Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 296: Tiểu Cửu và Dấu Vết Nghi Lễ Cổ: Nguồn Gốc Ma Khí

Con đường đã được định, và thách thức đang chờ đợi. Đó sẽ là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận giao tranh nào, một cuộc chiến chống lại sự mục ruỗng của tâm hồn.

Bầu không khí trong Phế Tích Cổ Thành vẫn đượm vẻ hoang tàn, u ám, như một tấm màn bi tráng phủ lên ký ức của một kỷ nguyên đã tàn lụi. Gió rít qua những bức tường đá đổ nát, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng than khóc của quá khứ. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó, chỉ càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, cô độc của nơi đây. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong bám trên những khối đá cũ kỹ, và cả cái hương vị của thời gian đang dần mục ruỗng, len lỏi vào từng hơi thở, gợi lên một cảm giác vừa nặng nề vừa huyền bí. Ánh sáng ban ngày ở nơi đây cũng yếu ớt, như bị nuốt chửng bởi những tàn tích đổ nát, chỉ đủ để soi rõ những vết nứt, những vết khắc mờ nhạt trên đá, chứng nhân cho sự vinh quang và sụp đổ.

Tạ Trần đứng trầm ngâm giữa những tàn tích, dáng người thư sinh gầy gò của y dường như hòa lẫn vào phong cảnh tang thương ấy. Đôi mắt sâu thẳm của y, tưởng như có thể nhìn thấu vạn vật, giờ đây lại mang một vẻ xa xăm, ẩn chứa những suy tư miên man. Y không hề vội vã, chỉ lặng lẽ quan sát, để những cảm nhận về sự mục nát của thời gian thấm sâu vào tâm trí. Cái khoảnh khắc vừa thoát ra khỏi những hồi ức kinh hoàng về sự thao túng tâm trí của Ma Chủ Cửu U trong Thành Vô Song Thượng Cổ, họ dường như vẫn còn mắc kẹt trong một vùng không gian không rõ ràng giữa quá khứ và hiện tại, nơi những bóng ma của lịch sử vẫn còn ám ảnh. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh, bạch y của nàng khẽ lay động trong gió, nhưng dung nhan tuyệt mỹ vẫn còn vương vấn nét bàng hoàng, hoài nghi. Nàng vẫn đang cố gắng tiêu hóa những sự thật nghiệt ngã vừa chứng kiến, những giáo điều tu tiên mà nàng hằng tin tưởng dường như đang lung lay tận gốc rễ.

Tiểu Cửu thì không thể giữ được vẻ tĩnh tại như hai người kia. Nàng ngồi thụp xuống một khối đá đổ nát, đôi tay bé nhỏ ôm lấy đầu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, như đang cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ, những âm thanh ám ảnh vẫn còn văng vẳng trong tâm trí. Nàng run rẩy, cả cơ thể nhỏ bé vẫn còn chấn động bởi sự tàn bạo và xảo quyệt của Ma Chủ. “Những kẻ đó… thật đáng sợ,” nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn pha chút run rẩy. “Không chỉ giết chóc, mà còn… vặn vẹo cả tâm hồn người khác.”

Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt y mang một vẻ thấu hiểu sâu sắc. Y biết, đối với một yêu tộc, đặc biệt là hồ ly với bản tính nhạy cảm, việc chứng kiến sự tha hóa của linh hồn người khác còn đáng sợ hơn cả những cảnh máu tanh. “Chúng ta đã thấy cách Ma Chủ gieo rắc hạt giống nghi ngờ,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, vang vọng giữa không gian hoang phế. “Nhưng làm thế nào hắn tạo ra ‘hạt giống’ đó? Loại ma khí có thể thao túng tâm trí, nó không phải chỉ là sức mạnh thuần túy. Nó không chỉ là năng lượng hắc ám, mà nó còn mang theo một thứ gì đó khác, một sự… biến chất.” Y đưa ra câu hỏi, không phải để tìm kiếm câu trả lời ngay lập tức, mà là để định hướng suy nghĩ của đồng đội.

Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng vẫn còn vẻ hoảng sợ, nhưng đồng thời cũng hiện lên một tia suy tư sâu sắc. “Nó… nó có một mùi vị khác,” nàng khẽ thì thầm, như đang cố gắng gọi tên một cảm giác vô hình. “Một sự nặng nề, một sự thối rữa từ bên trong. Không giống ma khí thông thường mà ta từng cảm nhận. Nó như… một tiếng vọng, của những nỗi sợ hãi, những oán hận bị kìm nén.” Nàng nhắm mắt lại, dường như đang cố gắng cảm nhận lại cái “mùi vị” đáng sợ đó, không phải bằng khứu giác, mà bằng một bản năng sâu thẳm của yêu tộc, đặc biệt là loài hồ ly vốn nổi tiếng với sự nhạy bén về linh hồn và cảm xúc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, vẻ hoài nghi vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Nàng bước lại gần hơn, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy chất vấn. “Ngươi nói là Ma Chủ không chỉ dùng bạo lực, mà còn dùng thứ ma khí đó để… ăn mòn niềm tin? Đó là cách hắn khiến các tông môn tự diệt?” Giọng nàng vẫn còn pha chút lạnh lùng, nhưng sự kinh ngạc trong đó là không thể che giấu. Đối với nàng, một tu sĩ đã quen với việc chiến đấu bằng pháp lực hùng mạnh, ý niệm về một loại vũ khí có thể thao túng tâm trí, ăn mòn niềm tin, là một điều xa lạ và đáng sợ hơn nhiều. Nó không chỉ đơn thuần là sự hủy diệt thân xác, mà còn là sự hủy diệt tinh thần, một điều mà các chiêu thức tiên gia không thể đối phó.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y kiên định. “Chính xác. Để đối phó, chúng ta cần biết nguồn gốc của nó. Ma Chủ Cửu U không hành động một cách ngẫu nhiên. Mọi hành động của hắn đều có mục đích, mọi sự gieo rắc đều có một gốc rễ sâu xa. Hắn không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà còn là một bậc thầy về sự thao túng và xói mòn. Thứ ma khí đó, hẳn phải được tạo ra từ một nơi nào đó, một phương pháp nào đó. Tiểu Cửu, ngươi có cảm nhận được gì không? Có một điểm neo nào đó trong dòng chảy nhân quả này, một nơi mà thứ ma khí đó được sinh ra?” Y đưa ra một vài từ khóa, như một người dẫn đường trong mê cung của ký ức và nhân quả. Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm trí y khẽ lay động, như đang chờ đợi một sợi dây liên kết để dẫn lối.

Tiểu Cửu hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm nghiền lại. Những sợi lông trắng muốt trên tai cáo khẽ rung động, như đang lắng nghe những âm thanh vô hình của thế giới linh khí. Nàng là yêu tộc, một phần của thế giới tự nhiên và linh hồn, nàng có sự nhạy cảm bẩm sinh đối với những rung động của ma khí, đặc biệt là những ma khí mang theo dấu vết của sự sống và cái chết, của cảm xúc và linh hồn. Nàng tập trung, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi, để bản năng của mình dẫn lối. Tạ Trần đứng cạnh, Nhân Quả Chi Nhãn của y rực sáng một cách âm thầm, không phát ra ánh sáng vật lý, nhưng lại phát ra một loại dao động tinh thần mạnh mẽ, như một la bàn vô hình đang cố gắng định vị một tọa độ trong dòng chảy thời gian và không gian. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, ánh mắt vừa lo lắng vừa tò mò, quan sát từng cử động nhỏ của Tiểu Cửu, từng biểu cảm trên khuôn mặt Tạ Trần. Nàng hiểu rằng, đây không phải là lúc để nghi ngờ, mà là lúc để tin tưởng vào Tạ Trần và khả năng đặc biệt của y.

***

Trong khoảnh khắc tiếp theo, một luồng ánh sáng vô hình từ Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần, được dẫn dắt bởi sự nhạy cảm của Tiểu Cửu, xuyên sâu vào lòng Ma Vực Thâm Uyên của Thượng Cổ. Cảnh vật xung quanh họ tan biến, và họ thấy mình bị bao bọc bởi một màn đêm vĩnh cửu, không chút ánh sáng mặt trời. Đây là một thế giới tăm tối, lạnh lẽo đến tận xương tủy, nơi ma khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuồn cuộn như những con sóng đen không ngừng vỗ vào tâm hồn.

Ma Vực Thâm Uyên hiện ra với những kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, như những móng vuốt khổng lồ vươn lên từ lòng đất. Các tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa rợn người. Tiếng gầm gừ của ma vật vọng lại từ những hang động sâu thẳm, tiếng gió rít qua các khe đá như những lời nguyền rủa, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, và cả tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc và hủy diệt. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi thối rữa của những sinh vật không rõ nguồn gốc, và cái mùi ma khí đặc trưng khiến bất cứ sinh linh nào cũng khó mà tồn tại. Bầu không khí bị đè nén đến nghẹt thở, cảm giác sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu, bám víu lấy mọi ngóc ngách của tâm trí.

Tầm nhìn của họ tập trung vào trung tâm của một nghi lễ kinh hoàng. Dưới ánh sáng xanh lét của ma hỏa, một ánh sáng ma quái hắt ra từ những ngọn lửa không sinh nhiệt, Ma Chủ Cửu U đứng sừng sững giữa một vòng tròn máu và xương. Hắn không xuất hiện với hình hài mà họ từng thấy trong Thành Vô Song, mà là một hình thái khác, một bóng đen khổng lồ, uy nghi và tà ác. Thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã. Hắn khoác áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ. Xung quanh hắn, các Hắc Ma Sứ vây quanh, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực. Chúng mặc áo giáp đen, mang theo những cây trường thương lớn, tụng niệm những lời chú cổ xưa bằng thứ ngôn ngữ đã thất truyền, một thứ âm thanh gằn gừ, rít gào, khiến tâm hồn người nghe như bị xé toạc.

Trong vòng tròn đó, những sinh vật kỳ dị, không rõ là yêu thú hay những chủng tộc thấp kém của Ma Vực, đang bị trói buộc bằng những sợi xích ma khí. Chúng quằn quại trong đau đớn, tiếng kêu la thảm thiết bị nuốt chửng bởi những lời chú kinh hoàng. Linh hồn của chúng, thay vì siêu thoát, lại bị kéo ra một cách tàn nhẫn, bị vặn vẹo và hòa tan vào một vạc đen ngòm đặt ở giữa vòng tròn. Vạc đen đó như một hố sâu không đáy, nuốt chửng mọi sự sống, mọi cảm xúc. Từ đó, từng làn khói u ám bốc lên, không tan biến mà ngưng tụ lại, uốn lượn như những con rắn độc. Loại ma khí này không phải là ma khí thông thường; nó mang theo tiếng thì thầm của nỗi sợ hãi, của sự tuyệt vọng, của oán hận, của tất cả những cảm xúc tiêu cực đã bị chiết xuất từ những linh hồn bị hiến tế. Nó như có sự sống, như có ý thức, lượn lờ trong không khí, chờ đợi để được gieo rắc. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương, sự đè nén của ma khí và sự ghê rợn khi chứng kiến linh hồn bị vặn vẹo khiến cả ba người quan sát đều run rẩy. Mùi lưu huỳnh và tử khí từ nghi lễ nồng nặc, khiến không khí trở nên đặc quánh.

“Đó là… là ‘U Hồn Chú’…” Tiểu Cửu thì thầm, giọng nàng run rẩy đến mức khó nghe, như đang cố gắng thốt ra từng lời. Đôi mắt nàng mở to, đầy vẻ kinh hãi. “Ta từng nghe trong những câu chuyện cổ của tộc ta. Những câu chuyện mà các trưởng lão luôn cấm kỵ nhắc đến. Nó dùng để… chiết xuất nỗi sợ hãi và hận thù từ linh hồn… và biến chúng thành vật chất.” Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, như để giữ cho mình không hét lên.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù là một tu sĩ đã trải qua vô vàn sóng gió, cũng không thể giữ được vẻ bình tĩnh. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng trắng bệch, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự kinh hãi và phẫn nộ. “Đây không chỉ là pháp thuật. Đây là sự vặn vẹo của luân thường đạo lý! Hắn… hắn muốn biến nỗi đau thành vũ khí?” Nàng không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Khái niệm về tu luyện là để thanh lọc tâm hồn, để vươn tới cảnh giới cao hơn. Nhưng Ma Chủ Cửu U lại đi ngược lại hoàn toàn, hắn lại dùng những phương pháp tà ác nhất để tha hóa, để biến những cảm xúc tiêu cực thành vũ khí hủy diệt.

Trong khoảnh khắc đó, một giọng nói khàn đặc, đầy uy quy���n và mỉa mai, không phải từ Ma Chủ đang thực hiện nghi lễ, mà vang vọng trực tiếp trong tâm trí họ, như một tiếng vọng xuyên qua dòng chảy thời gian, mang theo sự khinh miệt và tàn nhẫn. Đó là tiếng nói của Ma Chủ Cửu U, không chỉ là lời nói, mà là một ý chí, một triết lý tà ác đang được khắc sâu vào tâm hồn họ: “Thiên Đạo đã mục nát! Nhân gian đã đánh mất bản chất! Chỉ có hủy diệt và tái sinh trong hỗn loạn mới là chân lý. Hãy để nỗi sợ hãi của các ngươi xé nát lẫn nhau!” Giọng nói đó đầy khiêu khích, thách thức, như một lời tiên tri về sự sụp đổ. Nó khẳng định rằng Ma Chủ không chỉ muốn phá hủy thân xác, mà còn muốn phá hủy niềm tin, phá hủy bản chất của con người.

Tạ Trần vẫn duy trì tầm nhìn, Nhân Quả Chi Nhãn của y rực sáng một cách dữ dội hơn bao giờ hết, như một ngọn lửa bùng cháy trong bóng tối vô tận. Y cố gắng khắc ghi từng chi tiết của nghi lễ, từng dao động của ma khí, từng lời chú cổ xưa mà Tiểu Cửu đã nhận ra. Y cảm nhận được sự ghê tởm dâng lên trong lòng, nhưng không để nó làm lu mờ sự tỉnh táo. Y biết, đây là chân tướng, là cội nguồn của sự mục nát mà Ma Chủ đang gieo rắc. Tiểu Cửu che miệng, cố gắng không thốt lên tiếng kêu, đôi mắt nàng nhắm chặt, nước mắt khẽ lăn dài trên gò má. Nàng cảm thấy một sự liên kết ghê tởm với nghi lễ này, một di sản đen tối của Ma Vực mà nàng không muốn thừa nhận. Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu, ánh mắt nàng đầy phẫn nộ và bàng hoàng. Niềm tin vào chính đạo, vào sự phân định thiện ác rõ ràng của nàng đang bị thử thách một cách tàn nhẫn.

***

Tầm nhìn từ Nhân Quả Chi Nhãn tan biến một cách đột ngột, như một giấc mộng kinh hoàng bị cắt đứt. Cả ba người lại trở về với thực tại của Phế Tích Cổ Thành, nơi ánh sáng yếu ớt của ngày vẫn còn vương vất, và gió vẫn rít qua những bức tường đá đổ nát. Tuy nhiên, tâm trí họ vẫn còn chấn động dữ dội bởi cảnh tượng kinh hoàng vừa chứng kiến. Không khí xung quanh vẫn bao trùm bởi mùi đất ẩm, rêu phong và đá cũ, nhưng trong tâm khảm mỗi người, mùi máu tanh, lưu huỳnh và tử khí từ Ma Vực Thâm Uyên vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở ám ảnh.

Tiểu Cửu ngồi thụp xuống một khối đá, khuôn mặt nàng trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, và những ký ức cổ xưa, những câu chuyện cấm kỵ của tộc nàng, hiện rõ mồn một trong đôi mắt nàng, pha lẫn nỗi sợ hãi và sự ghê tởm. “Nó… nó là một phần của… ‘Âm Hồn Chú’,” nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt, như nói với chính mình hơn là với hai người còn lại. “Không chỉ là ma khí, mà là những mảnh vỡ linh hồn bị tha hóa, được rèn luyện để gây ra sự mục nát từ bên trong. Nó là lời nguyền… của sự ngờ vực. Của sự tuyệt vọng. Khi những linh hồn đó bị chiết xuất, nỗi sợ hãi và hận thù của chúng không tan biến, mà bị ngưng tụ lại, trở thành một loại độc dược tinh thần, có thể lây lan và ăn mòn mọi niềm tin.” Nàng giải thích, như một người đã vô tình chạm vào một bí mật khủng khiếp của tổ tiên mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng thẳng, nhưng bàn tay nàng khẽ run rẩy, siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Ánh sáng bạc yếu ớt từ cây trâm phát ra, như một tia hy vọng mong manh trong bóng tối của sự thật. Nàng vẫn còn bàng hoàng, nhưng trong đôi mắt phượng sắc bén của nàng, sự phẫn nộ đã thay thế nỗi kinh hãi. “Hắn… hắn không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt bản chất của con người. Hắn muốn chúng ta tự xé nát lẫn nhau, tự biến mình thành những con rối của nỗi sợ hãi và hận thù. Điều này còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc chiến nào, bởi vì nó tấn công vào tận gốc rễ của sự tồn tại, vào cái gọi là ‘nhân tính’!” Nàng thốt lên, giọng nói đầy uất hận. Nàng đã từng nghĩ rằng chiến tranh giữa tiên và ma là cuộc chiến của sức mạnh, nhưng giờ đây, nàng nhận ra nó là một cuộc chiến của linh hồn, của niềm tin, một cuộc chiến mà tu sĩ đã lầm tưởng quá lâu.

Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt y sâu hơn, nặng nề hơn. Y đã nhìn thấy tận cùng sự xảo quyệt và tàn nhẫn của Ma Chủ Cửu U. Y đã hiểu rõ hơn về mục đích sâu xa của hắn: không chỉ là phá hủy, mà là tái định hình bản chất của sinh linh thông qua sự tha hóa tinh thần. “Đúng vậy,” Tạ Trần đáp, giọng y trầm bổng, mang theo sự kiên định không lay chuyển. “Nó không phải là một loại độc dược vật lý, mà là một loại ‘độc dược tinh thần’, được gieo mầm từ Thượng Cổ. Nó ăn mòn nhân tính, khuếch đại những nỗi sợ hãi và hận thù, biến con người thành những kẻ hoài nghi, những kẻ chỉ biết tìm lỗi lầm ở người khác. Giờ chúng ta đã biết nguồn gốc, chúng ta có thể tìm cách đối phó.” Y biết rằng cuộc chiến này sẽ không thể dùng vũ lực thông thường mà phải dựa vào sự ‘thanh lọc’ tâm trí và củng cố niềm tin.

Lăng Nguyệt Tiên Tử quay sang Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy vẻ quyết tâm nhưng cũng chất chứa sự bối rối. “Vậy thì… chúng ta phải làm gì? Làm thế nào để chống lại một thứ đã được rèn giũa từ thời Thượng Cổ, một thứ ăn mòn linh hồn, một lời nguyền của sự ngờ vực? Các tông môn sẽ không tin chúng ta. Họ sẽ cho rằng đây là một thủ đoạn khác, một lời nói dối khác.” Nàng biết rõ sự cố chấp của tu sĩ, sự kiêu ngạo đã ăn sâu vào tâm trí họ.

Tạ Trần nhìn Tiểu Cửu và Lăng Nguyệt, ánh mắt y thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Y biết, nghi lễ cổ xưa này có thể chỉ là một phần của một kế hoạch lớn hơn, kéo dài hàng vạn năm, mà Ma Chủ đang thực hiện. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn họ tưởng, nhưng giờ đây, họ đã có một mảnh ghép quan trọng của bức tranh toàn cảnh. Y khẽ hít một hơi sâu, bắt đầu suy nghĩ về chiến lược phản công dựa trên thông tin mới, một chiến lược không chỉ nhắm vào thân thể, mà còn nhắm vào tâm hồn, vào niềm tin của Thập Phương Nhân Gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free