Nhân gian bất tu tiên - Chương 294: Bức Màn Ký Ức: Âm Mưu Thao Túng Tâm Trí Thượng Cổ
Khói lửa Thị Trấn An Bình vẫn còn cuộn lên như những sợi bi ai từ lòng đất, in hằn một vết thương khó lành lên nền trời chiều tà. Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vừa thoát ly khỏi vòng vây của Bạch Vô Thường và ma vật, nhưng trong tâm trí họ, dư âm của cuộc đối đầu tư tưởng vẫn còn vang vọng. Ánh mắt phẫn nộ cùng sự bối rối hiển hiện trên khuôn diện vô hình của Bạch Vô Thường tựa hồ một lời tiên tri, báo trước rằng con đường phía trước sẽ không chỉ là chông gai mà còn là sự giằng xé nội tâm đến tận cùng.
Tạ Trần biết, y không thể dừng lại. Mục tiêu của y là Thiên Đạo Tháp, là tìm kiếm một con đường vẹn toàn cho nhân gian, một con đường không bị tha hóa bởi Thiên Đạo đang suy kiệt hay hủy diệt bởi Ma Vực tăm tối. Y đã tạm thời thắng thế trong cuộc khẩu chiến với Bạch Vô Thường, nhưng đó chỉ là một thắng lợi nhỏ nhoi trên ch���ng đường dài. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
Khi họ vừa rời khỏi Thị Trấn An Bình, một cảm giác kỳ lạ chợt ập đến Tạ Trần. Không phải là ma khí hay linh khí, mà là một luồng rung động tinh thần sâu thẳm, như thể có một bức màn vô hình đang kéo lên trước mắt y. Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn về Tạ Trần, thấy y khẽ nhắm nghiền mi mắt, thân hình gầy gò khẽ lay động trong chốc lát. Không gian xung quanh họ như bị bóp méo, những cảnh tượng đổ nát của Thị Trấn An Bình dần phai nhạt, thay vào đó là một khung cảnh hoàn toàn khác, cổ xưa và hùng vĩ hơn nhiều.
Thành Vô Song. Tên gọi đó chợt hiện lên trong tâm trí Tạ Trần, một cái tên đã chìm vào quên lãng của lịch sử Thập Phương Nhân Gian, nay lại hiện ra rõ nét trong “hồi ức” mà y đang quan sát. Hoàng hôn buông xuống trên những bức tường thành cao vút, được khắc vẽ vô số trận pháp bảo vệ lấp lánh như ngàn vạn tinh tú. Những công trình kiến trúc đồ sộ, cung điện nguy nga tráng lệ, các khu phố thương mại sầm uất và những ngôi nhà cao tầng san sát nhau, tất cả đều toát lên vẻ phồn thịnh một thời. Nhưng giờ đây, sự huy hoàng ấy đang bị nhuộm đỏ bởi ánh chiều tà và một màu tang tóc của hỗn loạn.
Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa, tiếng nhạc từ các tửu lầu đã bị thay thế bởi những âm thanh hỗn tạp của chiến tranh. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng đổ vỡ của gạch đá, và mùi máu tươi tanh tưởi hòa lẫn với mùi cháy khét của những tòa nhà đang bốc cháy, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bi thương. Mây đen kịt bao phủ bầu trời, không khí lạnh lẽo đến thấu xương, và đôi lúc, những giọt mưa đỏ như máu khẽ rơi xuống, không phải là nước, mà là những giọt ma khí đậm đặc, biến đổi từ linh khí sau trận chiến.
Giữa khung cảnh đổ nát đó, một bóng hình cao lớn, uy nghi xuất hiện, đó chính là Ma Chủ Cửu U của thời Thượng Cổ. Thân hình y cường tráng, bao phủ trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, mái tóc bạc trắng rối bù, và đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không gian xung quanh như bị nén chặt. Trái ngược hoàn toàn với vẻ tà mị, hủy diệt của Ma Chủ, một thực thể khác cũng hiện diện. Không có hình dáng cụ thể, chỉ là một cái bóng đen kịt, đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, tỏa ra khí tức lạnh lẽo, vô cảm – Bạch Vô Thường, đại diện của Thiên Đạo.
Họ đối mặt nhau giữa đống đổ nát, như hai thái cực của vũ trụ, một bên là sự hỗn loạn và hủy diệt, một bên là trật tự và quy tắc. Ma Chủ Cửu U không vội tấn công. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy đầy khinh bỉ nở trên khuôn mặt góc cạnh.
“Thiên Đạo,” giọng hắn khàn đặc, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu thăm thẳm, “ngươi có thể bảo vệ thể xác của lũ phàm nhân này khỏi lưỡi kiếm của ta, nhưng làm sao giữ được linh hồn mong manh của chúng?”
Bạch Vô Thường, dù không có khuôn mặt, nhưng Tạ Trần có thể cảm nhận được sự căm phẫn và đau đớn từ thực thể vô hình đó. “Ngươi… đồ tà ma! Ngươi dám khinh nhờn Thiên Đạo, dám hủy diệt trật tự!” Giọng nói của y lạnh l���o, vang vọng như tiếng vọng từ hư vô, nhưng ẩn chứa một sự bất lực khó tả.
Tạ Trần, đứng bên cạnh Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, như một linh hồn vô hình quan sát, trong đầu y một ý nghĩ chợt lóe lên, sắc lạnh và rõ ràng: *Hắn không chỉ muốn giết… hắn muốn phá hủy từ bên trong.* Y đã từng phân tích rằng Ma Chủ Thượng Cổ sử dụng sự tàn bạo để gieo rắc nỗi sợ hãi, nhưng giờ đây, y nhận ra nó còn sâu xa hơn thế.
Ma Chủ Cửu U không đáp lời Bạch Vô Thường. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay, không có bất kỳ linh lực hay ma khí cuồng bạo nào được giải phóng, chỉ là một làn sóng vô hình lan tỏa. Đây không phải là một chiêu thức tấn công vật lý, mà là một loại ma pháp vô cùng quỷ dị, một luồng sương đen mỏng tang, gần như không thể nhận thấy, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thành Vô Song đổ nát, đặc biệt là nơi những phàm nhân bị thương đang nằm la liệt.
Bạch Vô Thường lập tức nhận ra sự nguy hiểm. Y cố gắng dồn sức phòng thủ, một bức tường vô hình bằng linh khí thuần túy được dựng lên, cố gắng ngăn chặn làn sương đen kia. Nhưng làn sương quá vô hình, quá tinh vi, nó không va chạm, không phá hủy, mà chỉ nhẹ nhàng luồn lách, xuyên qua mọi lớp phòng hộ như một linh hồn vô định.
Trong lúc đó, những Ma Sứ, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực, bắt đầu len lỏi vào đám đông dân thường bị thương. Chúng không mang theo vũ khí, cũng không vung đao chém giết. Chúng chỉ đơn giản là đi lại giữa những nạn nhân, cúi xuống thì thầm những lời lẽ quỷ dị, và để làn sương đen từ Ma Chủ bao phủ lấy những kẻ yếu đuối nhất, những kẻ đang chìm trong đau đớn và tuyệt vọng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt phượng sắc bén của nàng lần đầu tiên hiện lên một tia hoài nghi sâu sắc. Nàng đã từng thấy vô số cảnh chiến trường, máu chảy thành sông, xác chất thành núi, nhưng đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến một cuộc chiến không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thao túng tinh thần. Nàng nhìn Tạ Trần, tựa hồ muốn tìm kiếm lời giải đáp trong ánh mắt sâu thẳm của y.
Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén của hồ ly, khẽ rùng mình. “Đó là… thuật U Minh Thức Tâm… Ma Chủ dùng nó để gặm nhấm linh hồn…” Giọng nàng run rẩy, cho thấy sự quen thuộc với loại tà thuật này và nỗi sợ hãi ẩn sâu trong huyết quản ma tộc của nàng.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt y sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên thấu qua lớp sương ma khí, nhìn thẳng vào bản chất của âm mưu. Y không chỉ nhìn thấy những Ma Sứ đang thì thầm, mà còn thấy rõ những sợi nhân quả vô hình đang được dệt nên, những sợi tơ mỏng manh nhưng đầy độc hại, liên kết thẳng đến trái tim và khối óc của những phàm nhân.
*****
Đêm đen buông xuống Thành Vô Song đổ nát. Mưa phùn lạnh lẽo bắt đầu rơi, gió rít từng cơn qua những đống đổ nát, mang theo tiếng than khóc, tiếng rên rỉ của những người sống sót. Mùi máu và mùi tanh tưởi của ma khí nồng nặc trong không khí, hòa quyện với mùi ẩm mốc của đất đá. Bầu không khí trở nên nặng nề, tuyệt vọng, tràn ngập sự ngờ vực và oán hận đang dần nảy mầm.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu dõi theo những Ma Sứ đang di chuyển giữa khu dân cư đổ nát. Chúng không gây ra thêm vết thương thể xác nào, nhưng lời thì thầm của chúng còn độc địa hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào. Làn sương ma khí vô hình kia vẫn bao phủ, len lỏi, như những xúc tu vô hình chạm vào sâu thẳm tâm hồn những kẻ bị thương, bị sốc, và bị bỏ rơi.
“Thuật U Minh Thức Tâm…” Tiểu Cửu lặp lại, lần này giọng nàng khẽ rùng mình hơn, dường như những ký ức kinh hoàng từ huyết mạch ma tộc của nàng đang trỗi dậy. “Ma Chủ… hắn không chỉ gieo rắc sợ hãi. Hắn đang gặm nhấm linh hồn… thay đổi chúng từ bên trong.” Nàng ôm chặt lấy chiếc đuôi lông mềm mại của mình, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, lộ rõ sự khó chịu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây hiện rõ vẻ kinh hãi. Nàng chưa bao giờ chứng kiến điều gì tàn độc đến vậy. “Hắn… hắn không giết, mà biến họ thành những kẻ chống lại chính đồng loại của mình!” Nàng thốt lên, đôi mắt phượng mở lớn, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đang diễn ra. Đối với một tiên tử coi trọng sự thanh khiết và trật tự, cảnh tượng này còn khủng khiếp hơn cả việc chứng kiến hàng vạn sinh linh bị tàn sát.
Tạ Trần vẫn trầm tĩnh quan sát, nhưng ánh mắt y lại sắc lạnh hơn bao giờ hết. Y dùng Nhân Quả Chi Nhãn, không chỉ nhìn thấy hành động bề ngoài, mà còn thấy được dòng chảy nhân quả đang bị bóp méo. “Không chỉ oán hận. Hắn đang thao túng ký ức, bóp méo sự thật, khiến họ tin rằng những người thân là kẻ thù, rằng Thiên Đạo đã bỏ rơi họ hoàn toàn.” Giọng y trầm thấp, như một lời phán xét. “Hắn không giết chết hy vọng, hắn bẻ gãy nó. Hắn không dập tắt niềm tin, hắn biến nó thành ngờ vực.”
Y chỉ vào một người đàn ông trung niên, tay đang ôm vết thương ở bụng. Ban đầu, ánh mắt y tuyệt vọng và sợ hãi. Nhưng sau khi một Hắc Ma Sứ cúi xuống thì thầm vào tai y, và làn sương đen kia bao phủ, ánh mắt người đàn ông dần thay đổi. Từ tuyệt vọng, chuyển sang căm ghét. Y nhìn về phía người vợ đang cố gắng băng bó vết thương cho y, ánh mắt không còn tình yêu thương, mà là sự nghi ngờ, thậm chí là thù địch. Y gạt tay vợ ra, lẩm bẩm những lời không rõ ràng, rồi đột ngột đứng dậy, lao vào một người hàng xóm đang cố gắng giúp đỡ. “Ngươi! Chính ngươi đã dẫn ma vật đến! Ngươi là gián điệp!” Tiếng la hét của người đàn ông xé tan màn đêm.
Tiếp theo đó, hàng loạt cảnh tượng tương tự diễn ra. Một bà lão vừa mất con, sau khi bị làn sương đen chạm vào, bắt đầu đổ lỗi cho những đứa trẻ hàng xóm đã trốn thoát được. Một người lính bị thương, thay vì căm hận Ma Vực, lại quay sang chửi rủa vị tướng lĩnh đã dẫn họ ra trận, cho rằng chính ông ta đã bán đứng binh lính. Những hạt giống ngờ vực và oán hận, được gieo bởi Ma Sứ và tưới tắm bởi U Minh Thức Tâm, nhanh chóng nảy mầm và nở rộ thành những bông hoa của sự căm ghét.
Dân thường bị thương bắt đầu la hét, đổ lỗi cho nhau, thậm chí dùng tay chân hoặc vật dụng tùy tiện tấn công những người khác. Tiếng cãi vã, tiếng đấm đá, tiếng gào thét của sự ngờ vực và phản bội vang lên khắp nơi, còn khủng khiếp hơn cả tiếng gào thét của chiến tranh. Những người vừa mới là nạn nhân của Ma Vực, giờ đây lại trở thành những kẻ thù của chính đồng loại mình, tự hủy diệt lẫn nhau từ bên trong.
Hắc Ma Sứ và Ma Chủ Cửu U quan sát cảnh tượng đó với vẻ thích thú đến tột cùng. Ma Chủ khẽ cười khẩy, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hả hê. Hắn không cần dùng đến sức mạnh vật chất để hủy diệt Thành Vô Song. Hắn đã biến chính những người dân nơi đây thành lưỡi dao sắc bén nhất, tự đâm vào trái tim của nhau. Đây không phải là một trận chiến, đây là một màn kịch tàn độc, một thí nghiệm xã hội trên quy mô lớn, mà Ma Chủ là đạo diễn tài ba.
Bạch Vô Thường, đại diện của Thiên Đạo, đứng giữa khung cảnh hỗn loạn đó, dường như trở nên bất lực. Y có thể ngăn chặn ma vật, có thể bảo vệ sinh mệnh, nhưng y không thể chống lại sự tha hóa của linh hồn, không thể xua tan những hạt giống ngờ vực đã bén rễ sâu trong tâm trí con người. Y cố gắng phóng thích linh khí để thanh tẩy không khí, nhưng nó chẳng thể chạm tới được những vết thương vô hình trong tâm hồn. Thiên Đạo, trong mắt Ma Chủ, chỉ là một kẻ bảo vệ vỏ bọc rỗng tuếch, một kẻ yếu đuối trước sự tàn phá của ý chí và niềm tin.
Tạ Trần thấu hiểu bản chất của chiến lược này. Ma Chủ không muốn một chiến thắng chóng vánh. Hắn muốn gặm nhấm, muốn phân rã, muốn biến nhân gian thành một đống đổ nát từ bên trong, nơi con người tự hủy hoại nhau, nơi niềm tin vào mọi giá trị tốt đẹp bị vùi dập. Đây không phải là sức mạnh, đây là nghệ thuật thao túng. Đây không phải là chiến tranh, đây là một ván cờ tâm lý, nơi Ma Chủ Cửu U chính là kỳ thủ bậc thầy.
Sự tàn độc này đã vượt xa mọi tưởng tượng của Tạ Trần, khiến y kinh ngạc. Y đã biết Ma Chủ tàn nhẫn, nhưng không ngờ hắn lại tinh vi và độc ác đến mức này. Đây chính là cách hắn phá hủy nền tảng của nhân gian, không cần đến một đòn công kích hủy diệt nào, mà chỉ cần gieo rắc sự ngờ vực, sự oán hận vào sâu thẳm tâm trí con người.
*****
Ánh bình minh từ từ xua tan màn đêm u ám, mang theo chút nắng sớm dịu nhẹ rải khắp Phế Tích Cổ Thành. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng rả rích, tất cả tạo nên một bản nhạc hoang tàn, yên tĩnh đến lạ lùng. Mùi đất ẩm và rêu phong bảng lảng trong không khí, phảng phất chút hương đá cũ kỹ, gợi lên cảm giác cô độc và bí ẩn.
Hồi ức Thượng Cổ tan biến, như một giấc mộng kinh hoàng. Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu trở lại thực tại, đứng giữa những bức tường đá đổ nát của Phế Tích Cổ Thành. Ánh nắng ban mai không đủ sức xua tan bóng tối và nỗi ám ảnh đang ngự trị trong tâm trí họ. Khuôn mặt Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt y sâu thẳm hơn bao giờ hết, như thể vừa chứng kiến một vực thẳm của sự tàn độc.
Y trầm ngâm một lúc lâu, không nói lời nào. Sự im lặng của y nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào. Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu cũng không dám lên tiếng, họ cần thời gian để xử lý những gì vừa chứng kiến, cần sự dẫn dắt từ Tạ Trần. Cuối cùng, Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của cả ngàn năm lịch sử.
“Ma Chủ… hắn không chỉ tìm kiếm sức mạnh vật chất. Hắn là một kẻ thao túng bậc thầy của tâm trí.” Giọng Tạ Trần trầm thấp, nhưng từng lời y nói ra đều mang theo sức nặng của sự thật vừa được phơi bày. Y quay sang Lăng Nguyệt, ánh mắt như muốn thấu hiểu sự giằng xé nội tâm trong nàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng vốn kiên định, giờ đây tràn đầy vẻ thất thần và nhận thức sâu sắc. “Thảo nào… sự ngờ vực, sự mất niềm tin trong các tông môn, trong nhân gian… nó không phải ngẫu nhiên. Hắn đã làm điều này từ Thượng Cổ.” Nàng lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, như thể những mảnh ghép về sự suy tàn của các tông môn, về sự mục ruỗng của lý tưởng tu tiên mà nàng đã chứng kiến, giờ đây đã được ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, tàn khốc. Nàng đã luôn nghĩ rằng đó là sự xuống cấp tự nhiên, là Thiên Đạo suy kiệt, nhưng giờ đây, nàng nhận ra đó là một âm mưu được gieo mầm từ thuở hồng hoang.
Tiểu Cửu khẽ gật đầu, đôi tai cáo vểnh lên, vẻ mặt lo lắng. “Ma Chủ Cửu U hiện tại cũng dùng cách tương tự. Hắn biết cách tìm ra những người yếu đuối, những người mang trong mình oán hận, và khuếch đại nó thành ngọn lửa.” Nàng nhớ lại những lời thì thầm trong Ma Vực, những kế hoạch mà nàng đã nghe lén được, và giờ đây, tất cả đều khớp với những gì họ vừa chứng kiến trong hồi ức. Sự thao túng tâm trí, gieo rắc ngờ vực, đó là bản chất của Ma Chủ, xuyên suốt các thời đại.
Tạ Trần đưa tay xuống đất, dùng một cành cây khô phác thảo một sơ đồ đơn giản trên nền đất. Không phải là hình vẽ trận pháp phức tạp, mà chỉ là những đường nét tượng trưng cho con người, cho niềm tin, và những mũi tên chỉ vào những điểm yếu. “Chúng ta không thể chống lại hắn chỉ bằng sức mạnh. Sức mạnh có thể đánh bại thể xác, nhưng không thể đánh bại sự dối trá đã bén rễ trong tâm hồn. Chúng ta phải chống lại sự dối trá, sự thao túng niềm tin.”
Y ngước nhìn về phía xa, nơi Thiên Đạo Tháp sừng sững ẩn hiện trong màn sương sớm. “Thiên Đạo Tháp… có lẽ không phải chỉ là nơi chứa đựng sức mạnh, hay bí mật về sự vá trời, mà còn là một pháo đài tinh thần.” Y thầm nghĩ, có lẽ Thiên Đạo Tháp là nơi chứa đựng những chân lý, những niềm tin nguyên thủy của nhân gian, thứ mà Ma Chủ muốn bóp méo hoặc hủy diệt hoàn toàn. Nếu Ma Chủ đã có thể thao túng con người từ Thượng Cổ, biến họ thành công cụ của sự hủy diệt, thì Thiên Đạo Tháp có thể là mục tiêu cuối cùng của hắn để hoàn toàn kiểm soát cả ý chí và linh hồn của Thập Phương Nhân Gian.
Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu lắng nghe chăm chú, ánh mắt dần lộ vẻ quyết tâm. Họ hiểu rằng cuộc chiến này sẽ không chỉ là những trận giao tranh đẫm máu, mà là một cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, của sự thật và dối trá. Ma Chủ Cửu U là một bậc thầy về tâm lý, một kẻ không chỉ hủy diệt mà còn làm biến chất mọi thứ. Hắn có thể đã sử dụng những phương pháp tương tự để gây rối loạn các tông môn, khiến họ tự suy yếu từ bên trong, khiến Thiên Đạo càng thêm bất lực.
Tạ Trần đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên tay. Trong tâm trí y, Nhân Quả Luân Bàn khẽ xoay chuyển, những sợi tơ nhân quả của quá khứ và hiện tại dần được kết nối. Y biết, con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều. Hắn không chỉ phải đối mặt với sức mạnh hủy diệt của Ma Vực, mà còn phải đối phó với sự tinh vi của một kẻ thao túng bậc thầy. Hắn không chỉ phải chiến đấu cho sự tồn vong của nhân gian, mà còn phải chiến đấu cho sự vẹn toàn của nhân tính.
“Chúng ta phải đến Thiên Đạo Tháp,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói tuy trầm nhưng đầy kiên quyết, “và tìm ra cách để không chỉ đối phó với sức mạnh vật lý của Ma Chủ, mà còn thanh lọc tâm trí bị ảnh hưởng, củng cố lại niềm tin đã mục ruỗng. Bởi lẽ, một khi linh hồn đã mục nát, thân thể có tồn tại cũng chỉ là cái vỏ rỗng.” Y biết, Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng, nhưng nếu nó không thể chống lại sự suy tàn tinh thần, thì mọi nỗ lực đều vô ích. Đây là lúc, Tạ Trần phải phá cục, không phải để thành tiên, mà để giữ trọn cái cốt lõi của "sống một đời bình thường" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không bị thao túng.
Ba người nhìn về phía Thiên Đạo Tháp, một ngọn tháp hùng vĩ nhưng cũng đầy bí ẩn, nơi cất giữ hy vọng cuối cùng, hay có lẽ, là cạm bẫy cuối cùng của Thập Phương Nhân Gian. Con đường đã được định, và thách thức đang chờ đợi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.