Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 313: Cạm Bẫy Thiên Đạo: Lời Đồn và Phán Quyết

Sương đêm đã tan, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rải rắc những vệt sáng lấp lánh trên thảm cỏ ướt đẫm. Rừng Thanh Phong, sau một đêm dài nồng nặc mùi đất ẩm và hơi sương, dần bừng tỉnh trong tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo hương hoa dại thoang thoảng, đáng lẽ phải là một khởi đầu thanh bình cho bất kỳ ngày nào. Thế nhưng, trong khu trại tạm bợ của liên minh mới thành lập, một sự bất an vô hình đã bắt đầu len lỏi, xuyên qua từng lều vải, quẩn quanh trong ánh mắt của mỗi tu sĩ.

Họ đang chuẩn bị cho chuyến đi đầu tiên, phân tán theo sự chỉ dẫn của Tạ Trần để vô hiệu hóa các “điểm phụ” và bảo vệ ��điểm neo nhân quả”. Những bản đồ được đánh dấu cẩn thận, những lời dặn dò kỹ lưỡng từ Tạ Trần vẫn còn văng vẳng bên tai. Nhưng cùng với đó, là những lời thì thầm, những cái liếc nhìn đầy nghi ngại bắt đầu lan truyền như một dịch bệnh thầm lặng.

Trưởng Lão Thanh Vân, với bộ râu bạc phơ và gương mặt in hằn dấu vết thời gian, đang kiểm tra lại pháp khí của mình. Đôi mắt vốn dĩ đã mệt mỏi vì sự suy tàn của Thiên Đạo, nay lại càng thêm trĩu nặng bởi một nỗi lo lắng mới. Ông nghe rõ mồn một tiếng xì xào từ nhóm tu sĩ trẻ hơn đang tụ tập gần đó.

“Kế hoạch này… liệu có phải quá mạo hiểm?” một tu sĩ trẻ với khuôn mặt non nớt cất tiếng, giọng hắn chứa đầy sự lo âu. Hắn là một trong những người may mắn sống sót sau đợt tấn công của Ma Chủ, mang theo vết sẹo sâu hoắm trên cánh tay trái và nỗi ám ảnh thường trực về những cảnh tượng kinh hoàng. “Một phàm nhân lại có thể nhìn thấu Ma Chủ đến vậy sao? Hắn không tu hành, không có linh lực, làm sao có thể chỉ điểm chúng ta như thế?”

M��t tu sĩ khác, vẻ mặt hốc hác vì mất ngủ, tiếp lời, giọng điệu xen lẫn sự hoài nghi và cả chút sợ hãi. “Ta nghe nói, hắn từng được một tiên môn danh tiếng chọn trúng, nhưng lại chủ động từ bỏ con đường tu đạo. Liệu có phải… có mối liên hệ nào đó với ma đạo, hoặc ít nhất là một bí mật mà chúng ta không hay biết?” Lời nói này như một ngọn lửa nhỏ, châm ngòi cho những suy đoán đen tối hơn, những câu hỏi mà không ai dám nói ra thành lời một cách rõ ràng. Sự thiếu vắng tu vi của Tạ Trần, cái mà trước đây được coi là biểu tượng của sự thanh khiết, giờ đây lại bị bóp méo thành một dấu hiệu đáng ngờ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua đám đông. Nàng cảm nhận được luồng khí tức bất an đang cuộn trào, những nghi ngờ vô hình đang gặm nhấm lòng tin của liên minh. Nàng bước đến, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, vang lên giữa những tiếng xì xào, đủ để khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng. “Tạ Trần có trí tuệ phi phàm. Hắn nhìn thấy những điều mà tu sĩ chúng ta không thể. Hãy tin tưởng vào sự lựa chọn của các ngươi khi bước vào liên minh này.” Nàng nói, ánh mắt kiên định, không một chút dao động, cố gắng xua đi những đám mây u ám đang bao phủ tâm trí các tu sĩ. Niềm tin của nàng vào Tạ Trần đã được tôi luyện qua bao thử thách, và nàng hiểu rõ giá trị của một trí tuệ sắc bén hơn vạn lần sức mạnh tu vi đơn thuần trong thời khắc Thiên Đạo suy tàn này.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên đầy cảnh giác, cũng không chịu ngồi yên. Nàng khịt khịt mũi, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn những tu sĩ đang thì thầm. “Mấy lão già các ngươi lo lắng vớ vẩn! Tạ Trần ca ca lợi hại hơn các ngươi tưởng nhiều! Hắn nhìn thấy cả sợi nhân quả vắt qua đời người, thấy cả những ý niệm sâu xa mà Ma Chủ muốn bẻ cong. Nghe lời hắn là đúng! Hồ ly ta đây còn tin tưởng hắn hơn cả chính mình đây này!” Nàng nói, cố gắng dùng sự lanh lợi và tin tưởng vô điều kiện của mình để trấn an, nhưng đôi khi sự thẳng thắn của nàng lại có tác dụng ngược.

Tạ Trần, đứng cách đó không xa, tựa lưng vào một thân cây cổ thụ, vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không hề nghe thấy những lời bàn tán. Y vận bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản đến mức lạc lõng giữa những bộ tiên bào lộng lẫy của các tu sĩ. Làn da trắng nhợt của y dường như càng nổi bật hơn dưới ánh nắng ban mai yếu ớt. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần không nhìn vào bất kỳ ai cụ thể, nhưng dường như lại bao quát được tất cả. Y cảm nhận được luồng khí tức nghi ngờ đang lớn dần, những sợi nhân quả phức tạp đang bị vặn xoắn bởi một thế lực vô hình. Không phải Ma Chủ, mà là một thứ gì đó tinh vi hơn, một âm mưu nhằm chia rẽ ngay từ trong trứng nước. Y biết, đây chỉ là khởi đầu.

Các tu sĩ nhỏ, dù vẫn còn nặng trĩu suy tư, nhưng dưới ánh mắt kiên định của Lăng Nguyệt và sự bạo dạn của Tiểu Cửu, cũng như sự bình thản khó hiểu của Tạ Trần, đành miễn cưỡng chấp nhận. Họ thu xếp hành trang, chuẩn bị khởi hành theo phân công của Tạ Trần, ánh mắt vẫn chứa đầy sự hoài nghi đan xen với hy vọng mong manh. Họ không có lựa chọn nào khác. Họ đã quá tuyệt vọng để có thể từ chối bất kỳ tia hy vọng nào, dù nó đến từ một phàm nhân. Một số người cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi vai rụt lại, ánh mắt né tránh khi lướt qua Tạ Trần đã tố cáo nỗi lòng của họ. Tạ Trần vẫn chỉ đứng đó, quan sát, ánh mắt y tỉnh táo và thấu suốt, dường như đã nhìn thấy trước tất cả những gì sắp xảy ra. Y biết, thử thách thực sự chưa bắt đầu.

***

Gió bắt đầu rít lên mạnh hơn khi chiều tà buông xuống Phế Tích Cổ Thành, mang theo những đám mây đen kịt từ chân trời, như muốn nuốt chửng vầng dương còn sót lại. Không khí trở nên lạnh lẽo, u ám. Phế Tích Cổ Thành, vốn đã hoang tàn và cô độc, nay càng trở nên ma mị dưới ánh sáng nhập nhoạng. Những bức tường đá đổ nát ngả nghiêng, các cột trụ bị sụp đổ trơ trọi như những bộ xương khổng lồ. Cỏ dại và rêu phong bám đầy trên từng phiến đá, từng con đường mòn bị che lấp bởi sự xâm lấn của thời gian và thiên nhiên. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên âm thanh ai oán như tiếng khóc than của một linh hồn cổ xưa, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng đêm bắt đầu hoạt động. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ nồng nặc trong không khí, phảng phất thêm một mùi khó tả, mùi khét nhẹ của ma khí đang bắt đầu lan tỏa.

Một nhóm tu sĩ, dẫn đầu bởi Trưởng Lão Thanh Vân và Đạo Sĩ Lạc Hà, đã đến được nơi đây. Theo chỉ dẫn của Tạ Trần, đây là một trong những “điểm phụ” quan trọng của Đại Trận Hoán Đổi, nơi cần phải được vô hiệu hóa để làm suy yếu sức mạnh của Ma Chủ Cửu U. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu cũng theo sát phía sau, bởi Tạ Trần đã căn dặn họ phải đặc biệt chú ý đến những nơi có ma khí bất thường.

Ngay khi đặt chân vào trung tâm phế tích, các tu sĩ đã cảm nhận được một luồng ma khí nồng đậm hơn nhiều so với dự kiến. Nó không chỉ đơn thuần là sự ô nhiễm, mà còn mang theo một cảm giác áp bức, ghê rợn, như thể nơi đây là một cửa ngõ dẫn đến tận Ma Vực. Tuy nhiên, điều khiến họ kinh ngạc và hoang mang hơn cả, lại là những gì họ tìm thấy trong đống đổ nát.

“Ma khí nồng đậm quá!” Đạo Sĩ Lạc Hà thốt lên, đôi lông mày nhíu chặt, vẻ chính trực trên gương mặt trẻ tuổi của hắn pha lẫn sự kinh ngạc. “Không lẽ Ma Chủ đã giăng bẫy ở đây?” Hắn cảm nhận được sự bất thường, nhưng chưa thể lý giải.

Trưởng Lão Thanh Vân bước đến một tảng đá lớn bị nứt toác, nơi ma khí cuộn xoáy mạnh nhất. Ông đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá, rồi đột ngột rụt lại, ánh mắt kinh hãi. “Đây là… ma khí! Nhưng sao lại có cả phù văn Thiên Đạo?” Ông run rẩy chỉ vào những nét khắc cổ xưa, mờ nhạt nhưng vẫn rõ ràng trên phiến đá. Đó là những phù văn trấn ma, phù văn phong ấn, những ký tự linh thiêng của Thiên Đạo, thường được dùng để đối phó với tà ma. Chúng không hề bị ma khí ăn mòn hay làm biến dạng, ngược lại, dường như còn tỏa ra một chút ánh sáng yếu ớt, chống đỡ lại sự xâm thực của ma khí. Nhưng sự hiện diện của chúng ngay tại một nơi tràn ngập ma khí như thế này, lại còn được đặt xen kẽ với những dấu vết của ma đạo, tạo nên một cảnh tượng vô cùng quái dị và phi lý.

Sự phát hiện n��y như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng mong manh của các tu sĩ. Những lời đồn thổi từ sáng nay bỗng ùa về, bóp méo lý trí của họ. “Chẳng lẽ Tạ Trần…?” một tu sĩ nhỏ giọng thốt lên, không dám nói hết câu.

Đạo Sĩ Lạc Hà, dễ bị kích động hơn, nắm chặt kiếm trong tay, ánh mắt đầy phẫn nộ và sợ hãi. “Chúng ta đã bị lừa! Hắn muốn chúng ta trở thành vật tế cho ma đạo! Những phù văn Thiên Đạo này là để che mắt chúng ta, để chúng ta lầm tưởng rằng đây là một điểm yếu của Ma Chủ, trong khi thực chất… thực chất đây là một cái bẫy chết người!” Hắn gào lên, sự tức giận và cảm giác bị phản bội dâng trào.

Đúng lúc đó, một tiếng rít ghê rợn vang lên từ trong bóng tối. Từ những kẽ nứt của những bức tường đổ nát, những ma vật nhỏ bé, hình thù quái dị, cơ thể đen xì như khói, đôi mắt đỏ rực như đốm lửa bắt đầu lao ra. Chúng không quá mạnh, nhưng số lượng đông đảo và sự bất ngờ khiến các tu sĩ hoảng loạn. Tiếng la hét, tiếng pháp khí va chạm vang lên khắp phế tích. Mùi khét của ma khí càng thêm nồng nặc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng không thay đổi, nhanh chóng rút kiếm, những luồng kiếm khí sắc bén như băng tuyết quét ngang, tiêu diệt những ma vật đang lao đến gần. “Bình tĩnh!” Nàng qu��t lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. “Có điều gì đó không đúng ở đây. Đây không phải phong cách của Ma Chủ Cửu U.” Nàng đã từng đối đầu với Ma Chủ, nàng biết hắn ta tàn độc và xảo quyệt, nhưng hắn không bao giờ dùng những thủ đoạn vụn vặt, mâu thuẫn như thế này. Hắn muốn bẻ cong nhân quả, chứ không phải đánh lừa bằng những phù văn giả tạo.

Tiểu Cửu, đôi tai cáo vểnh cao, khịt khịt mũi liên tục. “Mùi… mùi này không giống ma khí thuần túy. Nó bị pha trộn, bị làm giả! Có thứ gì đó đang che giấu ở đây!” Nàng dùng những sợi lông đuôi mềm mại của mình, biến thành roi, quật bay những ma vật đang cố gắng áp sát. Khả năng cảm nhận nhạy bén của loài hồ ly mách bảo nàng rằng có một âm mưu tinh vi hơn đang diễn ra, một âm mưu không đơn thuần chỉ là của Ma Chủ Cửu U.

Nhưng những lời trấn an của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu không thể ngăn cản sự hoang mang và phẫn nộ trong lòng các tu sĩ. Họ chống trả ma vật, nhưng ánh mắt họ không ngừng liếc nhìn những phù văn Thiên Đạo bị 'bóp méo' bởi ma khí, rồi lại hướng về phía Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu với một sự nghi ngờ mới. Nếu ngay cả những người đồng hành thân cận nhất của Tạ Trần cũng ở đây, thì chẳng lẽ… họ đều là một phần của âm mưu? Sự sợ hãi và cảm giác bị phản bội đã biến thành một làn sóng căm ghét cuồn cuộn, chực chờ bùng nổ. Họ biết, sau khi dẹp loạn đám ma vật này, họ sẽ phải quay lại chất vấn Tạ Trần, một lần và mãi mãi.

***

Đêm khuya bao trùm Phế Tích Cổ Thành, gió lạnh thổi từng đợt thấu xương. Vầng trăng trên cao bị những đám mây đen kịt che khuất hoàn toàn, chỉ còn lại một bầu trời âm u, không sao. Tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát càng thêm ai oán, cùng với tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm. Khí tức ma đạo vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng đã giảm bớt cường độ sau khi các tu sĩ tiêu diệt đám ma vật nhỏ.

Liên minh nhỏ bé đã tụ tập trở lại. Các tu sĩ đứng thành một vòng tròn lỏng lẻo, vẻ mặt mệt mỏi, hoang mang và đầy phẫn nộ. Ánh mắt họ đổ dồn về Tạ Trần, người đang đ��ng đối diện, vẫn bình thản đến lạ thường. Y dường như không hề bị ảnh hưởng bởi không khí căng thẳng bao trùm, hay bởi những lời buộc tội ngầm đang dâng lên trong lòng mỗi người.

“Tạ Trần công tử,” Trưởng Lão Thanh Vân cất tiếng, giọng ông khàn đặc, lộ rõ sự thất vọng và mệt mỏi. “Chúng ta đã làm theo chỉ dẫn của ngươi, đến Phế Tích Cổ Thành để vô hiệu hóa ‘điểm phụ’. Nhưng điều chúng ta tìm thấy… lại là ma khí nồng đậm và những phù văn Thiên Đạo bị bóp méo một cách quái dị. Ngươi có thể giải thích không?” Dù đã cố giữ bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt ông vẫn ánh lên sự nghi ngờ sâu sắc.

Đạo Sĩ Lạc Hà không kiềm chế được nữa, hắn bước lên phía trước, chỉ tay về phía Tạ Trần, giọng nói đầy kích động. “Ngươi đã lừa dối chúng ta! Ngươi nói đây là điểm yếu của Ma Chủ, nhưng thực chất là một cái bẫy! Những phù văn Thiên Đạo kia… liệu có phải là thứ ngươi dùng để che mắt chúng ta, để chúng ta lầm tưởng ngươi đang chống lại Ma Chủ, trong khi ngươi lại cấu kết với hắn?” Lời bu���c tội trực diện này khiến không khí càng thêm nặng nề. Các tu sĩ khác cũng bắt đầu xôn xao, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang căm phẫn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến cạnh Tạ Trần, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông, nàng cảm nhận được sự bất công trong những lời buộc tội này. “Bình tĩnh! Các ngươi không thấy có gì bất hợp lý sao? Ma Chủ Cửu U là kẻ muốn lật đổ Thiên Đạo, hắn sẽ không bao giờ sử dụng những phù văn Thiên Đạo như thế này, dù là để ngụy tạo. Đây là một cạm bẫy, nhưng không phải của Ma Chủ.” Nàng cố gắng dùng lý lẽ để xua tan màn sương mù trong lòng họ.

Tiểu Cửu cũng gật đầu lia lịa, đôi tai cáo của nàng vểnh lên, đôi mắt tinh ranh nhìn chằm chằm vào từng tu sĩ. “Đúng đó! Mùi ma khí ở đây cũng rất lạ! Nó không giống ma khí thuần túy của Ma Chủ mà ta từng ngửi. Giống như… bị cưỡng ép tạo ra vậy!”

Tạ Trần vẫn im lặng lắng nghe. Y không tranh cãi, không bào chữa. Đôi mắt sâu thẳm của y, dưới ánh trăng mờ nhạt bị mây che khuất, tựa như hai vực sâu thăm thẳm, nhìn thấu mọi ngóc ngách của nhân tâm và vạn vật. Y không cần dùng ngôn ngữ để thấu hiểu, mà dùng “Nhân Quả Chi Nhãn” để nhìn thẳng vào cội nguồn của sự việc, vào những sợi nhân quả đang rối bời trước mắt. Y thấy những lời đồn thổi từ sáng sớm, thấy sự hoang mang, thấy nỗi sợ hãi đã được gieo mầm trong lòng các tu sĩ, và thấy cả bàn tay vô hình đang giật dây phía sau.

Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng lại khiến toàn bộ không khí tĩnh lặng đến lạ. Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, vang lên giữa màn đêm lạnh lẽo, như một dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn. “Các vị đã thấy Ma Chủ Cửu U đích thân ra tay bao giờ chưa?” Y hỏi, ánh mắt lần lượt lướt qua từng gương mặt đang căng thẳng. “Hắn không cần dùng những thủ đoạn vụn vặt như thế này để bẻ cong nhân quả. Ma Chủ muốn định hình lại thế giới theo ý hắn, muốn phá vỡ Thiên Đạo từ gốc rễ, muốn khiến vạn vật ‘mất người’ từ bên trong, chứ không phải dàn dựng một vở kịch vụng về như thế này.”

Y bước đ��n gần phiến đá có phù văn kỳ lạ, khẽ chạm tay vào. “Những phù văn Thiên Đạo này, đúng là cổ xưa, đúng là chân thực. Nhưng chúng được đặt ở đây một cách có chủ đích, để tạo ra sự mâu thuẫn, để khiến các vị nghi ngờ. Ma khí ở đây, như Tiểu Cửu đã nói, là sự cưỡng ép, nó không tự nhiên. Nó được dùng để kích hoạt nỗi sợ hãi trong lòng các vị, để nỗi sợ hãi ấy biến thành sự hoài nghi.”

Tạ Trần dừng lại một chút, ánh mắt y chuyển sang Trưởng Lão Thanh Vân và Đạo Sĩ Lạc Hà. “Đây là ‘nhân’ của sự nghi ngờ mà Bạch Vô Thường đã gieo rắc từ khi liên minh này vừa thành lập. Những lời đồn thổi về việc ta từ bỏ tiên môn, về việc ta có thể cấu kết với ma đạo, đều là những hạt mầm hắn đã gieo vào tâm trí các vị. Và ‘quả’ là sự hoang mang, là sự phẫn nộ của các vị ngay lúc này. Hắn muốn các vị chống lại chính mình, chống lại niềm tin mong manh vừa mới được nhen nhóm.”

Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời bào chữa, mà là một lời phân tích sắc bén, một lời vạch trần tận gốc rễ của vấn đề. Y không chỉ nhìn thấy hành động, mà còn nhìn thấy động cơ, thấy sợi dây nhân quả nối liền từ những lời đồn thổi vô căn cứ đến cạm bẫy tinh vi này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ thấu hiểu. “Tạ Trần nói đúng. Những dấu vết này quá lộ liễu, không giống phong cách của Ma Chủ, nhưng lại rất giống với sự xảo quyệt của Thiên Đạo khi muốn loại bỏ một biến số. Bạch Vô Thường, hắn không muốn bất kỳ ai phá vỡ trật tự mà hắn đang cố gắng duy trì, dù cho trật tự đó đang trên bờ suy kiệt.”

“Bạch Vô Thường…” Trưởng Lão Thanh Vân lẩm bẩm, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ông. Cái tên ấy, dù không trực tiếp xuất hiện, nhưng luôn là một nỗi ám ảnh, một biểu tượng của sự can thiệp lạnh lùng, vô tình của Thiên Đạo. Ông nhớ lại lời cảnh báo của Tạ Trần về việc Thiên Đạo cũng có thể là một mối đe dọa.

“Hắn muốn chia rẽ chúng ta, muốn các vị tự tay phá hủy liên minh này,” Tạ Trần tiếp tục, giọng y không hề cao giọng, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. “Bởi vì, một liên minh của những người phàm nhân và tu sĩ, một liên minh không chiến đấu vì thành tiên mà vì quyền được ‘sống một đời bình thường’, vì giữ trọn ‘nhân tính’, chính là điều mà cả Thiên Đạo lẫn Ma Chủ đều sợ hãi. Hắn ta biết, ta là một ‘điểm neo nhân quả’, và sự tồn tại của ta, sự tồn tại của liên minh này, đe dọa quy tắc của hắn.”

Những lời cuối cùng của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai các tu sĩ. Họ chợt nhận ra mình đã bị thao túng như thế nào. Nỗi sợ hãi ban đầu, sự nghi ngờ về một phàm nhân, đã bị lợi dụng một cách triệt để. Tạ Trần không cần chứng minh mình mạnh mẽ về tu vi, y chứng minh mình mạnh mẽ về trí tuệ, về khả năng nhìn thấu nhân tâm và quy luật.

Đạo Sĩ Lạc Hà, với vẻ mặt tái nhợt vì hổ thẹn, cúi đầu xuống. Hắn nhớ lại những lời buộc tội đầy giận dữ của mình. “Là ta hồ đồ, Tạ Trần công tử… Ta đã quá nông cạn.”

Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, người vẫn im lặng quan sát từ đầu, khẽ thở dài. Đôi mắt nàng, vốn dĩ đã sắc sảo, giờ đây ánh lên một vẻ phức tạp. Nàng đã nhìn thấy sự thật, thấy được sự tàn nhẫn của thế lực vô hình đứng sau, và sự kiên định đến khó tin của Tạ Trần.

Các tu sĩ khác, từ từ, hạ thấp pháp khí của mình. Ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang hổ thẹn, rồi từ hổ thẹn chuyển sang một sự kính nể sâu sắc. Họ đã đặt cược vào một phàm nhân, và phàm nhân đó đã không làm họ thất vọng. Thậm chí, y đã vạch trần một âm mưu mà ngay cả những tu sĩ kinh nghiệm nhất cũng không thể nhìn ra. Niềm tin, dù bị lung lay dữ dội, giờ đây đã được củng cố lại, vững chắc hơn bao giờ hết, bởi nó đã được thử thách trong lửa.

Tạ Trần nhìn họ, khẽ gật đầu. Y biết, đây chỉ là một thử thách nhỏ trong vô vàn thử thách sắp tới. Bạch Vô Thường sẽ không từ bỏ dễ dàng. Thiên Đạo, khi bị đe dọa, sẽ dùng mọi thủ đoạn để tự cứu lấy mình, bất chấp cái giá phải trả. Và Ma Chủ Cửu U, với mục đích sâu xa hơn là chỉ phá hủy, cũng sẽ là một đối thủ đáng gờm. Liên minh này, dù đã trải qua một phép thử khắc nghiệt, vẫn còn non yếu và dễ bị tổn thương bởi những âm mưu tâm lý và chia rẽ khác. Nhưng ít nhất, trong đêm tối lạnh lẽo này, một ngọn lửa tin tưởng đã được nhen nhóm lại, đủ để soi sáng con đường chông gai phía trước. Họ sẽ không chiến đấu vì thành tiên, mà vì quyền được là người, một quyền mà Thiên Đạo và Ma Chủ đều đang cố gắng tước đoạt. Con đường phía trước vẫn còn xa, và nguy hiểm còn ẩn chứa muôn trùng, nhưng họ đã có một người dẫn đường, một phàm nhân nhìn thấu nhân quả, kiên định với "nhân tính" của mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free