô nghĩa khi chính cái "đạo" đó lại muốn tước đi sinh mạng của một người vô tội, người không hề mang sức mạnh mà chỉ có trí tuệ.
Liễu Thanh Phong, với kiếm Bích Lạc trên tay, đang giao đấu với U Linh, thân hình mờ ảo như sương khói. Hắn luôn tự hào về sự chính trực và niềm tin tuyệt đối vào Thiên Đạo của mình, tin rằng con đường tu luyện của hắn là con đường của chính nghĩa. Hắn từng xem thường Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, là kẻ yếu đuối, không đáng để bận tâm, thậm chí còn có phần mỉa mai. Nhưng giờ đây, chứng kiến hành động của Bạch Vô Thường, một sự hoài nghi sâu sắc bắt đầu gặm nhấm tâm trí hắn, như một con sâu đục khoét vào gốc rễ niềm tin. "Không thể nào... Thiên Đạo... không thể sai lầm..." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự bàng hoàng và một cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt. Niềm tin kiên cố bấy lâu nay của hắn đang đứng trước bờ vực sụp đổ. Nếu Thiên Đạo không phải là chính nghĩa tuyệt đối, vậy thì con đường tu luyện của hắn, sự hy sinh của hắn, tất cả có ý nghĩa gì? Cái "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử" mà hắn từng hô hào bỗng trở nên trống rỗng.
Các tu sĩ liên minh khác, vốn đã kiệt sức và bối rối, cũng lần lượt nhận ra sự thật kinh hoàng này. Họ nhìn Bạch Vô Thường, nhìn Tạ Trần, và rồi nhìn nhau, ánh mắt trao đổi sự kinh ngạc, rồi phẫn nộ. Sự bàng hoàng dần chuyển thành một nỗi tức giận âm ỉ. Họ từng hoài nghi Tạ Trần, từng coi anh là một kẻ lập dị, một phàm nhân không hiểu thời thế. Nhưng giờ đây, trong thời khắc sinh tử, chính Thiên Đạo lại trở thành kẻ truy sát tàn nhẫn, còn Tạ Trần, người phàm nhân ấy, lại là mục tiêu của sự bất công. Niềm tin của họ vào "đạo" và "tiên" lung lay tận gốc rễ, như những bức tường cổ thành đang sụp đổ xung quanh họ. Họ nhận ra rằng, Tạ Trần không phải là kẻ thù, mà là nạn nhân của một cuộc chiến tranh giành quyền lực mà họ chưa từng hiểu rõ, một cuộc chiến mà Thiên Đạo sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả chính nghĩa, để bảo vệ sự tồn tại của mình. Sự vỡ tan niềm tin vào Thiên Đạo của các tu sĩ báo hiệu một sự thay đổi lớn trong nhận thức về 'đạo' và 'người', mở ra một chương mới đầy bi tráng cho nhân gian.
***
Trong một khoảnh khắc định mệnh, giữa tiếng hỗn loạn tột cùng của chiến trường, Dương Quân chợt hiểu ra. Cái gọi là "Thiên Đạo" đã không còn là điều mà hắn từng tôn thờ, không còn là hiện thân của lẽ phải và công lý. Nó đã trở thành một kẻ bảo thủ, một kẻ sợ hãi sự thay đổi, sẵn sàng hy sinh một phàm nhân vô tội chỉ để duy trì quy tắc mục nát và sự tồn tại của chính mình. Ánh mắt hắn bỗng trở nên kiên quyết lạ thường, vượt lên trên mọi sự mệt mỏi và sợ hãi, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. Hắn nhìn thấy Tạ Trần, thư sinh gầy gò, kiệt quệ nhưng ánh mắt vẫn tĩnh lặng và kiên định đến lạ thường, được Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu bảo vệ giữa vòng vây tử thần, như một điểm neo vững chắc giữa cơn bão.
"Thiên Đạo đã sai!" Dương Quân hét lên, tiếng hét của hắn như xé toạc màn ma khí dày đặc, vang vọng khắp phế tích, lấn át cả tiếng va chạm của pháp thuật. Giọng nói của hắn không còn vẻ hoài nghi, mà tràn đầy sự quyết liệt và chính trực, sự dứt khoát của một người vừa tìm thấy chân lý mới. "Nếu Tạ huynh là hy vọng cuối cùng, chúng ta phải bảo vệ anh ấy! Cản chân Bạch Vô Thường!" Lời nói của hắn như một tia lửa, đốt cháy sự bàng hoàng và tuyệt vọng trong lòng các tu sĩ khác. Sự hiểu lầm bấy lâu nay đã bị phá vỡ, thay vào đó là một sự đoàn kết bất ngờ, hình thành từ nỗi thất vọng chung về Thiên Đạo và một tia hy vọng mỏng manh đặt vào một phàm nhân.
Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên hưởng ứng. Nàng vung tay, một luồng linh lực ôn hòa nhưng mạnh mẽ tỏa ra, đẩy lùi U Linh đang áp sát Dương Quân. "Dương sư huynh nói đúng!" Nàng hô lớn, đôi mắt giờ đã không còn nỗi buồn, mà thay vào đó là sự kiên định không lay chuyển, sự quyết tâm của một y sư sẵn sàng bảo vệ sinh mạng. Nàng đã từng chứng kiến Tạ Trần chữa lành những vết thương của phàm nhân, đã từng thấy anh dùng trí tuệ để hóa giải những mâu thuẫn phức tạp. Anh không phải là kẻ muốn phá hủy, mà là người muốn tìm kiếm một con đường khác, một con đường nhân văn hơn, một con đường mà "con người" không phải "mất người" để "thành tiên".
Liễu Thanh Phong, sau một thoáng đấu tranh nội tâm dữ dội, cuối cùng cũng đưa ra lựa chọn. Hắn nhìn Bạch Vô Thường, nhìn vào sự lạnh lùng vô cảm của cái bóng đen, rồi nhìn Tạ Trần, người đang dựa vào Lăng Nguyệt, ánh mắt vẫn sâu thẳm và đầy suy tư. Hắn chợt hiểu ra, cái gọi là "đạo" không phải là một quy tắc cứng nhắc từ trên trời giáng xuống, mà là sự lựa chọn của mỗi con người, là lương tri và ý chí tự do. Nếu "Thiên Đạo" đã "mất người", thì "nhân đạo" phải đứng lên. Hắn vung kiếm Bích Lạc, một luồng kiếm khí mạnh mẽ bùng nổ, không nhằm vào Ma Chủ, mà nhằm vào con đường mà Bạch Vô Thường đang lao tới. "Chúng ta không thể để Thiên Đạo hủy diệt hy vọng cuối cùng của nhân gian!" Hắn gầm lên, giọng nói vang dội, đầy vẻ bi tráng và quyết tuyệt, như một lời thề.
Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Liễu Thanh Phong và hàng chục tu sĩ khác, những người từng mang trong mình những chấp niệm khác nhau về con đường tu tiên, giờ đây cùng nhau dồn toàn bộ sức mạnh. Họ không còn tấn công U Linh hay Hắc Ma Sứ một cách đơn lẻ nữa, mà tập trung tất cả lực lượng để tạo thành một hàng rào năng lượng vững chắc, chắn ngang đường tiến của Bạch Vô Thường. Đây không phải là một cuộc tấn công trực diện, mà là một sự cản trở, một hành động liều lĩnh để câu kéo thời gian, mua lấy từng hơi thở cho Tạ Trần.
Các trận pháp phòng ngự được kích hoạt liên tục, tạo thành những tấm khiên linh lực chồng chất, đủ màu sắc và hình dạng, lấp lánh trong màn bụi. Những đòn công kích mang tính chất trì hoãn được tung ra không ngừng, không phải để gây sát thương cho Bạch Vô Thường, mà để làm chậm lại bước chân của hắn, để làm phân tán sự tập trung của hắn, để bảo vệ mục tiêu duy nhất của họ. Luồng linh khí trong cơ thể họ cuồn cuộn tuôn trào, mỗi người đều dốc cạn sức lực, biết rằng đây là một hành động tự sát, biết rằng họ đang đối đầu với một thực thể có thể đại diện cho chính Thiên Đạo. Nhưng họ không hối hận. Bởi vì trong khoảnh khắc này, họ đã chọn "nhân đạo", đã chọn bảo vệ một phàm nhân yếu ớt, người mà họ tin rằng có thể mang lại một con đường sống cho cả thế giới. Họ đã chứng minh rằng, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, con người vẫn có thể tìm thấy lý tưởng và hy vọng. Sự hình thành liên minh bất ngờ quanh Tạ Trần cho thấy khả năng đoàn kết của nhân gian khi đối mặt với những mối đe dọa vượt quá hiểu biết của họ, và Tạ Trần là 'điểm neo' của liên minh đó.
Tiếng nổ lớn vang dội khi các đòn tấn công của Bạch Vô Thường va chạm vào hàng rào linh lực. Không khí rung chuyển dữ dội, bụi bặm và mảnh vỡ bay tứ tung. Các tu sĩ liên minh phải nghiến răng chịu đựng, nhiều người phun ra máu tươi, nhưng không ai lùi bước. Ánh sáng pháp thuật rực rỡ và tối tăm giao tranh liên tục, những tia sét của Bạch Vô Thường xé toạc không gian, nhưng vẫn bị kìm chân bởi ý chí kiên cường của những người phàm trần này. Mùi máu tanh và mùi lưu huỳnh của ma khí hòa quyện với mùi cháy khét của pháp thuật, tạo nên một bầu không khí bi tráng, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mờ nhạt, nhưng một tia hy vọng vẫn le lói, được giữ gìn bởi sự dũng cảm của họ.
***
Giữa vòng xoáy hỗn loạn của chiến trường, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, Tạ Trần đứng thẳng người, được Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu che chắn. Thân hình y gầy gò, làn da trắng nhợt như tờ giấy, và khuôn mặt thanh tú giờ đây đã mờ nhạt đi vì kiệt sức, hiện lên vẻ suy tư sâu thẳm. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm của y vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, không một chút dao động, như một hồ nước tĩnh lặng giữa cơn bão táp. Y không còn để tâm đến tiếng gầm thét của Ma Chủ, tiếng pháp khí va chạm hay tiếng kêu la của những người bị thương. Tất cả những âm thanh hỗn loạn ấy dường như đã lùi xa, trở thành một tiếng vọng mờ nhạt trong tâm trí y, không đủ sức làm phân tán sự tập trung của y.
Y cảm nhận được sự thay đổi trong chiến trường, sự hy sinh của những tu sĩ, những người mà một khắc trước còn hoài nghi, thậm chí muốn bắt giữ y, giờ đây lại đang liều mình cản chân Bạch Vô Thường để bảo vệ y. Khoảnh khắc quý giá này, được đổi bằng máu và nước mắt của đồng minh, y dùng toàn bộ tâm trí để đi sâu vào những bí mật của 'Nhân Quả Chi Nhãn', tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường sống không chỉ cho riêng y, mà cho cả nhân gian, cho cả cái thế giới đang đứng bên bờ vực sụp đổ này.
Tạ Trần nhắm mắt lại. Bên trong tâm trí y, 'Nhân Quả Chi Nhãn' bùng sáng rực rỡ, không còn là một dòng thông tin hỗn độn mà y phải cố gắng giải mã, mà là một dòng chảy tri thức cuồn cuộn, có trật tự, như một cuốn sách cổ được mở ra. Những mảnh ghép thông tin Thượng Cổ, về mối liên kết phức tạp giữa Thiên Đạo, Ma Chủ, và Thực thể cổ xưa, về nguồn gốc của linh khí cạn kiệt, về sự "mất người" của tu sĩ, tất cả đều hiện ra rõ nét như một bức tranh toàn cảnh, không còn mơ hồ mà đầy đủ chi tiết. Y thấy được sự khởi nguyên của Thiên Đạo, không phải là một thực thể toàn năng từ vô thủy, mà là một "sản phẩm" của ý chí chung, của chấp niệm chúng sinh, được tạo ra để duy trì trật tự và cung cấp linh khí. Nhưng rồi, chính nó lại trở thành một cái lồng, giam hãm mọi sinh linh trong một vòng lặp vô tận của sự tu luyện để "vá trời" mà không hiểu rằng, mỗi khi một người "thành tiên", lại có một người "mất người", làm suy yếu đi chính bản chất của nhân gian, khiến cho Thiên Đạo ngày càng cạn kiệt.
"Thượng Cổ... Thiên Đạo... Ma Chủ... Thực thể... Tất cả đều là một phần của luân hồi..." Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, như đang tự nói với chính mình, nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc vạn vật. Y thấy rõ rằng Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là kẻ hủy diệt. Hắn là một phản ứng, một "khối u" của hệ thống, được sinh ra từ chính những chấp niệm và nỗi sợ hãi mà Thiên Đạo đã tạo ra, từ những vết nứt trong quy tắc mà nó tự đặt ra. Hắn muốn phá hủy Thiên Đạo, nhưng lại bằng cách sử dụng chính những quy tắc của Thiên Đạo, thông qua việc kích hoạt Thực thể cổ xưa, để rồi tái sinh một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo mà hắn có thể kiểm soát, một Thiên Đạo của riêng hắn.
Và Bạch Vô Thường, là một cỗ máy, một vệ binh trung thành của Thiên Đạo cũ, sẵn sàng xóa bỏ bất kỳ "dị số" nào đe dọa sự tồn vong của nó. Tạ Trần chính là "dị số" ấy, là kẻ đã nhìn thấu bản chất của Thiên Đạo, kẻ không muốn "vá trời" mà muốn "phá cục", kẻ không tin vào con đường "thành tiên" mà muốn "sống một đời bình thường", giữ trọn vẹn nhân tính của mình. Anh không phải là kẻ thù của Thiên Đạo vì sức mạnh, mà vì tri thức và lý tưởng của mình, vì khả năng nhìn thấy một con đường khác.
Trong luồng thông tin vô tận ấy, Tạ Trần nhận ra rằng "nút thắt nhân quả" mà y vừa chỉ cho Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu tấn công, không chỉ là một điểm yếu vật lý trong trận pháp. Nó là nơi hội tụ của những chấp niệm Thượng Cổ, của những lời thề, những lời nguyền, những hy vọng và tuyệt vọng đã tạo nên cả Thiên Đạo và Ma Chủ, là điểm giao thoa của mọi sợi dây nhân quả kéo dài từ thuở khai thiên lập địa. Y đang đi sâu vào bí mật Thượng Cổ, nhận ra rằng để hóa giải cục diện này, không thể chỉ dùng sức mạnh thuần túy, không thể chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực. Phải là một sự can thiệp vào bản chất của nhân quả, một sự phá vỡ cái "vô thường" tưởng chừng bất biến, một sự thay đổi tận gốc rễ của quy luật.
Thế giới trong mắt Tạ Trần không còn là một tập hợp các thực thể độc lập, mà là một mạng lưới nhân quả chằng chịt, mỗi hành động đều là một sợi dây liên kết với hàng ngàn sợi khác, mỗi suy nghĩ đều tạo nên một gợn sóng. Y nhìn thấy Nhân Quả Luân Bàn, không phải là một vật phẩm hữu hình, mà là một biểu tượng của sự vận hành vĩ đại của vũ trụ, nơi mọi thứ đều được kết nối, nơi mọi thứ đều có thể bị thay đổi nếu tìm đúng điểm tựa. Y đang cố gắng tìm ra "nút thắt" cuối cùng để hóa giải cả hai mối đe dọa, không chỉ bằng sức mạnh mà bằng trí tuệ thấu suốt vạn vật, bằng cách tìm ra một "lỗ hổng" trong chính quy luật nhân quả mà Thiên Đạo đã đặt ra. Cái giá của sự bất tử, đôi khi, lại chính là sự mất mát của chính mình. Y sẽ không chấp nhận cái giá đó, và giờ đây, y đã tìm thấy một con đường, một con đường phi thường dành cho một phàm nhân, con đường để "phá cục" và mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân gian. Tạ Trần đang đi sâu vào bí mật Thượng Cổ, gợi ý rằng anh sắp khám phá ra chân tướng toàn diện và một phương pháp giải quyết khác biệt hoàn toàn, một phương pháp mà không ai, kể cả Thiên Đạo hay Ma Chủ, có thể lường trước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.