Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 310: Dòng Sông Nghịch Lưu: Cái Giá Của Trật Tự Mới

Sự thật trần trụi về những cành cây gai góc vặn vẹo như quỷ trảo, về luồng linh khí biến chất thành độc tố, vẫn còn ám ảnh trong tâm trí Tạ Trần. Y biết rằng, những gì họ vừa chứng kiến tại Rừng Thanh Phong chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh hủy diệt mà Ma Chủ Cửu U đang vẽ ra. Sau khi phá hủy tạm thời những cành cây tấn công, họ đã nhanh chóng rời khỏi khu rừng dị biến, để lại phía sau một không gian nơi sự sống đang bị cưỡng ép biến chất.

Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu tiếp tục cuộc hành trình, hướng về Thôn Vân Sơn, một địa điểm khác được Tạ Trần suy luận là một trong những “điểm phụ” của Đại Trận Hoán Đổi. Ánh bình minh le lói trên những ngọn đồi thoai thoải, nhuộm vàng đỉnh cây, nhưng không mang theo chút hơi ấm hay hy vọng nào. Con đường mòn dẫn vào thôn dần trở nên vắng vẻ, heo hút. Tiếng gió thổi qua những bụi cây dại ven đường không còn là âm thanh của tự nhiên, mà mang theo một sự rít gào, u uất khó tả, như tiếng thở dài của mặt đất. Mùi bụi đất khô cằn hòa lẫn với một mùi hoang dã, thối rữa rất nhẹ, len lỏi trong không khí, báo hiệu một điều chẳng lành.

Càng gần làng, không khí càng trở nên nặng nề, u ám một cách khó tả. Những hàng cây hai bên đường, vốn dĩ phải xanh tươi mơn mởn trong buổi sớm, nay lại có những dấu hiệu khô héo lạ thường. Lá cây úa vàng, xoắn lại, không còn chút nhựa sống. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, nuốt chửng mọi âm thanh của sự sống. Không tiếng chim hót, không tiếng côn trùng rỉ rả, chỉ có tiếng bước chân của họ và tiếng gió rít qua những cành cây trơ trụi.

Tiểu Cửu rụt rè bám sát Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa. Đôi mắt nàng lay động, lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn phá của ma khí trong Ma Vực, nhưng những gì đang diễn ra ở nhân gian lại mang một sắc thái khác, sâu hiểm và quỷ dị hơn. Nó không chỉ là sự hủy diại, mà là sự bóp méo, cưỡng bức, biến một thế giới quen thuộc thành một cơn ác mộng.

“Dấu hiệu của Đại Trận Hoán Đổi đang ngày càng rõ ràng,” Tạ Trần trầm ngâm nói, ánh mắt y quét qua những thân cây đang dần hóa gỗ mục. Dù thân hình gầy gò, thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng mỗi bước chân của y đều vững chãi, như một cái neo giữa dòng chảy biến loạn của nhân quả. Làn da trắng nhợt của y giờ đây càng nổi bật giữa khung cảnh hoang tàn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi ưu tư khó tả. “Nó không chỉ là phá hủy, mà là bóp méo tự nhiên, thay đổi bản chất vạn vật. Thiên Đạo suy yếu, Ma Chủ lợi dụng, nhưng mục đích của hắn... không chỉ đơn thuần là thế.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước bên cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng vẫn tinh khiết nhưng lại có vẻ lẻ loi giữa khung cảnh u ám. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết của nàng giờ đây cũng không giấu nổi sự kinh ngạc và lo lắng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng thu gọn cảnh vật tiêu điều vào tầm mắt, nhưng trong đó, thay vì sự uy nghiêm thường thấy, lại là một sự mệt mỏi ẩn sâu. “Những báo cáo về dị tượng cũng nhắc đến sự thay đổi của dòng chảy, của sự sống... Chưa bao giờ ta nghĩ nó lại kinh khủng đến mức này.” Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, một cử chỉ vô thức bộc lộ sự bất an. Các trưởng lão tông môn đã từng bác bỏ lời cảnh báo của nàng, coi đó là sự yếu đuối hay mê muội. Giờ đây, đứng trước cảnh tượng này, nàng chỉ cảm thấy một nỗi chua xót. Sự thờ ơ của họ sẽ phải trả giá bằng cả nhân gian.

“Nơi này... có gì đó không ổn,” Tiểu Cửu rụt rè lên tiếng, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhuốm màu sợ hãi. Nàng vẫn thường mặc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, nhưng ở đây, nó lại khiến nàng trông càng yếu ớt và dễ tổn thương. “Cửu cảm thấy khó chịu trong người. Như có thứ gì đó đang siết ch��t tim Cửu vậy.” Nàng dụi mặt vào cánh tay Tạ Trần, đôi tai cáo cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ rủ. Nàng không phải là người ngu ngốc, mà ngược lại, rất nhạy cảm với những biến động của linh khí và ma khí. Sự khó chịu của nàng không chỉ là cảm giác cá nhân, mà là một tín hiệu rõ ràng về sự biến chất của môi trường xung quanh.

Tạ Trần khẽ vỗ về Tiểu Cửu, ánh mắt y vẫn không rời khỏi con đường phía trước. Y biết, sự sợ hãi của Tiểu Cửu là một phản ứng bản năng chân thực nhất đối với sự phi lý đang diễn ra. Đối với một yêu linh sống bằng linh khí và gần gũi với tự nhiên, việc chứng kiến sự bóp méo của vạn vật còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nó là sự phủ nhận bản chất của chính họ.

Họ tiếp tục di chuyển thận trọng, mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng trong sự im lặng đáng sợ. Tạ Trần liên tục quan sát và cảm nhận xung quanh, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào. Y không dùng bất kỳ pháp thuật hay linh lực nào để dò xét, mà hoàn toàn dựa vào khả năng cảm nhận "nhân quả" của mình. Đối với y, những dị biến này không chỉ là sự thay đổi vật lý, mà là sự phá vỡ mối liên kết nhân quả sâu xa giữa vạn vật. Một dòng sông chảy ngược, một cái cây héo úa, không chỉ là hiện tượng, mà là hệ quả của một nguyên nhân tàn bạo, một sự cưỡng ép vô đạo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cảnh giác, thanh kiếm trong tay luôn sẵn sàng ứng phó. Nàng đã từ bỏ lý tưởng tu tiên cũ, từ bỏ con đường "vá trời" mà các tông môn vẫn đeo đuổi. Giờ đây, nàng đứng về phía Tạ Trần, không phải vì muốn tìm kiếm sức mạnh hay thành tựu, mà vì nàng đã nhìn thấy sự "mất người" trong con đường tu tiên truyền thống, và nàng tin rằng chỉ có Tạ Trần, người trân trọng "nhân tính" và "bình thường," mới có thể dẫn lối đi ra khỏi thảm họa này. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn vẻ mặt trầm tĩnh, suy tư của y, và trong lòng dâng lên một cảm giác tin tưởng lạ thường. Y không phải tiên nhân, không mang theo hào quang của bậc giác ngộ, nhưng sự kiên định và sâu sắc của y lại khiến nàng cảm thấy an toàn hơn bất kỳ vị tông chủ nào.

Tiểu Cửu vẫn liên tục nhìn ngó xung quanh, đôi mắt nàng mở to, lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo họ, như thể chính không gian, thời gian và vạn vật ở nơi đây đều đã trở thành một phần của Ma Trận, đang rình rập và chờ đợi thời cơ. Nàng nắm chặt lấy tay Tạ Trần, hơi ấm từ bàn tay thư sinh gầy gò của y là điểm tựa duy nhất của nàng giữa khung cảnh hoang tàn và đầy rẫy bất an này.

Khi họ đặt chân vào Thôn Vân Sơn, cảnh tượng đập vào mắt họ là một sự im lặng chết chóc, còn đáng sợ hơn cả con đường dẫn vào. Làng mạc hoang vắng, không một bóng người hay tiếng động của sự sống. Những mái nhà đổ nát, những bức tường đất loang lổ, những cánh cửa gỗ mục ruỗng bật tung, phơi bày sự trống rỗng bên trong. Mùi đất khô cằn, mùi hôi thối nhẹ từ dòng sông chết và mùi ẩm mốc của sự mục rữa hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nặng nề, khó thở. Tiếng gió rít qua những khe hở của những ngôi nhà đổ nát, qua những cành cây khô, tạo ra một âm thanh ghê rợn, hoàn toàn trái ngược v���i tiếng suối chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo mà một thôn làng miền núi lẽ ra phải có. Bầu không khí tràn ngập sự tuyệt vọng, u uất. Ánh nắng gắt của giữa trưa không thể xua đi sự lạnh lẽo và u ám bao trùm.

Họ tiến đến dòng sông lớn chảy qua làng, nơi vốn là nguồn sống, mạch đất nuôi dưỡng bao thế hệ con người và cây cối. Nhưng giờ đây, cảnh tượng trước mắt khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử phải thốt lên một tiếng kinh hãi.

“Dòng sông... nó chảy ngược!” Giọng nàng như bị bóp nghẹt, đôi mắt phượng mở lớn, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Quả đúng như vậy. Dòng nước lẽ ra phải xuôi về phía hạ nguồn, nay lại cuộn trào, chảy ngược lên thượng nguồn một cách kỳ dị, bất chấp mọi quy luật tự nhiên. Nước sông đục ngầu, không phải màu vàng của phù sa, mà là một màu nâu xám bẩn thỉu. Hàng trăm, hàng ngàn xác cá trắng bụng nổi lềnh bềnh, trôi ngược theo dòng chảy phi lý. Những cụm rong rêu héo úa, bết bát, cũng bị cuốn ngược lên, vướng víu vào bờ đá. Mùi tanh tưởi của xác cá chết, hòa lẫn với mùi bùn lầy thối rữa và mùi ẩm mốc, xộc thẳng vào mũi, khiến Tiểu Cửu phải lấy tay che mũi, gương mặt nàng trắng bệch vì kinh tởm và sợ hãi.

“Ma khí... Nó không chỉ có ma khí, mà còn có thứ gì đó... bóp méo vạn vật,” Tiểu Cửu rùng mình nói, giọng nàng run rẩy. Nàng đã từng sống trong Ma Vực, đã từng đối mặt với ma khí thuần túy, nhưng thứ năng lượng ở đây lại khác. Nó mang theo sự hỗn loạn, sự sai lệch, sự cưỡng bức.

Tạ Trần không nói gì, y chậm rãi bước dọc bờ sông, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết. Y chạm tay vào dòng nước đang chảy ngược, cảm nhận sự lạnh lẽo đến buốt giá và một luồng năng lượng tà dị đang cuộn xoáy bên trong. Y không phải là tu sĩ, không thể dùng linh lực để phân tích, nhưng khả năng cảm nhận nhân quả của y lại cho y một cái nhìn sâu sắc hơn. Đối với Tạ Trần, dòng sông không chỉ là nước, mà là dòng chảy của sinh mệnh, của thời gian, của trật tự. Việc nó chảy ngược không chỉ là một hiện tượng vật lý, mà là sự đảo lộn của mọi quy tắc tồn tại.

“Đây không phải là thiên tai,” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng y trầm lắng nhưng mang một sức nặng ghê gớm. Y chạm tay vào một thân cây khô héo bên bờ sông, lớp vỏ cây nứt nẻ, mục ruỗng dưới đầu ngón tay. “Đây là sự cưỡng bức, sự thay đổi tận gốc rễ của quy luật tự nhiên. Ma Chủ đang tái định nghĩa ‘sự sống’ theo cách của hắn.”

Cánh đồng lúa xanh tốt, trù phú ngày nào, giờ khô cháy thành một mảng đất nâu xám rộng lớn. Những bông lúa đã biến thành những cọng rơm khô giòn, vặn vẹo trong gió, không còn chút hạt nào. Cây cối xung quanh trơ trọi như những bộ xương khô, cành lá xoắn vặn một cách quái dị, như thể chúng đã phải chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng trước khi chết. Thậm chí, một vài cây còn có dấu hiệu bị hóa đá, thân cây xám xịt và nứt nẻ, nhưng lại mọc ra những chồi non màu đen thẫm, như một sự sống biến chất, ghê rợn.

Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu theo sau Tạ Trần, ánh mắt họ đầy vẻ kinh hoàng. Lăng Nguyệt, dù là một tiên tử cao quý, cũng không thể giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối trước cảnh tượng này. Nàng đã từng chứng kiến chiến trường đổ máu, chứng kiến sự tàn phá của yêu ma, nhưng những gì ở đây lại khác. Nó là sự tàn phá của chính bản chất tồn tại, của sự sống và cái chết.

Tạ Trần không ngừng quan sát, y chạm vào cây cối, vào đất đai. Sự khô ráp, lạnh lẽo truyền qua đầu ngón tay y, như chạm vào một vật thể đã chết từ ngàn năm trước. Y nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng nhân quả đang cuộn xoáy trong không gian này. Những sợi nhân quả vốn dĩ phải kết nối mọi sự vật theo một trật tự tự nhiên, giờ đây lại bị đứt đoạn, bị vặn xoắn, bị đảo ngược. Ma Chủ không chỉ hút cạn linh khí, hắn còn bóp méo cả những sợi dây nhân quả, khiến chúng phục vụ cho mục đích của hắn. Hắn không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo, hắn muốn trở thành một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo của sự hỗn loạn và phi lý.

“Cái giá của sự ‘đổi thay trật tự’ này là gì?” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hỏi, giọng nàng khàn đi vì xúc động. Nàng đã từng đấu tranh vì lý tưởng tu tiên, từng tin vào một trật tự cao hơn. Nhưng trật tự mà Ma Chủ đang kiến tạo lại là một sự vô nghĩa, một sự xúc phạm đến mọi giá trị mà nàng từng biết.

“Cái giá là sự tồn tại,” Tạ Trần đáp, đôi mắt y vẫn nhắm nghiền. “Là ý nghĩa của sự sống. Là mọi điều bình thường mà chúng ta trân trọng. Hắn không chỉ muốn biến nhân gian thành ma vực, hắn muốn biến nó thành một vùng đất mà ở đó, mọi định nghĩa về sự sống, cái chết, thiện, ác đều bị đảo lộn. Hắn muốn cướp đi sự tự do lựa chọn, sự tự do để tồn tại theo bản chất của mình.”

Tiểu Cửu vẫn run rẩy, nàng ôm chặt lấy cánh tay Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một chút an ủi giữa khung cảnh kinh hoàng. Nàng không hiểu hết những lời lẽ triết lý sâu xa của Tạ Trần, nhưng nàng cảm nhận được nỗi đau và sự phẫn nộ đang dâng lên trong lòng y. Nàng biết, khi Tạ Trần trở nên trầm tĩnh và suy tư đến thế, đó là lúc y đang đối mặt với một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, một vấn đề có thể định đoạt số phận của cả nhân gian.

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Bầu trời đỏ úa như máu, nhuộm một màu tang tóc lên toàn bộ Thôn Vân Sơn. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt lướt qua những ngôi nhà đổ nát, tạo thành những cái bóng dài ngoằng, vặn vẹo. Mùi tử khí thoang thoảng, mùi đất mục và mùi ẩm mốc càng trở nên rõ rệt hơn trong không khí lạnh lẽo của buổi chiều tà. Bầu không khí tuyệt vọng, u uất bao trùm, tiếng gió rít qua những khe hở của ngôi nhà đổ nát như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt.

Họ tìm kiếm trong ngôi làng hoang tàn, hy vọng tìm thấy một dấu vết, một manh mối, hoặc ít nhất là một người sống sót. Và rồi, trong một căn nhà đổ nát nằm khuất sau những bụi cây khô héo, họ phát hiện một Lão Nông nằm thoi thóp. Ông lão là người cuối cùng còn sót lại của Thôn Vân Sơn, thân thể tiều tụy, gầy gò, da đen sạm vì nắng gió nhưng giờ đây lại tái mét vì bệnh tật và sợ hãi. Đôi tay ông chai sạn, thô ráp, là minh chứng cho bao năm tháng gắn bó với đồng ruộng, nay lại run rẩy, bất lực. Đôi mắt ông đờ đẫn, nhìn vô định vào khoảng không, như thể linh hồn đã lìa kh��i xác từ lâu. Chiếc nón lá cũ kỹ nằm lăn lóc bên cạnh, như một biểu tượng của một cuộc đời bình dị đã bị tước đoạt.

Lão Nông thều thào những lời vô nghĩa, những âm thanh rời rạc, đứt quãng. “Nước... nước chảy ngược... trời phạt... đạo đổi... chúng nó... phá hoại... tất cả...” Ông lão run rẩy, cố gắng vươn cánh tay gầy guộc về phía Tạ Trần, như muốn níu kéo một sợi hy vọng cuối cùng. “Dân làng... họ chạy... nhưng không thoát... bị đất nuốt... cây vồ... nước cuốn ngược... ta... ta thấy hết...” Giọng ông lão yếu ớt dần, tràn ngập sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Ông kể về sự hoảng loạn của dân làng khi dòng sông bắt đầu chảy ngược, khi cây cối héo úa chỉ trong một đêm, khi những quy luật quen thuộc bỗng chốc trở thành ác mộng.

Tạ Trần quỳ xuống bên cạnh ông lão, ánh mắt y tràn ngập nỗi đau. Y khẽ nắm lấy bàn tay chai sạn của Lão Nông, cảm nhận sự lạnh lẽo và sự run rẩy không ngừng. Y không dùng bất kỳ pháp thuật cứu chữa nào, bởi y biết, sinh mạng của ông lão đã cạn kiệt, và sự đau đ���n của ông không phải là bệnh tật thân xác, mà là sự tuyệt vọng của linh hồn. Y chỉ đơn giản là lắng nghe, lắng nghe những lời thều thào cuối cùng của một phàm nhân bị nghiền nát bởi sự biến động của Thiên Đạo và Ma Chủ.

Anh đặt tay lên trán ông lão. Đây không phải là hành động của một tu sĩ thi pháp, mà là một cử chỉ của sự đồng cảm, của một con người. Ngay lập tức, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần tự động kích hoạt. Nó không phải để phân tích ma pháp, hay tìm kiếm nguyên nhân sâu xa của sự biến đổi quy luật. Lần này, nó tập trung vào một thứ khác, thứ mà không một tu sĩ nào có thể nhìn thấy rõ ràng: nỗi khổ đau cùng cực, sự vô vọng và cái chết của một cuộc đời bình dị bị tước đoạt một cách phi lý. Tạ Trần cảm nhận được dòng chảy nhân quả của Lão Nông: từ những năm tháng lao động vất vả trên cánh đồng, những niềm vui đơn sơ bên gia đình, những hy vọng nhỏ nhoi vào một mùa màng bội thu, tất cả đều bị xé nát, bị đảo ngược bởi một thế lực tàn bạo, phi lý. Niềm tin vào "trời" đã bị phá hủy, "đạo" đã bị bóp méo, và tất cả những gì ông lão tin tưởng đều đã sụp đổ.

Khoảnh khắc đó, Tạ Trần nhận ra cái giá khủng khiếp của sự 'đổi thay trật tự' mà Ma Chủ Cửu U đang tạo ra: đó không chỉ là sự mất mát về sinh mạng, về tài sản, mà là sự chấm dứt của mọi ý nghĩa, mọi giá trị nhân sinh, mọi sự 'bình thường' mà anh trân quý. Đó là sự tước đoạt quyền được sống một đời trọn vẹn, được tin vào những quy luật cơ bản của thế giới, được có những niềm vui và nỗi buồn của một phàm nhân. Nỗi đau ấy không phải là nỗi đau của một tu sĩ mất đi linh lực, mà là nỗi đau của một con người chứng kiến sự hủy diệt của chính nhân tính.

Lão Nông cuối cùng cũng trút hơi thở cuối cùng, bàn tay ông buông thõng, đôi mắt vẫn mở to nhìn trần nhà đổ nát, như mang theo nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cho đến giây phút cuối. Tạ Trần vẫn quỳ đó, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của ông lão. Một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ cháy trong lòng y, không phải sự phẫn nộ bộc phát, mà là một ngọn lửa trầm tĩnh, kiên định, được tôi luyện qua nỗi đau và sự thấu hiểu.

“Đây không phải là trật tự mới,” Tạ Trần khẽ nói, giọng y trầm hẳn xuống, nhưng lại mang một sự kiên quyết đến lạnh lùng. Y đứng dậy, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi ánh hoàng hôn đỏ úa như máu đang dần chìm vào bóng tối. “Đây là sự vô nghĩa. Sự hủy diệt này không chỉ lấy đi sinh mạng, mà còn cướp đi cả ý nghĩa của sự tồn tại. Ma Chủ... hắn không chỉ muốn thay đổi, hắn muốn xóa sạch.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu im lặng quan sát, cảm nhận được sự thay đổi lớn trong Tạ Trần. Nỗi đau đã biến thành một sức mạnh, sự tĩnh lặng đã nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần giờ đây không còn vẻ châm biếm thường thấy, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị đến đáng sợ. Mái tóc đen dài của y khẽ lay động trong gió, nhưng ánh mắt y lại không hề xao động.

Tạ Trần quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, giọng y vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, như một lời tuyên thệ trước thế giới đã mục ruỗng. “Hắn sẽ không được phép làm điều đó. Ta sẽ ngăn chặn hắn. Bằng mọi giá.”

Lời nói của y không phải là lời hứa suông, mà là một tuyên bố về ý chí, một lời khẳng định về con đường mà y sẽ đi. Liên minh giữa họ, giờ đây, không còn chỉ là sự hợp tác giữa ba cá thể, mà là một hạt nhân cuối cùng của sự kháng cự, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường giữa màn đêm của sự hỗn loạn. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, nhưng lại là người duy nhất nhìn thấu cái giá của quyền năng và cái giá của sự "đổi thay trật tự" phi lý này. Y sẽ không chấp nhận một thế giới nơi con người bị tước đoạt nhân tính, nơi vạn vật bị bóp méo, nơi mọi ý nghĩa đều trở thành hư vô. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã không còn là những âm mưu ẩn mình hay những tranh giành quyền lực, mà là một cuộc đối đầu trực diện với bản chất của sự tồn tại, với chính khái niệm về một "cuộc đời bình thường."

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free