Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 297: Ma Hóa: Khi Nhân Tính Lụi Tàn

Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm lên những khối đá phong hóa, biến Phế Tích Cổ Thành thành một bức tranh bi tráng của sự tàn lụi. Gió mang theo hơi lạnh từ vách đá, rít qua những khe nứt như tiếng than khóc của thời gian. Mỗi bước chân của Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi sự hoang tàn bao la. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cũ quấn quýt lấy nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của một nơi bị lãng quên, nhưng bên trong nó, Tạ Trần vẫn cảm nhận được một luồng năng lượng âm u, nặng nề, khác hẳn với sự mục ruỗng tự nhiên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đi thận trọng, bàn tay nàng vẫn siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh sáng bạc yếu ớt từ đó như một ngọn đèn leo lét giữa màn đêm sắp buông. Nàng quét mắt qua những bức tường đổ nát, những cột trụ sụp đổ, hình dung một thời kỳ phồn thịnh đã bị thời gian và chiến tranh nghiền nát. Nhưng điều khiến nàng bất an hơn cả không phải là dấu vết của lịch sử, mà là thứ khí tức đang len lỏi trong không khí, một thứ ma khí nồng đậm nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể nó đã hoàn toàn đồng hóa với sự mục nát của nơi này.

Tiểu Cửu đi sát Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt của nàng vểnh lên, không ngừng dò xét xung quanh. Làn da nàng vẫn còn tái nhợt sau cảnh tượng kinh hoàng vừa chứng kiến trong hồi ức Thượng Cổ. Nàng khẽ rùng mình, những sợi lông đuôi mềm mại khẽ dựng lên báo hiệu sự nguy hiểm vô hình. Nàng nhạy cảm với ma khí hơn ai hết, và thứ ma khí ở đây khiến nàng cảm thấy ghê rợn, một sự ghê rợn không đến từ sức mạnh hủy diệt, mà đến từ sự ăn mòn, sự tha hóa từ bên trong.

Tạ Trần dừng lại trước một vòm cổng đổ nát, nơi những dây leo chằng chịt như những cánh tay vô hồn vươn ra. Ánh mắt y sâu thẳm, quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ đá, như muốn nhìn thấu cả quá khứ và hiện tại. Nhân Quả Chi Nhãn của y không ngừng vận chuyển, những sợi chỉ nhân quả vô hình đan xen, cuộn xoáy trong tầm nhìn của y, phức tạp và hỗn loạn hơn bao giờ hết. Y không chỉ nhìn thấy sự mục ruỗng của vật chất, mà còn cảm nhận được sự mục ruỗng của linh hồn, của niềm tin.

“Ma khí ở đây... không chỉ là sự phá hoại thông thường,” Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng y vang lên trong không gian yên ắng một cách lạ thường. “Nó mang theo một thứ chấp niệm, một sự giằng xé. Giống như... những mảnh vỡ linh hồn bị mắc kẹt, không thể siêu thoát.” Y miêu tả, không phải bằng thuật ngữ tu tiên, mà bằng những cảm nhận sâu sắc về nhân quả và tâm linh.

Tiểu Cửu khẽ giật mình, đôi mắt nàng mở to. “Đúng vậy! Có gì đó... không đúng. Chúng không phải là yêu vật thông thường. Ma khí này... nó ẩn chứa sự đau khổ, sự tuyệt vọng của con người.” Nàng thì thầm, giọng nói mang theo một chút run rẩy và kinh hãi. “Ta cảm nhận được... những linh hồn yếu ớt, bị giam cầm. Không phải là ma vật, mà là... thứ gì đó còn đáng sợ hơn.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Tiểu Cửu. Nàng tin vào sự nhạy cảm của hồ ly và khả năng thấu thị của Tạ Trần. Nàng đã từng nghĩ rằng ma khí chỉ đơn thuần là năng lượng hắc ám, dùng để tàn phá và giết chóc. Nhưng qua những gì đã chứng kiến trong hồi ức Thượng Cổ, và giờ đây là cảm nhận của Tiểu Cửu, nàng bắt đầu nhận ra một sự thật kinh hoàng hơn nhiều. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà còn là một kẻ bóp méo, một kẻ tha hóa. Hắn không chỉ muốn xóa sổ sự sống, mà còn muốn bóp méo bản chất của sự sống, biến nó thành một công cụ phục vụ cho sự hỗn loạn của hắn.

Không khí se lạnh của hoàng hôn càng lúc càng đậm đặc. Tạ Trần đưa mắt nhìn về phía sâu thẳm của thành cổ, nơi ánh sáng yếu ớt còn sót lại đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối. “Chúng ta đi sâu vào trong. Nguồn gốc của sự hỗn loạn này... có lẽ nằm ở trung tâm.” Y nói, không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự khẳng định, một sự tất yếu.

Ba người tiếp tục tiến bước. Gió mạnh hơn, mang theo hơi sương lạnh lẽo, khiến không khí càng thêm ẩm ướt và nặng nề. Từ xa, những âm thanh kỳ lạ bắt đầu vọng đến, những tiếng gầm gừ khô khốc, những bước chân nặng nề, vô định, như những bóng ma đang lang thang trong cõi chết. Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh sáng bạc từ đó tỏa ra mạnh hơn một chút, đủ để soi rõ con đường gập ghềnh phía trước. Nàng biết, họ sắp đối mặt với thứ mà Tạ Trần đã gọi là "độc dược tinh thần", thứ mà Ma Chủ Cửu U đã gieo mầm từ thời Thượng Cổ.

Đôi khi, họ đi qua những kiến trúc còn sót lại của Phế Tích Cổ Thành, những tàn tích của một thời đại vàng son, giờ chỉ còn là những khối đá vô tri bị thời gian bào mòn. Trên những vách tường, những bức chạm khắc cổ xưa đã phai mờ, nhưng vẫn còn đó những hình ảnh về các tu sĩ, các tiên nhân với vẻ mặt trang nghiêm, thanh cao. Sự đối lập giữa vẻ đẹp bị lãng quên và sự mục ruỗng hiện tại càng làm tăng thêm cảm giác bi tráng, khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử không khỏi thở dài trong lòng. Nàng tự hỏi, liệu Thiên Đạo có thực sự còn đáng để cứu vãn, khi mà ngay cả những biểu tượng của nó cũng không thể chống lại sự tàn phá của thời gian và ma khí?

Tiểu Cửu bỗng nhiên dừng lại, đôi tai cáo của nàng cụp hẳn xuống, đôi mắt vàng óng ánh lên vẻ hoảng sợ. Nàng khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, như một con thú nhỏ đang cảm nhận được hiểm nguy cận kề. “Gần rồi... Chúng ở phía trước. Một thứ năng lượng... thật đáng sợ. Không phải chỉ là ma khí, mà là... những mảnh vỡ của sự trống rỗng.” Nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, như đang phải chịu đựng một nỗi đau vô hình.

Tạ Trần đặt tay lên vai Tiểu Cửu, trấn an nàng. Y cũng đã cảm nhận được. Một luồng ma khí nồng đậm, không còn ẩn mình, mà cuồn cuộn như một dòng sông ngầm, chảy dưới những tàn tích của thành cổ. Y đã sẵn sàng, không phải cho một cuộc chiến hủy diệt, mà cho một cuộc đối đầu với bản chất của sự tha hóa, với thứ ma khí ăn mòn nhân tính mà họ vừa khám phá ra. Y biết, đây sẽ là một thử thách lớn, không chỉ đối với sức mạnh, mà còn đối với lý trí và niềm tin của họ. Bởi lẽ, việc đối phó với những linh hồn bị bóp méo còn khó khăn hơn nhiều so với việc chiến đấu với những thể xác bị biến đổi.

***

Khi chạng vạng tối hoàn toàn bao trùm, biến Phế Tích Cổ Thành thành một bóng đen khổng lồ, ba người cuối cùng cũng đến được khu quảng trường đổ nát. Nơi đây từng là trái tim của thành trì, giờ chỉ còn là một bãi đất trống trải, với những khối đá lớn nằm ngổn ngang như xương cốt của một sinh vật khổng lồ. Gió mạnh hơn, thổi ào ạt qua những khoảng trống, tạo nên những tiếng hú rùng rợn, lạnh thấu xương. Ánh trăng non yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây, chỉ đủ để vẽ lên những hình dáng ma quái trên nền đất, càng làm tăng thêm vẻ u ám và kinh hoàng.

Và rồi, họ thấy chúng.

Một nhóm khoảng mười tu sĩ bị Ma hóa, lầm lũi đi lại vô định giữa quảng trường. Ánh sáng yếu ớt từ Nguyệt Quang Trâm của Lăng Nguyệt Tiên Tử phản chiếu lên những khuôn mặt đã từng mang khí chất tiên gia, giờ đây méo mó, biến dạng. Làn da của họ xám xịt, khô khốc như vỏ cây mục, một số nơi còn nổi lên những đường gân xanh đen kỳ dị. Đôi mắt họ, từng là cửa sổ của linh hồn, giờ chỉ còn là những hốc tối trống rỗng, vô hồn, hoặc đỏ ngầu đầy sát khí, phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô tri. Quần áo tiên bào của họ rách nát, tàn tạ, dính đầy bụi bẩn và những vết bẩn khó hiểu, như thể họ đã lang thang trong cõi chết hàng trăm năm.

Họ đi lại chậm chạp, đôi khi va vào nhau một cách vô thức, phát ra những tiếng gầm gừ khàn đặc, không mang chút ý nghĩa nào. Đó không phải là tiếng gầm của dã thú, mà là tiếng gầm của một thứ gì đó đã mất đi bản năng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau bị giam cầm. Tạ Trần quan sát, ánh mắt y tập trung vào "lõi" của sự Ma hóa trong mỗi người. Y thấy những sợi nhân quả bị cắt đứt, những ký ức bị xóa nhòa, những cảm xúc bị bóp méo, tất cả đều được gói gọn trong một lớp vỏ rỗng tuếch, bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình của ma khí.

Lăng Nguyệt Tiên Tử thốt lên một tiếng nghẹn ngào, giọng nàng run rẩy, xen lẫn kinh hãi và đau lòng. Nàng đã từng chứng kiến những kẻ "mất người" vì tu luyện, những tu sĩ bị chấp niệm làm mờ mắt, đánh mất bản thân. Nhưng những gì nàng đang thấy trước mắt còn kinh hoàng hơn gấp bội.

“Họ... họ đã hoàn toàn mất đi nhân tính rồi!” Nàng nói, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây ngập tràn sự hoài nghi và tuyệt vọng. “Thậm chí còn hơn cả những kẻ 'mất người' vì tu luyện! Ít nhất những kẻ đó còn có ý chí riêng, còn có chấp niệm của mình. Còn họ... họ là những cái xác không hồn!” Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng tỏa ra ánh sáng mạnh hơn, như một phản ứng tự vệ trước cảnh tượng kinh hoàng.

Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt y sắc lạnh, như một lưỡi dao cắt xuyên qua màn đêm. Y đã chuẩn bị tinh thần cho cảnh tượng này, nhưng sự thật vẫn tàn khốc hơn y tưởng. “Đây không phải là mất đi, mà là bị 'ăn mòn'.” Y đáp, giọng nói trầm bổng, mang theo một sự kiên định đến rợn người. “Ma Chủ không chỉ biến đổi thể xác, hắn đã cướp đi linh hồn, biến họ thành những con rối vô tri. Thứ ma khí cổ xưa đó, 'Âm Hồn Chú', không chỉ là một loại độc dược. Nó là một nghi lễ ma quái, chiết xuất những mảnh vỡ linh hồn, rồi tái tạo chúng thành những sợi tơ vô hình, điều khiển những thể xác này.”

Tiểu Cửu khẽ rên lên một tiếng, đôi tai cáo của nàng cụp sát vào đầu, như muốn tránh né cảnh tượng trước mắt. Nàng cảm nhận được sự ghê tởm, sự đau khổ tột cùng từ những linh hồn bị giam cầm. “Ta cảm nhận được... một sợi dây liên kết vô hình. Giống như những sợi tơ Ma khí đang điều khiển họ. Chúng quấn chặt lấy ý thức, bóp méo mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ. Họ không thể tự mình hành động. Họ chỉ là... những con rối.” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, như đang mô tả một cơn ác mộng kinh hoàng.

Khi Tạ Trần dứt lời, những tu sĩ Ma hóa dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của họ. Những tiếng gầm gừ trở nên lớn hơn, hung hãn hơn. Đôi mắt đỏ ngầu của họ tập trung vào ba người. Một tên trong số đó, từng là một tu sĩ với bộ râu dài và vẻ mặt hiền từ, giờ cơ thể gầy gò, xương xẩu, lao về phía họ với tốc độ đáng ngạc sợ, những ngón tay dài nhọn hoắt như móng vuốt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử phản ứng nhanh như chớp. Nàng không dùng sát chiêu, mà chỉ huy động Nguyệt Quang Trâm, tạo thành một lá chắn ánh sáng bạc, đẩy lùi kẻ tấn công. Ánh sáng từ cây trâm không mang theo sát khí, mà như một luồng năng lượng trấn an, làm cho tu sĩ Ma hóa kia chao đảo, nhưng không hề bị thương. Nàng vẫn còn hy vọng, một tia hy vọng mỏng manh rằng có thể cứu vãn được họ, hoặc ít nhất là không làm tổn thương thêm những linh hồn đã quá đau khổ.

Tiểu Cửu cũng nhanh chóng tạo thành một vòng phòng thủ bằng yêu lực, những sợi tơ yêu khí mềm mại nhưng dai như thép quấn lấy những kẻ khác đang lao đến, vô hiệu hóa chúng mà không gây sát thương chí mạng. Nàng vẫn cảnh giác cao độ, đôi mắt không ngừng quan sát, cố gắng cảm nhận bản chất của thứ ma khí đang điều khiển những tu sĩ này.

Tạ Trần không vội ra tay. Y đứng yên giữa vòng phòng thủ của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, ánh mắt thâm sâu không rời khỏi những tu sĩ Ma hóa. Nhân Quả Chi Nhãn của y vận chuyển đến cực hạn. Y muốn nhìn thấu, không chỉ là bản chất của ma khí, mà còn là bản chất của sự tha hóa, cách mà Ma Chủ Cửu U đã bóp méo và lạm dụng nhân tính để tạo ra những thứ đáng sợ này. Y thấy những sợi tơ ma khí mảnh như tóc, nhưng lại rắn chắc như sắt, len lỏi vào từng thớ thịt, từng kinh mạch, từng ngóc ngách của ý thức. Chúng không chỉ điều khiển hành động, mà còn chặn đứng mọi khả năng suy nghĩ, mọi cảm xúc, biến họ thành những con rối hoàn hảo.

Đây không phải là một cuộc chiến của thể xác, mà là một cuộc chiến của linh hồn. Và Ma Chủ Cửu U, hắn đã thắng một cách tàn bạo trong cuộc chiến đó. Ánh trăng đã lặn sâu hơn, biến cả quảng trường thành một sân khấu ma quái, nơi những cái bóng vật vờ biểu diễn một vũ điệu của sự tuyệt vọng và mất mát.

***

Sau một hồi giằng co, khi Tạ Trần chỉ dẫn và Lăng Nguyệt cùng Tiểu Cửu phối hợp một cách nhịp nhàng, các tu sĩ Ma hóa cuối cùng cũng được tạm thời vô hiệu hóa. Họ không bị thương, nhưng nằm la liệt trên mặt đất, không còn hung hãn, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt và đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Ma khí từ cơ thể họ vẫn bốc lên, tạo thành một làn sương mỏng màu xám xanh, lượn lờ trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya. Trăng đã lên cao, nhưng ánh sáng của nó vẫn mờ nhạt, như bị thứ ma khí này nuốt chửng một phần. Không khí ẩm ướt, mùi đất và rêu phong trộn lẫn với mùi ma khí nồng đậm, tạo thành một thứ hương vị khó tả, vừa tanh tưởi vừa mục ruỗng.

Tạ Trần bước đi giữa những thân thể bất động, ánh mắt trầm tư, nặng trĩu. Y cúi xuống, chạm nhẹ vào trán một tu sĩ Ma hóa. Nhân Quả Chi Nhãn của y hoạt động hết công suất, cố gắng thấu hiểu sâu hơn về tình trạng của họ. Y thấy rõ hơn những sợi nhân quả bị cắt đứt, những ký ức bị xóa nhòa, những cảm xúc bị bóp méo đến tận cùng. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn giết chóc, hắn muốn biến mọi sinh linh thành công cụ, thành bản sao của sự hỗn loạn vô tri của hắn. Hắn không chỉ cướp đi sự sống, mà còn cướp đi cả ý nghĩa của sự sống, biến con người thành những lớp vỏ rỗng tuếch.

“Họ không còn là họ nữa. Chỉ là những lớp vỏ rỗng tuếch, bị điều khiển bởi ý chí của Ma Chủ.” Tạ Trần nói, giọng y trầm lắng, vang vọng trong sự tĩnh mịch của đêm. “Thứ 'Âm Hồn Chú' đó đã ăn mòn tận gốc rễ nhân tính, biến họ thành những con rối hoàn hảo, không còn cảm xúc, không còn lý trí, chỉ còn lại bản năng hung hãn và sự vâng lời tuyệt đối.” Y đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua màn đêm để thấy được bộ mặt thật của Ma Chủ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử tiến đến gần Tạ Trần, đôi mắt nàng đỏ hoe, chứa đựng sự đau khổ tột cùng. Nàng nhìn những tu sĩ từng là đồng đạo của mình, giờ nằm la liệt trên đất, vô hồn. Bàn tay nàng run rẩy chạm vào Nguyệt Quang Trâm, như tìm kiếm một điểm tựa. “Vậy... chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nói run rẩy, gần như nức nở. “Giết họ... là giải thoát? Hay là tiếp tay cho Ma Chủ, để hắn hoàn toàn hủy diệt những gì còn sót lại của họ?” Nàng đã từng là một tu sĩ kiên định, tin vào chính nghĩa và Thiên Đạo, nhưng giờ đây, mọi niềm tin của nàng đang sụp đổ, bị nghiền nát bởi sự tàn khốc của thực tại.

Tạ Trần quay lại nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt y mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. Y biết nỗi giằng xé trong lòng nàng, nỗi đau của một người từng tin tưởng vào một lý tưởng cao đẹp, giờ phải đối mặt với một sự thật tàn khốc hơn cả cái chết. “Chúng ta phải tìm ra cách để 'thanh lọc' sự tha hóa này, không phải chỉ đơn thuần là tiêu diệt.” Tạ Trần đáp, giọng y kiên định, như một lời thề. “Bởi vì, nếu không, chúng ta sẽ không khác gì Ma Chủ, hủy diệt những gì còn sót lại của nhân tính. Chúng ta sẽ trở thành những kẻ độc ác không kém, chỉ biết dùng bạo lực để giải quyết mọi vấn đề.”

Y biết rằng, con đường này sẽ khó khăn hơn bất kỳ cuộc chiến nào. Việc thanh lọc tâm hồn không phải là điều có thể làm được bằng phép thuật hay vũ lực. Nó đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của con người, về những sợi dây nhân quả đã bị bóp méo, về những chấp niệm đã biến dạng.

Tiểu Cửu đi đến bên cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo của nàng vẫn cụp xuống, nhưng ánh mắt nàng đã bớt đi phần nào sợ hãi, thay vào đó là sự quyết tâm. Nàng đưa tay chạm vào một tu sĩ Ma hóa, yêu lực của nàng từ từ truyền vào cơ thể họ. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự giằng xé của những linh hồn bị giam cầm. “Ta có thể cảm nhận được... sự đau khổ của họ. Những mảnh ký ức vụn vặt, những cảm xúc bị đè nén. Họ vẫn còn ở đó, bị mắc kẹt bên trong.” Nàng thì thầm, như đang nói chuyện với chính những linh hồn đó.

Tạ Trần khẽ gật đầu. Y biết, Tiểu Cửu, với bản năng yêu tộc và sự nhạy cảm bẩm sinh, có thể là chìa khóa để thấu hiểu sâu hơn về bản chất của ma khí này. “Vậy thì, chúng ta sẽ không bỏ rơi họ. Chúng ta sẽ tìm cách cứu vãn. Dù cho con đường đó có khó khăn đến mấy.” Y nói, ánh mắt y nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ. Y đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên trán của một tu sĩ Ma hóa khác. Nhân Quả Chi Nhãn của y hoạt động đến cực hạn, không phải để tấn công, mà để trấn an, để tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.

Một luồng ánh sáng yếu ớt, không phải của tiên pháp hay yêu lực, mà là một thứ năng lượng thuần túy của nhân quả, từ từ lan tỏa từ bàn tay Tạ Trần, bao phủ lấy cơ thể tu sĩ Ma hóa. Ma khí trong người họ dường như chững lại, không còn hung hãn như trước. Những tiếng rên rỉ yếu ớt dần chìm vào im lặng. Khuôn mặt méo mó của tu sĩ Ma hóa dường như giãn ra một chút, không còn sự căng thẳng và đau khổ tột cùng. Họ từ từ rơi vào trạng thái ngủ say, như những người đã kiệt sức sau một cơn ác mộng dài.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt nàng mở to. Nàng chưa từng thấy bất kỳ tiên pháp hay ma thuật nào có thể làm được điều này. Tạ Trần không dùng sức mạnh để trấn áp, mà dùng một thứ gì đó sâu sắc hơn, một thứ gì đó chạm đến tận gốc rễ của linh hồn. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần với một sự phức tạp khó tả, vừa ngưỡng mộ, vừa đau khổ, vừa xen lẫn một niềm hy vọng mong manh. Nàng đã từng theo đuổi con đường tu tiên để cứu vãn Thiên Đạo, nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng điều cần cứu vãn hơn cả, chính là nhân tính, là bản chất của con người. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, lại đang chỉ cho nàng con đường đó.

Đêm đã khuya, bầu trời quang mây, ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi xuống Phế Tích Cổ Thành, vẽ lên những cái bóng dài và méo mó. Không khí lạnh lẽo bao trùm, nhưng trong lòng ba người, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đã được nhen nhóm. Tạ Trần biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là chống lại Ma Chủ Cửu U, mà còn là chống lại chính sự tha hóa của linh hồn, của niềm tin. Y phải tìm ra một phương pháp, một con đường, để thanh lọc thứ độc dược tinh thần đã được gieo mầm từ thời Thượng Cổ, để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân tính trong một thế giới đang trên bờ vực của sự suy tàn. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, họ đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết, một mục tiêu không chỉ là chiến thắng kẻ thù, mà là bảo tồn bản chất của sự sống.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free