Nhân gian bất tu tiên - Chương 2: Dị Tượng Thị Trấn: Khởi Đầu Của Mối Lưới Nhân Quả
Hoàng hôn đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch buông xuống Thị Trấn An Bình. Tạ Trần đứng trên bãi đất trống, ngắm nhìn ánh đèn le lói của nhân gian, nhưng tâm trí hắn lại không hoàn toàn bình yên như khung cảnh trước mắt. Hắn đã cảm nhận được những luồng khí bất thường, những rung động tinh tế mà chỉ hắn mới có thể thấu rõ, một sự suy yếu của Thiên Đạo đang dần lan tỏa, ảnh hưởng đến mọi thứ. Hắn biết, sự bình yên mà hắn trân trọng đang đứng trước một mối đe dọa vô hình, một biến động lớn lao mà phàm nhân chưa hề hay biết. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng có vẻ như, ngay cả điều giản dị ấy, trong cái thế giới Thập Phương Nhân Gian đang trên bờ suy kiệt này, cũng trở thành một thứ xa xỉ. Hắn biết, bản thân mình, một phàm nhân không tu hành, lại vô tình trở thành một "điểm neo nhân quả", một sự tồn tại thách thức quy tắc của Thiên Đạo. Và sự chú ý, có lẽ, đã bắt đầu hướng về hắn, dù hắn chỉ muốn là một thư sinh bán sách cũ, sống một cuộc đời an bình mà thôi.
***
Sáng hôm sau, một luồng không khí se lạnh bất thường lướt qua Thị Trấn An Bình, dù bầu trời quang đãng, không một gợn mây. Tạ Trần mở cửa quán sách, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên, như một lời chào buổi sớm tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực và chút hương hoa dại từ chậu lan thanh nhã bên cửa sổ lởn vởn trong không gian. Hắn châm một nén hương trầm nhỏ, làn khói mỏng mảnh uốn lượn rồi tan vào ánh nắng ban mai. Trong sự yên tĩnh ấy, Tạ Trần pha một ấm trà Phổ Nhĩ cổ thụ, động tác chậm rãi, ung dung tự tại. Thế nhưng, trong thâm tâm hắn, một luồng bất an nhè nhẹ vẫn luẩn quẩn. Dù không có linh lực, nhưng khả năng thấu hiểu nhân quả đã cho hắn một sự nhạy cảm đặc biệt với những biến động dù là nhỏ nhất trong thế giới xung quanh. Luồng khí bất thường mà hắn cảm nhận được đêm qua, một sự xáo trộn tinh tế trong dòng chảy linh khí của Thị Trấn An Bình, dường như không phải là một thoáng qua rồi mất. Nó đã bắt đầu len lỏi, ăn sâu vào từng ngóc ngách của cuộc sống phàm trần.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, cầm tách trà ấm nóng, đưa lên môi nhấp một ngụm. Vị chát nhẹ, hậu ngọt sâu lắng của trà lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi cái cảm giác mơ hồ về một điều gì đó đang sụp đổ. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận những sợi chỉ nhân quả vô hình đang đan xen khắp thị trấn, và lần này, chúng không còn chảy theo một quy luật hài hòa nữa. Có những sợi bị đứt gãy, có những sợi xoắn xuýt vào nhau một cách kỳ dị, tạo thành một mớ bòng bong khó hiểu. Hắn biết, đây chính là dấu hiệu của một "phá cục", một sự thay đổi lớn lao đang được khởi động, mà khởi điểm lại chính là những điều nhỏ bé, tầm thường nhất của nhân gian.
Tiếng bước chân gấp gáp xen lẫn tiếng thở dốc từ ngoài đường vọng vào. Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Hắn không cần nhìn, cũng biết là ai đang đến. Chỉ chốc lát sau, Tiểu Hoa và Tiểu Đường, hai cô bé hàng xóm quen thuộc, đã hớt hải chạy vào quán. Tiểu Hoa, mái tóc tết hai bên hơi rối, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây ánh lên vẻ sợ hãi. Còn Tiểu Đường, mập mạp và hiền lành, khuôn mặt tròn trịa thường trực nụ cười hồn nhiên nay lại tái nhợt, ôm khư khư túi bánh kẹo tự làm như tìm kiếm sự an ủi.
"Anh Tạ Trần ơi! Anh Tạ Trần!" Tiểu Hoa reo lên, giọng nói đứt quãng vì hụt hơi. "Xảy ra chuyện rồi! Chuyện lớn rồi!"
Tiểu Đường gật đầu lia lịa, cố gắng thở dốc. "Đúng đó anh! Sáng sớm con đã thấy... thấy kỳ lạ lắm!"
Tạ Trần đặt tách trà xuống, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như nước. Hắn nhẹ nhàng mỉm cười với hai cô bé, ánh mắt trìu mến. "Có chuyện gì mà hai tiểu cô nương lại hốt hoảng đến vậy? Từ từ thôi, uống chút nước đã." Hắn rót hai chén trà loãng cho các cô bé, mùi hương Phổ Nhĩ dịu nhẹ như muốn trấn an tâm hồn trẻ thơ.
Tiểu Hoa hớp một ngụm trà, hơi thở dần ổn định. "Giếng làng mình... tự nhiên khô cạn hết nước rồi anh Tạ Trần! Nước biến đâu mất tiêu, chỉ còn trơ đáy đá thôi!"
"Không chỉ vậy đâu!" Tiểu Đường tiếp lời, đôi mắt chớp chớp. "Mấy cây bồ đề cổ thụ ở đầu làng cũng héo rũ, lá rụng tả tơi hết rồi! Mới hôm qua còn xanh tốt mà sáng nay đã như cây khô vậy."
Tạ Trần lắng nghe, ánh mắt vẫn trầm tĩnh nhưng trong lòng đã dậy sóng. Quả nhiên, luồng khí bất thường đêm qua đã bắt đầu lan ra. Giếng làng khô cạn, cây bồ đề héo úa... những điều nhỏ nhặt, nhưng lại là mạch nguồn của sự sống trong một thị trấn phàm trần. Đây không phải là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần. Hắn nhắm mắt, một lần nữa cảm nhận. Những sợi nhân quả đang rối tung hơn nữa, như những sợi tơ vò bị xé toạc ra từ tấm vải lớn của Thiên Đạo. Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ dừng lại ở việc làm hao mòn linh khí, mà còn đang tác động trực tiếp đến vòng tuần hoàn tự nhiên, đến sự sống của vạn vật.
"Hai đứa còn nghe thấy hay nhìn thấy gì khác không?" Tạ Trần hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức hút, khiến hai cô bé cảm thấy được tin cậy.
Tiểu Hoa cau mày nghĩ ngợi. "À... sáng nay con còn nghe Bà Mối Mai nói, mấy con gà nhà bà ấy tự nhiên lăn ra chết, mà không có bệnh tật gì hết. Bà ấy lo lắm!"
"Đúng rồi!" Tiểu Đường bổ sung. "Chú Tôn Đại Thúc cũng nói, ruộng lúa nhà chú ấy hôm qua còn mơn mởn, sáng nay đã bắt đầu úa vàng rồi! Chú ấy bảo chưa bao giờ thấy thế này!"
Tạ Trần gật đầu, các thông tin đang dần khớp nối. Từ giếng cạn, cây héo, vật nuôi chết, cho đến hoa màu úa vàng... tất cả đều chỉ về một điểm chung: sự sống đang bị rút cạn, một cách bất thường và đột ngột. Đây là một sự kiện vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân, và có lẽ, cả những tu sĩ nhỏ lẻ cũng sẽ phải bối rối. Hắn mở mắt, nhìn hai cô bé đang ngồi đối diện, ánh mắt chúng đầy vẻ lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng vào hắn.
"Không sao đâu, hai đứa đừng quá lo lắng." Tạ Trần nói, một nụ cười nhẹ trấn an. "Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó. Có lẽ là do thời tiết thay đổi đột ngột chăng?" Hắn cố tình nói ra một lý do đơn giản, để tránh gieo rắc thêm nỗi sợ hãi vào tâm hồn trẻ thơ. Nhưng trong lòng hắn đã biết, đây không phải là chuyện thời tiết. Đây là "phá cục" đang mở màn.
Hắn thầm nghĩ, "Luồng khí bất thường từ đêm qua... chẳng lẽ đã bắt đầu lan ra sao? Sự suy yếu của Thiên Đạo đang dần bộc lộ những vết nứt đầu tiên, và nhân gian, như thường lệ, lại là nơi chịu ảnh hưởng trực tiếp nhất. Những mảnh ghép nhân quả này... chúng đang dẫn đến đâu?"
Tạ Trần đứng dậy, xoa đầu Tiểu Hoa và Tiểu Đường. "Bây giờ, hai đứa giúp anh trông quán một lát nhé. Anh cần ra ngoài một chút để tìm hiểu thêm. Đừng sợ, anh sẽ sớm trở về." Hắn biết, quán Trà Vọng Giang sẽ là nơi hội tụ mọi tin tức, mọi lời đồn đại. Đó là nơi tốt nhất để hắn quan sát, để thu thập những mảnh ghép rời rạc và sắp xếp chúng thành một bức tranh nhân quả hoàn chỉnh. Hắn bước ra khỏi quán, bóng lưng thư sinh gầy gò khuất dần trong ánh nắng mai, để lại hai cô bé với nỗi lo lắng vơi đi phần nào, nhưng cũng chất chứa sự tò mò về những gì đang xảy ra.
***
Quán Trà Vọng Giang buổi trưa nay náo nhiệt hơn bao giờ hết, nhưng sự náo nhiệt ấy không phải là tiếng cười nói vui vẻ thường ngày, mà là những tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm lo lắng, và cả những tiếng thở dài nặng nề. Tiếng nước sông chảy róc rách bên ngoài cửa sổ vẫn đều đặn, nhưng dường như không thể xoa dịu được bầu không khí bất an đang bao trùm. Mùi trà thơm, mùi nước sông, mùi hoa cỏ vẫn phảng phất, nhưng chúng bị lấn át bởi mùi lo lắng, sợ hãi tỏa ra từ đám đông.
Tạ Trần chọn một góc khuất, nơi có thể bao quát toàn bộ quán trà mà không quá thu hút sự chú ý. Hắn gọi một ấm trà xanh, lặng lẽ thưởng thức, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, từng lời nói. Hắn không cần phải hỏi, mọi thông tin đều tự động tìm đến tai hắn, được lọc qua khả năng thấu hiểu nhân quả của mình.
Thư Đồng Tiểu An, cậu học trò nhỏ gầy gò của hắn, hôm nay không đến quán sách mà đang giúp việc ở đây. Cậu bé thoăn thoắt bưng trà, lau bàn, nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày giờ đây cũng thoáng chút sợ hãi khi nghe những lời bàn tán. Cậu lén nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.
Ở một góc khác, Thư Sinh Ngu Ngốc, với gương mặt ngây ngô và cuốn sách dày cộp luôn cầm trên tay, đang run rẩy. "Ôi trời ơi, có phải là tận thế không? Sách có nói đến không nhỉ?" hắn lẩm bẩm, lật giở trang sách một cách vô định. Bên cạnh hắn là Thư Sinh Giỏi, tuấn tú và phong thái nho nhã, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Chắc chắn là có yêu ma quấy phá, hoặc là điềm báo của tai ương thiên nhiên. Nhưng tại sao lại đột ngột như vậy?" hắn trầm ngâm, cố gắng tìm lời giải thích dựa trên tri thức đã học.
Thầy Giáo Làng, gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền từ thường ngày giờ cũng đanh lại vì lo lắng. Ông cầm chiếc thước gỗ quen thuộc, cố gắng trấn an đám học trò đang tụ tập quanh mình. "Các trò đừng hoảng loạn! Tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời, chúng ta phải tìm hiểu nguyên nhân rõ ràng, không thể nghe theo những lời đồn đại mê tín!" Lời ông nói ra vẫn đầy sức thuyết phục, nhưng trong sâu thẳm, Tạ Trần cảm nhận được sự bối rối và bất lực của một phàm nhân trước hiện tượng siêu nhiên.
Lão Phu Nhân, tóc bạc, gương mặt hiền từ, ngồi ở bàn gần cửa sổ, hai tay chắp lại, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện. "Sống hiền lành, trời sẽ độ. Cầu mong tai qua nạn khỏi, cầu mong trời phật phù hộ cho nhân gian..." Lời cầu nguyện của bà không chỉ là niềm tin cá nhân, mà còn phản ánh tâm lý chung của những người dân chất phác, tìm kiếm sự an ủi trong tín ngưỡng khi đối mặt với điều bí ẩn.
Đột nhiên, một tiếng thở dài nặng nề vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn và chiếc nón rơm cũ kỹ, bước vào quán. Dáng vẻ lam lũ của ông hôm nay càng thêm tiều tụy, đôi mắt hằn lên vẻ mệt mỏi và sợ hãi. Ông không ngồi xuống mà đứng tựa vào cột, giọng nói khàn đặc.
"Mấy hôm nay ở Thôn Lạc Hồng, không chỉ cây cối héo úa, mà cả hoa màu cũng chết hết. Đêm đến còn có một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ lắm... Nó cứ như len lỏi vào xương tủy vậy. Nhiều con vật nuôi cũng tự nhiên lăn ra chết, chẳng biết là bệnh gì. Cả thôn ai cũng lo, không biết phải sống sao đây..." Tôn Đại Thúc nói, ánh mắt đầy tuyệt vọng, "Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người... nhưng mà bây giờ, đến đất cũng không còn linh nữa rồi."
Lời của Tôn Đại Thúc như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Thị Trấn An Bình đã đủ hoang mang, nay tin tức từ Thôn Lạc Hồng lại càng khiến mọi người thêm sợ hãi. Tạ Trần khẽ nhíu mày. Thôn Lạc Hồng nằm cách Thị Trấn An Bình không xa, ở phía thượng nguồn con sông Vọng Giang. Nếu dị tượng đã lan đến đó, thì không còn là chuyện riêng của một giếng nước hay một vài cái cây nữa. Luồng khí lạnh lẽo mà Tôn Đại Thúc nhắc đến, hẳn là "luồng khí bất thường" mà hắn đã cảm nhận. Nó không chỉ gây ra những hiện tượng vật lý, mà còn mang theo một sự lạnh lẽo, một sự suy kiệt về sinh khí.
"Thôn Lạc Hồng..." Thư Sinh Giỏi lẩm bẩm, vẻ mặt càng thêm khó hiểu. "Chưa từng nghe nói có yêu quái hay tà vật gì ở đó cả. Lẽ nào... là do địa mạch thay đổi?"
Thư Sinh Ngu Ngốc run rẩy vùi mặt vào sách. "Không! Không phải! Là ma quỷ! Là ma quỷ đến bắt người!"
Tạ Trần đặt tách trà xuống. Hắn đã thu thập đủ thông tin. Những mảnh ghép nhân quả đã dần hiện rõ một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn. Hắn biết, những điều đang xảy ra không phải là yêu ma quấy phá đơn thuần, cũng không phải thiên tai. Đây là một thứ gì đó sâu xa hơn, một phản ứng dây chuyền của một "cái gì đó" đang suy kiệt. Hắn không thể ngồi yên.
"Tôn Đại Thúc," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, dịu dàng nhưng đủ sức xuyên qua tiếng ồn ào. Mọi ánh mắt đổ dồn về hắn. "Luồng khí lạnh lẽo mà ngài nhắc đến... nó có nguồn gốc từ đâu? Ngài có cảm nhận được điểm khởi đầu của nó không?"
Tôn Đại Thúc quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Ông lão chưa từng thấy Tạ Trần hỏi chuyện bao giờ, thư sinh này thường chỉ ngồi im lặng đọc sách hoặc lắng nghe. "Điểm khởi đầu ư... lão cũng không rõ. Chỉ biết là nó cứ như từ dưới đất bốc lên vậy. Đặc biệt là ở khu vực lèn đá phía sau thôn, nơi có cái miếu nhỏ cổ xưa... Cứ tối đến là lạnh lẽo buốt giá hơn cả. Cả thôn không ai dám bén mảng đến đó nữa."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia sáng thấu hiểu. Lèn đá, miếu cổ... đó có thể là một "điểm neo" nhân quả, nơi sự suy yếu của Thiên Đạo đang tập trung và bộc phát ra ngoài. Hắn biết, những tu sĩ nhỏ lẻ trong thị trấn này, hoặc thậm chí là những tu sĩ lớn hơn, sẽ khó lòng nhận ra bản chất thực sự của vấn đề. Họ sẽ chỉ nhìn thấy "yêu khí" hay "tà khí", và dùng những phương pháp trấn yểm thông thường, vốn chỉ là chữa trị phần ngọn.
Tiểu An, sau khi nghe Tạ Trần hỏi chuyện, cũng nhìn hắn đầy tò mò. Thầy Giáo Làng cũng quay sang, ánh mắt đầy suy nghĩ. Thư Sinh Giỏi khẽ chau mày, cố gắng lý giải lời Tạ Trần. Còn Thư Sinh Ngu Ngốc vẫn run rẩy trong sợ hãi.
Tạ Trần đứng dậy, khẽ cúi đầu với Tôn Đại Thúc và những người xung quanh. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi Quán Trà Vọng Giang, để lại phía sau những ánh mắt dõi theo đầy nghi hoặc và tò mò. Hắn biết, một khi đã nắm bắt được những sợi chỉ nhân quả, hắn không thể làm ngơ. Dù hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng vận mệnh dường như đang kéo hắn vào một vòng xoáy lớn hơn.
***
Tà dương bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên những áng mây đen đang dần kéo đến từ phía tây. Gió lạnh rít qua những thân cây khô héo dọc con đường mòn dẫn vào Thôn Lạc Hồng. Tạ Trần bước đi một mình, hình bóng thư sinh gầy gò của hắn in đậm trên con đường bụi đất đã nứt nẻ vì khô hạn. Hai bên đường, những cánh đồng vốn xanh tươi nay đã úa vàng, khô cằn, như một bức tranh tang thương, báo hiệu một vụ mùa thất bát, thậm chí là sự diệt vong của sinh kế. Mùi đất mục, mùi lá cây khô héo và một luồng khí lạnh lẽo, ngai ngái bắt đầu len lỏi vào không khí, khiến từng hơi thở của Tạ Trần mang theo một vị đắng chát.
Hắn không vội vã, từng bước chân chậm rãi, đôi mắt sâu thẳm lướt qua mọi cảnh vật, ghi nhận từng chi tiết. Cảm giác se lạnh bất thường, không phải cái lạnh của mùa đông, mà là cái lạnh của sự suy kiệt, của một sự sống đang dần lụi tàn. Hắn cảm nhận được những sợi chỉ nhân quả đang trở nên dày đặc và hỗn loạn hơn khi tiến gần đến thôn.
Khi đến Thôn Lạc Hồng, khung cảnh trước mắt Tạ Trần càng thêm bi thảm. Những ngôi nhà gỗ tiêu điều, cửa đóng then cài. Không còn tiếng trẻ con đùa giỡn, không còn tiếng chó sủa, gà gáy. Chỉ có tiếng gió lạnh rít qua những khe cửa, tiếng suối chảy yếu ớt từ con lạch gần đó, và thỉnh thoảng là tiếng khóc thút thít của trẻ con vọng ra từ một căn nhà nào đó, như tiếng than khóc của linh hồn đang hấp hối. Cây cối trong thôn đã chết khô, cành cây khẳng khiu vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc của tử thần.
Tạ Trần không đi thẳng vào thôn, mà ẩn mình phía sau một bụi cây lớn, quan sát. Hắn nhìn thấy một nhóm tu sĩ nhỏ, khoảng năm sáu người, đang tụ tập ở khu vực lèn đá phía sau thôn, nơi Tôn Đại Thúc đã nhắc đến. Họ mặc những bộ đạo bào cũ kỹ, không có vẻ uy nghiêm như những tu sĩ của đại tông môn. Trên khuôn mặt họ là sự căng thẳng, pha lẫn bối rối và một chút... tuyệt vọng.
"Yêu khí quá nặng! Chúng ta phải lập trận trấn yểm cấp tốc!" Một tu sĩ trẻ tuổi, mặt mày xanh xao, cất tiếng, giọng nói run rẩy.
"Đã trấn yểm bao lần rồi mà có hiệu quả đâu!" Một tu sĩ già hơn, râu tóc đã điểm bạc, thở dài thườn thượt. "Thậm chí linh khí của ta cũng bị tiêu hao quá nhanh, cảm giác như... như bị hút cạn vậy. Lại còn cái cảm giác khó chịu này, cứ như có thứ gì đó đang gặm nhấm tâm hồn ta!" Hắn ôm ngực, vẻ mặt đau đớn. Tạ Trần thầm nghĩ, đó chính là dấu hiệu của sự "mất người" đang bắt đầu tác động, dù chỉ là những tu sĩ nhỏ bé, nhưng họ cũng đang dần đánh mất bản thân mình khi đối mặt với sự suy yếu của Thiên Đạo.
"Không thể bỏ cuộc được! Sư phụ đã dặn, phải dùng hết sức bình sinh để trừ tà, bảo vệ nhân gian!" Tu sĩ trẻ tuổi kiên quyết, nhưng ánh mắt hắn lại trống rỗng, không có sự sống động của một người tu đạo vì lý tưởng. Hắn chỉ cố chấp bám víu vào "lời dặn" và "nhiệm vụ", chứ không thực sự cảm nhận được nỗi đau của nhân gian. Một sự "mất người" nhỏ nhoi, nhưng đang dần lớn dần trong tâm trí hắn.
Họ bắt đầu bày trận, dùng những lá bùa vàng và pháp khí đơn sơ. Những ánh sáng yếu ớt của pháp thuật lóe lên trong không khí u ám, nhưng thay vì trấn yểm, chúng lại tạo ra những luồng linh lực hỗn loạn, va đập vào nhau rồi tan biến một cách vô ích. Tạ Trần nhìn thấy, không những không có hiệu quả, mà những pháp thuật của họ còn vô tình khuấy động "luồng khí lạnh lẽo" kia, khiến nó trở nên mạnh hơn, dồn dập hơn, như một con thú đang bị chọc giận. Một tu sĩ trẻ tuổi khác, trong lúc cố gắng vận pháp, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, ngã vật xuống đất, đôi mắt đờ đẫn, thần trí như bị rút cạn. Hắn gào thét những lời vô nghĩa, hoàn toàn đánh mất sự tỉnh táo.
"Hắn... hắn bị tẩu hỏa nhập ma rồi!" Tu sĩ già hơn hoảng hốt. "Không phải yêu khí, đây là... là một thứ gì đó tà ác hơn, nó ăn mòn cả tâm trí!"
Tạ Trần đứng từ xa, ánh mắt bình tĩnh nhưng chất chứa sự bi ai. Hắn không can thiệp. Hắn biết, những nỗ lực của các tu sĩ này chỉ là muối bỏ bể, thậm chí còn làm mọi chuyện tệ hơn. Đây không phải là yêu ma hay tà vật thông thường để có thể dùng pháp thuật trấn yểm. Đây là sự phản ứng của một hệ thống đang sụp đổ, một Thiên Đạo đang giãy giụa trong cơn hấp hối.
Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ những tiếng gào thét của tu sĩ bị tẩu hỏa nhập ma và những lời bàn tán hoảng loạn. Hắn vận chuyển "nhân quả chi nhãn". Trong tâm trí Tạ Trần, thế giới vật chất tan biến, nhường chỗ cho một mạng lưới khổng lồ của những sợi chỉ vô hình, chằng chịt và phức tạp. Những sợi chỉ này đại diện cho nhân quả, cho sự kết nối giữa vạn vật. Tại khu vực Thôn Lạc Hồng, đặc biệt là quanh lèn đá và miếu cổ, những sợi chỉ này không còn là những đường thẳng tắp, mà xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, một hố đen của nhân quả đang không ngừng hút cạn năng lượng và sự sống.
Hắn nhìn thấy rõ ràng, trung tâm của vòng xoáy này không phải là một con yêu quái, cũng không phải một trận pháp tà ác. Mà là một sự trống rỗng, một vết nứt vô hình trong chính kết cấu của Thiên Đạo. Từ vết nứt ấy, một luồng khí lạnh lẽo, ngai ngái không ngừng tuôn trào, không chỉ hút cạn linh khí mà còn ăn mòn cả nhân tính, cả sự sống của vạn vật. Đó là sự "phản phệ" của một thế giới đang suy kiệt, một lời than khóc của Thiên Đạo đang dần tan rã.
"Không phải là yêu ma, cũng không phải thiên tai. Đây là sự phản ứng của một 'cái gì đó' đang dần suy kiệt... Những sợi nhân quả này đang kéo theo cả sinh linh phàm tục." Tạ Trần thầm nghĩ. Hắn nhìn thấy những tu sĩ nhỏ đang cố gắng dùng pháp thuật để "trấn yểm" thực chất chỉ đang đổ thêm dầu vào lửa, khiến vết nứt càng lan rộng, vòng xoáy nhân quả càng trở nên mạnh mẽ hơn. Họ không thể nhìn thấu bản chất của vấn đề, bởi vì trí tuệ và linh lực của họ bị giới hạn bởi chính quy tắc mà Thiên Đạo đã đặt ra. Họ chỉ nhìn thấy "tà khí" vì đó là thứ duy nhất họ được dạy để nhận biết và đối phó. Nhưng thứ này, vượt ra ngoài mọi định nghĩa.
Dưới cái nhìn của "nhân quả chi nhãn", Tạ Trần thấy rõ ràng rằng tất cả những sự việc bất thường trong Thị Trấn An Bình – giếng cạn, cây héo, vật nuôi chết – đều là những nhánh nhỏ của vòng xoáy nhân quả khổng lồ này. Chúng không phải là ngẫu nhiên, mà là những mắt xích liên kết chặt chẽ, dẫn đến một điểm cụ thể, sâu thẳm trong lòng thôn, nơi vết nứt Thiên Đạo đang rộng mở nhất. Đó là một điểm neo, một khởi nguồn của sự suy kiệt, đang không ngừng lan tỏa ra khắp nhân gian.
Hắn thở ra một hơi dài, cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào tận xương tủy không chỉ do gió mà còn do sự thấu hiểu về bản chất tàn khốc của sự thật. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng giờ đây, hắn đang đứng giữa một ván cờ lớn, nơi mọi quân cờ đều là sinh mạng, và mọi nước đi đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Hắn là một phàm nhân không tu hành, nhưng khả năng nhìn thấu nhân quả của hắn lại đặt hắn vào vị trí mà ngay cả tiên nhân cũng không thể với tới. Tạ Trần biết, sự bình yên mà hắn trân trọng đang đứng trước một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của nhân quả và tồn vong. Và hắn, một điểm neo nhân quả, đã vô tình trở thành một phần của nó, dù hắn chỉ muốn là một thư sinh bán sách, sống một cuộc đời an bình mà thôi.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.