Nhân gian bất tu tiên - Chương 3: Tranh Chấp Hắc Thủy Đầm: Trí Tuệ Phàm Nhân Đối Đầu Tiên Pháp
Tiếng gào thét thất thanh của tu sĩ trẻ bị tẩu hỏa nhập ma còn vẳng vất đâu đây, trộn lẫn với những lời bàn tán hoảng loạn của đám đông và mùi tanh hôi của nước giếng đen kịt. Tạ Trần vẫn đứng đó, như một pho tượng đá giữa dòng đời hỗn loạn, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không can thiệp, bởi hắn biết, bất kỳ nỗ lực nào của những tu sĩ nhỏ nhoi này cũng chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, khiến vết thương của Thiên Đạo càng thêm loang lở. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt hơn bao giờ hết cái lạnh lẽo len lỏi vào tận xương tủy, không chỉ từ làn gió bất thường đang thổi qua thị trấn, mà còn từ sự thấu hiểu nghiệt ngã về bản chất của mọi sự việc.
Trong tâm trí hắn, dưới ánh nhìn của "nhân quả chi nhãn", những sợi chỉ vô hình giờ đây không còn chằng chịt mà đã rối thành một mớ bòng bong khổng lồ, một hố đen đang không ngừng hút cạn sinh khí từ mảnh đất này. Dưới đáy giếng Thanh Phong Tuyền, nơi vốn là nguồn nước trong lành nuôi sống cả một phần thị trấn, hắn không chỉ thấy nước đang đổi màu đen kịt rồi dần cạn khô, mà còn nhìn thấu một vết nứt vô hình đang lan rộng, tựa như một vết thương hở miệng trong chính trái tim của thế giới. Từ vết nứt ấy, luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi ngai ngái của sự mục rữa và suy kiệt, không ngừng tuôn trào, không chỉ nuốt chửng linh khí mà còn ăn mòn cả nhân tính, cả sự sống của vạn vật.
“Không phải yêu ma, cũng không phải thiên tai đơn thuần,” Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm. “Đây là sự phản phệ của một Thiên Đạo đang giãy giụa trong cơn hấp hối. Những nỗ lực trấn yểm bằng phép thuật của họ, tựa hồ như dùng kiếm chọc vào vết thương, chỉ khiến nó càng thêm trầm trọng, càng lan rộng. Họ không nhìn thấy bản chất, bởi vì trí tuệ và linh lực của họ bị giới hạn bởi chính quy tắc mà Thiên Đạo đã đặt ra.”
Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua những gương mặt hoang mang, sợ hãi của người dân, những người đang cố gắng bấu víu vào bất cứ hy vọng nào, dù là nhỏ nhoi nhất. Tạ Trần muốn sống một đời bình thường, muốn tránh xa những ân oán thị phi của thế giới tu tiên, nhưng những sợi dây nhân quả vô hình kia lại cứ không ngừng kéo hắn vào giữa tâm bão. Hắn là một phàm nhân, không tu hành, nhưng khả năng nhìn thấu bản chất của vạn vật lại đặt hắn vào một vị trí mà ngay cả tiên nhân cũng không thể với tới. Tiếng cãi vã, tiếng than vãn của người dân quanh giếng Thanh Phong Tuyền càng lúc càng lớn, kéo hắn trở về với thực tại nghiệt ngã.
***
Sáng muộn tại Thị Trấn An Bình, không khí vốn nhộn nhịp giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến lạ. Con đường lát đá xanh quen thuộc, nơi thường ngày vang vọng tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười nói rộn rã của trẻ con, giờ lại bị bao trùm bởi một sự hỗn loạn bức bối. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều chứng kiến cảnh tượng bất thường đang diễn ra tại quảng trường nhỏ, nơi giếng Thanh Phong Tuyền tọa lạc.
Giếng nước vốn trong xanh, mát lành, là nguồn sống của cả một khu dân cư, giờ đã biến thành một hố đen kịt, bốc lên mùi tanh hôi khó chịu. Nước không chỉ đổi màu mà còn khô cạn dần, để lại những mảng rêu phong đen sì bám chặt vào thành giếng. Cảnh tượng ấy, cùng với mùi ẩm mốc, tanh tưởi lan tỏa trong không khí, càng khiến sự bức bối của người dân dâng cao.
“Các ngươi dám vu khống lão phu? Đây là đất của ta! Nước do tà khí gây ra, các ngươi phải đền bù tổn thất cho ta!” Một giọng nói sang sảng, đầy vẻ hống hách vang lên. Đó là Lão Gia Phủ, một thương nhân giàu có trong thị trấn, thân hình béo tốt, được bao bọc trong bộ gấm vóc sang trọng, râu dài phất phơ. Hắn đứng chống nạnh, đôi mắt ti hí ẩn sau lớp mỡ đang trợn trừng nhìn đám đông dân làng. Hắn luôn tự cho mình là người quyền thế nhất nhì nơi đây, và bất cứ sự việc nào ảnh hưởng đến lợi ích của hắn đều phải được giải quyết theo ý hắn.
Đứng đối diện với hắn là Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn của người nông dân đã quen với việc đồng áng. Ông đội chiếc nón rơm cũ kỹ, ánh mắt vừa bất lực vừa kiên định. “Lão Gia Phủ, nước là của chung! Ông không thể cạn tình như vậy được! Các vị tiên sư cũng không làm gì được... làm sao chúng tôi có thể đền bù cho ông chứ?”
Tiểu Lão Bà, một người phụ nữ lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, chống gậy bước tới, tiếng gậy gõ lóc cóc trên nền đá. “Tiên sư cái nỗi gì! Chỉ biết múa may quay cuồng, rồi đâu lại vào đấy! Chẳng bằng Tạ Trần thư sinh còn có lý lẽ hơn vạn lần!” Lời nói của bà như một tia lửa châm vào đống rơm khô, khiến đám đông xôn xao. Niềm tin vào các tu sĩ đã hoàn toàn cạn kiệt sau khi chứng kiến sự bất lực của họ.
Kẻ Ăn Mày Già, thân hình rách rưới, bẩn thỉu, gương mặt khắc khổ, ngồi nép mình bên một góc tường gần giếng, tay cầm bát xin ăn trống rỗng. Bên cạnh ông là Tiểu Ăn Mày, một đứa bé gầy gò, quần áo rách rưới, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng đầy vẻ sợ hãi và đói khát. Cậu bé nép chặt vào lưng ông lão, run rẩy trước sự ồn ào và căng thẳng. “Của ít lòng nhiều, một bữa đói no cũng là duyên,” Kẻ Ăn Mày Già lẩm bẩm, nhưng ánh mắt ông lại không ngừng quan sát những tu sĩ nhỏ đang thu dọn đồ đạc, vẻ mặt mệt mỏi và chán nản. Họ đã thử mọi loại bùa chú, mọi loại pháp thuật thanh tẩy, nhưng không những không hiệu quả mà còn khiến mùi hôi từ giếng trở nên nồng nặc hơn, khiến nước giếng rút nhanh hơn.
“Này, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi!” Một tu sĩ trẻ nói với đồng bạn, giọng đầy vẻ miễn cưỡng. “Khí này không phải tà khí thông thường, nó... nó ăn mòn cả linh lực của ta! Cứ cố gắng nữa chỉ tổ mất mạng!”
Và thế là, những tu sĩ nhỏ lẻ đã từng xuất hiện ở Chương 2, sau những nỗ lực vô ích, giờ đây nhún vai bỏ đi, để lại phía sau một đám đông phàm nhân đang chìm trong tuyệt vọng và tranh cãi. Mùi thức ăn từ các quán ăn gần đó, mùi gỗ ẩm ướt và mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng vốn có của thị trấn giờ bị lấn át bởi tiếng tranh cãi gay gắt, tiếng than thở bất lực.
Tôn Đại Thúc và Tiểu Lão Bà nhìn nhau, ánh mắt chất chứa sự bất lực và nỗi lo lắng. Dường như, mọi hy vọng của họ vào thế lực siêu nhiên đã hoàn toàn sụp đổ. Rồi, ánh mắt của họ, cùng với ánh mắt của một vài người dân khác, dần dần hướng về một góc phố yên tĩnh hơn, nơi có một quán sách nhỏ mang cái tên giản dị: "Vạn Quyển Thư Trai". Trong lòng họ, một tia sáng le lói lóe lên, một niềm tin mơ hồ vào một người phàm nhân, một thư sinh mà họ tin rằng có thể nhìn thấu mọi chuyện hơn bất kỳ tiên sư nào.
***
Trưa nắng nhẹ, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ được vẻ tĩnh lặng thường ngày, một sự đối lập hoàn toàn với không khí hỗn loạn bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực tàu và hương gỗ trầm thoang thoảng trong không gian, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Làn da trắng nhợt của anh, vốn ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt. Đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, đang lướt qua từng dòng chữ trên trang sách cổ.
Tuy vậy, tâm trí anh không hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của những câu chữ. Những âm thanh ồn ào từ bên ngoài, tiếng tranh cãi gay gắt, tiếng than vãn của người dân, và cả mùi tanh hôi đặc trưng từ giếng Thanh Phong Tuyền, tất cả đều không thoát khỏi tai và khứu giác nhạy bén của anh. Tạ Trần đã cảm nhận được sự bất thường từ giếng nước từ sớm, một luồng khí lạnh lẽo hơn bình thường, một sự dao động yếu ớt trong mạng lưới nhân quả. Anh lặng lẽ quan sát qua khe cửa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng hỗn loạn, chứng kiến sự bất lực của những tu sĩ nhỏ và sự tuyệt vọng của người dân.
Anh đã thấy, dưới cái nhìn của "nhân quả chi nhãn", giếng Thanh Phong Tuyền không chỉ cạn khô vì "tà khí" hay "oán niệm". Mà nó đang là một trong những điểm khởi phát của sự suy kiệt Thiên Đạo, một vết rách nhỏ đang không ngừng lan rộng. Các tu sĩ kia, họ chỉ nhìn thấy biểu hiện bên ngoài, dùng sức mạnh trấn áp, nhưng lại vô tình kích hoạt sự phản phệ, đẩy nhanh quá trình mục ruỗng.
Tiếng bước chân dồn dập tiến đến cửa quán sách, phá vỡ sự tĩnh mịch. Tạ Trần khẽ thở dài, đặt cuốn sách đang đọc xuống. Anh biết, những gì anh mong muốn, một cuộc sống bình thường, an yên, có lẽ đã sắp trở thành một giấc mộng xa vời.
Tôn Đại Thúc và Tiểu Lão Bà cùng một nhóm người dân khác bước vào quán, vẻ mặt họ vừa tuyệt vọng vừa mang theo một tia hy vọng mong manh. Tôn Đại Thúc bước lên trước, cúi đầu một cách chân thành. “Tạ Trần hiền đệ, xin cậu hãy giúp chúng tôi! Các vị tiên sư không hiểu, họ chỉ biết dùng phép thuật mà không tìm ra căn nguyên. Giếng Thanh Phong Tuyền là nguồn sống của chúng tôi, giờ nó khô cạn, đen kịt, chúng tôi không biết phải làm sao!”
Tiểu Lão Bà chống gậy, giọng nói dù run rẩy nhưng vẫn kiên định. “Chỉ có cậu mới có thể nhìn thấu mọi chuyện, Tạ Trần à! Họ nói cậu từ bỏ tiên duyên là đúng, vì họ đâu có ‘người’ như cậu! Cái gì mà tà khí, cái gì mà oán niệm, họ chỉ biết đổ lỗi, chứ có ai thực sự hiểu được nỗi khổ của chúng tôi đâu?” Bà nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt đầy tin tưởng, một niềm tin mù quáng của phàm nhân vào trí tuệ phi phàm của một người cũng là phàm nhân.
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm nhìn từng gương mặt khắc khổ, từng ánh mắt tuyệt vọng. Anh trầm ngâm một lúc, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã sờn cũ. “Việc này… lẽ ra thuộc về tu sĩ. Pháp thuật của phàm nhân sao có thể đối phó với những dị tượng như vậy?” Giọng anh trầm, điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng ẩn chứa một chút miễn cưỡng. Anh không muốn can dự, không muốn dấn thân vào cái vòng xoáy nhân quả ngày càng phức tạp này.
“Nhưng các tiên sư đã bó tay rồi, Tạ Trần!” Một người dân khác chen vào, giọng đầy vẻ cầu khẩn. “Họ chỉ làm cho mọi chuyện tệ hơn! Ngay cả vị tu sĩ hôm qua còn bị tẩu hỏa nhập ma, gào thét những lời vô nghĩa. Chỉ có cậu, Tạ Trần, cậu luôn có cách nhìn nhận khác biệt, cậu luôn tìm ra được gốc rễ của vấn đề!”
Tạ Trần thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo cả sự bất lực và trách nhiệm. Trong suy nghĩ của anh, những sợi chỉ nhân quả đang xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một khối u khổng lồ đang bóp nghẹt Thị Trấn An Bình. “Lại là nhân quả… Sợi dây này ngày càng rối rắm, và Thiên Đạo càng suy yếu, những điều ‘bất thường’ này lại càng khó lường…” Anh nhận ra rằng, sự từ chối của anh chỉ là tạm thời. Số mệnh đã đặt anh vào vị trí này, một vị trí mà anh không mong muốn, nhưng cũng không thể hoàn toàn chối bỏ.
Anh nhắm mắt lại, một ánh sáng mờ ảo lóe lên trong tâm trí anh, không ai nhìn thấy. Đó là lúc "nhân quả chi nhãn" của anh khởi động, không phải để thi triển phép thuật, mà để nhìn thấu bản chất của mọi sự việc. Trong đầu anh, bức tranh về những sợi chỉ nhân quả trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: vết nứt dưới đáy giếng, luồng khí lạnh lẽo đang lan tỏa, sự suy kiệt của Thiên Đạo, và cả những chấp niệm của Lão Gia Phủ, sự tuyệt vọng của người dân, sự giáo điều của các tu sĩ. Tất cả đều là những mắt xích liên kết chặt chẽ với nhau, tạo thành một vòng xoáy không ngừng kéo mọi thứ xuống vực sâu.
Khi anh mở mắt, vẻ miễn cưỡng đã tan biến, thay vào đó là sự trầm tĩnh và kiên định. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của một lời hứa, một trách nhiệm vô hình. Người dân nhìn thấy cử chỉ ấy, trong lòng họ như trút được gánh nặng ngàn cân, một niềm hy vọng bùng cháy trong ánh mắt. Họ tin tưởng Tạ Trần, tin tưởng vào trí tuệ của một phàm nhân hơn bất kỳ vị tiên sư nào.
***
Chiều tà, bầu trời Thị Trấn An Bình bỗng trở nên âm u lạ thường, những đám mây đen kịt kéo đến che khuất ánh mặt trời, và một làn gió lạnh bất thường bắt đầu rít qua các con phố. Không khí càng thêm nặng nề, báo hiệu một sự kiện không mấy tốt lành. Tại khu vực giếng Thanh Phong Tuyền, nơi mùi tanh hôi vẫn còn vương vấn, một phái đoàn tu sĩ Thái Huyền Tông hùng hậu hơn bất ngờ xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn của người dân.
Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, cao gầy, mắt sáng như sao, mặc trên mình bộ đạo bào màu xanh biếc thêu hình mây trắng, toát lên vẻ kiêu ngạo khó che giấu. Thanh kiếm Bích Lạc lấp lánh bên hông hắn, như một lời tuyên bố về sức mạnh. Hắn tiến bước, vẻ mặt đầy tự tin và khinh thường, nhìn đám đông phàm nhân đang tụ tập quanh giếng. Đi phía sau hắn là Đại Sư Ca, khí chất đạo mạo, vẻ ngoài uy nghiêm, mặc đạo bào chỉnh tề, ánh mắt trầm tĩnh nhưng không kém phần bảo thủ.
“Tà khí bẩn thỉu! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Hãy xem ta thanh tẩy!” Liễu Thanh Phong tuyên bố, giọng nói vang vọng, đầy vẻ tự phụ. Hắn không thèm để ý đến những ánh mắt hoài nghi của người dân, cũng không bận tâm đến mùi hôi thối đang bốc lên từ giếng. Trong tâm trí hắn, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng sức mạnh của tiên pháp. Hắn giơ tay, linh lực hùng hậu từ cơ thể tuôn trào, ngưng tụ thành một luồng sáng xanh biếc chói mắt, lao thẳng xuống đáy giếng.
Pháp thuật thanh tẩy của Liễu Thanh Phong quả thực mạnh mẽ. Một luồng khí xoáy dữ dội nổi lên từ giếng, kéo theo hơi nước bốc lên nghi ngút. Tuy nhiên, thay vì thanh lọc, pháp thuật này lại khiến giếng nước bốc hơi nhanh hơn, để lộ ra những vết nứt kỳ lạ dưới đáy giếng, sâu hoắm và đen ngòm. Từ những vết nứt ấy, một luồng khí lạnh lẽo hơn, ngai ngái hơn, dồn dập tuôn trào, lan tỏa khắp quảng trường, khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống đột ngột. Người dân hoảng sợ lùi lại, một vài người yếu ớt còn bật ho sặc sụa.
“Vô dụng! Chắc chắn là do oán niệm của các ngươi quá nặng!” Liễu Thanh Phong gầm lên, vẻ mặt hắn giờ đây không còn tự tin mà thay vào đó là sự tức giận và bối rối. Hắn không thể tin được pháp thuật của mình lại không có tác dụng, thậm chí còn khiến mọi chuyện tệ hơn. Hắn đổ lỗi cho phàm nhân, cho sự “bẩn thỉu” của trần thế, không thể chấp nhận rằng có một thứ vượt ngoài tầm hiểu biết của hắn.
Đại Sư Ca bước tới, đặt tay lên vai Liễu Thanh Phong, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy nghiêm. “Sư đệ, không nên khinh suất. Mọi việc phải theo quy củ của tông môn. Chúng ta cần điều tra kỹ lưỡng hơn.” Tuy nhiên, trong ánh mắt của Đại Sư Ca cũng hiện lên một chút hoang mang. Dị tượng này quả thực nằm ngoài những gì họ từng được dạy.
Kẻ Ăn Mày Già, vẫn ngồi ở góc tường, khẽ lẩm bẩm đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. “Chỉ biết dùng sức mạnh, không nhìn thấu lòng người... rồi lại trách đất trời...” Lời nói của ông như một mũi kim châm vào sự tự phụ của Liễu Thanh Phong, nhưng hắn không thèm để ý, chỉ coi đó là lời lảm nhảm của một kẻ điên.
Tạ Trần đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ thu. Anh đã dự đoán được kết quả này. Dưới cái nhìn của "nhân quả chi nhãn", anh thấy rõ ràng pháp thuật của Liễu Thanh Phong không những không vá được vết nứt Thiên Đạo, mà còn làm nó rộng hơn, sâu hơn. Luồng khí lạnh lẽo tuôn trào giờ đây mạnh hơn gấp bội, không chỉ làm lạnh không khí mà còn làm đông cứng cả niềm hy vọng cuối cùng trong lòng người dân.
Liễu Thanh Phong và đoàn tu sĩ tức giận rời đi, bỏ mặc tình hình tệ hại hơn gấp bội. Họ không thể giải thích, không thể đối mặt với thất bại của chính mình. Sự kiêu ngạo và giáo điều đã che mờ tầm nhìn của họ, khiến họ không thể nhận ra bản chất thực sự của vấn đề.
Khi đám tu sĩ khuất dạng, Tạ Trần mới lặng lẽ bước lên phía trước, tiến gần đến giếng Thanh Phong Tuyền. Gương mặt thanh tú của anh không biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ suy tư. Anh nhìn sâu vào lòng giếng đen kịt, vào những vết nứt ghê rợn đang không ngừng rỉ ra luồng khí lạnh lẽo. Vết nứt không phải do yêu ma, mà là do sự sụp đổ, sự suy kiệt của chính Thiên Đạo. Một lần nữa, Tạ Trần lại đứng giữa ranh giới mỏng manh giữa phàm và tiên, giữa sự bình yên giả tạo và trách nhiệm không thể chối từ.
***
Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song phồn hoa, hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Thành phố sầm uất hơn bao giờ hết, những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, giờ đây được thắp sáng bởi vô vàn đèn lồng rực rỡ. Phố Thương Mại Kim Long, trái tim của sự giàu có và náo nhiệt, vang vọng tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào và cả tiếng nhạc từ các quán rượu. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc và kim loại hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự xa hoa và phồn thịnh.
Trong một gian trà thất yên tĩnh trên lầu cao, tách biệt khỏi sự huyên náo bên dưới, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện với khung cửa sổ lớn, đôi mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua cảnh sắc rực rỡ của phố phường. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng lạnh lùng như băng tuyết, được tôn lên bởi bộ tiên bào trắng thuần không họa tiết, khiến nàng trông thanh tao nhưng cũng đầy xa cách. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, làm nổi bật vẻ cao quý và uy nghiêm của nàng. Trong khoảnh khắc đó, nàng trông như một bức họa sống động, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của nhân gian.
Tiểu Tỳ Nữ của nàng, một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn trong bộ y phục tỳ nữ đơn giản, với vẻ mặt lo lắng rõ rệt, vừa từ Cổng Thành Vọng Nguyệt trở về. Nàng nhanh chóng bước tới, cúi đầu dâng lên một phong thư báo cáo. “Tiên tử người hãy cẩn thận! Tình hình ở An Bình rất phức tạp, Liễu sư huynh đã thất bại thảm hại, và có vẻ như vị thư sinh Tạ Trần kia… đang được phàm nhân tin tưởng hơn.” Giọng nói của Tiểu Tỳ Nữ run rẩy, ẩn chứa sự lo lắng và bất an.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, chỉ khẽ nhấc tay nhận lấy phong thư. Đôi mắt nàng khẽ chuyển động, lướt nhanh qua từng dòng chữ. Bên ngoài, vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng, không chút biểu cảm, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng sắc bén ấy, một tia suy tư, một làn sóng hoài nghi đang dâng lên. Nàng đọc về sự bất lực của Liễu Thanh Phong, về sự giáo điều của hắn khi đổ lỗi cho phàm nhân, và đặc biệt là về cái tên Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành nhưng lại được người dân đặt trọn niềm tin.
“Liễu Thanh Phong… quá chấp niệm vào sức mạnh,” Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trong trẻo nhưng lạnh lùng. “Hắn chỉ nhìn thấy cái vẻ bề ngoài, không chịu nhìn thấu căn nguyên. Lẽ nào, con đường mà tiên môn đang theo đuổi… thực sự đã lạc lối? Cứ mãi dùng sức mạnh để trấn áp, để vá víu một Thiên Đạo đang mục ruỗng, liệu có phải là giải pháp? Liệu có phải chúng ta đang tự lừa dối chính mình?”
Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, một vật phẩm linh thiêng của Thái Huyền Tông, tượng trưng cho trí tuệ và sự thanh khiết của tiên đạo. Một thoáng hoài nghi về con đường tu tiên, về cái giá của sự bất tử, và về bản chất của sự "mất người" le lói trong tâm trí nàng. Nàng từng nghe nói, tu hành càng cao, càng dễ đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính. Liệu có phải chính nàng, hay những tu sĩ khác, cũng đang dần "mất người" mà không hay biết, chỉ còn lại sự kiêu ngạo và chấp niệm vào sức mạnh?
Tạ Trần… cái tên này. Nàng đã từng nghe qua, một thư sinh phàm nhân từ chối tiên duyên của Thái Huyền Tông, một sự kiện hiếm có, gần như chưa từng xảy ra. Lúc đó, nàng chỉ coi đó là sự ngông cuồng của một kẻ không biết trời cao đất dày. Nhưng giờ đây, cái tên ấy lại xuất hiện trong hoàn cảnh này, như một điểm sáng giữa một bức tranh u tối.
“Chuẩn bị đi,” Lăng Nguyệt Tiên Tử hạ lệnh, giọng nói ngắn gọn, dứt khoát, không chút biểu cảm. “Chúng ta sẽ đích thân điều tra. Ta muốn tận mắt chứng kiến.” Nàng không nói rõ địa điểm, nhưng Tiểu Tỳ Nữ hiểu ý. Đó là Thị Trấn An Bình, nơi một phàm nhân đang đứng giữa tâm điểm của một cuộc chiến nhân quả, và nơi những nghi ngờ của Lăng Nguyệt Tiên Tử bắt đầu bén rễ. Ánh mắt nàng một lần nữa lướt qua phố phường rực rỡ, nhưng trong sâu thẳm, nàng đã nhìn thấy một thế giới khác, một thế giới đang dần sụp đổ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.