Nhân gian bất tu tiên - Chương 322: Hé Lộ Chân Tướng: Nút Thắt Sinh Tử Nhân Quả Thượng Cổ
Giữa Phế Tích Cổ Thành, nơi ma khí và linh khí cuồng loạn hòa quyện thành bản giao hưởng của tận thế, thân hình gầy gò của Tạ Trần bất chợt lảo đảo. Những tia sét xanh từ Bạch Vô Thường vụt qua sát bên, xé toạc không khí, để lại dư vị tanh nồng của hủy diệt. Luồng ma khí cuồn cuộn từ Đại Trận Hoán Đổi tựa như những xúc tu vô hình, rít gào vờn quanh y, chực chờ nuốt chửng. Tạ Trần cố gắng trụ vững, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng, nhưng cước bộ đã không còn vững chãi. Y cảm thấy một cơn đau nhói thấu xương chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua từng thớ thịt. Đó không chỉ là sự kiệt quệ về thể chất, mà là gánh nặng khổng lồ từ những mảnh vỡ thông tin Thượng Cổ đang ập vào tâm trí y qua ‘Nhân Quả Chi Nhãn’, vặn xoắn linh hồn y đến cực hạn.
Ngay khoảnh khắc y khuỵu gối, một cái bóng đen mờ ảo đột ngột xé rách hư không, không tiếng động, không dấu vết. U Linh xuất hiện. Thân hình nàng ta như được dệt từ sương khói và bóng tối, gương mặt tinh xảo nhưng lạnh lùng đến tột cùng, đôi mắt không có con ngươi phản chiếu sự trống rỗng đến rợn người. Nàng không nói một lời, chỉ vươn ra một bàn tay trắng bệch, năm ngón tay dài mảnh như những lưỡi dao sắc nhọn, hướng thẳng đến Tạ Trần, tựa như muốn xuyên thủng lồng ngực y, đoạt lấy trái tim đang đập loạn xạ. Động tác của U Linh nhanh như chớp, mang theo một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, không phải cái lạnh của băng tuyết mà là cái lạnh của sự vô cảm, của cõi chết.
“Không ai được chạm vào Tạ Trần!”
Một tiếng thét trong trẻo nhưng đầy kiên quyết vang lên. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù gương mặt đã trắng bệch vì kiệt sức, khóe môi vương vệt máu đỏ tươi, vẫn đứng chắn trước Tạ Trần. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng rực sáng một quầng sáng xanh mờ ảo, tựa như vầng trăng cô độc giữa biển đêm tăm tối. Kiếm khí thanh tịnh ngưng tụ thành một bức tường vô hình, chặn đứng bàn tay của U Linh ngay trước thềm. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang vọng, nhưng không phải là kiếm chạm vào thịt, mà là kiếm khí giao tranh với hắc khí. Lăng Nguyệt bị đẩy lùi một bước, thân hình thanh thoát run rẩy, nhưng đôi mắt phượng sắc bén vẫn không rời khỏi U Linh, tràn đầy sự cảnh giác và một nỗi lo lắng sâu sắc dành cho thư sinh phía sau.
“Cút ngay, đồ quỷ sứ!”
Tiếng gầm gừ vang lên, không còn là giọng nói trong trẻo của thiếu nữ nữa, mà là một âm thanh trầm đục, mang theo sự hoang dã nguyên thủy. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đã biến hóa thành hình dáng hồ ly lớn hơn, toàn thân bao phủ bởi bộ lông trắng muốt như tuyết, đôi tai cáo vểnh cao và chiếc đuôi lông mềm mại dựng đứng. Đôi mắt đỏ rực của nàng như hai đốm lửa thiêu đốt trong màn đêm, tràn đầy phẫn nộ. Nàng lao thẳng vào U Linh, những móng vuốt sắc nhọn như thép vươn ra, đồng thời một luồng ma thuật hồ ly cổ xưa màu tím sẫm bùng nổ, tạo thành những vòng xoáy năng lượng vặn vẹo, nuốt chửng không gian. Hắc khí từ U Linh và ma thuật hồ ly va chạm, tạo nên những tiếng nổ chói tai, rít gào như những linh hồn bị giam cầm đang muốn thoát ra.
“Ngươi là của Ma Chủ, không ai có thể can thiệp.” Giọng nói của U Linh vẫn lạnh lùng như băng, không một chút cảm xúc, như thể nàng chỉ là một cỗ máy được lập trình. Nàng né tránh cú vồ của Tiểu Cửu một cách nhẹ nhàng, như một làn khói lướt đi, rồi lại lao tới Tạ Trần, bàn tay trắng bệch vươn ra không ngừng.
Cùng lúc đó, Bạch Vô Thường, vẫn là một cái bóng đen kịt nhưng đôi mắt sáng rực như những điểm lửa địa ngục, lướt đến. Hắn không nói gì, chỉ giơ bàn tay lên, một tia sét trắng xé ngang trời, mang theo uy áp kinh khủng của Thiên Đạo, đánh thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử.
“Kẻ dị số, phải bị thanh trừ.” Giọng nói vang vọng, lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như tiếng vọng từ hư vô, lặp lại lời phán quyết cuối cùng của Thiên Đạo.
Lăng Nguyệt nghiến răng, Nguyệt Quang Trâm hóa thành một lá chắn ánh sáng xanh, cố gắng chống đỡ tia sét trắng. Thân hình nàng run lên bần bật, máu tươi trào ra khóe môi, nhuộm đỏ bạch y. Dù kiệt sức, nàng vẫn không lùi một bước, ánh mắt kiên định như băng tuyết không hề dao động. Tiểu Cửu, thấy Lăng Nguyệt gặp nguy hiểm, quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực tóe lửa, gầm lên một tiếng giận dữ, vứt bỏ U Linh để lao đến hỗ trợ. Hắc khí của U Linh lập tức tìm thấy khe hở, luồn lách qua hàng phòng thủ của hai nàng, tiếp cận Tạ Trần.
Tạ Trần, giữa vòng xoáy của sự hủy diệt và truy sát, ôm đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Cơ thể y run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì luồng thông tin khổng l�� từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' đang tuôn chảy không ngừng trong tâm trí. Y cảm nhận được sự tuyệt vọng dâng trào từ đồng minh, nhưng y không cho phép mình chìm vào đó. Y biết, y không còn thời gian để sợ hãi. Trận chiến này, giờ đây, không chỉ là một cuộc đối đầu sức mạnh đơn thuần. Nó đã trở thành một cuộc đấu trí tàn khốc nhất, một ván cờ sinh tử giữa phàm nhân và thần linh, giữa nhân tính và vô thường.
Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh của ma khí, mùi cháy khét của linh lực Thiên Đạo hòa quyện với mùi đất ẩm và rêu phong của phế tích cổ thành, tạo nên một thứ mùi vị kinh khủng của sự hủy diệt. Tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa, tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng gió rít gào như quỷ khóc, tiếng nói lạnh lùng của Bạch Vô Thường vang vọng như sấm sét, tất cả như muốn xé toạc linh hồn y. Tạ Trần cảm thấy áp lực nghẹt thở từ song trọng công kích, như có hàng ngàn tảng đá đang đè ép. Không khí lạnh lẽo thấu xương từ Bạch Vô Thường và sự nóng rát từ ma khí của Ma Chủ cùng lúc tấn công, tạo ra một cảm giác xung ��ột tột độ. Y nhận ra, trong cái hỗn độn này, có một trật tự, một quy luật, một điểm giao thoa mà y cần phải nắm bắt.
Y không chỉ nhìn thấy kẻ thù, y nhìn thấy bản chất của Thiên Đạo, sự tàn khốc của ma giới, và trên tất cả, y nhìn thấy định mệnh nghiệt ngã đang chờ đợi nhân gian. Y là một phàm nhân, không tu hành, không sức mạnh phi thường. Nhưng y có 'Nhân Quả Chi Nhãn', có trí tuệ và có một ý chí kiên cường không chịu khuất phục. Y sẽ không chết ở đây. Y sẽ không để những người tin tưởng y phải hy sinh vô ích. Dù bị kẹt giữa hai thế lực hùng mạnh nhất của thế gian, Tạ Trần vẫn giữ vững sự tỉnh táo, đôi mắt y lóe lên một tia sáng quyết đoán, ngay cả khi chúng vẫn đang nhắm nghiền. Y biết, y phải tìm ra một lối thoát. Một lối thoát không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về 'nhân quả' và về bản chất của chính Thiên Đạo.
U Linh đã gần kề, bàn tay lạnh lẽo của nàng ta chỉ còn cách lồng ngực Tạ Trần một tấc. Hắc khí từ bàn tay nàng ta đã bắt đầu xâm thực y phục của y, tỏa ra m���t cảm giác rợn người như có vạn con côn trùng đang bò dưới da. Tạ Trần không còn thời gian. Y phải tìm thấy nó, cái nút thắt sinh tử ấy, cái điểm yếu chung có thể hóa giải cả hai mối nguy hiểm chết người từ Ma Chủ và Thiên Đạo. Y tập trung toàn bộ ý chí, bỏ qua cơn đau đớn như xé toạc linh hồn, để kết nối những mảnh ghép thông tin Thượng Cổ đang tuôn trào. Những hình ảnh mờ ảo, những ký ức cổ xưa, những dòng chảy năng lượng bị lãng quên từ thuở hồng hoang hiện rõ mồn một trong tâm trí y.
***
Trong khi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đang cố gắng cầm cự, tạo thành một lá chắn mong manh giữa Tạ Trần và kẻ thù, tâm trí Tạ Trần lại đang ở một nơi khác, sâu thẳm trong dòng chảy của thời gian và nhân quả. Mặc dù đôi mắt y vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt trắng bệch vì kiệt sức, nhưng bên trong, một cơn bão dữ dội đang càn quét. Các mảnh vỡ thông tin từ 'Nhân Quả Chi Nhãn' không còn là những hình ảnh rời rạc nữa; chúng đang dần liên kết, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về bí mật kinh hoàng mà y vừa khám phá.
Y "nhìn thấy" 'Đại Trận Hoán Đổi' của Ma Chủ Cửu U không phải là một tạo tác hoàn toàn mới mẻ của Ma tộc. Nó là một sự biến dị, một sự vặn vẹo từ một trận pháp Thượng Cổ xa xưa, vốn được tạo ra để cân bằng Thiên Đạo. Trận pháp ấy, trong thời kỳ hồng hoang, đã từng là trụ cột của thế giới, duy trì sự hài hòa giữa các nguyên tố, giữa linh khí và ma khí, giữa sự sống và cái chết. Nhưng rồi, vì một lý do nào đó, nó đã bị "hỏng hóc", bị "biến chất", hay chính xác hơn, bị "nhân quả" của một kỷ nguyên đã qua tác động, trở thành một vết sẹo khổng lồ trên dòng chảy thời gian.
Tạ Trần hiểu ra, Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ đơn thuần muốn phá hủy thế giới. Hắn đang lợi dụng chính sự "suy yếu" của Thiên Đạo hiện tại và "kẽ hở" trong trận pháp Thượng Cổ này để đẩy nhanh quá trình "hoán đổi", không phải để hủy diệt hoàn toàn, mà để tái tạo, theo cách hiểu của Ma tộc. Cái "Điểm Gốc Nhân Quả" mà Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đã tấn công trước đó, chính là một trong những nút thắt của trận pháp Thượng Cổ bị Ma Chủ lợi dụng. Nó không phải là của Ma Chủ, mà là một phần của "công trình" cổ xưa đã bị hắn chiếm đoạt và bẻ cong.
Và Bạch Vô Thường, đại diện cho Thiên Đạo, truy sát Tạ Trần không chỉ vì y là "kẻ dị số" của Thiên Đạo hiện tại. Đó là một phần nhỏ của lý do. Lý do sâu xa hơn, kinh hoàng hơn, là vì Tạ Trần đang can thiệp vào một "công trình" cũ của Thiên Đạo từ Thượng Cổ mà ngay cả Bạch Vô Thường, hay có lẽ cả Thiên Đạo hiện tại, cũng không thể kiểm soát hoàn toàn. Bạch Vô Thường, một thực thể vô cảm, chỉ có thể tuân theo những quy tắc và bản năng nguyên thủy nhất của Thiên Đạo: bảo vệ sự tồn tại của chính nó, thanh trừ mọi mối đe dọa, dù mối đe dọa đó đến từ chính quá khứ của Thiên Đạo.
“Không… không phải hai… mà là một… một nút thắt… chung…” Tạ Trần thều thào, giọng nói khàn đặc, đứt quãng, gần như không thể nghe thấy trong tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa và tiếng pháp khí va chạm. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán y, cơ thể run rẩy như sắp vỡ vụn. Y đã thấy được sự thật trần trụi: Thiên Đạo không hoàn toàn "thiện" như mọi người vẫn nghĩ, và Ma Chủ có thể không chỉ là kẻ hủy diệt đơn thuần. Cả hai thế lực này, vô tình hay hữu ý, đều đang vận hành xoay quanh một "trận pháp Thượng Cổ" đã biến chất, một "món nợ nhân quả" từ một kỷ nguyên đã qua.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghe thấy tiếng Tạ Trần thều thào, cố gắng vươn tai lắng nghe qua làn ma khí hỗn loạn và tiếng kiếm reo chói tai. Nàng vừa đỡ một đòn công kích hiểm độc từ U Linh, vừa quay đầu lại, ánh mắt lo lắng cực độ. “Tạ Trần, ngươi nói gì? Cố gắng lên!” Nàng vừa hỏi, vừa truyền một luồng linh lực thanh tịnh vào cơ thể Tạ Trần, hy vọng xoa dịu phần nào cơn đau và sự kiệt quệ của y. Linh lực của nàng như một dòng suối mát lành, tạm thời làm dịu đi sự hỗn loạn trong đầu Tạ Trần, giúp y có thêm chút sức lực để tập trung.
Tiểu Cửu, đang dùng ma thuật hồ ly quấy nhiễu Bạch Vô Thường, cũng hướng ánh mắt đỏ rực về phía Tạ Trần. Nỗi sợ hãi mất đi y khiến nàng chiến đấu liều lĩnh hơn bao giờ hết, nhưng s�� tò mò và lo lắng vẫn bủa vây nàng. “Tạ Trần, ngươi đã thấy gì?” Nàng gầm gừ hỏi, vừa nói vừa phóng ra một luồng ma khí hồ ly mạnh mẽ, đẩy lùi Bạch Vô Thường một khoảnh khắc.
Trong tâm trí Tạ Trần, một sợi dây nhân quả duy nhất hiện ra rõ ràng. Nó phức tạp như một cuộn tơ rối khổng lồ, vặn xoắn và đan xen qua hàng vạn năm, nhưng lại là điểm giao thoa của cả mục đích Ma Chủ và sự bảo vệ mù quáng của Thiên Đạo Thượng Cổ. Đó không phải là một điểm vật lý, mà là một "lỗ hổng nhân quả", một sự mất cân bằng tồn tại từ rất lâu, bị che giấu bởi lớp bụi thời gian và sự vô tri của nhân gian. Chính vì "lỗ hổng" này mà Thiên Đạo đã suy yếu, Ma Chủ mới có cơ hội lợi dụng, và thực thể cổ xưa mới có thể được kích hoạt. Nó là một điểm yếu chung, một "nút thắt sinh tử" mà chỉ có "Nhân Quả Chi Nhãn" mới có thể nhìn thấu.
Một kế hoạch điên rồ, một ý tưởng táo bạo nhưng đầy hy vọng, bắt đầu hình thành trong đầu Tạ Trần. Y biết, y không thể chiến đấu bằng sức mạnh. Y phải phá cục, không phải bằng cách chống lại cả Ma Chủ và Thiên Đạo, mà bằng cách lợi dụng chính sự ràng buộc nhân quả giữa họ, lợi dụng cái "lỗ hổng" mà cả hai đều đang vô tình hay hữu ý phụ thuộc vào. Đây là con đường duy nhất, con đường của một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ tin vào sự thấu hiểu sâu sắc nhất về quy luật của thế giới.
Tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa, tiếng kiếm reo, tiếng ma thuật bùng nổ, tiếng gió rít, tiếng xương cốt va chạm, tiếng thở dốc của các nhân vật, tất cả như muốn bóp nghẹt tâm trí Tạ Trần. Nhưng y vẫn kiên cường, vẫn tập trung. Cảm giác kiệt quệ, đau đớn vẫn hành hạ y, áp lực đè nén từ ma khí và linh khí vẫn như muốn nghiền nát y, nhưng ý chí của y đã vượt lên trên tất cả. Y đã tìm thấy nó. Nút thắt sinh tử ấy. Cái mà cả Ma Chủ và Thiên Đạo đều đang bảo vệ, đều đang lợi dụng, nhưng lại chính là điểm yếu chết người của họ.
***
Giữa trung tâm của Phế Tích Cổ Thành, nơi không khí dày đặc mùi máu tanh, lưu huỳnh và linh khí cháy khét, nơi những bức tường đổ nát và cột trụ sụp đổ như những chứng nhân câm lặng cho một quá khứ huy hoàng đã mất, trận chiến đang đi đến hồi kết. Các tu sĩ liên minh, dù đã kiệt sức, vẫn cố gắng chống đỡ quân đoàn Ma Tộc cuồn cuộn như thủy triều đen. Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng, tất cả đều đang chiến đấu với ý chí sắt đá, nhưng vết thương chồng chất, linh lực cạn kiệt, cho thấy họ đã đến giới hạn. Tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa vang vọng khắp không gian, như tiếng than khóc của một vị thần đang hấp hối, càng làm tăng thêm không khí bi tráng và tuyệt vọng.
Đúng lúc liên minh đang đứng trên bờ vực sụp đổ, Tạ Trần đột ngột bật mở đôi mắt. Ánh nhìn của y, mặc cho cơ thể gầy gò trắng bệch đang run rẩy vì kiệt quệ, lại sắc bén đến kinh ngạc, như thể có hàng ngàn vì sao đang bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Y không còn vẻ đau đớn hay bối rối nữa, thay vào đó là sự quyết đoán, một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Y đã tìm thấy nó – một 'điểm yếu chung', không phải là một điểm vật lý mà là một 'l�� hổng nhân quả' trong chính bản chất của trận pháp Thượng Cổ. Một nơi mà Thiên Đạo và Ma Chủ Cửu U, vô tình hoặc cố ý, cùng tác động, cùng phụ thuộc, tạo thành một nút thắt không thể tháo gỡ nếu không có sự hiểu biết sâu sắc về nhân quả.
Tạ Trần chống tay xuống đất, cố gắng đứng dậy. Từng thớ thịt trên người y như đang rên rỉ, đau đớn tột độ, nhưng ý chí của y đã mạnh hơn bất cứ loại đau đớn nào. Y ngẩng đầu, ánh mắt quét qua Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), những người đang cố gắng chống đỡ U Linh và Bạch Vô Thường bằng những đòn thế cuối cùng. Lăng Nguyệt, tóc tai rối bù, bạch y vương đầy máu, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng xanh yếu ớt nhưng kiên cường. Tiểu Cửu, hình dạng hồ ly lớn hơn, đôi mắt đỏ rực tóe lửa, đang gầm gừ chống đỡ những luồng hắc khí từ U Linh, nhưng thân thể nàng đã bắt đầu hiện lên những vết thương sâu hoắm.
“Nghe đây! Cả hai các ngươi… tấn công vào… điểm này…” Tạ Trần khàn đặc cất tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng lại mang một uy lực không thể chối cãi, xuyên qua mọi âm thanh hỗn loạn của chiến trường. Y vươn bàn tay run rẩy, chỉ tay vào một vị trí vô hình giữa trung tâm Đại Trận Hoán Đổi, nơi mà mắt thường không thể thấy, nhưng trong 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y, đó là một điểm sáng chói lòa, là nơi hội tụ của mọi nhân quả, mọi chấp niệm, mọi biến cố từ thuở khai thiên lập địa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay đầu lại, đôi mắt phượng sắc bén nhìn Tạ Trần. Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi cùng cực trên gương mặt y, nhưng cũng nhìn thấy ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Nàng biết, Tạ Trần sẽ không bao giờ đưa ra một mệnh lệnh vô lý, đặc biệt là trong tình thế sinh tử này. Dù trong lòng vẫn còn hoài nghi về một kế hoạch điên rồ như vậy, nàng vẫn tin tưởng y tuyệt đối. “Ngươi chắc chắn chứ, Tạ Trần?” Nàng hỏi, giọng nói khẩn thiết, cố gắng nghe rõ từng lời y nói.
Tiểu Cửu không hề do dự. Đôi mắt đỏ rực của nàng chỉ phản chiếu hình bóng Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều phi thường từ thư sinh này. N��ng đã thấy y dùng trí tuệ để phá giải những trận pháp tưởng chừng vô phương, thấy y dùng nhân tính để cảm hóa những kẻ tà ác nhất. Đối với nàng, Tạ Trần chính là niềm tin, là hy vọng cuối cùng. “Chỉ cần ngươi nói, ta sẽ làm!” Nàng gầm lên, đôi tai cáo vểnh cao, chiếc đuôi lông mềm mại vẫy mạnh, thể hiện sự trung thành tuyệt đối. Nàng sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, chỉ cần đó là mệnh lệnh của Tạ Trần.
Tạ Trần gật đầu, khuôn mặt trắng bệch của y hiện lên một nụ cười nhợt nhạt, nhưng đầy kiên định. Y bắt đầu chỉ dẫn một cách chính xác vị trí và phương thức tấn công vào 'nút thắt nhân quả' mà anh vừa khám phá. “Lăng Nguyệt, ngươi dùng kiếm khí thanh tịnh của mình, không phải để phá hủy, mà là để ‘cắt đứt’ những sợi liên kết nhân quả vô hình tại điểm ấy. Nhớ kỹ, không phải sức mạnh, mà là sự tinh thuần của linh lực.” Y quay sang Tiểu Cửu: “Tiểu Cửu, ngươi dùng ma thuật hồ ly cổ xưa của mình, ‘làm rối loạn’ dòng chảy ma khí và năng lượng Thượng Cổ tại chính điểm đó. Hãy đ��� ma khí của ngươi hòa cùng linh lực của Lăng Nguyệt, tạo thành một sự hỗn loạn cân bằng, phá vỡ sự ổn định của nút thắt.”
Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu nhìn nhau, rồi lại nhìn Tạ Trần. Dù họ vẫn chưa hiểu hết bản chất của 'nút thắt nhân quả' này, nhưng sự tin tưởng vào Tạ Trần đã vượt lên trên mọi hoài nghi. Họ biết đây là cơ hội cuối cùng, quyết tâm thực hiện theo lời Tạ Trần, dù cái giá phải trả có thể rất lớn. Đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà là một sự can thiệp vào bản chất của nhân quả, một hành động có thể thay đổi vận mệnh của cả thế giới.
Ma Chủ Cửu U, đang đứng trên đỉnh một ngọn tháp đổ nát, đôi mắt đỏ rực như máu, cảm nhận được một sự thay đổi vi tế trong không khí, một dao động lạ lùng từ Đại Trận Hoán Đổi. Nụ cười tàn độc trên môi hắn dần tắt ngúm, thay vào đó là vẻ cau mày khó hiểu. Bạch Vô Thường, vẫn là một cái bóng đen kịt vô cảm, cũng ngừng tấn công, đôi mắt sáng rực của hắn quét qua Tạ Trần, rồi lại chiếu vào vị trí mà y vừa chỉ. Cả hai th��� lực hùng mạnh nhất của thế gian đều cảm nhận được rằng Tạ Trần đang làm điều gì đó khác biệt, điều gì đó mà họ không thể lường trước, điều gì đó nằm ngoài mọi quy luật mà họ biết. Họ vẫn chưa hiểu hết ý định của anh, nhưng một cảm giác bất an mơ hồ đã len lỏi vào tâm trí họ.
Cái bí mật kinh hoàng về mối liên kết Thượng Cổ giữa Thiên Đạo, Ma Chủ, và Thực thể cổ xưa, về cái "nút thắt sinh tử nhân quả" ấy, đang dần hé lộ. Và kế hoạch điên rồ của Tạ Trần, dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc nhất về nhân quả, có thể mang lại chiến thắng lớn hoặc thất bại thảm hại, tất cả phụ thuộc vào sự chính xác của 'Nhân Quả Chi Nhãn' và niềm tin của đồng minh. Cuộc chiến không còn là sự đối đầu của sức mạnh nữa, mà là một ván cờ vận mệnh, nơi một phàm nhân đang cố gắng lật ngược thế cờ bằng trí tuệ và ý chí không khuất phục.
Tạ Trần, giữa vòng vây của tử thần, đã tìm thấy một lối thoát. Một lối thoát không phải để thành tiên, mà để bảo vệ nhân tính, bảo vệ ước muốn được sống m���t đời bình thường, giữ trọn vẹn bản chất con người. Cái giá của sự bất tử, đôi khi, lại chính là sự mất mát của chính mình. Y sẽ không chấp nhận cái giá đó.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.