Nhân gian bất tu tiên - Chương 333: Xoa Dịu Nhân Tâm: Trật Tự Từ Hoang Tàn
Gió sớm luồn qua những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi rêu phong ngai ngái. Ánh nắng yếu ớt của buổi bình minh cố gắng xuyên qua tầng mây xám xịt, chỉ đủ để phủ một lớp màu nhợt nhạt lên những khối đá đen sạm và các cột trụ đã sụp đổ. Trong căn lều tạm bợ dựng giữa đống đổ nát, không khí vẫn còn đặc quánh sự căng thẳng từ đêm qua. Các vị trưởng lão, đại diện tông môn, và cả Bách Lý Hùng – thủ lĩnh của phàm nhân – tề tựu, ánh mắt mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự ngờ vực lẫn nhau.
Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của anh như một cây tùng vững chãi giữa bão tố, không chút dao động. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của nhân tâm. Anh quét mắt qua từng khuôn mặt, từ vẻ kiên định đến khó chịu của Liễu Thanh Phong, sự lo lắng của Bách Lý Hùng, đến nét trầm tư của Trưởng Lão Dược Phường. Giọng nói của anh trầm tĩnh, vang lên giữa không gian tĩnh lặng, không quá lớn nhưng đủ sức khiến mọi người phải lắng nghe.
“Chư vị, trận chiến vừa qua đã cho chúng ta thấy rõ,” Tạ Trần bắt đầu, lời lẽ chậm rãi mà chắc chắn, “kẻ thù không chỉ đến từ Ma Vực, mà còn từ chính sự chia rẽ trong lòng chúng ta. Thiên Đạo suy yếu, Ma Chủ trỗi dậy, tất cả đều bắt nguồn từ một ‘khuyết hãm’ sâu xa hơn, một sự mất cân bằng đã tồn tại từ Thượng Cổ, một cái giá mà chúng ta đã và đang phải trả cho cái gọi là ‘trật tự’ do chính tay mình dựng xây.”
Liễu Thanh Phong, vẫn chưa nguôi cơn giận từ đêm qua, lầm bầm, tiếng nói như tiếng đá nghiến ken két: “Phàm nhân sao có thể hiểu được đại đạo? Chuyện Thiên Đạo, chuyện Thượng Cổ, nào phải kẻ thế tục có thể luận bàn!” Ánh mắt hắn vẫn chứa đầy sự tự phụ và cố chấp, đôi môi mỏng khẽ nhếch, tỏ vẻ khinh miệt. Hắn ta vẫn không thể chấp nhận một phàm nhân như Tạ Trần lại dám đứng ra, dùng những lời lẽ "nghịch thiên" để xoay chuyển cục diện, vạch trần những điều mà hắn cho là bất khả xâm phạm. Đối với Liễu Thanh Phong, Tạ Trần là một kẻ dị giáo, một mối họa cần phải bị loại bỏ để duy trì cái gọi là "đạo thống".
Tạ Trần không để tâm đến lời lầm bầm kia, ánh mắt anh dừng lại trên Bách Lý Hùng, người đang nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy kiên nghị. “Thế nào là đại đạo?” Tạ Trần hỏi, không phải chất vấn, mà là một câu hỏi mang tính triết lý, hướng về tất cả mọi người. “Là cái đạo khiến chúng ta tranh giành, chém giết, bỏ mặc sinh linh lầm than vì một lý tưởng hư vô? Hay là cái đạo bảo vệ sự sống, sự an bình cho vạn vật, dù là phàm nhân hay tu sĩ?”
Bách Lý Hùng ngẩng đ��u, đôi mắt kiên nghị giao với ánh mắt Tạ Trần. “Chúng ta không cần đại đạo,” giọng ông trầm hùng, vang dội như tiếng trống trận, “chúng ta cần sự sống, sự an bình cho bách tính! Trải qua bao nhiêu năm, các vị tiên nhân cứ nói về đại đạo, về trường sinh, nhưng cuối cùng, người phải chịu khổ vẫn là phàm nhân chúng tôi. Con cái chúng tôi chết dưới chân Ma Chủ, làng mạc chúng tôi biến thành tro bụi, tất cả vì cái ‘đại đạo’ mà các vị tranh đoạt!” Ông ta không chỉ nói cho riêng mình, mà nói thay cho nỗi thống khổ của cả vạn phàm nhân, một lời tố cáo mạnh mẽ đến tận cùng tâm can của những tu sĩ đang ngồi đó.
Một vài tu sĩ cúi đầu, lộ rõ vẻ xấu hổ, những người khác thì cố giữ vẻ mặt bất động, nhưng ánh mắt lẩn tránh không thể giấu đi sự dao động trong nội tâm. Tạ Trần gật đầu, như để xác nhận lời Bách Lý Hùng. “Lời của Bách Lý huynh không phải không có lý. Thiên Đạo, một thời là quy tắc vĩ đại, nhưng đã trở thành một gánh nặng, một chiếc lồng giam hãm. Nó đã khiến các tu sĩ quên đi cội nguồn, quên đi mục đích ban đầu của việc tu hành – đó là bảo vệ và nâng đỡ sự sống, chứ không phải giẫm đạp lên nó để đạt được hư vô. Cái ‘mất người’ mà chúng ta vẫn thường thấy, không phải là một tai họa bất ngờ, mà là hệ quả tất yếu của một con đường đã đi sai lệch quá lâu.”
Anh đưa tay chỉ ra phía ngoài lều, nơi những tàn tích vẫn còn sừng sững trong ánh sáng lờ mờ. “Những gì chúng ta thấy bên ngoài kia, không chỉ là dấu vết của Ma Chủ Cửu U, mà còn là vết sẹo của những cuộc chiến vô nghĩa, những chấp niệm mù quáng. Chúng ta đã tự huyễn hoặc mình bằng những lời lẽ hoa mỹ về ‘trường sinh’, về ‘thiên địa đại nghĩa’, nhưng lại đánh mất đi điều quý giá nhất: nhân tính, sự trọn vẹn của một kiếp người.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi bên cạnh Tạ Trần, vẫn trong bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Nàng đã từng là biểu tượng của một lý tưởng cao quý, nhưng giờ đây, nàng là minh chứng sống cho sự thay đổi, cho việc từ bỏ chấp niệm. Nguyệt Quang Trâm, vật bất ly thân của nàng, vẫn cài trên mái tóc đen nhánh, nhưng ánh sáng của nó dường như không còn chỉ phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, mà đã ấm áp hơn, như phản chiếu một niềm tin mới mẻ. Nàng không nói, nhưng sự hiện diện của nàng, ánh mắt ủng hộ không hề che giấu, đã là một lời khẳng định hùng hồn cho những gì Tạ Trần đang nói.
Dương Quân, tuấn tú và nho nhã, nhưng giờ đây đôi mắt tràn đầy sự suy tư. Anh đã theo Lăng Nguyệt Tiên Tử từ lâu, ngưỡng mộ nàng như một vị thần. Giờ đây, chứng kiến sự chuyển biến của nàng, anh cũng bắt đầu tự hỏi về con đường mà mình đã từng kiên định. Anh cảm thấy một sự đấu tranh mãnh liệt trong lòng, giữa lý tưởng cũ đã ăn sâu vào tâm trí và thực tế phũ phàng mà Tạ Trần đang vạch trần.
“Chúng ta không thể tiếp tục đi trên con đường cũ,” Tạ Trần nói tiếp, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. “Chúng ta cần phải thay đổi, không phải để chống lại Thiên Đạo, mà là để tìm lại sự cân bằng, để vá lại những ‘khuyết hãm’ đã khiến Thiên Đạo suy yếu, khiến Ma Chủ có cơ hội trỗi dậy. Đó là lý do vì sao ta đề xuất ba bước đi này.”
Anh nhắc lại kế hoạch đã nói đêm qua: cứu trợ, củng cố phòng tuyến, và tìm hiểu về ‘Thần Chi Khuyết Hãm’. Lần này, lời lẽ của anh không còn là sự đề xuất đơn thuần, mà là một lời kêu gọi, một tầm nhìn. “Chúng ta cần hiểu rõ kẻ thù thực sự của chúng ta là ai, không chỉ là Ma Chủ, mà là cả cái ‘khuyết hãm’ đã tạo ra hắn, đã khiến Thiên Đạo trở nên mục nát. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ dùng mạng lưới của tiên môn để tìm kiếm các ghi chép cổ xưa, những dấu vết của Thượng Cổ, để chúng ta có thể hiểu được nguồn gốc của sự suy vong này. Chúng ta không thể vá trời mà không biết trời đã rách ở đâu, rách vì lẽ gì.”
Liễu Thanh Phong định lên tiếng phản bác, nhưng ánh mắt sắc bén của Lăng Nguyệt Tiên Tử quét qua khiến hắn khựng lại. Hắn vẫn căm ghét, vẫn hoài nghi, nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một áp lực vô hình từ Lăng Nguyệt, một sự thay đổi trong khí chất của nàng mà hắn chưa từng thấy. H��n nhịn xuống lời lẽ, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua Tạ Trần với vẻ thù địch, hắn vẫn tin rằng Tạ Trần là kẻ phản nghịch, là mối họa lớn nhất. Sự chấp thuận miễn cưỡng này chỉ là tạm thời, một sự đình chiến bề ngoài, nhưng bên trong vẫn là một quả bom hẹn giờ.
Tạ Trần nhìn chung quanh một lần nữa, ánh mắt anh mang theo sự thấu hiểu và cả nỗi buồn. “Con đường này sẽ đầy chông gai, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính những định kiến, những chấp niệm đã ăn sâu trong chúng ta. Nhưng ta tin rằng, chỉ khi chúng ta thực sự đối diện với sự thật, chỉ khi chúng ta tìm lại được ‘nhân tính’ đã mất, chúng ta mới có thể tìm thấy một con đường sống sót cho tất cả.”
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài như tơ vàng trên những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi thuốc bắc thoang thoảng. Sau cuộc họp đầy căng thẳng, Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng bắt đầu thị sát các khu vực cứu trợ đầu tiên.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, mái tóc được búi gọn gàng, gương mặt toát lên vẻ thông minh và tràn đầy sự cảm thông. Nàng đang tỉ mẩn băng bó vết thương cho một đứa trẻ phàm nhân, đôi tay nhẹ nhàng và cẩn trọng. “Vết thương này cần được bôi thuốc liên tục, tiểu gia hỏa,” nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng rõ ràng, “đừng nghịch ngợm quá nhé.” Bên cạnh nàng, vài tu sĩ trẻ tuổi đang dùng linh lực để hồi phục những vết thương nhẹ hơn, ánh mắt họ không còn vẻ cao ngạo như trước, thay vào đó là sự tập trung và một chút bối rối.
Bách Lý Hùng đang chỉ đạo một nhóm phàm nhân và tu sĩ cùng nhau dọn dẹp một khu vực bị sụp đổ, di chuyển những khối đá lớn. Thân hình vạm vỡ của ông ta toát ra khí chất của một vị tướng quân. “Cẩn thận! Đừng để đá đè vào chân! Các vị đạo hữu, xin hãy hỗ trợ sức lực!” Ông ta nói, giọng trầm hùng, đầy khí phách. Các tu sĩ, dù ban đầu có chút ngần ngại, nhưng dưới sự thúc giục của Lăng Nguyệt và Dương Quân, cũng bắt đầu phối hợp. Một số người dùng pháp thuật nâng đỡ đá, số khác thì dùng linh lực để làm sạch đường đi. Đây là một cảnh tượng hiếm thấy: tu sĩ và phàm nhân cùng chung tay, cùng làm một công việc nặng nhọc mà không có sự phân biệt địa vị.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, thanh thoát và cao quý, không ngừng di chuyển giữa các khu vực cứu trợ. Nàng dùng linh lực của mình để xoa dịu nỗi đau, làm giảm sự khó chịu cho những người bị thương nặng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng một vẻ nhân từ hiếm thấy. Nàng không còn là một Tiên Tử lạnh lùng như băng tuyết, mà đã trở thành một biểu tượng của sự hy vọng, của lòng trắc ẩn. Nàng dừng lại bên cạnh Tạ Trần, nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
“Con đường này… khó khăn hơn ta tưởng,” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn một chút trầm tư. “Nhưng ta tin vào lựa chọn của huynh. Chứng kiến những cảnh tượng này, ta mới thực sự hiểu được cái giá của sự ‘mất người’, cái giá của việc chỉ nhìn lên Thiên Đạo mà quên đi nhân gian.” Nàng đưa tay khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc, như thể đang thầm khẳng định lại quyết tâm của mình. Chiếc trâm tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, hòa quyện với ánh hoàng hôn, đẹp đến nao lòng.
Tạ Trần quay lại nhìn nàng, ánh mắt anh bình thản nhưng thấu hiểu. “Đoàn kết không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu. Chúng ta phải tìm lại ‘nhân tính’ đã mất trong cuộc tranh giành quyền năng. Không ai sinh ra đã muốn làm kẻ xấu, nhưng chấp niệm và sự sợ hãi cái chết đã khiến con người ta dần đánh mất chính mình. Thiên Đạo đã dùng ‘trường sinh’ làm mồi nhử, khiến chúng ta quên đi ý nghĩa thực sự của sự sống. Nàng đã làm rất tốt, Lăng Nguyệt.” Lời khen của Tạ Trần không chỉ là một sự động viên, mà còn là một sự xác nhận cho con đường mới mà Lăng Nguyệt đã lựa chọn.
Dương Quân, đang phụ giúp Mộ Dung Tuyết phân phát thuốc, nhìn về phía Tạ Trần và Lăng Nguyệt. Anh thấy rõ sự đồng điệu giữa hai người, một sự đồng điệu không phải của tình yêu đôi lứa, mà của hai tâm hồn đã tìm thấy nhau trên một con đường đầy gian khó. Anh cảm thấy lý tưởng của mình đang dần được định hình lại, không còn chỉ là sự tôn thờ sức mạnh hay quyền năng, mà là sự bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân gian. Anh đã từng hoài nghi Tạ Trần, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, chỉ có Tạ Trần mới có thể dẫn dắt mọi người qua cơn nguy khó này.
“Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo,” Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, câu nói quen thuộc của nàng giờ đây mang thêm một tầng ý nghĩa. “Cứu chữa cho thân thể đã khó, chữa lành cho tâm hồn còn khó hơn. Nhưng nếu chúng ta không bắt đầu từ những điều nhỏ bé này, thì làm sao có thể nói đến việc cứu vãn cả Thiên Đạo?” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tin tưởng.
Tạ Trần gật đầu, anh biết rằng con đường còn rất dài, và những gì họ đang làm chỉ là những bước đi đầu tiên. Sự chấp thuận miễn cưỡng của Liễu Thanh Phong và một số trưởng lão khác không có nghĩa là họ đã hoàn toàn thay đổi. Áp lực từ Thiên Đạo, sự rình rập của Bạch Vô Thường, và lời đe dọa "tái tạo" của Ma Chủ Cửu U vẫn lơ lửng như một lưỡi dao sắc bén. Ma Chủ có thể không chỉ phục hồi sức mạnh mà còn biến đổi, lợi dụng chính sự chia rẽ của nhân gian để tạo ra một Thiên Đạo mới theo ý hắn. Tuy nhiên, những nỗ lực tái thiết và sự đoàn kết bước đầu này là những tia hy vọng mong manh, là nền móng cho một tương lai bất định nhưng không hoàn toàn vô vọng.
***
Đêm khuya, không khí trở nên lạnh lẽo hơn, sương giăng mắc trên những tàn tích đổ nát. Ánh trăng treo cao, bạc trắng cả một vùng trời, chiếu rọi xuống Phế Tích Cổ Thành, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng côn trùng đêm đều đều.
Tạ Trần, thân hình gầy gò ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ quan sát những đốm lửa trại lập lòe trong đêm. Anh không ngủ, tâm trí anh vẫn miên man suy nghĩ về những gì đã xảy ra, về những gì sắp đến. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi triền miên, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Gánh nặng của cả một thế giới dường như đang đè nặng lên vai anh, một phàm nhân không tu luyện. Anh phải luôn tìm cách giữ vững sự 'bình thường' và 'nhân tính' của mình giữa những biến động lớn lao, giữa những con mắt đổ dồn vào anh với kỳ vọng và cả hoài nghi.
Ở một góc trại, quanh một đống lửa nhỏ, Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đang ngồi, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng đang kể chuyện cho một nhóm trẻ con phàm nhân và vài tu sĩ trẻ tuổi. Giọng nàng trong trẻo, vui tươi, đầy sức sống, xua tan đi sự u ám và lạnh lẽo của đêm.
“Ngày xưa, có một con hồ ly tinh…” Hồ Ly Nữ bắt đầu câu chuyện, ánh lửa nhảy múa trên gương mặt xinh đẹp, đáng yêu của nàng, phản chiếu trong đôi mắt tinh nghịch. “Nàng ta rất thích ăn gà nướng, nhưng lại không biết làm thế nào để có gà mà không bị bắt. Thế là, nàng ta bèn biến thành một cô gái xinh đẹp, lừa gạt lão thợ săn để lấy gà…”
Tiếng cười khúc khích của trẻ con vang lên, hòa lẫn với những tiếng cười thầm của vài tu sĩ trẻ. Họ đã trải qua một ng��y đầy gian khổ, chứng kiến sự tàn phá và cái chết, nhưng trong khoảnh khắc này, họ tìm thấy một chút bình yên, một chút nhẹ nhõm. Hồ Ly Nữ, với sự hồn nhiên và tinh nghịch của mình, đã mang lại điều mà ngay cả những tu sĩ mạnh nhất cũng không thể mang lại: tiếng cười của nhân gian.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, một nụ cười nhạt chợt nở trên môi anh. Anh nhớ lại lời của Ma Chủ Cửu U, về sự “tái tạo”. Liệu Ma Chủ có đang âm thầm lợi dụng những rạn nứt này, lợi dụng chính sự bất ổn nội bộ để “tái tạo” một Thiên Đạo mới theo ý hắn? Và Bạch Vô Thường, cùng với Thiên Đạo, chắc chắn sẽ không ngồi yên khi Tạ Trần bắt đầu củng cố lực lượng và thay đổi trật tự. Sẽ có những hành động quyết liệt hơn để “xóa bỏ” anh, kẻ đã dám thách thức quy tắc ngàn đời.
Nhưng trong khoảnh khắc này, Tạ Trần không nghĩ đến những mối đe dọa đó. Anh chỉ cảm nhận được sự ấm áp từ đống lửa trại, từ tiếng cười của những đứa trẻ, từ sự hiện diện của Tiểu Cửu. Đây là những mầm sống, những tia hy vọng nhỏ bé mà anh đang cố gắng bảo vệ.
“Con đường còn dài, nhưng mầm sống đã nảy,” Tạ Trần tự nhủ, giọng anh khẽ khàng hòa vào tiếng gió đêm. Anh biết rằng những gì anh đang làm không phải là xây dựng một Thiên Đạo mới, cũng không phải là khôi phục Thiên Đạo cũ. Anh đang vun trồng những hạt mầm của nhân tính, của sự sống, của tình người, để từ đó, một kỷ nguyên mới có thể nảy nở, không cần đến sự bảo hộ hay áp đặt của bất kỳ “Thiên Đạo” nào. Anh, một phàm nhân, đang cố gắng đặt nền móng cho một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải thành tiên. Anh sẽ tự mình tìm ra con đường, và con đường đó, bắt đầu từ chính nơi đây, giữa những tàn tích hoang tàn này, với những tiếng cười và hy vọng mong manh của nhân gian.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.