Nhân gian bất tu tiên - Chương 303: Đại Trận Hoán Đổi: Mở Ra Cánh Cửa Hủy Diệt Cổ Xưa
Ánh sáng từ viên Dạ Minh Châu mà Tạ Trần mang theo chỉ đủ soi rọi một vùng nhỏ trong căn phòng sâu thẳm của Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Nơi đây, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rêu phong cổ kính và một chút hương kim loại gỉ sét thoang thoảng, tựa như hơi thở ngàn năm của một nền văn minh đã chìm vào quên lãng. Sương mù dày đặc bao phủ bên ngoài, khiến không gian bên trong càng thêm lạnh lẽo và u tịch, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá mục nát cùng âm thanh nước nhỏ giọt đều đặn từ vòm đá cao vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch của thời gian.
Căn phòng này, với những cột đá khổng lồ đổ nát và bức tường phong hóa, vẫn còn lưu giữ vô số ký tự cổ được khắc sâu vào lòng đá. Những phù điêu mờ nhạt, tưởng chừng vô tri, lại ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa. Tạ Trần, với th��n hình gầy gò thư sinh, đang ngồi tựa lưng vào một cột đá, ánh mắt sâu thẳm của y quét qua từng nét chạm khắc, dường như muốn xuyên thấu thời gian để tìm kiếm câu trả lời. Bộ áo vải bố cũ kỹ của y không thể che đi vẻ mệt mỏi nhưng kiên định, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật sự tập trung cao độ trên khuôn mặt thanh tú. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tiểu Cửu.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đang ngồi khoanh chân trước một bức tường đá lớn nhất, nơi những phù văn ma mị, xoắn xuýt và phức tạp nhất được khắc. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật, chiếc đuôi lông mềm mại đôi khi lại khẽ phe phẩy một cách vô thức, biểu lộ sự căng thẳng tột độ. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu giờ đây nhăn nhó vì phải cố gắng giải mã những đoạn văn tự cổ Ma tộc đã chìm vào dĩ vãng. Ánh sáng yếu ớt từ Dạ Minh Châu hắt lên những phù văn, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa trên vách đá như những linh hồn vặn vẹo. Có lúc, một luồng khí tức âm hàn tỏa ra từ những ký tự, khiến làn da nàng nổi da gà, nhưng Tiểu Cửu vẫn kiên trì, không một chút lùi bước.
Tạ Trần biết, những phù văn này không chỉ là chữ viết thông thường, chúng là sự kết tinh của ý chí, của những chấp niệm cổ xưa, và để giải mã chúng không chỉ cần trí tuệ mà còn cần sự đồng cảm, thậm chí là hòa mình vào cái bản chất hỗn loạn của Ma tộc. Y cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm Tiểu Cửu, giữa bản năng yêu tộc thuần túy và sự tiếp xúc với những điều cấm kỵ của Ma Vực. Sự mệt mỏi tinh thần ấy rõ ràng đang bào mòn nàng, nhưng nàng vẫn kiên trì, bởi nàng hiểu tầm quan trọng của việc này đối với Tạ Trần, và cũng là đối với nhân gian mà nàng đang sống.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh, dáng người cao ráo thanh thoát trong bộ bạch y thuần khiết, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên vẻ cảnh giác và lo lắng. Nàng nắm chặt chuôi kiếm của mình, một cử chỉ vô thức bộc lộ sự sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ. Nàng không hiểu những phù văn cổ xưa kia, nhưng nàng hiểu được ý nghĩa của sự chờ đợi, của sự hỗ trợ thầm lặng. Nàng cảm nhận được không khí nặng nề, một thứ áp lực vô hình lan tỏa từ những ký tự, báo hiệu một điều gì đó kinh khủng sắp được hé lộ. Khuôn mặt nàng tuy vẫn lạnh lùng, nhưng sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt đã không còn che giấu được. Nàng đã từ bỏ tất cả những ràng buộc của tiên môn, của Thiên Đạo, để đi theo con đường mà Tạ Trần đã chọn, một con đường đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng đầy hy vọng.
Hồ Ly Nữ khẽ cựa mình, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ kẽ răng.
"Khó quá... những phù văn này... chúng ẩn chứa một sự hỗn loạn nguyên thủy... như thể được viết bằng chính ý chí của Ma Vực..." Giọng nàng thì thầm, đứt quãng, chứa đựng sự đau đớn và mệt mỏi tột độ. Mỗi từ ngữ nàng thốt ra đều như phải vắt kiệt sức lực.
Tạ Trần vẫn im lặng, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng tiếp tục. Y biết, càng đến gần chân tướng, gánh nặng tâm lý sẽ càng lớn.
Lăng Nguyệt bước đến gần hơn một chút, đôi mắt phượng của nàng nhìn Tiểu Cửu đầy trìu mến. "Cố lên, Tiểu Cửu. Chúng ta cần biết Ma Chủ đang âm mưu điều gì." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, như một lời động viên truyền thêm sức lực. Nàng đưa tay lên, định chạm vào vai Tiểu Cửu, nhưng rồi lại khẽ rụt lại, sợ làm phiền sự tập trung cao độ của nàng hồ ly.
Tạ Trần cảm nhận rõ sự dâng trào của một luồng năng lượng kỳ lạ từ bức tường đá, một thứ khí tức không thuộc về linh khí của nhân gian hay ma khí của Ma Vực thông thường, mà là một sự kết hợp của cả hai, một thứ hỗn độn nguyên thủy. Y nhớ lại những gì y đã thấy trong ảo ảnh của Bạch Vô Thường, và những "bóng hình Thượng Cổ" đã thoáng hiện. Lời nói của Ma Chủ Cửu U về việc "tái tạo" thế giới, về việc "thanh lọc" nhân gian, dường như đang dần có hình hài rõ ràng hơn qua những phù văn này. Y nhắm mắt lại, cố gắng dùng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình để xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc, để nhìn thấu cái sợi dây nhân quả vô hình đang liên kết tất cả. Mọi thứ đều có cội nguồn, mọi hành động đều có hệ quả, và Ma Chủ Cửu U chắc chắn đang gieo một cái nhân cực lớn, đủ để thay đổi toàn bộ vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Y thở ra một hơi thật khẽ, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và áp lực. "Sống một đời bình thường" – cái ước nguyện tưởng chừng đơn giản ấy giờ đây lại trở thành một thứ xa xỉ, một mục tiêu mà y phải chiến đấu bằng mọi giá để bảo vệ.
***
Thời gian trôi qua thật chậm chạp trong căn phòng cổ kính. Ánh trăng đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho những tia sáng yếu ớt của buổi sớm mai len lỏi qua những khe đá, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt như tờ. Sương mù bên ngoài đã bắt đầu tan, nhưng không gian bên trong vẫn mang một vẻ u ám cố hữu. Tạ Trần và Lăng Nguyệt vẫn giữ nguyên tư thế, chờ đợi. Tạ Trần thỉnh thoảng lại đưa tay xoa nhẹ vào thái dương, cảm thấy cái gánh nặng của "nhân quả" đè nặng lên đôi vai gầy của mình. Y biết, mỗi giây phút trôi qua, Ma Chủ Cửu U lại tiến gần hơn đến mục tiêu của hắn, và mỗi thông tin mà Tiểu Cửu có thể giải mã đều có giá trị bằng sinh mạng của hàng triệu phàm nh��n.
Đột nhiên, Tiểu Cửu run rẩy dữ dội, không còn là những cơn run rẩy nhỏ nữa mà là một sự chấn động toàn thân. Đôi mắt nàng bật mở, tràn ngập vẻ kinh hoàng, đồng tử co rút lại như thể vừa chứng kiến một điều gì đó vượt quá sức tưởng tượng. Những phù văn trên tường đá, dưới con mắt của Tạ Trần, dường như cũng phát ra một luồng khí tức đen tối hơn, mạnh mẽ hơn, như thể chúng vừa được đánh thức bởi sự thấu hiểu của nàng hồ ly. Nàng không còn thì thầm nữa, mà thốt lên những từ ngữ cổ xưa một cách gấp gáp, giọng nói run rẩy, đứt quãng, nhưng lại mang một sự cấp bách khủng khiếp.
"Hoán... Hoán Đổi... Đại Trận Hoán Đổi..." Nàng thở dốc, từng từ như bị xé toạc khỏi cuống họng. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, và chiếc đuôi lông mềm mại giờ đây cũng rủ xuống một cách vô lực. "Không thể nào... Ma Chủ... hắn muốn... đảo lộn tất cả..."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lập tức siết chặt kiếm, bước hẳn về phía trước, ánh mắt sắc bén quét quanh căn phòng, như muốn tìm kiếm kẻ địch vô h��nh. Nàng cảm nhận được sự khủng hoảng tột độ trong giọng nói của Tiểu Cửu, một sự khủng hoảng vượt xa những nguy hiểm thông thường.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên một tia sáng sắc bén chưa từng có. Y biết, khoảnh khắc quan trọng nhất đã đến. "Nói rõ hơn, Tiểu Cửu. Hắn muốn hoán đổi điều gì?" Giọng y trầm ấm, nhưng lại mang một sự kiên định, như một cột trụ giữa cơn bão táp.
Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, ánh mắt kinh hoàng của nàng chạm vào Tạ Trần, rồi lại lướt qua Lăng Nguyệt. Nàng cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực nàng vẫn phập phồng liên tục.
"Quy luật... tự nhiên..." Nàng nói, từng từ ngữ như những mảnh vỡ từ một giấc mơ kinh hoàng. "Linh khí... sinh tử... tất cả... Hắn muốn biến thế giới này thành một lò luyện khổng lồ... để 'thanh lọc' và 'tái tạo' nó bằng 'Nguyên Khí Hỗn Độn'... một trật tự mới... của Ma Vực..." Nàng ôm lấy đầu, đôi tai nàng vùi vào lòng bàn tay, như muốn xua đi những hình ảnh khủng khiếp đang ám ảnh. "Những ký tự này... chúng không chỉ ghi lại một pháp trận, mà là một ý chí... một chấp niệm điên cuồng... Ma Chủ Cửu U... hắn muốn trở thành Thiên Đạo mới... một Thiên Đạo của sự hỗn loạn, của cái chết... nơi nhân tính sẽ bị nghiền nát, bị đồng hóa thành ma khí..."
Mỗi lời nói của Tiểu Cửu đều như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim Lăng Nguyệt. Nàng đã từng chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mỏng manh của linh khí, nhưng nàng chưa từng nghĩ đến một âm mưu tàn độc và điên rồ đến nhường này. "Một trật tự mới của Ma Vực..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. "Vậy tất cả những gì chúng ta biết về sự sống, về cái chết, về luân hồi... đều sẽ bị đảo lộn sao?"
Tạ Trần nhắm mắt lại, "Nhân Quả Chi Nhãn" của y không chỉ là một khả năng suy luận, mà nó còn cho phép y cảm nhận được những dòng chảy vô hình của vận mệnh, của nhân quả. Những lời của Tiểu Cửu không còn là những câu chữ rời rạc, mà đã vẽ ra một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí y. Cái "thần tích hỗn độn" mà họ từng cảm nhận, cái "gốc rễ của sự tồn tại" mà Ma Chủ muốn thao túng, giờ đây đã được kết nối một cách rõ ràng với "Đại Trận Hoán Đổi" này. Y nhớ lại lời cảnh báo của Bạch Vô Thường, về việc Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và sự tuyệt vọng của nó. Nhưng cái tuyệt vọng của Thiên Đạo là muốn duy trì "trật tự" cũ, dù phải hy sinh một phần nhân tính. Còn Ma Chủ Cửu U, hắn muốn xóa bỏ hoàn toàn trật tự đó, để kiến tạo một trật tự mới từ nền móng của sự hỗn loạn. Cả hai đều muốn "tái tạo", nhưng với những mục đích hoàn toàn đối lập và tàn khốc theo cách riêng của mình.
Tạ Trần cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì khí lạnh của cung điện, mà là vì cái ý chí khủng khiếp ẩn chứa đằng sau âm mưu của Ma Chủ. Hắn không phải là một kẻ chỉ muốn phá hủy, hắn muốn trở thành một vị thần kiến tạo, một vị vua của sự hỗn loạn. Điều này phức tạp và nguy hiểm hơn gấp vạn lần bất kỳ cuộc chiến nào giữa tiên và ma mà nhân gian từng biết đến. Cái cục diện mà y muốn phá vỡ, giờ đây đã trở nên phức tạp hơn, với ba thế lực đang giằng co: Thiên Đạo với trật tự cũ đang suy tàn, Ma Chủ với trật tự mới của hỗn loạn, và y, một phàm nhân, đang cố gắng tìm một con đường thứ ba, một con đường nơi "nhân tính" có thể được giữ trọn vẹn, không bị lu mờ bởi quyền năng hay sự độc đoán.
Tiểu Cửu đã thấm mệt, nàng gục đầu xuống, nhưng vẫn không ngừng run rẩy. Nàng đã nhìn thấy những điều mà ngay cả yêu tộc cổ xưa nhất cũng không dám tưởng tượng. Sự hoán đổi toàn bộ quy luật tự nhiên, sự biến đổi linh khí thành ma khí, sự xóa nhòa ranh giới giữa sinh và tử, giữa bản chất của con người và yêu ma. Đó không chỉ là cái chết, đó là sự hủy diệt của mọi ý nghĩa, của mọi sự tồn tại. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng cũng cảm nhận được một sự quả quyết mới. Nếu Tạ Trần có thể tìm ra con đường, nàng sẽ dốc hết sức mình để đi theo.
***
Bình minh đã thực sự đến. Những tia nắng đầu tiên, yếu ớt nhưng kiên cường, đã xuyên qua những kẽ hở trên vách đá, xua tan một phần sương mù và bóng tối u ám trong căn phòng. Nhưng không khí vẫn lạnh lẽo, mang theo một sự nặng nề không thể xua đi. Vẻ mặt của Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đều không chút thư giãn. Thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ, một sự hiểu biết đau đớn về mức độ khủng khiếp của hiểm họa mà họ đang đối mặt.
Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của y, giờ đây, không còn chỉ là sự suy tư mà còn chứa đựng một ngọn lửa kiên định. "Nhân Quả Chi Nhãn" của y đã hoàn tất quá trình xâu chuỗi mọi mảnh ghép thông tin, từ những 'bóng hình Thượng Cổ' y đã thấy, đến những lời đồn về 'U Minh Địa Phủ', và giờ là 'Đại Trận Hoán Đổi' mà Tiểu Cửu vừa giải mã. Cái mạng lưới nhân quả phức tạp đã được Tạ Trần nhìn thấu, và bức tranh toàn cảnh về âm mưu của Ma Chủ Cửu U đã hiện rõ mồn một trong tâm trí y.
"Không chỉ là phá hủy... Ma Chủ muốn trở thành kẻ kiến tạo mới." Giọng Tạ Trần trầm ấm, nhưng vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức nặng ngàn cân. "Hắn muốn 'hoán đổi' căn nguyên thế giới, biến nó thành 'U Minh Địa Phủ' thứ hai, nơi chỉ có Ma khí và sự sống theo quy tắc của hắn. Cái gọi là 'thần tích hỗn độn' mà chúng ta đã cảm nhận chính là nguồn năng lượng nguyên thủy mà hắn muốn dùng để khởi động Đại Trận này." Y dừng lại một chút, ánh mắt quét qua khuôn mặt kinh hãi của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. "Hắn không muốn hủy diệt để tạo ra khoảng trống, mà muốn hủy diệt cái cũ để cưỡng ép một cái mới theo ý chí của hắn. Một sự 'tái tạo' tàn khốc, không phải để sinh sôi, mà để đồng hóa."
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng, khuôn mặt lạnh lẽo của nàng hiện lên vẻ bàng hoàng. Những lời của Tạ Trần đã phá vỡ mọi giới hạn trong nhận thức của nàng về tiên, ma, và Thiên Đạo. "Một thế giới không có nhân tính... không có trật tự cũ... một sự hủy diệt hoàn toàn hơn cả cái chết..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng. Khái niệm về "mất người" mà nàng từng lo sợ giờ đây dường như quá đỗi nhỏ bé so với viễn cảnh mà Ma Chủ Cửu U đang vẽ ra. Hắn không chỉ muốn lấy đi cảm xúc hay ký ức, hắn muốn lấy đi cả bản chất của sự sống, của quy luật vũ trụ.
Tiểu Cửu khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt vì kiệt sức và sợ hãi, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên cường. "Đúng vậy... những phù văn cổ xưa ấy nói về 'Nguyên Khí Hỗn Độn', một thứ năng lượng tiền Thiên Đạo, tiền vạn vật. Ma Chủ muốn dùng nó để tẩy rửa tất cả, để biến Thập Phương Nhân Gian thành một thể thống nhất với Ma Vực, dưới sự cai trị của hắn. Hắn tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi sự suy tàn, để đạt đến 'Vô Thường' của riêng hắn."
"Vô Thường..." Tạ Trần lặp lại, ánh mắt y nhìn xa xăm, như xuyên qua những bức tường đá đổ nát, nhìn thẳng vào cái bản chất của sự tồn tại. "Đúng là vô thường. Thiên Đạo cũng đang tìm kiếm cách để tránh khỏi sự vô thường của chính nó, bằng cách duy trì một trật tự đã mục ruỗng. Ma Chủ cũng muốn tránh khỏi sự vô thường, bằng cách tạo ra một trật tự mới, tàn khốc hơn. Cả hai đều là những chấp niệm, những ý chí muốn bẻ cong số mệnh, muốn định đoạt vận mệnh c��a vạn vật."
"Nếu Đại Trận Hoán Đổi này được kích hoạt, không chỉ linh khí bị biến đổi, mà cả luân hồi cũng sẽ bị đảo lộn. Sinh tử sẽ không còn ý nghĩa, linh hồn sẽ không còn nơi để về, chỉ còn là những mảnh vụn bị đồng hóa vào Nguyên Khí Hỗn Độn của Ma Vực." Tạ Trần tiếp tục phân tích, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của một lời tiên tri. "Hắn muốn xóa bỏ tất cả cội nguồn của sự sống, của nhận thức, của nhân tính, để kiến tạo một thế giới thuần túy thuộc về Ma tộc. Mục đích của hắn sâu xa và tàn bạo hơn nhiều so với việc chỉ gây hỗn loạn thông thường."
Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy khắp toàn thân. Nàng đã từng nghĩ rằng Thiên Đạo là lẽ phải tối cao, rồi nàng nghi ngờ Thiên Đạo, và giờ đây, nàng nhận ra rằng Ma Chủ cũng không phải là kẻ đối lập đơn thuần. Cả hai đều đang chơi một ván cờ sinh tử với vận mệnh của nhân gian, nhưng bằng những quân cờ và luật chơi khác nhau. "Vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn chặn Đại Trận này bằng cách nào?" Nàng hỏi, giọng nói của nàng giờ đây đã không còn vẻ lạnh lùng như băng, mà chất chứa một sự bức bách, một sự tuyệt vọng.
Tạ Trần đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đen dài của mình, ánh mắt y rơi vào một phù văn cổ xưa khác trên vách đá, một phù văn có hình dạng giống như một chiếc Nhân Quả Luân Bàn thu nhỏ. "Để ngăn chặn Đại Trận Hoán Đổi này, chúng ta cần phải hiểu rõ cội nguồn của nó, của Nguyên Khí Hỗn Độn, và của chính Ma Chủ Cửu U. Sự liên kết giữa 'Đại Trận Hoán Đổi', 'Nguyên Khí Hỗn Độn', 'Thượng Cổ Chi Lực' và 'U Minh Địa Phủ' chính là chìa khóa. U Minh Địa Phủ không chỉ là nơi chứa đựng bí mật về sự sống và cái chết, mà có thể còn là nơi cất giữ những kiến thức cổ xưa nhất về sự hình thành của thế giới, những thứ có thể chống lại cái ý chí kiến tạo của Ma Chủ."
Y đứng dậy, thân hình gầy gò của y hiện rõ dưới ánh sáng ban mai yếu ớt, nhưng lại toát lên một khí chất kiên định đến lạ thường. "Việc ngăn chặn Đại Trận này sẽ đòi hỏi chúng ta phải tìm kiếm những kiến thức hoặc sức mạnh cổ xưa có thể chống lại nó, có thể liên quan đến các bí mật của Thiên Đạo chân chính, trước khi nó suy yếu, hoặc các thế lực Thượng Cổ khác đã biết cách đối phó với sự hỗn loạn nguyên thủy này." Tạ Trần nhìn về phía đường hầm tối tăm dẫn sâu hơn vào lòng đất, nơi có thể ẩn chứa những tàn tích Thượng Cổ khác, và cũng là con đường đến U Minh Địa Phủ. Y biết, đây sẽ là một cuộc đua với thời gian, một cuộc đối đầu trực diện với Ma Chủ Cửu U trong tương lai gần, và một hành trình mà mỗi bước đi đều có thể là một cái giá phải trả bằng mạng sống. Nhưng y không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ "nhân tính", để giữ trọn vẹn ý nghĩa của "sống một đời bình thường", y phải đi đến cùng.
"Chúng ta phải tiếp tục. Không còn đường lui." Tạ Trần nói, giọng y vang vọng trong căn phòng, mang theo một quyết tâm sắt đá. Y biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng ít nhất, giờ đây họ đã nhìn thấy rõ hơn hình hài của kẻ địch, và con đường mà họ phải đi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.