Nhân gian bất tu tiên - Chương 318: Hắc Ám Hoán Đổi: Mở Đầu Huyết Chiến Thượng Cổ
Tiếng gió hú ghê rợn từ khe nứt vọng ra, hòa cùng tiếng gầm thét kinh thiên động địa mơ hồ từ sâu thẳm, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và cái chết. Ngay khi Tạ Trần cất lời “Chúng ta đã đến,” một luồng khí lạnh thấu xương như hàng vạn mũi kim châm cùng lúc xuyên qua da thịt, đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng, khiến toàn thân người ta run rẩy. Đó không chỉ là cái lạnh của vật lý, mà còn là sự buốt giá của tử khí, của oán khí tích tụ qua những năm tháng không thể đong đếm, nồng đậm đến mức gần như hóa lỏng, có thể đè bẹp ý chí của bất kỳ sinh linh nào.
Liên minh chậm rãi bước qua ranh giới vô hình, nơi không gian bỗng chốc méo mó và biến dạng. Không còn là cảnh sắc nhân gian quen thuộc hay những tàn tích c���a Ma Vực, trước mắt họ hiện ra một thế giới hoàn toàn khác, một cảnh tượng mà ngay cả những tu sĩ có kiến thức uyên bác nhất cũng chưa từng thấy qua trong điển tịch. Đó là một vùng đất hoang tàn, u ám, với những kiến trúc đổ nát khổng lồ vươn lên giữa màn sương đen kịt, mang hơi thở của một thời đại đã bị lãng quên, một nền văn minh Thượng Cổ đã mục nát từ hàng vạn năm trước. Những cột đá khổng lồ nứt toác, những vòm cổng vĩ đại sụp đổ một nửa, những bức tường thành cao ngất ngưởng đã hóa thành cát bụi, tất cả đều nhuốm một màu đen xám, hoang tàn và chết chóc. Mỗi phiến đá, mỗi tảng tường đổ nát dường như đều cất chứa một tiếng thở dài của thời gian, một nỗi bi ai của sự hủy diệt.
Mùi tử khí nồng nặc, pha lẫn với mùi máu tanh của những trận chiến cổ xưa, mùi lưu huỳnh hắc ám và một thứ mùi thối rữa khó tả, như thể cả một thế giới đã mục ruỗng từ bên trong, xộc thẳng vào mũi, khiến cổ họng mỗi người đều cảm thấy đắng chát, buồn nôn. Không khí đặc quánh như sương mù, không phải sương bình thường mà là ma khí cổ xưa, đen đặc, bóp nghẹt mọi giác quan. Nó không chỉ làm mờ đi tầm nhìn, mà còn như một lớp màng vô hình bao phủ lấy ý thức, khiến suy nghĩ trở nên trì trệ, pháp lực trong đan điền cũng bị áp chế đến mức chỉ còn lại một phần nhỏ.
Những linh hồn cổ đại, những oan hồn không thể siêu thoát, vật vờ trong màn sương đen. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những bóng ma mờ ảo, phát ra tiếng than khóc thê lương, tiếng rên rỉ vô vọng, hòa cùng tiếng xiềng xích lạo xạo như đang trói buộc vô vàn linh hồn, và tiếng gõ mõ đều đều từ một nơi không thể xác định, như một lời đưa tiễn vĩnh viễn đến cõi hư vô. Đôi khi, một tiếng nước chảy róc rách yếu ớt vang lên từ đâu đó trong bóng tối, gợi nhắc đến dòng sông Vong Xuyên trong truyền thuyết, nơi linh hồn phải trải qua trước khi đi vào luân hồi. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tuyệt vọng và cái chết, một bức tranh sống động của sự mục nát và diệt vong.
Ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm nhất cũng không khỏi lộ ra vẻ hoảng loạn trên khuôn mặt. Pháp lực trong cơ thể họ dường như đang bị một lực lượng vô hình nào đó rút cạn, hoặc bị phong tỏa, khiến họ cảm thấy vô cùng bất an và yếu ớt. Một số tu sĩ yếu hơn thì sắc mặt đã tái nhợt như tờ giấy, chân đứng không vững, pháp lực trong đan điền cuộn trào hỗn loạn, đe dọa tẩu hỏa nhập ma.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng giờ đây dường như cũng bị nhiễm một chút sắc xám bởi màn sương đen đặc quánh. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn chằm chằm vào không gian méo mó trước mắt, nàng khẽ thì thầm, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ nhuốm đầy sự kinh ngạc và một chút sợ hãi khó giấu. “Đây không phải U Minh Địa Phủ ta biết. Ma Chủ đã làm gì?” Nàng đã từng đọc qua vô số điển tịch cổ, biết về những vùng đất cấm kỵ, về những truyền thuyết xa xưa về U Minh, nhưng chưa bao giờ nàng tưởng tượng được một nơi như thế này lại tồn tại, lại được tái tạo ngay trong nhân gian, là giao điểm của sinh tử luân hồi, là minh chứng cho một quyền năng vặn vẹo thực tại.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ, ánh mắt y quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh, như một họa sĩ đang phân tích từng nét vẽ trong một bức tranh khổng lồ. Y không vội trả lời Lăng Nguyệt, mà dành vài khắc để cảm nhận, để thấu hiểu cái "hiện thực" mà Ma Chủ đã kiến tạo. "Hắn không chỉ đơn thuần chiếm cứ, Lăng Nguyệt," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng y trầm tĩnh, rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xuyên qua lớp ma khí dày đặc. "Hắn đã tái tạo một phần ký ức của Thiên Đạo, biến nơi này thành một chiến trường Thượng Cổ bị bóp méo. Đây là sự tái hiện của một thời đại đã suy tàn, nhưng được Ma Chủ Cửu U điều khiển và uốn nắn theo ý hắn." Lời nói của y ẩn chứa một sự thật kinh hoàng: Ma Chủ không chỉ là kẻ hủy diệt, hắn còn là một kẻ kiến tạo, một kẻ dám mạo phạm vào ký ức của chính Thiên Đạo để phục vụ mục đích của mình.
Tiểu Cửu rụt người lại, đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ quấn quanh chân Tạ Trần như để tìm kiếm sự an toàn, sự ấm áp duy nhất trong không gian lạnh lẽo này. Nàng không nói gì, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng nàng là thật. Bản năng linh thú của nàng cảm nhận được một mối nguy hiểm kinh hoàng, một sức mạnh vượt xa bất cứ thứ gì nàng từng đối mặt. Hơn nữa, nàng cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, một sự cộng hưởng yếu ớt với ma khí cổ xưa này, như thể nó gợi nhớ đến một phần ký ức xa xăm của chính nàng, một nỗi đau đã bị chôn vùi. "Cảm giác này... thật kinh khủng," cuối cùng nàng cũng thốt lên, giọng nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu. "Ma khí ở đây cổ xưa và mạnh hơn rất nhiều, như thể nó đã ngủ vùi hàng vạn năm, giờ bị đánh thức bởi một thứ gì đó... rất tà ác."
Liên minh cảnh giác tiến vào sâu hơn. Mỗi bước chân đều giẫm lên những mảnh vụn của thời gian, lên những tàn tích của một quá khứ đã hóa thành hư vô. Các tu sĩ yếu hơn bắt đầu cảm thấy khó chịu hơn nữa, không chỉ pháp lực bị áp chế, mà cả tinh thần cũng bị những tiếng than khóc của oan hồn và ma khí cổ xưa xâm thực, khiến họ c��m thấy uể oải, tuyệt vọng, thậm chí có người còn bắt đầu thấy ảo ảnh, nghe thấy những lời thì thầm dụ dỗ từ sâu thẳm bóng tối. Những lá bùa hộ mệnh, những pháp khí phòng ngự được kích hoạt liên tục, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng đầy kiên cường, cố gắng chống lại sự xâm thực của ma khí. Tuy nhiên, hiệu quả của chúng giảm đi đáng kể trong môi trường khắc nghiệt này.
Tạ Trần vẫn đứng ở tiền tuyến, thân hình gầy gò của y vẫn vững chãi như một ngọn núi đá, không hề nao núng trước sự uy hiếp của ma khí. Y không vận dụng bất kỳ pháp lực nào, chỉ dựa vào đôi mắt của mình. ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y bắt đầu phát sáng mờ ảo, một vòng tròn tinh xảo luân chuyển trong đôi mắt, không ngừng xoay chuyển như hai vòng xoáy vũ trụ thu nhỏ. Y không chỉ nhìn thấy ma khí, tử khí, mà còn nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả cổ xưa, tối tăm, đan xen chằng chịt trong không gian, tạo thành một tấm lưới khổng lồ. Đó là những nút thắt định mệnh mà Ma Chủ Cửu U đã tạo ra, những mối liên hệ giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự sống và cái chết, giữa ảo ảnh và thực tại. Y nhận ra rằng, Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần sử dụng ma khí, mà còn đang thao túng chính dòng chảy của nhân quả, uốn nắn nó để phục vụ cho Đại Trận Hoán Đổi. Ánh mắt Tạ Trần dừng lại ở một điểm, một sự bất thường trong tấm lưới nhân quả ấy, một "khe nứt nguyên khởi" nằm sâu bên trong, giống như một lỗi nhỏ trong một bản thiết kế vĩ đại, một điểm mà các sợi nhân quả không tuân theo quy luật tự nhiên, mà bị cưỡng ép xoắn lại một cách kỳ lạ. Đó chính là manh mối mà y đang tìm kiếm, một kẽ hở có thể phá vỡ toàn bộ cục diện.
***
Càng tiến sâu vào U Minh Địa Phủ bị bóp méo này, cảnh tượng càng trở nên hỗn loạn và kinh hoàng hơn. Những cây cổ thụ khô héo, thân cây vặn vẹo như những con quỷ dữ đang gào thét, vươn những cành cây trơ trụi đầy gai nhọn lên nền trời đỏ sẫm. Từ trên cao, không phải ánh trăng hay sao, mà là những đám mây đen kịt vần vũ, thỉnh thoảng lại trút xuống những hạt "mưa máu" màu đỏ sẫm như máu tươi, hoặc những giọt "mưa axit" có màu xanh lục nhạt, ăn mòn cả đá tảng và xương cốt. Không khí càng thêm nặng nề, cảm giác như đang bị hàng ngàn bàn tay vô hình siết chặt, bóp nghẹt từng hơi thở. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh, mùi thối rữa và mùi ma khí đặc trưng giờ đây nồng nặc đến mức muốn ngạt thở.
Liên minh cuối cùng cũng đến được một quảng trường rộng lớn, nơi trung tâm của Đại Trận Hoán Đổi đang xoáy tròn. Nơi đây không có bất kỳ kiến trúc nào còn nguyên vẹn, tất cả đều đã bị nghiền nát, biến thành một bãi phế tích rộng lớn. Ở giữa quảng trường, một trận pháp khổng lồ đang xoáy tròn, phát ra ánh sáng ma mị, đen đỏ, như một con mắt khổng lồ đang mở ra từ vực sâu, hút lấy tất cả linh khí và sinh lực xung quanh. Trận pháp được khắc trên một nền đất đá đen kịt, với những phù văn cổ xưa, tối tăm, liên tục nhấp nháy ánh sáng quỷ dị. Từ trung tâm trận pháp, những cột sáng ma khí khổng lồ, đen đặc như mực tàu, bắn thẳng lên bầu trời đỏ sẫm, tạo thành một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa rợn người.
Trên một đài cao làm từ xương cốt khổng lồ, chồng chất từ xương của những sinh vật không thể xác định, Ma Chủ Cửu U ngạo nghễ ngự trị. Hắn có thân hình cường tráng, cao lớn, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn đối với vạn vật. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, dữ tợn. Chiếc áo choàng đen rộng thùng thình của hắn phấp phới trong làn gió tử khí, như một bóng ma khổng lồ bao trùm cả không gian. Xung quanh h���n, U Linh với thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt không có con ngươi, đứng như một bức tượng băng. Bên cạnh là Hắc Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực, mang theo một cây trường thương lớn, tỏa ra khí tức tàn bạo. Và vô số ma vật cổ đại, hình thù quái dị, như những ác mộng sống động, đang gầm gừ, nhe nanh múa vuốt, sẵn sàng xé xác bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến gần. Tiếng gầm thét của ma vật, tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, tất cả hòa quyện với tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tạo nên một bản nhạc chết chóc.
Ma Chủ Cửu U không cần nói nhiều, hắn chỉ phất tay một cái. Ngay lập tức, những cột sáng ma khí khổng lồ từ trận pháp xoáy tròn bắn lên trời càng mạnh mẽ hơn, đồng thời hút cạn linh khí và sinh lực của môi trường xung quanh một cách tàn bạo. Cả vùng đất cổ xưa xung quanh trận pháp bỗng chốc héo úa, nứt nẻ, biến những tàn tích đã chết chóc nay càng trở nên hoang tàn và mục ruỗng hơn nữa. Cây cối biến thành tro bụi, đá tảng hóa thành cát, những linh hồn vật vờ bị hút vào trận pháp, tan biến trong ánh sáng đen đỏ quỷ dị.
Một số tu sĩ liên minh đứng gần trận pháp hoặc có tu vi yếu hơn bị ảnh hưởng trực tiếp. Họ cảm thấy một lực lượng vô hình đang rút cạn sinh lực và pháp lực trong cơ thể mình một cách nhanh chóng, như thể có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang kéo dãn và bứt đứt từng mạch máu, từng kinh lạc. Cơ thể họ suy yếu rõ rệt, sắc mặt tái xanh, mắt mờ đi, thậm chí có người còn ngã quỵ xuống, ôm ngực ho ra máu, pháp lực trong đan điền cuộn trào, phản phệ.
Ma Chủ Cửu U nhìn xuống liên minh đang hoảng loạn, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khẩy, đầy vẻ ngạo mạn và khinh thường. Giọng nói hắn khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, vang vọng khắp quảng trường như tiếng sấm nổ giữa không trung, xuyên thấu vào tận sâu thẳm tâm trí mỗi người. “Chư vị chính đạo… các ngươi đã đến. Ta đã chờ đợi các ngươi đã lâu.” Hắn dừng lại một chút, để ánh mắt đỏ rực quét qua từng gương mặt đang sợ hãi, từng đôi mắt đang hoảng loạn. “Hãy xem, Thiên Đạo các ngươi bảo vệ mục nát đến mức nào khi ta chỉ cần một ngón tay cũng có thể lay chuyển nền tảng của nó. Các ngươi cho rằng mình đang cứu vãn, nhưng ta đang cho các ngươi thấy sự thật trần trụi về cái gọi là 'thiên ý' mà các ngươi tôn thờ.”
Dương Quân, người luôn mang trong mình lý tưởng chính nghĩa và nhiệt huyết, không thể chịu đựng được cảnh tượng tàn bạo này. Hắn phẫn nộ rút kiếm ra, mũi kiếm sáng lên một tia lam quang yếu ớt giữa màn đêm ma khí, nhưng khí thế của hắn vẫn hiên ngang, dũng mãnh. “Ma Chủ! Ngươi đang làm gì? Dừng lại! Ngươi đang hủy hoại tất cả! Ngươi đang chà đạp lên sinh linh, lên luân hồi! Ngươi muốn biến nhân gian thành gì?” Giọng hắn vang vọng, mang theo sự căm phẫn và đau xót, nhưng trong không gian này, nó lại trở nên yếu ớt, lạc lõng.
Tạ Trần vẫn đứng đó, bình tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt y vẫn quan sát kỹ lưỡng dòng chảy năng lượng của Đại Trận Hoán Đổi, những sợi nhân quả xoắn xuýt xung quanh. Y không để Ma Chủ Cửu U làm lung lạc tinh thần mình. Y nhận ra sự khác biệt giữa những gì hắn nói và những gì hắn thực sự làm. “Hắn không chỉ muốn phá hủy, Dương Quân,” Tạ Trần đáp lại, giọng y vẫn trầm ổn, như một dòng nước ngầm lạnh lẽo chảy qua những tảng đá nứt nẻ. "Hắn đang cướp đoạt… và hoán đổi. Nơi này không phải là quá khứ, không phải là một U Minh Địa Phủ Thượng Cổ chân chính, mà là một phiên bản bị triệu hồi, bị bóp méo, bị cưỡng ép vào thực tại. Ma Chủ đang dùng ký ức của Thiên Đạo, dùng 'khe nứt nguyên khởi' để tạo ra một thế giới mới, theo ý hắn. Hắn muốn thay thế Thiên Đạo hiện tại bằng Thiên Đạo của riêng mình.” Lời nói của Tạ Trần, một lần nữa, hé lộ một mục đích sâu xa hơn, một âm mưu vĩ đại hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần phá hủy. Ma Chủ không phải là kẻ phá hoại đơn thuần, hắn là kẻ muốn trở thành Thần Sáng Thế.
Ngay khi Tạ Trần vừa dứt lời, Ma Chủ Cửu U cười vang, tiếng cười khàn khàn, ghê rợn. Hắn không cần nói thêm, chỉ phất tay một cái nữa. Lập tức, U Linh và Hắc Ma Sứ nhận lệnh, thân hình mờ ảo của U Linh bỗng trở nên rõ nét hơn, đôi mắt không con ngươi phát ra ánh sáng xanh biếc chết chóc. “Kẻ yếu không có quyền lựa chọn,” U Linh cất giọng lạnh lùng, vô cảm, như một cỗ máy. Hắc Ma Sứ gầm lên, trường thương trong tay hắn khẽ rung chuyển, phát ra tiếng kêu rít rợn người. “Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!” Chúng bắt đầu chỉ huy vô số ma vật và ma nhân cổ đại đang gầm gừ xung quanh tấn công liên minh.
Đám ma vật cổ đại, với hình thù quái dị, gớm ghiếc, thân thể mục nát nhưng sức mạnh kinh người, như một thủy triều đen, lao về phía liên minh. Chúng có những con quái vật thân hình khổng lồ, vảy đen cứng như sắt thép, móng vuốt sắc bén như lưỡi đao, có những con lại mờ ảo như sương khói, thoắt ẩn thoắt hiện, mang theo mùi tử khí nồng nặc. Lực lượng của Ma Tộc đông đảo đến mức không thể đếm xuể, và khí tức hung tàn của chúng khiến cả không gian như run rẩy.
Liên minh lập tức chống trả. Các tu sĩ, dù bị áp chế pháp lực, vẫn kiên cường kích hoạt pháp bảo, thi triển pháp thuật. Những luồng sáng ngũ sắc của pháp thuật chính đạo, những lá bùa hộ mệnh ánh vàng, những kiếm khí sắc bén như cầu vồng, tất cả đồng loạt bay ra, tạo thành một bức tường phòng ngự tạm thời. Âm thanh vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm rú của ma vật, tiếng la hét của các tu sĩ, tiếng pháp thuật nổ vang trời, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của chiến tranh, của sự sống còn. Tuy nhiên, rõ ràng là liên minh đang bị áp đảo về số lượng và uy thế. Ma khí cổ xưa quá mạnh mẽ, khiến pháp thuật của họ yếu đi đáng kể, trong khi ma vật của Ma Chủ Cửu U lại dường như không bị ảnh hưởng, thậm chí còn mạnh hơn trong môi trường này. Cuộc chiến, mới chỉ bắt đầu, đã nhuốm màu tuyệt vọng.
***
Tiền tuyến của cuộc chiến trong U Minh Địa Phủ Thượng Cổ là một cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm. Mưa máu và mưa axit rơi nặng hạt hơn, không khí càng thêm lạnh lẽo và đặc quánh mùi tử khí, mùi máu tươi, mùi lưu huỳnh, và mùi khét của pháp thuật bị phá hủy. Mặt đất đen kịt giờ đây loang lổ những vũng máu đỏ tươi, hòa lẫn với thứ dung dịch axit xanh lục, bốc lên những làn khói nghi ngút ăn mòn cả đá tảng và xương cốt. Những tiếng gầm rú của yêu thú, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét đau đớn của các tu sĩ, và tiếng pháp thuật nổ vang liên tục, không ngừng nghỉ, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng của sự hủy diệt.
Các tu sĩ liên minh chiến đấu anh dũng, nhưng những pháp thuật của họ dường như yếu đi dưới sự áp chế khủng khiếp của ma khí Thượng Cổ. Mỗi đạo pháp, mỗi kiếm khí được thi triển ra đều bị lớp ma khí dày đặc làm suy yếu đi vài phần, không thể phát huy toàn bộ uy lực. Ngược lại, ma vật và ma nhân cổ đại thì đông đảo một cách kinh người, chúng dường như sinh sôi nảy nở từ chính đất đá, từ chính ma khí của U Minh Địa Phủ này, không ngừng dũng mãnh lao lên. Chúng tàn bạo, khát máu, và được U Linh cùng Hắc Ma Sứ chỉ huy một cách hiệu quả, không hề có sự sợ hãi hay chùn bước.
Một vị trưởng lão tu tiên của một tông môn hạng hai, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian, đang cố gắng bảo vệ đội hình bằng một tấm chắn pháp lực màu vàng. Ông dốc toàn bộ pháp lực để duy trì nó, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Nhưng đúng lúc đó, Hắc Ma Sứ, với thân hình gồ ghề và đôi mắt đỏ rực như máu, đột nhiên biến mất trong màn sương đen và xuất hiện ngay sau lưng ông, nhanh như một tia chớp. Cây trường thương khổng lồ trong tay hắn được vung lên, mang theo một luồng ma khí đen đặc, mạnh mẽ đến mức không thể chống đỡ. Một đòn chí mạng, xuyên thẳng qua tấm chắn pháp lực đang suy yếu, đâm vào tim vị trưởng lão. Ông trợn trừng mắt, một tiếng rên rỉ đau đớn bật ra từ cổ họng, rồi thân thể lão suy sụp, pháp lực tan rã, hóa thành những đốm sáng li ti tiêu tán vào hư vô.
Hắc Ma Sứ rút trường thương ra, máu tươi từ thi thể vị trưởng lão bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng đất. Hắn đạp lên thi thể, cười khẩy một tiếng ghê rợn, giọng nói đầy vẻ khinh miệt và tàn bạo. “Kẻ yếu ớt! Chỉ thế này thôi sao, chính đạo? Ngươi không xứng để làm thức ăn cho Ma Chủ!” Hắn quay sang nhìn đám tu sĩ đang kinh hoàng, ánh mắt đỏ rực đầy vẻ khiêu khích. “Tiếp theo là ai? Ai dám chống lại Ma Chủ Cửu U vĩ đại?”
Không chỉ các tu sĩ, ngay cả những binh sĩ phàm tục do Bách Lý Hùng dẫn dắt cũng đang chiến đấu kiên cường. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, tay cầm đại đao, trực tiếp xông vào đám ma vật, chém giết không ngừng nghỉ. Mỗi nhát đao của ông đều mang theo sức mạnh ngàn cân, chém bay đầu ma vật. Ông gầm lên, tiếng gầm hùng tráng, đầy khí phách, như một bức tường vững chắc che chắn cho những người phía sau. Nhưng rồi, một ma vật cấp cao, thân hình như một con quỷ đầu trâu mình người, với đôi sừng nhọn hoắt và móng vuốt sắc bén, lao đến từ bên sườn, đánh một đòn chí mạng vào Bách Lý Hùng. Ông phun ra một ngụm máu tươi lớn, thân hình văng ra xa, đập mạnh vào một tảng đá đổ nát. Máu tươi nhuộm đỏ y phục ông, khiến màu áo của người dũng tướng phàm tục giờ đây trông thật bi tráng. Ông cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng, ma khí xâm nhập vào cơ thể, khiến ông gần như không thể cử động.
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc của y sư, vội vàng lao đến bên Bách Lý Hùng. Nàng quỳ xuống, đôi tay ngọc ngà nhanh chóng đặt lên vết thương của ông, cố gắng vận dụng linh khí để cứu chữa. Nhưng gương mặt nàng dần trở nên trắng bệch, đôi mắt toát lên vẻ bất lực và xót xa. “Không thể được! Linh khí bị rút cạn quá nhanh! Ma khí đang xâm thực vết thương! Các vết thương không thể lành lại!” Giọng nàng run rẩy, đầy tuyệt vọng. Trong môi trường ma khí nồng đặc này, pháp thuật chữa trị của nàng bị suy yếu trầm trọng, và ma khí cổ xưa lại không ngừng ăn mòn sinh lực của Bách Lý Hùng, khiến việc cứu chữa trở nên vô vọng. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Nàng tự hỏi trong lòng, nỗi đau xót dâng lên khi chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đang chiến đấu với một đám ma vật cấp cao, vẫn cảm nhận được sự hy sinh và tổn thất. Ánh mắt phượng của nàng lạnh lẽo nhưng đầy sát khí. Bạch y của nàng giờ đã nhuốm vài vết máu đen của ma vật. Nàng vung kiếm, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra những tia sáng bạc sắc bén, đẩy lùi một đám ma vật khổng lồ. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển mà chết chóc, mỗi chiêu đều mang theo hàn khí lạnh lẽo như băng tuyết, chém bay đầu ma vật, xé nát thân thể chúng. “Ma vật đáng chết! Ta sẽ không để các ngươi làm loạn!” Giọng nàng băng lãnh, dứt khoát, như một tuyên ngôn. Nàng không còn nghĩ đến Thiên Đạo hay sự thành tiên, trong khoảnh khắc này, nàng chỉ muốn bảo vệ những sinh linh yếu ớt đang chiến đấu bên mình.
Tiểu Cửu, với sự linh hoạt và tốc độ của yêu hồ, không trực tiếp đối đầu mà sử dụng mị thuật và những đòn đánh chớp nhoáng để hỗ trợ, cứu nguy cho một số tu sĩ đang bị bao vây. Nàng như một bóng ma màu hồng, thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám ma vật, đôi mắt hồ ly tinh ranh lấp lánh trong bóng tối. Nàng tung ra những luồng mị thuật khiến ma vật rơi vào ảo ảnh, sau đó dùng móng vuốt sắc bén kết liễu chúng. Nàng không ngừng cảnh giác, đôi tai cáo vểnh lên, cảm nhận những rung động kỳ lạ từ sâu trong U Minh Địa Phủ, những rung động mà ngay cả Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng không thể nhận ra, một sự liên hệ mơ hồ với những dòng chảy năng lượng của yêu linh và ma khí cổ xưa. Nàng biết, những gì Tạ Trần nói về "khe nứt nguyên khởi" và "ký ức Thiên Đạo" có thể liên quan đến một quá khứ bí ẩn mà chính nàng cũng đang tìm kiếm.
Trong khi đó, Tạ Trần vẫn giữ bình tĩnh đáng sợ. Y đứng ở một vị trí hơi lùi về phía sau, không trực tiếp tham chiến, nhưng ánh mắt ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y không ngừng phân tích toàn cục. Y không chỉ nhìn thấy những chiêu thức pháp thuật, những đòn đánh của ma vật, mà còn nhìn thấy những dòng chảy năng lượng, những sợi nhân quả đan xen chằng chịt trong chiến trường hỗn loạn. Y nhìn xuyên qua từng lớp ma khí, từng đòn pháp thuật, để tìm kiếm một điểm yếu, một sơ hở trong âm mưu vĩ đại của Ma Chủ Cửu U.
Y đã thấy sự tàn bạo, sự hủy diệt, sự tuyệt vọng. Nhưng y cũng nhận ra một sự bất thường, một "khe hở" trong "bức tranh Thượng Cổ" mà Ma Chủ đang vẽ ra. Ma Chủ Cửu U đang cố gắng tái tạo một Thiên Đạo mới, nhưng sự tái t��o này không hoàn hảo. Những sợi nhân quả đang xoắn lại một cách kỳ lạ, không tuân theo bất kỳ logic tự nhiên hay quy luật luân hồi nào. Giống như một họa sĩ tài ba cố gắng sao chép một kiệt tác cổ, nhưng vì quá tập trung vào sự hùng vĩ mà bỏ qua những chi tiết tinh xảo, những đường nét ẩn chứa sự sống. Tạ Trần nhận ra rằng Ma Chủ không hoàn toàn kiểm soát được hoặc có một điểm yếu liên quan đến việc tái tạo/triệu hồi thực tại Thượng Cổ này. Đó là một sự mâu thuẫn nội tại trong chính thiết kế của hắn, một lỗ hổng trong tấm màn ảo ảnh mà hắn đang dệt nên.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn nhất của cuộc chiến, khi những tu sĩ đang dần ngã xuống, khi hy vọng bắt đầu vụt tắt, Tạ Trần bỗng siết chặt tay. ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y phát sáng mạnh mẽ chưa từng thấy, như hai ngôi sao bùng cháy trong đêm tối. Y đã tìm thấy nó. Y đã nhìn thấy một con đường, một cơ hội để "phá cục", không phải bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng cách lợi dụng chính sự bất toàn trong kế hoạch của Ma Chủ. Nhưng cái giá phải trả... sẽ là gì? Cái giá của sự cứu rỗi, trong một thế giới mà Thiên Đạo đang suy tàn, và nhân tính đang bị đánh đổi.
Cuộc huyết chiến mới chỉ bắt đầu, và những tổn thất đầu tiên đã giáng xuống. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, một tia sáng trí tuệ lóe lên, một tia hy vọng mong manh giữa biển cả tuyệt vọng. Y biết, đây sẽ là một trận chiến dài hơi và khốc liệt, sẽ có nhiều hy sinh, và không phải ai cũng sống sót. Nhưng y, một phàm nhân không tu hành, đã nhìn thấy một con đường.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.