Nhân gian bất tu tiên - Chương 299: Bản Chất Của Hủy Diệt: Lời Sấm Của Hắc Ma Sứ
Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh khó nhọc len lỏi qua những tầng mây đen kịt, nhuộm một màu xám xịt lên Phế Tích Cổ Thành cổ kính nhưng đổ nát. Gió rít qua những khe đá nứt toác của các bức tường đã sụp đổ, mang theo tiếng than khóc não nề tựa như những linh hồn bị giam cầm vĩnh cửu. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát, và cái hanh hao của đá cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí u ám, tĩnh mịch đến rợn người. Tại một góc khuất, nơi ánh sáng dường như sợ hãi không dám chạm tới, Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đang lặng lẽ quan sát.
Trước mặt họ là những tu sĩ bị Ma hóa, giờ đây đã được Thanh Tâm Quyết của Lăng Nguyệt trấn áp tạm thời. Họ nằm hoặc ngồi bất động, ánh mắt không còn vẻ điên dại của ma niệm hoành hành, nhưng cũng không có chút linh quang của sự sống. Ma khí vẫn lẩn quất, nặng nề trong không khí, tựa như một lớp sương mù đen đặc bao phủ lấy mọi thứ, khiến từng hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây chứa đựng nét ưu tư sâu sắc, khẽ thở dài. Nàng vận bạch y thanh khiết, nhưng màu trắng ấy dường như càng làm nổi bật sự ảm đạm của khung cảnh xung quanh. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua những thân ảnh vô tri, rồi dừng lại trên Tạ Trần, ánh lên vẻ lo lắng khôn nguôi. "Dù đã hóa giải tạm thời, họ vẫn như những bức tượng không hồn." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng pha chút nặng nề. "Ma khí này... nó khác biệt hoàn toàn với những gì ta từng biết. Nó không chỉ đơn thuần là gặm nhấm linh hồn, mà dường như... đã thay đổi bản chất của họ."
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm của y chứa đựng một vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng. Y khẽ lắc đầu. "Thanh Tâm Quyết chỉ là một lớp màn che tạm thời, Tiên Tử." Giọng y trầm tĩnh, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Nó không thể vá lại những gì đã bị ăn mòn từ bên trong. Đây không phải là sự ma hóa đơn thuần theo nghĩa chúng ta vẫn hiểu, mà là một sự 'tái tạo' cưỡng bức. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn biến họ thành nô lệ, mà là muốn biến họ thành một thứ gì đó khác, một thứ phục vụ cho 'trật tự' mà hắn mong muốn."
Y khẽ chạm nhẹ vào một tu sĩ đang nằm bất động dưới đất. Làn da của y trắng nhợt, nhưng ngón tay y lại toát ra một vẻ kiên định phi thường. Y nhắm mắt lại, Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm thức mở ra, xuyên thấu qua lớp vỏ thân xác, đi sâu vào tận cùng linh hồn đang bị giam cầm. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sự thiếu vắng của ý chí, của những cảm xúc, của những ký ức đã bị xóa nhòa. Không phải bị che phủ, mà là bị biến mất. Tựa như một bức tranh đã bị tẩy trắng, chỉ còn lại một tấm vải thô ráp. Những sợi Ma khí đen kịt, sau khi bị Thanh Tâm Quyết đẩy lùi, giờ đây co cụm lại, tựa như những con rắn độc cuộn tròn ngủ đông, nhưng vẫn tiềm ẩn một sức mạnh kinh hoàng, chờ đợi thời cơ để bùng phát trở lại. Chúng không hề tan biến, mà chỉ đang ẩn mình, chờ đợi một mệnh lệnh mới, một sự biến đổi mới. Tạ Trần cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc dâng lên trong lòng. Đây không phải là sự suy yếu hay cái chết, mà là một sự biến thái, một sự từ bỏ bản chất tồn tại.
Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy, biểu cảm trên khuôn mặt đáng yêu của nàng phức tạp hơn bao giờ hết. Nàng bước lại gần, ánh mắt ngọc bích ánh lên vẻ hoài nghi và sợ hãi. "Ta cảm thấy... nỗi đau của họ không còn, nhưng cũng không có gì khác." Nàng thì thầm, giọng nói pha chút rùng mình. "Giống như một cái giếng đã cạn kiệt, không thể đổ thêm nước vào. Linh hồn họ... trống rỗng quá." Nàng hít hà không khí, rồi cụp tai xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những tu sĩ Ma hóa, tựa như đang nhìn thấy một vực sâu không đáy. "Ma khí này... nó lạnh lẽo hơn cả cái chết. Nó không cho phép cái chết, mà nó tạo ra một sự trống rỗng vĩnh cửu." Nàng rụt rè lùi lại một bước, bản năng yêu thú của nàng mách bảo một sự nguy hiểm vượt xa những gì nàng từng biết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng thấu hiểu được sự nghiêm trọng trong lời nói của y. Nàng đã từng chứng kiến vô số loại Ma khí, đã từng đối phó với đủ loại tà tu. Nhưng thứ Ma khí này, và đặc biệt là cách nó gặm nhấm nhân tính, khiến nàng cảm thấy lạnh sống lưng. "Nếu Ma Chủ muốn 'tái tạo' họ thành một thứ khác, vậy mục đích cuối cùng của hắn là gì?" Nàng hỏi, giọng nói mang theo một sự căng thẳng rõ rệt. Nàng cảm thấy Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc mình như nặng thêm, nó không chỉ là vật kỷ niệm, mà còn là biểu tượng cho những gì nàng từng tin tưởng, giờ đây đang bị lung lay dữ dội.
Tạ Trần từ từ mở mắt, ánh nhìn của y xa xăm, tựa như đang xuyên thấu qua không gian và thời gian. "Đó là điều chúng ta cần phải tìm hiểu." Y nói, giọng y vẫn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. "Con sông của sự tha hóa này không chỉ có một nguồn suối. Nó có thể có nhiều nguồn, nhiều nhánh, và tất cả đều đổ về một biển lớn, nơi Ma Chủ Cửu U đang định hình lại một thế giới theo ý muốn của hắn. Một thế giới mà 'mất người' không còn là hệ quả của tu luyện, mà là một trạng thái tồn tại được cưỡng ép." Y nắm chặt tay, cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay của tu sĩ Ma hóa vẫn còn đọng lại, nhắc nhở y về sự ghê tởm của âm mưu này. "Hắn không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo, mà là muốn thay thế nó bằng một 'Thiên Đạo' của riêng hắn, một trật tự mà trong đó, khái niệm 'sống' và 'người' sẽ bị bóp méo đến mức không thể nhận ra." Tạ Trần biết, đây là một cuộc chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về triết lý, về bản chất của sự tồn tại. Một cuộc chiến mà phàm nhân như y lại là "điểm neo nhân quả" duy nhất có thể chống lại sự tha hóa tột cùng này.
***
Theo dấu vết của ma khí, Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu tiến sâu hơn vào lòng Phế Tích Cổ Thành, cuối cùng tìm thấy một lối đi bí mật dẫn xuống một tầng hầm sâu thẳm. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo thấu xương, và ma khí càng đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng, khiến không gian tối tăm như đêm khuya dù bên ngoài đang là giữa trưa. Mùi lưu huỳnh, máu tanh, và một thứ mùi thối rữa khó tả xộc thẳng vào mũi, gây choáng váng. Tiếng gió rít gào phía trên đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lách tách kỳ dị của năng lượng ma khí biến đổi, tựa như những mảnh băng vỡ vụn.
Dưới đáy tầng hầm, trong một không gian rộng lớn được bao bọc bởi những bức tường đá đen bóng, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Trung tâm là một vòng tròn nghi thức khổng lồ, được vẽ bằng máu tươi và những ký tự cổ quái phát ra ánh sáng đỏ bầm yếu ớt. Ma khí cuồn cuộn bốc lên từ vòng tròn, tạo thành một cột xoáy đen kịt vươn lên cao, tựa như một con quỷ đang nuốt chửng cả không gian.
Giữa vòng tròn nghi thức, một hình hài cường tráng đứng sừng sững. Đó là một nam nhân toàn thân bao phủ bởi ma khí, da dẻ tái nhợt như xác chết, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi. Y mặc áo giáp đen tuyền, trên lưng vác một cây trường thương lớn, mũi thương ánh lên vẻ sắc lạnh chết chóc. Mỗi cử động của y đều toát ra một sự kiêu ngạo tột độ và tàn bạo không che giấu. Hắc Ma Sứ. Xung quanh hắn, vài tu sĩ Ma hóa đang dần biến đổi thành những hình thái quái dị hơn. Một người xương cốt vặn vẹo, da thịt nứt nẻ như đá khô. Một người khác toàn thân mọc ra những gai nhọn đen kịt, ánh mắt trống rỗng nhìn vào hư vô. Họ không còn là con người, mà là những vật thí nghiệm kinh tởm đang bị nhào nặn.
"Ồ, những con kiến nhỏ bé lại tự mình chui vào đây?" Hắc Ma Sứ cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy nhóm Tạ Trần. "Các ngươi đến để chiêm ngưỡng sự 'tái sinh' của thế giới sao? Hay là muốn trở thành một phần của nó?" Hắn cười khẩy, nụ cười méo mó trên khuôn mặt tái nhợt càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, khuôn mặt nàng tái đi vì kinh hãi và phẫn nộ. "Ma Sứ! Ngươi đang làm gì? Ngươi đang hủy hoại sinh linh! Đây không phải là Ma đạo mà là sự biến chất tột cùng!" Nàng không thể tin vào mắt mình. Dù đã chứng kiến sự tha hóa ở bên ngoài, nhưng tận mắt nhìn thấy quá trình biến đổi kinh tởm này khiến nàng cảm thấy toàn thân lạnh cóng. Lý tưởng tu tiên của nàng, dù đã lung lay, nhưng vẫn không thể chấp nhận được sự tàn bạo và phi nhân tính đến thế.
Hắc Ma Sứ vặn vẹo cổ, phát ra tiếng rắc rắc khô khốc. "Biến chất? Haha, Tiên Tử ngây thơ." Hắn giơ một ngón tay gồ ghề lên, chỉ vào những tu sĩ đang biến đổi. "Đây là sự tiến hóa! Thiên Đạo đã mục nát, đã lụi tàn. Nó chỉ biết duy trì một trật tự giả dối, một sự sống yếu ớt, đầy rẫy khổ đau, sinh lão bệnh tử, và cái gọi là 'nhân tính' yếu đuối. Nó chỉ biết đến sự 'mất người' để đạt đến 'tiên' một cách vô nghĩa. Ma Chủ vĩ đại của chúng ta sẽ thay đổi tất cả." Hắn bước một bước về phía trước, ma khí cuồn cuộn quanh thân hắn như một cơn bão tố. "Không phải chiếm đoạt, mà là 'thay đổi' bản chất của vạn vật, để chúng trở nên 'vĩnh hằng' hơn, 'hoàn mỹ' hơn trong một trật tự mới! Một trật tự không còn 'mất người' vì 'người' đã được định nghĩa lại!"
Tạ Trần đứng thẳng, ánh mắt y sắc lạnh như băng. Y đã nhìn thấu qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo và tàn bạo của Hắc Ma Sứ, chạm đến cái cuồng tín sâu sắc bên trong. "Ngươi không chỉ muốn phá hủy, mà còn muốn định nghĩa lại sự sống và cái chết, định nghĩa lại cả 'con người'?" Giọng y trầm ổn, nhưng mỗi chữ đều mang theo một sức nặng ngàn cân, tựa như đang đâm thẳng vào tâm can của Hắc Ma Sứ. Y đã hiểu ra. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là một cuộc chiến tranh giành quyền định đoạt sự tồn tại, quyền định nghĩa "nhân tính". Cái "mất người" mà Ma Chủ đang thực hiện không phải là một tai nạn hay hệ quả, mà là một mục tiêu.
Hắc Ma Sứ nhếch mép, vẻ mặt hắn càng thêm tàn ác. "Đúng vậy! Phàm nhân thấp kém như ngươi làm sao hiểu được? Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát và tái tạo! Chúng ta sẽ tạo ra một thế giới mà không ai còn phải chịu đựng sự yếu đuối của cảm xúc, sự giới hạn của trí nhớ, sự mục nát của thể xác. Một thế giới mà mọi sinh linh đều là một phần hoàn mỹ của Ma Chủ, vĩnh cửu và bất biến!"
Nói đoạn, Hắc Ma Sứ không nói nhiều, ma khí từ trường thương của hắn bùng nổ, không phải để giết, mà để "thanh lọc" hoặc "tha hóa" nhóm Tạ Trần. Ma khí đen kịt mang theo hơi thở lạnh lẽo thấu xương, cuộn xoáy như những xúc tu khổng lồ lao đến. Nó không chỉ tấn công thể xác mà còn nhắm thẳng vào thần hồn, vào ý chí, muốn bóp méo và biến đổi họ từ bên trong.
Tạ Trần và Lăng Nguyệt đồng loạt hành động. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ niệm pháp quyết, tiên lực từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng bừng sáng, tạo thành một lớp màn chắn mỏng manh nhưng kiên cố, ngăn chặn làn sóng ma khí. Tiên lực của nàng thuần khiết, nhưng trước sự cuồng bạo và ăn mòn của ma khí, nó có vẻ yếu ớt và dễ bị tổn thương. Nàng vẫn còn bàng hoàng trước lời tuyên bố của Hắc Ma Sứ, nhưng bản năng chiến đấu của một tu sĩ chân chính khiến nàng không thể lùi bước.
Tiểu Cửu rên lên một tiếng nhỏ, đôi tai cáo của nàng cụp hẳn xuống vì sợ hãi. Nàng cảm nhận được sự ghê tởm từ bản chất của Hắc Ma Sứ, một thứ ghê tởm vượt xa mọi ma vật nàng từng gặp. Yêu lực của nàng bùng phát, biến thành những sợi tơ mỏng manh, cố gắng nhiễu loạn những xúc tu ma khí đang vươn tới. Yêu lực của nàng, mang theo bản năng của tự nhiên, có vẻ có hiệu quả nhất định trong việc làm chậm lại sự lây lan của ma khí, nhưng cũng không thể ngăn chặn hoàn toàn.
Tạ Trần không dùng bất kỳ phép thuật hay võ công nào. Y chỉ đứng yên, Nhân Quả Luân Bàn trong tâm thức quay cuồng, Nhân Quả Chi Nhãn mở rộng đến cực hạn. Y quan sát từng sợi ma khí, từng chuyển động của Hắc Ma Sứ, từng dao động của năng lượng trong vòng nghi thức. Y không chỉ nhìn thấy sức mạnh, mà còn nhìn thấy "ý chí" đằng sau sức mạnh đó, "chấp niệm" của Ma Chủ Cửu U. Y nhìn thấy một tương lai mà trong đó, khái niệm "con người" sẽ bị xóa sổ, thay thế bằng những thực thể vô tri, được định nghĩa bởi Ma Chủ.
"Ngươi nghĩ rằng biến đổi là hoàn mỹ sao?" Tạ Trần cất tiếng, giọng y vang lên rõ ràng giữa tiếng gầm gừ của ma khí. "Ngươi nghĩ rằng tước đoạt tự do, xóa bỏ cảm xúc, là vĩnh hằng? Đó chỉ là sự diệt vong trá hình! Là sự phủ nhận chính bản chất của sự sống!"
Hắc Ma Sứ cười lớn, nụ cười đầy vẻ điên loạn. "Phủ nhận? Không! Là siêu việt! Ngươi sẽ được chiêm ngưỡng sự 'siêu việt' đó ngay bây giờ!"
Hắn bỗng đưa tay ra, tóm lấy một tu sĩ Ma hóa đang đứng gần đó, người này xương cốt đã bắt đầu biến dạng. Trước mắt Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, Hắc Ma Sứ bắt đầu "biến đổi" hắn một cách tàn bạo. Tiếng rên rỉ yếu ớt của tu sĩ bị bóp nghẹt ngay lập tức. Ma khí từ tay Hắc Ma Sứ tuôn trào, bao bọc lấy tu sĩ. Thể xác tu sĩ co rút lại, da thịt khô héo, xương cốt vặn vẹo, rồi tan chảy, không phải thành máu thịt, mà thành những tinh thể màu đen lấp lánh, tựa như những viên đá quý chết chóc. Trong vài hơi thở, tu sĩ kia đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một khối tinh thể ma khí lớn bằng đầu người, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, vô tri. Không còn một chút dấu vết sinh mệnh, không còn một mảnh linh hồn. Chỉ là một vật thể hoàn mỹ theo cái nhìn bệnh hoạn của Hắc Ma Sứ.
Cảnh tượng này khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử hoảng sợ đến tột độ. Nàng lùi lại một bước, đôi mắt phượng mở lớn, toàn thân run rẩy. Cái chết có thể đáng sợ, nhưng sự biến đổi này còn kinh hoàng hơn vạn lần. Nó không phải là kết thúc, mà là một sự chuyển hóa thành một thứ không thể gọi tên, một sự chối bỏ hoàn toàn khái niệm "sống". Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên, tiên lực của nàng cũng trở nên hỗn loạn. Tất cả những gì nàng từng tin tưởng vào đạo lý tu tiên, vào sự bảo vệ Thiên Đạo, giờ đây đều sụp đổ hoàn toàn. Ma Chủ không chỉ đối nghịch Thiên Đạo, mà còn muốn hủy hoại cả những giá tr�� căn bản nhất của sự tồn tại. Nàng cảm thấy một sự quyết tâm mới dâng lên trong lòng, một quyết tâm không còn vì Thiên Đạo, mà vì chính nhân tính, vì sự sống.
Tiểu Cửu kêu lên một tiếng thất thanh, đôi mắt ngọc bích của nàng ngập tràn kinh hoàng. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng từ khối tinh thể đó, một sự trống rỗng còn kinh khủng hơn cả vực sâu Cửu U. "Đây... đây không phải là sống! Đây là... cái gì vậy?!" Nàng lắp bắp, yêu lực của nàng tự động bùng lên, tạo thành một lớp màn bảo vệ quanh Tạ Trần, tựa như muốn che chắn y khỏi sự ghê tởm này.
Tạ Trần nhìn khối tinh thể lấp lánh đó, rồi lại nhìn Hắc Ma Sứ, ánh mắt y sâu hun hút. Y đã hiểu. Mục đích của Ma Chủ Cửu U không phải là phá hủy một cách đơn thuần, mà là 'tái tạo', 'hoàn mỹ hóa' thế giới theo một trật tự mới, tước đoạt tự do và bản chất của sinh linh, biến họ thành những công cụ vĩnh hằng nhưng vô tri. Một Thiên Đạo đang suy yếu, một Ma Chủ muốn thay thế bằng một "Thiên Đạo" bệnh hoạn của riêng hắn. Cuộc chiến này không phải là chống lại một thế lực tà ác đơn thuần, mà là chống lại một ý chí muốn định nghĩa lại toàn bộ vũ trụ. Y biết rằng, Thiên Đạo, dù mục nát, cũng sẽ không để yên cho sự "thay đổi bản chất" này. Một cuộc đối đầu lớn hơn, kinh hoàng hơn, đang chờ đợi ở phía trước. Và Tạ Trần, một phàm nhân, chính là điểm tựa duy nhất để giữ lại chút nhân tính cuối cùng giữa dòng xoáy của sự hủy diệt và tái tạo điên rồ này.
"Con đường này..." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng y trầm bổng như tiếng chuông chùa cổ vọng lại giữa thâm sơn cùng cốc. "Không chỉ là tìm kiếm nguồn suối của dòng sông, mà là đối mặt với biển lớn của sự vô thường. Biển lớn ấy, không chỉ có dòng chảy của Ma Chủ, mà còn có cả sự giãy giụa của Thiên Đạo đang tàn." Y siết chặt tay, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá chưa từng có. "Chúng ta sẽ phải bơi qua nó, không phải để thành tiên, mà để giữ lấy 'người'."
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.