Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 308: Lăng Nguyệt Tuyệt Trần: Hồi Chuông Cảnh Báo

Màn đêm buông xuống Bãi Hoang Yêu Linh vẫn chưa xua đi hơi lạnh lẽo từ cuộc chạm trán vừa rồi. Trong một hang đá sâu hun hút, Tạ Trần vẫn còn suy tư về Vô Ảnh Sát Thủ, về Thiên Đạo, và về những điều y vừa thấu triệt. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt trầm tĩnh hiếm có, khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về thế giới tàn khốc mà nàng đang đối mặt. Nàng đã từng tin vào Thiên Đạo, vào lý tưởng tu tiên, nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang dần vỡ vụn dưới ánh sáng chói lòa của sự thật.

"Thiên Đạo đã lộ diện ý đồ muốn xóa bỏ ta," Tạ Trần nói, giọng y vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. "Điều đó chứng tỏ sự tồn tại của ta là một mối đe dọa thực sự đối với quy tắc của nó, một biến số mà nó không thể kiểm soát. Chúng ta phải nhanh chóng hơn Ma Chủ, và cẩn trọng hơn với Thiên Đạo." Ánh mắt y xa xăm, xuyên qua màn đêm tối tăm của cửa hang, như nhìn thấu cả tương lai mờ mịt phía trước, nơi những sợi nhân quả đan xen thành một tấm lưới chằng chịt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nàng cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nghe những lời của Tạ Trần. Nàng từng là người tôn sùng Thiên Đạo, tin rằng nó đại diện cho sự công bằng và trật tự. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo lại trở thành một thế lực tàn nhẫn, sẵn sàng xóa bỏ bất cứ ai đe dọa đến quyền uy của nó. Nàng chợt hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của cụm từ "mất người" mà Tạ Trần thường nhắc tới. Thiên Đạo, trong nỗ lực tự cứu mình, cũng đang dần "mất người", mất đi sự nhân từ, sự bao dung mà nó lẽ ra phải có. Nàng khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như nhắc nhở nàng về sự lạnh lẽo của thế giới mà nàng đang đối mặt, và về sự lạnh lẽo của chính lòng nàng.

"Ngươi đ�� nói, Thiên Đạo cũng có sai lầm. Vậy sai lầm của nó là gì?" Lăng Nguyệt hỏi, giọng nàng trầm thấp, đầy suy tư. Nàng không còn chút hoài nghi nào về Tạ Trần. Khả năng nhìn thấu nhân quả của y, cùng với sự bình tĩnh và trí tuệ phi thường, đã biến y trở thành ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối hỗn loạn này, một ngọn hải đăng của lý trí và nhân tính giữa cơn bão của quyền lực và chấp niệm.

Tạ Trần nhắm mắt lại, một hình ảnh Nhân Quả Luân Bàn vô hình hiện lên trong tâm trí y. "Sai lầm của Thiên Đạo là sự chấp niệm vào 'quy tắc' và 'trật tự' tuyệt đối. Nó tin rằng mọi thứ phải diễn ra theo một kịch bản đã định, rằng mọi sinh linh phải tuân theo số mệnh. Nhưng nhân quả không phải là một đường thẳng, nó là một dòng chảy không ngừng biến đổi. Khi Thiên Đạo cố gắng ép buộc dòng chảy đó vào một cái khuôn, nó sẽ tạo ra những 'biến số', những lỗ hổng, và ta chính là một trong số đó. Và chính những lỗ hổng đó, Ma Chủ đang tìm cách lợi dụng." Y mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Thiên Đạo sẽ không từ bỏ. S��� có những sát thủ mạnh mẽ hơn, những đòn tấn công tinh vi hơn nhắm vào ta. Cuộc đối đầu với Bạch Vô Thường trực tiếp có lẽ sẽ không còn xa. Nhưng chúng ta cũng đã hiểu rõ hơn về bản chất của nó. Các 'điểm neo' của Ma Chủ không chỉ là nơi thu thập sinh lực, mà còn là những bẫy chết người, hoặc là những nơi Thiên Đạo cũng đang tìm cách can thiệp để ổn định lại trật tự."

Tiểu Cửu rúc sâu hơn vào Tạ Trần, cảm thấy sự ấm áp từ y, thứ ấm áp duy nhất trong thế giới lạnh lẽo này. "Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo?" nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự tin tưởng.

Tạ Trần đứng dậy, bước ra cửa hang, nhìn về phía xa xăm nơi Bãi Hoang Yêu Linh chìm trong màn đêm tĩnh mịch. "Chúng ta phải tiếp tục. Ma Chủ đang gieo rắc hỗn loạn, Thiên Đạo đang cố gắng xóa bỏ biến số. Cả hai đều muốn định đoạt vận mệnh của thế giới này. Nhưng chúng ta, chúng ta sẽ đi theo con đường của riêng mình, con đường của 'sống một đời bình thường', con đường của nhân tính. Chúng ta sẽ tìm và hóa giải những 'điểm neo' đó, không phải để cứu Thiên Đạo, mà để bảo vệ những sinh linh vô tội. Khả năng 'bẻ gãy nhân quả' của ta là một mối đe dọa cực lớn đối với Thiên Đạo, và nó sẽ tìm cách vô hiệu hóa hoặc lợi dụng khả năng này. Chúng ta phải học cách sử dụng nó một cách khôn ngoan, không phải để phá hủy, mà để vá lại những vết nứt trong nhân gian." Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần, làm nổi bật vẻ kiên nghị và trầm tư của y. Y không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và y sẽ không cho phép bất kỳ thế lực nào, dù là Ma Chủ hay Thiên Đạo, tước đoạt đi cái quyền được "sống một đời bình thường" của nhân gian. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Tạ Trần, phàm nhân với trí tuệ sắc bén, đã sẵn sàng đối mặt với cả hai thế lực hùng mạnh nhất. Cuộc chạm trán với Vô Ảnh Sát Thủ chỉ là lời cảnh báo đầu tiên, rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng cũng là lời khẳng định rằng, trí tuệ và sự kiên định của một phàm nhân có thể lay chuyển cả càn khôn.

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Đỉnh Cung, nơi những cung điện trắng muốt được xây từ ngọc thạch và đá mây, mái ngói vàng óng ánh như chạm tới chín tầng trời, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Các cầu đá treo lơ lửng giữa không trung, dẫn lối đến những sân thượng rộng lớn nhìn ra biển mây cuồn cuộn. Gió thổi qua biển mây, mang theo tiếng chuông gió leng keng và tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, siêu thoát. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển cùng linh khí thanh khiết tràn ngập không gian, mang đến cảm giác bình yên nhưng cũng đầy ẩn ý về sự cô lập của nơi này.

Không khí trong đại điện lúc này vốn trang nghiêm, nhưng giờ đây lại nặng trĩu một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Các vị Trưởng lão của các tiên môn danh tiếng, những người đã sống qua hàng ngàn năm tu luyện, giờ đây đang đổ dồn ánh mắt đầy kinh ngạc, phẫn nộ và ngờ vực về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng, với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, đang đứng giữa đại điện, thân hình cao ráo, thanh thoát trong bộ bạch y không họa tiết, toát lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng khuôn mặt, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa nỗi mệt mỏi đã tích tụ từ sâu thẳm tâm can.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát như những nhát kiếm chém vào không gian. “Chư vị Trưởng lão, ta đã chứng kiến sự tàn phá của Ma Chủ Cửu U, và cả sự thờ ơ của Thiên Đạo. Con đường 'vá trời' mà chúng ta đã và đang theo đuổi, ta e rằng, chỉ là một lời nói dối, một cái bẫy dẫn đến sự 'mất người' và hủy diệt!”

Lời nói của nàng như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những làn sóng chấn động dữ dội. Một Trưởng lão râu tóc bạc phơ, vốn luôn giữ vẻ mặt từ bi, giờ đây không kìm được sự tức giận, đập mạnh bàn tay lên ghế đá. “Lăng Nguyệt Tiên Tử! Ngươi nói gì vậy? Chẳng lẽ ngươi đã quên lời thề với Thiên Đạo, quên đi lý tưởng cứu vớt chúng sinh sao?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử không chút nao núng, ánh mắt nàng vẫn kiên định. “Lý tưởng ấy, ta chưa từng quên. Nhưng ta cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự thật. Thiên Đạo đang suy yếu, đó là điều hiển nhiên. Nhưng kẻ địch thực sự không chỉ là Ma Chủ, mà còn là sự chấp mê vào lý tưởng hư ảo của chính chúng ta! Chúng ta đã quá tin tưởng vào một trật tự được định sẵn, mà quên mất bản chất vô thường của nhân quả, quên mất cái giá phải trả cho sự thành tiên mà chúng ta hằng khao khát.” Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng rút Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, mái tóc được búi cao đơn giản, giờ đây xõa xuống vai nàng như thác nước. Động tác chậm rãi nhưng đầy dứt khoát, như thể nàng đang tự tay cắt đứt một sợi dây liên kết vô hình.

Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài chính trực nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ, là đại diện cho phe tông môn bảo thủ, đứng phắt dậy, kiếm Bích Lạc bên hông khẽ rung lên. Hắn ta cao gầy, mắt sáng như sao, nhưng giờ đây đôi mắt ấy tràn đầy sự phẫn nộ và hoài nghi. “Lăng Nguyệt! Ngươi đã nhập ma sao?! Dám nói lời đại nghịch bất đạo như v��y! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Ngươi đang bôi nhọ thanh danh của tiên môn, đang phá hoại sự đoàn kết của chúng ta!”

“Nhập ma?” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhếch môi, nụ cười thoáng qua lạnh lẽo như sương. “Hay là ta đã tỉnh ngộ? Ta đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh vô ích, quá nhiều linh hồn bị tha hóa trên con đường ‘vá trời’ mà chúng ta tự huyễn hoặc. Thiên Đạo không còn là chỗ dựa, nó chỉ là một thực thể đang tuyệt vọng bám víu vào sự tồn tại của chính mình, sẵn sàng hy sinh cả nhân gian để giữ lấy cái vỏ bọc vô nghĩa ấy.” Nàng đặt Nguyệt Quang Trâm xuống bàn đá cẩm thạch trắng muốt trước mặt, âm thanh kim loại chạm đá vang lên khô khốc, như một tuyên ngôn. “Chỉ có Tạ Trần, phàm nhân không tu tiên, mới nhìn thấy chân lý. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, hắn chỉ trọng chữ 'sống' – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Ta sẽ tìm anh ấy, và các ngươi, nếu không muốn chìm trong bóng tối của sự chấp niệm, cũng nên suy ngẫm!”

Một Trưởng lão khác, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc xen lẫn tức giận, lên tiếng: “Tạ Trần chỉ là phàm nhân, lời hắn nói có thể tin được sao? Hay ngươi đã bị hắn mê hoặc, bị lời lẽ xảo trá của hắn làm cho mờ mắt?”

Dương Quân, một tu sĩ trẻ có khí chất nho nhã nhưng cũng đầy nhiệt huyết, đứng ở hàng sau, đôi mắt sáng lên vẻ bối rối. Anh ta vẫn luôn tôn trọng Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhưng những lời nàng nói ra lại quá sức chấn động, làm lung lay tận gốc rễ những gì anh ta từng tin tưởng. Anh ta nhìn Nguyệt Quang Trâm nằm lạnh lẽo trên bàn đá, cảm thấy một sự tiếc nuối khó tả. Đó là tín vật của Lăng Nguyệt Tiên Tử, tượng trưng cho địa vị và lý tưởng của nàng, nay lại bị nàng dứt khoát từ bỏ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không thèm để tâm đến những lời chất vấn hay phẫn nộ. Nàng quay lưng lại với những Trưởng lão đang sục sôi, bước đi không chút do dự về phía cửa đại điện. Mỗi bước chân của nàng đều dứt khoát, mang theo sự lạnh lùng của băng tuyết và ngọn lửa của quyết tâm. Nàng bỏ lại sau lưng sự phẫn nộ và ngờ vực, bỏ lại những lý tưởng đã vỡ tan, bỏ lại một Thiên Đỉnh Cung đang chìm trong hỗn loạn và chia rẽ.

***

Khi Lăng Nguyệt Tiên Tử rời khỏi Thiên Đỉnh Cung, mây mù đã tan bớt, để lộ ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà. Gió thổi mạnh hơn trên đỉnh núi cao, mang theo hơi lạnh sắc buốt. Nàng đứng trên một vách đá cheo leo, nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời ẩn hiện trong ánh hoàng hôn. Bầu không khí cô độc bao trùm lấy nàng, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, nàng cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Những lời nàng vừa nói ra, những quyết định nàng vừa đưa ra, đều là kết quả của một quá trình đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa lòng trung thành với tông môn và niềm tin vào lý tưởng tu tiên đã sụp đổ, với sự thật phũ phàng về sự tha hóa và âm mưu của Thiên Đạo.

Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu làn không khí lạnh lẽo. Trong tâm trí nàng, hình ảnh Tạ Trần hiện lên rõ ràng, với đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu nhân tâm, với sự bình thản trước mọi biến động. Y không sở hữu sức mạnh kinh thiên động đ��a, nhưng trí tuệ của y, nhân tính của y, lại chính là thứ ánh sáng hiếm hoi soi rọi con đường trong bóng tối. Nàng từng là một Tiên Tử cao ngạo, nhưng giờ đây, nàng đã sẵn sàng đặt niềm tin vào một phàm nhân, vào một con đường khác biệt, một con đường mà không ai trong tiên giới dám nghĩ tới.

Một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo bất ngờ ập đến, xuyên thấu da thịt, như một tiếng vọng từ Thiên Đạo, từ Bạch Vô Thường – một lời cảnh cáo, một sự răn đe. Luồng khí tức ấy không mang theo sát ý rõ ràng, nhưng lại chất chứa một ý chí không thể lay chuyển, một sự tuyên bố rằng mọi hành động chống lại "quy tắc" đều sẽ phải trả giá. Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự bất cần và kiên định. Nàng đã từ bỏ Nguyệt Quang Trâm, tín vật của tiên giới, như một lời đoạn tuyệt với quá khứ và những chấp niệm. Giờ đây, nàng không còn gì để mất, ngoại trừ nhân tính và niềm tin vào một tương lai khác.

"Nếu Thiên Đạo muốn xóa bỏ anh, thì ta sẽ đứng về phía anh, đối nghịch với nó!" Nàng th�� thầm, giọng nói tan vào trong gió lớn, nhưng ý chí của nàng thì kiên cố như vách đá dưới chân. Nàng vung tay, một kiếm quang lạnh lẽo xé toạc không khí, vẽ lên một vệt sáng bạc giữa nền trời chiều tà, hướng thẳng về phía nam, nơi nàng tin Tạ Trần đang ở. Kiếm quang ấy không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà như một lời hiệu triệu, một tín hiệu cho một sự hợp tác mới, một liên minh bất ngờ giữa một Tiên Tử và một phàm nhân, chống lại cả Ma Chủ lẫn Thiên Đạo. Nó là biểu tượng cho sự dứt khoát, cho quyết tâm của nàng, và cho một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi những ranh giới cũ bị phá bỏ, và những con đường mới được kiến tạo từ tro tàn của niềm tin.

***

Cùng thời điểm ấy, tại Bãi Hoang Yêu Linh, nơi chỉ có những bụi cây khô héo, đá tảng và đất nứt nẻ trải dài đến vô tận, không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào. Gió rít gào, cuốn theo bụi đất mù mịt, hòa cùng tiếng côn trùng kêu và những âm thanh lạ lùng từ yêu thú ẩn mình trong bóng tối. Mùi đất khô, mùi hoang dã của thiên nhiên cùng với một chút yêu khí thoang thoảng tạo nên một bầu không khí hoang tàn, u ám và đầy nguy hiểm. Dưới ánh chiều tà yếu ớt, cả vùng đất này như một bức tranh cô độc, bị lãng quên bởi thời gian.

Trong hang đá nơi Tạ Trần và Tiểu Cửu đang ẩn mình, không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng từ cuộc tấn công của Vô Ảnh Sát Thủ. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, đang ngồi tĩnh lặng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Y vẫn còn đang nghiền ngẫm về bản chất của Thiên Đạo, về những lỗ hổng trong nhân quả mà y vừa nhìn thấu.

Đột nhiên, y cảm nhận được một chấn động mạnh mẽ, không phải từ mặt đất, mà từ sâu thẳm trong dòng chảy nhân quả và linh khí của thế gian. Một sự kiện lớn vừa xảy ra, một biến động đủ sức thay đổi cục diện, đủ sức rung chuyển cả càn khôn.

Tạ Trần nhắm mắt lại, 'Nhân Quả Chi Nhãn' vận chuyển đến cực độ. Trong tâm trí y, những dòng nhân quả cuộn xoắn như những dòng sông chảy xiết, rồi đột ngột, một hình ảnh mơ hồ hiện lên. Y thấy một bóng bạch y đứng giữa biển người, giữa nh��ng khuôn mặt kinh ngạc, phẫn nộ và bối rối. Bóng bạch y ấy, thanh thoát nhưng kiên cường, đang dứt khoát quay lưng lại với đám đông, với quá khứ, và hướng về một con đường mới. Một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng đầy kiên cường, bất khuất, tỏa ra từ hình ảnh đó, như một lời tuyên bố, một lời đoạn tuyệt.

Y mở mắt, ánh nhìn sắc bén hướng về phía Bắc, nơi Thiên Đỉnh Cung ngự trị. "Một biến động lớn... Có kẻ vừa phá vỡ một định luật nào đó, hoặc tuyên bố một điều gì đó trọng đại," Tạ Trần trầm giọng nói, âm thanh vang vọng trong hang đá, mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. Y biết, đây là một sự kiện không thể lờ đi, một quân cờ mới vừa được đặt xuống bàn cờ sinh tử.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, rúc sâu hơn vào Tạ Trần. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt đang lan tỏa khắp nhân gian, một luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng lại mang theo một sự kiên cường lạ thường, như băng tuyết không thể bị tan chảy. “Là gì vậy Tạ Trần? Ta cảm thấy có gì đó rất lạnh lẽo, nhưng cũng rất kiên cường...” Nàng hỏi, giọng nói đầy sự lo lắng và tò mò.

Tạ Trần không trả lời ngay. Y vẫn nhìn về phía Bắc, nơi ánh kiếm quang của Lăng Nguyệt Tiên Tử vừa xé tan màn đêm. Y hiểu rằng, hành động của Lăng Nguyệt Tiên Tử không chỉ là một sự đoạn tuyệt với tiên giới, mà còn là một lời thách thức trực tiếp đối với Thiên Đạo. Điều này chắc chắn sẽ khiến Thiên Đạo phản ứng dữ dội hơn, không chỉ nhắm vào y, mà còn vào chính Lăng Nguyệt. Các tông môn chính đạo sẽ chia rẽ sâu sắc, một số có thể bị lay động bởi lời của nàng, số khác sẽ càng cố chấp và căm ghét. Ma Chủ Cửu U, kẻ luôn rình rập trong bóng tối, chắc chắn sẽ lợi dụng sự chia rẽ này để đẩy mạnh âm mưu của hắn.

Sự hợp tác giữa Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tạ Trần, một Tiên Tử và một phàm nhân, sẽ trở thành một yếu tố then chốt, làm thay đổi cục diện cuộc chiến giữa ba thế lực hùng mạnh nhất: Ma Chủ, Thiên Đạo, và giờ đây là liên minh của những kẻ dám đi ngược lại dòng chảy của số mệnh.

Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi y, mang theo chút châm biếm nhưng cũng đầy quyết tâm. Y đã từng muốn "sống một đời bình thường", nhưng giờ đây, y biết điều đó ngày càng trở nên xa vời. Tuy nhiên, y sẽ không bao giờ đánh mất nhân tính của mình, sẽ không bao giờ "mất người". Bởi vì, trong thế giới Thập Phương Nhân Gian này, giữ được nhân tính chính là con đường duy nhất để phá cục, để kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Y quay lại nhìn Tiểu Cửu, xoa nhẹ đầu nàng. "Không có gì đâu, Tiểu Cửu. Chỉ là... một người vừa quyết định bước ra khỏi cái lồng son đã giam cầm nàng bấy lâu nay. Và điều đó, ta e rằng, sẽ khiến thế giới này rung chuyển dữ dội hơn nữa."

Tạ Trần đứng dậy, không còn nhìn về phía Bắc, mà nhìn về phía con đường phía trước, con đường đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn những điều chưa từng có. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free