Nhân gian bất tu tiên - Chương 319: Nhân Quả Cổ Trận: Sinh Khí Đoạt Hồn
Trong khoảnh khắc hỗn loạn tột cùng của U Minh Địa Phủ, khi tiếng gầm thét kinh hoàng vừa dứt, toàn bộ chiến trường như bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Từ trung tâm của Đại Trận Hoán Đổi, một thực thể khổng lồ, méo mó, từ từ nhô lên, phá tan lớp ma khí dày đặc đang cuộn xoáy. Nó không mang hình dạng cụ thể của bất kỳ sinh vật nào từng được ghi chép trong tiên giới hay quỷ đạo, mà là một khối vật chất hỗn độn, uốn lượn như một dòng sông tử khí hóa đá, nhưng lại toát ra khí tức mục nát cổ xưa và uy quyền nguyên thủy, như thể nó là một phần của thế giới trước khi có sự sống. Bề mặt nó lởm chởm những khối thịt bầy nhầy, những đường gân đen ngòm phập phồng, và những hốc mắt trống rỗng dường như đang nhìn thấu vạn vật. Từ thân thể khổng lồ ấy, vô số xúc tu ma khí đen kịt vươn dài ra, quét ngang chiến trường, không phải để tấn công vật lý, mà là để bao trùm, để hấp thụ.
Ma Chủ Cửu U, với thân hình cường tráng, cao lớn và khí chất tà mị nhưng đầy uy lực, đứng sừng sững trên đỉnh đầu của thực thể quái dị ấy, mái tóc bạc trắng rối bù phất phơ trong làn gió ma quái. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, quét một lượt qua các tu sĩ liên minh đang chật vật chiến đấu. Khoác trên mình chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, hắn giơ tay lên, những ngón tay xương xẩu khẽ động đậy một cách nhịp nhàng, như đang gảy những sợi tơ vô hình của định mệnh. Ngay lập tức, Đại Trận Hoán Đổi bỗng được cường hóa đến mức tối đa.
Một lực hút vô hình, nhưng mạnh mẽ đến thấu xương, ập xuống toàn bộ chiến trường. Các tu sĩ liên minh, vốn đã kiệt sức vì cuộc chiến dai dẳng và ma khí ăn mòn, lập tức cảm thấy linh khí trong đan điền, sinh lực trong cơ thể mình bị rút cạn một cách tàn nhẫn, không thể kháng cự. Nó không giống như bị pháp thuật công kích, mà giống như một chiếc hồ cạn bị rút nước, từng chút, từng chút một, tất cả những gì duy trì sự sống và sức mạnh đều bị hút về phía thực thể cổ xưa kia.
“Cảm nhận đi, sự tuyệt vọng của một kỷ nguyên đã chết! Đây không phải là tái tạo, mà là sự trở lại của khởi nguyên, và các ngươi chỉ là tế phẩm!” Ma Chủ Cửu U cất giọng khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, tiếng cười khẩy vang vọng trong không gian âm u của U Minh Địa Phủ, hòa lẫn với tiếng gió hú ghê rợn và tiếng than khóc của oan hồn. Mùi tử khí, mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh và mùi hương trầm lạnh lẽo từ những điện thờ Âm Phủ được xây từ đá đen và xương cốt càng trở nên nồng nặc, như muốn nhấn chìm mọi hy vọng.
Nhiều tu sĩ không kịp phản ứng, ngã quỵ ngay tại chỗ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Pháp bảo trên tay họ, những linh khí từng tỏa sáng rực rỡ, giờ cũng tối đi, ánh sáng dần lụi tàn như những vì sao sắp tắt. Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, giờ đây cũng phải quỳ một gối, chống kiếm xuống đất, hổn hển thở dốc. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân cốt trong cơ thể như đang bị rút kiệt. “Linh khí của ta... đang cạn kiệt... nhanh quá!” Hắn rên rỉ, hai mắt mở to nhìn về phía thực thể khổng lồ kia, một sự sợ hãi tột cùng hiện rõ trong đôi mắt vốn tràn đầy lý tưởng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tuyết, bạch y đã nhuốm vài vết máu đen của ma vật, vẫn cố gắng đứng vững. Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, mũi kiếm run rẩy, nhưng ánh mắt phượng sắc bén vẫn kiên định. “Không được lùi bước! Phải giữ vững trận tuyến!” Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát vang lên, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự hỗn loạn. Nàng vung kiếm, cố gắng tạo ra một vòng bảo hộ bằng nguyệt quang, nhưng những tia sáng bạc sắc bén giờ đây cũng trở nên yếu ớt, chỉ đủ để đẩy lùi vài ma vật cấp thấp đang nhăm nhe tiếp cận. Nàng cảm nhận rõ ràng lực hút kinh hoàng đang ăn mòn linh lực của mình, nhưng trong tâm trí nàng, hình ảnh Tạ Trần vẫn là điểm tựa vững chắc nhất. Nàng biết, nếu ngay cả mình cũng ngã xuống, thì hy vọng của toàn bộ liên minh sẽ tan biến.
Trong khi các tu sĩ đang chìm trong tuyệt vọng, thì lực lượng Ma Tộc, dưới sự chỉ huy của U Linh và Hắc Ma Sứ, lại càng trở nên hung hãn. U Linh, thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, lướt đi giữa chiến trường như một bóng ma, chỉ vào những điểm yếu nhất của liên minh. Hắc Ma Sứ, với thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt và đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng tàn bạo. “Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!” Hắn vung cây trường thương lớn, dẫn đầu một đội quân ma vật lao vào những tu sĩ đang suy yếu, không chút thương xót nghiền nát những thân thể đang chật vật chống đỡ. Tiếng gõ mõ đều đều từ xa, hòa với tiếng xiềng xích va chạm, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn của U Minh Địa Phủ.
Tạ Trần vẫn đứng ở vị trí hơi lùi về phía sau, thân hình gầy gò thư sinh của y có vẻ lạc lõng giữa chiến trường đẫm máu. Làn da trắng nhợt của y giờ đây cũng trở nên xanh xao hơn một chút dưới áp lực của lực hút, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y, ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y phát sáng mạnh mẽ chưa từng thấy, không phải là một tia sáng đơn thuần, mà là một luồng năng lượng phức tạp, như hai ngôi sao bùng cháy trong đêm tối, quét qua toàn bộ thực thể cổ xưa và Đại Trận. Y không trực tiếp giao chiến, nhưng sự hiện diện của y, sự bình tĩnh đáng sợ của y, lại là điểm tựa duy nhất cho những người đang đứng bên bờ vực sụp đổ. Y nhìn thấy những sợi nhân quả đan xen chằng chịt, không chỉ là những dòng chảy năng lượng bị rút cạn, mà còn là những mối liên kết định mệnh, những sợi tơ của quá khứ đang bị thực thể này hấp thụ. Nó không đơn thuần là một trận pháp rút linh khí, mà là một cỗ máy khổng lồ đang bẻ cong thời gian và không gian, ép buộc một nhân quả khổng lồ quay ngược lại, đòi lại một "món nợ" từ thời Thượng Cổ, từ chính Thiên Đạo.
***
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, vốn là một chiến tướng kiên nghị, giờ đây cũng không thể trụ vững. Sau khi cố gắng chống đỡ một đợt tấn công dữ dội của Hắc Ma Sứ, với cây trường thương gần như đã xuyên thủng giáp trụ của mình, hắn gục xuống, toàn thân tím tái, linh khí hỗn loạn như một dòng sông bị chặn đứng. Hắn ho ra một ngụm máu đen đặc, đôi mắt kiên nghị giờ đây tràn ngập sự tuyệt vọng. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, vội vàng lao đến. Nàng cố gắng truyền linh lực để cứu chữa, nhưng bản thân nàng cũng cảm thấy linh lực cạn kiệt nhanh chóng. Áp lực của Đại Trận Hoán Đổi không chỉ hút linh khí mà còn hút cả sinh mệnh, khiến việc trị thương trở nên vô cùng khó khăn, gần như vô vọng. Nàng đặt tay lên ngực Bách Lý Hùng, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim hắn, một nỗi đau xót dâng lên trong lòng. “Linh lực của ta... không đủ... hắn đang rút cạn cả sinh mệnh!” Nàng khó nhọc thốt lên, gương mặt toát lên vẻ thông minh giờ đây tràn ngập sự bất lực, một nỗi buồn khó tả hiện rõ trong đôi mắt.
U Minh Địa Phủ càng lúc càng trở nên nặng nề hơn. Tiếng than khóc của oan hồn từ sâu thẳm dưới những nhà ngục ngầm hòa lẫn với tiếng rên rỉ, thở dốc của các tu sĩ. Mùi máu và tử khí trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện chặt vào nhau tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Áp lực vô hình đè nén lên vạn vật, như muốn nghiền nát cả ý chí sống sót.
Tiểu Cửu, xinh đẹp đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, vẫn thoắt ẩn thoắt hiện, dùng mị thuật và tốc độ của mình để hỗ trợ đồng đội. Nhưng ngay cả nàng cũng không thể che giấu sự sợ hãi. Đôi tai cáo của nàng vểnh lên, không ngừng rung rinh, cảm nhận những rung động kỳ lạ từ sâu trong U Minh Địa Phủ, những rung động mà ngay cả Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng không thể nhận ra. Đó không phải là rung động của ma khí thông thường, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn, một sự liên hệ mơ hồ với những dòng chảy năng lượng của yêu linh và ma khí cổ xưa nhất. Nàng rùng mình, tiến lại gần Tạ Trần, đôi mắt hồ ly tinh ranh lấp lánh trong bóng tối giờ đây ánh lên vẻ cảnh giác tột độ.
“Nó... không phải là một sinh vật đơn thuần... nó là một vết nứt, một sự trống rỗng cổ xưa, đang nuốt chửng mọi thứ để lấp đầy chính nó!” Tiểu Cửu nói nhỏ, giọng run rẩy, đôi tai cụp xuống một chút. Nàng không biết phải diễn tả thế nào, nhưng linh cảm của yêu hồ đã mách bảo nàng rằng thực thể này không thể bị tiêu diệt bằng những cách thông thường. Nó là một sự tồn tại phi lý, một nghịch lý của vũ trụ.
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y vẫn không ngừng quét qua thực thể và Đại Trận, như thể y đang đọc một cuốn sách cổ được viết bằng những sợi chỉ định mệnh. Y gầy gò, thư sinh, nhưng trong khoảnh khắc này, y lại là người duy nhất giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối, như một ngọn hải đăng giữa biển bão. Y cảm nhận được lực hút khủng khiếp đang rút cạn sinh lực của mình, nhưng y không hề dao động. Trong tâm trí y, những hình ảnh, những mối liên kết ‘nhân quả’ hiện lên như một dòng chảy dữ liệu khổng lồ. Y nhìn thấy những sợi chỉ đỏ, đen, trắng đan xen, không phải là linh khí hay ma khí, mà là những sự kiện, những lựa chọn, những hậu quả từ thuở khai thiên lập địa.
Y đã thấy rõ ràng. Thực thể khổng lồ kia không phải là Ma Chủ tạo ra, mà là một sự phản chiếu, một hậu quả bị đẩy lùi, một "cái nợ" khổng lồ mà Thiên Đạo đã cố gắng chôn vùi từ thuở khai thiên lập địa. Ma Chủ Cửu U không tạo ra nó, hắn chỉ đánh thức và cung cấp 'nhân quả' cho nó tồn tại, ép buộc nó hiện hình. Hắn đang lợi dụng một lỗ hổng trong quy luật của vũ trụ, một điểm yếu trong chính Thiên Đạo suy tàn, để biến cái "nợ" ấy thành sức mạnh của mình.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với Tiểu Cửu, nhưng lại bổ sung thêm một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn. Giọng y trầm tĩnh, sâu sắc, như một dòng nước chảy dưới khe đá, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh triết lý kinh người. “Không phải tái tạo, cũng không phải triệu hồi... Hắn đang ép buộc một nhân quả khổng lồ quay ngược lại!” Y nói, ánh mắt sắc bén như có thể xuyên thủng màn đêm. "Nó không phải là một sinh vật để chúng ta chém giết, mà là một vết thương của vũ trụ, một chấp niệm của Thiên Đạo bị vứt bỏ, giờ đang bị Ma Chủ lợi dụng để đòi lại những gì đã mất. Tấn công vật lý sẽ chỉ như muối bỏ biển, thậm chí còn khiến nó mạnh hơn, bởi mỗi đòn đánh là một sự kiện, một 'nhân quả' mới để nó hấp thụ."
Những lời của Tạ Trần, tuy khó hiểu, nhưng lại mang đến một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, một sự thật trần trụi và đáng sợ hơn cả viễn cảnh bị Ma Chủ tiêu diệt bằng sức mạnh thuần túy. Nếu đây là một "nhân quả" từ Thượng Cổ, thì làm sao những phàm nhân và tu sĩ nhỏ bé như họ có thể đối kháng? Nhưng trong cái lạnh lẽo và đáng sợ ấy, lại có một tia sáng lóe lên. Nếu nó là "nhân quả", thì nhất định sẽ có "gốc rễ" để cắt đứt.
***
Trong bối cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng bao trùm, khi linh khí cạn kiệt, sinh mệnh bị rút đi từng chút, Tạ Trần đã nhanh chóng tập hợp những đồng minh chủ chốt của mình. Vị trí của họ là một khu vực nhỏ tạm thời được giữ vững bởi vài trận pháp phòng ngự yếu ớt của liên minh, nhưng xung quanh vẫn là sự hỗn loạn không ngừng và áp lực đè nén khủng khiếp từ Đại Trận. Tiếng than khóc của oan hồn, tiếng gió hú ghê rợn, cùng tiếng va chạm yếu ớt của pháp bảo vẫn vang vọng từ xa, nhắc nhở họ về tình thế hiểm nghèo.
Tạ Trần, mặc dù cũng cảm nhận được sự suy yếu, nhưng vẫn giữ được vẻ mặt trầm tĩnh, thư sinh quen thuộc. Y chỉ vào một điểm trên thực thể cổ xưa đang ngày càng mở rộng, giọng nói rõ ràng, trầm tĩnh, dù mang theo vẻ khẩn cấp, đủ để lọt vào tai những người xung quanh. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của y vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
“Trận pháp này không chỉ hút linh khí, nó đang bẻ cong ‘nhân quả’ của một sự kiện Thượng Cổ để nuôi dưỡng thứ này,” Tạ Trần bắt đầu, lời lẽ súc tích nhưng đầy trọng lượng. “Thực thể này là một sự phản chiếu, một hậu quả bị đẩy l��i từ thuở khai thiên lập địa. Ma Chủ không tạo ra nó, hắn chỉ đánh thức và cung cấp ‘nhân quả’ cho nó tồn tại. Tấn công vật lý sẽ chỉ làm nó mạnh hơn. Chúng ta phải cắt đứt sợi dây ‘nhân quả’ đó. Nó là một ‘cái nợ’ mà Thiên Đạo đã cố gắng chôn vùi.”
Những lời của Tạ Trần như một tia sét đánh xuống giữa trời quang, khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tiểu Cửu, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đều bàng hoàng. Nguyệt Quang Trâm trên tóc Lăng Nguyệt Tiên Tử bỗng hơi ấm lên, phản ánh sự căng thẳng và niềm tin đang dần nhen nhóm trong lòng nàng. Nàng, người từng sùng bái sức mạnh tu vi và đạo lý tiên gia, giờ đây phải đối mặt với một sự thật vượt quá mọi hiểu biết của mình. Ánh mắt phượng của nàng nhìn Tạ Trần đầy kinh ngạc, nhưng cũng chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. “Một nhân quả từ Thượng Cổ? Làm sao chúng ta có thể...?” Nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy bối rối.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo vẫn vểnh lên, đôi mắt tinh ranh lấp lánh, lập tức nắm bắt được ý nghĩa sâu xa. “Nếu là nhân quả, thì nhất định sẽ có... điểm yếu!” Nàng nghiến răng, vẻ sợ hãi ban nãy đã được thay thế bằng một sự quyết tâm đáng kinh ngạc. Linh cảm yêu hồ của nàng mách bảo rằng Tạ Trần đã chạm đến bản chất của vấn đề.
Dương Quân, dù kiệt sức và vẫn còn hoảng loạn vì sự suy yếu linh khí, cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhiệt huyết và lý tưởng lại lóe lên một tia hy vọng. Hắn nhìn Tạ Trần, rồi nhìn vào thực thể khổng lồ kia, cố gắng thấu hiểu những lời lẽ triết lý sâu xa đó. Mộ Dung Tuyết, sau khi tạm thời ổn định được tình trạng của Bách Lý Hùng một cách khó nhọc, cũng quay sang nhìn Tạ Trần. Nàng biết, trong tình cảnh này, chỉ có trí tuệ phi thường của Tạ Trần mới có thể tìm ra con đường sống.
Tạ Trần quét ánh mắt qua từng người, tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng chứa đựng gánh nặng của quyết định sinh tử. Y biết, đây là một nước cờ mạo hiểm, một con đường chưa từng có ai đi qua. “Gốc rễ của nhân quả này nằm ở một khế ước cổ xưa, một sự trao đổi giữa Thiên Đạo và một tồn tại nguyên thủy, đã bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian,” Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu trầm tĩnh nhưng dứt khoát. “Ma Chủ Cửu U đang ép buộc khế ước đó phải được thực hiện, bằng cách hấp thụ mọi linh khí và sinh mệnh trong Thập Phương Nhân Gian này để trả giá. Chúng ta không thể ngăn chặn sự hấp thụ đó bằng cách đối kháng trực diện, mà phải tìm cách giải trừ khế ước, cắt đứt sợi dây nhân quả gốc rễ đó.”
Y đưa tay lên, những ngón tay gầy gò khẽ điểm vào giữa trán mình. Ngay lập tức, một luồng sáng vô hình nhưng mạnh mẽ tỏa ra từ ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y, như thể y đang tập trung toàn bộ tinh thần để vận dụng Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong tâm trí. “Ta đã nhìn thấy những mảnh vỡ của khế ước đó, những ký ức bị phong ấn trong dòng chảy nhân quả. Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của khế ước này, cái giá phải trả để nó bị hủy bỏ, hoặc một điều khoản nào đó để vô hiệu hóa nó.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù bàng hoàng trước những thông tin động trời, vẫn gật đầu. Nàng không còn nghi ngờ gì nữa v�� khả năng của Tạ Trần. Trong khoảnh khắc này, tu vi và sức mạnh không còn là thứ quan trọng nhất, mà là trí tuệ và sự thấu hiểu về bản chất của vũ trụ. “Vậy chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nói vang lên đầy kiên định.
Tiểu Cửu lập tức đưa ra ý tưởng: “Nếu là khế ước, thì chắc chắn sẽ có bên giao ước, và một vật phẩm nào đó đại diện cho sự ràng buộc, hoặc một nghi thức nào đó để khởi động nó!”
Dương Quân nắm chặt lấy cán kiếm, dù mệt mỏi nhưng ánh mắt hắn đã rực cháy trở lại. “Chúng ta phải tìm ra những mảnh vỡ ký ức đó, hoặc bất cứ thứ gì có thể giúp chúng ta hiểu được khế ước. Dù phải trả giá đắt đến đâu!”
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những người đồng đội đang dần tìm lại hy vọng. Nàng biết, cuộc chiến này không thể thắng bằng võ lực, mà phải thắng bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu về bản chất của mọi sự tồn tại. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một trách nhiệm to lớn đè nặng lên vai. “Ta sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ những người còn lại, để các ngươi có đủ thời gian tìm kiếm.”
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra. Trong đôi mắt sâu thẳm của y, không còn là sự nghi hoặc hay mệt mỏi, mà là một sự tập trung cao độ đến đáng sợ. Y biết, thời gian không còn nhiều. Mỗi giây phút trôi qua, Thiên Đạo càng suy yếu, và thực thể cổ xưa kia càng trở nên mạnh mẽ. Đây là một cuộc đua với tử thần, một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và sự thấu hiểu về ‘nhân quả’.
“Chính xác. Chúng ta phải tìm ra cái ‘nhân’ của khế ước này để cắt đứt cái ‘quả’ mà Ma Chủ đang gặt hái,” Tạ Trần nói, giọng dứt khoát. “Ta sẽ cần các ngươi bảo vệ ta, và ta sẽ cố gắng sử dụng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ để truy tìm những mảnh vỡ ký ức, những manh mối về khế ước cổ xưa đó. Càng nhanh càng tốt, trước khi mọi thứ bị nuốt chửng hoàn toàn.”
Tạ Trần chỉ vào một hướng, nơi ma khí có vẻ ít nồng nặc hơn một chút, một khe hở nhỏ trong bức màn tối tăm. “Đó là nơi ta cảm nhận được một luồng nhân quả cổ xưa nhất, có lẽ là nơi khởi nguồn của khế ước. Chúng ta phải đến đó, và ta sẽ cần các ngươi mở đường.”
Cả nhóm nhìn nhau, những khuôn mặt kiệt sức nhưng ánh lên tia hy vọng. Họ biết, đây là một canh bạc sinh tử. Nhưng trong thế giới mà Thiên Đạo đang suy tàn, và nhân tính đang bị đánh đổi, đây có lẽ là con đường duy nhất để phá cục, để giành lại một cơ hội cuối cùng cho Thập Phương Nhân Gian. Cuộc đối đầu mới chỉ bắt đầu, nhưng bản chất của nó đã chuyển từ một trận chiến sức mạnh sang một cuộc đấu trí, một cuộc truy tìm bản chất của ‘nhân quả’ và định mệnh. Liên minh đã sẵn sàng cho một đợt phản công tuyệt vọng, được dẫn dắt bởi trí tuệ độc đáo của Tạ Trần, biết rằng thất bại không chỉ đồng nghĩa với sự diệt vong của họ mà còn là sự tha hóa hoàn toàn bản chất của thế giới.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.