Nhân gian bất tu tiên - Chương 292: Phân Tích Hồi Ức Thượng Cổ: Cái Giá Của Nỗi Sợ Hãi
Đêm tàn vừa vặn trôi qua trên những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương và mùi đất mục. Ánh bình minh yếu ớt, còn chưa đủ sức xua đi bóng tối len lỏi trong từng khe đá, từng kẽ nứt của những bức tường hoang tàn, chỉ đủ để tô điểm cho sự cô quạnh thêm phần bi tráng. Gió rít qua những cột đá sụp đổ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thở than của quá khứ, khiến không gian vốn đã u ám lại càng thêm trầm mặc.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu vẫn còn ngồi giữa đống hoang tàn, thân ảnh họ chìm trong làn sương mỏng, như những nét vẽ nhòe nhoẹt trên bức tranh cổ xưa. Khuôn mặt Tạ Trần vẫn còn hằn lên vẻ mệt mỏi sau khi kết nối với tàn ảnh nhân quả từ Thượng Cổ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt y là sự tỉnh táo đến đáng sợ, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu mọi biến động của nhân gian. Y đưa mắt nhìn quanh, cảm nhận từng hơi thở của thời gian đang dần mục ruỗng nơi đây, mỗi viên đá, mỗi phiến ngói đều kể một câu chuyện bi thương về sự phù du của vinh quang. Ngay cả mùi rêu phong, đá cũ cũng thấm đẫm một nỗi buồn miên viễn, một sự nhắc nhở về những gì đã mất đi, những gì không thể vãn hồi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, đầu ngón tay nàng trắng bệch, tựa hồ đang bấu víu vào một sợi chỉ mỏng manh giữa dòng xoáy của sự thật tàn khốc. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Thiên Đạo mà nàng tôn thờ, cái nguồn cội của mọi lý tưởng tu tiên, lại có thể bất lực đến thế, thờ ơ đến thế, ngay cả khi nó đang ở đỉnh cao quyền lực. Sự phẫn nộ và thất vọng cuộn trào trong lòng nàng, thiêu đốt những tàn d�� cuối cùng của niềm tin cũ. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt cầu thị, tìm kiếm một lời giải đáp, một điểm tựa trong mớ hỗn độn cảm xúc.
Tiểu Cửu ngồi co ro bên cạnh, đôi tai cáo cụp xuống, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ rũ. Nàng vẫn còn run rẩy, không phải vì cái lạnh của buổi sớm mà vì nỗi sợ hãi nguyên thủy, một thứ cảm giác mà ngay cả loài yêu hồ tinh quái như nàng cũng khó lòng chế ngự. Cảnh tượng tàn sát tàn bạo, sự tuyệt vọng của những phàm nhân vô tội, và trên hết là cái lạnh lùng ghê rợn của Ma Chủ Thượng Cổ đã in sâu vào tâm trí nàng. Nàng, dù là một sinh vật của Ma Vực, cũng không thể chấp nhận sự tàn bạo vô nhân tính đó.
Tạ Trần hít sâu một hơi, mùi ẩm ướt và mục rữa của phế tích tràn vào lồng ngực y, như nhắc nhở y về gánh nặng của lịch sử. Y chậm rãi mở lời, giọng nói trầm khàn, mang theo sự nặng nề của những suy tư vừa trải qua.
“Sự tàn phá đó… không chỉ là để diệt sát.” Y ngừng lại, đôi mắt sâu thẳm quét qua khuôn mặt còn thất thần của Lăng Nguyệt và vẻ hoảng sợ của Tiểu Cửu. “Hắn muốn gì hơn thế? Mục đích của hắn không phải chỉ là máu tanh, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, độc địa hơn. Hắn không chỉ muốn hủy diại thể xác, mà còn muốn nghiền nát linh hồn, bóp nghẹt ý chí. Hắn muốn phá hủy niềm tin.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rùng mình, đôi mắt nàng bừng lên một tia sáng mờ nhạt, như thể lời nói của Tạ Trần đã chạm đến một điều gì đó ẩn sâu trong tiềm thức nàng. Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm hơn nữa, đầu ngón tay cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại.
“Ta chưa từng thấy sự tàn bạo nào có mục đích rõ ràng đến vậy. Nó không phải là sự cuồng loạn của ma vật, mà là sự tính toán của một kẻ... một kẻ có trí tuệ.” Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi cố hữu. “Nhưng Thiên Đạo... nó đã luôn bất lực đến thế sao, ngay cả ở Thượng Cổ? Khi mà linh khí còn dồi dào, khi mà các vị tiên nhân vẫn còn hùng mạnh? Tại sao nó không ra tay? Tại sao nó lại bỏ mặc nhân gian bị tàn sát đến vậy?”
Câu hỏi của nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như m��t lời trách cứ không lời gửi đến cõi hư vô. Nàng từng tin rằng Thiên Đạo là đấng bảo hộ, là cội nguồn của sự công bằng và trật tự, nhưng những tàn ảnh vừa chứng kiến đã phá tan ảo tưởng đó. Sự thờ ơ của Thiên Đạo Thượng Cổ giờ đây là một vết thương hằn sâu trong tâm hồn nàng, khiến nàng nhìn lại toàn bộ quá khứ tu luyện của mình bằng một cặp mắt khác, cặp mắt của sự hoài nghi và cay đắng.
Tiểu Cửu, sau một lúc im lặng, cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt nàng vẫn còn chút sợ hãi, nhưng đã pha lẫn một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự thật mà nàng, với bản năng của một yêu hồ, có thể cảm nhận được từ sâu thẳm Ma Vực.
“Ma Chủ không chỉ muốn máu, hắn muốn cả linh hồn của sự sợ hãi.” Nàng rụt rè nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng từng từ lại như khắc vào không khí. “Hắn muốn thấy nhân gian tự sụp đổ từ bên trong. Hắn gieo rắc sự hỗn loạn, sự tuyệt vọng, để rồi từ đó, ma khí sinh sôi, nỗi sợ hãi trở thành lương thực cho hắn, cho Ma Vực.”
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt y khẽ nheo lại, xác nhận những gì Tiểu Cửu vừa nói. Trong tâm trí y, Nhân Quả Luân Bàn vô hình đang xoay chuyển không ngừng, những sợi dây nhân quả chồng chéo từ Thượng Cổ đến hiện tại dần được y gỡ rối, liên kết lại thành một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. Y nhìn chăm chú vào lòng bàn tay, nơi dường như những vòng xoáy của nhân quả đang hiển hiện, dù không ai khác nhìn thấy. Từng chi tiết nhỏ trong hồi ức, từng tiếng khóc, từng ánh mắt tuyệt vọng, từng nụ cười ngây thơ bị dập tắt, đều được y xâu chuỗi, phân tích. Cái gánh nặng của trách nhiệm, của việc phải nhìn thấu và hóa giải những âm mưu cổ xưa, đè nặng lên đôi vai gầy gò của y. Nhưng cũng chính từ gánh nặng đó, một quyết tâm mới kiên định hơn trỗi dậy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, cảm nhận được sự sâu sắc trong suy nghĩ của y. Nàng biết, con đường y đang đi không phải là con đường của sức mạnh hay quyền năng, mà là con đường của trí tuệ và sự thấu hiểu. Nó khó khăn hơn mọi con đường tu tiên nàng từng biết, nhưng cũng chân thực hơn, nhân văn hơn. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ run lên, không còn vì sợ hãi, mà vì một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát khao được làm điều gì đó ý nghĩa, được thay đổi cái cục diện bi thảm này. Tiểu Cửu vẫn còn co người lại, nhưng ánh mắt nàng đã không còn hoàn toàn hoảng sợ nữa, thay vào đó là một sự tín nhiệm tuyệt đối đặt vào Tạ Trần. Nàng biết, chỉ có người thư sinh này mới có thể dẫn lối cho nàng, dẫn lối cho cả nhân gian, thoát khỏi bóng tối của Ma Vực và sự thờ ơ của Thiên Đạo. Không khí xung quanh họ vẫn tĩnh lặng và u ám, nhưng trong lòng ba người, một tia lửa hy vọng đã được nhen nhóm, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, sẵn sàng bùng cháy giữa đêm tối.
***
Bình minh đã lên cao hơn một chút, đủ để những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi xuống Phế Tích Cổ Thành, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá đổ nát. Dù vậy, cái lạnh buổi sớm vẫn còn vương vấn, đặc biệt là khi gió vẫn rít lên những hồi âm buồn bã qua những di tích cổ xưa. Mùi đất ẩm và rêu phong vẫn quyện lấy không khí, mang theo hương vị của sự mục ruỗng và những câu chuyện chưa được kể. Tạ Trần không còn ngồi im lặng nữa. Y đã dùng một cành cây khô, nhặt từ đống đổ nát, bắt đầu vẽ lên nền đất cát những đường nét phức tạp, những hình thù đan xen mà chỉ y mới có thể hiểu được. Đó là những sơ đồ nhân quả, những mối liên hệ chằng chịt mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y đã thấu thị, từ những vụn vặt nhất đến những điều cốt lõi nhất. Mỗi nét vẽ đều ẩn chứa một lớp nghĩa sâu xa, một sự thật về bản chất của Ma Chủ và sự phản ứng của Thiên Đạo.
“Hắn không chỉ giết người.” Tạ Trần trầm giọng nói, giọng y giờ đây đã vững vàng hơn, không còn vẻ khàn đặc của sự mệt mỏi, mà thay vào đó là sự sắc bén của trí tuệ. Y chỉ vào một đường nét trên mặt đất. “Hắn giết hy vọng. Hắn phá nát những gia đình, những cộng đồng, không phải chỉ bằng lưỡi đao hay móng vuốt, mà bằng cách gieo rắc sự tuyệt vọng, sự hoài nghi vào mọi thứ.”
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y sáng rực, như nhìn xuyên thấu vào dòng chảy của lịch sử. “Hãy nhớ lại cảnh tượng ấy. Những kẻ sống sót không phải là những kẻ may mắn. Họ là những kẻ bị bỏ lại với nỗi sợ hãi tột cùng, với ký ức kinh hoàng về sự mất mát, và quan trọng hơn cả, là sự mất niềm tin. Mất niềm tin vào khả năng tự vệ của chính mình, mất niềm tin vào hàng xóm láng giềng, vào những người đã từng thề nguyện bảo vệ họ. Và hơn hết, mất niềm tin vào Thiên Đạo, vào các tu sĩ. Họ sẽ tự hỏi: Tại sao Thiên Đạo lại bỏ mặc chúng ta? Tại sao những vị tiên nhân kia lại yếu ớt đến vậy? Đây là một chiến lược, không phải sự bộc phát cuồng loạn.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe từng lời, đôi mắt phượng của nàng dần dần bừng sáng, như thể một bức màn vô hình đã được vén lên trước tầm nhìn của nàng. Những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí nàng, những thắc mắc về sự suy yếu của Thiên Đạo, về lý do tại sao nó lại ngày càng trở nên mục ruỗng, giờ đây dần khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Nàng nhìn vào những nét vẽ của Tạ Trần, rồi lại nhìn vào Nguyệt Quang Trâm đang phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ trong tay mình.
“Giờ ta đã hiểu vì sao Thiên Đạo lại sợ hãi sự mất niềm tin đến vậy.” Nàng thốt lên, giọng nói mang theo một sự giác ngộ sâu sắc, pha lẫn chút cay đắng. “Nó không phải sợ mất quyền lực, không phải sợ mất đi sự cung phụng của nhân gian. Nó sợ bị lãng quên, bị từ bỏ. Nó sợ rằng khi không còn ai tin, nó sẽ không còn tồn tại. Bởi vì, quyền năng của Thiên Đạo, xét cho cùng, cũng được duy trì bởi niềm tin của vạn vật. Khi niềm tin ấy sụp đổ, Thiên Đạo cũng sẽ sụp đổ theo. Nó sợ rằng nó sẽ trở thành một phế tích như nơi này, chỉ còn là những mảnh vụn của một quá khứ đã bị lãng quên.”
Nàng đứng dậy, gương mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay lạnh lẽo thường thấy, mà ánh lên sự kiên định. Những mảnh ghép về sự mục ruỗng của Thiên Đạo trong hiện tại dần khớp với lịch sử mà Tạ Trần vừa phơi bày. Sự thờ ơ của Thiên Đạo Thượng Cổ không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một phần của bản chất cố hữu, một điểm yếu chí mạng mà Ma Chủ đã nhìn thấu và khai thác từ hàng vạn năm trước. Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng thay vào đó là một niềm tin khác, mạnh mẽ hơn, chân thực hơn, đặt vào Tạ Trần và con đường y đang chọn.
Tiểu Cửu vẫn ngồi im lặng, nhưng ánh mắt nàng đã trở nên nghiêm túc một cách bất thường. Nàng khẽ gục đầu, dường như đang nhớ lại điều gì đó từ sâu thẳm trong Ma Vực, những lời dạy cổ xưa, những cảnh tượng tương tự mà nàng đã từng chứng kiến hoặc nghe kể. Bản năng của loài yêu hồ, vốn nhạy cảm với cảm xúc và năng lượng, cho phép nàng cảm nhận được sự thật trong lời nói của Tạ Trần và Lăng Nguyệt.
“Ma Chủ hiện tại cũng vậy.” Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, ánh mắt tinh ranh ngày thường giờ đây nhuốm màu nghiêm trọng. “Hắn thích nhìn thấy sự hỗn loạn từ bên trong, khi con người tự hủy hoại lẫn nhau vì sợ hãi. Hắn nuôi dưỡng nỗi sợ, biến nó thành ma khí. Hắn muốn chúng ta nghi ngờ mọi thứ, kể cả chính mình. Hắn không cần phải tự tay giết chóc quá nhiều, chỉ cần gieo mầm sợ hãi, để rồi nỗi sợ hãi ấy sẽ tự động lan truyền, tự động tàn phá, còn khủng khiếp hơn cả một đội quân ma vật.”
Nàng ngừng lại, đôi tai cáo khẽ vểnh lên, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình. “Ma Vực... không chỉ là một nơi chốn, không chỉ là một thế lực. Nó là một trạng thái. Trạng thái của nỗi sợ hãi, của sự nghi ngờ, của sự tuyệt vọng. Ma Chủ chỉ là kẻ đã học cách khuếch đại trạng thái đó, biến nó thành sức mạnh. Hắn không tạo ra nỗi sợ, hắn chỉ khai thác nó, biến nó thành công cụ để phá vỡ mọi trật tự, mọi niềm tin.”
Không khí xung quanh họ trở nên căng thẳng hơn, nhưng không phải vì sự sợ hãi, mà vì sự thấu hiểu. Họ đã nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, đã hiểu được bản chất của kẻ thù không chỉ là một thực thể vật chất, mà là một lý tưởng, một triết lý hủy diệt đã tồn tại từ Thượng Cổ. Tạ Trần gật đầu, đồng tình với lời của Tiểu Cửu. Y đứng dậy, phủi nhẹ những hạt bụi bám trên áo vải, ánh mắt y nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi Thiên Đạo Tháp vẫn còn ẩn hiện trong làn sương mờ của buổi sớm. Y biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của ý chí, của những giá trị nhân sinh.
***
Mặt trời đã lên cao hẳn, rải những tia nắng ấm áp xuống Phế Tích Cổ Thành, xua đi phần nào cái lạnh lẽo và u ám của buổi sớm. Dù vậy, gió vẫn thổi hun hút qua những tàn tích, mang theo tiếng thì thầm của thời gian và ký ức. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cũ vẫn là hương vị chủ đạo của không gian, nhưng giờ đây, nó không còn gợi lên sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, như thể bản thân phế tích cũng đang lắng nghe những lời nói mang tính định mệnh.
Sau những phân tích sâu sắc về bản chất âm mưu của Ma Chủ Thượng Cổ và sự liên kết với Ma Chủ hiện tại, Tạ Trần quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, ánh mắt y kiên định, không chút dao động. Y biết rằng, chỉ có một con đường để đối phó với một kẻ thù như vậy, không phải bằng cách đánh đổi nhân tính lấy sức mạnh, mà bằng cách bảo vệ và tái thiết nhân tính.
“Chúng ta không thể chiến đấu với nỗi sợ hãi bằng cách tạo ra nỗi sợ hãi lớn hơn.” Tạ Trần mở lời, giọng y vang lên rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch, mỗi từ đều chứa đựng sức nặng của sự suy tư. “Đó là con đường mà Ma Chủ đã chọn, và nó chỉ dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn. Chúng ta cũng không thể trông chờ vào Thiên Đạo, bởi nó đã chứng tỏ sự thờ ơ và bất lực của mình từ thuở sơ khai, và nó đang mục ruỗng từ bên trong bởi chính nỗi sợ hãi của mình. Con đường của chúng ta phải khác.”
Y bước một bước về phía trước, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo Tháp vẫn sừng sững như một lời thách thức. “Chúng ta phải gieo mầm hy vọng, phải cho nhân gian thấy rằng còn có một con đường khác, một giá trị khác ngoài quyền năng và sự bất tử. Một con đường mà không cần phải ‘thành tiên’ mới tìm thấy sự trọn vẹn. Đó là con đường của Phàm Trần, nơi nhân tính được trân trọng, nơi mỗi con người, mỗi ký ức, mỗi cảm xúc đều có giá trị. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ để vạch trần mọi âm mưu, dùng sự kiên định để chống lại nỗi sợ hãi, và dùng nhân ái để tái thiết niềm tin.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe Tạ Trần, ánh mắt nàng không còn chút do dự hay lạnh lùng nào. Nàng đã hoàn toàn dứt bỏ quá khứ, dứt bỏ lý tưởng tu tiên cũ kỹ và mục ruỗng. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ phát ra một ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một lời đáp lại cho sự kiên định của chủ nhân. Nàng đứng dậy, thân ảnh thanh thoát nhưng vững vàng, như một ngọn núi băng đã tan chảy, để lộ ra dòng suối ngầm mạnh mẽ bên trong.
“Thiên Đạo Tháp… có lẽ không phải là nơi để tìm kiếm sức mạnh để vá trời, như các tông môn vẫn lầm tưởng.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một lời tuyên bố. “Mà là nơi để phơi bày sự thật, để chứng minh rằng Thiên Đạo đã thất bại từ thuở sơ khai, đã bỏ mặc nhân gian. Chúng ta sẽ không vá trời theo cách của Thiên Đạo, mà sẽ xây dựng một nhân gian mới, một Thiên Đạo mới, nơi mà nhân tính được đặt lên hàng đầu.”
Lời nói của Lăng Nguyệt không chỉ là một sự đồng tình, mà còn là một sự định vị lại hoàn toàn vai trò của chính họ, và của Thiên Đạo Tháp. Nàng đã nhìn thấy mục đích thực sự của chuyến đi này, không phải là để cứu vãn một Thiên Đạo đang hấp hối, mà là để tạo ra một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới.
Tiểu Cửu, sau khi nghe lời Tạ Trần và Lăng Nguyệt, đôi mắt tinh ranh của nàng bỗng lóe lên một tia sáng đầy ý nghĩa. Nàng mỉm cười nhẹ, không còn vẻ rụt rè hay sợ hãi, thay vào đó là sự tự tin và sẵn sàng.
“Ta sẽ giúp các ngươi.” Nàng nói, giọng nói không còn nhỏ nhẹ mà trở nên dứt khoát. “Ma Vực có những bí mật mà Ma Chủ không muốn ai biết, những điểm yếu của hắn không phải là sức mạnh, mà là chính nỗi sợ hãi và sự phụ thuộc vào nỗi sợ của kẻ khác. Ta biết cách để khơi gợi nỗi sợ hãi từ chính hắn, để khiến hắn phải đối mặt với những gì hắn đã gieo rắc. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Hắn dựa vào sự tuyệt vọng, chúng ta sẽ cho hắn thấy hy vọng. Hắn dựa vào sự nghi ngờ, chúng ta sẽ cho hắn thấy niềm tin.”
Lời của Tiểu Cửu không chỉ là một lời hứa, mà còn là một sự khẳng định về vai trò của nàng trong cuộc chiến sắp tới. Nàng sẽ là cầu nối, là người thấu hiểu những ngóc ngách sâu kín nhất của Ma Vực, những điểm yếu mà ngay cả Ma Chủ cũng không ngờ tới.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y tràn đầy sự tin tưởng khi nhìn hai người đồng hành. Y biết, con đường phía trước đầy chông gai, hiểm nguy rình rập từ cả Thiên Đạo lẫn Ma Vực. Nhưng y không còn cô độc. Y có Lăng Nguyệt, người đã hoàn toàn từ bỏ quá khứ để đi theo lý tưởng mới. Y có Tiểu Cửu, kẻ mang trong mình một phần của Ma Vực nhưng lại chọn đứng về phía nhân tính. Họ không có sức mạnh tu vi tuyệt đỉnh, nhưng họ có trí tuệ, có niềm tin, và trên hết, có một trái tim không mất đi nhân tính.
Cả ba cùng đứng dậy, hướng ánh mắt về phía Thiên Đạo Tháp. Tháp cao sừng sững nơi chân trời, như một biểu tượng của quyền lực và những bí mật cổ xưa. Giờ đây, trong mắt họ, nó không còn là mục tiêu của sự truy cầu sức mạnh, mà là một chiến trường tư tưởng, một nơi để phơi bày sự thật và gieo mầm cho một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió thổi qua mái tóc đen dài của mình. Y đưa tay lên ngực, nơi trái tim phàm nhân vẫn đập mạnh mẽ, kiên cường. Y sẽ dùng trí tuệ, dùng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình để vạch trần mọi sự thật, để mở ra một con đường mới cho Nhân Gian, một con đường mà không cần phải "thành tiên" mới tìm thấy sự trọn vẹn. Con đường của Phàm Trần, nơi con người là trung tâm, nơi giá trị của sự sống và nhân tính được trân trọng hơn mọi quyền năng hư ảo. Chuyến đi đến Thiên Đạo Tháp giờ đây không chỉ là một hành trình, mà là một tuyên ngôn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.