Nhân gian bất tu tiên - Chương 304: Chân Tướng Khủng Khiếp: Mưu Đồ Thay Thế Thiên Đạo Cổ Xưa
Tạ Trần nói, giọng y vang vọng trong căn phòng, mang theo một quyết tâm sắt đá. Y biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng ít nhất, giờ đây họ đã nhìn thấy rõ hơn hình hài của kẻ địch, và con đường mà họ phải đi.
Đêm đã trôi qua trong sự bàng hoàng và những khám phá động trời. Rạng sáng, khi sương mù còn vấn vít trên những cột đá khổng lồ đổ nát của Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, Tạ Trần vẫn ngồi yên vị giữa đống hoang tàn, ánh mắt thâm sâu như vực thẳm, dường như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, chạm đến cội nguồn của vạn vật. Những phù văn Ma tộc cổ xưa trên vách đá, giờ đây đã được Tiểu Cửu giải mã một phần, trở thành bản đồ dẫn l��i cho những suy luận của y, từng nét chữ như một lời nguyền rủa, một bản tuyên ngôn về sự hủy diệt và tái tạo. Gió rít qua những kẽ đá phong hóa, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi rêu phong cổ kính, hòa lẫn với mùi đất mục ruỗng, tạo nên một bản giao hưởng u ám, thê lương của một kỷ nguyên sắp tàn. Đôi khi, tiếng chim kêu lạ vút lên từ những tán cây cổ thụ bám víu vào tàn tích, càng làm tăng thêm vẻ hoang vắng, tĩnh mịch.
Tiểu Cửu ngồi co ro bên cạnh Tạ Trần, thân hình xinh đẹp đáng yêu của nàng dường như bị đè nén bởi một gánh nặng vô hình. Đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ run rẩy. Nàng vẫn còn bàng hoàng, kinh hãi trước những gì mình đã giải mã, những ký ức mơ hồ về Ma tộc và 'Nguyên Khí Hỗn Độn' cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tựa như một cơn ác mộng dai dẳng. Mỗi khi có làn gió lạnh thổi qua, nàng lại rùng mình, như thể hơi thở của Ma Vực đang phả vào gáy. Dù vậy, ánh mắt ngọc của nàng vẫn không rời khỏi Tạ Trần, một niềm tin vô điều kiện vào thư sinh gầy gò này đã nhen nhóm trong lòng nàng, tựa như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cách đó không xa, thân ảnh thanh thoát trong bộ bạch y tinh khôi, nhưng sắc mặt nàng lại nghiêm trọng đến lạ thường. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm dù là nhỏ nhất trên gương mặt Tạ Trần, tựa như đang cố gắng đọc vị từng ý niệm, từng tia hy vọng le lói trong tâm tư người phàm nhân này. Nàng đã từng là một tiên tử cao ngạo, tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, vào trật tự của tiên môn. Nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đã vỡ vụn, và Tạ Trần, một phàm nhân mà nàng từng coi là yếu ớt, lại trở thành điểm tựa duy nhất, là người duy nhất có khả năng nhìn thấu và phá giải cục diện hiểm nghèo này. Cảm giác bất lực xen lẫn sự quyết tâm mãnh liệt khiến bàn tay nàng khẽ nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Tiểu Cửu khẽ ngẩng đầu lên, giọng nói nàng thì thầm, gần như là một tiếng thở dài trong sự sợ hãi. "Nguyên Khí Hỗn Độn... trong truyền thuyết Ma tộc, nó là... khởi nguồn của vạn vật, cũng là kết thúc của tất cả. Ma Chủ muốn... tái tạo lại vũ trụ sao?" Nàng hỏi, đôi mắt ngập tràn sự hoang mang, cái ý niệm về một sức mạnh nguyên thủy như vậy khiến nàng cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé.
Tạ Trần không đáp ngay. Y đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đen dài của mình, một thói quen khi y đang suy tư sâu sắc. Ánh mắt y vẫn dán vào những phù văn cổ xưa, như muốn tìm kiếm thêm những mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh vĩ đại của Ma Chủ. "Không chỉ tái tạo," y trầm giọng, thanh âm điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. "Hắn muốn thay thế. Thay thế Thiên Đạo hiện tại bằng Thiên Đạo của riêng hắn, biến thế giới này thành một mảnh của Ma Vực, nơi hắn là chủ tể tuyệt đối, một vị thần của sự hỗn loạn được kiến tạo." Y dừng lại, khẽ thở dài. "Hắn không đơn thuần là muốn phá hủy, mà là muốn phá hủy để xây dựng lại, theo cái ý chí méo mó của hắn. Hắn không muốn một thế giới vô thường, nơi vạn vật đều có điểm kết thúc. Hắn muốn một sự 'vô thường' do chính hắn định nghĩa, một vòng luân hồi vĩnh cửu của Ma V��c, nơi hắn là trung tâm."
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, vẻ mặt nàng đầy nghiêm nghị. "Nếu vậy, hắn không chỉ là kẻ hủy diệt, mà là kẻ muốn đảo lộn cả căn nguyên tồn tại. Mọi quy tắc, mọi sinh linh... đều sẽ biến thành thứ hắn muốn. Hắn muốn biến chúng ta thành công cụ, thành nguồn năng lượng cho sự 'sáng tạo' bệnh hoạn đó." Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ không thể che giấu. Nàng nhận ra sự tàn bạo này còn khủng khiếp hơn bất cứ cuộc chiến tiên ma nào mà nàng từng biết. Đây là sự hủy diệt bản chất, là sự bóp méo ý nghĩa của sự "sống".
"Chính xác." Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của nàng. "Hắn không muốn hỗn loạn mãi mãi. Hắn muốn một trật tự mới, một trật tự ma quỷ do hắn tạo ra. 'Đại Trận Hoán Đổi' chính là công cụ để hắn thực hiện mưu đồ đó, để biến đổi linh khí, đảo lộn luân hồi, đồng hóa mọi thứ vào 'Nguyên Khí Hỗn Độn' của hắn. Hắn muốn làm sạch thế giới khỏi những gì hắn coi là 'tạp chất' của Thiên Đạo hiện tại, để chỉ còn lại sự thuần túy của Ma Vực." Y đưa tay nhẹ nhàng chạm vào những phù văn trên bức tường đá đổ nát, cảm nhận từng đường nét khắc sâu, như muốn thấu hiểu dòng chảy năng lượng cổ xưa đã từng được phong ấn tại đây. Mỗi ngón tay y lướt qua, một cảm giác lạnh lẽo và nguyên thủy truyền đến, như một lời thì thầm từ một thời đại đã bị lãng quên.
Tiểu Cửu, tuy vẫn còn sợ hãi, nhưng sự kiên cường của loài yêu đã khiến nàng vượt lên trên bản năng. Nàng cố gắng trấn tĩnh, nắn nót từng mảnh ký ức, từng lời truyền thuyết cổ xưa nhất của Ma tộc mà nàng từng nghe từ các trưởng lão, những câu chuyện về một kỷ nguyên xa xưa, nơi 'Nguyên Khí Hỗn Độn' từng ngự trị trước khi Thiên Đạo ra đời. Nàng rùng mình khi nhớ lại những mô tả về sự vô định hình, về khả năng nuốt chửng mọi thứ để tái tạo, và về những sinh linh cổ xưa từng được sinh ra từ chính hỗn độn đó.
Lăng Nguyệt nắm chặt tay hơn nữa, đôi mắt nàng ánh lên vẻ quyết tâm chưa từng có. "Vậy thì, chúng ta không thể để hắn thành công. Không thể để hắn biến thế giới này thành một Ma Vực thứ hai." Giọng nàng tuy nhỏ, nhưng lại mang một sức nặng không thể lay chuyển. Nàng đã từ bỏ Thiên Đạo của tiên môn, giờ đây, nàng sẽ chiến đấu vì một Thiên Đạo của nhân tính, một trật tự mà Tạ Trần đang cố gắng bảo vệ.
Mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng yếu ớt của ban mai bắt đầu rọi vào sâu hơn trong lòng phế tích, xuyên qua những khe hở của các cột đá đổ nát, tạo nên những vệt sáng tối đối lập trên nền đất ẩm ướt và rêu phong. Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của y hiện rõ dưới ánh sáng, nhưng lại toát lên một khí chất kiên định đến lạ thường. Y bước đi chậm rãi quanh những cột trụ bị phong hóa, ánh mắt quét qua từng góc khuất, từng mảng tường đá phủ đầy phù điêu mờ nhạt. Trong tâm trí y, một bức tranh khổng lồ đang dần hình thành, một bức tranh không chỉ về âm mưu của Ma Chủ, mà còn về bản chất của Thiên Đạo, của sự hình thành và suy tàn của vũ trụ.
Y liên tục liên kết những thông tin từ ảo ảnh Thượng Cổ mà y đã trải qua, những lời cảnh báo đầy ẩn ý của Bạch Vô Thường về sự suy tàn của Thiên Đạo, và giờ là mưu đồ tàn khốc của Ma Chủ. Tất cả đều không phải là những sự kiện ngẫu nhiên, mà là những mắt xích trong một chuỗi nhân quả khổng lồ. "Thiên Đạo đang suy yếu, không phải là một sự kiện ngẫu nhiên." Tạ Trần cất lời, giọng y vang vọng trong không gian vắng lặng, tựa như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Nó có thể là một phần trong kế hoạch dài hơi của Ma Chủ, hoặc là cơ hội mà hắn đã chờ đợi bấy lâu. Hắn đã quan sát, đã chờ đợi thời khắc Thiên Đạo trở nên mục ruỗng nhất để ra tay. 'Nguyên Khí Hỗn Độn' mà hắn muốn triệu hồi, có lẽ là thứ từng tồn tại trước cả khi Thiên Đạo được hình thành, một nguồn năng lượng nguyên thủy, vô định hình, mang sức mạnh kiến tạo và hủy diệt vạn vật. Đó là Căn Nguyên Thế Giới, một cội nguồn mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải e sợ, hoặc đã cố gắng phong ấn."
Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu theo sát Tạ Trần, im lặng lắng nghe. Mỗi lời nói của y đều khiến họ nhận ra mức độ phức tạp và tàn khốc của tình hình. Nỗi sợ hãi của Tiểu Cửu dần nhường chỗ cho sự kinh ngạc và một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới mà nàng đang sống. Còn Lăng Nguyệt, nàng cảm thấy như có một bức màn che phủ bấy lâu nay đã được vén lên, để lộ ra những sự thật trần trụi về vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.
"Vậy thì, việc ngăn chặn hắn không chỉ là phá hủy pháp trận, mà là ngăn chặn một sự 'sáng tạo' mới... một sự sáng tạo tàn bạo," Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng trầm thấp, đầy suy tư. Nàng nhận ra rằng, đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần giữa chính và tà, mà là một cuộc chiến ở cấp độ căn nguyên, một sự tranh giành quyền định đoạt sự tồn tại của vũ trụ. "Hắn muốn trở thành Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo của Ma Vực."
Tạ Trần dừng lại trước một bức phù điêu cổ, chạm khắc những hình ảnh mơ hồ về một thế giới hỗn mang, những sinh linh kỳ dị đang hòa mình vào dòng chảy của thứ năng lượng nguyên thủy. "Để chống lại sự 'tái tạo' này, chúng ta cần hiểu rõ hơn về 'Nguyên Khí H���n Độn' và cách mà 'Đại Trận Hoán Đổi' có thể khống chế nó. Những kiến thức đó, có lẽ chỉ có thể tìm thấy ở những nơi cổ xưa nhất, nơi mà Thiên Đạo hiện tại chưa thể chạm tới hoàn toàn... hoặc đã bị lãng quên." Y nhắm mắt lại, kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Không phải để nhìn thấy tương lai, mà là để cảm nhận dòng chảy nhân quả của quá khứ, của những sự kiện đã dẫn đến thời khắc hiện tại. Trong tâm trí y, những mảnh vỡ của lịch sử Thượng Cổ, những tàn dư của các nền văn minh đã biến mất, những lời thì thầm của các vị thần cổ đại dần hiện lên, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Y cảm thấy một sự liên kết giữa 'Nguyên Khí Hỗn Độn', 'Căn Nguyên Thế Giới' và một nơi mà y đã nhắc đến: 'U Minh Địa Phủ'. Nơi đó không chỉ là cõi chết, mà có thể là nơi cất giữ những bí mật về sự khởi nguyên của vạn vật, về những chu kỳ hủy diệt và kiến tạo mà Ma tộc đã từng trải qua trong quá khứ. Hắn đã chờ đợi, đã chuẩn bị kế hoạch này từ rất lâu, lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo, để th��c hiện mưu đồ thay thế toàn bộ nền tảng trật tự hiện hữu.
Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những khe hở của phế tích, chiếu rọi thẳng vào nơi họ đang đứng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm không gian, sau khi Tạ Trần kết thúc những suy luận của mình. Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đều đã hiểu rõ hơn về mối đe dọa, về tầm vóc hủy diệt mà Ma Chủ Cửu U đang hướng tới. Không còn là sự hỗn loạn đơn thuần, mà là một sự kiến tạo mới trên nền tảng của sự tàn phá tuyệt đối. Cảm giác ẩm ướt và lạnh lẽo từ môi trường xung quanh càng làm tăng thêm sự nặng nề của không khí đầy sát khí tiềm tàng.
Tạ Trần quay sang nhìn họ, ánh mắt y ẩn chứa sự kiên định, tựa như ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tố. Y biết, gánh nặng của kiến thức này, trách nhiệm phải tìm ra giải pháp cho một vấn đề có quy mô vũ trụ mà không cần sức mạnh tu vi, đang đè nặng lên vai y. Nhưng y không thể lùi bước. "Mục tiêu tiếp theo của chúng ta, là 'U Minh Địa Phủ'." Y cất tiếng, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Hoặc bất cứ nơi nào khác có thể ch���a đựng bí mật về 'Nguyên Khí Hỗn Độn' và các pháp trận Thượng Cổ. Chúng ta cần tìm ra cách để phá vỡ sự 'hoán đổi' này, hoặc ít nhất là ngăn chặn nó trước khi hắn hoàn thành. Nơi đó có thể chứa đựng những bí mật về một 'kỷ nguyên tái tạo' trong quá khứ của Ma tộc, một chu kỳ hủy diệt và kiến tạo đã từng xảy ra, và có thể cả cách để chống lại nó."
Tiểu Cửu nuốt nước bọt, đôi mắt ngọc khẽ cụp xuống. "U Minh Địa Phủ... Nơi đó... rất đáng sợ. Trong truyền thuyết, đó là cõi giới của tử linh, của những linh hồn vất vưởng không tìm được lối về. Ma khí ở đó nồng đậm, và những sinh vật sinh ra từ đó đều vô cùng tàn bạo. Nhưng nếu là để ngăn chặn Ma Chủ... ta sẽ đi." Nàng nói, giọng tuy vẫn còn chút run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên quyết. Nỗi sợ hãi đối với những bí ẩn sâu thẳm của Ma Vực, nơi nàng có xuất thân nhưng cũng là nơi ẩn chứa những thứ kinh hoàng nhất, giờ đây đã được lấn át bởi ý chí bảo vệ nhân gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, ánh mắt nàng kiên định như thép. Nàng đã đấu tranh với sự thật rằng những gì nàng từng tin tưởng, Thiên Đạo, đang bị Ma Chủ lợi dụng để hủy diệt, và rằng nàng phải hoàn toàn từ bỏ quá khứ để đối mặt với một mối đe dọa hoàn toàn mới. Giờ đây, mọi nghi ngờ đã tan biến. "Ta sẽ đi cùng ngươi." Nàng nói, giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng, mà chất chứa một sự đồng cảm sâu sắc. "Dù con đường này có khó khăn đến mấy, ta cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bảo vệ nhân tính và thế giới này khỏi sự tàn phá đó. Thiên Đạo của tiên môn đã không thể làm gì. Có lẽ, chỉ có con đường của nhân tính, của phàm trần mới có thể tìm thấy lối thoát."
Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua trên gương mặt thư sinh gầy gò. Đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận gánh nặng. "Vậy thì, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Hãy chuẩn bị." Y đứng thẳng, nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi gay gắt, xua tan đi những tàn dư cuối cùng của sương sớm. Ba bóng người, một thư sinh phàm nhân, một hồ ly tinh, và một tiên tử, đứng giữa sự hùng vĩ và hoang tàn của phế tích. Họ nhỏ bé trước vũ trụ, nhưng mang trong mình một quyết tâm phi thường, một ý chí bất khuất muốn bảo vệ cái gọi là "sống một đời bình thường", bảo vệ nhân tính khỏi sự hủy diệt của cả Thiên Đạo suy tàn và Ma Chủ tàn bạo. Cuộc hành trình đến 'U Minh Địa Phủ' sẽ vô cùng nguy hiểm và chứa đựng những sự thật chấn động hơn, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.