Nhân gian bất tu tiên - Chương 311: Mảnh Ghép Liên Minh: Nghi Ngờ và Hy Vọng
Sau khi rời khỏi Thôn Vân Sơn hoang tàn, cái cảnh tượng phi tự nhiên và vô nghĩa vẫn còn ám ảnh tâm trí, Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu không đi xa, mà tìm một khu vực tương đối an toàn trong Rừng Thanh Phong để lập trại tạm thời. Sáng sớm, sương còn vương trên những tán lá xanh um, giăng mắc thành từng dải bạc óng ánh dưới ánh bình minh yếu ớt xuyên qua kẽ lá. Không khí trong rừng mát mẻ, thanh khiết, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng su���i chảy róc rách từ xa vọng lại, cùng tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản hòa tấu bình dị của tự nhiên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà họ vừa chứng kiến.
Tạ Trần ngồi bên đống lửa đã tàn, chỉ còn lại những đốm than đỏ âm ỉ tỏa hơi ấm mờ nhạt. Thân hình y gầy gò, thư sinh, càng lộ rõ vẻ nhỏ bé giữa không gian mênh mông của đại ngàn. Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng nhợt nay càng thêm phần u buồn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư, xa xăm. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào hư không, dường như đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian, tìm kiếm một câu trả lời, hay một lối thoát. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, khẽ lay động mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua. Bộ áo vải bố cũ kỹ của y dường như càng hòa mình vào màu sắc trầm mặc của rừng cây, khiến y trông như một phần của cảnh vật, một chấm nhỏ tĩnh lặng giữa dòng chảy vô thường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cách đó không xa, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén không rời khỏi Tạ Trần. Nàng khoác trên mình tiên bào trắng thuần, không chút họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng đầy vẻ mệt mỏi ẩn sâu. Nàng hiểu rõ sự trầm tư của Tạ Trần không phải là sự yếu đuối, mà là sự tập trung cực độ của một trí tuệ phi thường. Nàng đã chứng kiến sự thấu hiểu của y, nỗi đau của y khi chứng kiến cái chết của lão nông ở Thôn Vân Sơn, và trên hết, là quyết tâm sắt đá mà y đã tuyên bố. Nàng vẫn còn nhớ rõ từng lời y nói, từng ánh mắt y nhìn về phía hoàng hôn đỏ úa như máu. Nỗi đau đã biến thành một sức mạnh, sự tĩnh lặng đã nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng giờ đây, niềm tin của nàng vào Tạ Trần đã không còn lay chuyển.
Tiểu Cửu ngồi co ro bên cạnh đống lửa, đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng lại vểnh lên, cảnh giác lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất trong rừng. Nàng vẫn mặc chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, nhưng vẻ đáng yêu thường thấy giờ đã pha thêm chút lo lắng. Nàng không hiểu hết được những điều sâu xa mà T�� Trần và Lăng Nguyệt đang suy nghĩ, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, sự tuyệt vọng mà họ đã mang về từ Thôn Vân Sơn. Ánh mắt nàng liên tục đảo qua Tạ Trần, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt, như một con thú nhỏ đang tìm kiếm sự trấn an.
Mãi lâu sau, Tạ Trần mới khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng bao trùm. Giọng y trầm ấm, nhưng lại mang một sự kiên quyết đến lạnh lùng, như thể y đang nói chuyện với chính mình, hoặc với cả thế giới này.
“Ma Chủ Cửu U không chỉ hủy diệt,” y chậm rãi nói, từng lời như khắc vào không khí. “Hắn muốn thay đổi bản chất của thế giới. Phá vỡ một quy luật dễ, nhưng tái tạo một quy luật mới theo ý hắn mới là đáng sợ. Hắn muốn nhào nặn nhân gian này thành một thứ khác, một thứ phi tự nhiên, nơi mọi ý nghĩa đều bị bóp méo, nơi con người không còn là con người, mà chỉ là những tồn tại vô nghĩa, bị giam cầm trong những quy tắc méo mó do hắn tạo ra.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Tạ Trần. Nàng hiểu rõ hơn ai hết sự nguy hiểm của lời nói này. Tu sĩ có thể dễ dàng đối phó với sự hủy diệt, với cái chết, nhưng sự thay đổi tận gốc rễ của quy luật, sự biến chất của vạn vật lại là một khái niệm kinh hoàng hơn vạn lần. Đó là sự hủy diệt của chính cái "Đạo" mà họ đang theo đuổi.
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng. “Ngăn chặn từng ‘điểm phụ’ một sao? Chúng ta không đủ người, không đủ thời gian. Đại Trận Hoán Đổi của hắn trải rộng khắp Thập Phương Nhân Gian. Mỗi một điểm phụ bị kích hoạt lại khiến một vùng đất bị biến đổi, một dòng sông chảy ngược, một ngọn núi hóa đá. Chúng ta chỉ có ba người, làm sao có thể chạy đua với tốc độ hủy diệt của hắn?”
Tạ Trần nhắm mắt lại một khắc, rồi lại mở ra, ánh mắt giờ đây sâu thẳm như một vực thẳm không đáy, nhưng lại phản chiếu một tia sáng của trí tuệ. “Không phải là ngăn chặn từng điểm một theo cách thông thường, Lăng Nguyệt,” y đáp, giọng điệu mang theo sự suy tư sâu sắc. “Đó là một cái bẫy. Hắn muốn chúng ta chạy theo, muốn chúng ta phí hoài sức lực vào những trận chiến vô nghĩa. Đại Trận Hoán Đổi này không phải là một tập hợp ngẫu nhiên các điểm biến đổi, mà là một cấu trúc phức tạp, một mạng lưới liên kết chặt chẽ. Mỗi ‘điểm phụ’ là một nút thắt, nhưng chúng không độc lập. Chúng phục vụ một mục đích lớn hơn, và tất cả đều hướng về một ‘điểm chính’ nào đó, nơi quy luật gốc rễ của thế giới bị bóp méo.”
Tiểu Cửu, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng nhiên lay động đôi tai, chớp chớp mắt. “Hay chúng ta đi tìm những tông môn bị hại, có lẽ họ sẽ tin lời tỷ tỷ?” Nàng nói, giọng trong trẻo và ngây thơ, nhưng lại chạm đến một điểm cốt yếu. Nàng không hiểu về Đại Trận, nhưng nàng hiểu về nỗi đau và sự mất mát.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt và thoáng qua, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. “Đó là một ý hay, Tiểu Cửu,” y nói. “Nhưng chúng ta không chỉ tìm kiếm đồng minh. Chúng ta tìm kiếm những người hiểu được cái giá của sự ‘vô nghĩa’ này, những người sẵn sàng từ bỏ những chấp niệm cũ kỹ về tu luyện và sức mạnh, để cùng nhau bảo vệ những giá trị cơ bản nhất của nhân gian.”
Y đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên áo. Tạ Trần bước đến gần một tảng đá phẳng, dùng một cành cây nhỏ vẽ xuống đất những đường nét đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự phức tạp của một chiến lược tinh vi. “Đại Trận Hoán Đổi của Ma Chủ, theo như ta suy luận, là một tấm mạng lưới khổng lồ. Hắn không cần phải ‘vá trời’ như các tông môn đang cố gắng, hắn muốn ‘xé trời’ rồi ‘dệt’ lại theo ý mình. Mỗi ‘điểm phụ’ là một sợi tơ mà hắn đang kéo căng, bóp méo. Việc vô hiệu hóa các điểm phụ có thể làm suy yếu toàn bộ trận pháp, nhưng cần sự hợp tác và một chiến lược không theo lối mòn. Chúng ta không thể dùng sức mạnh để đối chọi với hắn. Chúng ta phải dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu về bản chất của quy luật để phá giải hắn từ bên trong.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử cúi xuống nhìn những đường nét mà Tạ Trần vẽ trên đất, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng chi tiết. Nàng, với kiến thức sâu rộng về trận pháp và tiên thuật, bắt đầu nhận ra sự tinh diệu trong suy luận của Tạ Trần. Đó không phải là những pháp trận phức tạp mà tu sĩ thường dùng, mà là một sự phân tích về bản chất của sự tồn tại, về mối liên hệ giữa các quy luật. Tạ Trần không chỉ nhìn thấy những gì hiện hữu, y nhìn thấy những gì ẩn sâu bên dưới, những sợi dây nhân quả vô hình kết nối mọi sự vật, hiện tượng.
“Nếu chúng ta có thể tìm ra quy luật biến đổi tại mỗi điểm phụ,” Lăng Nguyệt lẩm bẩm, “và tìm cách đảo ngược hoặc vô hiệu hóa chúng, thì quả thực có thể làm lung lay toàn bộ trận pháp.”
Tạ Trần gật đầu. “Chính xác. Nó giống như việc gỡ từng sợi tơ ra khỏi một tấm vải vậy. Không cần dùng dao, chỉ cần kiên nhẫn và đúng phương pháp. Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần nhiều hơn những gì chúng ta đang có. Chúng ta cần những người đã bị Ma Chủ làm hại, những người đã mất đi tất cả, nhưng vẫn còn đủ sự minh mẫn để nhìn thấy con đường mới, không phải là con đường tu tiên truyền thống, mà là con đường bảo vệ ‘nhân gian’ theo cách của một ‘phàm nhân’.”
Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không gian tĩnh lặng của khu rừng, mang theo một sự quyết đoán mà ngay cả Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng phải kính phục. Y, một phàm nhân không có tu vi, không có pháp bảo, nhưng lại có một thứ mà ngay cả những tu sĩ mạnh nhất cũng không có: một tầm nhìn thấu đáo về bản chất của thế giới, và một ý chí kiên định bảo vệ những giá trị cơ bản nhất của con người.
Khi Tạ Trần đang đăm chiêu, bỗng nhiên, Lăng Nguyệt Tiên Tử chợt nhíu mày, đôi mắt phượng sắc bén quét qua những lùm cây rậm rạp phía xa. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo không khí trở nên căng thẳng hơn, một sự thay đổi tinh tế mà chỉ những tu sĩ có tu vi cao mới có thể cảm nhận được. Tiếng chim hót líu lo bỗng ngưng bặt, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc một cách bất thường, như có thứ gì đó đang len lỏi qua.
Tiểu Cửu cũng đứng bật dậy, đôi tai cáo vểnh cao hơn, mũi hít hà không khí. “Có người!” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự cảnh giác.
Tạ Trần không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn về phía Lăng Nguyệt đang hướng tới. Y không có cảm giác linh khí hay pháp lực mạnh mẽ như tu sĩ, nhưng “Nhân Quả Chi Nhãn” của y lại cho y một sự nhạy cảm khác, một linh cảm mơ hồ về sự thay đổi trong dòng chảy vận mệnh, một điều gì đó sắp xảy ra.
Từ trong tán lá rậm rạp, ba bóng người hiện ra, dáng vẻ mệt mỏi, quần áo dính bụi bặm và có dấu hiệu chiến đấu. Đó là Trưởng Lão Thanh Vân, Đạo Sĩ Lạc Hà và Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, ba cái tên mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã từng nhắc đến trong những cuộc hội đàm trước đây, đại diện cho một vài tông môn nhỏ đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi Ma Chủ Cửu U.
Trưởng Lão Thanh Vân là người đi đầu, dáng người gầy gò, râu tóc bạc phơ rối bời, chiếc đạo bào cũ kỹ của tông môn đã sờn rách, dính đầy bùn đất và vài vết cháy xém. Đôi mắt y lộ rõ sự mệt mỏi, bất lực nhưng vẫn còn vương vấn chút kiêu hãnh của một tu sĩ từng có địa vị. Bước chân y nặng nề, dường như mỗi bước đi đều phải gắng gượng lắm mới có thể nhấc lên.
Theo sau y là Đạo Sĩ Lạc Hà, trạc tuổi trung niên, khuôn mặt khắc khổ, y phục màu xám tro cũng nhuốm màu phong trần. Thần thái y trầm ổn hơn so với Trưởng Lão Thanh Vân, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, sự do dự và cả một nỗi sợ hãi cố gắng che giấu. Y liên tục đưa mắt nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm một mối nguy hiểm tiềm ẩn.
Người cuối cùng là Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, còn khá trẻ, gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt đỏ hoe vì mất mát. Chiếc y phục tu sĩ của nàng có vài vết rách lớn, dính bùn đất khô cứng, cho thấy nàng đã phải trải qua một hành trình khốn khổ, đầy rẫy hiểm nguy. Nàng đi chậm rãi, gần như dựa vào Đạo Sĩ Lạc Hà để giữ thăng bằng, mỗi hơi thở đều như một tiếng nấc nghẹn ngào. Mùi mệt mỏi và bụi bặm từ họ tỏa ra, hòa lẫn với mùi đất ẩm và lá cây của khu rừng, tạo nên một cảm giác nặng nề, u ám.
Khi nhìn thấy Tạ Trần, Trưởng Lão Thanh Vân khựng lại, đôi mắt già nua ánh lên vẻ hoài nghi sâu sắc. Y liếc nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang đứng chắn trước Tạ Trần như một bức tường vững chắc.
“Vị này… chính là Tạ Trần mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nhắc đến sao?” Trưởng Lão Thanh Vân cất lời, giọng y khàn đục vì mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được chút ngạo nghễ của một người tu đạo. “Một phàm nhân?” Giọng điệu của y rõ ràng chứa đựng sự khinh thường và thất vọng không che giấu. Họ đã vượt qua bao hiểm nguy, trải qua bao đau khổ, để rồi tìm đến một người được cho là “cứu tinh” lại chỉ là một thư sinh gầy gò, không chút linh khí?
Nữ Tu Sĩ Bích Thủy không để ý đến sự nghi ngờ của Trưởng Lão Thanh Vân. Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt tuyệt vọng, gần như cầu xin. “Chúng tôi… chúng tôi đã mất tất cả,” nàng thều thào, giọng run rẩy, như một linh hồn lạc lối. “Tông môn của chúng tôi đã bị san bằng, đệ tử… họ bị hóa điên, hoặc biến thành những thứ quái dị… Xin hãy cứu lấy chúng sinh! Xin hãy cứu lấy những gì còn sót lại của nhân gian!” Nước mắt nàng trào ra, lăn dài trên gò má nhợt nhạt, những giọt lệ nóng hổi như đốt cháy linh hồn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên một bước, thân hình thanh thoát nhưng lại toát ra một sự uy nghiêm không thể lay chuyển. Nàng nhìn thẳng vào Trưởng Lão Thanh Vân, đôi mắt phượng sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can y. “Trưởng Lão Thanh Vân, Đạo Sĩ Lạc Hà, Bích Thủy tiên tử,” nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng không cho phép phản bác. “Những gì các vị đã trải qua, ta đã thấy. Nhưng sự nghi ngờ của các vị, ta không muốn nghe lúc này. Đây chính là Tạ Trần, người mà ta đã đặt tất cả niềm tin. Hắn không phải là tu sĩ, không có linh khí, nhưng trí tuệ của hắn, sự thấu hiểu nhân quả của hắn, còn đáng giá hơn vạn pháp bảo hay linh đơn. Hãy giữ thái độ tôn trọng.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ mệt mỏi và kiệt quệ của họ. “Ta đã cảnh báo các vị tại Thiên Đỉnh Cung, nhưng lúc đó, các vị không tin. Giờ đây, Ma Chủ Cửu U đã thực sự kích hoạt Đại Trận Hoán Đổi, và sự hủy diệt đã lan đến tận cửa các tông môn nhỏ bé của các vị. Các vị đến đây, không phải vì Lăng Nguyệt này, mà vì nỗi tuyệt vọng đã đẩy các vị đến bước đường cùng. Vậy thì, hãy gạt bỏ những thành kiến cũ kỹ của tu sĩ, và lắng nghe. Bởi vì, nếu không, cái giá phải trả sẽ là sự diệt vong hoàn toàn.”
Lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử sắc bén như dao, cắt đứt mọi lời lẽ phản bác trên môi Trưởng Lão Thanh Vân. Y cúi đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Tạ Trần. Sự kiêu hãnh của một tu sĩ vẫn còn đó, nhưng nỗi tuyệt vọng và nỗi sợ hãi trước sự hủy diệt lại lớn hơn tất cả. Họ đã thử mọi cách, đã dùng mọi loại pháp thuật, đã cầu viện các tông môn lớn hơn, nhưng tất cả đều vô ích. Ma Chủ Cửu U quá mạnh, Đại Trận Hoán Đổi của hắn quá khó lường. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng, dù tia hy vọng ấy có vẻ mong manh đến đâu, và dù nó đến từ một phàm nhân.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt y lướt qua từng người, không phán xét, không biểu lộ cảm xúc. “Nhân Quả Chi Nhãn” của y không chỉ nhìn thấy những gì hiện hữu, mà còn thấu hiểu những dòng chảy cảm xúc, những chấp niệm sâu xa trong lòng mỗi người. Y nhìn thấy sự tự phụ bị tổn thương của Trưởng Lão Thanh Vân, sự lo lắng đến cực độ của Đạo Sĩ Lạc Hà, và nỗi đau xé lòng, sự tuyệt vọng đến tận cùng của Nữ Tu Sĩ Bích Thủy. Y không cần họ phải tin y ngay lập tức, y chỉ cần họ lắng nghe, bởi vì y biết, nỗi đau và sự mất mát đã mở ra một cánh cửa trong tâm hồn họ, một cánh cửa mà những giáo điều tu luyện cũ kỹ không còn có thể phong tỏa.
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng dịu nhẹ vẫn len lỏi qua tán lá, nhưng không khí xung quanh lửa trại lại đặc quánh sự căng thẳng, hy vọng và tuyệt vọng đan xen. Các tu sĩ nhỏ, với dáng vẻ kiệt quệ và tinh thần hoảng loạn, bắt đầu kể lại những gì họ đã chứng kiến.
Trưởng Lão Thanh Vân là người đầu tiên lên tiếng, giọng y khàn đặc vì mệt mỏi và nỗi sợ hãi. “Tông môn Thanh Vân của chúng ta… đã tồn tại hơn ngàn năm. Chúng ta không lớn mạnh, nhưng cũng có chút tiếng tăm. Thế mà, chỉ trong một đêm, mọi thứ đều biến mất. Đất đai dưới chân biến thành cát lún, dòng suối linh thiêng chảy ngược dòng, mang theo bùn đen và độc khí. Những ngọn núi đá vôi bỗng chốc hóa thành những khối thịt nhầy nhụa, còn cây cối thì sống dậy, tấn công đệ tử của chúng ta.” Y nghẹn lời, ánh mắt thất thần nhìn về phía xa, nơi có lẽ là hướng của tông môn đã mất. “Những đệ tử không chết dưới nanh vuốt của quái vật cây cối, lại bị linh khí biến chất làm cho ‘mất người’, hóa điên dại, tự sát hoặc tấn công lẫn nhau. Ta… ta đã tận mắt chứng kiến những người thân thiết nhất của mình biến thành những cái vỏ rỗng tuếch, hoặc những con quái vật đáng sợ. Đó không phải là sự hủy diệt thông thường, mà là sự bóp méo, sự biến chất của vạn vật.”
Đạo Sĩ Lạc Hà tiếp lời, giọng y trầm ổn hơn, nhưng lại mang một sự chua chát rõ rệt. “Tông môn Lạc Hà của chúng ta cũng không khá hơn. Chúng tôi đã cố gắng dùng pháp trận, dùng linh lực để ch��ng lại sự biến đổi, nhưng vô ích. Linh khí của chúng tôi, khi tiếp xúc với những vùng đất bị ảnh hưởng, cũng bị nhiễm bẩn, bị xoay ngược, khiến cho pháp thuật trở nên vô hiệu, thậm chí còn phản phệ. Có những đệ tử vì cố gắng chống cự mà gánh chịu phản phệ, linh lực cuồng bạo trong cơ thể khiến họ phát điên, rồi tan biến như tro bụi. Chúng tôi không thể hiểu được, không thể chống lại được. Đây không phải là ma đạo, đây là một thứ gì đó vượt xa mọi hiểu biết của chúng tôi.” Y lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực.
Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, với ánh mắt đỏ hoe, khẽ nức nở kể lại câu chuyện của mình. “Tông môn Bích Thủy vốn gần gũi với tự nhiên, chúng tôi tu luyện dựa vào sức mạnh của nước. Nhưng khi Ma Chủ kích hoạt trận pháp, những hồ nước trong lành của chúng tôi biến thành những vũng bùn độc hại, những dòng thác tinh khiết lại phun ra lửa. Các sư tỷ, sư huynh của ta, những người đã tu luyện hàng trăm năm, khi cố gắng điều hòa linh khí thủy hệ, lại bị chính linh lực của mình phản phệ, cơ thể tan rã thành nước r���i bốc hơi ngay trước mắt ta. Ta là người duy nhất sống sót, vì ta đã chạy trốn khi mọi thứ mới bắt đầu biến đổi. Ta đã chạy, chạy không ngừng nghỉ, mang theo nỗi sợ hãi và nỗi đau mất mát…” Nàng lại bật khóc, không thể nói thêm lời nào.
Tạ Trần lắng nghe trầm tĩnh, không một chút biểu cảm. Đôi mắt “Nhân Quả Chi Nhãn” của y không ngừng hoạt động, không phải để tìm kiếm những vết tích ma khí hay linh lực, mà để thấu hiểu nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và động cơ sâu xa của họ. Y nhìn thấy sự chấp niệm của Trưởng Lão Thanh Vân vào sự tồn tại của tông môn, sự cầu toàn của Đạo Sĩ Lạc Hà vào những quy tắc tu luyện, và nỗi đau thuần túy, chân thật của Nữ Tu Sĩ Bích Thủy trước sự mất mát. Y hiểu rằng, những người này đã bị phá vỡ hoàn toàn niềm tin vào con đường tu luyện truyền thống, và chính sự phá vỡ đó đã tạo ra một khoảng trống, một cơ hội để họ tiếp nhận một con đường khác. Y không tranh cãi, chỉ chờ đợi họ nói hết, chờ đợi nỗi tuyệt vọng của họ đạt đến đỉnh điểm.
Sau khi họ k��t thúc câu chuyện, một sự im lặng nặng nề bao trùm. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua lá, như một lời than vãn cho những mất mát không thể bù đắp.
Cuối cùng, Trưởng Lão Thanh Vân không kìm được nữa, nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng y pha lẫn sự thách thức và tuyệt vọng. “Ngươi chỉ là phàm nhân, Tạ Trần! Ngươi không có linh khí, không có pháp bảo. Ngươi không tu luyện, không hiểu được sức mạnh của tu sĩ, cũng không hiểu được sự khủng khiếp của Ma Chủ Cửu U. Làm sao ngươi có thể đối phó với hắn? Ngươi có gì để chống lại hắn, ngoài những lời nói suông và một chút trí tuệ phàm tục?”
Tạ Trần vẫn thản nhiên, ánh mắt không chút dao động. Y không hề bị kích động bởi sự hoài nghi hay lời lẽ xúc phạm. Y hiểu rằng đó là biểu hiện của nỗi sợ hãi và sự bất lực. “Ta không có linh khí, không có pháp bảo. Ta cũng không tu luyện, bởi vì con đường tu luyện mà các vị đang theo đuổi, đến cuối cùng lại dẫn đến sự ‘mất người’, đánh mất chính bản chất con người mình. Nhưng ta hiểu quy luật của thế gian này, và ta hiểu Ma Chủ đang làm gì. Hắn không chỉ muốn hủy diệt một cách đơn thuần. Hắn muốn thay đổi bản chất của nó, biến nó thành một thứ phi tự nhiên, một thứ vô nghĩa. Và đó chính là điểm yếu của hắn.”
Trưởng Lão Thanh Vân và Đạo Sĩ Lạc Hà nhìn nhau, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Điểm yếu?"
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y sáng lên một cách kỳ lạ, như thể y đang nhìn thấy một bản đồ vô hình. “Đại Trận Hoán Đổi của Ma Chủ được tạo thành từ vô số ‘điểm phụ’. Mỗi điểm phụ là một nút thắt làm biến đổi quy luật cục bộ. Các vị đã thấy đấy, dòng sông chảy ngược, cây cối hóa đá, linh khí biến chất. Đó không phải là những sự kiện ngẫu nhiên, mà là những sự thay đổi có quy luật, dù là quy luật méo mó. Ma Chủ, hắn muốn ‘tái tạo’ thế giới theo ý hắn, nhưng hắn không phải là Thiên Đạo. Sự ‘tái tạo’ của hắn là một sự cưỡng ép, một sự bóp méo, và chính sự bóp méo đó tạo ra những khe hở, những lỗ hổng trong trận pháp của hắn.”
Y quay lại tảng đá phẳng, nơi y đã phác thảo những đường nét đơn giản trước đó. “Hãy tưởng tượng Đại Trận Hoán Đổi như một tấm lưới khổng lồ bao trùm nhân gian. Mỗi ‘điểm phụ’ là một nút thắt trên tấm lưới ấy. Nếu ta có thể tìm ra quy luật biến đổi tại mỗi nút thắt, và vô hiệu hóa từng nút thắt, ta có thể làm suy yếu toàn bộ trận pháp. Nó giống như việc gỡ từng sợi tơ ra khỏi một tấm vải vậy, không cần dùng dao để cắt đứt, chỉ cần kiên nhẫn và đúng phương pháp để gỡ rối từng chút một. Chúng ta không cần dùng sức mạnh đối chọi với sức mạnh của Ma Chủ, mà chúng ta sẽ dùng sự thấu hiểu quy luật để tháo gỡ những quy tắc méo mó của hắn.”
Đạo Sĩ Lạc Hà, người nãy giờ vẫn giữ vẻ do dự, ánh mắt bắt đầu lóe lên một tia sáng. “Vậy kế hoạch của ngươi là gì? Chúng ta đã thử mọi cách, nhưng sức mạnh của Ma Chủ quá lớn, và những biến đổi quy luật quá khó lường.” Y đã từng là một chuyên gia về trận pháp trong tông môn mình, nhưng ngay cả những pháp trận tinh vi nhất của y cũng không thể chống lại sự biến đổi của Đại Trận Hoán Đổi.
Tạ Trần nhìn thẳng vào Đạo Sĩ Lạc Hà, đôi mắt y như có thể nhìn thấu tâm can y. “Kế hoạch là tìm kiếm, phân tích và hóa giải. Chúng ta sẽ tìm kiếm các ‘điểm phụ’ khác, dùng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của ta để thấu hiểu bản chất của sự biến đổi tại đó. Ta sẽ nhìn thấy những sợi dây nhân quả bị bóp méo, những quy luật bị đảo ngược, và tìm cách gỡ bỏ chúng. Đây không phải là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của trí tuệ, của sự thấu hiểu bản chất của vạn vật.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến, bổ sung thêm cho lời Tạ Trần. Nàng hiểu rằng, những điều Tạ Trần nói quá cao siêu và trừu tượng đối với những tu sĩ đã quen với việc dùng sức mạnh. “Tạ Trần đã chứng minh điều này. Ở Thôn Vân Sơn, hắn đã nhìn thấu bản chất của sự ‘đổi thay trật tự’ mà Ma Chủ tạo ra. Nơi đó, sông chảy ngược, cây cối héo úa, và sự sống bị tước đoạt ý nghĩa. Tạ Trần không chỉ nhìn thấy sự hủy diệt, hắn nhìn thấy sự ‘vô nghĩa’ mà Ma Chủ muốn gieo rắc. Và chính sự ‘vô nghĩa’ đó là điểm yếu của hắn. Hắn muốn thay đổi bản chất của thế giới, nhưng hắn không hiểu được giá trị thực sự của sự tồn tại, của một ‘cuộc đời bình thường’.”
Nữ Tu Sĩ Bích Thủy, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng ngước mắt lên nhìn Tạ Trần. Ánh mắt nàng vẫn còn đỏ hoe, nhưng đã có thêm một tia hy vọng mong manh. Nàng không hiểu hết những khái niệm phức tạp mà Tạ Trần và Lăng Nguyệt nói, nhưng nàng hiểu nỗi đau của sự ‘vô nghĩa’, nỗi đau của việc mất đi tất cả những gì mình trân quý. Nàng cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Tạ Trần, một sự chân thành không hề có trong những lời hứa hão huyền của các tu sĩ lớn mạnh.
Trưởng Lão Thanh Vân và Đạo Sĩ Lạc Hà vẫn còn e dè, nhưng ánh mắt của họ đã từ hoài nghi chuyển sang một sự chú ý đầy thận trọng, và cuối cùng là một tia hy vọng yếu ớt. Họ đã mất tất cả, đã thử mọi cách, và giờ đây, trước một phàm nhân không tu vi nhưng lại đưa ra một lý giải hoàn toàn khác, một con đường hoàn toàn mới, họ không còn gì để mất nữa.
“Nhưng… nếu chúng ta theo ngươi, Tạ Trần,” Đạo Sĩ Lạc Hà nói, giọng y vẫn còn do dự, “chúng ta sẽ đối mặt với nguy hiểm gì? Và liệu chúng ta có thực sự thành công?”
Tạ Trần nhìn họ, ánh mắt y trầm tĩnh như mặt hồ sâu, nhưng lại ẩn chứa một ý chí thép. “Nguy hiểm là điều không thể tránh khỏi. Ma Chủ Cửu U không phải là một đối thủ dễ dàng. Hắn là một thế lực muốn định hình lại cả thế giới này. Nhưng nếu chúng ta không làm gì, sự hủy diệt sẽ đến với tất cả. Về phần thành công hay không, ta không thể hứa trước. Ta không phải là Thiên Đạo, không thể định đoạt số mệnh. Nhưng ta có thể hứa một điều: ta sẽ dùng hết trí tuệ và sự thấu hiểu của mình để tìm kiếm con đường. Và ta sẽ không bao giờ chấp nhận một thế giới mà ở đó, con người bị tước đoạt nhân tính, nơi vạn vật bị bóp méo, nơi mọi ý nghĩa đều trở thành hư vô.”
Y quay lại nhìn về phía hoàng hôn đang dần chìm xuống sau rặng cây, nhuộm đỏ cả một góc trời. “Cuộc chiến này không phải là vì quyền lực hay địa vị, mà là vì quyền được ‘sống một đời bình thường’, vì quyền được giữ trọn ‘nhân tính’ của mình. Các vị đã mất mát quá nhiều, đã chứng kiến quá nhiều điều phi lý. Nếu các vị còn một chút hy vọng vào ý nghĩa của sự tồn tại, nếu các vị không muốn trở thành những cái bóng rỗng tuếch trong một thế giới bị bóp méo bởi Ma Chủ, thì hãy đi cùng ta.”
Những lời nói của Tạ Trần không phải là lời hứa suông về sức mạnh hay bất tử, mà là một lời tuyên thệ về giá trị của sự sống, về ý nghĩa của sự tồn tại, điều mà không một tu sĩ nào từng nói với họ. Nó chạm đến sâu thẳm trái tim của những kẻ đã mất đi tất cả, những kẻ đã bị nỗi tuyệt vọng và sự vô nghĩa nuốt chửng.
Trưởng Lão Thanh Vân hít một hơi thật sâu, đôi mắt già nua cuối cùng cũng hiện lên một tia quyết tâm. Y đã mất tông môn, mất đệ tử, mất cả niềm tin vào con đường tu luyện. Giờ đây, y chỉ còn lại một mình, và cái lời hứa về một cuộc sống bình thường, về việc giữ lại ý nghĩa của sự tồn tại, lại trở nên hấp dẫn hơn bất kỳ lời hứa nào về trường sinh bất tử.
“Được!” Trưởng Lão Thanh Vân nói, giọng y vang lên mạnh mẽ hơn một chút. “Chúng ta… chúng ta sẽ đi cùng ngươi, Tạ Trần. Dù ngươi là phàm nhân hay tiên nhân, chúng ta đã không còn gì để mất. Hy vọng mong manh này, chúng ta sẽ nắm lấy.”
Đạo Sĩ Lạc Hà gật đầu, vẻ mặt khắc khổ của y giờ đây đã pha thêm chút kiên định. Nữ Tu Sĩ Bích Thủy không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoảng loạn, thay vào đó là một sự bình tĩnh lạ lùng, như thể nàng đã tìm thấy một bến đỗ trong cơn bão.
Liên minh mới đã được hình thành, một liên minh yếu ớt và đầy mâu thuẫn giữa một phàm nhân không tu vi, một hồ ly tinh lanh lợi, một tiên tử uy nghiêm, và ba tu sĩ từ những tông môn nhỏ đã bị tàn phá. Đây không phải là một liên minh quyền lực, mà là một khối tập hợp của những mảnh vỡ, những linh hồn đã bị tổn thương, nhưng vẫn còn đủ sự kiên cường để chống lại sự vô nghĩa mà Ma Chủ Cửu U muốn áp đặt. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy thử thách, và sự chấp nhận miễn cưỡng này c�� thể sẽ bị thử thách khi họ phải đối mặt với những phương pháp phi truyền thống của Tạ Trần hoặc khi đối mặt với nguy hiểm thực sự. Nhưng ít nhất, giờ đây, họ đã có một hướng đi, một tia sáng yếu ớt trong màn đêm của sự hỗn loạn. Thiên Đạo vẫn đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, và Ma Chủ Cửu U có thể có mục đích sâu xa hơn là chỉ phá hủy. Nhưng Tạ Trần và liên minh của y, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.