Nhân gian bất tu tiên - Chương 321: Song Trọng Kiếp Nạn: Thiên Đạo Truy Sát
Ma Chủ Cửu U gầm lên một tiếng giận dữ, âm thanh chấn động cả không gian, xé toạc sự tĩnh lặng tạm thời vừa được tạo ra. Sự thất bại nhỏ bé này, dù chỉ là tạm thời, cũng đủ để chạm vào lòng tự ái và sự kiêu ngạo tột đỉnh của hắn. Khuôn mặt góc cạnh, vốn đã hằn sâu những đường nét tàn độc, giờ đây càng thêm vặn vẹo. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn bùng lên ngọn lửa căm thù, không chỉ hướng về Tạ Trần, kẻ phàm nhân dám thách thức quy tắc của hắn, mà còn hướng về Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu, những kẻ đã lợi dụng sơ hở của 'nhân quả' mà hắn dày công sắp đặt. Hắn không thể chấp nhận rằng kế hoạch hoàn hảo, được xây dựng dựa trên những bí mật cổ xưa nhất của nhân quả và Thiên Đạo, lại đang bị phá vỡ bởi những kẻ mà hắn coi thường.
“Thú vị! Thật sự rất thú vị!” Giọng Ma Chủ Cửu U khàn đặc, vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục, mang theo một sự châm biếm lạnh lẽo. “Nhưng trò chơi đến đây là kết thúc! Xem các ngươi làm được gì nữa!”
Lời vừa dứt, hắn vung tay lên. Một luồng ma khí đen kịt, cuồn cuộn như sóng thần, bỗng từ sâu thẳm U Minh Địa Phủ bùng lên, lan tỏa khắp Phế Tích Cổ Thành. Không khí vốn đã nặng nề bởi ma khí, nay càng trở nên đặc quánh, như có hàng ngàn tảng đá vô hình đè ép. Những bức tường đá đổ nát, các cột trụ bị sụp đổ vốn đã hằn sâu dấu ấn thời gian, nay run rẩy bần bật, những vết nứt mới xuất hiện, có vẻ như chúng sắp sụp đổ hoàn toàn. Tiếng gió rít qua các khe đá chuyển thành tiếng gào thét thảm thiết, như vô số oan hồn bị giam cầm. Mùi đất ẩm và rêu phong nhường chỗ cho mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi máu tanh và một thứ mùi ngai ngái khó tả của năng lượng hủy diệt. Bầu không khí u ám, hoang tàn, giờ đây trở nên tàn khốc và chết chóc hơn bao giờ hết.
Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là triệu hồi ma khí; hắn đang vá lại 'khe hở' vừa bị Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu tạo ra trong Đại Trận Hoán Đổi, đồng thời gia cố trận pháp bằng một sức mạnh nguyên thủy hơn, dữ dội hơn. Thực thể cổ xưa ở trung tâm Đại Trận, vốn đang bị suy yếu bởi đòn tấn công trước đó, giờ đây gầm thét dữ dội hơn bao giờ hết. Âm thanh ấy không chỉ là một tiếng gầm, mà là một tiếng vọng từ sâu thẳm thời gian, một lời nguyền rủa từ một kỷ nguyên đã bị lãng quên, khiến tâm trí các tu sĩ liên minh chấn động. Vết nứt trên thân thể kỳ dị của nó, vốn là nơi ánh sáng hy vọng vừa le lói, giờ đây lại bị ma khí đen kịt lấp đầy, như một vết thương đang liền lại nhưng vẫn còn nhức nhối.
Các tu sĩ liên minh, những người vừa cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, giờ đây lại bị nhấn chìm trong tuyệt vọng. Cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua như một ảo ảnh, và áp lực kinh hoàng từ Đại Trận lại trở nên dữ dội hơn, tàn b���o hơn. Luồng sinh khí và linh khí không còn bị hút đi với tốc độ khủng khiếp, nhưng thay vào đó, một cảm giác tê dại, mục rữa bắt đầu lan tỏa, như thể sinh mệnh của họ đang bị bào mòn từ bên trong. Nhiều người không chịu nổi, gục ngã xuống, máu từ khóe miệng trào ra. Những vết thương nhỏ vừa chớm lành lại nứt toác, máu tươi thấm đẫm y phục.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt tiều tụy vì kiệt sức, vẫn cố gắng nâng đỡ một tu sĩ bị thương nặng, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng tột độ. Nàng nhanh chóng lấy ra một viên đan dược dưỡng sinh, đưa cho người kia, nhưng dường như tác dụng của nó cũng bị ma khí xung quanh làm giảm đi đáng kể. “Ma khí... nó đang thay đổi… trở nên cổ quái hơn.” Nàng lẩm bẩm, bàn tay khẽ run rẩy. Nàng cảm thấy một nỗi bất lực dâng trào, khi y thuật của mình dường như trở nên vô dụng trước một loại ma khí vượt xa hiểu biết của nàng.
Dương Quân, dù thân mang trọng thương, vẫn cố gắng đứng vững. Hắn dùng trường kiếm của mình chống xuống đất, thân hình tuấn tú nhưng đầy vẻ kiệt quệ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết giờ đây bị bao phủ bởi một màn sương mệt mỏi, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên cường. Hắn nhìn Ma Chủ Cửu U, rồi lại nhìn Tạ Trần, thầm thán phục sự bình tĩnh đến lạ thường của thư sinh ấy. Hắn biết, trong tình thế này, chỉ có Tạ Trần mới có thể tìm ra lối thoát. “Cố gắng lên, chư vị! Đừng bỏ cuộc!” Giọng hắn khản đặc, nhưng vẫn vang vọng đầy quyết tâm, cố gắng vực dậy tinh thần đồng đội.
Lúc này, U Linh và Hắc Ma Sứ, hai thủ hạ đắc lực của Ma Chủ, nhận lệnh, dẫn đầu đám ma tộc bùng lên tấn công. U Linh, với thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, lướt đi giữa chiến trường như một bóng ma, lưỡi dao sắc lạnh của ả xé toạc phòng tuyến của liên minh. Mỗi động tác của ả đều chính xác, không chút dư thừa, thể hiện sự tàn nhẫn và hiệu quả. Hắc Ma Sứ, với thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ lao vào, cây trường thương lớn của hắn quét ngang, tạo ra những cơn lốc ma khí chết người. Sức mạnh kinh hoàng của hắn khiến những tu sĩ bị dính đòn phải văng xa, xương cốt nát vụn. Hắn thích thú khi nghe tiếng kêu la đau đớn, thích thú khi nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt kẻ yếu. “Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!” Hắn gầm lên, giọng nói đầy tàn bạo.
Bách Lý Hùng, dù toàn thân mình mẩy đầy vết thương, máu tươi loang lổ trên giáp trụ, vẫn kiên cường đứng chắn phía trước, tay cầm đại đao chặn đứng những đòn tấn công của Hắc Ma Sứ. Thân hình vạm vỡ của hắn, dù đã lung lay, vẫn tỏa ra khí chất dũng mãnh, kiên nghị. “Không được lùi bước! Bảo vệ Tạ công tử!” Hắn gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, nhưng hơi thở đã trở nên hổn hển. Hắn biết Tạ Trần là chìa khóa, là hy vọng duy nhất của họ. Nỗi đau thể xác không thể so sánh với nỗi lo lắng cho vận mệnh của nhân gian.
Tạ Trần đứng đó, giữa tâm bão của ma khí và tuyệt vọng, thân hình gầy gò của y dường như quá đỗi nhỏ bé. Làn da trắng nhợt của y giờ đây càng thêm tái mét, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ thường. Y không hề hoảng sợ, mà ngược lại, đang quan sát, phân tích. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y vận chuyển đến cực hạn, nhìn thấy những sợi chỉ vô hình của 'nhân quả' đang quấn lấy Đại Trận, quấn lấy thực thể cổ xưa và cả Ma Chủ Cửu U. Y thấy rõ sự thay đổi trong cấu trúc năng lượng của trận pháp, cảm nhận được ý chí hủy diệt của Ma Chủ đang hòa quyện vào từng tấc đất, từng hạt ma khí.
Trong đầu Tạ Trần, một dòng suy nghĩ cuộn chảy. Ma Chủ đang lợi dụng một 'món nợ' nào đó của Thiên Đạo từ thời Thượng Cổ để tạo ra trận pháp này. Hắn không chỉ đơn thuần là hút cạn sinh khí, mà còn đang cố gắng 'hoán đổi' một thứ gì đó, một quy tắc nào đó. Việc Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu phá vỡ 'Điểm Gốc Nhân Quả' đã làm lộ ra một sơ hở, nhưng cũng chính là đã chạm vào một sợi dây thần kinh nhạy cảm của cả hệ thống. Ma Chủ đang phản công dữ dội hơn, nhưng đó không phải là sự điên cuồng vô nghĩa. Hắn đang cố gắng vá lại, không phải chỉ để giữ trận pháp, mà để bảo vệ một thứ gì đó quan trọng hơn, một thứ liên kết mật thiết với chính bản thân hắn và với nguồn gốc của quyền năng mà hắn đang nắm giữ.
Tạ Trần cảm thấy sự mệt mỏi dâng lên, nhưng lý trí của y không cho phép y gục ngã. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một đợt sóng thần lớn hơn. Ma Chủ Cửu U không hoàn toàn bất khả chiến bại, nhưng hắn quá khôn ngoan, quá tàn độc. Y phải tìm ra 'cái nợ' thực sự của Thiên Đạo mà Ma Chủ đang lợi dụng, phải tìm ra cách để 'phá cục' một lần và mãi mãi, chứ không phải chỉ là những đòn đánh chắp vá tạm thời. Y nhìn sang Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu, cả hai đều đang nằm trong vòng tay của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, kiệt sức đến nỗi không thể nhúc nhích. Nụ cười mãn nguyện yếu ớt trên gương mặt họ vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho sự đau đớn và suy yếu. Y biết, họ đã làm tất cả những gì có thể. Giờ đây, gánh nặng lại dồn lên vai y.
Bầu không khí căng như dây đàn, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Ma khí cuồn cuộn, nuốt chửng mọi ánh sáng. Niềm hy vọng vừa chớm nở đã bị dập tắt, thay vào đó là một bức màn tuyệt vọng đen kịt. Tạ Trần nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt, nhưng y không cảm thấy đau. Y chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa trong tâm trí, một sự nhận thức rõ ràng về cái giá mà họ đang phải trả. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, và mỗi bước đi của họ đều là một ván cược sinh tử.
Giữa lúc liên minh đang chống đỡ trong tuyệt vọng, khi những tiếng gầm thét của Ma Chủ và ma tộc vẫn còn vang vọng, một luồng sáng trắng đột ngột xé toạc màn ma khí u ám đang bao trùm Phế Tích Cổ Thành. Ánh sáng ấy không chói chang như mặt trời, mà là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, thanh khiết, mang theo uy áp của Thiên Đạo, như một lưỡi kiếm vô hình cắt đôi bức màn đen kịt của ma khí. Mọi âm thanh dường như ngừng bặt trong khoảnh khắc đó, chỉ còn tiếng gió rít gào mang theo một thứ hơi lạnh thấu xương, như thể có một thực thể từ thế giới khác vừa giáng lâm.
Từ trong luồng sáng, một bóng hình dần hiện rõ. Đó là Bạch Vô Thường. Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một thực thể vô hình được bao phủ trong chiếc áo choàng đen không đường nét, hòa mình vào bóng tối, nhưng lại phát ra ánh sáng trắng rực rỡ đến khó tả. Đôi mắt hắn, nếu có thể gọi đó là mắt, là hai điểm sáng rực rỡ như những vì sao lạnh giá trên nền tối, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào. Thân hình của hắn như được tạc từ băng tuyết, thanh thoát nhưng lại toát ra một uy năng kinh thiên động địa. Sự xuất hiện của hắn đ���t ngột đến mức không ai kịp phản ứng.
Một luồng linh khí cực lớn, thanh khiết đến cực điểm, nhưng cũng lạnh lẽo và vô cảm đến đáng sợ, tỏa ra từ Bạch Vô Thường. Luồng linh khí ấy không phải để tấn công, mà như một trường lực vô hình, đẩy lùi tất cả các thực thể khác trên chiến trường. Các tu sĩ liên minh, vốn đã kiệt sức, bị đẩy lùi về phía sau, ngã rạp xuống đất. Ngay cả đám ma vật hung hãn, dưới tác động của linh khí thuần túy này, cũng phải lùi lại, phát ra những tiếng rít gào khó chịu, như thể bị bỏng rát. Ma khí cuồn cuộn từ Đại Trận cũng tạm thời bị đẩy lùi một khoảng cách nhất định, tạo thành một vùng chân không kỳ lạ xung quanh Bạch Vô Thường.
Sự xuất hiện của Bạch Vô Thường khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng, từ Ma Chủ Cửu U cho đến các tu sĩ liên minh. Ma Chủ, vốn đang điên cuồng gia cố trận pháp, cũng phải khựng lại, đôi mắt đỏ rực của hắn nheo lại, một tia cảnh giác hiếm hoi lướt qua. Hắn biết rõ bản chất của Thiên Đạo, và hắn biết sự xuất hiện của Bạch Vô Thường không bao giờ là điềm lành.
“Bạch Vô Thường… Tại sao hắn lại xuất hiện lúc này?” Giọng Lăng Nguyệt Tiên Tử yếu ớt vang lên, xen lẫn sự kinh ngạc. Nàng vừa được Dương Quân đặt tựa vào một tảng đá, cố gắng phục hồi chút linh lực, nhưng nhìn thấy bóng dáng băng lãnh kia, toàn thân nàng lại run rẩy. Nàng biết Bạch Vô Thường là đại diện cho ý chí của Thiên Đạo, một thực thể vô cảm và tuyệt đối. Sự xuất hiện của hắn thường gắn liền với những biến cố lớn, những phán quyết cuối cùng của Thiên Đạo.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, vẫn còn mệt mỏi nằm trong vòng tay của Mộ Dung Tuyết, hé mở đôi mắt. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật giật, cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo đến tận xương tủy. Nàng nhìn Bạch Vô Thường, rồi lại nhìn Ma Chủ, và cuối cùng, đôi mắt nàng dừng lại ở Tạ Trần. “Không ổn… Hắn không nhìn Ma Chủ!” Nàng thì thầm, giọng nói đầy lo sợ, linh tính mách bảo nàng một điều cực kỳ bất an.
Quả nhiên, ánh mắt của Bạch Vô Thường, lạnh lẽo và vô cảm như băng tuyết ngàn năm, quét qua chiến trường một cách hờ hững. Hắn không dừng lại ở Ma Chủ Cửu U, kẻ đang tạo ra sự hỗn loạn và hủy diệt tột cùng. Ánh mắt hắn lướt qua các tu sĩ liên minh, lướt qua đám ma tộc, như thể tất cả đều không đáng để hắn quan tâm. Và rồi, ánh mắt đó dừng lại, cố định, xuyên thấu vào một thân ảnh gầy gò, thư sinh đang đứng giữa vòng xoáy của ma khí và tuyệt vọng – Tạ Trần.
Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mang theo uy năng hủy diệt tuyệt đối của Thiên Đạo, bỗng nhiên bùng nổ từ tay Bạch Vô Thường. Luồng sáng ấy không hề có dấu hiệu ngập ngừng hay do dự, nó dứt khoát, nhanh như chớp, thẳng tắp lao về phía Tạ Trần. Đó không phải là một chiêu thức tấn công thông thường, mà là một sự thanh trừng, một phán quyết. Sức mạnh của nó vượt xa mọi pháp thuật, mọi ma pháp mà các tu sĩ từng chứng kiến. Nó mang theo sự lạnh lẽo của vũ trụ, sự vô tình của quy luật, và ý chí không thể lay chuyển của Thiên Đạo. Luồng sáng xé toạc không gian, tạo ra một tiếng rít ghê rợn, như tiếng kêu gào của định mệnh.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của y không hề lộ ra một tia sợ hãi, mà ngược lại, ánh lên một sự thấu hiểu nghiệt ngã. Y đã sớm linh cảm được điều này. Từ khoảnh khắc y chạm vào 'nhân quả' của Đại Trận Thượng Cổ, y biết rằng Thiên Đạo sẽ không ngồi yên. Y là 'điểm neo nhân quả', là biến số mà Thiên Đạo không thể dung thứ. Việc y dám can thiệp vào một 'cái nợ' Thượng Cổ của Thiên Đạo, dám phá vỡ quy tắc vô hình đã được thiết lập từ vạn cổ, chính là một tội lỗi không thể tha thứ dưới con mắt vô cảm của Thiên Đạo.
Giờ đây, Tạ Trần bị kẹt giữa hai gọng kìm tử thần: một bên là sự hủy diệt cuồng bạo của Ma Chủ Cửu U, kẻ đang lợi dụng mọi sơ hở để nghiền nát y; một bên là đòn truy sát lạnh lùng, tuyệt đối của Thiên Đạo, muốn xóa bỏ sự tồn tại của y khỏi dòng chảy nhân quả. Cả hai thế lực đều muốn y chết, nhưng vì những lý do khác nhau, và bằng những phương thức khác nhau.
Ma Chủ Cửu U, vốn đang đứng uy nghi quan sát, bỗng bật cười khẩy. Nụ c��ời của hắn không phải là vui vẻ, mà là một sự thỏa mãn tàn độc, xen lẫn một chút... hiểu biết. Hắn không hề có ý định can thiệp vào Bạch Vô Thường, mà ngược lại, hắn dường như đang lợi dụng tình thế này. Hắn vung tay lần nữa, ma khí từ U Minh Địa Phủ bùng lên dữ dội hơn, gia tăng sức mạnh của Đại Trận Hoán Đổi lên một mức độ kinh hoàng. Thực thể cổ xưa ở trung tâm gầm thét như một con thú bị thương, đồng thời cũng như một kẻ đang hả hê. Áp lực từ Đại Trận tăng gấp bội, không chỉ nhắm vào Tạ Trần, mà còn nhắm vào toàn bộ liên minh, khiến họ càng thêm kiệt sức, lún sâu vào tuyệt vọng. Hắn muốn Tạ Trần phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, bị nghiền nát giữa hai sức mạnh đối lập nhất của thế gian.
Luồng sáng trắng từ Bạch Vô Thường lao đến, mang theo uy năng của Thiên Đạo. Nó không tạo ra tiếng nổ lớn, mà chỉ là một âm thanh xé rách không gian, sắc lạnh và vô tình. Tạ Trần không có linh lực để chống đỡ trực diện. Y chỉ có trí tuệ và 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Y né tránh, thân hình gầy gò linh hoạt đến khó tin, lách qua khe hở của dòng năng lượng hủy diệt. Y không phải đang chạy trốn, mà là đang tìm kiếm. Tìm kiếm một sơ hở, một điểm yếu, một 'nhân quả' mà y có thể lợi dụng trong đòn tấn công tưởng chừng như hoàn hảo của Thiên Đạo. Khuôn mặt y tái nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng, phân tích từng sợi nhân quả, từng luồng năng lượng.
“Tạ Trần! Ngươi là biến số của Thiên Đạo, phải bị xóa bỏ!” Giọng Bạch Vô Thường vang vọng khắp chiến trường, không có ngữ điệu, không có cảm xúc, như tiếng phán quyết cuối cùng của vũ trụ. Mỗi từ ngữ đều nặng trĩu, mang theo uy năng không thể kháng cự.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng trắng vụt lên, nhanh như chớp. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vừa được Dương Quân đỡ dậy, toàn thân run rẩy vì kiệt sức, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ hiếm thấy. Nàng không thể chấp nhận việc Thiên Đạo lại vô tình đến thế, lại nhắm vào một phàm nhân như Tạ Trần, trong khi Ma Chủ đang hủy diệt cả thế giới. Nàng vung Nguyệt Quang Trâm lên, kiếm khí thanh khiết bùng nổ, tạo thành một lá chắn mỏng manh, cố gắng chặn đứng một phần công kích của Bạch Vô Thường. Tiếng kiếm reo vang vọng giữa màn ma khí và linh khí đối chọi, chói tai và đầy bi tráng. Từng sợi kiếm khí của nàng đều mang theo ý chí kiên cường, sự bất khuất của một tiên tử đã thề bảo vệ nhân gian. Máu từ khóe miệng nàng trào ra, nhưng nàng vẫn kiên định đứng vững, đôi mắt nhìn Tạ Trần đầy lo lắng.
Ngay sau đó, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cũng lao tới, đôi mắt nàng đỏ hoe vì tức giận và sợ hãi. Nàng không chút do dự, thi triển ma thuật hồ ly cổ xưa của mình. Chín chiếc đuôi lông mềm mại, vốn đã thu lại, giờ đây lại bùng lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tạo thành một lá chắn ma khí dày đặc, cố gắng hấp thụ và làm chệch hướng một phần năng lượng hủy diệt của Thiên Đạo. Tiếng niệm chú của nàng vang lên, không phải những lời lẽ phức tạp, mà là những âm thanh bản năng, chứa đựng tình yêu thương và sự bảo vệ. Nàng không chỉ bảo vệ Tạ Trần, nàng còn đang bảo vệ chính mình, bởi vì Tạ Trần là người duy nhất nhìn nàng như một con người, chứ không phải một yêu vật. “Tên khốn kiếp vô cảm! Ngươi dám làm tổn thương Tạ Trần!” Nàng gầm lên, giọng nói trong trẻo giờ đây đầy sự phẫn nộ.
Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, dù toàn thân mình mẩy đầy vết thương, cũng không hề lùi bước. Dương Quân dùng thân mình che chắn cho Lăng Nguyệt, trường kiếm của hắn vung lên, cố gắng đánh lạc hướng đám ma vật đang bao vây. Bách Lý Hùng gầm lên một tiếng, đại đao của hắn như một bức tường thép, chặn đứng những đòn tấn công của Hắc Ma Sứ, cố gắng tạo ra một không gian nhỏ cho Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết, trong lúc đó, vẫn kiên định giữ cho Tiểu Cửu ổn định, đồng thời cố gắng truyền chút sinh lực cuối cùng của mình cho nàng, đôi mắt nàng tràn đầy sự tuyệt vọng nhưng cũng không kém phần kiên cường.
Thị giác: Màn đêm ma khí bị xé toạc bởi ánh sáng trắng của Thiên Đạo, tạo ra một sự đối lập gay gắt đến nhức mắt. Những tia sét không ngừng giáng xuống từ Bạch Vô Thường xé nát không gian, mỗi tia sét đều mang theo một uy năng hủy diệt. Ma khí đen kịt từ Ma Chủ cuồn cuộn như sóng thần, nuốt chửng mọi thứ. Khuôn mặt kiệt sức của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, những vệt máu vương trên khóe môi họ, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Ánh mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U đầy vẻ chế giễu. Ánh sáng xanh mờ ảo từ Nguyệt Quang Trâm của Lăng Nguyệt như một vì sao nhỏ bé giữa biển đêm.
Thính giác: Tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa, tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng gió rít gào như quỷ khóc. Tiếng nói lạnh lùng của Bạch Vô Thường vang vọng như sấm sét, như lời phán quyết cuối cùng. Tiếng hổn hển của các tu sĩ kiệt sức, tiếng nổ lớn khi các đòn công kích va vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Khứu giác: Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh của ma khí, mùi cháy khét của linh lực Thiên Đạo hòa quyện với mùi đất ẩm và rêu phong của phế tích cổ thành, tạo nên một thứ mùi vị kinh khủng của sự hủy diệt.
Xúc giác: Cảm giác áp lực nghẹt thở từ song trọng công kích, như có hàng ngàn tảng đá đang đè ép. Không khí lạnh lẽo thấu xương từ Bạch Vô Thường và sự nóng rát từ ma khí của Ma Chủ cùng lúc tấn công, tạo ra một cảm giác xung đột tột độ. Cảm giác kiệt sức, mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể các tu sĩ, nhưng ý chí của họ vẫn không cho phép họ gục ngã.
Tạ Trần, giữa vòng xoáy của sự hủy diệt và truy sát, cảm nhận được sự tuyệt vọng dâng trào từ đồng minh, nhưng y không cho phép mình chìm vào đó. Y hiểu rằng, Thiên Đạo đang trở nên tuyệt vọng, sẵn sàng làm mọi thứ để loại bỏ 'biến số' là y, bất kể hậu quả với thế giới. Ma Chủ Cửu U không can thiệp vào Bạch Vô Thường mà còn lợi dụng tình thế, gợi ý rằng hắn có thể có một kế hoạch lớn hơn, hoặc một mối quan hệ phức tạp, thậm chí là một sự hợp tác ngầm với Thiên Đạo. Tạ Trần bị đẩy vào tình thế cùng quẫn này, có thể buộc y phải bộc lộ những khả năng tiềm ẩn hoặc tri thức sâu xa hơn về 'nhân quả' và Thiên Đạo. Mối liên kết giữa Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, cùng với những người khác, đang được củng cố trong nguy hiểm, b��o hiệu họ sẽ là những trụ cột quan trọng trong cuộc chiến sắp tới, không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về ý chí và sự bền bỉ của nhân tính.
Tạ Trần né tránh một tia sét xanh của Bạch Vô Thường, rồi lại xoay người tránh một luồng ma khí cuồn cuộn từ Đại Trận. Y biết, y không thể tiếp tục né tránh mãi. Y cần một kế hoạch, một sơ hở, một điểm yếu. Y ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào không gian hư vô mà Bạch Vô Thường đang hiện diện, rồi lại nhìn Ma Chủ Cửu U đang cười khẩy. Trong khoảnh khắc ấy, y không chỉ nhìn thấy kẻ thù, y nhìn thấy bản chất của Thiên Đạo, sự tàn khốc của ma giới, và trên tất cả, y nhìn thấy định mệnh nghiệt ngã đang chờ đợi nhân gian.
Y là một phàm nhân, không tu hành, không sức mạnh phi thường. Nhưng y có 'Nhân Quả Chi Nhãn', có trí tuệ và có một ý chí kiên cường không chịu khuất phục. Y sẽ không chết ở đây. Y sẽ không để những người tin tưởng y phải hy sinh vô ích. Dù bị kẹt giữa hai thế lực hùng mạnh nhất của thế gian, Tạ Trần vẫn giữ vững sự tỉnh táo, đôi mắt y lóe lên một tia sáng quyết đoán. Y biết, y phải tìm ra một lối thoát. Một lối thoát không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về 'nhân quả' và về bản chất của chính Thiên Đạo.
Dưới áp lực song trùng của Thiên Đạo và Ma Vực, thân hình gầy gò của Tạ Trần lay động như một ngọn nến trước bão, nhưng ánh sáng trong đôi mắt y vẫn không tắt. Y đang suy nghĩ, đang tìm kiếm, đang phá giải. Cuộc chiến, giờ đây, không còn là một cuộc đối đầu sức mạnh đơn thuần. Nó đã trở thành một cuộc đấu trí tàn khốc nhất, một ván cờ sinh tử giữa phàm nhân và thần linh, giữa nhân tính và vô thường.
Tạ Trần nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi tia sét trắng của Thiên Đạo và ma khí đen của Ma Chủ đang xé nát lẫn nhau, và y hiểu rằng, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Ngay cả khi bị dồn vào đường cùng, y cũng sẽ không từ bỏ, bởi vì y không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, mà không cần phải thành tiên. Cái giá của sự bất tử, đôi khi, lại chính là sự mất mát của chính mình. Y sẽ không chấp nhận cái giá đó.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.