Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 305: Sinh Lực Cổ Xưa: Dấu Vết Của Đại Trận Hoán Đổi

Ánh tà dương đã lặn, mang theo những sợi vàng cuối cùng vắt ngang nền trời xám xịt của Phế Tích Cổ Thành, nhường chỗ cho một màn đêm sâu thẳm. Gió bắt đầu rít mạnh hơn, luồn lách qua những khe hở của các bức tường đá đổ nát, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ẩn mình trong bóng tối. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, hòa cùng âm thanh côn trùng rả rích, tạo nên một bản hòa tấu u ám, hoang tàn và đầy vẻ bí ẩn. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ quyện vào nhau, phảng phất trong không khí lạnh lẽo, gợi lên cảm giác về một thời đại đã bị lãng quên, về những bí mật đang chờ được khai quật.

Giữa đống đổ nát của một đại điện cổ xưa, nơi những cột trụ bằng đá đen bị sụp đổ, và các phiến ngói vỡ vụn nằm la liệt, ba bóng người ngồi quây quần bên một ngọn nến nhỏ. Ánh lửa yếu ớt bập bùng, hắt những cái bóng chập chờn lên vách đá đầy rêu phong, khiến không gian vốn đã trầm lắng lại càng thêm căng thẳng. Đó là Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư dưới ánh nến. Y vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản, nhưng toát lên một khí chất trầm ổn lạ thường. Đối diện y là Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật theo từng tiếng gió, gương mặt xinh đẹp giờ đây in hằn vẻ nghiêm trọng và tập trung cao độ. Chiếc váy áo màu sắc tươi sáng của nàng dường như bị nuốt chửng bởi sự u ám của màn đêm và sự nặng nề của thông tin. Bên cạnh nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi thẳng lưng, bạch y lạnh lẽo của nàng gần như hòa vào ánh sáng nhợt nhạt của ngọn nến, đôi mắt phượng sắc bén kia không còn vẻ lạnh lùng kiêu sa thường thấy, mà ánh lên sự mệt mỏi và một nỗi lo âu sâu sắc.

Trên phiến đá phẳng lì được dùng làm bàn, nằm la liệt những cuộn phù văn cổ bằng da thú, những bản đồ đã ố vàng và cả chiếc Nhân Quả Luân Bàn của Tạ Trần, thứ đã trở thành công cụ không thể thiếu trong mỗi lần y suy luận. Tạ Trần đưa tay lướt nhẹ trên một cuộn phù văn, những đường nét ngoằn ngoèo, cổ kính của Ma tộc ẩn hiện dưới ánh nến, tựa như những con rắn đang cuộn mình ngủ đông. Y nhắm hờ mắt, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên phiến đá, từng câu chữ đã được Tiểu Cửu giải mã vang vọng trong tâm trí y.

"Đại Trận Hoán Đổi... không chỉ là một pháp trận thay đổi quy luật." Giọng Tạ Trần trầm ổn, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch, nhưng mỗi từ y nói ra lại mang theo sức nặng ngàn cân. "Nó là một cỗ máy nghiền nát sự sống. Những phù văn này, tuy mơ hồ, nhưng chúng không ngừng nhắc đến sự 'tái sinh' trên nền tảng của 'hiến tế', về một sự 'kiến tạo mới' sau khi 'cũ nát tan tành'." Y dừng lại, mở mắt, nhìn thẳng vào ánh lửa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong đó. "Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn gây hỗn loạn. Hắn muốn thay thế trật tự, thay thế cả Thiên Đạo."

Tiểu Cửu rùng mình. Nàng đã quen với sự tàn bạo của Ma tộc, nhưng những gì Tạ Trần suy luận vẫn vượt quá sức tưởng tượng của nàng. "Nhưng cần gì... để vận hành một trận pháp lớn đến vậy, công tử?" Nàng hỏi, giọng khẽ run rẩy. "Không lẽ Ma Chủ muốn hy sinh toàn bộ thế giới? Chẳng phải điều đó sẽ khiến hắn cũng bị hủy diệt sao? Ma tộc chúng ta tuy tàn ác, nhưng vẫn hiểu được lẽ sinh tồn, không thể tự mình chôn vùi." Nàng ngước đôi mắt tròn xoe, đầy vẻ hoài nghi nhìn Tạ Trần. Nàng đã đọc được một số từ, một số ý niệm, nhưng những mảnh ghép đó vẫn quá rời rạc để nàng có thể hình dung ra bức tranh toàn cảnh, bức tranh mà Tạ Trần, với khả năng suy luận phi thường của mình, đang dần hé lộ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Nàng đã nghe Tạ Trần nói về sự suy yếu của Thiên Đạo, về việc Thiên Đạo đang tìm cách tự cứu rỗi, và cả về âm mưu của Ma Chủ Cửu U muốn lợi dụng điều đó. Nhưng đến giờ, nàng mới thực sự cảm nhận được nỗi kinh hoàng thực sự. "Hắn... hắn điên rồi!" Nàng thốt lên, giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng mà chất chứa sự căm phẫn tột độ. "Hắn muốn biến chúng sinh thành vật tế? Biến cả thế gian này thành một lò luyện máu thịt để phục vụ cho dã tâm của hắn? Đây không phải là chiến tranh giữa thiện và ác, đây là sự hủy diệt của tất cả!" Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị. Nàng đã rời bỏ con đường tiên đạo mà nàng từng tin tưởng, đã gạt bỏ mọi chấp niệm về sự cao quý của tiên gia, giờ đây nàng chỉ còn duy nhất một niềm tin: bảo vệ nhân tính, bảo vệ sự sống.

Tạ Trần không đáp lời ngay. Y nhặt một cuộn phù văn khác, lật qua lật lại, đôi mắt Nhân Quả Chi Nhãn khẽ lay động, tựa như hai vực sâu đang xoáy vần những thông tin vô tận. Tiếng gió rít qua phế tích càng lúc càng mạnh, thổi bùng ngọn nến, khiến ánh sáng chập chờn, hắt những cái bóng ma mị lên khuôn mặt của ba người. Sự im lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió và tiếng côn trùng đêm. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần dường như đã vượt ra ngoài không gian và thời gian, kết nối những mảnh ghép kiến thức cổ xưa, những truyền thuyết mơ hồ của Ma tộc, và cả những dấu hiệu suy tàn của Thiên Đạo mà y đã cảm nhận được.

Y trầm ngâm một lát, rồi khẽ đặt Nhân Quả Luân Bàn xuống phiến đá. Chiếc luân bàn quay nhẹ, phát ra những âm thanh lách cách nhỏ, tựa như một cỗ máy thời gian đang bắt đầu vận hành. "Những phù văn này... chúng không chỉ nói về 'nguyên khí hỗn độn' hay 'căn nguyên thế giới' theo nghĩa vật chất." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng y đầy vẻ suy tư. "Chúng nói về một thứ năng lượng khác, một thứ năng lượng mà Ma tộc gọi là 'Huyết Nguyên Lực', hay 'Thủy Tổ Chi Lực'. Đó không phải là linh khí, cũng không phải là ma khí thuần túy. Đó là... sinh mệnh."

Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt nghe vậy đều nín thở. Một ý niệm kinh hoàng dần hình thành trong tâm trí họ.

Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y nhìn xa xăm, xuyên qua bóng tối của phế tích, như thể đang nhìn thấy một viễn cảnh khủng khiếp nào đó. "Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo. Hắn muốn thay thế nó. Và để làm điều đó, hắn cần một nguồn năng lượng khổng lồ, một nguồn năng lượng có thể 'nuôi dưỡng' một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo của Ma tộc. Và nguồn năng lượng đó, chính là sinh mệnh của vạn vật."

Tiểu Cửu bỗng b���t thốt, đôi tai cáo dựng đứng, vẻ mặt nàng trắng bệch. "Huyết tế triệu hoán... vạn linh hiến tế... trật tự tái sinh!" Nàng lặp lại những từ khóa mà nàng vừa giải mã được từ một góc nhỏ của cuộn phù văn, giọng run rẩy. "Đây chính là nó! Trong truyền thuyết cổ xưa nhất của Ma tộc, có nhắc đến một 'đại nghi thức' có thể triệu hồi 'Thủy Tổ Chi Lực' bằng cách hiến tế sinh mệnh của vô số chúng sinh. Đó là một bí mật bị cấm kỵ, vì nó quá tàn độc, có thể hủy diệt cả một thế giới!" Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt ngọc long lanh vẻ sợ hãi và ghê tởm. "Ma Chủ Cửu U... hắn muốn dùng sinh mệnh để nuôi dưỡng 'thiên đạo' của hắn!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng bật dậy, chiếc ghế đá đổ rạp ra sau. Nàng siết chặt hai bàn tay, móng tay gần như đâm vào da thịt. "Không thể nào... Tàn ác đến mức này sao?!" Giọng nàng run rẩy, nhưng đôi mắt nàng bùng lên ngọn lửa căm phẫn. Nàng từng chứng kiến vô số cuộc chiến, vô số sự tàn phá, nhưng chưa bao giờ có một âm mưu nào lại khủng khiếp và tàn độc đến vậy. Ma Chủ Cửu U kh��ng chỉ muốn giết chóc, hắn muốn biến toàn bộ sự sống thành công cụ, thành nhiên liệu cho dã tâm vặn vẹo của hắn. Thiên Đạo của tiên môn đã suy tàn, nhưng ít ra nó vẫn duy trì trật tự sinh tồn. Còn Thiên Đạo của Ma Chủ, nó sẽ được xây dựng trên xương máu và linh hồn của vạn vật.

"Hắn muốn dùng toàn bộ sinh linh, toàn bộ những gì tồn tại trên thế gian này, làm vật tế cho 'Thiên Đạo' mới của hắn." Tạ Trần nói, giọng y không còn vẻ suy tư mà trở nên lạnh lùng, dứt khoát. Y đứng dậy, vóc dáng thư sinh gầy gò của y hiện lên cao lớn một cách lạ thường dưới ánh nến chập chờn, tựa như một bức tượng thép. "Hắn muốn hút cạn sinh khí, tinh huyết, linh hồn của tất cả chúng sinh, từ phàm nhân yếu ớt đến tu sĩ mạnh mẽ, từ cây cỏ đến linh thú, để rồi dùng năng lượng đó làm nền tảng cho trật tự mà hắn muốn thiết lập. Đó không phải là 'tái tạo', đó là 'nuốt chửng'."

Màn đêm dần chuyển mình, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt của phế tích càng lúc càng thấm sâu vào da thịt. Gió mạnh dần, thổi tung những mảnh lá khô, cuốn theo những tiếng rít gào thê lương qua những tàn tích cổ xưa. Bầu trời vẫn bị mây đen vần vũ che phủ, không một ánh sao, không một tia trăng, chỉ có sự u ám bao trùm. Ngọn nến lung lay dữ dội, như muốn tắt phụt, nhưng vẫn cố gắng bám trụ, hắt ra những tia sáng yếu ớt, cố gắng xua đi bóng tối dày đặc.

Tạ Trần, Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đối mặt với nhau, ba con người, ba số phận khác nhau, giờ đây bị ràng buộc bởi một sự thật kinh hoàng và một nhiệm vụ bất khả thi. Ánh mắt của Tạ Trần vẫn bình tĩnh như mặt hồ sâu thẳm, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Y biết gánh nặng này là quá lớn, nhưng y không có lựa chọn nào khác. Y đã nhìn thấu nhân quả, và nhân quả đã dẫn y đến đây.

"Nếu muốn ngăn chặn hắn, chúng ta phải tìm ra nơi hắn đang thu thập 'sinh lực'." Tạ Trần nói, giọng y trầm ổn, dứt khoát, tựa như một lưỡi dao sắc bén cắt xuyên qua màn sương mù của sự tuyệt vọng. "Đó có thể là những nơi hắn đã gây ra hỗn loạn, những vùng đất bị ma khí xâm chiếm, hoặc những nơi hắn đang âm thầm chuẩn bị, những điểm mạch của sự sống mà hắn nhắm tới. Ma Chủ Cửu U sẽ không hành động một cách ngẫu nhiên. Hắn sẽ có một kế hoạch chi tiết, một mạng lưới các điểm thu thập sinh lực trải dài khắp thế gian."

Tiểu Cửu gật đầu, đôi mắt nàng đã lấy lại vẻ tập trung, dù vẫn còn chút run rẩy. "Ma tộc thường có những 'kho tàng huyết nhục' bí mật, hoặc những nghi thức cướp đoạt sinh mệnh từ các sinh linh yếu ớt. Ta đã từng nghe trong truyền thuyết về những 'Huyết Trì' được hình thành từ máu thịt của hàng vạn sinh linh, dùng để nuôi dưỡng Ma Khí và cường hóa các Đại Ma. Hoặc những 'Hồn Tháp' nơi linh hồn bị giam cầm để luyện hóa thành năng lượng. Hắn có thể đã thiết lập những nơi như vậy ở nhiều nơi, đặc biệt là ở những vùng biên giới giữa nhân gian và Ma Vực, nơi sự hỗn loạn dễ dàng che giấu hành vi của hắn." Nàng đưa tay lên vuốt vuốt bộ lông mềm mại trên tai, đó là thói quen của nàng khi suy nghĩ tập trung.

Lăng Nguyệt Tiên Tử hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại sự căm phẫn đang cuộn trào trong lòng. Khuôn mặt nàng vẫn tuyệt mỹ nhưng giờ đây toát lên một vẻ kiên định đến đáng sợ. "Ta sẽ dốc toàn lực." Nàng nói, giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng mà chất chứa một sự đồng cảm sâu sắc với vạn vật. "Nhân tính không thể bị tàn phá dưới danh nghĩa bất kỳ 'đạo' nào, dù đó là Thiên Đạo hay Ma Đạo. Ta từng tin vào con đường trường sinh, vào sự siêu thoát. Nhưng giờ đây, ta nhận ra giá trị lớn nhất chính là sự sống, là nhân tính." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng. "Ngươi là người duy nhất có thể nhìn thấu điều này. Ta sẽ đi cùng ngươi đến cùng, dù phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào."

"Vậy thì, những nơi có dấu hiệu ma khí đậm đặc nhất, và những báo cáo về việc mất tích hàng loạt của phàm nhân, sẽ là những điểm khởi đầu của chúng ta." Tạ Trần chầm chậm nói, ánh mắt y quét qua tấm bản đồ cổ đang trải trên phiến đá, những điểm màu đỏ mà y đã đánh dấu từ trước dường như đang phát ra một luồng sáng ma quái trong tâm trí y. "U Minh Địa Phủ vẫn là một mục tiêu, nhưng giờ đây ta cần tìm hiểu xem nó liên quan thế nào đến việc thu thập sinh lực. Nó có thể là nơi cất giấu nguồn năng lượng cuối cùng, hoặc là cổng để 'Đại Trận Hoán Đổi' được hoàn tất." Y ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi chân trời vẫn chìm trong màn mây đen đặc quánh. "Ma Chủ Cửu U đã chờ đợi quá lâu, hắn đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng. Chúng ta không còn nhiều thời gian."

Ba bóng người, một thư sinh phàm nhân, một hồ ly tinh, và một tiên tử, đứng giữa sự hùng vĩ và hoang tàn của phế tích. Gió rít gào dữ dội hơn, tựa như tiếng than khóc của vạn vật trước một tương lai bất định. Họ nhỏ bé trước vũ trụ, nhưng mang trong mình một quyết tâm phi thường, một ý chí bất khuất muốn bảo vệ cái gọi là "sống một đời bình thường", bảo vệ nhân tính khỏi sự hủy diệt của cả Thiên Đạo suy tàn và Ma Chủ tàn bạo. Cuộc hành trình đến 'U Minh Địa Phủ' hay những địa điểm khác chứa đựng bí mật về 'sinh lực cổ xưa' sẽ vô cùng nguy hiểm và chứa đựng những sự thật chấn động hơn. Nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt. Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến cuối cùng cũng bị gió thổi tắt, chỉ còn bóng tối và tiếng gió gào thét bao trùm lên Phế Tích Cổ Thành, như một lời tiên tri về những thử thách cam go đang chờ đợi phía trước.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free