Nhân gian bất tu tiên - Chương 300: Bóng Hình Thượng Cổ: Khai Mở Thần Tích Hỗn Độn
Tiếng rên rỉ cuối cùng của tu sĩ bị Ma hóa tắt ngấm, để lại trong không gian Phế Tích Cổ Thành một sự im lặng rợn người, chỉ còn tiếng gió rít qua những khối đá đổ nát và tiếng ma khí gào thét như lời than khóc của linh hồn. Khối tinh thể đen lánh, vô tri nằm đó, phản chiếu ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo, một minh chứng cho sự "siêu việt" mà Hắc Ma Sứ vừa tuyên bố. Cảnh tượng ấy đã khắc sâu vào tâm trí của Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.
Tạ Trần vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào khối tinh thể, rồi lại ngước lên nhìn Hắc Ma Sứ, kẻ đang dần tan biến vào hư không sau khi đã hoàn thành sứ mệnh ghê tởm của mình. Tâm trí y quay cuồng, không phải bởi nỗi sợ hãi, mà bởi một sự thấu hiểu kinh hoàng. Cái "biển lớn của sự vô thường" mà y vừa nhắc đến, giờ đây đã hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, không chỉ là dòng chảy của Ma Chủ hay sự giãy giụa của Thiên Đạo, mà là cả một vũ trụ đang đứng trước bờ vực của sự định nghĩa lại. Y siết chặt bàn tay gầy gò, từng khớp xương khẽ kêu lên ken két, quyết tâm "giữ lấy người" bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khoảnh khắc bàng hoàng tột độ, đã lấy lại được sự bình tĩnh. Nàng hít thở sâu, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong tiên lực. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng đã ngừng rung động, nhưng ánh sáng trong đôi mắt phượng của nàng lại càng thêm sắc lạnh, kiên định. Nàng đã từng tự phụ vào đạo lý tu tiên, vào sự cao cả của các tông môn, tin rằng Thiên Đạo là căn nguyên của mọi trật tự. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng hủy diệt và "tái tạo" ghê rợn vừa rồi, mọi chấp niệm của nàng đã tan vỡ. Ma Chủ Cửu U không phải là một kẻ thù thông thường, không phải một ma đầu chỉ muốn gieo rắc tai ương. Hắn là một kẻ muốn viết lại toàn bộ quy tắc của sự tồn tại, muốn xóa bỏ những giá trị căn b���n nhất mà con người từng biết đến. Lăng Nguyệt hiểu rằng, cuộc chiến này không còn là giữa chính và tà, giữa tiên và ma, mà là cuộc chiến để bảo vệ bản chất của sự sống, của nhân tính. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, không cần lời nói, một sự đồng điệu đã được thiết lập.
Tiểu Cửu vẫn còn run rẩy. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại khẽ quấn quanh chân Tạ Trần như một đứa trẻ tìm kiếm sự an ủi. Nàng đã từng chứng kiến nhiều cảnh máu tanh, nhiều cái chết tàn khốc trong thế giới yêu ma, nhưng chưa bao giờ nàng cảm nhận được một sự trống rỗng đến vậy. "Không phải là sống... cũng không phải là chết... Nó là... là hư vô được định hình..." Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào. Yêu lực của nàng, một bản năng nguyên thủy hơn cả tiên lực, mách bảo nàng rằng có một điều gì đó khủng khiếp hơn cả Ma khí đang tồn tại, một thứ năng lượng có thể tước đoạt cả linh hồn lẫn ký ức, biến sinh linh thành một vật thể vô tri.
"Chúng ta ph���i đi tiếp." Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. "Hắc Ma Sứ đã tiết lộ một phần sự thật, nhưng đó mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Nếu muốn 'giữ lấy người', chúng ta cần phải hiểu rõ căn nguyên của cái 'tái tạo' đó. Ta cảm nhận được, nơi này, vẫn còn dấu vết của một thứ năng lượng cổ xưa hơn cả Ma khí, một thứ có thể là nền tảng cho âm mưu của Ma Chủ Cửu U."
Lăng Nguyệt gật đầu, siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. "Thiên Đạo đang suy yếu, Ma Chủ muốn thay thế. Nhưng để 'thay thế' không phải là phá hủy, mà là kiến tạo. Để kiến tạo, hắn phải có một nguồn lực, một quy tắc mới. Những gì vừa diễn ra, cho thấy hắn đang sử dụng một loại năng lượng có khả năng thay đổi căn bản cấu trúc vật chất và linh hồn."
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ gật đầu một cách mơ hồ. Y dẫn đầu, bước chân nhẹ nhàng nhưng kiên định, tiến sâu hơn vào những tàn tích của Phế Tích Cổ Thành. Gió rít từng cơn, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ mục nát, cùng với một làn hương thoang thoảng của kim loại gỉ sét. Ma khí vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn chiếm ưu thế tuyệt đối. Thay vào đó, một luồng năng lượng khác, cổ xưa hơn, khó định nghĩa hơn, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của di tích, tựa như một dòng suối ngầm chảy dưới lòng đất.
Những cột đá khổng lồ, một thời sừng sững nâng đỡ cả một cung điện huy hoàng, giờ đây đổ nát, nằm vắt vẻo, bị thời gian và phong hóa gặm nhấm. Rêu phong và dây leo bò trườn khắp nơi, che phủ những phù điêu mờ nhạt, khiến chúng trông như những vết sẹo của quá khứ. Cây cối cằn cỗi mọc xen kẽ giữa các khối đá, lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự tàn phai. Không khí ẩm lạnh len lỏi vào da thịt, mang theo một cảm giác nặng nề, u ám. Dù đang là ban ngày, nhưng ánh sáng ở đây lại yếu ớt, chỉ lờ mờ xuyên qua những kẽ hở của các khối đá, tạo nên những vệt sáng leo lét trên nền đất ẩm ướt.
Tạ Trần dừng lại trước một bức tường đá lớn, nơi những phù văn cổ xưa, đã bị thời gian làm mờ đi rất nhi���u, vẫn còn hiện hữu. Y chạm nhẹ ngón tay lên những nét khắc sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá và dòng chảy năng lượng bất thường đang lan tỏa. Nhân Quả Chi Nhãn trong mắt y khẽ lấp lánh, cố gắng giải mã những bí ẩn được chôn vùi.
"Nơi này... không chỉ có ma khí." Tiểu Cửu khẽ rụt rè, nép sát vào Tạ Trần, đôi mắt ngọc bích đảo quanh. "Có thứ gì đó còn cổ xưa hơn, đáng sợ hơn... Nó khiến ta cảm thấy... nhỏ bé." Nàng là yêu linh, bản năng của nàng nhạy bén hơn bất kỳ tu sĩ nào, đặc biệt với những nguồn năng lượng nguyên thủy. Nàng cảm nhận được một sự uy hiếp vô hình, một cái gì đó nằm ngoài phạm vi hiểu biết của nàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra một luồng sáng dịu nhẹ, chiếu rọi lên bức tường. "Những phù văn này... ta chưa từng thấy bao giờ. Có lẽ chúng đã bị lãng quên từ rất lâu, trước cả khi các tông môn được thành lập." Nàng cau mày, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng nét chữ, từng đường vẽ. Kiến thức của nàng về cổ ngữ và pháp trận là vô cùng uyên thâm, nhưng những ký tự này lại hoàn toàn xa lạ, mang một phong thái nguyên thủy, thô sơ nhưng cũng đầy quyền năng. "Chúng không thuộc về bất kỳ văn minh tu luyện nào mà ta từng biết. Chúng dường như... còn cổ hơn cả Thiên Đạo mà chúng ta tôn thờ."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay y vẫn miết nhẹ trên phù văn. "Đúng vậy. Đây không phải là dấu vết của sự tu luyện, mà là của sự khai sinh. Chúng là những mảnh ghép của một trật tự đã bị lãng quên, một trật tự trước khi Thiên Đạo hiện tại được hình thành và phân chia tiên phàm." Giọng y trầm bổng, như đang đọc một cuốn sách cổ. "Ma Chủ Cửu U... hắn không muốn phá hủy những gì đã có, mà muốn quay ngược thời gian, trở về điểm khởi nguyên, nơi mọi thứ còn là Hỗn Độn, để tự mình định hình lại."
Càng đi sâu vào phế tích, không khí càng trở nên đặc quánh. Tiếng gió rít thỉnh thoảng mang theo những âm thanh kỳ lạ, như tiếng gầm gừ xa xăm hay tiếng va chạm của những vật thể khổng lồ trong một không gian khác. Những bóng cây đổ xuống nền đất ẩm, tạo thành những h��nh thù quái dị, nhảy múa trong ánh sáng mờ ảo. Bước chân của họ vang vọng trong sự tĩnh mịch, tạo nên một nhịp điệu đều đặn, cô độc. Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, đôi mắt y không ngừng quét qua từng tàn tích, từng mảnh vỡ, như đang tìm kiếm một sợi chỉ vô hình liên kết mọi thứ lại với nhau. Y không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn bằng Nhân Quả Chi Nhãn, thấu thị những mối liên hệ sâu xa nhất, những sợi dây vận mệnh đan xen qua hàng triệu năm.
Họ cuối cùng cũng đến một đại sảnh rộng lớn, nơi mà những cột đá khổng lồ đã đổ nát hoàn toàn, tạo thành một vòng tròn bao quanh một bệ đá cổ xưa nằm ở trung tâm. Bệ đá đã nứt vỡ, nhưng từ những vết nứt đó lại phát ra một ánh sáng mờ ảo, lập lòe, không phải ánh sáng của tiên lực hay ma khí, mà là một thứ ánh sáng nguyên thủy, không màu sắc, nhưng lại có sức mạnh bóp méo không gian xung quanh.
Tại đây, loại năng lượng "thần tích hỗn độn" trở nên cực kỳ nồng đậm. Nó không còn là một dòng chảy thoang thoảng, mà là một biển cả vô hình, bao trùm lấy mọi thứ, khi���n không khí trở nên nặng trĩu, khó thở. Không gian xung quanh bệ đá bị vặn vẹo, méo mó, tựa như một tấm gương bị bóp méo hình ảnh. Những hình ảnh mơ hồ, chập chờn như ảo ảnh bắt đầu xuất hiện, lượn lờ trong không khí. Chúng không phải là những linh hồn hay u ảnh, mà là những "bóng hình" của thời gian, tái hiện những khoảnh khắc từ Thượng Cổ.
Có bóng hình của những ngọn núi khổng lồ đang dần hình thành từ hư vô, có bóng hình của những dòng sông cuồn cuộn chảy qua những vùng đất hoang sơ chưa có tên gọi. Rồi có những hình ảnh về những thực thể khổng lồ, không mang hình dáng con người hay yêu ma, chỉ là những khối năng lượng nguyên thủy, đang giao hòa, va chạm, tạo ra những tiếng gầm rú và va đập vô thanh. Đó là những khoảnh khắc mà Thiên Đạo hiện tại còn chưa được định hình, nơi tiên và phàm chưa phân biệt rõ ràng, nơi mà khái niệm "sinh linh" vẫn còn là một điều mơ hồ, chưa được định nghĩa. Thậm chí, có những bóng hình của những thực thể "vô hình" mà sau này Thiên Đạo đã cố gắng che giấu, những tồn tại mà sự hiện diện của chúng có thể làm sụp đổ mọi trật tự đã biết. Một mùi hương kỳ lạ lan tỏa trong không khí, vừa thanh khiết, vừa mục ruỗng, như mùi của sự khai sinh và cái chết đồng thời.
Tạ Trần không chút do dự, bước đến gần bệ đá. Y nhẹ nhàng đặt bàn tay gầy gò của mình lên bề mặt lạnh lẽo, nứt vỡ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và nguyên thủy, tràn vào cơ thể y. Nhân Quả Chi Nhãn trong đôi mắt y bỗng bùng lên một thứ ánh sáng chói lòa, không còn chỉ là ánh sáng vàng kim mà còn pha lẫn những sắc màu hỗn độn, như màu của vũ trụ sơ khai. Y cảm nhận được dòng chảy của thời gian, của không gian, của vạn vật đang trôi qua trong tâm trí. Y không chỉ nhìn thấy những bóng hình, mà còn cảm nhận được "ý chí" đằng sau chúng, "nguyên lý" của sự hình thành và hủy diệt.
"Đây không phải là hồi ức... Đây là một dạng 'tàn dư' của thời gian, được giữ lại bởi năng lượng này. Nó là một mảnh ghép của Thượng Cổ." Tạ Trần trầm giọng nói, âm thanh của y như hòa vào tiếng vọng của không gian, mang theo một s��� thấu hiểu sâu sắc. Y nhắm mắt lại, cảm nhận từng dòng năng lượng, từng mảnh ký ức nguyên thủy đang chảy qua tâm trí, sắp xếp chúng lại bằng khả năng suy luận cực hạn của mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh, nàng cũng cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ nguồn năng lượng này. Cơ thể nàng, dù đã tu luyện thành tiên, vẫn cảm thấy nặng trĩu, như thể đang đứng giữa lúc Thiên Đạo mới khai sinh, khi mà mọi quy tắc còn chưa được thiết lập, khi mà sức mạnh nguyên thủy vẫn còn hỗn loạn chưa định hình. Tiên lực trong cơ thể nàng tự động vận chuyển, chống lại áp lực vô hình. "Ta cảm thấy một áp lực... như thể đang đứng giữa lúc Thiên Đạo mới khai sinh. Nhưng đồng thời, có một sự hỗn loạn khủng khiếp tiềm ẩn bên trong..." Giọng nàng run rẩy, đôi mắt phượng mở lớn, nhìn chằm chằm vào những bóng hình chập chờn. Nàng nhận ra sự tương phản đáng sợ: sự vĩ đại của khai sinh và sự kinh hoàng của hỗn loạn.
Tiểu Cửu thì lo sợ đến mức rụt rè nép hẳn vào Tạ Trần, đôi mắt ngọc bích của nàng vẫn không ngừng quan sát những bóng hình đó, vừa sợ hãi vừa tò mò. Yêu lực của nàng cũng bùng lên, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh. "Nó... nó muốn nói gì vậy, Tạ Trần?" Nàng lắp bắp hỏi, cảm thấy như có hàng ngàn giọng nói vô hình đang thì thầm trong tai mình, những lời thì thầm của một quá khứ xa xôi, vượt quá mọi sự hiểu biết.
Tạ Trần mở mắt, ánh sáng từ Nhân Quả Chi Nhãn dần dịu xuống, nhưng đôi mắt y lại càng thêm sâu thẳm, như chứa đựng cả một vũ trụ. Y lùi lại một bước, buông tay khỏi bệ đá, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên da thịt. Y đã hiểu. Mọi thứ đã trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn.
"Thần tích hỗn độn" này không chỉ là một tàn dư đơn thuần, mà là một nguồn năng lượng nguyên thủy, một khởi điểm của mọi trật tự, và cũng là một công cụ có khả năng định hình lại mọi thứ. Những "bóng hình" từ Thượng Cổ mà y vừa chiêm ngưỡng, nơi Tiên và Phàm chưa phân biệt rõ ràng, nơi các khái niệm về sự sống và ý thức còn đang trong trạng thái mơ hồ, đã cho y thấy một bức tranh hoàn toàn khác về nguồn gốc của thế giới. Y nhìn thấy những hạt mầm của sự sống, những nguyên lý sơ khai của vạn vật, trước khi Thiên Đạo hiện tại đặt ra những quy tắc, những giới hạn, và che giấu đi những thực thể "vô hình" mà sự tồn tại của chúng có thể đe dọa đến trật tự.
Ma Chủ Cửu U... hắn không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo hiện tại. Hắn không muốn một sự diệt vong đơn thuần, mà là một sự "tái tạo" vĩ đại. Hắn muốn khai thác "thần tích hỗn độn" này, quay về điểm khởi nguyên của vũ trụ, để tự mình trở thành Đấng Tạo Hóa, định hình lại một trật tự mới, một thế giới "hoàn mỹ" theo quan điểm méo mó của hắn. Một thế giới mà trong đó, khái niệm "con người" với mọi cảm xúc, ký ức và nhân tính, sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn, thay thế bằng những thực thể "tinh khiết" hơn, vô tri hơn, nhưng vĩnh hằng và phục tùng ý chí của hắn. Hắn muốn xóa bỏ hoàn toàn nền tảng cũ, không phải để tạo ra hỗn loạn, mà là để thiết lập một "trật tự" của riêng mình, một Thiên Đạo mới, do hắn làm chủ.
"Hắn không muốn hủy diệt... hắn muốn trở thành người tạo hóa." Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu đầy kinh hoàng. "Năng lượng này... chính là công cụ của hắn. Hắn muốn dùng nó để 'hoàn mỹ hóa' thế giới, biến mọi sinh linh thành những mảnh ghép vô tri trong bức tranh vĩnh hằng của hắn. Đây là 'chấp niệm' của Ma Chủ, một sự điên cuồng muốn vượt qua cả Thiên Đạo, để tự mình trở thành quy tắc."
Lăng Nguyệt Tiên Tử hoàn toàn bị sốc. Nàng lùi lại một bước, đôi mắt phượng mở lớn, không thể tin vào những gì mình vừa nghe và chứng kiến. "Tạo hóa? Hắn... hắn muốn xóa bỏ cả khái niệm về Thiên Đạo, về nhân tính, về mọi thứ mà chúng ta từng biết sao?" Giọng nàng thì thầm, chứa đựng một sự kinh hoàng tột độ. Những gì nàng từng coi là chân lý, là đạo lý tu tiên, giờ đây đã tan vỡ hoàn toàn. Ngay cả Thiên Đạo đang suy yếu, dù có mục nát đến đâu, cũng không tàn nhẫn và bệnh hoạn như tham vọng của Ma Chủ Cửu U. Đây không còn là cuộc chiến giữa chính đạo và ma đạo, mà là cuộc chiến vì sự tồn tại của bản chất vũ trụ.
Tiểu Cửu nép sát vào Tạ Trần, đôi mắt ngọc bích vẫn còn đong đầy sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm, một tia kiên cường đã lóe lên. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng từ khối tinh thể đen của chương trước, và giờ đây, nàng thấu hiểu rằng đó chỉ là một biểu hiện nhỏ của một tham vọng vĩ đại hơn, đáng sợ hơn vạn lần.
Tạ Trần nhìn hai người đồng hành, rồi lại ngước nhìn lên không gian bị bóp méo, nơi những "bóng hình" Thượng Cổ vẫn đang chập chờn. Y biết rằng, con đường phía trước không còn là tìm kiếm bí mật, mà là đối mặt với một ý chí muốn định nghĩa lại toàn bộ vũ trụ. Gánh nặng của một "phàm nhân" chưa bao giờ lớn đến vậy. "Thiên Đạo đang tàn, nhưng nó vẫn là Thiên Đạo. Ma Chủ muốn thay thế, nhưng hắn lại dùng một phương cách mà ngay cả Thiên Đạo cũng sẽ không chấp nhận." Y siết chặt tay, nhìn sâu vào mắt Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, như đang tìm kiếm sự đồng lòng. "Cuộc chiến này... không chỉ là cứu rỗi Thiên Đạo, mà là cứu rỗi chính 'sự sống' khỏi một kẻ muốn bóp méo nó. Và chúng ta... chúng ta phải tìm cách phá cục này. Không phải để thành tiên, mà để giữ lại một chút 'người' cuối cùng, trong cái biển lớn vô thường của vũ trụ này."
Ba con người, một thư sinh gầy gò, một tiên tử lạnh lùng tuyệt mỹ, và một hồ ly yêu kiều, đứng lặng giữa tàn tích cổ xưa, dưới ánh sáng mờ ảo của "thần tích hỗn độn". Họ đã nhìn thấy một phần của sự thật kinh hoàng nhất, một sự thật có thể làm lung lay cả nền tảng của Thập Phương Nhân Gian. Và họ biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng cả ý chí và triết lý, để bảo vệ những gì gọi là "nhân tính".
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.