Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 295: Vạch Trần Âm Mưu: Lời Thì Thầm Chia Rẽ

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rắc những vệt sáng vàng nhạt lên nền gạch bóng loáng của gian phòng riêng tại Khách Điếm Lạc Thần. Trong không khí thoảng nhẹ hương trầm dịu dàng và mùi gỗ đàn hương cổ kính, ba bóng người ngồi đối diện nhau, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên từng đường nét khuôn mặt sau một đêm dài căng thẳng, nơi tâm trí họ đã du hành ngược về Thượng Cổ, chứng kiến những bi kịch đau lòng. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các gian phòng lân cận, tiếng nhạc du dương của một khúc cầm xa xăm, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người phục vụ bên ngoài hành lang, tất cả đều không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm.

Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm khẽ nhắm lại, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được. Mỗi một hình ảnh, mỗi một âm thanh từ hồi ức Thượng Cổ, giờ đây đều trở thành những sợi tơ nhân quả phức tạp, đan xen vào hiện thực đang diễn ra. Bên cạnh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ dung nhan tuyệt mỹ, nhưng sự lạnh lùng thường thấy đã pha lẫn một chút ưu tư sâu sắc. Nàng đặt Nguyệt Quang Trâm lên mặt bàn gỗ lim, ánh bạc dịu nh�� từ cây trâm phản chiếu sự tĩnh lặng nhưng cũng đầy bão tố trong lòng nàng. Nàng đã từng chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mục ruỗng của các tông môn, nhưng chưa bao giờ nàng hiểu rõ nguyên nhân sâu xa. Giờ đây, bức màn đã được vén lên, và sự thật phũ phàng hơn nàng từng tưởng.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, bồn chồn đảo mắt nhìn quanh. Nàng thỉnh thoảng liếc ra ngoài cửa sổ, nơi những con chim sẻ đang líu lo chuyền cành, như muốn thoát khỏi không gian ngột ngạt này. Sự hồn nhiên đáng yêu của nàng vẫn còn đó, nhưng đã bị bao phủ bởi một vẻ lo lắng không thể che giấu. Nàng đã chứng kiến sự tàn độc của Ma Chủ trong hồi ức, và nàng biết rằng những gì Ma Chủ làm ở Thượng Cổ vẫn đang tiếp diễn ở hiện tại, chỉ là tinh vi hơn, xảo quyệt hơn.

“Những gì chúng ta thấy… nó không chỉ là quá khứ,” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự nặng trĩu. “Ma Chủ đang làm điều tương tự ngay bây giờ. Sự ngờ vực, sự mất niềm tin trong các tông môn, trong nhân gian… nó không phải ngẫu nhiên. Ta đã luôn nghĩ rằng đó là sự xuống cấp tự nhiên, là Thiên Đạo suy kiệt, nhưng giờ đây, ta nhận ra đó là một âm mưu được gieo mầm từ thuở hồng hoang.” Nàng nhắm mắt, hình ảnh những phàm nhân Thượng Cổ, bị ma khí thao túng, tự quay lưng lại với nhau, tấn công chính những người từng là đồng bào, bạn hữu, vẫn ám ảnh tâm trí nàng. Đó không chỉ là sự hủy diệt thể xác, mà là sự hủy diệt linh hồn, sự mục nát của niềm tin. Nàng đã từng chứng kiến những đệ tử tông môn, những vị trưởng lão, vì những tin đồn vô căn cứ mà quay lưng lại với nhau, hoặc thậm chí là sinh lòng đố kỵ, hiềm khích. Giờ đây, nàng đã có lời giải đáp cho những hiện tượng ấy.

Tạ Trần chậm rãi mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu mọi lớp màn. Y gật đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định, vang vọng trong gian phòng. “Đúng vậy. Hắn không cần tự tay giết chết ai, chỉ cần khiến họ tự hủy diệt lẫn nhau. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt bằng sức mạnh vật chất, mà còn là một bậc thầy thao túng tâm lý. Hắn biết rõ rằng, một tòa thành không sụp đổ từ những đòn đánh bên ngoài, mà từ sự mục ruỗng bên trong. Hắn không chỉ gieo rắc ma khí, mà còn gieo hạt giống ngờ vực, thổi bùng những mối hận thù cũ giữa các tông môn.” Tạ Trần đưa tay lên, dùng ngón trỏ vẽ trên mặt bàn những đường nét vô hình, như đang phác thảo một mạng lưới phức tạp của những mối quan hệ và những nút thắt trong tâm trí con người. Y không vẽ trận pháp, mà vẽ những con đường của tư tưởng, của cảm xúc. “Những tin đồn về việc tông môn này làm ngơ trước tai họa của tông môn kia, về việc kẻ mạnh hi sinh kẻ yếu, về việc các trưởng lão tư lợi bỏ mặc chúng sinh… tất cả đang lan truyền như dịch bệnh trong nhân gian, và đặc biệt là giữa các tông môn tu tiên.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe từng lời, đôi mắt phượng sắc bén của nàng phản chiếu sự thấu hiểu. “Chính xác. Ta đã nhận thấy điều này từ lâu, nhưng không thể lý giải được nguồn gốc. Đệ tử các tông môn đã bắt đầu hoài nghi lẫn nhau. Liên minh chỉ tồn tại trên danh nghĩa, nhưng lòng người đã ly tán. Thiên Đạo suy kiệt đã tạo ra một khoảng trống, và Ma Chủ đã tận dụng nó để gieo rắc sự hỗn loạn từ bên trong. Các tông môn vốn đã tồn tại những mâu thuẫn ngầm về tài nguyên, về địa vị, về những ân oán cũ. Hắn chỉ cần khơi dậy chúng, khuếch đại chúng lên gấp bội. Những lời thì thầm, những câu chuyện thêu dệt, những bằng chứng giả tạo… tất cả đều nhắm vào việc phá vỡ niềm tin, khiến các tông môn không còn tin tưởng lẫn nhau, không còn tin tưởng vào lý tưởng tu tiên của chính họ.” Nàng rút ra một tấm bản đồ nhỏ được cuộn tròn tinh xảo từ trong tay áo, mở ra trước mặt Tạ Trần. Trên đó, những chấm đỏ và đường gạch nối biểu thị các tông môn và mối quan hệ của họ. Nàng chỉ vào một vài khu vực. “Ở đây, phái Thanh Huyền cáo buộc Vân Thiên Các che giấu một bảo vật linh khí khi Ma Vực tấn công. Ở kia, tông Vạn Kiếm bị nghi ngờ đã bắt tay với Ma Tộc để chiếm đoạt linh mạch của một tông nhỏ hơn. Những câu chuyện như vậy, dù chưa được xác thực, lại lan truyền nhanh hơn bất kỳ ma khí nào, gây ra sự chia rẽ sâu sắc.”

Tiểu Cửu nắm chặt tay, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ phẫn nộ. “Thật đáng ghét! Hắn còn độc ác hơn cả yêu quái thông thường! Yêu quái chúng ta dù có ăn thịt người, cũng là vì bản năng. Nhưng hắn lại đi gieo rắc những thứ xấu xa vào tâm trí người khác, khiến họ tự làm hại nhau… Đó là một loại tà ác khác, đáng sợ hơn vạn lần.” Nàng khẽ lắc đầu, bộ lông mềm mại trên đôi tai cáo rung nhẹ. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi! Nhưng ta biết điều gì là thật lòng, điều gì là giả dối. Ma Chủ đã biến những điều giả dối thành sự thật trong lòng người.”

Tạ Trần gật đầu đồng tình với Tiểu Cửu. “Đúng vậy. Hắn không chỉ hủy diệt thân thể, mà còn làm mục nát linh hồn. Kẻ thù lớn nhất không phải là Ma Tộc đang cuồn cuộn bên ngoài, mà là sự ngờ vực đã bén rễ sâu trong tâm trí mỗi người. Thiên Đạo, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể vá lại một trái tim đã rạn nứt vì niềm tin.” Y đưa mắt nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt như muốn thấu hiểu sự giằng xé nội tâm trong nàng. Nàng, một vị Tiên Tử của một tông môn lớn, chắc hẳn đã chứng kiến sự suy tàn này từ bên trong, và phải đấu tranh rất nhiều với những gì nàng đã được dạy dỗ, với những lý tưởng mà nàng từng tin tưởng.

Vẻ mặt Lăng Nguyệt Tiên Tử giờ đây tràn đầy sự thất thần và nhận thức sâu sắc. “Thảo nào… sự ngờ vực, sự mất niềm tin trong các tông môn, trong nhân gian… nó không phải ngẫu nhiên. Hắn đã làm điều này từ Thượng Cổ.” Nàng lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, như thể những mảnh ghép về sự suy tàn của các tông môn, về sự mục ruỗng của lý tưởng tu tiên mà nàng đã chứng kiến, giờ đây đã được ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, tàn khốc. Nàng đã luôn nghĩ rằng đó là sự xuống cấp tự nhiên, là Thiên Đạo suy kiệt, nhưng giờ đây, nàng nhận ra đó là một âm mưu được gieo mầm từ thuở hồng hoang, một kế hoạch xảo quyệt hơn bất kỳ trận chiến nào. Những ký ức về các vị tiền bối từng ca ngợi sự đoàn kết của tu tiên giới, những bài học về tình đồng môn, giờ đây nghe sao chua xót.

Tiểu Cửu khẽ gật đầu, đôi tai cáo vểnh lên, vẻ mặt lo lắng. “Ma Chủ Cửu U hiện tại cũng dùng cách tương tự. Hắn biết cách tìm ra những người yếu đuối, những người mang trong mình oán hận, và khuếch đại nó thành ngọn lửa.” Nàng nhớ lại những lời thì thầm trong Ma Vực, những kế hoạch mà nàng đã nghe lén được, và giờ đây, tất cả đều khớp với những gì họ vừa chứng kiến trong hồi ức. Sự thao túng tâm trí, gieo rắc ngờ vực, đó là bản chất của Ma Chủ, xuyên suốt các thời đại. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ cái lạnh của ma khí, mà từ sự tàn độc của một ý chí.

Tạ Trần đưa tay xuống đất, dùng một cành cây khô phác thảo một sơ đồ đơn giản trên nền đất. Không phải là hình vẽ trận pháp phức tạp, mà chỉ là những đường nét tượng trưng cho con người, cho niềm tin, và những mũi tên chỉ vào những điểm yếu. “Chúng ta không thể chống lại hắn chỉ bằng sức mạnh. Sức mạnh có thể đánh bại thể xác, nhưng không thể đánh bại sự dối trá đã bén rễ trong tâm hồn. Chúng ta phải chống lại sự dối trá, sự thao túng niềm tin. Kế hoạch của Ma Chủ không phải là một cuộc chiến tranh tổng lực, mà là một cuộc chiến tranh tâm lý, một cuộc chiến của những lời thì thầm và những cái nhìn ngờ vực.” Y ngước nhìn về phía xa, nơi Thiên Đạo Tháp sừng sững ẩn hiện trong màn sương sớm, giờ đã tan đi phần nào, để lộ ngọn tháp uy nghiêm nhưng cũng đầy bí ẩn. “Thiên Đạo Tháp… có lẽ không phải chỉ là nơi chứa đựng sức mạnh, hay bí mật về sự vá trời, mà còn là một pháo đài tinh thần. Một pháo đài mà Ma Chủ muốn phá hủy từ bên trong, bằng cách làm mục ruỗng niềm tin vào nó.”

Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu lắng nghe chăm chú, ánh mắt dần lộ vẻ quyết tâm. Họ hiểu rằng cuộc chiến này sẽ không chỉ là những trận giao tranh đẫm máu, mà là một cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, của sự thật và dối trá. Ma Chủ Cửu U là một bậc thầy về tâm lý, một kẻ không chỉ hủy diệt mà còn làm biến chất mọi thứ. Hắn có thể đã sử dụng những phương pháp tương tự để gây rối loạn các tông môn, khiến họ tự suy yếu từ bên trong, khiến Thiên Đạo càng thêm bất lực. Cảm giác mát lạnh từ ly trà trên bàn, cùng với mùi hương trầm dịu, giờ đây dường như không thể xua tan đi sự nặng nề của không khí.

Tạ Trần đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên tay áo vải bố cũ kỹ. Trong tâm trí y, Nhân Quả Luân Bàn khẽ xoay chuyển, những sợi tơ nhân quả của quá khứ và hiện tại dần được kết nối, tạo thành một tấm lưới phức tạp nhưng rõ ràng. Y biết, con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều. Y không chỉ phải đối mặt với sức mạnh hủy diệt của Ma Vực, mà còn phải đối phó với sự tinh vi của một kẻ thao túng bậc thầy, một kẻ thù vô hình, ẩn mình trong những lời thì thầm, những cái nhìn dè bỉu. Y không chỉ phải chiến đấu cho sự tồn vong của nhân gian, mà còn phải chiến đấu cho sự vẹn toàn của nhân tính, cho cái cốt lõi của "sống một đời bình thường" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không bị thao túng bởi bất kỳ ai.

“Để chống lại lời nói dối, chúng ta cần sự thật,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói tuy trầm nhưng đầy kiên quyết, vang vọng khắp gian phòng. Ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi rực rỡ qua khung cửa, làm sáng bừng vẻ mặt quyết đoán của y. “Để chống lại sự ngờ vực, chúng ta cần niềm tin. Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào sức mạnh vật chất để đánh bại một âm mưu thao túng tâm trí. Chúng ta cần một kế ho���ch, một cách tiếp cận khác biệt so với những gì các tông môn đang làm. Nếu Ma Chủ gieo rắc sự chia rẽ bằng lời nói dối và tin đồn, chúng ta phải dùng sự thật để đoàn kết lại.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng đầy vẻ suy tư. “Vậy chúng ta sẽ làm gì? Vạch trần Ma Chủ trước toàn bộ tu tiên giới? Liệu họ có tin không? Ngay cả khi chúng ta có thể đưa ra bằng chứng về sự thao túng từ Thượng Cổ, lòng người đã mục ruỗng bởi ngờ vực sẽ khó mà chấp nhận. Họ đã quen với việc nghi ngờ, với việc tìm kiếm lỗi lầm ở người khác, thay vì nhìn vào sự thật.” Nàng biết rõ sự cố chấp của các tông môn, sự kiêu ngạo của những kẻ nắm giữ quyền lực. Họ thà tin vào những gì họ muốn tin, hơn là chấp nhận một sự thật phũ phàng làm tổn hại đến danh dự của họ.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, bước đến cửa sổ, nhìn ra dòng người tấp nập bên dưới. Những phàm nhân vẫn hối hả mưu sinh, trong khi trên cao, cuộc chiến của những ý chí đang diễn ra. “Không phải vạch trần, mà là ‘gợi mở’. Kẻ gieo rắc tin đồn thường ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ hãi. Chúng ta sẽ kéo hắn ra ánh sáng, không phải bằng cách buộc họ phải tin, mà bằng cách để chính các tông môn nhìn thấy bộ mặt thật của hắn, tự nhận ra sự thật. Chúng ta cần một đòn giáng vào chính cái mạng lưới tin đồn mà hắn đã giăng ra, khiến nó tự sụp đổ.” Y đưa ra một vài chỉ dẫn ban đầu, giọng điệu điềm tĩnh nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự sắc bén của một chiến lược gia. “Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng cần liên lạc với những tông môn còn giữ được sự trong sạch nhất, những người vẫn còn niềm tin vào chính nghĩa, và những người đã bắt đầu nhận ra sự bất thường trong các tin đồn. Hãy tìm hiểu sâu hơn về những mối mâu thuẫn nội bộ đã bị khơi dậy, những ai là người hưởng lợi từ sự chia rẽ đó. Tiểu Cửu, nàng với khả năng ẩn mình và nhạy bén với ma khí, có thể giúp ta tìm ra nguồn gốc của những tin đồn đó, những kẻ đang gieo rắc chúng.”

Lăng Nguyệt cẩn thận cất tấm bản đồ và Nguyệt Quang Trâm vào trong tay áo. Nàng đã không còn nghi ngờ gì về con đường của Tạ Trần. Niềm tin của nàng vào y đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, vượt qua mọi giáo điều và lý tưởng tu tiên cũ kỹ. “Ta hiểu. Chúng ta sẽ tìm ra những sợi dây liên kết, và cắt đứt chúng từ gốc rễ.” Nàng biết rằng đây là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng nó là con đường duy nhất để cứu vãn nhân gian khỏi sự tự hủy diệt.

Tiểu Cửu gật đầu dứt khoát, đôi mắt nàng đã lấy lại sự tinh nghịch quen thuộc, nhưng pha lẫn một vẻ kiên định đáng ngạc nhiên. “Hồ ly ta sẽ không để những kẻ ác kia được yên! Chúng ta sẽ tìm ra chúng, Trần ca!” Nàng khẽ vẫy đuôi, như một dấu hiệu của sự quyết tâm.

Tạ Trần quay lại nhìn hai người đồng minh. “Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình. Ma Chủ Cửu U có thể có mục đích sâu xa hơn là chỉ phá hủy. Các tông môn tu tiên chính thống đang đứng trước bờ vực sụp đổ, một số sẽ dễ dàng sụp đổ dưới tác động của tin đồn và thù hận, trong khi những tông môn khác có thể nhận ra âm mưu và tìm kiếm sự giúp đỡ.” Y biết rằng Thiên Đạo, qua hình ảnh Bạch Vô Thường, có thể sẽ tiếp tục nhắm vào y, hoặc lợi dụng sự hỗn loạn do Ma Chủ gây ra để thực hiện mục đích của mình. Nhưng đó là một cuộc chiến khác. Cuộc chiến trước mắt là giành lại niềm tin và sự thật cho nhân gian.

Ba người nhìn về phía Thiên Đạo Tháp, một ngọn tháp hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn, nơi cất giữ hy vọng cuối cùng, hay có lẽ, là cạm bẫy cuối cùng của Thập Phương Nhân Gian. Con đường đã được định, và thách thức đang chờ đợi. Đó sẽ là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận giao tranh nào, một cuộc chiến chống lại sự mục ruỗng của tâm hồn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free