Nhân gian bất tu tiên - Chương 302: Bức Màn Trật Tự: Thiên Đạo Và Ma Chủ, Hai Mặt Của Một Đồng Tiền
Ánh sáng ban mai xuyên qua những khe nứt khổng lồ trên vòm đá của Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, vẽ nên những vệt sáng bạc nhợt nhạt trên nền đất ẩm ướt, tựa như những dòng nước mắt của thời gian đang nhỏ xuống. Không khí vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh buốt từ sự hiện diện của Bạch Vô Thường, như một lời nhắc nhở sắc lạnh về quyền uy và sự cô độc của Thiên Đạo. Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải, nhưng khí thế lại ngạo nghễ, không hề khuất phục trước uy áp vừa rồi. Đôi mắt sâu thẳm của y, tưởng chừng như đã nhìn thấu vạn vật, giờ đây càng thêm phần kiên định, không chút dao động.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y thuần khiết, vẫn nắm chặt tay Tạ Trần, hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang y, xua đi phần nào cái lạnh lẽo còn sót lại. Nàng nhìn Bạch Vô Thường tan biến, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự phức tạp khó tả: vừa có chút thất vọng vì sự cứng nhắc của Thiên Đạo, vừa có sự nhẹ nhõm khi nàng đã hoàn toàn thoát ly khỏi xiềng xích của những giáo điều cũ kỹ. Nàng đã từng là một tiên tử cao ngạo, tin tưởng vào sứ mệnh vá trời, nhưng giờ đây, nàng đã nhìn thấy một con đường khác, một con đường mang nặng chữ "nhân".
Bên cạnh, Tiểu Cửu vẫn nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, nhưng đôi mắt ngọc bích đã hết run rẩy, thay vào đó là ánh nhìn kiên cường, tràn đầy tín nhiệm. Nàng biết Tạ Trần đã phải trải qua những gì trong ảo ảnh, nàng cảm nhận được nỗi đau và sự giằng xé mà y đã gánh chịu. Nhưng y đã vượt qua, y đã chọn, và nàng sẽ luôn ở bên y.
Bạch Vô Thường đã biến mất, chỉ để lại một luồng khí lạnh lẽo còn vương vấn trong không khí, như một lời cảnh báo vô hình. Hắn đã không còn ở đó, nhưng lời nói cuối cùng của hắn vẫn vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, trầm lắng và nặng nề: "Hãy chờ xem, kẻ phàm nhân. Biến số như ngươi, cuối cùng cũng sẽ bị luân hồi nuốt chửng!"
Tạ Trần hít sâu một hơi, cảm nhận sự ẩm ướt và mùi rêu phong cổ kính của nơi này. Y không đáp lại lời của Bạch Vô Thường, bởi lẽ y đã nói đủ rồi. Giờ đây, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự khác biệt căn bản trong lý tưởng. Thiên Đạo muốn giữ trật tự bằng mọi giá, kể cả khi cái giá đó là sự "mất người" của sinh linh. Ma Chủ muốn "tái tạo" thế giới bằng cách hủy diệt tất cả, để rồi xây dựng một trật tự mới theo ý hắn. Cả hai, suy cho cùng, đều là những kẻ độc đoán, muốn áp đặt ý chí của mình lên vạn vật.
"Tạ Trần, người có sao không?" Lăng Nguyệt Tiên Tử lại hỏi, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây đã thêm phần dịu dàng, ẩn chứa nỗi lo lắng chân thành. Nàng siết nhẹ bàn tay y, như muốn truyền cho y thêm sức mạnh.
Tạ Trần quay sang nàng, khẽ lắc đầu. "Ta không sao, Lăng Nguyệt. Chỉ là... con đường phía trước càng thêm rõ ràng." Y nhìn vào đôi mắt phượng của nàng, thấy được sự kiên định phản chiếu trong đó. Nàng đã thực sự buông bỏ. Buông bỏ cái danh tiên tử, buông bỏ cái gánh nặng của sứ mệnh vá trời theo cách của Thiên Đạo. Nàng đã chọn đứng về phía y, một phàm nhân chỉ muốn giữ trọn nhân tính. Sự lựa chọn của nàng, đối với Tạ Trần, còn quý giá hơn bất kỳ thần thông hay pháp bảo nào.
Tiểu Cửu vẫn dụi đầu vào cánh tay Tạ Trần, khẽ lầm bầm: "Hồ ly ta vẫn còn sợ hắn lắm... lạnh lẽo quá chừng." Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt ngọc bích nhìn Tạ Trần với sự lo lắng. "Ca ca, hắn nói chúng ta sẽ bị luân hồi nuốt chửng... có phải là rất nguy hiểm không?"
Tạ Trần xoa đầu nàng, khẽ mỉm cười. Nụ cười của y vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu trong đáy mắt ánh lên vẻ nặng nề của một người gánh vác quá nhiều. "Nguy hiểm thì luôn có, Tiểu Cửu. Nhưng con đường nào mà chẳng có nguy hiểm? Quan trọng là chúng ta đi con đường nào, và đi cùng ai." Y nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn Tiểu Cửu, trong lòng dâng lên một sự ấm áp hiếm hoi giữa cái lạnh lẽo của phế tích và sự tàn khốc của thế giới. "Ta không ��ơn độc. Và đó là điều quý giá nhất."
Lời của Tạ Trần không chỉ là để trấn an hai người bạn đồng hành, mà còn là để tự củng cố chính mình. Y biết, con đường y chọn là con đường chông gai nhất. Y không có hậu thuẫn của Thiên Đạo, cũng không có sự ủng hộ của Ma Chủ. Y đang chống lại cả hai thế lực lớn nhất của thế giới này. Một bên muốn y trở thành công cụ để duy trì một trật tự mục nát, một bên muốn y bị hủy diệt để tạo ra một trật tự hỗn loạn mới. Và y, một phàm nhân, lại muốn tìm kiếm một con đường thứ ba, một con đường để "sống trọn vẹn" mà không cần phải trở thành tiên hay quỷ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu nhẹ, bàn tay nàng siết chặt hơn. "Thiên Đạo đã mù quáng. Giáo điều đã trở thành xiềng xích. Từ bỏ nó, tuy đau đớn, nhưng lại là sự giải thoát." Giọng nàng thoáng chút buồn bã, như tiếc nuối cho một thời thanh xuân đã dâng hiến cho một lý tưởng giờ đây đã vỡ vụn. "Giờ đây, ta đã thực sự hiểu được lời người nói, Tạ Trần. Cái gọi là 'trật tự' mà Thiên Đạo muốn duy trì, thực chất là một sự giam cầm, một sự hy sinh. Và cái giá của nó, chính là nhân tính của vạn vật." Nàng nhìn lên những vết nứt trên vòm đá, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt lọt vào, như đang nhìn xuyên qua bức màn che đậy sự thật bấy lâu nay. "Những gì ta đã từng tin tưởng, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, như chính phế tích này."
Mùi đất ẩm và đá cũ xen lẫn với mùi rêu phong nồng nặc trong không khí, như một minh chứng cho sự mục ruỗng của thời gian và những gì đã từng là vĩnh cửu. Tiếng gió rít qua những khe hở, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị lãng quên. Tạ Trần đưa mắt nhìn quanh đại sảnh đổ nát. Các cột đá khổng lồ, một thời sừng sững chống đỡ trời đất, giờ đây xiêu vẹo, nứt nẻ, những phù điêu cổ xưa trên đó đã mờ nhạt đến mức khó nhận ra. Cây cối và dây leo bò trườn khắp nơi, phủ lên tàn tích của một nền văn minh đã lụi tàn, tạo nên một khung cảnh vừa hoang tàn, vừa cổ kính đến rợn người.
"Bạch Vô Thường nói đúng, ít nhất ở một khía cạnh," Tạ Trần trầm ngâm, giọng y vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Con đường này sẽ rất khó khăn. Nhưng không phải là không có lối thoát." Y quay lưng lại với nơi Bạch Vô Thường biến mất, ánh mắt hướng về phía trước, nơi những bí ẩn của Thượng Cổ vẫn còn chờ đợi. Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách. Một hành trình mà y sẽ phải đối mặt với những mối đe dọa không chỉ đến từ Ma Chủ Cửu U, mà còn từ chính Thiên Đạo, một Thiên Đạo đang tuyệt vọng tìm cách tự cứu lấy mình.
Tạ Trần biết rằng, sau khi y từ chối Bạch Vô Thường, Thiên Đạo sẽ không còn coi y là một "biến số" cần được quan sát nữa, mà là một mối đe dọa cần phải loại bỏ. Những động thái tiếp theo của Thiên Đạo sẽ không còn là thử thách hay cảnh cáo, mà có thể là những đòn giáng mạnh mẽ hơn nhiều. Đồng thời, Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không ngừng âm mưu 'tái tạo' thế giới của hắn. Y đang đứng giữa gọng kìm của hai thế lực hùng mạnh nhất, nhưng y không hề hối hận. Bởi lẽ, y tin vào con đường y đã chọn, con đường của nhân t��nh, con đường để "sống một đời bình thường" trọn vẹn nhất. Y nhìn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, những người đã chọn đi cùng y, và trong lòng y dâng lên một nguồn sức mạnh mới, một sự quyết tâm sắt đá.
"Chúng ta cần phải đi tiếp," Tạ Trần nói, giọng y vang vọng trong không gian đổ nát. "Càng ở đây lâu, chúng ta càng dễ trở thành mục tiêu." Y bắt đầu bước đi, không nhanh, không chậm, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, nơi những tia sáng yếu ớt của buổi bình minh đang dần rọi rọi vào sâu hơn trong phế tích. Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu theo sát phía sau, bóng của họ đổ dài trên nền đá ẩm ướt, ba bóng hình nhỏ bé nhưng kiên cường giữa sự hoang tàn và cổ kính của một thế giới đang dần đi đến hồi kết. Mùi đất ẩm và sự tĩnh mịch của phế tích dường như càng làm nổi bật thêm sự cô độc, nhưng cũng là sự vững vàng của họ. Cuộc hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy, đã chính thức bắt đầu.
Tạ Trần dừng lại ở một góc khuất trong Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, nơi những phiến đá khổng lồ đã đổ nát chồng chất lên nhau, tạo thành một không gian nửa kín nửa hở. Ánh sáng mờ ảo từ khe hở trên trần không thể chiếu tới đây, chỉ có một vài tia sáng yếu ớt lọt qua những kẽ hở, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên vách đá phủ đầy rêu phong. Tiếng gió rít khe khẽ qua các khe đá, tạo nên một âm thanh ai oán, như lời than thở của những linh hồn cổ xưa. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ đâu đó trong sâu thẳm phế tích, phá vỡ sự tĩnh mịch, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu và u buồn.
Tạ Trần ngồi xuống một phiến đá đổ nát, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của bề mặt đá qua lớp áo vải mỏng. Y nhắm mắt lại, Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm trí y bắt đầu vận chuyển, xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc từ ảo ảnh vừa rồi, từ những bóng hình Thượng Cổ đã chứng kiến, và từ những lời nói của Bạch Vô Thường. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rêu phong đặc trưng và chút mùi kim loại gỉ sét cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề, gợi cảm giác về một quá khứ bị chôn vùi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu ngồi đối diện y, gương mặt họ ánh lên vẻ chăm chú và lo lắng. Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ thanh thoát, nhưng đôi mắt nàng không ngừng quan sát Tạ Trần, như muốn thấu hiểu từng suy nghĩ của y. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động theo từng cơn gió thoảng qua, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tạo nên một điểm nhấn tinh tế giữa sự hoang tàn. Tiểu Cửu thì không ngừng nhìn Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, thể hiện sự lo âu.
"Ta đã thấy trong ảo ảnh..." Tạ Trần cất giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng y trầm ổn, chậm rãi, như đang chậm rãi gỡ từng nút thắt của một mớ bòng bong phức tạp. "Thiên Đạo không chỉ muốn duy trì trật tự, mà còn muốn 'tái tạo' nó. Bằng cách loại bỏ những gì nó coi là 'sai lệch', những 'biến số' không phù hợp với quy tắc của nó. Chính ta, trong mắt Bạch Vô Thường, là một 'biến số' cần phải bị xóa bỏ, hoặc ít nhất là uốn nắn để phục vụ cho 'trật tự' của Thiên Đạo." Y mở mắt, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt. "Điều này... giống hệt như Ma Chủ Cửu U muốn hủy diệt để 'tái tạo' một trật tự mới."
Lăng Nguyệt Ti��n Tử chau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự bàng hoàng. Nàng đã từng tin rằng Thiên Đạo là công bằng, là chí cao vô thượng, là kẻ bảo hộ nhân gian. Nhưng giờ đây, lời nói của Tạ Trần đã lật đổ hoàn toàn niềm tin đó. "Người nói Thiên Đạo cũng hy sinh nhân gian để tự cứu mình sao? Điều đó... khác gì Ma Chủ?" Nàng hỏi, giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà pha lẫn sự chất vấn và một chút cay đắng. Nàng đã từng tự hào về sứ mệnh của mình, nhưng nếu sứ mệnh đó cũng chỉ là một hình thức độc đoán khác, thì ý nghĩa của nó còn lại gì? Nàng cảm thấy sự mục rỗng của những lời răn dạy đã ăn sâu vào cốt tủy mình bấy lâu nay.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y sâu thẳm. "Bề ngoài khác nhau, nhưng bản chất là độc đoán. Thiên Đạo muốn một trật tự ổn định, nơi vạn vật đều tuân theo quy luật của nó, không có ngoại lệ. Và nếu có ngoại lệ, nó sẽ tìm cách đồng hóa hoặc loại bỏ. Nó muốn 'vá trời' bằng cách loại bỏ những lỗ hổng, những 'biến số' mà nó không thể kiểm soát. Còn Ma Chủ Cửu U, hắn muốn một sự hủy di��t hoàn toàn, một sự hỗn độn nguyên thủy, để rồi từ đó hắn có thể xây dựng một trật tự mới, một trật tự mà hắn là kẻ cai trị duy nhất. Cả hai đều muốn định hình thế giới theo ý mình, và cả hai đều chấp nhận cái giá là sinh linh vô tội. Thiên Đạo không ngần ngại hy sinh những người 'mất người', những phàm nhân không còn giá trị trong mắt nó. Ma Chủ thì muốn quét sạch tất cả để tái tạo."
Tiểu Cửu khẽ rùng mình. Nàng đã từng nghe những lời đồn đại về Ma Chủ Cửu U, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng bản chất của hắn lại có thể tương đồng đến vậy với Thiên Đạo. Nàng ngước đôi mắt ngọc bích lên, nói: "Trong Ma Vực, cũng có những lời đồn về 'tái tạo' thế giới, nhưng không phải ai cũng tin. Người ta nói Ma Chủ muốn thế giới trở về 'hỗn độn nguyên thủy' để hắn làm chủ. Hắn muốn phá hủy tất cả, để rồi từ đống đổ nát đó, hắn sẽ là vị vua duy nhất của một thế giới mới." Giọng nàng nhỏ dần, đầy vẻ lo lắng. "Vậy ra, hắn muốn làm... một vị Thiên Đạo mới sao?"
Tạ Trần không trả lời trực ti���p câu hỏi của Tiểu Cửu. Thay vào đó, y dùng ngón tay vẽ một vài ký hiệu lên nền đất ẩm ướt, những đường nét đơn giản nhưng ẩn chứa sự phức tạp của mối liên hệ nhân quả. Y vẽ một vòng tròn tượng trưng cho Thiên Đạo, một vòng tròn khác tượng trưng cho Ma Chủ, và rồi vẽ một đường thẳng nối chúng lại, nhưng cũng đồng thời vẽ một vòng tròn nhỏ ở giữa, tượng trưng cho 'nhân gian', bị kẹt giữa hai thế lực đó. "Không phải là một vị Thiên Đạo mới, mà là một kẻ thay thế. Một kẻ muốn kiểm soát tuyệt đối. Thiên Đạo, Ma Chủ, suy cho cùng, đều là những kẻ cầm quyền, những kẻ muốn áp đặt ý chí của mình lên vạn vật, mà không màng đến 'nhân tính' của chúng sinh."
"Họ đều bỏ qua giá trị của sự 'sống một đời bình thường'," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trầm hẳn xuống, như đang tự nói với chính mình. Nàng nhìn vào những ký hiệu Tạ Trần vẽ trên đất, đôi mắt phượng của nàng dường như đã nhìn thấy rõ hơn bức tranh toàn cảnh của thế giới. "Họ đều xem nhẹ những cảm xúc, những ký ức, những mối liên k���t nhỏ bé nhưng chân thực của phàm nhân. Bởi vì trong mắt họ, những điều đó là yếu đuối, là cản trở cho 'trật tự' hoặc 'tái tạo' vĩ đại của họ." Nàng thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi của cả một kỷ nguyên. "Đúng là bi ai. Ta đã từng là một phần của sự bi ai đó."
Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt, trong lòng y dâng lên sự thấu hiểu. Nàng đã từng là một tiên tử cao quý, có quyền năng, có địa vị, nhưng lại bị giam cầm bởi những giáo điều. Giờ đây, nàng đã chấp nhận buông bỏ tất cả để tìm kiếm một con đường chân thực hơn. Đó là một sự dũng cảm không kém gì việc đối đầu với Thiên Đạo hay Ma Chủ. "Không có gì là bi ai, Lăng Nguyệt. Chỉ có sự lựa chọn. Và lựa chọn của chúng ta, là giữ trọn 'nhân tính', không để nó bị bóp méo bởi bất kỳ 'trật tự' nào." Y nói, giọng y vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá.
Bầu không khí trong góc khuất này trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ và tiếng nước nhỏ giọt đều đều. Sự tĩnh mịch đó không phải là sự yên bình, mà là sự lắng đọng của những suy tư sâu sắc, của những nhận thức mới mẻ đang hình thành. Tạ Trần biết rằng, với sự thấu hiểu này, con đường của y sẽ càng thêm gian nan, bởi y không chỉ chống lại một kẻ thù, mà là chống lại hai triết lý sống đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới. Nhưng y cũng biết, y đã không còn đơn độc. Y có Lăng Nguyệt, người đã cùng y nhìn thấu bức màn ảo ảnh. Y có Tiểu Cửu, người luôn tin tưởng y bằng cả trái tim thuần khiết của mình. Và đó chính là nguồn sức mạnh lớn nhất của y.
"Vậy chúng ta phải làm gì đây, Tạ Trần?" Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, giọng nàng đã trở nên kiên định hơn, không còn chút mơ hồ. Nàng đã hoàn toàn chấp nhận sự thật tàn khốc, và giờ đây, nàng đã sẵn sàng đối mặt với nó. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tin tưởng, tựa như y chính là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối mịt mùng.
Tạ Trần không trả lời ngay. Y đưa mắt nhìn sâu vào trong phế tích, vào những góc khuất tối tăm nhất, nơi những bí ẩn cổ xưa vẫn còn ngủ vùi. Y biết rằng, để phá vỡ vòng lu���n quẩn này, để tìm ra con đường thứ ba cho nhân gian, y phải đi sâu hơn vào cội nguồn của mọi vấn đề. Y phải tìm hiểu tận gốc rễ của 'thần tích hỗn độn' mà y đã cảm nhận được, thứ mà cả Thiên Đạo và Ma Chủ đều nhắm đến. Bởi vì, có lẽ, chính trong cái 'gốc rễ' đó, mới ẩn chứa chìa khóa cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần phải thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn.
Sau một lúc im lặng suy tư, Tạ Trần đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên áo. Y nhìn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, ánh mắt y tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Thiên Đạo sẽ có những động thái mạnh mẽ hơn, và Ma Chủ Cửu U cũng sẽ đẩy nhanh âm mưu của hắn." Y nói, giọng y vang vọng trong không gian ẩm thấp, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Chúng ta phải chủ động. Chúng ta phải tìm hiểu."
Y dẫn Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu vào một đường hầm cổ, một lối đi hẹp và tối tăm hơn những gì họ đã thấy trước đó. Không khí ở đây càng thêm lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi đất ẩm và sự tĩnh m���ch bao trùm mọi thứ. Chỉ còn tiếng bước chân của họ vang vọng, xen lẫn tiếng gió rít nhẹ từ xa, như những lời thì thầm của quá khứ. Những vách đá hai bên đường hầm thô ráp và gồ ghề, trên đó còn lưu lại những ký tự Thượng Cổ đã bị thời gian phong hóa, mờ nhạt đến mức khó nhận ra.
Tạ Trần rút ra một viên Dạ Minh Châu nhỏ, ánh sáng yếu ớt của nó vừa đủ để soi rọi con đường phía trước, vẽ nên những bóng hình kỳ dị trên vách đá. Y vừa đi vừa tiếp tục suy luận, kết nối những mảnh ghép kiến thức mà y đã thu thập được. "Con đường thứ ba của ta, không phải là chống lại cả hai một cách mù quáng," y nói, giọng y vẫn trầm ổn nhưng giờ đây đã có thêm sự gấp gáp. "Mà là tìm hiểu tận gốc 'thần tích hỗn độn' này, thứ mà cả Thiên Đạo và Ma Chủ đều nhắm đến. Nó có thể là chìa khóa để phá vỡ vòng luẩn quẩn này."
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước theo Tạ Trần, ánh mắt nàng không ngừng quan sát những ký tự cổ xưa trên vách đá, như muốn tìm kiếm điều gì đó quen thuộc trong kho tàng kiến thức tiên gia của mình. Nhưng nàng biết, những ký tự này đã vượt quá xa những gì nàng từng được học. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu? Tìm kiếm điều gì?" Nàng hỏi, giọng nàng không còn chút do dự nào, chỉ có sự kiên định của một người đã chọn được con đường của mình.
Tạ Trần dừng lại trước một bức tường khắc đầy phù văn cổ xưa, ngón tay y lướt nhẹ trên những đường nét đã mờ nhạt của ký tự Thượng Cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của đá. Ánh sáng từ Dạ Minh Châu chiếu vào, làm nổi bật những hình thù kỳ lạ, như những câu chuyện được kể từ buổi hồng hoang. "Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về 'U Minh Địa Phủ', nơi Ma Chủ đang tìm kiếm sức mạnh. Những lời đồn về việc hắn muốn 'tái tạo' thế giới từ 'hỗn độn nguyên thủy' không phải là vô căn cứ. Và U Minh Địa Phủ, với những bí ẩn về sự sống và cái chết, có thể là nơi hắn tìm thấy nguồn năng lượng đó. Nó liên quan đến 'thần tích hỗn độn' mà chúng ta đã cảm nhận được."
Y quay sang Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, ánh mắt kiên định. "Và cả những tàn tích Thượng Cổ kh��c, nơi có thể ẩn chứa những bí mật về sự hình thành của Thiên Đạo và bản chất thực sự của nó. Nếu Thiên Đạo cũng có ý định 'tái tạo' theo cách của riêng nó, thì nguồn gốc của nó chắc chắn cũng phải liên quan đến nguồn năng lượng nguyên thủy này. Chúng ta cần tìm hiểu cội nguồn của mọi thứ, để hiểu rõ bản chất của Thiên Đạo và Ma Chủ, từ đó tìm ra cách phá vỡ cái cục diện này."
Tiểu Cửu khẽ rùng mình khi nghe đến "U Minh Địa Phủ". Nơi đó, trong truyền thuyết của yêu tộc, là một nơi cực kỳ nguy hiểm, nơi linh hồn không bao giờ được siêu thoát, nơi cất giữ những bí mật đen tối nhất. Nhưng nàng nhìn Tạ Trần, nhìn vào đôi mắt đầy quyết tâm của y, và nỗi sợ hãi trong lòng nàng dần tan biến, thay vào đó là sự dũng cảm và lòng trung thành. "U Minh Địa Phủ... nơi đó rất nguy hiểm. Nhưng nếu đó là cách để ngăn Ma Chủ, Tiểu Cửu sẽ đi cùng anh!" Nàng nói, giọng nàng tuy còn chút run rẩy nhưng lại chứa đựng một sự kiên cường không thể lay chuyển.
Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, đôi mắt phượng của nàng nhìn Tạ Trần, không còn chút nghi ngờ hay do dự nào. Nàng đã đi đến cuối con đường của mình, và giờ đây, nàng đã tìm thấy một con đường mới, một con đường chân thực hơn, dù nó có chông gai đến mấy. "Dù khó khăn đến mấy, ta cũng sẽ theo ngươi đến cùng, Tạ Trần. Nhân gian này... cần một con đường khác. Và ta tin, ngươi chính là người có thể mở ra con đường đó." Lời nói của nàng tuy ngắn gọn, nhưng lại là một lời thề nguyền sắt đá, một sự cam kết tuyệt đối.
Tạ Trần siết nhẹ bàn tay Lăng Nguyệt, ánh mắt y nhìn về phía trước, nơi đường hầm tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. Y biết, hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và mỗi bước đi đều có thể là một cái bẫy chết người. Thiên Đạo, sau khi bị y từ chối, chắc chắn sẽ có những động thái mạnh mẽ hơn để "xóa bỏ" y. Ma Chủ Cửu U, với âm mưu "tái tạo" thế giới từ "thần tích hỗn độn" của Thượng Cổ, sẽ là một đối thủ phức tạp và khó lường. Nhưng y không còn đơn độc. Y có Lăng Nguyệt, người đã từ bỏ tất cả để đi cùng y. Y có Tiểu Cửu, người luôn tin tưởng y bằng cả trái tim thuần khiết. Sự hợp tác giữa họ sẽ trở nên gắn kết và quan trọng hơn bao giờ hết.
"Vậy thì, chúng ta đi thôi." Tạ Trần nói, giọng y vang vọng trong đường hầm, mang theo một sức mạnh kỳ lạ. Y quay người, tiếp tục bước sâu vào bóng tối, ngón tay y vẫn lướt nhẹ trên những ký tự cổ xưa trên vách đá, như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một manh mối cho con đường phía trước. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu bước theo sát phía sau, ba bóng hình nhỏ bé nhưng kiên cường, đang dấn thân vào một hành trình đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy, để tìm kiếm một con đường mới cho nhân gian, một con đường nơi "nhân tính" có thể được giữ trọn vẹn, không bị lu mờ bởi quyền năng hay sự độc đoán. Con đường đến U Minh Địa Phủ, nơi khởi nguồn của những bí mật cổ xưa và âm mưu của Ma Chủ Cửu U, đang chờ đợi họ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.