Nhân gian bất tu tiên - Chương 298: Thanh Tâm Quyết: Giải Pháp Tạm Thời Của Lăng Nguyệt
Đêm tàn, nhưng bóng tối vẫn còn vương vấn trên Phế Tích Cổ Thành, như một tấm màn tang vĩnh cửu phủ lên những giấc mơ đã vỡ nát. Tia sáng yếu ớt của Tạ Trần, tựa như một đốm lửa nhỏ trong đêm trường, đã tạm thời xua đi cơn ác mộng đang giày vò những tu sĩ bị Ma hóa. Họ nằm đó, trên nền đất lạnh lẽo, hệt như những bức tượng đá bị thời gian bào mòn, nhưng khuôn mặt đã không còn vặn vẹo trong nỗi thống khổ tột cùng. Một sự tĩnh lặng kinh hoàng bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát, ngân lên khúc ca bi ai của một thời đại sắp tàn.
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay y nhẹ nhàng đặt trên trán của một tu sĩ, Nhân Quả Chi Nhãn vẫn hoạt động đến cực hạn. Không phải để thi triển tiên pháp, cũng chẳng phải để dò xét bí mật, mà là để cảm nhận, để thấu triệt. Y cảm nhận được sự giằng co âm ỉ bên trong mỗi linh hồn, một trận chiến vô hình giữa bản ngã đã bị vặn vẹo và những mảnh vụn ký ức, cảm xúc còn sót lại. Ma khí không hề biến mất, nó chỉ bị trấn áp, bị đẩy lùi vào sâu thẳm, chờ đợi cơ hội bùng phát trở lại. Điều này khiến Tạ Trần càng thêm suy tư về bản chất của Ma Chủ Cửu U. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn nghiền nát linh hồn, biến con người thành những vỏ bọc trống rỗng, vô tri, một dạng "mất người" còn thảm khốc hơn cả sự suy yếu của Thiên Đạo. Nó là sự tha hóa từ gốc rễ, một sự biến chất tận xương tủy mà không một tiên pháp thông thường nào có thể hóa giải triệt để.
Y chậm rãi rút tay về, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang ngủ say, nơi sự bình yên tạm thời đang ngự trị. "Ma khí này không chỉ ăn mòn linh hồn mà còn khóa chặt ý chí, biến họ thành những con rối vô tri." Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian hoang tàn, như một lời thì thầm với chính mình, cũng như với Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. "Sự thao túng của Ma Chủ không phải là mê hoặc nhất thời, mà là một sự bẻ cong vĩnh viễn những sợi dây nhân quả trong tâm trí. Phải có cách nào đó để tạm thời làm suy yếu sự kiểm soát này, để mua lấy thời gian." Gánh nặng trên vai y dường như càng thêm trĩu nặng, bởi y hiểu rằng, việc "thanh lọc" này không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà là một cuộc chiến dai dẳng, cam go, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu sâu sắc. Y không thể dùng bạo lực để đối phó với sự tha hóa nội tâm, bởi làm vậy, y sẽ tự biến mình thành một kẻ hủy diệt không khác gì Ma Chủ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, bạch y của nàng phất phơ trong gió lạnh, không còn vẻ thanh thoát siêu phàm như thường lệ, mà nhuốm màu ưu tư. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đã mềm đi rất nhiều, ánh lên nỗi đau đáu khôn nguôi khi chứng kiến thảm cảnh này. Nàng đã từng là một Tiên Tử cao ngạo, từng tin vào sức mạnh của tiên pháp, vào sự vĩnh hằng của Thiên Đạo. Nhưng đêm qua, khi chứng kiến tận mắt những gì Ma Chủ đã làm, và đặc biệt là khi nhìn thấy Tạ Trần dùng "nhân quả" để trấn an những linh hồn bị giày vò, nàng đã nhận ra một sự thật đau đớn. Tiên pháp, sức mạnh, những thứ nàng từng tôn thờ, chỉ có thể chống lại kẻ địch hữu hình, chứ không thể hóa giải sự tha hóa vô hình, không thể cứu vớt một linh hồn đã bị bóp méo. Lý tưởng "cứu vãn Thiên Đạo" của nàng đã lung lay tận gốc rễ, thay vào đó là một khao khát mãnh liệt hơn: bảo vệ nhân tính, bảo vệ những gì còn sót lại của con người trong một thế giới đang dần "mất người".
Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc dài bị gió thổi bay, đôi môi mỏng khẽ mím lại, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Nàng đã nhìn thấy Tạ Trần không dùng một chút linh lực nào, chỉ bằng một sự thấu hiểu sâu sắc đến kinh ngạc về nhân quả, mà khiến Ma khí phải tạm thời lùi bước. Điều đó đã mở ra trong nàng một cánh cửa mới, một hướng đi mà trước đây nàng chưa từng nghĩ đến. Những kiến thức cổ xưa mà nàng đã tích lũy trong hàng ngàn năm tu luyện, những pháp quyết bị lãng quên trong dòng chảy thời gian, bỗng nhiên hiện hữu rõ ràng trong tâm trí. "Phép tắc cổ xưa của Ma tộc đã vượt xa hiểu biết của chúng ta về ma đạo thông thường." Giọng nàng trầm lắng, nhưng mỗi chữ thốt ra đều chứa đựng một sự kiên định mới, một quyết tâm không lay chuyển. "Nhưng... ta có thể thử một phương pháp. Một pháp quyết cổ xưa, không phải để đối kháng trực diện, mà để củng cố..." Nàng ngừng lại, ánh mắt nhìn sâu vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng thuận, sự thấu hiểu từ phía y.
Tiểu Cửu rúc vào bên cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo của nàng vẫn cụp xuống, nhưng đôi mắt ngọc bích đã không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự cảnh giác cao độ. Nàng đưa mũi ngửi ngửi không khí, yêu lực nhẹ nhàng lan tỏa, cảm nhận sự biến đổi vi tế của Ma khí xung quanh. Mùi tử khí nồng nặc đã dịu đi một chút, nhường chỗ cho một mùi đất ẩm và rêu phong đặc trưng của Phế Tích Cổ Thành. Nàng đã từng tiếp xúc với Ma khí, nhưng thứ Ma khí này lại khác biệt hoàn toàn. Nó không chỉ là độc tố, mà còn là một dạng năng lượng thao túng, một thứ tà thuật đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ. "Nó là thứ mà ngay cả Ma Vực cũng không dám tùy tiện sử dụng." Nàng lạnh giọng, giọng nói tự nhiên của một yêu hồ giờ đây mang theo chút nghiêm trọng, "Hắn muốn phá hủy tất cả, không chỉ thân xác, mà là cả nhân tính, cả linh hồn." Nàng đã cảm nhận được nỗi đau âm ỉ của những linh hồn bị mắc kẹt, một tiếng thét câm lặng vọng về từ vực sâu của sự tha hóa.
Cả ba đứng giữa những tàn tích đổ nát, dưới bầu trời âm u của buổi sớm. Hình ảnh ba người, một thư sinh phàm trần, một Tiên Tử đã từ bỏ lý tưởng cũ, và một yêu hồ mang trong mình dòng máu cổ xưa, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với khung cảnh hoang tàn xung quanh. Họ không phải là những anh hùng với tiên kiếm và thần thông quảng đại, mà là những kẻ đơn độc đang tìm kiếm một con đường, một giải pháp, để bảo vệ những giá trị cốt lõi của "sống" trong một thế giới đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối và sự lãng quên. Ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã được nhen nhóm, nhưng con đường phía trước vẫn còn mờ mịt và đầy chông gai, đòi hỏi sự kiên định và trí tuệ vượt xa mọi phép tắc thông thường.
Hai người cùng Tiểu Cửu di chuyển đến một góc khuất hơn trong Phế Tích Cổ Thành, nơi những bức tường đá đổ nát còn sót lại có thể che chắn phần nào khỏi tầm mắt của những kẻ không mời mà đến. Không khí tại đây vẫn lạnh lẽo, và tiếng gió rít qua các kẽ đá giờ đây nghe rõ hơn, như lời than vãn của những linh hồn bị giam cầm. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi trưa âm u, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng, đôi mắt nàng khép hờ, dường như đang thu mình vào cõi nội tâm, lục tìm trong biển kiến thức vô tận mà nàng đã tích lũy qua bao đời. Nàng không còn vẻ cao ngạo của một Tiên Tử từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, mà thay vào đó là sự trầm mặc, nghiêm túc của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự suy tàn của nhân tính.
Sau một lúc lâu, nàng khẽ mở mắt. Đôi mắt phượng sắc bén giờ đây ánh lên một vẻ kiên định lạ thường, một sự kết hợp giữa trí tuệ cổ xưa và nỗi đau hiện hữu. Nàng không rút ra ngọc giản, mà từ từ đưa tay lên không trung, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ, vẽ ra những phù văn phức tạp, những đường nét uốn lượn huyền ảo mà chỉ những tu sĩ đã đạt đến cảnh giới cực cao mới có thể hiểu được. Mỗi nét vẽ đều ẩn chứa một triết lý sâu xa, một bí mật đã bị thời gian vùi lấp. Từng phù văn hiện lên, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, thuần khiết, khác hẳn với sự rực rỡ của tiên pháp thông thường hay sự tà ác của Ma khí.
"Đây là một phần của Thanh Tâm Quyết." Giọng nàng trong trẻo nhưng trầm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông cổ vang lên từ ngàn xưa. "Một pháp quyết cổ xưa, không thiên về công kích hay phòng ngự vật lý, m�� chuyên về củng cố thần hồn, đẩy lùi tạp niệm. Nó được sáng tạo từ thời Thượng Cổ, khi các tu sĩ nhận ra rằng sự bình yên nội tại, sự vững chãi của ý chí, quan trọng hơn bất kỳ loại sức mạnh ngoại cảnh nào. Nó có thể tạo ra một lớp bảo vệ tạm thời, một 'đê chắn' vô hình, ngăn Ma khí tiếp tục ăn mòn và thao túng tâm trí." Nàng giải thích, từng lời từng chữ đều rõ ràng, mạch lạc, không giấu diếm một chút nào. "Pháp quyết này không phải là tiên pháp, cũng không phải ma thuật. Nó là một con đường tu tâm, một phương pháp để tìm lại sự thanh tịnh nguyên sơ của linh hồn, thứ mà Ma Chủ đang muốn hủy hoại."
Tạ Trần lắng nghe, ánh mắt y sắc bén, không bỏ sót một chi tiết nào trong lời giải thích của Lăng Nguyệt. Y không phải là tu sĩ, không hiểu rõ về các loại pháp quyết, nhưng y lại có "Nhân Quả Chi Nhãn" và khả năng suy luận phi thường. Y không nhìn vào hình thức của pháp quyết, mà nhìn vào bản chất, vào những sợi dây nhân quả mà nó tạo ra. Y thấy được sự thuần khiết, sự hài hòa trong từng phù văn Lăng Nguyệt vẽ ra, một sự đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn, vặn vẹo của Ma khí. Nhưng y cũng nhận ra giới hạn của nó. "Nó có thể hóa giải hoàn toàn sự Ma hóa không? Hay chỉ là trì hoãn?" Y hỏi, giọng điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng ẩn chứa một sự thúc giục. Y cần biết rõ ranh giới của giải pháp này để có thể vạch ra chiến lược tiếp theo.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi ưu tư sâu sắc. "Chỉ là tạm thời." Nàng khẳng định, không che giấu sự thật khắc nghiệt. "Nó không thể tiêu diệt gốc rễ của Ma khí, cũng không thể phá vỡ hoàn toàn sự thao túng đã hình thành. Ma Chủ Cửu U đã dùng bí thuật cổ xưa nhất của Ma tộc để gieo mầm tha hóa vào tận sâu thẳm linh hồn, bẻ cong ý chí và chấp niệm của họ. Pháp quyết này chỉ như một liều thuốc trấn an, một tấm khiên tạm thời. Nó giống như đắp một con đê tạm thời, ngăn nước lũ tràn vào, chứ không thể làm khô cạn dòng sông đã chảy xiết." Nàng nói, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang thấy dòng sông định mệnh đang cuồn cuộn chảy về phía trước. Sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt nàng, nhưng không phải là sự bỏ cuộc, mà là sự chấp nhận một thực tế phũ phàng, và từ đó tìm kiếm một con đường khác. "Ma khí sẽ bị đẩy lùi, nhưng gốc rễ của sự tha hóa, những sợi dây nhân quả đã bị vặn vẹo, vẫn còn đó. Chúng ta cần nhiều hơn là một liều thuốc giảm đau."
Tạ Trần trầm ngâm. Y đã dự đoán được câu trả lời này, nhưng nghe chính Lăng Nguyệt Tiên Tử khẳng định vẫn khiến y cảm thấy nặng lòng. Tuy nhiên, trong cái nhìn của y, một giải pháp tạm thời cũng là một cơ hội vàng để họ có thêm thời gian, có thêm không gian để suy tính. "Vậy, chúng ta đã có một hướng đi." Y nói, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta phải tìm cách làm khô cạn dòng sông đó." Câu nói của y không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một lời thề, một chấp niệm mới. Y hiểu rằng, để làm khô cạn một dòng sông, không thể chỉ chặn dòng chảy, mà phải tìm đến tận nguồn suối của nó, và đó mới là thách thức lớn nhất mà họ phải đối mặt. "Nguồn suối của dòng sông tha hóa này nằm ở đâu? Ở những bí thuật cổ xưa của Ma Chủ, hay ở chính bản chất của những chấp niệm đã bị bóp méo trong nhân gian?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, như một lời nhắc nhở về con đường dài và đầy triết lý phía trước.
Tiểu Cửu ngồi cạnh, đôi tai cáo khẽ vểnh lên, nghe rõ từng lời của Lăng Nguyệt và Tạ Trần. Nàng có thể không hiểu hết những khái niệm sâu xa về tiên pháp hay nhân quả, nhưng nàng hiểu được sự nguy hiểm của Ma khí và sự cần thiết của việc tìm ra giải pháp. Nàng tin tưởng vào Tạ Trần và Lăng Nguyệt, tin rằng họ sẽ tìm được con đường, dù cho nó có khó khăn đến mấy. Nàng cảm nhận được sự thuần khiết từ Thanh Tâm Quyết, một thứ năng lượng xa lạ nhưng đầy an ủi, và nàng biết rằng, ít nhất, nó sẽ giúp những linh hồn đang bị giam cầm có được chút bình yên.
Chiều tà, bầu trời Phế Tích Cổ Thành vẫn mây xám giăng kín, nhưng một tia nắng yếu ớt, vàng vọt đã cố gắng xuyên qua tầng mây dày đặc, chiếu rọi xuống những tàn tích đổ nát. Ánh sáng mờ ảo đó tạo nên một khung cảnh siêu thực, nửa hư nửa thực, như chính ranh giới giữa tiên và phàm đang dần tan biến trong thế giới này. Không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng đâu đó phảng phất một mùi hương thanh tịnh, như cỏ dại non tơ vươn mình sau cơn mưa, một sự đối lập hoàn toàn với mùi tử khí và Ma khí nặng nề ban nãy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi đã giải thích cặn kẽ về Thanh Tâm Quyết, không chần chừ thêm nữa. Nàng đứng dậy, bạch y khẽ tung bay theo làn gió nhẹ, dáng người cao ráo và thanh thoát nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ kiên cường đến lạ. Nàng bước đến bên một tu sĩ bị Ma hóa đang nằm ngủ say, khuôn mặt vẫn còn giữ những nét co giật nhẹ, dấu vết của sự thống khổ chưa hoàn toàn biến mất. Nàng đưa hai bàn tay ngọc ngà lên, kết thành một ấn quyết phức tạp, ngón tay linh hoạt vẽ ra trong không trung những phù văn ánh sáng tinh xảo mà nàng vừa mô phỏng.
"Thanh Tâm Quyết, Khai!"
Giọng nàng trầm bổng, như một khúc chú cổ xưa, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ngay lập tức, từ ấn quyết của Lăng Nguyệt, một luồng ánh sáng xanh nhạt, trong suốt, tinh khiết như sương sớm, từ từ lan tỏa. Luồng sáng đó không rực rỡ chói mắt, mà dịu dàng, uyển chuyển bao bọc lấy cơ thể của tu sĩ bị Ma hóa. Đó không phải là tiên pháp hùng hồn, cũng không phải yêu thuật biến ảo, mà là một thứ năng lượng thanh khiết, tập trung vào việc củng cố thần hồn, đẩy lùi tạp niệm. Nó giống như một dòng nước mát lành, nhẹ nhàng gột rửa những vết bẩn đang bám víu vào linh hồn.
Tạ Trần đứng cạnh đó, ánh mắt y sắc bén hơn bao giờ hết. Y dùng Nhân Quả Chi Nhãn, không bỏ sót bất kỳ biến động nhỏ nhất nào. Y nhìn thấy những sợi Ma khí đen kịt đang quấn chặt lấy linh hồn tu sĩ, giờ đây run rẩy kịch liệt, như những con rắn độc bị chạm vào lửa. Chúng không bị tiêu diệt hoàn toàn, mà bị đẩy lùi, bị co cụm lại, thu mình vào sâu thẳm cơ thể, không còn hung hãn và bành trướng như trước. Tạ Trần cảm nhận được một sự cân bằng mong manh đang được thiết lập. Ma khí vẫn còn đó, nhưng không còn chiếm ưu thế tuyệt đối, không còn khả năng thao túng ý chí một cách dễ dàng nữa. Khuôn mặt tu sĩ bị Ma hóa, dưới tác động của Thanh Tâm Quyết, dần dần giãn ra, những nét co quắp biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt bình yên sâu sắc hơn, không còn là sự ngủ say do trấn an đơn thuần, mà là một sự tĩnh lặng đến từ bên trong. Thậm chí, Tạ Trần còn thoáng thấy một tia sáng yếu ớt, tựa như một đốm lửa nhỏ, lóe lên trong đôi mắt nhắm nghiền của tu sĩ, một dấu hiệu cho thấy linh hồn bị giam cầm đang cố gắng cựa quậy, tìm lại bản ngã.
Tiểu Cửu khẽ rên lên một tiếng nhỏ, yêu lực của nàng bỗng trở nên kích động. Đôi tai cáo của nàng vểnh lên, mũi nàng hít hà không khí, rồi nàng cụp tai xuống, đôi mắt ngọc bích ánh lên vẻ phức tạp. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của Ma khí. Nó giống như một con thú dữ bị thương, rên rỉ và rút lui, nhưng vẫn còn tiềm ẩn sự nguy hiểm. Nàng còn cảm nhận được sự nhẹ nhõm từ sâu thẳm bên trong những tu sĩ bị ảnh hưởng, một sự giải thoát tạm thời khỏi xiềng xích vô hình. "Ma khí... nó yếu đi rồi." Nàng thì thầm, giọng nói pha chút ngạc nhiên. "Nhưng... nó vẫn còn đó. Chỉ là nằm im thôi."
Lăng Nguyệt Tiên Tử thu ấn quyết, luồng sáng xanh nhạt dần tan biến. Nàng nhìn vào tu sĩ đang ngủ say, ánh mắt nàng chất chứa nhiều cảm xúc phức tạp: sự hài lòng khi pháp quyết có hiệu quả, nhưng cũng là sự đau lòng khi biết rằng đây chỉ là một giải pháp tạm thời. "Nó sẽ giúp họ lấy lại một phần tỉnh táo ngắn ngủi, hoặc ít nhất là ngăn chặn sự tha hóa thêm." Nàng nói, giọng nàng trầm lắng, pha chút mệt mỏi. "Nhưng vẫn cần một giải pháp gốc rễ. Pháp quyết này chỉ là trấn áp, không phải thanh tẩy triệt để. Ma khí đã ăn sâu vào nhân quả của họ, tạo ra những chấp niệm vặn vẹo. Để thật sự cứu vãn, chúng ta phải tháo gỡ những chấp niệm đó."
Tạ Trần gật đầu. Y đã nhìn thấy điều tương tự qua Nhân Quả Chi Nhãn. Thanh Tâm Quyết của Lăng Nguyệt là một bước tiến quan trọng, một tia hy vọng giữa màn đêm. Nó không chỉ là một phép thuật, mà còn là một biểu tượng cho sự chuyển biến của Lăng Nguyệt, từ một Tiên Tử cao ngạo sang một người phụ nữ gánh vác trách nhiệm bảo vệ nhân tính. "Chúng ta đã có một bước tiến." Tạ Trần nói, giọng y kiên định, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ nhưng đã có một tia hy vọng mong manh. "Giờ là lúc tìm kiếm con đường dẫn đến nguồn suối của dòng sông đó."
Y biết rằng, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Nguồn suối của dòng sông tha hóa không chỉ nằm ở Ma Vực Thâm Uyên, mà còn nằm trong những chấp niệm của nhân gian, trong sự suy tàn của Thiên Đạo, và trong chính bản chất của sự "mất người". Cuộc chiến này không chỉ là chống lại Ma Chủ Cửu U, mà còn là một cuộc chiến triết lý, một cuộc chiến để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của "sống" trong một thế giới mà ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã được nhen nhóm, và cùng với trí tuệ của Tạ Trần, kinh nghiệm của Lăng Nguyệt, và bản năng của Tiểu Cửu, họ sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đó, tìm kiếm giải pháp cho một kỷ nguyên đang tàn, không phải để thành tiên, mà để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.