Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 320: Tận Diệt Nhân Quả: Song Nữ Phá Trận Thượng Cổ

U Minh Địa Phủ, một chiến trường mà ngay cả luân hồi cũng trở nên hỗn loạn, giờ đây đang rung chuyển dữ dội dưới sức mạnh của Đại Trận Hoán Đổi và tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa. Ma khí cuồn cuộn như những đợt sóng thần đen kịt, nuốt chửng từng tấc không gian, mang theo tử khí và oán niệm từ những kiếp sống xa xưa. Tiếng gió hú ghê rợn hòa lẫn tiếng than khóc của vô số oan hồn bị hút cạn sinh lực, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí, máu tanh, lưu huỳnh và hương trầm lạnh lẽo quyện vào nhau, l��m nghẹt thở cả không gian, khiến các tu sĩ liên minh phải vật lộn từng hơi thở.

Tạ Trần đứng giữa vòng vây bảo vệ của đồng đội, thân hình gầy gò của y dường như càng thêm nhỏ bé trong khung cảnh hoang tàn và hùng vĩ này. Thế nhưng, ánh mắt y lại sắc bén và tĩnh lặng đến đáng sợ, như một hồ nước sâu không đáy phản chiếu toàn bộ thế cuộc. ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ vận chuyển đến cực hạn, không ngừng phân tích từng luồng năng lượng, từng sợi chỉ vô hình liên kết các thực thể và dòng chảy thời gian. Y nhìn thấy những sợi tơ mỏng manh của nhân quả, chúng không phải là vật chất, cũng không phải là linh khí, mà là những khế ước, những lời thề, những chấp niệm bị lãng quên từ thuở hồng hoang.

“Điểm Gốc Nhân Quả không phải là một viên đá hay một cơ quan hữu hình,” Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Lời y nói, dù không lớn, vẫn vang vọng rõ ràng giữa tiếng gầm rú của thực thể và tiếng va chạm binh khí. “Nó là sự liên kết giữa nỗi oán hận Thượng Cổ và ý chí của Thiên Đạo. Nó vô hình, nhưng có thể bị cắt đứt.” Ánh mắt y chuyển sang Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ, đầy tin tưởng. “Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu, hai người có thể làm được!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng phản chiếu sự hỗn loạn xung quanh, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia quyết tâm cháy bỏng. Nàng đã từ bỏ ảo ảnh của tu tiên truyền thống, và giờ đây, mỗi lời của Tạ Trần là một chân lý mà nàng không thể nào nghi ngờ. Nàng gật đầu, mái tóc đen nhánh khẽ lay động. “Ta hiểu. Phải dùng sự thanh tịnh để phá vỡ sự hỗn loạn, nhưng không phải bằng bạo lực,” giọng nàng trong trẻo nhưng dứt khoát, mang theo một vẻ kiên định mới mẻ. Nàng biết, con đường này không phải là dùng sức mạnh để đối kháng sức mạnh, mà là dùng sự thấu hiểu để hóa giải bản chất của vấn đề. Nàng cảm nhận được sự thôi thúc từ sâu thẳm linh hồn, một sự chấp nhận số phận, nhưng là số phận do nàng lựa chọn. Nỗi sợ hãi bị ‘mất người’ vẫn còn đó, nhưng không thể ngăn cản nàng tiến lên. Nàng sẽ không đánh đổi nhân tính của mình để đạt được sức mạnh, mà sẽ dùng chính nhân tính để bảo vệ thế giới này.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy, pha lẫn chút tinh nghịch thường ngày. Nàng cũng gật đầu, đuôi hồ ly mềm mại khẽ ve vẩy phía sau, tạo nên một làn gió nhẹ giữa bầu không khí nặng nề. “Ma khí cổ xưa này, ta có thể cảm nhận được những điểm yếu của nó… những sợi chỉ liên kết,” nàng nói, giọng tuy vẫn giữ sự tự nhiên nhưng chứa đựng một sự tập trung cao độ. Tri thức Ma Vực, những bí mật cổ xưa mà nàng thừa hưởng từ dòng tộc hồ ly, giờ đây đang trở thành một lợi thế không ngờ. Nàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nguồn năng lượng Thượng Cổ này, như thể nàng cũng là một phần của nó, nhưng là một phần đã bị lãng quên, được đánh thức bởi sự hỗn loạn hiện tại.

Dương Quân nắm chặt lấy cán kiếm, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa cùng vẻ anh tuấn của người luyện võ. Hắn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng sau chỉ dẫn của Tạ Trần. “Chúng ta sẽ mở đường!” hắn dứt khoát tuyên bố, ánh mắt rực cháy nhiệt huyết và lý tưởng. Mệt mỏi vì chiến đấu liên tục, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Phía sau hắn, Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đôi mắt thông minh của nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những người đồng đội đang dần tìm lại hy vọng. Nàng biết, cuộc chiến này không thể thắng bằng võ lực, mà phải thắng bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu về bản chất của mọi sự tồn tại. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một trách nhiệm to lớn đè nặng lên vai. Nàng sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ những người còn lại, để họ có đủ thời gian thực hiện kế hoạch. Bách Lý Hùng, dù bị thương nặng, máu vẫn thấm đẫm trên giáp trụ, nhưng đôi mắt kiên nghị của hắn vẫn rực lửa. Hắn rống lên một tiếng trầm hùng, vung vũ khí chống trả đợt tấn công mới của Ma Tộc, tạo thành một bức tường sắt thép cùng với Dương Quân.

Ma Tộc, do U Linh và Hắc Ma Sứ chỉ huy, đang t��n công như vũ bão. U Linh, thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt không con ngươi quét qua liên minh. “Kẻ yếu không có quyền lựa chọn,” nàng ta lẩm bẩm, sau đó ra hiệu cho bầy ma vật tiến lên. Hắc Ma Sứ thì gầm lên đầy khát máu, “Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!” Hắn vung cây trường thương lớn, quét ngang qua hàng ngũ tu sĩ, tạo ra những tiếng la hét đau đớn.

Tạ Trần chỉ vào một hướng, nơi ma khí có vẻ ít nồng nặc hơn một chút, một khe hở nhỏ trong bức màn tối tăm. “Đó là nơi ta cảm nhận được một luồng nhân quả cổ xưa nhất, có lẽ là nơi khởi nguồn của khế ước. Chúng ta phải đến đó, và ta sẽ cần các ngươi mở đường.” Y không nói nhiều, nhưng mỗi lời y nói ra đều mang sức nặng ngàn cân, định đoạt sinh tử. Dương Quân lập tức dẫn đầu nhóm tu sĩ tinh nhuệ, tạo thành mũi nhọn sắc bén, chém giết Ma Tộc để mở một con đường xuyên qua biển ma vật đang gào thét. Mộ Dung Tuyết đứng vững ở tuyến sau, một tay niệm chú, một tay điều khiển linh dược, không ngừng chữa trị cho những người bị thương, giúp họ đứng dậy tiếp tục chiến đấu. Nàng biết mình không thể trực tiếp tham gia tiền tuyến, nhưng vai trò của nàng là giữ cho ngọn lửa hy vọng không bị dập tắt. Bách Lý Hùng nghiến răng, máu từ vết thương trên vai vẫn tuôn chảy, nhưng hắn vẫn cắn chặt lưỡi, dùng ý chí sắt đá để trụ vững, gầm lên xua tan những ma vật đang vây hãm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu, được Dương Quân và Mộ Dung Tuyết che chắn, liều mình lao vào trung tâm Đại Trận. Càng tiến sâu, áp lực ma khí càng khủng khiếp, mùi tử khí càng nồng đậm, cùng với tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa càng trở nên chói tai. Không gian xung quanh méo mó, những ảo ảnh từ thời Thượng Cổ hiện lên chớp nhoáng: những vị thần linh chiến đấu, những lời thề ước được khắc vào hư không, những trận chiến tàn khốc mà nhân loại không thể tưởng tượng. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn từ bỏ, muốn khuất phục trước sức mạnh tuyệt đối này, nhưng ánh mắt kiên định của Tạ Trần, cùng với lời nói của y, như một sợi chỉ kéo nàng trở lại với thực tại, với mục đích của mình. Nàng không thể ‘mất người’ ở đây.

Lăng Nguyệt rút ra Nguyệt Quang Trâm, một cây trâm bạc tinh xảo, nhưng giờ đây lại tỏa ra một luồng kiếm khí thanh khiết, như ánh trăng rằm xé tan màn đêm. Theo chỉ dẫn của Tạ Trần qua thần thức – những tín hiệu vô hình, những điểm sáng lập lòe trong tâm trí nàng – nàng vung kiếm, không phải để chém giết vật chất, mà là để “cắt đứt” những sợi chỉ nhân quả vô hình, những liên kết năng lượng đang trói buộc Thiên Đạo và thực thể cổ xưa. Mỗi nhát kiếm của nàng không tạo ra tiếng vang lớn, nhưng lại tạo nên những gợn sóng rung động trong dòng chảy ma khí, như thể nàng đang xé toạc một tấm màn vô hình. “Chính là đây! Cắt đứt!” Lăng Nguyệt thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ kiên định, không một chút dao động. Nàng cảm thấy một lực phản chấn dữ dội từ trận pháp, như thể những sợi chỉ vô hình kia đang cố gắng níu kéo, chống cự, nhưng nàng vẫn kiên trì, từng chút một, cắt đứt.

Bên cạnh nàng, Tiểu Cửu đã biến hóa thành hồ ly chín đuôi, thân hình xinh đẹp của nàng giờ đây được bao bọc bởi một luồng ma khí cổ xưa, lấp lánh màu xanh lục. Đôi mắt nàng cũng chuyển sang màu xanh ngọc bích, đầy uy lực. Nàng không dùng kiếm, mà dùng chính sức mạnh bản nguyên của ma tộc, hòa vào trận pháp. Ma khí của nàng, vốn mang hơi thở từ những vùng đất cổ xưa nhất, giờ đây lại được Tạ Trần dẫn lối để khuấy động dòng chảy ma khí của Đại Trận Hoán Đổi. Nàng như một dòng nước xoáy, tạo ra sự hỗn loạn ngay trong chính bản chất của trận pháp, làm lung lay ‘Điểm Gốc Nhân Quả’. Nàng cảm nhận được sự giận dữ của trận pháp, một nỗi oán hận khổng lồ đang cố gắng đè bẹp nàng. “Ta cảm nhận được… nó đang phản kháng!” Tiểu Cửu nói, giọng nàng gấp gáp, pha lẫn tiếng hú của loài hồ ly. Những chiếc đuôi của nàng vẫy mạnh, mỗi cái vẫy đều tạo ra những luồng xung kích vô hình, xuyên thẳng vào trung tâm trận pháp, như những mũi tên độc, làm rối loạn kết cấu vốn đã cổ xưa và vững chắc.

T��� Trần, đứng cách đó không xa, vẫn duy trì ‘Nhân Quả Chi Nhãn’, ánh mắt không rời khỏi Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. Y cảm nhận được sự phản kháng dữ dội từ trận pháp, một sức mạnh nguyên thủy đang cố gắng nghiền nát hai nàng. “Đừng ngần ngại! Nỗi oán hận càng sâu, khe hở càng lớn!” Y truyền thần thức, giọng nói kiên định, như một cột trụ vững chắc giữa biển cả phong ba bão táp. Y biết, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ về sức mạnh mà còn về ý chí và sự thấu hiểu. Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, mỗi người một vẻ, một người dùng sự thanh tịnh, một người dùng sự hỗn loạn, nhưng cùng hướng về một mục tiêu, cùng được dẫn dắt bởi một trí tuệ phi phàm.

Sức mạnh của Lăng Nguyệt, thanh khiết và sắc bén, như tia chớp xuyên thủng màn đêm. Sức mạnh của Tiểu Cửu, cổ xưa và đầy mê hoặc, như một cơn lốc xoáy phá vỡ cấu trúc. Hai dòng năng lượng tưởng chừng đối lập ấy, dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần, lại tạo nên một sự cộng hưởng kỳ diệu, một sự kết hợp hoàn hảo để tấn công vào ‘Điểm G���c Nhân Quả’ của khế ước cổ xưa. Mỗi khi một sợi chỉ nhân quả bị cắt đứt, một tiếng rên rỉ vô hình vang lên từ sâu thẳm lòng đất, và một luồng năng lượng phản phệ dữ dội ập đến, khiến Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu phải nghiến răng chịu đựng. Nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với áp lực tinh thần, cái cảm giác bị một sức mạnh cổ xưa hơn cả Thiên Đạo hiện tại cố gắng nuốt chửng.

Và rồi, một chấn động dữ dội lan khắp U Minh Địa Phủ, mạnh hơn bất kỳ cú sốc nào trước đó. Tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa khổng lồ đột ngột biến thành một âm thanh đầy đau đớn, như thể nó đang bị xé toạc từ bên trong. Một vết nứt lớn xuất hiện trên thân nó, không phải là một vết thương vật lý do kiếm chém hay phép thuật, mà là sự rạn nứt trong cấu trúc năng lượng, một vết thương chí mạng đối với bản chất nhân quả của nó. Vết nứt ấy không ngừng lan rộng, như một mạng nhện khổng lồ.

Đại Trận Hoán Đổi, vốn đang vận hành với tốc độ khủng khiếp, đột ngột chững lại. Các tu sĩ liên minh, những người đang vật lộn trong tuyệt vọng, đột nhiên cảm nhận được luồng sinh khí và linh khí không còn bị hút đi với tốc độ khủng khiếp nữa. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, như thể một tảng đá đè nặng trên ngực họ vừa được nhấc bỏ. Thậm chí, một số vết thương nhỏ trên cơ thể họ còn bắt đầu lành lại chậm rãi, một dấu hiệu không thể ngờ tới. Quá trình suy kiệt của thế giới, vốn đang diễn ra không ngừng, đã bị làm chậm lại rõ rệt.

Một tu sĩ liên minh, với gương mặt lấm lem máu và bụi bẩn, thở dốc, không tin vào mắt mình. “Ta… ta cảm thấy tốt hơn! Trận pháp… nó yếu đi rồi!” Một tiếng reo mừng yếu ớt vang lên, rồi lan rộng khắp chiến trường. Niềm hy vọng, dù chỉ là một tia sáng mong manh, đã bùng cháy trở lại trong đôi mắt mệt mỏi của họ.

Tại trung tâm Đại Trận, Ma Chủ Cửu U, vốn đang đứng uy nghi với ánh mắt đỏ rực đầy kiêu ngạo, giờ đây đột nhiên khựng lại. Khuôn mặt góc cạnh của hắn biến sắc, từ vẻ tự mãn chuyển sang tức giận tột độ, xen lẫn sự kinh ngạc đến khó tin. Hắn không thể tin vào những gì đang xảy ra. Kế hoạch hoàn hảo của hắn, được xây dựng dựa trên những bí mật cổ xưa nhất của nhân quả và Thiên Đạo, lại đang bị phá vỡ bởi những kẻ phàm nhân này, được dẫn dắt bởi một con người không tu luyện. “Không thể nào! Kẻ phàm nhân! Ngươi đã làm gì?!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy uy quyền và phẫn nộ, chấn động cả không gian. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đỏ rực như muốn thiêu đốt mọi thứ.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, ánh mắt sâu thẳm của y đối diện với ánh mắt đỏ rực của Ma Chủ Cửu U. Y khẽ lắc đầu, như thể đang nói một điều hiển nhiên. “Chỉ là trả lại ‘nhân quả’ mà thôi.” Lời nói của y nhẹ bẫng, nhưng lại như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Ma Chủ. Y biết, sự bất ngờ của Ma Chủ Cửu U cho thấy hắn không hoàn toàn lường trước được khả năng của liên minh, hoặc có những điểm yếu trong kế hoạch 'nhân quả' của hắn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu ngã xuống, kiệt sức nhưng thành công. Nguyệt Quang Trâm rơi kh���i tay Lăng Nguyệt, kiếm khí thanh khiết vụt tắt. Hồ ly chín đuôi của Tiểu Cửu cũng thu lại, biến trở về hình dạng thiếu nữ, đôi tai cáo gục xuống, đôi mắt nhắm nghiền. Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, những người đã kiên cường bảo vệ họ, lập tức lao tới đỡ lấy hai nàng. Dương Quân đỡ Lăng Nguyệt, Mộ Dung Tuyết cẩn thận đặt Tiểu Cửu xuống đất, nhanh chóng kiểm tra tình trạng của nàng. Cả hai người nữ đều đã cạn kiệt linh lực và tinh thần, nhưng trên gương mặt họ vẫn hiện lên một nụ cười mãn nguyện yếu ớt.

Ma Chủ Cửu U gầm lên một tiếng giận dữ, sự thất bại nhỏ bé này, dù chỉ là tạm thời, cũng đủ để chạm vào lòng tự ái và sự kiêu ngạo của hắn. Hắn bắt đầu điều động Ma Tộc phản công dữ dội hơn, đồng thời cố gắng ổn định lại trận pháp, nhưng ‘khe hở’ đã được tạo ra. Ma khí cuồn cuộn một lần nữa, nhưng không còn dày đặc và áp bức như trước. Sự giảm tốc độ suy kiệt của thế giới chỉ là tạm thời, Tạ Trần biết. Đây mới chỉ là một thắng lợi nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn, và Ma Chủ chắc chắn sẽ phản công mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn.

Thế nhưng, trong khoảnh khắc này, một tia hy vọng đã được thắp lên. Khả năng của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu trong việc thao túng các năng lượng cổ xưa và ma khí đã gợi ý về tiềm năng lớn hơn của họ trong việc đối phó với Ma Vực và các yếu tố Thượng Cổ. Bản chất của ‘Điểm Gốc Nhân Quả’ và việc nó có thể bị ‘cắt đứt’ đã cho thấy bản thân ‘Thiên Đạo’ Thượng Cổ cũng có những ‘món nợ’ hoặc ‘lỗ hổng’ có thể bị lợi dụng hoặc sửa chữa. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một con đường, một cơ hội để phá cục. Tạ Trần nhìn Ma Chủ Cửu U, đôi mắt sâu thẳm không để lộ chút cảm xúc nào. Cuộc đối đầu mới chỉ thực sự bắt đầu, và bản chất của nó đã chuyển từ một trận chiến sức mạnh sang một cuộc đấu trí, một cuộc truy tìm bản chất của ‘nhân quả’ và định mệnh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free