Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 293: Hỗn Loạn Giữa Biển Người: Bạch Vô Thường Phản Kích

Gió lướt qua Phế Tích Cổ Thành, mang theo hơi bụi và mùi thời gian của những gì đã mục nát, nhưng không thể cuốn đi những lời tuyên ngôn vừa vang vọng. Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đứng đó, hình ảnh Thiên Đạo Tháp sừng sững nơi chân trời đã không còn là biểu tượng của một mục tiêu tu luyện, mà là điểm hẹn của một cuộc cách mạng tư tưởng.

Ánh bình minh nhuộm đỏ phía đông, vẽ lên những đường nét kỳ ảo trên bầu trời, nhưng trong lòng ba người, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm, mạnh mẽ hơn cả ánh dương. Họ rời khỏi phế tích, bước đi trên con đường đá gập ghềnh, mỗi bước chân đều chứa đựng sự kiên định. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên một tia quyết đoán chưa từng có. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bạch y thanh thoát, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng khó gần, mà là một sự uy nghiêm vững chãi, thanh kiếm bên hông như một phần kéo dài của ý chí nàng. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vẫy trong gió, thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, nụ cười tinh nghịch vẫn ẩn hiện, nhưng sâu trong ánh mắt nàng là sự trung thành không lay chuyển.

Họ không nói thêm lời nào, bởi lẽ mọi điều cần nói đã được thốt ra trong cuộc phân tích vừa rồi. Con đường đến Thiên Đạo Tháp còn xa, nhưng tâm trí họ đã rõ ràng hơn bao giờ hết về mục đích của chuyến đi này. Không phải là vá trời, mà là kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được trân trọng, nơi con người không cần phải đánh đổi bản ngã để đổi lấy quyền năng hư ảo.

Tuy nhiên, cuộc đời vốn dĩ vô thường. Đôi khi, những kế hoạch vĩ đại nhất lại bị gián đoạn bởi sự tàn khốc của hiện thực.

***

Họ bước qua những ngọn đồi trọc, vượt qua những cánh rừng thưa, và khi ánh mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian, một mùi khét lẹt xộc vào mũi họ. Kèm theo đó là tiếng la hét thất thanh, tiếng đổ vỡ, và một luồng ma khí đặc quánh lan tỏa trong không khí.

Thị Trấn An Bình, một thị trấn nhỏ nằm khuất mình giữa thung lũng, nơi họ định ghé qua để bổ sung lương thực và nghỉ ngơi, giờ đây đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những mái nhà gỗ, che khuất một phần bầu trời xanh. Những ngôi nhà đơn sơ, những quán trọ ấm cúng mà họ từng tưởng tượng, giờ chỉ còn là những đống đổ nát ngổn ngang.

Tạ Trần dừng bước, ánh mắt y quét nhanh qua cảnh tượng tan hoang trước mặt. Hình ảnh này, một lần nữa, lại trùng khớp đến rợn người với hồi ức về Thành Trì Bình An thời Thượng Cổ mà y vừa chứng kiến. Ma Chủ không chỉ gieo rắc nỗi sợ hãi, mà còn gieo rắc sự lặp lại của lịch sử, một vòng lặp tàn khốc của hủy diệt.

“Ma Chủ đã không lãng phí thời gian,” Tạ Trần trầm giọng, đôi mắt y nheo lại, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trong cơn hỗn loạn. “Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn phá hủy niềm tin ngay cả trong những nơi bình yên nhất.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, không đợi Tạ Trần dứt lời, đã rút Nguyệt Quang Trâm khỏi vỏ. Kiếm khí màu bạc lập tức bùng nổ, rạch ngang không khí, xua tan một phần ma khí đang bao phủ. Khuôn mặt nàng nghiêm nghị, ánh mắt phượng sắc bén như lưỡi kiếm, biểu lộ sự phẫn nộ rõ rệt.

“Không thể đứng nhìn!” Nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, rồi thân ảnh thanh thoát của nàng đã hóa thành một vệt sáng bạc, lao thẳng vào trung tâm của thị trấn đang bị tàn phá.

Tiểu Cửu, đôi tai cáo vểnh lên, nắm chặt tay Tạ Trần. Mùi máu tanh và mùi khói khiến nàng khó chịu, nhưng trên hết là nỗi lo lắng. “Nhiều ma vật quá, chúng ta phải làm gì đây?” Nàng hỏi, giọng nói hơi run rẩy, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Nàng là hồ ly, vốn nhạy cảm với ma khí, và nàng có thể cảm nhận được sức mạnh của những kẻ đang tàn phá nơi đây không hề tầm thường.

Tạ Trần gật đầu, siết nhẹ tay Tiểu Cửu. “Cứu người trước đã. Lăng Nguyệt sẽ lo phần chiến đấu. Nàng quen thuộc với các đòn đánh của ma vật. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo toàn nhân mạng.”

Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt y đã bao quát toàn bộ thị trấn, phân tích tình hình. Ma vật không quá mạnh, nhưng số lượng đông đảo, và chúng tập trung vào việc phá hủy, gieo rắc kinh hoàng hơn là giao chiến trực diện. Những con quái vật gớm ghiếc, thân hình lở loét, móng vuốt sắc nhọn, gầm gừ lao vào những người dân thường yếu ớt đang cố gắng chạy trốn. Tiếng khóc than, tiếng kêu cứu vang vọng khắp nơi, khiến lòng người thắt lại.

Tạ Trần ra hiệu cho Tiểu Cửu. “Ngươi linh hoạt, hãy hỗ trợ sơ tán những người già yếu, trẻ nhỏ. Dẫn họ ra khỏi thị trấn, đến khu rừng phía đông. Ta sẽ cố gắng tạo ra một con đường an toàn.”

Tiểu Cửu gật đầu dứt khoát. Nàng biết mình không có sức mạnh để đối đầu trực diện với nhiều ma vật như Lăng Nguyệt, nhưng sự nhanh nhẹn và khả năng yêu thuật của nàng lại rất phù hợp cho việc cứu người. Nàng hóa thành một cái bóng xám, len lỏi qua đám đông hoảng loạn, dùng yêu lực nhẹ nhàng hất văng những chướng ngại vật, dẫn dắt những phàm nhân sợ hãi thoát ra ngoài. "Đi theo ta! Đừng sợ! Hồ ly ta sẽ bảo vệ các ngươi!" Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, mang theo một chút trấn an giữa cơn hỗn loạn.

Tạ Trần không lao vào chiến trường như Lăng Nguyệt, cũng không hỗ trợ sơ tán như Tiểu Cửu. Y đứng giữa con đường chính, nơi khói bụi mù mịt và tiếng la hét vẫn chưa dứt. Đôi mắt y khép hờ, 'Nhân Quả Chi Nhãn' lặng lẽ vận chuyển. Y không dùng sức mạnh thể chất, mà dùng trí tuệ và khả năng suy luận của mình. Y quan sát các luồng ma khí, các đường di chuyển của ma vật, các điểm yếu trong tuyến phòng thủ tự phát của người dân.

Trong tâm trí y, một bản đồ chiến trường phức tạp hiện ra. Y không chỉ nhìn thấy những gì đang diễn ra, mà còn thấy được những gì sắp xảy ra, những mối liên hệ nhân quả của mỗi hành động. Ma vật đang tập trung tấn công vào đâu? Những nơi nào có thể sụp đổ tiếp theo? Phàm nhân đang chạy theo hướng nào? Có lối thoát nào an toàn nhất?

"Lăng Nguyệt, bên phải, ba con ma cốt đang dồn ép một gia đình!" Tạ Trần bỗng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, xuyên qua tiếng ồn ào.

Lăng Nguyệt, đang chiến đấu giữa vòng vây ma vật, nghe thấy lời chỉ dẫn của Tạ Trần, thân kiếm lập tức chuyển hướng. Một đường kiếm khí sắc bén như trăng rằm xé toạc không khí, chém đứt ba con ma cốt đang gầm gừ. Nàng không cần hỏi, không cần do dự, hoàn toàn tin tưởng vào khả năng phán đoán của Tạ Trần. Kể từ khi theo y, nàng đã học được rằng trí tuệ của Tạ Trần đôi khi còn sắc bén hơn bất kỳ thần binh nào.

"Tiểu Cửu, có một lối đi ngầm dưới quán rượu phía bắc! Dẫn họ xuống đó!" Tạ Trần tiếp tục chỉ dẫn, ánh mắt y vẫn bình tĩnh như mặt hồ mùa thu.

Tiểu Cửu, đang dùng yêu thuật tạo ra một màn sương mỏng che mắt một đám ma vật để cứu một nhóm trẻ nhỏ, lập tức thay đổi hướng. Nàng nhanh chóng tìm thấy quán rượu đổ nát, và đúng như lời Tạ Trần, một lối đi nhỏ dẫn xuống lòng đất hiện ra, đủ để những phàm nhân yếu ớt trốn tránh. "Nhanh lên! Nhanh lên!" Nàng thúc giục, không quên quay lại liếc nhìn Tạ Trần, trong mắt là sự khâm phục không che giấu. Y đúng là một thư sinh gầy gò, nhưng lại là xương sống của mọi hành động.

Tạ Trần, đứng giữa khói lửa, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Không phải áp lực của sức mạnh, mà là áp lực của trách nhiệm. Cảnh tượng này, sự lặp lại của nỗi sợ hãi từ Thượng Cổ, khiến y càng thêm thấm thía. Ma Chủ Cửu U không chỉ là một kẻ hủy diệt, mà là một kẻ kiến tạo nỗi sợ hãi, một nghệ sĩ của sự tuyệt vọng. Hắn muốn phá hủy không phải vì thù hận, mà vì hắn tin rằng từ tro tàn của niềm tin, một trật tự mới sẽ mọc lên, trật tự của hắn.

Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói, mùi máu tanh, mùi bùn đất và mùi mồ hôi của những con người đang gi��y giụa. Đây là nhân gian, đây là sự sống. Và đây là những gì y muốn bảo vệ. Y sẽ không để Ma Chủ thành công. Y sẽ không để Thiên Đạo tiếp tục thờ ơ. Y sẽ tìm ra một con đường.

***

Trong khi Tạ Trần đang tập trung chỉ đạo, tạo nên một mạng lưới cứu viện tinh vi giữa hỗn loạn, một luồng linh khí lạnh lẽo đột ngột quét qua, khiến không khí đang nóng bức vì lửa và ma khí bỗng chốc trở nên buốt giá. Một cái bóng đen kịt, không rõ hình dạng, từ từ hiện hữu giữa không trung, cách Tạ Trần không xa. Không có tiếng động, không có dấu hiệu, chỉ có sự xuất hiện đầy áp lực, như một khối băng khổng lồ đột ngột lơ lửng trên đầu.

Bạch Vô Thường.

Không một lời chào, không một cái liếc mắt đến những ma vật đang tàn phá thị trấn, ánh mắt vô cảm của Bạch Vô Thường lập tức khóa chặt Tạ Trần. Đôi mắt sáng rực như những đốm lửa trên nền tối, chứa đựng sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, dường như có thể xuyên thấu mọi bí mật của nhân thế. Y không hề quan tâm đến sinh mạng của phàm nhân hay sự hủy diệt của Ma Vực, mục tiêu duy nhất của y, hiển nhiên, là Tạ Trần.

Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng khắp thị trấn, lạnh lẽo và không chút cảm xúc, như tiếng vọng từ hư vô, đè bẹp cả tiếng la hét và tiếng gầm gừ của ma vật. “Dị số Tạ Trần, ngươi lại gây ra hỗn loạn. Ngươi chính là mầm họa cho Thiên Đạo.”

Một luồng áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường tỏa ra, không nhằm vào thân thể, mà trực tiếp nhắm vào tinh thần và linh hồn của Tạ Trần, cố gắng phong tỏa mọi khả năng phản ứng của y. Đây là một đòn đánh tinh thần, nhằm cô lập y, khiến y không thể tiếp tục chỉ đạo, biến y thành một mục tiêu bất động.

Tạ Trần, mặc dù cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên tâm trí, vẫn giữ được sự bình thản đáng kinh ngạc. Y chậm rãi ngẩng đầu, đối diện trực tiếp với Bạch Vô Thường, không chút sợ hãi. Đôi mắt sâu thẳm của y vẫn trong veo, như mặt hồ không gợn sóng.

“Hỗn loạn này là do Ma Vực gây ra, hay Thiên Đạo đã mù quáng đến mức không phân biệt được kẻ thù thật sự?” Tạ Trần đáp lại, giọng nói không hề run rẩy, mà còn chứa đựng một sự sắc bén đến lạnh người. Y không đổ lỗi, mà đặt ra một câu hỏi đầy thách thức, một mũi tên xuyên thẳng vào bản chất của Thiên Đạo.

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là phản bác, mà còn là một sự vạch trần. Bạch Vô Thường không hề ra tay đối phó với ma vật, mà lại nhắm vào y, điều đó chứng tỏ, trong mắt Thiên Đạo, Tạ Trần nguy hiểm hơn cả Ma Vực. Một sự thật trần trụi và tàn nhẫn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi nghe thấy giọng nói của Bạch Vô Thường, thân ảnh nàng lập tức xuất hiện bên cạnh Tạ Trần. Nàng đứng chắn trước y, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra ánh sáng bạc chói lòa, như một tấm lá chắn vô hình bảo vệ Tạ Trần khỏi áp lực của Bạch Vô Thường. Khuôn mặt nàng tràn ngập sự phẫn nộ.

“Ngươi dám đổ lỗi cho Tạ Trần?” Lăng Nguyệt Tiên Tử lạnh lùng chất vấn, giọng nói nàng đanh thép, không chút nhân nhượng. “Chính sự vô cảm của Thiên Đạo mới là nguyên nhân của mọi thứ! Từ Thượng Cổ đến nay, các ngươi chỉ biết giữ gìn trật tự của mình, bỏ mặc nhân gian bị tàn phá. Ngươi muốn bảo vệ Thiên Đạo, hay muốn hủy diệt mọi hy vọng của con người?”

Tiểu Cửu cũng không kém cạnh. Nàng vừa dẫn dắt một nhóm phàm nhân thoát hiểm, vừa quay lại. Thấy Bạch Vô Thường nhắm vào Tạ Trần, đôi mắt tinh ranh của nàng lóe lên tia lửa giận. Nàng biết rõ Bạch Vô Thường là kẻ đại diện cho Thiên Đạo, và nàng cũng biết rõ Thiên Đạo ghét bỏ Tạ Trần đến mức nào. Nàng không nói nhiều, nhưng đã chuẩn bị sẵn sàng yêu thuật, đứng vững bên cạnh Tạ Trần và Lăng Nguyệt.

Bạch Vô Thường, dường như không quan tâm đến lời chất vấn của Lăng Nguyệt, ánh mắt vẫn tập trung vào Tạ Trần. Một đòn pháp thuật vô hình, một luồng năng lượng lạnh lẽo và tinh thuần, đột ngột bắn ra từ thân ảnh vô định của y, trực tiếp nhắm vào Tạ Trần. Đây là một đòn phong tỏa, không mang sát khí nhưng lại vô cùng nguy hiểm, đủ để trói buộc một tu sĩ cấp cao.

Lăng Nguyệt Tiên Tử phản ứng cực nhanh. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vung lên, một vòng cung ánh sáng bạc rực rỡ hiện ra, chặn đứng đòn tấn công của Bạch Vô Thường. Hai luồng năng lượng va chạm trong không trung, tạo ra một tiếng nổ nhỏ, nhưng không hề gây ra động tĩnh vật lý nào, chỉ có sự rung chuyển tinh thần mạnh mẽ.

Cùng lúc đó, các ma vật ở xung quanh, như nhận được tín hiệu nào đó, bắt đầu lao về phía nhóm Tạ Trần với tốc độ nhanh hơn, lợi dụng sự chú ý của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đang bị phân tán bởi Bạch Vô Thường. Tình thế trở nên nguy cấp hơn bao giờ hết. Tạ Trần và đồng minh không chỉ phải đối phó với sự tàn phá của Ma Vực, mà còn phải chống lại sự can thiệp đầy ác ý của Thiên Đạo.

Tạ Trần cảm thấy áp lực từ cả hai phía. Một bên là sự hỗn loạn của Ma Vực, một bên là sự lạnh lùng và giáo điều của Thiên Đạo. Y là một phàm nhân, không có sức mạnh để đối đầu trực diện với cả hai thế lực hùng mạnh này. Nhưng y có trí tuệ, và y sẽ dùng nó. Y nhớ lại lời của Ma Chủ trong hồi ức Thượng Cổ, rằng hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi. Và giờ đây, Thiên Đạo cũng đang làm điều tương tự, gieo rắc sự ngờ vực và tuyệt vọng, bằng cách nhắm vào y, người đang cố gắng bảo vệ nhân gian.

Trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa không thể dập tắt đã bùng lên. Ngọn lửa của sự kiên định. Ngọn lửa của niềm tin vào con đường mà y đã chọn. Y sẽ không gục ngã. Y sẽ không đầu hàng. Y sẽ chứng minh rằng, ngay cả khi cả thế giới chống lại y, con đường của phàm nhân vẫn có thể dẫn đến sự trọn vẹn.

***

Bị Bạch Vô Thường dồn ép, và bị ma vật từ mọi phía bao vây, tình thế của Tạ Trần và các đồng minh trở nên cực kỳ hiểm nghèo. Tiếng la hét của dân thường vẫn vang vọng, tiếng đổ vỡ không ngớt, và mùi khét lẹt, mùi máu tanh càng lúc càng nồng nặc. Khói bụi dày đặc bao phủ cả con phố nhỏ, tầm nhìn bị hạn chế, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở.

Bạch Vô Thường không ngừng tung ra các đòn pháp thuật phong tỏa và áp chế, tuy không trực tiếp gây thương tổn nhưng lại cản trở Tạ Trần di chuyển và chỉ đạo. Y dường như muốn biến Tạ Trần thành một bức tượng sống, rồi mặc kệ ma vật xé xác. Điều này càng chứng tỏ sự mù quáng và tàn nhẫn của Thiên Đạo, khi nó thà để nhân gian bị tàn phá còn hơn chấp nhận sự tồn tại của một "dị số" như Tạ Trần.

Tạ Trần, mặc dù thân hình gầy gò, thư sinh, nhưng lại đứng thẳng tắp giữa tâm bão. Y không hề hoảng loạn. Đôi mắt sâu thẳm của y vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Y né tránh các chiêu thức vô hình của Bạch Vô Thường một cách khéo léo, không phải bằng tốc độ hay sức mạnh, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc về dòng chảy của năng lượng và không gian. Y không phản công, mà dùng chính lời lẽ của mình để chống trả.

“Ngươi nói ta là dị số?” Tạ Trần lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, xuyên thẳng vào tâm trí của Bạch Vô Thường, không chút sợ hãi. “Vậy thì sự thờ ơ của Thiên Đạo từ Thượng Cổ đến nay, sự thất bại của nó trong việc bảo vệ nhân gian, đó là gì? Ta là dị số, hay chính các ngươi mới là kẻ lạc lối? Ngươi nhắm vào ta, kẻ đang cố gắng bảo vệ những sinh linh yếu ớt này, trong khi Ma Vực đang tàn phá tất cả. Phải chăng, trong mắt Thiên Đạo, sự sống của phàm nhân không đáng giá bằng sự tồn tại của một trật tự mục ruỗng?”

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời buộc tội, một sự vạch trần trần trụi. Y không chỉ đối diện với Bạch Vô Thường, mà còn đối diện với cả Thiên Đạo đứng sau y. Y nhớ lại cảnh tượng Thành Trì Bình An bị tàn sát, những "tiên nhân" yếu ớt bất lực, và sự thờ ơ của Thiên Đạo Thượng Cổ. Lịch sử đang lặp lại, và Tạ Trần không thể đứng nhìn.

Sắc mặt của Bạch Vô Thường, vốn đã vô cảm, giờ đây lại biến đổi một cách vi tế. Một gợn sóng nhỏ, một sự dao động không đáng kể, nhưng đủ để Tạ Trần nhận ra. Lời nói của y đã chạm vào một điểm yếu nào đó trong sự giáo điều của Bạch Vô Thường. Thiên Đạo chí cao, không thể nghi vấn. Đó là chân lý mà Bạch Vô Thường đã được khắc sâu vào linh hồn. Nhưng Tạ Trần lại đang nghi vấn, và không chỉ nghi vấn, y còn vạch trần.

“Im mồm! Thiên Đạo chí cao, không thể nghi vấn!” Bạch Vô Thường gầm lên, giọng nói vốn lạnh lẽo giờ đây pha lẫn một chút giận dữ hiếm thấy, như thể lời của Tạ Trần đã xúc phạm đến bản ngã của y. Y không thể chịu đựng được sự thách thức trực diện này. Một luồng linh khí lạnh lẽo mạnh hơn bao giờ hết bùng nổ, cố gắng đè bẹp Tạ Trần.

Nhưng Tạ Trần không chỉ có mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghe thấy lời Tạ Trần, lòng nàng càng thêm kiên định. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần đang dùng trí tuệ và sự thật để đối phó với kẻ thù không thể đánh bại bằng vũ lực đơn thuần. Nàng vung Nguyệt Quang Trâm, một vòng kiếm khí khổng lồ xoay tròn, không chỉ chặn đứng luồng linh khí của Bạch Vô Thường mà còn tạo ra một vùng an toàn tạm thời cho những phàm nhân còn mắc kẹt. Nàng không ngừng chiến đấu với ma vật, nhưng ánh mắt nàng vẫn dõi theo Tạ Trần, sẵn sàng hỗ trợ y bất cứ lúc nào.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo vểnh lên, đã nhận ra sự dao động của Bạch Vô Thường. Nàng biết, hắn dựa vào sự tuyệt đối và vô cảm. Một khi bị chạm đến cảm xúc, hắn sẽ lộ ra sơ hở. "Ngươi nói nhiều quá, Bạch Vô Thường! Xem ta đây!" Nàng thốt lên một cách tinh quái, rồi không chút do dự ném ra một quả cầu lửa yêu lực màu xanh lam rực rỡ. Quả cầu lửa không nhắm vào Bạch Vô Thường mà lại nhắm vào một đám ma vật đang điên cuồng tấn công Lăng Nguyệt, tạo ra một tiếng nổ lớn, khiến đám ma vật tan tác. Đây là một chiêu "nhất tiễn hạ song điêu", vừa hỗ trợ Lăng Nguyệt, vừa tạo ra một sự phân tâm chiến thuật, buộc Bạch Vô Thường phải ít nhiều chú ý đến tình hình chiến trường.

Tạ Trần không bỏ lỡ cơ hội. Y biết, y không thể đánh bại Bạch Vô Thường bằng sức mạnh, nhưng y có thể làm suy yếu hắn bằng sự thật và trí tuệ. Y cũng không thể một mình bảo vệ tất cả phàm nhân. Y cần một chiến lược, một "gọng kìm" ngược.

"Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu! Không cần đối đầu trực diện với Bạch Vô Thường! Hắn không phải mối đe dọa chính lúc này!" Tạ Trần nhanh chóng chỉ dẫn, giọng nói y trầm ổn nhưng dứt khoát. "Hãy lợi dụng sự hỗn loạn của Ma Vực để tạo ra một khoảng trống! Dẫn những phàm nhân còn lại ra phía tây, nơi có con sông cạn. Ta sẽ mở đường!"

Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, mặc dù vẫn đang bị Bạch Vô Thường và ma vật quấy phá, nhưng vẫn tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh của Tạ Trần. Lăng Nguyệt dùng kiếm khí của mình tạo ra những đợt sóng xung kích, đẩy lùi ma vật và đồng thời tạo ra một lực cản vô hình, buộc Bạch Vô Thường phải tạm thời tập trung vào việc duy trì áp lực lên không gian xung quanh Tạ Trần, thay vì chỉ nhắm vào y.

Tiểu Cửu, với sự nhanh nhẹn của mình, dùng yêu thuật tạo ra những ảo ảnh và khói mù, đánh lạc hướng các ma vật, và nhanh chóng dẫn dắt một nhóm phàm nhân cuối cùng thoát ra khỏi vùng nguy hiểm. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lẩm bẩm, không quên liếc nhìn Bạch Vô Thường với ánh mắt đầy thách thức.

Tạ Trần, trong khi đó, không hề rời mắt khỏi Bạch Vô Thường. Y không tấn công, mà dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để phân tích mọi động thái của y. Y không chỉ nhìn thấy các đòn pháp thuật, mà còn thấy được những ý niệm, những nguyên tắc mà Bạch Vô Thường đang tuân thủ. Y biết, đối với một thực thể như Bạch Vô Thường, việc buộc y phải đối mặt với sự vô lý, với những mâu thuẫn trong chính lý tưởng của Thiên Đạo, còn hiệu quả hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.

Tạ Trần liên tục dùng lời lẽ sắc bén, nhắc nhở Bạch Vô Thường về sự thất bại của Thiên Đạo trong việc bảo vệ nhân gian, về sự lặp lại của nỗi sợ hãi từ Thượng Cổ. Y không chỉ nói về quá khứ, mà còn chỉ ra sự mù quáng của Thiên Đạo trong hiện tại, khi nó ưu tiên loại bỏ y hơn là chống lại Ma Vực.

Bạch Vô Thường, dưới sự "tấn công" bằng lời nói của Tạ Trần, và sự phối hợp ăn ý của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, bắt đầu lộ ra những sơ hở. Áp lực vô hình mà y tạo ra bắt đầu trở nên lỏng lẻo. Y không thể cùng lúc duy trì áp lực tối đa lên Tạ Trần, đối phó với sự quấy phá của Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, và đồng thời bỏ qua hoàn toàn sự hỗn loạn của Ma Vực đang lan rộng.

Tạ Trần biết, đây không phải là một chiến thắng. Nhưng y đã thành công trong việc cho Bạch Vô Thường thấy rằng, y không phải là một dị số dễ dàng bị loại bỏ. Y là một trí tuệ, một ý chí, một điểm neo nhân quả không thể bị phá vỡ. Y không chỉ là mục tiêu, mà còn là người thách thức.

Trong khoảnh khắc Bạch Vô Thường do dự, Tạ Trần đã quyết định. Y không thể ở lại đây để tiếp tục tranh cãi. Mục tiêu của y là Thiên Đạo Tháp, là tìm ra con đường mới cho nhân gian. Y cần phải tiến lên.

“Đi thôi!” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết, vang vọng trong không gian đầy khói bụi. Y dùng một loại bí thuật riêng của mình, một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bao quanh thân, không phải là linh khí, mà là một dạng năng lượng tinh thần, giúp y thoát khỏi vòng vây của Bạch Vô Thường và nhanh chóng nhập vào dòng chảy của những phàm nhân đang được Tiểu Cửu dẫn dắt.

Bạch Vô Thường không ngăn cản được. Ánh mắt y vẫn nhìn chằm chằm vào nơi Tạ Trần vừa đứng, một sự tức giận và bối rối hiếm thấy hiện rõ trong đôi mắt lửa. Y đã thất bại trong việc cô lập và loại bỏ Tạ Trần ngay tại đây. Y đã bị một phàm nhân dùng lời lẽ và trí tuệ để làm lung lay niềm tin, để phơi bày sự mục ruỗng của cái gọi là "Thiên Đạo chí cao".

Sự kiện tại Thị Trấn An Bình này, không chỉ là một cuộc chạm trán với Ma Vực, mà còn là một cuộc đối đầu tư tưởng với Thiên Đạo. Nó đã khẳng định vị thế của Tạ Trần như một "dị số" nguy hiểm, một mối đe dọa không thể bị xem thường bởi cả hai thế lực đang tranh giành vận mệnh nhân gian. Và nó cũng là lời cảnh báo đầu tiên, rằng con đường đến Thiên Đạo Tháp sẽ không bao giờ bằng phẳng, mà sẽ đầy rẫy những cạm bẫy từ cả Ma Vực và chính Thiên Đạo.

Tạ Trần, Lăng Nguyệt, và Tiểu Cửu đã tạm thoát khỏi Thị Trấn An Bình đang chìm trong khói lửa. Nhưng phía trước, Thiên Đạo Tháp vẫn sừng sững, và Bạch Vô Thường, cùng với Ma Chủ Cửu U, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua họ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free