Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 309: Hồi Ứng Từ Vực Sâu: Điểm Phụ Biến Đổi

Gió rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh khô khốc và mùi đất nồng của Bãi Hoang Yêu Linh. Dưới ánh bình minh nhợt nhạt đang cố gắng xua đi màn đêm u ám, những bụi cây khô héo và đá tảng nứt nẻ hiện ra như những vết sẹo của thời gian, khắc sâu lên mặt đất. Tiếng côn trùng đêm vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với những âm thanh lạ lẫm từ các yêu thú ẩn mình trong bóng tối, tạo nên một bản giao hưởng hoang tàn và đầy nguy hiểm. Yêu khí thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của những thế lực không thể lường trước. Cả vùng đất này mang một vẻ cô độc, bị lãng quên, nhưng ẩn chứa bên trong lại là một sức sống mãnh liệt đến kỳ lạ.

Trong hang đá nơi Tạ Trần và Tiểu Cửu đang ẩn mình, không khí vẫn còn đọng lại sự căng thẳng sau cuộc chạm trán với Vô Ảnh Sát Thủ. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, khoác lên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi tĩnh lặng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư miên man. Y vẫn còn chìm đắm trong dòng suy nghĩ về bản chất của Thiên Đạo, về những lỗ hổng trong nhân quả mà y vừa nhìn thấu, và về cái giá của sự tồn tại trong một thế giới đang dần mục ruỗng. Lời tuyên bố đoạn tuyệt của Lăng Nguyệt Tiên Tử ở Thiên Đỉnh Cung, mà y đã cảm nhận được qua sự chấn động của nhân quả, càng khắc sâu thêm gánh nặng trách nhiệm lên đôi vai y.

Y đã từng khao khát một đời bình thường, an yên bên cuốn sách và chén trà. Nhưng giờ đây, khái niệm "bình thường" đã trở thành một thứ xa xỉ, một giấc mộng hão huyền. Mọi hành động, mọi suy nghĩ của y đều có thể lay chuyển càn khôn, định đoạt vận mệnh thế giới. Y là "điểm neo nhân quả", là biến số mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ, là niềm hy vọng của phàm nhân, và giờ đây, là người duy nhất mà một vị tiên tử kiêu ngạo dám từ bỏ tất cả để tìm đến. Một nụ cười mỉm đầy châm biếm nhưng cũng không kém phần quyết tâm hiện lên trên môi Tạ Trần. Y s��� không bao giờ "mất người", sẽ không bao giờ đánh mất nhân tính của mình, bởi đó chính là con đường duy nhất để phá cục, để kiến tạo một kỷ nguyên mới.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, rúc sâu hơn vào lòng Tạ Trần. Nàng cảm nhận được sự bất an trong lòng y, cũng như luồng khí tức đặc biệt đang lan tỏa khắp nhân gian – luồng khí lạnh lẽo nhưng kiên cường của Lăng Nguyệt. Nàng ngước đôi mắt tròn xoe, trong veo nhìn Tạ Trần, giọng nói mang theo sự lo lắng và tò mò: “Tạ Trần, người vừa mới khiến thế giới rung chuyển đó... nàng ấy sẽ tìm đến chúng ta sao?” Nàng không thể không cảm thấy một chút ghen tị với sự chú ý mà Tạ Trần dành cho biến cố này, nhưng sâu thẳm hơn là nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra.

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu Cửu, ánh mắt vẫn hướng về phía cửa hang, nơi ánh sáng ban mai đang dần rọi rọi vào. “Sự xuất hiện của nàng ấy là một biến số lớn, Tiểu Cửu. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng bỏ qua.” Y vừa dứt lời, một bóng bạch y thanh thoát đã hiện ra trước cửa hang, l��n gió buổi sớm mơn man tà áo trắng tinh khôi. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng sắc bén lại ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, pha lẫn một tia hy vọng mong manh. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Nàng vẫn là tiên tử cao quý, nhưng khí chất đã không còn vẻ xa cách của người tu tiên thuần túy, mà thay vào đó là sự kiên định, quyết đoán của một người vừa đưa ra một quyết định long trời lở đất.

Nàng bước vào hang, không khí lạnh lẽo từ bên ngoài dường như theo bước chân nàng mà tràn vào, khiến Tiểu Cửu khẽ rùng mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng: “Tạ công tử, ta đã từ bỏ con đường cũ. Giờ đây, ta chỉ tin vào những gì mắt thấy và trái tim mách bảo.” Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tiểu Cửu, rồi lại dừng trên Tạ Trần. “Lời của ngươi, về sự ‘mất người’ của tiên đạo, về sự mục ruỗng của Thiên Đạo, đã mở mắt cho ta. Ta biết, hành động của ta t���i Thiên Đỉnh Cung đã khiến các tông môn rúng động, khiến Bạch Vô Thường căm ghét. Nhưng ta không hối hận.”

Tạ Trần gật đầu nhẹ, không ngạc nhiên. Y đã dự liệu được điều này. “Sự xuất hiện của ngươi là một biến số lớn. Thiên Đạo sẽ không bỏ qua. Ngươi đã trở thành một mục tiêu không kém gì ta.”

Tiểu Cửu nghe vậy, bỗng thốt lên, nửa đùa nửa thật, nhưng cũng đầy sự quan tâm: “Ngươi đúng là đồ ngốc! Bỏ cả tiên đồ để đi theo phàm nhân này sao? Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!” Nàng rúc sâu hơn vào Tạ Trần, như muốn khẳng định chủ quyền, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự lo lắng cho Lăng Nguyệt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cười nhạt, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang theo chút cay đắng. “Tiểu cô nương nói đúng, có lẽ ta là đồ ngốc. Nhưng, ta đã nhìn thấy sự thật. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn ‘viết lại’ thế giới này. Và Thiên Đạo, vì sự sống còn của chính mình, lại đang dung túng cho sự hỗn loạn đó, thậm chí còn muốn lợi dụng nó để củng cố quyền uy.” Nàng kể lại chi tiết về hội nghị ở Thiên Đỉnh Cung, về những lời cáo buộc và sự cô lập mà nàng phải đối mặt. Giọng nàng tuy bình tĩnh, nhưng Tạ Trần vẫn nhận ra sự mệt mỏi ẩn sâu trong từng lời. “Nguyệt Quang Trâm ta đã đặt lại trên bàn đá, tượng trưng cho sự đoạn tuyệt. Giờ đây, ta không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của Thiên Đỉnh Cung nữa. Ta chỉ là một người đang tìm kiếm chân tướng.”

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt y vẫn giữ vẻ suy tư. “Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn ‘tái tạo’ thế giới theo một trật tự mới, đáng sợ hơn. Âm mưu của hắn đã bắt đầu đi vào thực tế. Ta cảm nhận được những rung động kỳ lạ trong dòng chảy nhân quả, những ‘điểm phụ’ của một đại trận đang được kích hoạt ở nhiều nơi. Đó không phải là pháp thuật đơn thuần, mà là sự bóp méo quy luật căn bản của thế giới.” Y đứng dậy, bước ra cửa hang, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. “Chúng ta cần phải đi. Cần phải tận mắt chứng kiến những ‘điểm phụ’ đó, hiểu rõ hơn về bản chất của Đại Trận Hoán Đổi và mục đích thực sự của Ma Chủ.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ đi cùng ngươi. Dù ta không nhìn thấu nhân quả như ngươi, nhưng ta có thể dùng kinh nghiệm và sức mạnh của mình để bảo vệ ngươi. Và hơn hết, ta cũng muốn biết, chân tướng của thế giới này rốt cuộc là gì.”

Tiểu Cửu nhảy xuống khỏi lòng Tạ Trần, vươn vai một cái. “Vậy thì đi thôi! Dù sao ở đây cũng chán chết. Hồ ly ta sẽ giúp các ngươi tìm đường, và đánh đuổi mấy con yêu thú xấu xa!” Nàng nói, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch nhưng cũng đầy kiên quyết.

Ba người, một phàm nhân nhìn thấu nhân quả, một tiên tử đoạn tuyệt với tiên đồ, và một hồ ly tinh lanh lợi, cùng nhau rời khỏi Bãi Hoang Yêu Linh, bước vào hành trình đầy rẫy hiểm nguy, nơi mỗi bước chân đều có thể định đoạt vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Hành trình từ Bãi Hoang Yêu Linh đến Thị Trấn An Bình là một quãng đường dài, xuyên qua những vùng đất hoang vu và những cánh rừng âm u. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo bụi đất cuộn tròn trên những con đường mòn, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Cả ba không nói nhiều, mỗi người chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt y không ngừng quan sát, phân tích từng biến động nhỏ trong dòng chảy nhân quả. Lăng Nguyệt Tiên Tử đi bên cạnh, vẻ mệt mỏi trên gương mặt càng hiện rõ, nhưng bước chân nàng vẫn kiên định, không hề nao núng. Tiểu Cửu thì thoắt ẩn thoắt hiện giữa những bụi cây ven đường, đôi khi lại nhảy lên vai Tạ Trần, đôi lúc lại rúc vào lòng nàng, tìm kiếm sự an ủi và hơi ấm.

Khi họ đến Thị Trấn An Bình vào giữa trưa, ánh nắng đã lên cao, rải vàng trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản. Bình thường, nơi đây sẽ là một thị trấn nhỏ nhộn nhịp, với tiếng người nói cười, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và mùi thức ăn thơm lừng. Nhưng hôm nay, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy thị trấn. Tiếng ồn ào vẫn có, nhưng đó là tiếng hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng khóc than của phàm nhân. Mùi thức ăn vẫn phảng phất, nhưng bị lấn át bởi mùi mồ hôi và nỗi sợ hãi.

Họ dừng lại ở rìa thị trấn, đứng trên một gò đất cao, bao quát toàn cảnh. Tạ Trần nheo mắt nhìn, 'Nhân Quả Chi Nhãn' tự động vận chuyển. Ngay lập tức, y nhìn thấy những dòng nhân quả tại đây đang xoắn vặn một cách bất thường, như thể có vô số sợi tơ vô hình bị kéo căng đến cực hạn, rồi bỗng chốc đứt đoạn hoặc đổi chiều.

Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt họ. Tại quảng trường trung tâm, một quầy hàng bán vải vóc, vốn đang được một lão phu nhân bày biện cẩn thận, bỗng nhiên nổi lơ lửng giữa không trung, vải vóc bay phấp phới như những cánh bướm khổng lồ. Lão phu nhân và những người xung quanh la hét, chạy tán loạn. Không xa đó, một người đàn ông đang trò chuyện với bạn bè, bỗng nhiên nói ngược tất cả các câu từ, ngữ nghĩa hoàn toàn đảo lộn, khiến người nghe ngơ ngác, rồi bật cười trong sự sợ hãi. Ở một góc phố khác, thời gian dường như bị bóp méo; một khoảnh khắc dường như kéo dài vô tận, còn ở ngay cạnh đó, một người khác lại chạy vội vã như thể đang trốn chạy một thứ gì đó vô hình, mọi cử động của y diễn ra nhanh đến mức không thể nhìn rõ.

“Thật đáng sợ!” Tiểu Cửu thốt lên, đôi tai cáo cụp xuống, hai mắt mở to. “Trọng lực biến mất, thật là vui! Nhưng cũng thật đáng sợ. Nhìn kìa, những người kia đang hoảng loạn đến mức nào.” Nàng chỉ vào một nhóm phàm nhân đang cố gắng bám víu vào những bức tường, sợ hãi khi cảm giác trọng lượng cứ lúc có lúc không.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày nay pha lẫn sự kinh ngạc và lo lắng. “Ta chưa từng thấy điều gì như vậy. Đây không phải là pháp thuật thông thường, cũng không phải là yêu thuật. Linh khí tại đây tuy hỗn loạn, nhưng những biến đổi này... chúng vượt xa mọi lý giải của tiên pháp.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Ma Chủ đang làm gì? Hắn đang cố gắng biến đổi tận gốc rễ những quy luật của thế giới sao?”

Tạ Trần không trả lời ngay. Y vẫn tập trung quan sát, 'Nhân Quả Chi Nhãn' quét qua từng ngóc ngách của th�� trấn. Y cảm nhận được một nguồn năng lượng vô hình, như một mạng lưới khổng lồ đang giăng mắc khắp nơi, kéo căng và bóp méo không gian và thời gian. “Đây không phải là pháp thuật đơn thuần, đây là sự bóp méo quy luật căn bản của thế giới,” Tạ Trần trầm giọng, giọng nói mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Hắn đang lợi dụng những ‘điểm phụ’ này để thử nghiệm, để tìm cách ‘viết lại’ các định luật vật lý, định luật tự nhiên. Những gì chúng ta đang thấy chỉ là những thử nghiệm sơ khởi, những rung động đầu tiên của một đại trận khổng lồ.” Y chỉ vào một cột khói mờ ảo đang bốc lên từ một con hẻm, nơi dường như thời gian đang chạy ngược. “Nhân quả ở đó đang bị đảo lộn, khiến mọi thứ trở về trạng thái trước đó. Đây là một ‘điểm phụ’ của Đại Trận Hoán Đổi.”

Một tu sĩ địa phương, với bộ râu bạc phơ và vẻ mặt thất thần, đang cố gắng dùng pháp quyết để ổn định một chiếc xe ngựa đang lơ lửng, nhưng vô vọng. Hắn ta gào lên: “Thật là nghiệt chướng! Thiên địa quay cuồng! Ai có thể cứu lấy An Bình này?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử không chần chừ. Nàng rút kiếm, một luồng kiếm khí thanh khiết màu trắng xanh bùng lên, lan tỏa ra xung quanh. Kiếm khí của nàng không tấn công, mà như một màn chắn vô hình, tạm thời ổn định một khu vực nhỏ, nơi vài phàm nhân đang bị cuốn vào vòng xoáy của trọng lực biến đổi. “Chỉ có thể tạm thời thôi,” nàng nói, giọng nàng hơi run lên vì tiêu hao. “Bản chất của quy luật đã bị bóp méo, sức mạnh của ta không thể đối kháng trực tiếp với nó.”

Tiểu Cửu nhanh nhẹn hơn, nàng hóa thành một luồng yêu khí màu trắng bạc, lao vào đám đông, dùng thân pháp linh hoạt của mình để cứu giúp những phàm nhân bị mắc kẹt, đưa họ ra khỏi những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất. “Nơi này không thể ở lâu được!” nàng kêu lên, giọng nói xen lẫn sự sợ hãi và lo lắng. “Cảm giác này thật đáng sợ!”

Tạ Trần nhìn cảnh tượng hỗn loạn, ánh mắt y ngày càng sâu thẳm. “Những ‘điểm phụ’ này không chỉ thu thập sinh lực hay linh khí. Chúng là những nút điều khiển. Ma Chủ đang dùng chúng để thử nghiệm giới hạn của Thiên Đạo, để tìm ra cách bẻ gãy hoàn toàn các quy luật đã tồn tại hàng vạn năm.” Y quay sang Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. “Chúng ta không thể ở lại đây. Chúng ta cần phải tìm thêm những ‘điểm phụ’ khác, để hiểu rõ hơn về quy mô và cơ chế của đại trận này.” Ánh mắt y kiên quyết, mang theo một sự căng thẳng tột độ. Ma Chủ không chỉ muốn phá hoại, hắn muốn kiến tạo một thế giới mới, một thế giới theo ý muốn của hắn, và điều đó còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt.

Rời Thị Trấn An Bình, nhóm Tạ Trần tiếp tục cuộc hành trình, mang theo những hình ảnh kinh hoàng về sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi của phàm nhân. Họ men theo những con đường mòn phủ đầy rêu phong, xuyên qua những vùng núi non hiểm trở, hướng về phía Rừng Thanh Phong – một nơi vốn nổi tiếng với linh khí hiền hòa và cảnh sắc tươi đẹp. Thời gian trôi qua, ánh nắng dần tắt, nhường chỗ cho màn sương nhẹ buổi chiều tối, khiến không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh. Mùi đất ẩm và mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, nhưng xen lẫn vào đó là một thứ mùi hôi thối kỳ lạ, tanh tưởi, gợi lên sự biến dị và mục rữa.

Khi đặt chân vào Rừng Thanh Phong, không khí lập tức trở nên nặng nề và âm u một cách khó tả. Tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng lá cây xào xạc – những âm thanh quen thuộc của rừng núi – nay đã biến mất, hoặc bị bóp méo thành những tiếng động ghê rợn, bất thường. Thay vào đó là sự im lặng chết chóc, đôi lúc bị phá vỡ bởi tiếng cành cây khô gãy một cách vô cớ, hoặc tiếng gầm gừ xa xăm của một sinh vật nào đó bị biến dị.

Tạ Trần bước đi chậm rãi, đôi mắt y không ngừng quét qua mọi thứ xung quanh. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y cảm nhận được sự hỗn loạn tột độ trong dòng chảy linh khí và nhân quả nơi đây. Những sợi tơ vô hình của nhân quả đang đan xen, quấn quýt vào nhau một cách điên cuồng, tạo nên một tấm mạng lưới méo mó và đầy rẫy bất thường.

“Linh khí ở đây... nó trở nên điên loạn rồi,” Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nàng vang lên trong màn sương mờ. Nàng khẽ đưa tay ra, cố gắng cảm nhận luồng linh khí xung quanh, nhưng ngay lập tức rụt lại. “Nó không còn là linh khí thuần khiết nữa, mà bị pha lẫn với một loại năng lượng tà dị, khiến nó trở nên độc hại và khó kiểm soát.” Vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng.

Trước mắt họ, những cảnh tượng kinh hoàng liên tiếp diễn ra. Những cây cổ thụ cao lớn, vốn là biểu tượng của sự sống và bền bỉ, nay đã biến thành những hình thù kỳ dị. Một số cây hóa đá, thân cây xám xịt và nứt nẻ như tượng tạc, nhưng vẫn còn những chiếc lá xanh non mọc ra từ vết nứt. Một số khác lại vươn những cành cây gai góc ra như những cánh tay quỷ dị, không ngừng vẫy vung trong không khí, như thể đang cố gắng tóm lấy một thứ gì đó vô hình. Nước suối, vốn trong vắt và mát lạnh, nay đã khô cạn thành những lòng khe nứt nẻ, hoặc biến thành một thứ chất lỏng sền sệt, màu xanh đen bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Tiểu Cửu rúc chặt vào Tạ Trần, đôi mắt nàng tràn ngập sự sợ hãi. “Nhân gian đáng thương. Ngay cả cây cỏ cũng không thoát khỏi tai ương này.” Nàng chỉ vào một cây cổ thụ đang vươn những cành cây gai góc về phía họ. “Nhìn kìa, nó đang tấn công chúng ta!”

Quả đúng như vậy, những cành cây của cây cổ thụ kia bỗng nhiên vươn dài ra một cách bất thường, nhọn hoắt và sắc lẹm như những lưỡi dao, lao thẳng về phía ba người. Tạ Trần không chần chừ, y lùi lại, tay ôm chặt Tiểu Cửu. Lăng Nguyệt Tiên Tử phản ứng cực nhanh, rút kiếm ra khỏi vỏ, một luồng kiếm khí mạnh mẽ bùng lên, chém đứt phăng những cành cây đang lao tới. Mùi nhựa cây tanh nồng, pha lẫn mùi đất ẩm và mùi hôi thối, xộc thẳng vào mũi họ.

“Mỗi ‘điểm phụ’ dường như nhắm vào một loại quy luật khác nhau,” Tạ Trần nói, giọng y trầm lắng nhưng đầy suy tư, trong khi vẫn không ngừng quan sát những cành cây đang mọc lại một cách nhanh chóng đến kỳ dị. “Ở An Bình là trọng lực và thời gian. Ở đây, là sự sống và linh khí. Ma Chủ đang thử nghiệm giới hạn của trận pháp, hắn đang cố gắng ‘viết lại’ những quy luật cơ bản của thế giới này, biến đổi chúng theo ý muốn của hắn. Những ‘điểm phụ’ này không chỉ là nơi thu th��p năng lượng, mà còn là các nút điều khiển, các điểm thử nghiệm cho một trận pháp khổng lồ, phức tạp đến mức khó tin.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chống kiếm xuống đất, ánh mắt nàng quét qua những cành cây đang vặn vẹo. “Nếu hắn tiếp tục, toàn bộ nhân gian sẽ chìm vào hỗn loạn không thể vãn hồi. Không còn quy luật, không còn trật tự, mọi thứ sẽ trở thành một đống hỗn độn, và chúng ta... chúng ta sẽ không thể làm gì để ngăn cản hắn.” Nàng cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy trong lòng, sự bất lực khi đối mặt với một thế lực có thể bóp méo cả bản chất của vạn vật.

Những cành cây lại một lần nữa vươn ra, lần này còn nhanh hơn và nhiều hơn, bao vây lấy họ từ mọi phía. Tạ Trần khẽ thở dài, trong đôi mắt y không còn sự châm biếm, mà thay vào đó là vẻ nặng trĩu. Y hiểu rằng, Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần muốn phá hủy Thiên Đạo hay nuốt chửng linh khí. Mục đích cuối cùng của hắn là trở thành người kiến tạo, viết lại tất cả các quy luật của thế giới này, biến Thập Phương Nhân Gian thành một ma vực theo ý chí của hắn. Điều này còn đáng sợ hơn cả sự suy tàn của Thiên Đạo, bởi nó sẽ cướp đi sự tự do, sự tồn tại của vạn vật.

“Chúng ta phải phá hủy những ‘điểm phụ’ này, hoặc ít nhất là vô hiệu hóa chúng,” Tạ Trần nói, giọng y vang lên mạnh mẽ, cắt ngang sự im lặng đầy áp lực. “Mỗi điểm bị phá hủy sẽ làm suy yếu đại trận của hắn, khiến hắn không thể hoàn thành mưu đồ của mình.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, ánh mắt nàng bừng lên ý chí chiến đấu. “Ta hiểu. Dù khó khăn đến mấy, chúng ta cũng phải làm.” Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn Tiểu Cửu, và trong khoảnh khắc đó, liên minh giữa họ không chỉ là sự hợp tác tạm thời, mà là một sợi dây gắn kết vững chắc, được tôi luyện qua hiểm nguy và niềm tin. Họ sẽ là những người tiên phong, những hạt nhân cuối cùng dám đứng lên đối mặt với Ma Chủ và sự biến đổi tận gốc rễ của thế giới. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, không còn là những âm mưu ẩn mình, mà là một cuộc đối đầu trực diện với bản chất của sự tồn tại.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free