Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 312: Kế Hoạch Đổi Trật Tự: Điểm Neo và Mấu Chốt

Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm xuống sau rặng cây, nuốt trọn những vệt đỏ cuối cùng của một ngày dài đầy biến động. Trong lòng Rừng Thanh Phong, nơi tiếng lá xào xạc và côn trùng rả rích trở thành bản giao hưởng bất tận của màn đêm, một chiếc lều vải nhỏ được dựng tạm, ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên những gương mặt đang căng thẳng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Mùi khói bếp thoảng nhẹ xen lẫn mùi đất ẩm và lá khô, tạo nên một không khí vừa hoang dã vừa có chút ấm cúng, nhưng không xua đi được vẻ nặng nề đang bao trùm.

Tạ Trần, với dáng người thư sinh gầy gò, ngồi đối diện với Lăng Nguyệt Tiên Tử, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, Trưởng Lão Thanh Vân, Đạo Sĩ Lạc Hà và Nữ Tu Sĩ Bích Thủy. Y trải một tấm bản đồ da đơn sơ ra giữa, dùng một mẩu than củi vẽ lên những đường nét phức tạp, phác họa lại địa hình của Thập Phương Nh��n Gian, tập trung vào những khu vực đã bị Ma Chủ Cửu U tàn phá hoặc đang nằm trong tầm ảnh hưởng của hắn. Ánh lửa bập bùng, nhảy múa trên khuôn mặt thanh tú của y, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn càng khiến y trông nhỏ bé giữa những tu sĩ với đạo bào uy nghi, nhưng khí chất trầm tĩnh và sự sắc bén trong từng động tác lại khiến không ai dám xem thường.

“Đại Trận Hoán Đổi của Ma Chủ không đơn thuần là pháp trận hủy diệt,” Tạ Trần mở lời, giọng y trầm bổng, điềm tĩnh vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của chiếc lều, “Hắn muốn bẻ cong nhân quả, xoay chuyển càn khôn, biến đổi bản chất của vạn vật. Mục tiêu của chúng ta không phải là đối đầu trực diện với sức mạnh tuyệt đối, mà là phá hủy nền tảng triết lý của hắn.”

Trưởng Lão Thanh Vân, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc bạc phơ, cau mày nhìn Tạ Trần. Ánh mắt y vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và hoài nghi. “Phá hủy nền tảng triết lý? Chẳng lẽ dùng lời nói để ngăn chặn Ma Chủ sao? E rằng trước khi chúng ta kịp nói, hắn đã biến toàn bộ nhân gian thành ma vực rồi.” Lời nói của y mang theo chút chua chát, sự tuyệt vọng hằn sâu trong từng tiếng. Y đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, đã mất đi quá nhiều, nên khó lòng tin tưởng vào một phương pháp phi truyền thống như vậy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ lạnh lùng thường thấy, ánh lên sự tập trung và tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Nàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm. “Ma Chủ hành động có mục đích, không phải chỉ là sự tàn phá bừa bãi. Những gì chúng ta chứng kiến ở Thôn Vân Sơn chỉ là một phần nhỏ của sự bóp méo đó. Tạ Trần có thể nhìn thấu căn nguyên, có thể chỉ ra mấu chốt.” Nàng quay sang nhìn Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt có chút thúc giục. “Hắn không dùng tu vi, nhưng hắn dùng trí tuệ. Đây là thứ mà các tông môn lớn, với những chấp niệm về sức mạnh, đã bỏ qua.”

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật gi��t, khẽ gật đầu đồng tình. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt lanh lợi của nàng quét qua từng người, như muốn khẳng định sự đúng đắn trong lời nói của Tạ Trần và Lăng Nguyệt. Nàng đã chứng kiến sự thấu triệt của Tạ Trần nhiều lần, và nàng tin vào khả năng nhìn thấu nhân quả của y hơn bất kỳ thứ gì khác.

Tạ Trần không giải thích thêm về triết lý, mà tiếp tục phác thảo trên bản đồ. Những đường nét than củi của y dần hiện rõ, không chỉ là địa hình, mà còn là những điểm sáng tối, những mối liên kết vô hình mà chỉ y mới có thể cảm nhận. Y chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có lẽ là một ngọn núi linh thiêng, rồi lại chỉ vào một khu vực khác, có thể là một dòng sông hay một ngôi làng bình dị. “Nhân quả là một mạng lưới chằng chịt, vô hình nhưng lại quyết định vạn vật. Ma Chủ Cửu U không thể hủy diệt toàn bộ mạng lưới đó cùng một lúc. Hắn phải có những ‘điểm neo’ để giữ vững cấu trúc trận pháp của mình, và những ‘điểm phụ’ để khuếch đại sức mạnh.”

Y dừng lại, ánh mắt quét qua t��ng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Ma Chủ muốn biến đổi thế giới này, nhưng sự biến đổi ấy phải có ‘lý do’, phải có ‘căn nguyên’ để bám víu vào. Hắn đang ‘mượn’ những quy luật của Thiên Đạo, những sợi dây nhân quả vốn có, rồi bẻ cong chúng theo ý mình. Thôn Vân Sơn là một ví dụ. Dòng sông chảy ngược, cây cối héo úa không phải là sự hủy diệt ngẫu nhiên, mà là sự ‘hoán đổi’ bản chất, biến đổi tự nhiên để phù hợp với quy tắc mới của hắn.”

Đạo Sĩ Lạc Hà, thân hình trung niên, râu tóc lưa thưa nhưng ánh mắt sắc sảo, bất giác giật mình. Hắn vốn là người tinh thông trận pháp, từng nghiên cứu vô số cổ trận của các tiên môn. Lời giải thích của Tạ Trần, dù không dùng thuật ngữ tu luyện, lại gợi cho hắn nhiều suy nghĩ. Hắn nhìn chăm chú vào tấm bản đồ, cố gắng hình dung ra những mối liên kết vô hình mà Tạ Trần đang vẽ. “Ngươi nói ‘bẻ cong nhân quả’… điều đó có nghĩa là Ma Chủ không chỉ đơn thuần là dùng sức mạnh áp đảo, mà còn đang cố gắng thay đổi cả ‘bản chất’ của thế giới? Điều ��ó… điều đó còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt trực tiếp.”

Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, khẽ siết chặt tay. Nàng đã chứng kiến cảnh tượng ở Thôn Vân Sơn, nỗi đau của người phàm nhân bị tước đoạt sự sống, sự biến đổi kinh hoàng của tự nhiên. Giờ đây, những lời của Tạ Trần khiến nàng rùng mình nhận ra mức độ khủng khiếp của âm mưu này. Nàng đã từng tin rằng sự hủy diệt là đáng sợ nhất, nhưng sự ‘biến đổi’ nhân tính, ‘bóp méo’ vạn vật lại còn tàn nhẫn hơn gấp bội.

Không khí trong lều càng trở nên căng thẳng. Bên ngoài, tiếng gió thổi qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài của nhân gian. Mùi khói bếp dần tan đi, nhường chỗ cho cái lạnh lẽo của rừng đêm và mùi sương đang dần giăng mắc. Tạ Trần cảm nhận được sự dao động trong lòng những tu sĩ. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai y, nhưng y biết, để phá tan âm mưu của Ma Chủ, y phải khiến họ hiểu và tin tưởng vào con đường này, dù nó có phi truyền thống đến đâu. Y phải là kiến trúc sư, là người dẫn đường cho một liên minh yếu ớt nhưng là hy vọng cuối cùng của nhân gian.

***

Đêm đã khuya, tiếng côn trùng rả rích bên ngoài lều càng lúc càng rõ ràng hơn, như thể chúng đang thì thầm những bí mật cổ xưa của rừng già. Gió lạnh thổi nhẹ qua khe lều, mang theo hơi sương ẩm ướt, khiến ngọn lửa bập bùng càng thêm yếu ớt, tạo nên những cái bóng nhảy múa ma quái trên vách lều. Tạ Trần, với vẻ trầm tĩnh thường thấy, vẫn chỉ vào những điểm trên bản đồ, tiếp tục giải thích cơ chế phức tạp của 'Đại Trận Hoán Đổi'. Y không vội vàng, mỗi lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng, sắc bén như một mũi dao xuyên thẳng vào bản chất vấn đề.

“Đại Trận Hoán Đổi có những ‘điểm neo nhân quả’ – đó là những nơi mà sự tồn tại của nó sâu sắc, gắn liền với bản chất của nhân gian,” Tạ Trần nói, giọng y vẫn đều đều, không chút dao động. Y chỉ vào một cụm điểm trên bản đồ. “Những nơi này, thường là những khu vực có giá trị tinh thần lớn đối với con người, hoặc những nơi mà quy luật tự nhiên đã được thiết lập vững chắc qua hàng vạn năm. Ví dụ, một dòng sông vẫn chảy xuôi theo lẽ tự nhiên, một ngọn núi linh thiêng đã được phàm nhân thờ phụng, hay thậm chí là một thành trì cổ kính nơi hàng triệu sinh mạng đã sống và chết, tạo nên một trường khí nhân quả kiên cố. Ma Chủ sẽ khó lòng bẻ cong ngay lập tức. Chúng ta phải bảo vệ chúng, đảm bảo chúng không bị đồng hóa bởi Ma Khí.”

Y lại chuyển ngón tay sang những điểm khác, rải rác hơn trên bản đồ. “Và có những ‘điểm phụ’ – những nơi Ma Khí được bơm vào để khuếch đại trận pháp. Đây thường là những nơi yếu hơn, dễ bị Ma Chủ xâm nhập và biến đổi. Có thể là một khu rừng đã bị ô nhiễm, một ngôi làng bị bỏ hoang, hoặc một mạch khoáng yếu kém. Mục tiêu của hắn là từ từ biến đổi các ‘điểm phụ’ này, khuếch tán Ma Khí, và cuối cùng là vây hãm, làm suy yếu các ‘điểm neo’. Chúng ta phải làm suy yếu chúng, cắt đứt nguồn cung cấp Ma Khí, ngăn chặn sự lan tỏa của sự biến đổi phi tự nhiên.”

Đạo Sĩ Lạc Hà, ánh mắt sắc sảo của hắn sáng lên. Hắn đã theo dõi Tạ Trần từ đầu, ban đầu là với sự hoài nghi của một tu sĩ chân chính đối với một phàm nhân, nhưng giờ đây, sự tò mò và hứng thú đã chiếm ưu thế. Kiến thức về trận pháp của hắn, vốn đã sâu rộng, giờ đây lại được soi sáng dưới một góc độ hoàn toàn mới. “Điểm neo nhân quả… điểm phụ… Nghe có vẻ giống như cơ cấu của một pháp trận cổ xưa, nhưng lại bị Ma Chủ dùng theo một cách khác,” hắn thì thầm, như tự nói với chính mình. “Quả nhiên, Ma Chủ không chỉ có bạo lực. Hắn là một kẻ am hiểu quy luật, một kẻ biến thái trong việc sử dụng quy luật.” Hắn quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. “Nhưng làm sao ngươi có thể nhìn thấu được những điều này? Những sợi dây nhân quả vô hình, đâu phải tu sĩ nào cũng có thể cảm nhận được, huống chi là phàm nhân?”

Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi về khả năng của mình. Y chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa trong ánh lửa, ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu xa. “Mắt phàm trần có giới hạn, nhưng tâm phàm trần lại có thể cảm nhận được sự vô thường của vạn vật. Khi ta nhìn vào một dòng sông chảy ngược, không chỉ thấy sự biến đổi vật lý, mà còn thấy sự ‘sai lệch’ của lẽ tự nhiên, sự ‘bóp méo’ của nhân quả. Đó là tiếng kêu của Thiên Đạo đang dần suy kiệt, là nỗi đau của vạn vật đang bị ‘mất người’.”

Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, đôi mắt dịu dàng nhưng đầy nỗi buồn của nàng chớp nhẹ. “Vậy những nơi đó là… những làng mạc phàm nhân, hay là những ngọn núi linh thiêng? Hay là cả hai?” Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng lại thể hiện sự lo lắng sâu sắc cho những sinh linh bé nhỏ, những người phàm trần không có sức mạnh để tự bảo vệ.

“Cả hai,” Tạ Trần đáp. “Nhưng quan trọng hơn là ý chí của con người. Nơi nào ý chí kiên định, nơi đó là điểm neo mạnh mẽ. Ma Chủ muốn bóp méo nhân tính, biến con người thành những cái vỏ rỗng tuếch, những con rối vô hồn. Khi con người mất đi ý chí, mất đi nhân tính, thì dù là ngọn núi linh thiêng hay dòng sông trong lành cũng sẽ dễ dàng bị biến đổi. Ngược lại, dù chỉ là một ngôi làng nhỏ bé, nếu người dân ở đó vẫn giữ vững được niềm tin, được tình yêu thương, được hy vọng, thì đó sẽ là một điểm neo kiên cố mà Ma Chủ khó lòng phá vỡ. Chúng ta sẽ cùng nhau xác định những điểm này.”

Y khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một dải ngân hà. Một luồng khí tức vô hình, không phải linh lực, không phải ma khí, mà là một cảm giác sắc bén đến lạ lùng, lan tỏa trong lều. Đó là sức mạnh của 'Nhân Quả Chi Nhãn', một khả năng mà không một tu sĩ nào có thể lý giải. Trong khoảnh khắc đó, các tu sĩ khác đều cảm thấy như có một luồng sáng vô hình xuyên qua tâm trí họ, khiến họ nhìn thấy những sợi dây liên kết chằng chịt giữa vạn vật, giữa con người và tự nhiên, giữa hành động và hệ quả. Họ không thể nhìn thấy rõ ràng như Tạ Trần, nhưng họ cảm nhận được sự tồn tại của một mạng lưới khổng lồ, nơi Ma Chủ đang từng bước gỡ bỏ và mắc lại những sợi dây theo ý muốn của hắn.

Trưởng Lão Thanh Vân và Đạo Sĩ Lạc Hà tuy không hiểu rõ cơ chế, nhưng họ cảm nhận được sự thấu hiểu vượt xa tu vi của Tạ Trần. Nữ Tu Sĩ Bích Thủy cảm thấy một nỗi đau xót dâng trào khi nàng nhận ra sự mỏng manh của nhân gian trước âm mưu này, nhưng cũng là một tia hy vọng khi có người có thể nhìn thấu và đưa ra phương hướng. Liên minh non yếu này, từng bước một, đang được Tạ Trần dẫn dắt vào một cuộc chiến hoàn toàn khác biệt, không dựa vào quyền năng, mà dựa vào sự thấu hiểu và ý chí. Sự chấp nhận miễn cưỡng ban đầu giờ đây đã pha trộn thêm một chút kinh ngạc và sự tin tưởng yếu ớt, nhưng đủ để họ tiếp tục lắng nghe, tiếp tục hy vọng.

***

Đêm đã về gần sáng, sương đêm dày đặc giăng mắc bên ngoài lều, khiến không khí càng thêm lạnh buốt. Mùi đất ẩm và lá cây hòa quyện với cái lạnh giá, xâm nhập vào từng ngóc ngách của chiếc lều, nhưng không làm lung lay được sự tập trung của những người đang ngồi bên ngọn lửa bập bùng. Sau nhiều giờ tranh luận, giải thích và lắng nghe, sự hoài nghi trong các tu sĩ đã giảm bớt đáng kể, thay vào đó là một sự bất an sâu sắc về mức độ phức tạp của âm mưu Ma Chủ, nhưng cũng là một tia hy vọng mong manh vào kế hoạch của Tạ Trần. Ánh mắt Tạ Trần quét qua từng người, y thấu hiểu nội tâm phức tạp của họ: sự mệt mỏi của Trưởng Lão Thanh Vân, sự tò mò trí tuệ của Đạo Sĩ Lạc Hà, nỗi lo lắng nhân từ của Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, sự trung thành kiên định của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. Y biết, gánh nặng trách nhiệm trên vai mình không chỉ là vạch ra con đường, mà còn là giữ vững niềm tin cho những linh hồn đã quá đỗi tổn thương này.

“Đây không phải là cuộc chiến của tu vi, mà là cuộc chiến của ý chí và sự thấu hiểu,” Tạ Trần nói, giọng y vang lên trầm tĩnh nhưng đầy kiên định, như một lời tuyên thệ giữa màn đêm tĩnh mịch. “Mỗi người trong chúng ta đều có vai trò, không ai là vô dụng. Chúng ta không thể đánh bại Ma Chủ bằng sức mạnh tuyệt đối của hắn, nhưng chúng ta có thể làm suy yếu hắn bằng cách bảo vệ những gì hắn muốn bóp méo, và phá hủy những gì hắn muốn xây dựng một cách sai lệch.”

Y quay sang Trưởng Lão Thanh Vân, ánh mắt dừng lại ở khuôn mặt khắc khổ và đôi tay đã chai sạn vì năm tháng. “Trưởng Lão Thanh Vân, tông môn của người nằm gần Bãi Hoang Yêu Linh, nơi Ma Khí đang bắt đầu tràn lan, một trong những ‘điểm phụ’ quan trọng của Đại Trận Hoán Đổi. Ta cần người dẫn dắt việc làm suy yếu điểm phụ ở đó. Ngăn chặn sự khuếch tán Ma Khí, bảo vệ những gì còn sót lại của vùng đất này khỏi bị Ma Chủ đồng hóa. Người không cần phải đối đầu trực diện, mà hãy tập trung vào việc ‘thanh tẩy’ và ‘phục hồi’ những quy luật tự nhiên, dù chỉ là nhỏ nhất.”

Trưởng Lão Thanh Vân hít một hơi thật sâu, tiếng hơi thở nặng nề vang lên trong không gian yên tĩnh. Y ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt già nua ánh lên vẻ đấu tranh nội tâm. Y đã mất tông môn, mất đệ tử, mất cả niềm tin vào con đường tu luyện. Giờ đây, một phàm nhân lại giao cho y một nhiệm vụ không giống bất kỳ nhiệm vụ nào y từng thực hiện. Nhưng lời hứa về việc bảo vệ “nhân tính” và “sống một đời bình thường” của Tạ Trần đã chạm đến tận cùng trái tim y. “Được,” y nói, giọng vang lên mạnh mẽ hơn một chút, dù v��n còn xen lẫn sự mệt mỏi. “Nếu đây là hy vọng cuối cùng, lão phu sẽ thử. Nhưng nếu có bất trắc… Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ dễ đối phó.”

“Bất trắc là điều không thể tránh khỏi,” Tạ Trần đáp, ánh mắt y không hề dao động. “Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Ngươi sẽ không đơn độc.”

Y quay sang Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu. “Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tiểu Cửu, hai người sẽ cùng ta tập trung vào việc bảo vệ các ‘điểm neo nhân quả’ quan trọng ở các thành trì phàm nhân. Ma Chủ không chỉ muốn bóp méo tự nhiên, mà còn muốn bẻ cong ý chí nhân gian, khiến con người mất đi khả năng cảm nhận, mất đi sự trân trọng cuộc sống. Chúng ta phải đảm bảo rằng những nơi đó, nơi con người vẫn còn giữ được ‘nhân tính’ và ‘ý chí’ của mình, không bị Ma Chủ xâm nhập và làm cho ‘mất người’.”

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng của nàng giờ đây đã bao hàm một sự quyết tâm sâu sắc. Nàng hiểu rõ ý nghĩa của việc bảo vệ “ý chí nhân gian”, bởi nàng đã từng su��t rơi vào vực thẳm của sự “mất người” khi tu luyện. “Ta sẽ cùng Tiểu Cửu hỗ trợ, giám sát các điểm neo quan trọng ở các thành trì phàm nhân. Đảm bảo Ma Chủ không thể bẻ cong ý chí nhân gian.”

Tiểu Cửu, với vẻ lanh lợi thường thấy, vỗ nhẹ chiếc đuôi lông mềm mại của mình. “Hồ ly ta sẽ dùng khả năng của mình để thu thập thông tin về các động thái của Ma Chủ, đặc biệt là những nơi hắn muốn ‘bẻ cong’ nhất. Hừm, ta sẽ cho hắn biết tay! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!” Nàng nói, cố gắng xua tan đi không khí căng thẳng bằng một chút dí dỏm.

Tạ Trần lại chuyển sự chú ý đến Đạo Sĩ Lạc Hà và Nữ Tu Sĩ Bích Thủy. “Đạo Sĩ Lạc Hà, ngươi có kiến thức sâu rộng về trận pháp, có thể giúp ta phân tích và tìm ra những cách để vô hiệu hóa Ma Khí tại các ‘điểm phụ’ khác, đồng thời chỉ ra những ‘điểm neo’ ẩn giấu mà Ma Chủ có thể bỏ qua. Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, tấm lòng từ bi của nàng sẽ là cầu nối giữa chúng ta và những phàm nhân bị ảnh hưởng. Nàng sẽ giúp ta thấu hiểu hơn về nh���ng nỗi đau, những chấp niệm của họ, để chúng ta có thể bảo vệ ‘nhân tính’ của họ một cách hiệu quả nhất.”

Đạo Sĩ Lạc Hà gật đầu, ánh mắt sắc sảo của hắn giờ đây đã hoàn toàn chuyển từ hoài nghi sang sự tập trung cao độ. Hắn đã tìm thấy một mục đích, một thách thức trí tuệ xứng đáng. Nữ Tu Sĩ Bích Thủy không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Ánh mắt nàng đã bớt đi vẻ hoảng loạn, thay vào đó là một sự bình tĩnh lạ lùng, như thể nàng đã tìm thấy một bến đỗ trong cơn bão, một con đường để cứu vãn những sinh linh mà nàng hằng lo lắng.

Tạ Trần lấy ra ba phần bản đồ được đánh dấu đặc biệt, đưa cho Trưởng Lão Thanh Vân, Đạo Sĩ Lạc Hà và Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, mỗi phần tương ứng với khu vực mà họ sẽ phụ trách. Trên đó không chỉ có những điểm đỏ, xanh được đánh dấu, mà còn có những ghi chú nhỏ về đặc điểm nhân quả của từng nơi, những điều mà chỉ Tạ Trần mới có thể nhìn thấu. “Hãy nhớ, mục đích cuối cùng là bảo vệ bản chất của nhân gian. Đừng để bị cuốn vào vòng xoáy của s���c mạnh hay sự trả thù. Ma Chủ muốn định hình lại thế giới theo ý hắn, nhưng chúng ta sẽ bảo vệ quyền được ‘sống một đời bình thường’, quyền được giữ trọn ‘nhân tính’ của vạn vật.”

Ngoài lều, sương đêm đã giăng xuống dày đặc, bao phủ cả khu rừng trong một màn trắng mờ ảo, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. Nhưng trong lòng lều, một ngọn lửa hy vọng mong manh đã được nhen nhóm. Các tu sĩ, dù vẫn còn nặng trĩu suy tư, nhưng đã chấp nhận mệnh lệnh, chuẩn bị cho một cuộc chiến không giống bất kỳ cuộc chiến nào họ từng biết. Họ biết, phía trước là vô vàn thử thách, là những cuộc đối đầu với những biến đổi phi lý của Ma Chủ. Thiên Đạo vẫn đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, và Ma Chủ Cửu U có thể có mục đích sâu xa hơn là chỉ phá hủy. Nhưng Tạ Trần và liên minh của y, một tập hợp yếu ớt của những mảnh vỡ, những linh hồn đã tổn thương, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, vì một hy vọng duy nhất: giữ lại sự trọn vẹn của nhân gian. Họ sẽ không chiến đấu vì thành ti��n, mà vì quyền được là người.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free