Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 317: Tiến Quân U Minh: Lời Thề Trên Cửa Tử

Đêm khuya tại Phế Tích Cổ Thành, sương mù dày đặc như một tấm màn lụa trắng muốt, bao phủ lấy những tàn tích đá đổ nát, biến nơi đây thành một bức tranh thủy mặc u ám và hoang tàn. Gió lớn rít qua những khe tường đã mục ruỗng, mang theo hơi lạnh thấu xương và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên một không gian cô độc, bí ẩn, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ ngàn vạn năm trước.

Trong một căn phòng tạm bợ được dựng lên từ những khối đá còn sót lại, ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đèn dầu lay lắt, soi rõ khuôn mặt căng thẳng, mệt mỏi nhưng đầy kiên định của những nhân vật chủ chốt trong liên minh. Những gương mặt ấy, dù đến từ các tông môn khác nhau, mang theo những khí chất khác biệt—từ vẻ uy nghiêm của Trưởng Lão Thanh Vân, sự cương nghị của Dương Quân, nét dịu dàng nhưng sắc sảo của Mộ Dung Tuyết, đến vẻ đẹp lạnh lùng của Lăng Nguyệt Tiên Tử và sự lanh lợi của Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu—giờ đây đều đổ dồn về một điểm: Tạ Trần. Y đứng giữa vòng tròn ánh sáng mờ ảo, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải bố cũ kỹ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo phi thường, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Y vẫn đang giữ trong tay quyển Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', như một lời nhắc nhở về con đường y đã chọn, và cả gánh nặng y đang mang.

“U Minh Địa Phủ không chỉ là nơi của người chết, mà còn là nơi Ma Chủ Cửu U muốn thao túng luân hồi,” Tạ Trần cất giọng, trầm thấp và điềm tĩnh, nhưng từng lời y nói ra đều mang một sức nặng không thể chối cãi. Y đưa tay chỉ vào tấm bản đồ phác thảo đơn giản trên bàn, nơi y đã đánh dấu điểm trung tâm của Đại Trận Hoán Đổi. “Nó là một giao điểm sinh tử, một điểm nút trong dòng chảy luân hồi, nơi mà sinh và tử, linh hồn và thể xác, bị bóp méo. Chúng ta không thể dùng sức mạnh thuần túy mà phải dùng trí tuệ để đối phó.” Y phác họa thêm những nét cong, những hình thù kỳ dị trên bản đồ, mô phỏng lại những gì y đã thấy trong cái "hồi ức Thiên Đạo" vừa qua, cái "khe nứt nguyên khởi" mà Ma Chủ Cửu U đã lợi dụng để thực hiện âm mưu kinh hoàng của hắn.

Trưởng Lão Thanh Vân vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt đầy lo lắng. “Hồn phách của những người đã mất, linh khí của người sống… Hắn muốn biến tất cả thành vật hiến tế, hay là…”

Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là phá hủy. Hắn muốn chiếm đoạt, muốn kiểm soát. Hắn muốn trở thành chủ nhân của luân hồi, tái tạo lại trật tự sinh tử theo ý muốn của hắn. Hắn không phá Thiên Đạo, hắn muốn trở thành Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo méo mó và tàn khốc.” Lời nói của Tạ Trần khiến bầu không khí càng thêm nặng nề. Ý đồ của Ma Chủ Cửu U còn thâm độc và lớn lao hơn bất cứ ai từng nghĩ. Đó không còn là một cuộc chiến vì sự tồn vong của nhân gian, mà là cuộc chiến giành quyền định đoạt cả số phận vũ trụ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn chằm chằm vào bản đồ. Nàng là người đầu tiên tin tưởng và đi theo Tạ Trần, là người đã cùng y đào sâu vào những bí mật Thượng Cổ. Nàng đã chứng kiến sự suy yếu của Thiên Đạo, sự "mất người" của các tu sĩ, và giờ đây, nàng hiểu rằng, con đường tu tiên mà nàng hằng theo đuổi đã trở thành một thứ gì đó hoàn toàn khác. “Tạ công tử,” nàng cất lời, giọng nàng trầm lắng, chứa đựng một nỗi niềm riêng tư mà không ai có thể thấu, “con đường này đầy rẫy hiểm nguy, liệu chúng ta có thể… quay về không?” Câu hỏi của nàng không phải là sự yếu mềm, mà là một sự đối diện trực diện với cái giá phải trả của con đường họ sắp đi. Đó là sự lo lắng ẩn giấu, một bản năng sinh tồn trỗi dậy trước ngưỡng cửa tử sinh, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không hề nao núng. Nàng biết, đã không còn đường lùi.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, nàng ghé sát vào Tạ Trần, giọng nói có chút nũng nịu nhưng cũng đầy nghiêm túc. “Chàng không sợ sao? Nơi đó… rất đáng sợ đó nha.” Đôi mắt to tròn của nàng nhìn sâu vào Tạ Trần, cố gắng tìm kiếm một chút sợ hãi, một chút dao động trong y, nhưng chỉ thấy sự tĩnh lặng. Bản năng linh thú của nàng cảm nhận được sự u ám, tử khí nồng nặc và sức mạnh luân hồi bị bóp méo từ cái tên "U Minh Địa Phủ" đã đủ khiến nàng rùng mình.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong ánh đèn dầu. “Sợ hãi là bản tính của con người, Tiểu Cửu. Nhưng nếu sợ hãi mà dừng lại, thì nhân gian này sẽ bị bóng tối nuốt chửng.” Y đặt tay lên quyển Cổ Thư, như để tìm kiếm sức mạnh từ những triết lý xa xưa. “Nếu có thể vá lại ‘khe nứt nguyên khởi’ đó, thì có lẽ, Thiên Đạo sẽ có cơ hội được hồi sinh, không phải bởi sức mạnh cưỡng ép, mà bởi sự hiểu biết và thuận theo tự nhiên.”

Dương Quân hít sâu một hơi, nén lại sự căng thẳng trong lòng. “Vậy thì, chiến lược của chúng ta là gì, Tạ huynh? Trực diện đối đầu hay tìm cách phá hủy từ bên trong?” Y nghiêng người về phía trước, ánh mắt đ���y nhiệt huyết.

Tạ Trần dùng ngón tay thon dài, phác thảo trên bản đồ. “U Minh Địa Phủ, không chỉ là một địa điểm vật lý, mà là một nút thắt của nhân quả. Ma Chủ Cửu U đã lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để tạo ra một vòng xoáy luân hồi méo mó. Chúng ta sẽ không tấn công trực diện vào trung tâm của trận pháp, nơi Ma Chủ đang ở đỉnh điểm sức mạnh. Thay vào đó, chúng ta sẽ tập trung vào những ‘điểm neo nhân quả’ mà Ma Chủ đã thiết lập để duy trì Đại Trận Hoán Đổi.” Y chỉ vào vài điểm nhỏ hơn xung quanh vòng tròn lớn. “Những điểm này chính là những ‘điểm yếu’ mà ‘khe nứt nguyên khởi’ đã tạo ra, và Ma Chủ đã lợi dụng nó để khuếch đại sức mạnh. Nếu chúng ta có thể phá hủy hoặc làm suy yếu những điểm neo đó, thì Đại Trận Hoán Đổi sẽ mất đi sự ổn định.”

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt trầm tĩnh và nhân hậu, lên tiếng. “Phá hủy những điểm neo đó… có phải sẽ gây ra những phản ứng ngược dữ dội không, Tạ công tử?” Nàng lo lắng cho sự an nguy của các tu sĩ.

“Chắc chắn là có,” Tạ Trần gật đầu. “Nhưng đó là cái giá phải trả. Mỗi điểm neo đều có những đặc tính riêng, và chúng ta cần những đội ngũ tinh nhuệ nhất để tiếp cận và vô hiệu hóa chúng. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ dẫn đầu một đội, dùng kiến thức về trận pháp Thượng Cổ để tìm cách hóa giải. Dương Quân sẽ dẫn một đội khác, với sức mạnh chính phái, để đối phó với những ma vật canh gác. Ta… sẽ ở gần trung tâm, dùng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ để chỉ dẫn, và tìm cách tiếp cận ‘khe nứt nguyên khởi’ nếu có cơ hội.”

Trưởng Lão Thanh Vân nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy phức tạp. “Một phàm nhân đứng ở trung tâm của cuộc chiến định đoạt luân hồi… Đây là điều mà ngay cả những Tiên Tôn vĩ đại nhất cũng chưa từng nghĩ tới.”

“Tiên hay phàm, giờ đây không còn quá quan trọng,” Tạ Trần đáp, giọng y không chút kiêu ngạo, chỉ có sự thật thà và quyết tâm. “Quan trọng là chúng ta có muốn giữ lại cái ‘nhân’ trong ‘nhân gian’ này hay không.” Y nhìn quanh một lượt, ánh mắt y dừng lại trên từng gương mặt, như muốn khắc ghi vào lòng. “Đây không phải là một cuộc chiến dễ dàng. Nhiều người trong chúng ta có thể không quay về. Nhưng mỗi bước chân của chúng ta hôm nay, mỗi giọt máu đổ xuống, đều là vì một ngày mai không bị bóng tối nuốt chửng.”

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Tiếng gió rít bên ngoài dường như càng lớn hơn, như một khúc bi ca cho những sinh mạng sắp phải hi sinh. Nhưng trong sự im lặng đó, một ý chí kiên cường đang bùng cháy. Các tu sĩ, dù còn chút hoài nghi hay sợ hãi, đều cảm nhận được ngọn lửa quyết tâm từ Tạ Trần. Kế hoạch đã rõ ràng, và con đường phía trước, dù đầy gian nan và hiểm nguy, nhưng cũng là con đường duy nhất. Tạ Trần gập lại tấm bản đồ, đặt nó cẩn thận vào trong áo. Y đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn còn giăng mắc, nhưng bình minh đã sắp ló dạng, hứa hẹn một ngày mới, cũng là một cuộc chiến mới.

---

Rạng sáng, màn sương mù dày đặc vẫn chưa hoàn toàn tan hết, nhưng những vệt sáng đầu tiên của bình minh đã cố gắng xuyên qua, nhuộm màu xám bạc lên những tàn tích của Phế Tích Cổ Thành. Gió lạnh vẫn thổi, mang theo hơi ẩm và mùi đất, nhưng không khí không còn u ám như đêm qua. Thay vào đó, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm, một sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Ngoài rìa thành, một cảnh tượng hùng tráng nhưng cũng đầy bi tráng đang diễn ra. Hàng trăm tu sĩ từ các tông môn khác nhau đã tập hợp. Dù số lượng đã hao hụt đáng kể sau những cuộc giao tranh gần đây, nhưng những người còn lại đều là những tinh anh, những người đã vượt qua sự sợ hãi để đứng vững. Họ mặc những bộ đạo bào, tiên bào với đủ màu sắc, nhưng tất cả đều nhuốm màu phong sương, bụi bặm của chiến trường. Khuôn mặt họ hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt họ lại ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Tiếng pháp khí va chạm nhẹ, tiếng bước chân đều đặn của những người đứng xếp hàng, tạo nên một bản giao hưởng trầm hùng.

Tạ Trần đứng ở tiền tuyến, thân hình gầy gò của y nổi bật giữa rừng người tu sĩ. Y vẫn mặc bộ áo vải bố đơn giản, không mang theo bất kỳ pháp khí hay biểu tượng quyền lực nào, nhưng khí chất trầm tĩnh và kiên định của y lại tỏa ra một sức hút kỳ lạ. Bên cạnh y là Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y của nàng nổi bật giữa sắc xám của bình minh, vẻ đẹp lạnh lùng của nàng giờ đây được tô điểm thêm bởi sự nghiêm nghị và quyết đoán. Đôi mắt phượng của nàng quét một lượt qua đoàn quân, như muốn khắc ghi từng gương mặt vào tâm trí. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi mềm mại, đứng ngay sau Tạ Trần, ánh mắt nàng không còn vẻ lanh lợi thường thấy mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, xen lẫn một chút lo lắng khó tả. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và đầy nhiệt huyết, đứng bên cạnh Lăng Nguyệt, tay n��m chặt thanh kiếm trường, khí chất anh dũng bừng bừng. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, khuôn mặt dịu dàng của nàng cũng ánh lên sự kiên cường, đôi mắt nàng nhìn Tạ Trần với một niềm tin sâu sắc.

“Vận mệnh nhân gian nằm trong tay chúng ta!” Dương Quân cất cao giọng, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp Phế Tích Cổ Thành, xua tan đi một phần sương mù và sự tĩnh lặng. “Hỡi các đạo hữu, các tiền bối! Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt sinh linh, hắn còn muốn biến đổi luân hồi, tước đoạt nhân tính của vạn vật! Chúng ta sẽ không để hắn đạt được mục đích! Tiến lên!” Lời hô hào của y như một ngọn lửa, thắp sáng thêm ý chí chiến đấu trong lòng các tu sĩ.

Mộ Dung Tuyết khẽ tiến lại gần Tạ Trần, giọng nàng thì thầm đủ để y nghe thấy. “Ta tin vào lựa chọn của huynh, Tạ công tử. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu.” Nàng không nói nhiều, nhưng lời nói của nàng mang một sức nặng của sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối.

Tạ Trần quay lại nhìn toàn bộ liên minh. Đôi mắt sâu thẳm của y quét qua từng gương mặt, từ những tu sĩ trẻ tuổi còn non nớt đến những trưởng lão đã kinh qua bao thăng trầm. Y hít sâu một hơi, để cái lạnh của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực, làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng. Giọng y không hùng tráng như Dương Quân, nhưng lại trầm tĩnh và đầy uy lực, như một dòng nước ngầm chảy xiết. “Mỗi bước chân của chúng ta hôm nay, đều là vì một ngày mai không bị bóng tối nuốt chửng!”

Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời hô hào chiến trận, mà là một lời tuyên thệ, một lời nhắc nhở về mục đích tối thượng của chuyến đi này. Y không hứa hẹn chiến thắng vinh quang, cũng không tô hồng cho những hiểm nguy sắp tới. Y chỉ nói về một "ngày mai", một ngày mai mà "nhân" vẫn còn trong "nhân gian".

Ngay khi Tạ Trần vừa dứt lời, một luồng ánh sáng mờ ảo, như một vòng tròn tinh xảo, chợt lóe lên trong đôi mắt y rồi nhanh chóng ẩn đi. Đó là 'Nhân Quả Chi Nhãn' đang âm thầm vận chuyển, quét qua không gian, tìm kiếm những luồng nhân quả rối rắm, những mối liên hệ vô hình mà người thường không thể thấy. Y đang không ngừng dự đoán, không ngừng tính toán, không ngừng tìm kiếm những biến số, những "khe hở" trong định mệnh mà Thiên Đạo hay Ma Chủ Cửu U có thể tạo ra.

“Khởi hành!” Lăng Nguyệt Tiên Tử ra lệnh, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy quyền uy.

Đoàn quân tu sĩ bắt đầu di chuyển. Tiếng bước chân đều đặn của họ vang vọng trên nền đá đổ nát, hòa cùng tiếng gió và tiếng sương tan. Họ không bay lượn trên không trung, mà hành quân trên mặt đất, như những phàm nhân kiên cường, bởi vì Ma Vực đang lan rộng, không gian đã bị bóp méo, và việc bay lượn có thể thu hút sự chú ý của những thực thể không mong muốn. Dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tiểu Cửu, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, liên minh tiến sâu vào khu vực Ma Vực đang dần nuốt chửng nhân gian. Mỗi bước chân của họ là một lời thề, một lời thề quyết tử cho một tương lai không còn bóng tối. Sự u ám của Ma Vực đang chờ đợi, và cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

---

Hành trình xuyên qua Bãi Hoang Yêu Linh tựa như một cơn ác mộng kéo dài dưới ánh nắng gay gắt và cơn gió bụi cuốn. Khu vực này, vốn dĩ là một vùng đất hoang sơ, giờ đây đã bị ma khí và yêu khí xâm nhiễm, biến đổi hoàn toàn cảnh vật. Không có kiến trúc nhân tạo, chỉ có những bụi cây khô héo với cành lá xoắn vặn như những ngón tay quỷ quái, những tảng đá nứt nẻ sắc nhọn và những vạt đất cằn cỗi trải dài vô tận. Khứu giác bị tấn công bởi mùi đất khô, mùi hoang dã của thảo mộc biến dị, và một thứ mùi yêu khí nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, khiến lồng ngực cảm thấy nặng nề, khó thở. Âm thanh chỉ còn là tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng côn trùng kêu vo ve một cách bất thường, và đôi khi là những tiếng động lạ phát ra từ những yêu thú ẩn mình trong bóng tối dưới các tảng đá. Bầu không khí hoang tàn, u ám và nguy hiểm, mang đến một cảm giác cô độc đến tận cùng.

Liên minh tu sĩ, dù đã quen với hiểm nguy, cũng không khỏi cảm thấy áp lực. Họ phải đối phó với những ma vật cấp thấp hoặc bẫy rập rải rác mà Ma Chủ Cửu U hoặc các thuộc hạ của hắn đã bố trí để cản bước. Những con yêu vật hình thù kỳ dị, bị ma khí biến chất, lao ra từ những hốc đá, những bụi cây, tấn công bất ngờ. Tạ Trần, không trực tiếp chiến đấu, nhưng lại là linh hồn của cuộc hành quân. Y liên tục quan sát xung quanh, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y âm thầm vận chuyển, luân chuyển trong đôi mắt sâu thẳm, không ngừng tìm kiếm những luồng nhân quả rối rắm, những điểm yếu, những mối nguy hiểm tiềm ẩn.

“Chàng trai, nơi này Ma khí nặng quá! Cẩn thận đó!” Tiểu Cửu cất tiếng, giọng nàng có chút lo lắng khi cảm nhận được sự gia tăng của ma khí. Nàng vừa nói vừa vung nhẹ tay, một luồng yêu khí trong trẻo từ cơ thể nàng tỏa ra, xua tan một luồng ma khí đen kịt đang cố gắng bao trùm lấy Tạ Trần. Đôi tai cáo của nàng vểnh lên, không ngừng dò xét những âm thanh nhỏ nhất, những rung động bất thường trong không khí.

Đột nhiên, một nhóm ma vật hình thù giống như những con quạ khổng lồ, với đôi mắt đỏ rực như máu, từ trên trời lao xuống, mang theo những móng vuốt sắc nhọn và tiếng kêu ghê rợn. Chúng nhắm thẳng vào đội hình của liên minh, tạo ra một trận mưa đá và gió xoáy đen ngòm.

“Giữ đội hình! Không được tách rời!” Lăng Nguyệt Tiên Tử ra lệnh, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực. Nàng rút ra một thanh kiếm ngọc bích, thân kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo, chém ra những luồng kiếm khí sắc bén, đẩy lùi những con ma quạ đang đến gần. Những tu sĩ khác cũng nhanh chóng phản ứng, pháp khí bay múa, linh lực bùng nổ, tạo nên những đợt sóng xung kích mạnh mẽ.

“Bên phải, yếu điểm ở cánh trái của chúng! Dương Quân, tập trung vào đó!” Tạ Trần cất giọng, không nhìn trực tiếp vào trận chiến mà chỉ nhìn vào những luồng nhân quả đang quấn lấy nhau. Y chỉ vào một điểm trên không trung mà mắt thường không thể thấy, nơi y nhận ra một sự mất cân bằng trong dòng chảy năng lượng của lũ ma quạ.

Dương Quân không chút do dự. “Đã rõ!” Y dẫn đầu một nhóm tu sĩ, lao thẳng vào vị trí mà Tạ Trần đã chỉ. Thanh kiếm của y hóa thành một luồng sáng xanh, chém tan đội hình của ma quạ từ phía cánh trái của chúng. Những con ma quạ, vốn dĩ mạnh mẽ và hung tợn, bỗng trở nên lúng túng, mất đi sự phối hợp, và nhanh chóng bị đánh tan tác.

“Có một cái bẫy ma pháp ẩn dưới tảng đá lớn phía trước!” Tiểu Cửu cảnh báo, đôi mắt nàng nhắm hờ, tập trung cảm nhận. “Nó giống như một ảo trận, nhưng lại có thể hấp thụ linh lực!”

Tạ Trần gật đầu, y đã thấy luồng nhân quả của cái bẫy đó. “Tránh ra! Hướng sang trái ba trượng!” Y ra lệnh. Liên minh nhanh chóng thay đổi đội hình, tránh được cái bẫy ma pháp vừa kịp lúc nó kích hoạt, tạo ra một hố đen sâu hun hút nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Trong suốt hành trình, những cuộc giao tranh nhỏ như vậy liên tục diễn ra. Tạ Trần không bao giờ cầm kiếm, cũng không thi triển pháp thuật, nhưng y lại là người định đoạt thắng thua trong từng cuộc đối đầu. Y nhìn thấy những luồng nhân quả, những mối liên hệ vô hình giữa mọi sự vật, hiện tượng. Y nhìn thấy sự tự tin thái quá của một con yêu vật, sự sơ hở trong đội hình của một bầy ma thú, hay thậm chí là sự hoang mang trong lòng một tu sĩ.

Sức mạnh của Ma Vực ngày càng trở nên rõ rệt hơn. Ma khí không còn chỉ thoang thoảng mà đã trở nên nồng đậm, đặc quánh, khiến không khí trở nên nặng nề và u ám. Cây cối khô héo giờ đây đã biến thành những hình thù quái dị, như những khúc xương khô vươn lên từ lòng đất. Những con ma vật cấp thấp cũng ngày càng trở nên hung tợn và đông đảo hơn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù là một tu sĩ mạnh mẽ, cũng cảm thấy sự mệt mỏi dần xâm chiếm. Nàng nhìn Tạ Trần, thấy y vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm không ngừng chuyển động. Nàng biết, gánh nặng trên vai y còn lớn hơn bất kỳ ai trong liên minh này. Y không chỉ phải đối mặt với kẻ thù, mà còn phải đối mặt với cả vận mệnh, với sự hỗn loạn của nhân quả. "Kẻ thù không ngừng thử thách chúng ta," nàng thầm nghĩ, "nhưng Tạ công tử luôn tìm ra con đường."

Tiểu Cửu, đi bên cạnh Tạ Trần, thỉnh thoảng lại đưa tay nắm lấy vạt áo y, như một hành động vô thức để trấn an bản thân. Nàng đã từng nghe nhiều truyền thuyết về U Minh Địa Phủ, về những linh hồn vất vưởng, về những trận chiến luân hồi. Nơi này, đối với một yêu linh có nguồn gốc từ tự nhiên như nàng, càng trở nên đáng sợ. Nhưng nàng biết, nàng sẽ đi theo Tạ Trần đến cùng. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nàng tự nhủ, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một vùng trời vốn đã u ám, liên minh cuối cùng cũng đến được ranh giới của U Minh Địa Phủ. Ánh sáng cuối cùng của ngày tàn dường như bị nuốt chửng bởi một màn sương đen kịt dày đặc phía trước, một màn sương không phải do hơi nước mà do ma khí và tử khí cuồn cuộn bốc lên, mang theo mùi lưu huỳnh lạnh lẽo và mùi máu tanh nồng nặc.

---

Khi ánh sáng cuối cùng của ngày tàn bị nuốt chửng bởi chân trời phía tây, liên minh của Tạ Trần cuối cùng cũng đến được ranh giới của U Minh Địa Phủ. Từ xa, họ đã cảm nhận được một luồng tử khí nồng nặc, lạnh lẽo thấu xương, len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở, mang theo một nỗi rờn rợn khó tả. Cảnh vật nơi đây đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là những bụi cây khô héo hay đá tảng nứt nẻ của Bãi Hoang Yêu Linh, mà là một không gian tối tăm, lạnh lẽo đến cùng cực, nơi sương mù đen kịt cuồn cuộn như những con thủy quái khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng, biến thế giới thành một vực sâu không đáy.

Trước mắt họ là một khe nứt khổng lồ, sâu thẳm, trải dài bất tận, như một vết thương hở toác trên mặt đất, một vết sẹo của thế giới. Từ đáy khe nứt đó, ma khí và tử khí cuồn cuộn bốc lên, không ngừng tạo thành những xoáy lốc đen ngòm, những ảo ảnh ma mị của những linh hồn vật vờ, những tiếng than khóc vọng lại từ hư vô, và cả tiếng xiềng xích mơ hồ, như thể hàng ngàn vạn linh hồn đang bị trói buộc trong địa ngục. Mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh lạnh lẽo, và cả một chút mùi kim loại gỉ sét, hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm, gây buồn nôn.

Liên minh tu sĩ dừng lại ở một vị trí chiến lược, cách khe nứt một khoảng an toàn. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến nhiều người rùng mình. Không khí nặng nề, áp lực từ ma khí mạnh đến mức gần như có thể đè bẹp ý chí. Ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm nhất cũng không khỏi lộ ra vẻ lo lắng trên khuôn mặt. Tiếng gió rít ghê rợn từ khe nứt vọng ra, hòa cùng tiếng gầm thét kinh thiên động địa mơ hồ từ sâu thẳm, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và cái chết.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng giờ đây dường như cũng bị nhiễm một chút sắc xám bởi màn sương đen. Đôi mắt phượng của nàng nhìn chằm chằm vào khe nứt, nàng khẽ thì thầm, giọng nói thanh thoát nhưng lại nhuốm đầy sự kinh ngạc và sợ hãi. “Đây chính là… U Minh Địa Phủ. Thật sự đáng sợ hơn trong tưởng tượng.” Nàng đã từng đọc qua vô số điển tịch cổ, biết về những vùng đất cấm kỵ, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được một nơi như thế này lại tồn tại ngay trong nhân gian, là giao điểm của sinh tử luân hồi.

Tiểu Cửu rụt người lại, đôi tai cáo của nàng cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại khẽ quấn quanh chân Tạ Trần như để tìm kiếm sự an toàn. Nàng không nói gì, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng nàng là thật. Bản năng linh thú của nàng cảm nhận được một mối nguy hiểm kinh hoàng, một sức mạnh vượt xa bất cứ thứ gì nàng từng đối mặt.

Tạ Trần đứng ở tiền tuyến, thân hình gầy gò của y vẫn vững chãi như một ngọn núi đá. Y nhìn sâu vào bóng tối vô tận của khe nứt, đôi mắt sâu thẳm của y không hề biểu lộ sự sợ hãi, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y bắt đầu phát sáng mờ ảo, một vòng tròn tinh xảo luân chuyển trong đôi mắt y, dường như đang nhìn thấu những âm mưu ẩn giấu trong màn sương đen kịt của U Minh Địa Phủ. Y không chỉ nhìn thấy ma khí, tử khí, mà còn nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả đan xen, những nút thắt định mệnh mà Ma Chủ Cửu U đã tạo ra, và cả cái "khe nứt nguyên khởi" nằm sâu bên trong.

“Đây là cửa tử, cũng là cửa sinh,” Tạ Trần cất giọng, trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Lời nói của y không cần phải lớn, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu đến tận tâm can của mỗi người. “Chúng ta đã đến.” Y không nói thêm gì nữa, ch��� đứng đó, đối diện với vực thẳm, với cái chết, với sự hỗn loạn của luân hồi.

Dưới sự chỉ đạo của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, liên minh nhanh chóng thiết lập một phòng tuyến tạm thời. Các tu sĩ bắt đầu bố trí các pháp khí phòng ngự, những lá bùa hộ mệnh được kích hoạt, tạo ra những luồng sáng yếu ớt nhưng đầy hy vọng giữa bóng tối bao la. Một cảm giác căng thẳng tột độ bao trùm, nhưng cũng có một sự quyết tâm sắt đá. Họ biết, đây chính là giây phút quyết định.

Tạ Trần vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt y vẫn dán chặt vào khe nứt, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y phát sáng càng lúc càng rõ, như hai vì sao nhỏ trong đêm tối. Y đang tìm kiếm, không phải một con đường để chiến thắng bằng sức mạnh, mà là một con đường để "vá lại", để chữa lành, để đưa nhân gian trở về với quỹ đạo vốn có của nó. Y biết, Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy, hắn còn muốn kiểm soát, muốn tạo ra một Thiên Đạo mới theo ý hắn. Nhưng Thiên Đạo đang suy yếu, đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu l��y mình, và điều đó có thể tạo ra một "khe hở" mà Tạ Trần có thể lợi dụng.

Sự liên hệ của Tiểu Cửu với Ma Vực, với những dòng chảy năng lượng của yêu linh, khiến nàng cảm nhận được những rung động kỳ lạ từ sâu trong U Minh Địa Phủ, những rung động mà ngay cả Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng không thể nhận ra. Nàng tin rằng, Ma Chủ Cửu U có thể có mục đích sâu xa hơn là chỉ phá hủy, và điều đó có thể liên quan đến quá khứ bí ẩn của chính nàng.

Giờ đây, không còn là những cuộc giao tranh nhỏ lẻ, không còn là những thử thách trên đường đi. Trước mắt họ là vực thẳm của sự hủy diệt, là nơi mà Ma Chủ Cửu U sẽ hoàn tất nghi thức kinh hoàng của hắn. Cuộc chiến cuối cùng, cuộc chiến định đoạt vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian, sẽ nổ ra ở đây, ngay tại ranh giới của U Minh Địa Phủ này. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại chính là điểm neo, là tia hy vọng cuối cùng cho một kỷ nguyên sắp tàn. Các tông môn tu tiên chính thống đang đứng trước bờ vực sụp đổ, và chỉ có sự "phá cục" của y mới có thể mang lại một cơ hội.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free