Nhân gian bất tu tiên - Chương 306: Nhân Quả Hỗn Loạn: Điểm Neo Đại Trận
Gió vẫn rít gào, nhưng không còn là tiếng than khóc đơn độc của Phế Tích Cổ Thành. Giờ đây, trong màn đêm bao trùm, nó mang theo âm hưởng của sự hỗn loạn đang dần lan rộng khắp nhân gian. Tạ Trần, Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt Tiên Tử rời bỏ những tàn tích đổ nát, xuyên qua màn đêm, hướng về phía Rừng Thanh Phong. Con đường gập ghềnh, u tối, nhưng bước chân của họ không hề chậm lại, như thể mỗi giây phút trôi qua đều là một gánh nặng vô hình đè nén.
**Cảnh 1: Rừng Thanh Phong - Chiều tà**
Rừng Thanh Phong hiện ra sau màn đêm dày đặc, như một tấm lụa xanh thẫm trải dài dưới ánh chiều tà. Nơi đây không có những kiến trúc nhân tạo đồ sộ, chỉ có những con đường mòn nhỏ ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, và đôi khi là những hang động tự nhiên khoét sâu vào lòng núi đá. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, và âm thanh vi vút của côn trùng trong những bụi cây rậm rạp. Tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí trong lành, yên tĩnh và mát mẻ, như một chốn bồng lai tiên cảnh hiếm hoi còn sót lại giữa thế gian đang dần mục ruỗng. Thế nhưng, ẩn sâu trong vẻ bình yên ấy, đôi khi vẫn phảng phất một chút âm u, như có thứ gì đó đang lẩn khuất trong những khu vực sâu thẳm của rừng, nơi ánh mặt trời khó lòng xuyên thấu.
Nhóm Tạ Trần dừng chân tại một bãi đất trống nhỏ, được bao bọc bởi những thân cây đại thụ vươn mình sừng sững, tán lá rộng lớn che phủ cả một khoảng trời. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, xuyên qua kẽ lá, rắc những vệt sáng lấp lánh xuống nền đất ẩm, tạo nên một bức tranh huyền ảo, tĩnh lặng. Tạ Trần không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống trên một phiến đá phủ rêu phong. Thân hình gầy gò của y, ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, càng khiến y trở nên nhỏ bé trước sự hùng vĩ của rừng già, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên một sự tập trung cao độ, như thể đang nhìn xuyên qua mọi tầng lớp hữu hình, dò tìm một chân lý vô hình nào đó. Y khẽ nhắm mắt lại, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, hô hấp đều đặn, dường như đang vận dụng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ và khả năng suy luận cực hạn của mình để kết nối những mảnh thông tin rời rạc, những mảnh ghép từ phù văn cổ Ma tộc, từ truyền thuyết xa xưa, và cả từ những cảm nhận mơ hồ về vận mệnh đang bị bóp méo.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, ngồi khoanh chân cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng không ngừng liếc nhìn y, lộ rõ vẻ lo lắng. Chiếc đuôi lông mềm mại của nàng khẽ vẫy nhẹ, thỉnh thoảng lại quấn quanh cổ tay như một thói quen vô thức khi nàng đang cố gắng kiềm chế sự bồn chồn. Nàng hiểu rằng những gì Tạ Trần đang đối mặt không chỉ là một âm mưu, mà là sự thay đổi tận gốc rễ của thế giới, một sự hủy diệt mà ngay cả Ma tộc hung tàn cũng chưa từng dám nghĩ tới. Nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng nàng, nhưng niềm tin vào thư sinh trước mặt vẫn còn đó, vững chắc như những thân cây cổ thụ xung quanh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử thì đứng t���a vào một thân cây đại thụ khác, bóng dáng bạch y thanh thoát của nàng hòa vào màu xanh thẫm của rừng, tạo nên một sự tương phản đầy duy mỹ. Khuôn mặt tuyệt mỹ, lạnh lùng của nàng giờ đây đã mềm mại hơn một chút, nhưng sự nghiêm nghị vẫn còn đó. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không rời Tạ Trần, xen lẫn giữa sự chờ đợi là một chút căm phẫn đối với Ma Chủ Cửu U, và một sự quyết tâm sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, đã cảm nhận được sự bóp méo của quy luật, và giờ đây, nàng đã hoàn toàn từ bỏ chấp niệm về con đường trường sinh, hiểu rằng sự sống và nhân tính mới là những giá trị đáng trân trọng nhất. Nàng kiên nhẫn, bởi nàng biết, Tạ Trần không bao giờ làm những việc vô ích.
Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lướt qua tán lá và tiếng côn trùng rả rích. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi lá cây mục và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, tất cả như xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang bao trùm. Nhưng dù có tĩnh lặng đến đâu, sự im lặng này vẫn mang một vẻ nặng nề, như thể cả khu rừng cũng đang nín thở chờ đợi một lời phán quyết, một tia sáng dẫn lối trong bóng tối của sự hỗn loạn. Thời gian dường như trôi chậm lại, từng khoảnh khắc kéo dài vô tận, cho đến khi Tiểu Cửu không kìm được nữa, khẽ cất tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm mặc.
“Tạ Trần, huynh đã nghĩ ra gì chưa?” Giọng nàng nhỏ nhẹ, mang theo một chút lo lắng không thể che giấu. “Càng nghĩ, ta càng thấy rợn người… Ma Chủ hắn… hắn điên rồi!” Nàng run rẩy, hình dung ra cảnh vạn vật bị rút cạn sinh lực, bị biến thành vật tế cho một Đại Trận tà ác. Truyền thuyết Ma tộc dù có tàn khốc đến đâu, cũng chưa từng miêu tả một sự hủy diệt triệt để đến vậy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ động đậy, ánh mắt nàng giờ đây không còn vẻ chờ đợi đơn thuần mà xen lẫn sự thúc giục. “Chuyện này không thể chần chừ.” Nàng nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng mang một sự nghiêm nghị rõ rệt. “Cần phải tìm ra điểm yếu của Đại Trận Hoán Đổi, nếu không, nhân gian này sẽ... khó thoát khỏi kiếp nạn.” Nàng biết, mỗi giây phút chậm trễ là thêm hàng ngàn sinh linh có thể bị Ma Chủ cướp đoạt.
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh lặng, nhưng mí mắt y khẽ động đậy. Y không vội trả lời, dường như vẫn đang sắp xếp những suy nghĩ cuối cùng trong tâm trí mình. Cuối cùng, y khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và gánh nặng của sự hiểu biết. Y từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi ánh chiều tà đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông xuống.
“Đại Trận không thể tự nhiên mà hoạt động…” Giọng y trầm ổn, dứt khoát, tựa như một dòng suối ngầm chảy qua những tảng đá ngàn năm, mang theo sự uyên bác và sâu sắc. “…nó cần vật dẫn, cần những ‘điểm neo’ để bám rễ vào thế giới này.” Y nói, ngón tay khẽ chạm vào phiến đá lạnh lẽo dưới thân, như đang cảm nhận mạch đập của nhân gian. “Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ chỉ biết phá hoại mù quáng. Hắn là một kẻ có mưu đồ, một kẻ thấu hiểu sâu sắc quy luật của Thiên Đạo, dù là quy luật suy tàn. Hắn sẽ không trực tiếp đối đầu với toàn bộ thế giới cùng lúc. Hắn sẽ tìm cách gặm nhấm, từng chút một, thiết lập những ‘trụ cột’ vô hình để chống đỡ cho ‘Đại Trận Hoán Đổi’ của hắn.”
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một suy luận, mà còn là một phán đoán chắc chắn, khiến Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt Tiên Tử không khỏi rùng mình. Họ biết, mỗi khi Tạ Trần nói ra điều gì đó với vẻ mặt trầm tĩnh như vậy, đó không chỉ là giả thuyết, mà gần như là một sự thật đã được y nhìn thấu. Gánh nặng của sự hiểu biết ấy, quả thực không phải ai cũng có thể gánh vác.
**Cảnh 2: Rừng Thanh Phong - Đêm khuya**
Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Rừng Thanh Phong. Ánh nắng chiều vàng vọt đã biến mất, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua kẽ lá, vẽ lên nền đất những hình thù lập lòe. Tại bãi đất trống nhỏ, một ngọn lửa trại bập bùng cháy, chiếu sáng khuôn mặt suy tư của Tạ Trần. Y đã ngồi im lặng hàng giờ, đôi mắt mở to nhưng dường như không nhìn vào bất cứ vật gì cụ thể, mà là nhìn xuyên qua vạn vật, xuyên qua lớp vỏ bọc của hiện thực để chạm đến cội nguồn của nhân quả. Ngọn lửa nhảy múa, phản chiếu những đốm sáng lung linh trong đôi mắt y, khiến chúng càng thêm sâu thẳm, như chứa đựng cả một vũ trụ triết lý.
Tiểu Cửu cuộn tròn bên cạnh ngọn lửa, chiếc đuôi lông mềm mại của nàng phủ kín lưng, tạo thành một tấm chăn ấm áp. Nàng chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, vẻ lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp. Nàng đã quen với những lúc Tạ Trần chìm đắm trong suy nghĩ, nhưng lần này, sự im lặng của y dường như kéo dài hơn, và nỗi sợ hãi trong lòng nàng cũng lớn hơn. Nàng cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một dự cảm về điều gì đó khủng khiếp hơn cả những gì họ đã biết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử thì vẫn khoanh tay đứng tựa vào một thân cây cổ thụ, bóng dáng bạch y của nàng chìm lẫn vào màu tối của màn đêm, chỉ có ánh lửa hắt lên làm sáng rõ đường nét kiên nghị trên khuôn mặt. Ánh mắt sắc bén của nàng không rời Tạ Trần một giây phút nào, không phải vì lo lắng, mà vì sự tin tưởng tuyệt đối và sự chờ đợi một lời giải đáp. Nàng đã nhìn thấy sự thay đổi trong thế giới, sự suy tàn của Thiên Đạo và sự tha hóa của tu sĩ. Nàng biết, chỉ có Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả, mới có thể tìm ra con đường thoát khỏi vực thẳm này. Bầu không khí tĩnh mịch của rừng đêm bị phá vỡ bởi tiếng gió nhẹ luồn qua tán lá, tiếng côn trùng đêm rả rích, và tiếng củi khô nổ lách tách trong ngọn lửa. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, nhưng cũng đầy ẩn ý.
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, Tạ Trần cuối cùng cũng khẽ cử động. Y từ từ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt giờ đây đã không còn vẻ mơ hồ mà trở nên sắc lạnh, dứt khoát. Y thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng của hàng vạn suy nghĩ đang đè nén.
“Ma Chủ không chỉ cần ‘sinh lực’.” Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng đêm, khiến cả Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt Tiên Tử đều giật mình, tập trung cao độ. “Hắn cần sự ‘hỗn loạn’ để làm vật dẫn. Hắn cần những nơi mà ‘nhân quả’ bị vặn vẹo, nơi ‘linh khí’ biến dị một cách cực đoan… để làm nền tảng cho Đại Trận Hoán Đổi.”
Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh xuống giữa trời quang, khiến Tiểu Cửu không khỏi thốt lên. “Nhân quả hỗn loạn? Linh khí biến dị? Ý huynh là sao?” Nàng nhíu mày, những khái niệm này quá trừu tượng, quá khó để một hồ ly tinh thuần túy hiểu được. Nàng chỉ biết đến sinh lực, đến ma khí, đến những khái niệm cụ thể hơn.
Tạ Trần không vội giải thích, y đưa tay nhặt một cành cây khô, bắt đầu vẽ xuống nền đất ẩm những đường nét phức tạp, như một bản đồ tinh thần đang dần hiện hữu. Ngọn lửa hắt lên bóng y, khiến hình ảnh đó trở nên huyền bí và đầy uy nghiêm. “Sự suy yếu của Thiên Đạo đã tạo ra những vết nứt, những lỗ hổng trong quy luật tự nhiên của thế giới.” Y chậm rãi giải thích, mỗi từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. “Như một bức tường cũ kỹ, khi nó bắt đầu nứt vỡ, những kẻ có mưu đồ sẽ lợi dụng những vết nứt đó để đục khoét, để xây dựng lên một cấu trúc khác. Ma Chủ Cửu U chính là kẻ như vậy. Hắn đang lợi dụng những vết nứt đó, biến chúng thành các ‘điểm neo’ để kéo Đại Trận từ U Minh Địa Phủ lên nhân gian.”
Y ngừng lại, nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng, như thể đang nhìn thấy những hình ảnh của quá khứ và tương lai đang bị xáo trộn. “Hắn không chỉ hút sinh lực một cách trực tiếp từ các sinh linh. Đó chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của hắn. Mục đích thực sự của hắn là gieo rắc sự hỗn loạn, sự vô thường vào sâu thẳm nhân gian. Khi ‘nhân quả’ bị vặn vẹo, khi ‘linh khí’ biến dị không theo quy luật, những nơi đó sẽ trở thành những ‘điểm neo’ vững chắc cho ‘Đại Trận Hoán Đổi’. Chúng sẽ là những ‘trụ cột’ vô hình, chống đỡ cho việc thay đổi toàn bộ bản chất của thế giới, biến nó thành một phần của Ma Vực mà hắn mong muốn. Hắn không chỉ muốn hủy diệt, mà còn muốn tái tạo thế giới theo ý chí của mình, một ‘Thiên Đạo’ mới của riêng hắn, nơi tất cả đều phục tùng sự thống trị của ma khí.”
“Hắn không chỉ hút sinh lực, mà còn gieo rắc sự hỗn loạn để làm suy yếu ý chí phản kháng của thế giới.” Tạ Trần nhấn mạnh, ánh mắt y quét qua khuôn mặt kinh ngạc của Tiểu Cửu và vẻ mặt nghiêm trọng của Lăng Nguyệt Tiên Tử. “Khi con người mất đi niềm tin vào trật tự, vào quy luật, khi mọi thứ trở nên vô thường, khi ‘nhân tính’ dần mất đi trong sự hỗn loạn và sợ hãi, đó chính là lúc hắn có thể dễ dàng thiết lập ‘Thiên Đạo’ mới của mình. Hắn muốn phá hủy cả niềm tin và ý chí, không chỉ sinh mạng.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, ánh mắt nàng dần thu hẹp, vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt càng thêm rõ nét. Nàng đã từng là một tiên tử cao ngạo, tin vào sự trường sinh, vào quy luật của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã bóc trần một sự thật phũ phàng hơn cả. Thiên Đạo không chỉ suy yếu, mà còn bị lợi dụng, bị bẻ cong để tạo ra một vực thẳm mới. “Vậy những sự kiện dị thường gần đây…?” Nàng trầm giọng hỏi, trong đầu nàng bắt đầu liên kết những mảnh thông tin mà trước đây nàng cho là thiên tai hoặc những biến động tự nhiên.
Tạ Trần gật đầu. “Chính xác. Những sự kiện tưởng chừng ngẫu nhiên, những biến động lạ lùng trong tự nhiên, những hỗn loạn không rõ nguyên nhân ở các vùng đất xa xôi… Đó không phải là ngẫu nhiên. Đó là những dấu hiệu. Những ‘điểm neo’ mà Ma Chủ đang âm thầm thiết lập. Hắn không cần phải tự mình ra tay ở mọi nơi. Hắn chỉ cần gieo mầm hỗn loạn, và sự suy yếu của Thiên Đạo sẽ làm phần còn lại, biến những hạt mầm đó thành những ‘vật dẫn’ cho Đại Trận Hoán Đổi.” Y thở dài, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt gầy gò. “Cuộc chiến này, không chỉ là chiến đấu với Ma Chủ, mà còn là chạy đua với thời gian để vá lại những vết nứt của nhân gian, ngăn chặn những ‘điểm neo’ này trước khi chúng trở thành những ‘trụ cột’ không thể phá vỡ.”
Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn nhau, trong mắt cả hai đều hiện lên sự kinh hoàng và một nỗi căm phẫn tột độ. Âm mưu của Ma Chủ Cửu U không chỉ tàn bạo, mà còn xảo quyệt và thâm độc đến mức vượt xa mọi tưởng tượng của họ.
**Cảnh 3: Rừng Thanh Phong - Gần sáng**
Sương đêm bắt đầu giăng mắc, phủ một màn trắng bạc mờ ảo lên khung cảnh khu rừng. Những giọt sương đọng trên lá cây, lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt và ánh lửa trại đã tàn dần, tạo nên một vẻ đẹp ma mị, huyền ảo. Mùi đất ẩm và hương hoa dại trở nên nồng nàn hơn trong không khí lạnh lẽo. Tạ Trần đã đứng dậy, thân hình thư sinh gầy gò của y hiện rõ trong màn sương mờ. Y không còn ngồi yên lặng, mà bắt đầu bước đi chậm rãi quanh bãi đất trống, ngón tay khẽ vẽ lên không trung những đường nét vô hình, như đang phác thảo một tấm bản đồ tinh thần khổng lồ. Khuôn mặt y l�� rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài suy tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn sáng quắc, chứa đựng một ánh nhìn kiên định và sắc bén.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu đứng gần y hơn, ánh mắt dán chặt vào từng cử chỉ, từng lời nói của Tạ Trần, không muốn bỏ lỡ bất kỳ một chi tiết nào. Họ biết, mỗi lời y nói ra lúc này đều có thể là chìa khóa để giải cứu thế giới. Sự lạnh lẽo của sương đêm dường như không thấm vào họ, bởi nỗi lo lắng và sự cấp bách đã lấn át mọi cảm giác khác.
“Nhớ không, những báo cáo về ‘Lôi Ẩn Cốc’ đột nhiên bùng phát lôi điện dữ dội hơn bình thường, không theo quy luật?” Tạ Trần trầm giọng hỏi, giọng y khẽ rung lên trong làn sương đêm. Y chỉ tay về phía đông, như thể Lôi Ẩn Cốc đang hiện hữu ngay trước mắt y. “Hay vụ ‘Sa Mạc Vạn Linh Khô’ bỗng chốc xuất hiện một ‘thủy lộ tử khí’ gây bệnh dịch lạ, khiến vô số sinh linh chết oan uổng?” Y lại chỉ về phía tây. “Và cả chuyện ‘Thôn Vân Thủy’ đột ngột bị cuốn vào lốc xoáy biển kinh hoàng, dù không phải mùa bão, nuốt chửng cả một hạm đội thương thuyền lớn?” Y quay về phía nam, ánh mắt xa xăm.
Tiểu Cửu gật đầu lia lịa, đôi tai cáo của nàng khẽ cụp xuống, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Đúng vậy! Ta đã nghe qua những tin đồn đó! Ai cũng nghĩ là thiên tai, là do Thiên Đạo suy yếu mà ra…” Nàng khẽ rùng mình khi nhớ lại những câu chuyện kinh hoàng về những nơi đó. “Cả chuyện có một số tông môn tu luyện bỗng nhiên xảy ra nội loạn không rõ nguyên nhân, tự tiêu diệt lẫn nhau, rồi những vùng đất linh khí dồi dào bỗng chốc trở nên khô cằn, hóa thành tuyệt địa… Chúng ta đã cho rằng đó là do ma khí xâm nhập hoặc do sự tranh giành thế lực.”
“Không phải thiên tai. Không phải ngẫu nhiên. Và cũng không chỉ là ma khí xâm nhập đơn thuần.” Tạ Trần dứt khoát bác bỏ, ánh mắt y trở nên sắc lạnh. “Đó là những ‘điểm neo’. Ma Chủ Cửu U đang lợi dụng những nơi có năng lượng cực đoan, những địa điểm mang tính biểu tượng, hoặc những sự kiện bi kịch gây ra sự mất mát lớn, để tạo ra ‘nhân quả hỗn loạn’ và ‘linh khí đột biến’. Hắn biến chúng thành những ‘trụ cột’ vững chắc cho Đại Trận Hoán Đổi. Tại Lôi Ẩn Cốc, sự bùng phát lôi điện hỗn loạn đã làm suy yếu trật tự tự nhiên, biến nó thành một nguồn năng lượng tà ác. Tại Sa Mạc Vạn Linh Khô, ‘tử khí’ không chỉ giết chóc mà còn bóp méo sinh mệnh, biến sự sống thành cái chết, cái chết thành sự hỗn loạn. Còn ở Thôn Vân Thủy, lốc xoáy biển không chỉ phá hủy vật chất mà còn gieo rắc sự hoảng loạn, sự mất niềm tin vào trật tự của biển cả.”
Y ngừng lại, đưa tay vuốt nhẹ cằm, vẻ suy tư. “Những nội loạn tông môn, những tuyệt địa mới… Tất cả đều là ‘nhân quả hỗn loạn’ được Ma Chủ khéo léo kích động hoặc lợi dụng. Khi sự hỗn loạn lan tràn, khi ‘nhân tính’ bị bào mòn bởi nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng, những nơi đó sẽ trở thành những ‘điểm neo’ lý tưởng cho hắn. Chúng không chỉ cung cấp sinh lực gián tiếp, mà còn làm suy yếu ý chí của thế giới, khiến việc kháng cự trở nên vô vọng.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt bàn tay, móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu, nhưng nàng không hề hay biết. Khuôn mặt nàng, vốn đã tuyệt mỹ, giờ đây toát lên một vẻ kiên định đến đáng sợ, như một nữ thần chiến tranh vừa thức tỉnh. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Ma tộc, nhưng âm mưu này của Ma Chủ Cửu U còn khủng khiếp hơn gấp vạn lần, bởi nó không chỉ nhắm vào sinh mạng, mà nhắm vào cả linh hồn, vào bản chất của sự tồn tại. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng và quyết tâm. “Vậy chúng ta phải hành động ngay! Ngăn chặn hắn kích hoạt thêm các điểm neo đó!” Nàng không còn chút do dự hay phân vân nào nữa. Lý tưởng tu tiên hay trường sinh đã hoàn toàn bị lãng quên. Giờ đây, trong lòng nàng chỉ còn lại một chấp niệm duy nhất: bảo vệ nhân gian, bảo vệ cái gọi là ‘sống một đời bình thường’.
“U Minh Địa Phủ…” Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt y lại hướng về phía bắc, nơi U Minh Địa Phủ được cho là tọa lạc. “Nó không chỉ là một địa điểm. Nó có thể là ‘trung tâm’ của Đại Trận, nơi Ma Chủ tập trung ‘Nguyên Khí Hỗn Độn’ và điều khi��n toàn bộ mạng lưới ‘điểm neo’ này. Hoặc nó là ‘cổng’ để Đại Trận Hoán Đổi được hoàn tất, một khi tất cả các điểm neo đã được kích hoạt.”
Y quay người, ánh mắt quét qua khuôn mặt của Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt Tiên Tử, cả hai đều tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không còn nhiều thời gian. Ma Chủ đã chờ đợi quá lâu, hắn đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng. Mỗi ‘điểm neo’ được kích hoạt là một bước hắn tiến gần hơn đến mục đích cuối cùng. Nhiệm vụ của chúng ta là xác định và ngăn chặn những ‘điểm neo’ đó, làm suy yếu Đại Trận Hoán Đổi từ bên trong.”
Ánh bình minh mờ ảo bắt đầu ló dạng ở phía đông, xua đi màn sương đêm, nhưng không thể xua tan đi sự u ám trong lòng ba con người. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và những sự thật chấn động hơn. Họ sẽ phải đối mặt với những ‘nhân quả hỗn loạn’ mà Ma Chủ đã gieo rắc, đối mặt với sự biến dị của linh khí, và có thể là cả những thủ hạ tàn bạo của Ma Chủ đang canh giữ các ‘điểm neo’. Thậm chí, họ còn có thể phải đối mặt với sự can thiệp của Thiên Đạo, thứ đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, bất kể cái giá phải trả là gì.
Tạ Trần, một phàm nhân với thân hình gầy gò, nhưng trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân quả của y lại là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố này. Y đã vạch ra con đường, dù gập ghềnh và đầy máu. Lăng Nguyệt Tiên Tử, tiên tử đã rũ bỏ chấp niệm, nguyện dốc toàn lực bảo vệ nhân gian. Và Tiểu Cửu, hồ ly tinh trung thành, dù sợ hãi nhưng vẫn kiên định đứng bên cạnh Tạ Trần. Ba bóng người, ba số phận, giờ đây trở thành những người gác đền cuối cùng của nhân tính, đứng giữa sự tàn phá của một kỷ nguyên và sự ra đời của một trật tự tà ác. Cuộc chạy đua với thời gian đã thực sự bắt đầu, và họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu đến cùng. Ánh sáng bình minh len lỏi qua tán lá, chiếu rọi lên khuôn mặt kiên nghị của họ, như một lời hứa hẹn mỏng manh giữa một thế giới đang đứng trước bờ vực sụp đổ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.