Nhân gian bất tu tiên - Chương 301: Ảo Ảnh Phàm Trần: Lời Chọn Giữa Hai Lẽ Đạo
"Thiên Đạo đang tàn, nhưng nó vẫn là Thiên Đạo. Ma Chủ muốn thay thế, nhưng hắn lại dùng một phương cách mà ngay cả Thiên Đạo cũng sẽ không chấp nhận." Y siết chặt tay, nhìn sâu vào mắt Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, như đang tìm kiếm sự đồng lòng. "Cuộc chiến này... không chỉ là cứu rỗi Thiên Đạo, mà là cứu rỗi chính 'sự sống' khỏi một kẻ muốn bóp méo nó. Và chúng ta... chúng ta phải tìm cách phá cục này. Không phải để thành tiên, mà để giữ lại một chút 'người' cuối cùng, trong cái biển lớn vô thường của vũ trụ này."
Ba con người, một thư sinh gầy gò, một tiên tử lạnh lùng tuyệt mỹ, và một hồ ly yêu kiều, đứng lặng giữa tàn tích cổ xưa, dưới ánh sáng mờ ảo của "thần tích hỗn độn". Họ đã nhìn thấy một phần của sự thật kinh hoàng nhất, một sự thật có thể làm lung lay cả nền tảng của Thập Phương Nhân Gian. Và họ biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng cả ý chí và triết lý, để bảo vệ những gì gọi là "nhân tính".
***
Không khí trong Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ đặc quánh một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở mục nát của kiến trúc, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thở dài của thời gian. Những cột đá khổng lồ, một thời sừng sững chống đỡ trời cao, giờ đổ nát ngổn ngang, phủ đầy rêu phong và dấu vết phong hóa của hàng vạn năm. Các bức tường, từng chạm trổ những phù điêu tinh xảo kể về thuở hồng hoang, nay mờ nhạt đến mức chỉ còn là những đường nét mơ hồ, như những ký ức đang tan biến trong hư vô. Ánh sáng của buổi sáng sớm, yếu ớt và lạnh lẽo, cố gắng len lỏi qua những vết nứt trên trần đá, chiếu rọi xuống nền gạch vỡ vụn, tạo thành những vệt sáng lấp lánh như nước mắt của thời gian. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng nặc và hương vị kim loại han gỉ của đá cũ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự mục ruỗng và cổ xưa. Thi thoảng, tiếng chim kêu lạ, nghe như tiếng khóc thét từ một thế giới khác, vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm của cung điện, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám và bí ẩn của nơi này.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn đứng thẳng, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng tàn tích. Y đã thấy những bóng hình Thượng Cổ, đã cảm nhận được cái "thần tích hỗn độn" ấy. Linh khí của Thập Phương Nhân Gian đã suy kiệt, Ma khí của Cửu U tràn ngập, nhưng cái năng lượng y vừa chạm tới lại hoàn toàn khác biệt, vượt lên trên mọi phân định thông thường. Nó là một sự nguyên thủy, một khởi nguồn, nơi vạn vật chưa thành hình, nơi Tiên và Phàm chưa phân biệt, nơi không có khái niệm về sinh tử, mà chỉ có sự chuyển hóa liên miên.
"Đây không chỉ là linh khí, cũng không phải ma khí đơn thuần," Tạ Trần trầm giọng, tiếng nói của y như hòa vào tiếng gió, mang theo sự suy tư sâu sắc. "Nó là một loại năng lượng nguyên thủy hơn, có khả năng 'định hình lại' vạn vật. Ma Chủ... hắn không muốn hủy diệt một cách đơn thuần. Hắn muốn trở thành người kiến tạo, dùng năng lượng này để xóa bỏ mọi trật tự hiện hữu, và xây dựng một cái mới theo ý đồ của hắn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn còn thoáng nét kinh hoàng, nàng lùi lại một bước, đôi mắt phượng sắc bén như ẩn chứa một cơn bão tố. Nàng từng là một tiên tử cao ngạo, từng tin vào đạo lý tu tiên, vào sự tồn tại vĩnh hằng của Thiên Đạo. Nhưng những gì nàng vừa chứng kiến, những lời Tạ Trần vừa thốt ra, đã làm sụp đổ hoàn toàn thế giới quan của nàng. Nàng cầm chặt Nguyệt Quang Trâm, kiếm khí lạnh lẽo như dò xét từng khe đá, từng ngóc ngách của cung điện, như muốn tìm một lời giải đáp, một sự phủ nhận. Nhưng mọi thứ đều im lặng, chỉ có sự thật trần trụi và đáng sợ đang phơi bày.
"Ma Chủ Cửu U... hắn muốn trở thành kẻ kiến tạo vũ trụ mới sao?" Giọng nàng thì thầm, vang vọng trong không gian rộng lớn, mang theo sự run rẩy khó nhận thấy. "Nhưng cái giá phải trả là gì? Nếu như mọi thứ đều bị 'tái tạo' lại theo ý hắn, thì chúng ta... chúng ta sẽ là gì?" Nàng không chỉ hỏi cho riêng mình, mà cho toàn bộ sinh linh trong Thập Phương Nhân Gian. Cái giá của sự "tái tạo" này, theo lời Tạ Trần, là sự xóa bỏ hoàn toàn "nhân tính", biến mọi thứ thành những thực thể vô tri, phục tùng ý chí của Ma Chủ. Đó là một sự hủy diệt còn tàn nhẫn hơn cả cái chết.
Tiểu Cửu nép sát vào Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống vì sợ hãi, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy, như tìm kiếm sự an ủi. Nàng là yêu tinh, từng chứng kiến sự tàn bạo của ma khí, từng cảm nhận được sự mục nát của Thiên Đạo. Nhưng cái tham vọng của Ma Chủ Cửu U lại vượt xa mọi tưởng tượng của nàng. "Thật đáng sợ, ta cảm thấy năng lượng này... nó có thể thay đổi cả linh hồn." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy bối rối, ánh mắt ngọc bích vẫn còn đong đầy những cảnh tượng kinh hoàng vừa in hằn trong tâm trí. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng, vô tri mà năng lượng này có thể mang lại, một sự biến đổi từ sâu thẳm bản nguyên, chứ không chỉ là sự chiếm đoạt thể xác.
Tạ Trần nhắm mắt lại, Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm trí y vẫn đang vận chuyển, xâu chuỗi mọi mảnh ghép. Y nhìn thấy sự liên kết giữa "thần tích hỗn độn" này với sự suy yếu của Thiên Đạo, với nguồn gốc của vạn vật. Thiên Đạo, trong quá trình khai sinh và phân biệt Tiên Phàm, đã "giấu đi" một phần sự thật, đã thiết lập những quy tắc để duy trì một trật tự nhất định. Nhưng Ma Chủ Cửu U lại muốn quay ngược dòng thời gian, trở về điểm khởi nguyên đó, để tự mình viết lại quy tắc, để trở thành "Thiên Đạo" mới. Cái "chấp niệm" này, điên cuồng và vĩ đại, đã biến hắn thành một mối đe dọa vũ trụ, vượt xa mọi khái niệm chính-tà thông thường.
"Hắn muốn xóa bỏ cái gọi là 'vô thường', để vạn vật nằm trong sự kiểm soát vĩnh cửu của hắn," Tạ Trần mở mắt, ánh mắt y giờ đây đã trở nên kiên định lạ thường, không còn sự hoang mang, chỉ còn sự thấu triệt đến tận cùng. "Hắn muốn 'cứu rỗi' thế giới khỏi sự mục nát của Thiên Đạo hiện tại, nhưng cách của hắn lại là 'mất người' một cách triệt để, biến chúng ta thành những vật trang trí vô tri trong cái 'trật tự' hoàn mỹ mà hắn vẽ ra. Chúng ta... chúng ta không thể chấp nhận điều đó."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, một cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng nàng. Cái lý tưởng tu tiên mà nàng từng theo đuổi, cái Thiên Đạo mà nàng từng phụng sự, giờ đây đều đã không còn ý nghĩa. Cái "người" mà Tạ Trần nói đến, cái "nhân tính" mà y cố gắng bảo vệ, giờ lại trở nên quan trọng hơn bất cứ pháp tắc hay công pháp tu luyện nào. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự thay đổi tận sâu thẳm trong tâm hồn. "Vậy thì... chúng ta phải làm gì?" Giọng nàng tuy vẫn lạnh lùng, nhưng đã không còn vẻ cao ngạo, thay vào đó là sự chân thành và một chút bối rối. Nàng đã sẵn sàng đặt niềm tin vào con đường của Tạ Trần.
Tiểu Cửu siết chặt lấy tay Tạ Trần, đôi mắt ngọc bích ngước nhìn y, tràn đầy sự tin tưởng. "Tạ Trần ca ca nói gì, Tiểu Cửu nghe theo đó. Ta không muốn bị 'thay đổi' thành một thứ vô tri."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y nhìn về phía xa, nơi những tàn tích cổ xưa khuất lấp trong sương mù sắp tràn tới. Gánh nặng của một "phàm nhân" chưa bao giờ lớn đến vậy. Nhưng chính trong cái gánh nặng ấy, y lại tìm thấy một sự kiên cường lạ thường.
***
Đúng lúc ấy, một làn sương trắng lạnh lẽo không biết từ đâu đột ngột tràn vào đại sảnh. Nó không phải sương mù bình thường của buổi sớm, mà là một thứ sương quái dị, mang theo cảm giác lạnh lẽo thấu xương, nhanh chóng bao trùm lấy mọi thứ, che khuất tầm nhìn, khiến không gian vốn đã âm u nay càng trở nên mờ ảo và huyền hoặc. Mùi đất ẩm và rêu phong của phế tích bị xua tan, thay vào đó là một thứ hương vị kim loại nhàn nhạt, lạnh ngắt, như mùi băng tuyết từ cõi hư vô. Giữa làn sương trắng dày đặc ấy, một luồng sáng trắng lạnh lẽo khác, như một tia sét từ trời cao, vụt xuống, ngưng tụ lại, từ từ hiện hình thành một bóng dáng cao lớn.
Đó là Bạch Vô Thường. Hắn đứng đó, một thực thể vô hình, không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như hai điểm lửa lạnh lẽo trên nền tối tăm của bộ áo choàng đen không đường nét. Khí tức từ hắn tỏa ra không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại là một sự uy hiếp tinh thần cực độ, một áp lực vô hình đè nặng lên vạn vật. Giọng nói của hắn vang vọng, lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như tiếng vọng từ hư vô vọng lại.
"Tạ Trần." Giọng nói ấy không mang theo ngữ điệu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như thể mọi âm thanh khác trong vũ trụ đều đã ngừng lại. "Ngươi là biến số. Kẻ phá hoại trật tự, đồng thời cũng là kẻ duy nhất có thể cứu vãn nó. Nhưng... ngươi sẽ chọn con đường nào?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu lập tức cảnh giác cao độ. Nguyệt Quang Trâm trong tay Lăng Nguyệt khẽ rung lên, một quầng sáng bạc nhàn nhạt bao quanh nàng, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Tiểu Cửu căng thẳng nép sát Tạ Trần, đôi tai cáo vểnh lên, đôi mắt ngọc bích chớp chớp, đầy vẻ sợ hãi xen lẫn kiên định.
Tạ Trần không hề tỏ ra sợ hãi, ánh mắt y đối diện với đôi mắt lửa lạnh lẽo của Bạch Vô Thường. Y biết, đây là Thiên Đạo đang trực tiếp can thiệp, không còn là những thử thách gián tiếp nữa.
"Thiên Đạo của ngươi đang suy yếu, Ma Chủ muốn tái tạo. Ngươi muốn ta làm gì?" Tạ Trần đáp lại, giọng y trầm ổn, không chút run rẩy. Y hiểu rõ sự tuyệt vọng ẩn giấu sau vẻ lạnh lùng của Bạch Vô Thường. Thiên Đạo đang ở bờ vực sụp đổ, và Bạch Vô Thường, như một phần ý chí của Thiên Đạo, đang cố gắng tìm mọi cách để duy trì sự tồn vong.
Bạch Vô Thường không đáp lời trực tiếp, thay vào đó, hắn giơ tay lên, một quầng sáng trắng lạnh lẽo, chói mắt nhưng không hề mang theo chút ấm áp nào, nhanh chóng bao trùm lấy Tạ Trần. Quầng sáng ấy không phải để tấn công, mà như một cánh cổng, một lời mời gọi đầy cưỡng ép.
"Thiên Đạo cần kẻ tuân theo," Bạch Vô Thường tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh, như một phán quyết không thể chối cãi. "Ngươi có thể thấy được nhân quả, nhưng ngươi có dám chấp nhận cái giá để duy trì sự tồn vong không? Hay ngươi sẽ để nhân gian chìm trong hỗn loạn của Ma Chủ, vì cái gọi là 'nhân tính' vô nghĩa của ngươi?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử định lao tới, nhưng một lực vô hình đã đẩy nàng lùi lại. Nàng cảm thấy như bị một bức tường băng vô hình ngăn cách với Tạ Trần. Kí ức về lần Bạch Vô Thường xuất hiện trước đây, về sự lạnh lùng và vô cảm của hắn, ùa về, khiến nàng hiểu rằng đây không phải là một cuộc đối đầu vật chất đơn thuần. Tiểu Cửu cũng bị đẩy ra xa, nàng gào lên một tiếng kinh hãi khi thấy Tạ Trần bị nuốt chửng bởi quầng sáng trắng.
Tạ Trần cảm thấy cơ thể mình bị kéo căng ra, ý thức quay cuồng như bị ném vào một dòng xoáy vô tận. Y biết Bạch Vô Thường đang cố gắng thao túng y, cố gắng ép y vào khuôn khổ của Thiên Đạo. Nhưng y cũng hiểu rằng, đằng sau sự lạnh lùng và uy quyền ấy, là sự tuyệt vọng tột cùng của một thực thể đang đứng trước bờ vực diệt vong. Cái "trật tự" mà Thiên Đạo muốn bảo vệ, liệu có còn là điều đáng để hy sinh mọi thứ, kể cả "nhân tính" của con người, để ��ổi lấy hay không? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, khi y bị cuốn vào một chiều không gian khác, một thế giới ảo ảnh mà Bạch Vô Thường đã dựng lên.
***
Một cơn gió lạnh cắt da cắt thịt gào thét qua tai, mang theo mùi tro tàn và máu tanh nồng nặc. Tạ Trần mở mắt, cảm thấy như mình vừa bị ném từ cõi hư vô vào một địa ngục trần gian. Bầu trời không còn là màu xanh ngọc bích hay xám xịt của phế tích Thượng Cổ, mà nhuộm một màu đỏ như máu, bị che phủ bởi những đám mây đen kịt, không ngừng trút xuống những hạt tro bụi xám xịt. Mặt đất nứt nẻ, hoang tàn, phủ đầy những mảnh vỡ của kiến trúc đổ nát, những thi thể vô hồn nằm la liệt, máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả một vùng. Tiếng thét gào, tiếng khóc than của những người phàm vô tội vang vọng khắp nơi, hòa lẫn vào tiếng gió hú ma mị, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và đau khổ.
Đây là Ảo Ảnh Phàm Trần, một bức tranh sống động, chân thực đến rợn người về sự tàn phá của Ma Chủ Cửu U. Tạ Trần di chuyển qua những cảnh t��ợng hỗn loạn ấy, mỗi bước chân đều giẫm lên mảnh vỡ của những giấc mơ, những hy vọng đã tan tành. Y nhìn thấy những thành trì sầm uất ngày nào giờ chỉ còn là đống hoang tàn, khói lửa ngút trời. Những người phàm nhân, với vẻ mặt sợ hãi tột độ, cố gắng chạy trốn khỏi những quái vật dị dạng, những kẻ tu sĩ đã bị ma hóa hoàn toàn, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo. Họ không còn là con người, mà là những công cụ hủy diệt, không còn chút nhân tính nào.
Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng trong tâm trí y, như một lời nguyền rủa, một lời thách thức không thể chối từ. "Chọn đi Tạ Trần! Cứu lấy họ, hoặc để họ chết trong cái 'nhân tính' mà ngươi cố chấp bảo vệ!"
Tạ Trần cảm thấy nội tâm mình giằng xé dữ dội. Y chứng kiến một nhóm trẻ con đang bị ma khí bao vây, chúng co ro lại, đôi mắt thơ ngây đầy nước mắt. Y thấy một ông lão run rẩy cố gắng che chắn cho cháu gái mình trước lưỡi kiếm của một tu sĩ ma hóa. Y thấy những linh hồn phàm nhân bị kéo ra khỏi thể xác, bị nghiền nát thành bụi tro vô h��nh, không còn chút dấu vết. Cảm giác đau đớn, bất lực, và cả sự tức giận dâng trào trong lòng y.
"Cứu... nhưng cái giá phải trả là đánh mất chính mình?" Tạ Trần tự hỏi trong tâm trí, bước chân y dừng lại trước một bức tường đổ nát, nơi một bức họa gia đình còn sót lại, dù đã bị tàn phá một phần, vẫn cho thấy hình ảnh của một cuộc sống bình yên, hạnh phúc. "Trở thành một Bạch Vô Thường khác? Vô cảm trước sinh tử, chỉ tuân theo 'trật tự' của Thiên Đạo mà không màng đến những cảm xúc, những ký ức, những giá trị làm nên 'con người' ư?"
Một hình ảnh chợt hiện ra trước mắt y. Đó là Tiểu Hoa, cô bé bán hoa năm xưa, với nụ cười trong trẻo và đôi mắt sáng ngời. Nhưng trong ảo ảnh này, Tiểu Hoa không cười. Nàng đang nằm giữa đống đổ nát, đôi mắt mở to vô hồn, một dòng máu chảy dài trên má, yếu ớt ngẩng đầu lên, đưa bàn tay nhỏ bé về phía y. "Anh Tạ Trần, cứu em với!" Giọng nói non nớt của Tiểu Hoa, dù là một phần của ảo ảnh, vẫn xuyên thấu trái tim Tạ Trần, gây ra một cơn đau nhói.
Nước mắt của phàm nhân, sự tuyệt vọng của họ, tiếng thét của Bạch Vô Thường, và hình ảnh Tiểu Hoa cứ luân phiên giày vò Tạ Trần. Y có thể chấp nhận sức mạnh của Thiên Đạo, trở thành một "kẻ gìn giữ trật tự" vô cảm, một vị thần không có cảm xúc, để có được sức mạnh tuyệt đối, để quét sạch Ma Chủ, để cứu vớt thế giới này. Đó là con đường dễ dàng nhất, con đường mà Thiên Đạo muốn y đi. Nhưng y hiểu rằng, nếu y làm vậy, y sẽ "mất người". Y sẽ trở thành một thể sống khác, không còn là Tạ Trần của hiện tại, không còn là con người với những cảm xúc, những ký ức, những nỗi đau và niềm vui. Y sẽ trở thành một công cụ, một quy tắc sống, chứ không phải một "sinh linh" theo đúng nghĩa.
"Đó không phải là cứu rỗi," Tạ Trần thì thầm, giọng y khản đặc. "Nếu cứu rỗi mà phải đánh đổi bằng sự 'mất người', thì đó chẳng qua là một dạng 'tha hóa' khác, một sự 'tái tạo' khác mà Ma Chủ Cửu U cũng đang theo đuổi. Chỉ là mục đích và phương tiện có phần khác biệt mà thôi." Y nhận ra, Thiên Đạo cũng đang cố chấp duy trì một "trật tự" mà nó tự đặt ra, mà không màng đến cái giá phải trả của những sinh linh nằm trong trật tự đó. Sự lạnh lùng của Bạch Vô Thường không khác gì sự vô cảm của Ma Chủ.
Cái gánh nặng của sự lựa chọn đè nặng lên vai Tạ Trần. Y có thể nhìn thấy nhân quả, nhìn thấy tương lai nếu y chọn một trong hai con đường. Hoặc trở thành công cụ của Thiên Đạo, cứu thế nhưng đánh mất chính mình; hoặc từ chối, và chứng kiến thế giới này sụp đổ dưới tay Ma Chủ, mang theo cả "nhân tính" mà y cố gắng bảo vệ.
Nhưng Tạ Trần không tin vào số mệnh an bài. Y không sùng bái sức mạnh, y trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, với đủ hỉ nộ ái ố. Cái "chấp niệm" của y không phải là thành tiên, mà là giữ trọn nhân tính. Y không muốn trở thành một vị thần vô cảm, cũng không muốn trở thành một con quỷ tàn độc. Y muốn là Tạ Trần, một phàm nhân, với những giới hạn của mình, nhưng cũng với sự trọn vẹn của mình.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, giữa biển lửa và tro tàn của ảo ảnh, Tạ Trần đã đưa ra lựa chọn của mình. Đó không phải là một sự lựa chọn giữa hai cái ác, cũng không phải giữa hai cái tốt. Đó là một sự lựa chọn giữa việc trở thành công cụ và việc giữ gìn bản ngã.
***
Ảo ảnh tan biến đột ngột, không một dấu hiệu báo trước. Tiếng gào thét, tiếng khóc than và mùi máu tanh nồng nặc biến mất như chưa từng tồn tại. Tạ Trần cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, y ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo của Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, mồ hôi ướt đẫm cả tấm áo vải bố cũ kỹ, hơi thở dồn dập như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Những hình ảnh kinh hoàng trong ảo ảnh vẫn còn ám ảnh tâm trí y, nhưng giờ đây, chúng đã được thay thế bằng một sự thanh tĩnh kỳ lạ, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Sương mù dày đặc trong đại sảnh cũng dần tan đi, để lộ ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm, nhưng không còn vẻ lạnh lẽo như trước, mà mang theo một chút ấm áp nhàn nhạt. Không gian trở lại vẻ hoang tàn và cổ kính vốn có, nhưng giờ đây, nó như mang một ý nghĩa mới, một sự yên bình sau cơn bão tố.
Bạch Vô Thường vẫn đứng đó, bất động. Đôi mắt lửa lạnh lẽo của hắn dõi theo Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, vừa có vẻ thất vọng, vừa như nhận ra điều gì đó. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ trong tâm trí Tạ Trần. Hắn biết Tạ Trần đã đưa ra lựa chọn, một lựa chọn không đơn giản mà hắn mong đợi.
Ngay khi ảo ảnh tan biến, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu đã lập tức lao đến bên Tạ Trần. Lăng Nguyệt quỳ xuống, đôi mắt phượng đầy lo lắng, bàn tay nàng khẽ chạm vào vai Tạ Trần. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn phát ra quầng sáng bạc nhàn nhạt, như một ngọn đèn soi lối trong đêm tối. "Tạ Trần, ngươi có sao không?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo sự quan tâm sâu sắc, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Tiểu Cửu nhanh nhẹn hơn, nàng đã vùi đầu vào lòng Tạ Trần, đôi tai cáo run rẩy. "Tạ Trần ca ca... Tiểu Cửu sợ quá!" Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm Tạ Trần, cảm nhận được nỗi đau mà y đã trải qua trong ảo ảnh, dù nàng không thể nhìn thấy nó.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, từ từ đứng dậy, dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức. Y ngẩng đầu lên, đối mặt với Bạch Vô Thường, ánh mắt y giờ đây kiên định đến lạ thường, không còn chút do dự hay sợ hãi nào. Y đã đưa ra lựa chọn của mình, và y sẽ không hối hận.
"Ngươi đã chọn... một con đường không thuộc về Thiên Đạo, cũng không dung thứ cho Ma Vực," Bạch Vô Thường vang vọng, giọng nói của hắn không còn vẻ uy hiếp, mà mang theo một sự thật nghiệt ngã. "Một con đường mà ngươi sẽ phải chiến đấu một mình, đối đầu với cả hai. Ngươi sẽ hối hận."
"Ta không hối hận." Tạ Trần đáp lại, giọng y trầm ổn, rõ ràng, vang vọng trong đại sảnh. "Con đường của ta là con đường của nhân tính, không phải công cụ của ai. Ta không muốn trở thành một vị thần vô cảm để cứu rỗi một thế giới mà những người trong đó đã 'mất người'. Ta cũng không muốn trở thành một con quỷ để tái tạo một trật tự vô tri." Y nhìn thẳng vào Bạch Vô Thường, ánh mắt kiên định như muốn xuyên thấu tận linh hồn hắn. "Thiên Đạo muốn giữ trật tự, Ma Chủ muốn tái tạo trật tự. Nhưng cả hai đều quên mất rằng, cái giá của trật tự không phải là sự xóa bỏ bản chất của sinh linh. Thiên Đạo của ngươi đang mục nát, Bạch Vô Thường. Và sự tuyệt vọng của ngươi đang khiến ngươi trở nên mù quáng."
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt lấy tay Tạ Trần, đôi mắt phượng của nàng nhìn Bạch Vô Thường, không còn chút sợ hãi nào, chỉ có sự kiên định và một nỗi thất vọng sâu sắc. "Ta sẽ không để ngươi một mình, Tạ Trần." Lời nói của nàng tuy ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, tuyên bố lập trường của nàng, từ bỏ hoàn toàn Thiên Đạo cũ kỹ để đứng về phía Tạ Trần.
Tiểu Cửu cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt ngọc bích ánh lên tia kiên cường. Nàng nắm chặt lấy vạt áo Tạ Trần. "Đúng vậy! Chúng ta sẽ cùng anh! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Lời nói của nàng tuy có chút trẻ con, nhưng lại là một sự khẳng định rõ ràng về lòng trung thành và sự tin tưởng tuyệt đối.
Bạch Vô Thường im lặng. Đôi mắt lửa của hắn khẽ dao động, như thể hắn đang cân nhắc một điều gì đó. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay lên, không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, và rồi, hắn tan biến vào hư không, chỉ để lại một làn khí lạnh lẽo còn vương vấn trong không khí.
Tạ Trần nhìn nơi Bạch Vô Thường vừa biến mất, trong lòng y không có sự vui mừng vì vượt qua thử thách, cũng không có sự hối hận. Chỉ có một sự rõ ràng đến tột cùng về con đường phía trước. Lựa chọn này, chắc chắn sẽ khiến y trở thành mục tiêu chính thức của Thiên Đạo, không còn là một "biến số" cần được quan sát nữa, mà là một mối đe dọa cần phải loại bỏ. Đồng thời, Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không ngừng âm mưu của hắn. Con đường thứ ba này, con đường của "nhân tính", sẽ cực kỳ chông gai, đòi hỏi y phải tìm kiếm những phương pháp và đồng minh mới, có thể liên quan đến cả những bí ẩn của U Minh Địa Phủ hoặc những thế lực cổ xưa hơn.
Nhưng Tạ Trần không đơn độc. Y có Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đã từ bỏ lý tưởng tiên gia đ��� đi cùng y. Y có Tiểu Cửu, tiểu hồ ly hồn nhiên nhưng chân thành, luôn tin tưởng y.
"Chúng ta đi thôi." Tạ Trần trầm giọng nói, nắm chặt tay Lăng Nguyệt, và Tiểu Cửu nép sát bên cạnh. Ba người họ, một thư sinh, một tiên tử và một hồ ly, cùng nhau bước đi giữa phế tích cổ xưa, dưới ánh sáng ban mai đang dần rạng rỡ. Con đường phía trước còn dài, nhưng ý chí của họ đã kiên định. Bởi vì, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù Ma Chủ có muốn tái tạo, thì cái "nhân tính" trong họ vẫn sẽ là ngọn lửa bất diệt, soi sáng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống trọn vẹn, chân thật.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.