Nhân gian bất tu tiên - Chương 1: Thư Sinh An Bình Khước Tiên Duyên
Dưới vòm trời Thập Phương Nhân Gian, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã tựa hồ mờ nhạt đến khó phân, một buổi sớm mai an lành như bao ngày khác bắt đầu trên Thị Trấn An Bình. Ánh dương ban sơ, tựa hồ một dải lụa vàng óng, rọi xuyên qua những kẽ lá của cây cổ thụ đầu làng, nhảy nhót trên mái ngói rêu phong và dừng lại nơi cánh cửa gỗ đơn sơ của một quán sách nhỏ. Đó là Tạ Trần Cổ Thư Phố, và chủ nhân của nó, Tạ Trần, vừa vặn mở cửa, đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới.
Thân ảnh hắn gầy gò, thư sinh, không hề mang vẻ cường tráng của những kẻ tu luyện võ đạo hay những tu sĩ hấp thụ linh khí. Làn da trắng nhợt, như thể ít khi tiếp xúc cùng nắng gió nhân gian, thường ẩn mình sau chồng sách cũ kỹ, đã phơi bày một phần cuộc đời tĩnh lặng mà hắn chọn lựa. Khuôn mặt thanh tú, thoạt nhìn bình phàm, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng, một sự suy tư miên man dường như có thể xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, nhìn thẳng vào căn nguyên của vạn vật. Mái tóc đen dài, mượt mà, được buộc gọn gàng bằng một dải lụa màu lam cũ kỹ, không chút phô trương. Y phục trên người hắn cũng chỉ là những bộ áo vải bố đã sờn, màu sắc nhã nhặn đến mức hòa lẫn vào màu thời gian của những trang sách ố vàng.
Hắn khẽ đẩy cánh cửa gỗ, âm thanh kẽo kẹt quen thuộc vang lên, như một khúc nhạc báo hiệu bình minh của quán sách. Linh khí trong trời đất ngày càng mỏng, ấy là điều mà những tu sĩ trên cao tầng mới cảm nhận rõ rệt, còn với phàm nhân Thị Trấn An Bình này, cuộc sống vẫn cứ tuần hoàn theo nhịp điệu của nó, chậm rãi và đầy sức sống. Mùi gỗ mục, mùi giấy cũ, và một chút hương hoa nhài từ giàn hoa trước hiên nhà hòa quyện, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng chỉ có ở nơi này, một thứ hương thơm của tri thức và thời gian. Tạ Trần hít hà, cảm nhận sự thanh tĩnh thấm vào từng thớ thịt. Hắn bình thản sắp xếp lại những chồng sách đã xộc xệch qua một đêm dài, lau bụi trên kệ, chuẩn bị cho một ngày mới. Từng động tác đều chậm rãi, thong thả, như thể cả dòng thời gian cũng phải nương theo nhịp điệu của hắn.
Chẳng mấy chốc, thị trấn An Bình bắt đầu cựa mình thức giấc. Tiếng rao hàng của Tiểu Bán Quán từ đầu phố đã vọng lại, rộn ràng và vui vẻ: "Bánh bao nóng hổi đây! Ai mua bánh bao không?" Âm thanh ấy hòa cùng tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con tinh nghịch, trong đó có cả Tiểu Hoạt Bát, đứa trẻ hiếu động nhất phố, đang chạy nhảy không ngừng trên con đường đất đã mòn vẹt. Nó vừa chạy vừa hò reo: "Anh Tạ Trần lại đọc sách nữa rồi!" Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt vẫn không rời khỏi quyển sách cổ đang cầm trên tay, ngón tay nhẹ nhàng lật từng trang giấy mỏng manh.
"Anh Tạ Trần ơi, anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi!" Một giọng nói trong trẻo vang lên, cắt ngang dòng suy tư của hắn. Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang thập thò ngoài cửa, tay ôm một chiếc giỏ mây đựng đầy rau xanh. Cô bé thường xuyên ghé qua giúp hắn dọn dẹp quán sách, rồi đổi lại bằng những câu chuyện thú vị mà hắn kể. Hôm nay cô bé mặc một bộ áo vá víu nhưng sạch sẽ, nụ cười tươi rói như ánh nắng ban mai.
Tạ Trần đặt quyển sách xuống, khẽ xoa đầu cô bé: "Hôm nay Tiểu Hoa lại giúp anh dọn dẹp sao? Ngoan lắm. Vậy thì hôm nay anh sẽ kể cho Tiểu Hoa nghe về một chú chim nhỏ, dám bay ngược gió bão..." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không cao không thấp, nhưng lại có sức cuốn hút kỳ lạ, khiến Tiểu Hoa quên cả việc đang giúp anh dọn dẹp, cứ thế ngồi xổm bên cạnh, say sưa lắng nghe.
Chưa dứt câu chuyện, một thân hình mập mạp, hiền lành xuất hiện. Đó là Tiểu Đường, bạn thuở nhỏ của Tạ Trần, khuôn mặt tròn trịa, luôn mang theo một túi bánh kẹo tự làm. Hôm nay là một túi bánh nếp vừng, thơm lừng. "Anh Tạ Trần đừng lo, có Tiểu Đường ở đây rồi!" Tiểu Đường đặt túi bánh lên bàn, miệng cười toe toét. "Mẹ em vừa làm bánh nếp vừng, em mang qua cho anh nếm thử. Anh gầy quá, phải ăn nhiều vào."
Tạ Trần nhìn Tiểu Đường, ánh mắt hiện lên sự ấm áp hiếm hoi: "Tiểu Đường lúc nào cũng chu đáo. Cảm ơn đệ." Hắn không từ chối, bởi hắn hiểu, sự quan tâm chân thành này, đôi khi còn quý giá hơn cả linh đan diệu dược mà các tu sĩ hằng mơ ước.
Vừa lúc đó, tiếng cằn nhằn quen thuộc vang lên từ ngoài cửa. "Thằng nhóc Tạ Trần này, lại thức khuya đọc sách nữa hả? Coi chừng hỏng mắt đó!" Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, chống gậy đi ngang qua. Bà là người khó tính nhưng nhân hậu nhất xóm, luôn miệng cằn nhằn nhưng lại thường xuyên mang cho hắn những món ăn dân dã, như thể hắn là đứa cháu trai bà thương mến.
"Con chào Tiểu Lão Bà. Con vẫn ổn ạ." Tạ Trần đáp lại, giọng điệu kiên nhẫn. Hắn hiểu rằng, đó là cách bà thể hiện sự quan tâm.
"Tạ Trần này, ta lại có cô nương này rất hợp với con đó!" Một giọng nói lảnh lót khác chen vào, như một cơn gió lốc. Bà Mối Mai, người béo tròn, đeo kính, mái tóc búi cao, luôn tươi cười và nói nhanh như gió, đã xuất hiện tự lúc nào. Bà là người nhiệt tình nhất thị trấn trong việc mai mối, và Tạ Trần luôn là "mục tiêu" hàng đầu của bà. "Con bé là con gái nhà họ Lý, nết na thùy mị, lại giỏi thêu thùa, đảm đang vô cùng..."
Tạ Trần chỉ cười nhẹ, không đáp lời trực tiếp, bởi hắn biết có trả lời cũng vô ích. Hắn chỉ khẽ gật đầu, coi như đã nghe, rồi quay lại với công việc sắp xếp sách. Sự tĩnh lặng của hắn dường như là một bức tường vô hình, nhưng không hề xa cách, mà chỉ là một cách để hắn giữ lại không gian riêng cho mình giữa dòng đời ồn ã.
Lão Bán Sách Cũ, một người đàn ông gầy gò, mắt cận thị, vẻ mặt hiền lành, đang cầm một cuốn sách cũ rách nát, lẩm bẩm đi ngang qua: "Sách là kho tàng tri thức của nhân loại." Hắn dừng lại một chút trước cửa quán Tạ Trần, trao đổi ánh mắt với Tạ Trần, như hai tâm hồn đồng điệu. Tạ Trần cũng chỉ khẽ gật đầu, không cần nói nhiều lời. Hắn hiểu ý Lão Bán Sách Cũ. Tri thức, dù là của phàm nhân hay tiên nhân, đều có giá trị riêng, và quan trọng là cách người ta dùng nó.
"Anh Tạ Trần ơi, anh có cần giúp gì không?" Một giọng nói nhỏ nhẹ, hơi nhút nhát vang lên. Đó là Tiểu Thư Hàng Xóm, một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, mặc y phục giản dị, vẻ mặt ngây thơ. Cô bé thường xuyên lén lút nhìn Tạ Trần, ánh mắt có chút ngưỡng mộ và e thẹn.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền hậu: "Không cần đâu, Tiểu Thư. Ngươi cứ làm việc của mình đi." Nụ cười của hắn khiến cô bé đỏ mặt, vội vã cúi đầu rồi bước đi.
Thị trấn cứ thế nhộn nhịp, nhưng Tạ Trần vẫn giữ được sự bình thản của riêng mình. Hắn như một cái cây cổ thụ giữa dòng nước, đứng vững và quan sát mọi thứ trôi qua. Hắn lắng nghe tiếng Bà Lão Bán Nước rao: "Nước mát đây! Uống vào giải khát!" và tiếng Tiểu Bán Quán vẫn không ngừng mời chào. Những âm thanh, mùi vị, hình ảnh của cuộc sống phàm nhân, tất cả đều được Tạ Trần thu vào tầm mắt, không phán xét, không bận lòng. Hắn chỉ đơn thuần cảm nhận, và trong những cảm nhận ấy, hắn tìm thấy một thứ trật tự, một thứ "nhân quả" tự nhiên vận hành, mà chẳng cần đến bất kỳ phép thuật hay linh lực nào để thấu hiểu. Hắn tin rằng, mọi hành động, dù nhỏ bé đến đâu, đều sẽ gieo mầm cho một kết quả tương ứng. Và đó là một sự thật hiển nhiên, không thể chối cãi, ngay cả khi Thiên Đạo có suy tàn đi chăng nữa.
***
Giữa trưa, khi ánh nắng đã ngả về phía tây, Tạ Trần khép lại quán sách, tay cầm một quyển sách cũ, bước về phía Quán Trà Vọng Giang. Nơi đây là điểm đến quen thuộc của hắn, một góc nhỏ yên bình bên dòng sông hiền hòa, nơi hắn có thể nhâm nhi chén trà, lắng nghe những câu chuyện đời thường và những tin đồn xa xăm.
Quán trà được dựng bằng gỗ đơn giản, có một ban công nhỏ nhô ra nhìn thẳng xuống dòng sông. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, cùng với mùi trà thơm dịu, mùi nước sông và hương hoa cỏ dại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu đến lạ lùng. Bà Chủ Quán Trà, một phụ nữ phúc hậu, vẻ mặt hiền từ, nhìn thấy Tạ Trần liền cười tươi như hoa: "Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng! Công tử Tạ Trần hôm nay lại ghé quán rồi."
"Chào Bà Chủ. Vẫn như mọi khi ạ." Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lễ, tìm một bàn quen thuộc ở góc khuất, nơi có thể nhìn ra dòng sông và bao quát được cả quán trà.
"Trà ngon, trà ngon đây ạ!" Tiểu Đồng Quán Trà, một cậu bé nhỏ nhắn, lanh lợi, mặc chiếc áo vải thô, nhanh nhẹn mang đến một ấm trà Long Tỉnh thơm lừng, cùng vài món điểm tâm nhẹ. Cậu bé đặt khay xuống, đôi mắt tò mò nhìn Tạ Trần, rồi lại vội vã chạy đi phục vụ những vị khách khác.
Tạ Trần rót một chén trà, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, hương thơm thanh khiết xộc vào cánh mũi, làm dịu đi mọi muộn phiền. Hắn khẽ nhấp một ngụm, để vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không vội vàng, chỉ bình thản lắng nghe những âm thanh xung quanh.
Ở một góc khác của quán, hai vị khách già đang say sưa với ván cờ vây. Một trong số đó, Người Đánh Cờ, một ông lão gầy gò, râu dài, vẻ mặt tập trung cao độ, đang trầm ngâm nhìn bàn cờ. "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ!" Ông khẽ nói, giọng trầm đục, tay vuốt chòm râu bạc. "Thế sự cũng như ván cờ, mỗi nước đi đều ẩn chứa nhân quả. Một bước sai lầm, có thể dẫn đến vạn kiếp bất phục." Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn hiểu ý ông lão. Ván cờ, hay cuộc đời, đều là chuỗi nhân quả liên hoàn.
Xa hơn một chút, Người Kể Chuyện, một dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, đang cầm quạt giấy, dõng dạc kể một câu chuyện. Giọng ông lúc trầm, lúc bổng, thu hút sự chú ý của rất nhiều khách trong quán. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Chuyện kể rằng, vào thời viễn cổ, Thiên Đạo còn thịnh, linh khí ngập tràn, phàm nhân có thể dễ dàng tu luyện thành tiên. Nhưng rồi, theo năm tháng, Thiên Đạo dần suy yếu, linh khí cạn kiệt. Những kẻ tu tiên, vì muốn giữ vững sức mạnh, không tiếc bất cứ giá nào. Họ quên mất nguồn cội, quên đi nhân tính, biến thành những cái vỏ rỗng tuếch, chỉ còn lại sự khao khát trường sinh bất diệt. Người ta gọi đó là 'mất người'."
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn khẽ dao động. Những câu chuyện dân gian như thế này, ở An Bình vẫn thường được kể, nhưng ít ai để tâm đến ý nghĩa sâu xa của nó. Họ chỉ coi đó là những truyền thuyết xa xưa, không liên quan đến cuộc sống hiện tại. Nhưng Tạ Trần thì khác. Hắn hiểu. Hắn đã từng chứng kiến.
"Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái!" Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, đi ngang qua bàn Tạ Trần, miệng lẩm bẩm. "Nghe nói ở ngoài kia, các tông môn lớn đang tranh giành kịch liệt một thứ gì đó gọi là 'cơ duyên vá trời'. Chắc là lại muốn làm tiên, muốn sống mãi không già chứ gì. Nhưng mà, có sống mãi mà không còn là người, thì sống để làm gì cơ chứ?" Bà lão nói xong, nhổ một bãi nước trầu đỏ lòm xuống đất, rồi lại tiếp tục đi rao hàng.
Tạ Trần nhìn theo bóng lưng bà lão, trong lòng hắn chợt dấy lên một cảm giác phức tạp. Những lời bà lão nói, tuy dân dã thô tục, nhưng lại chạm đúng vào cái cốt lõi của vấn đề. Cái giá của sự bất tử, của quyền năng, liệu có xứng đáng để đánh đổi đi nhân tính, đi những cảm xúc chân thật nhất của một con người? Hắn đã từng đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn ấy, và hắn đã đưa ra quyết định của mình.
Hắn khẽ thở dài, nhấp thêm một ngụm trà. Ngoài kia, có lẽ thế giới tu tiên đang dậy sóng, các tông môn lớn đang tranh giành cơ duyên cuối cùng để "vá trời" và cứu vãn Thiên Đạo. Nhưng ở đây, tại Quán Trà Vọng Giang, những con người phàm tục vẫn sống cuộc đời của họ, với những lo toan, những niềm vui, và cả những nỗi buồn rất đỗi con người. Tạ Trần chợt nhận ra, chính sự bình dị này, sự chân thật này, mới là thứ mà hắn trân trọng nhất.
***
Trong một thoáng trầm tư, ký ức của Tạ Trần bất chợt quay về nhiều năm về trước, khi hắn vẫn còn là một thiếu niên thông minh xuất chúng, được cả vùng biết đến với tài học và sự nhạy bén hơn người. Khi ấy, một tiên môn danh tiếng, Thái Huyền Tông, đã cử người đến chiêu mộ hắn. Hắn nhớ như in ngày đặt chân lên Thái Huyền Tông.
Đó là một ngày mưa phùn rả rích, mây mù bao phủ khắp các đỉnh núi. Dưới chân núi, cánh cổng bằng ngọc thạch trắng muốt sừng sững hiện ra, chạm khắc rồng phượng tinh xảo, uy nghi đến mức khiến người ta phải nín thở. Bước qua cánh cổng ấy, một thế giới hoàn toàn khác mở ra trước mắt hắn. Các điện đài tráng lệ được xây dựng từ ngọc thạch và gỗ linh mộc, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng lấp lánh, ngay cả trong ngày âm u. Cầu đá bắc qua vực sâu thăm thẳm, tháp tu luyện cao vút chạm mây, và những sân luyện võ rộng lớn, nơi các đệ tử đang say sưa luyện tập, tiếng kiếm reo vang vọng khắp núi rừng.
Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ hòa quyện cùng mùi thảo dược từ Dược Viên, mùi linh khí tươi mát, trong lành đến độ hít thở thôi cũng cảm thấy tâm trí thanh tịnh. Nhưng đằng sau vẻ trang nghiêm, thanh tịnh ấy là một bầu không khí uy nghiêm, áp bách, cùng với sự cạnh tranh ngầm giữa các đệ tử.
Hắn được đưa đến Giảng Đường Ngoại Môn, một nơi rộng lớn, nơi hàng trăm đệ tử ngoại môn tụ tập để học hỏi các kiến thức cơ bản về tu tiên và công pháp sơ cấp. Bầu không khí ở đó luôn nghiêm túc, nhưng cũng không thiếu những tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt dò xét, so sánh lẫn nhau. Linh khí ở đây tuy vừa phải, nhưng đủ để cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với nhân gian phàm tục. Tạ Trần, với trí tuệ siêu việt của mình, nhanh chóng nổi bật. Hắn hấp thu kiến thức như miếng bọt biển, hiểu rõ mọi nguyên lý, mọi công pháp một cách dễ dàng. Các trưởng lão đều tấm tắc khen ngợi, cho rằng hắn là một kỳ tài ngàn năm có một.
Nhưng càng học, càng tu, Tạ Trần càng cảm thấy một sự trống rỗng len lỏi trong lòng. Linh khí dồi dào, sức mạnh tăng tiến, nhưng cảm xúc của hắn dường như lại dần chai sạn. Hắn từng được phép vào Phòng Luyện Công Cá Nhân, nơi dành cho các đệ tử nội môn hoặc trưởng lão, được trang bị trận pháp tụ linh để hỗ trợ tu luyện. Bầu không khí ở đó yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng linh khí lưu chuyển trong cơ thể. Hắn ngồi đó, bế quan, hấp thu linh khí, cảm nhận sức mạnh dâng trào. Nhưng rồi, hắn nhận ra, càng tu luyện lên cao, càng dễ bị cuốn vào vòng xoáy của quyền năng và trường sinh, để rồi đánh mất đi những gì quý giá nhất của một con người: cảm xúc, ký ức, và nhân tính.
Hắn nhớ lại một buổi tối, khi hắn đang bế quan trong Phòng Luyện Công Cá Nhân, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng lạnh lẽo. Hắn chợt thấy một vị trưởng lão, vốn là một người hiền từ, nhân ái, sau khi đột phá một cảnh giới cao hơn, lại trở nên lạnh lùng, vô cảm. Vị trưởng lão ấy nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng, không còn chút hơi ấm nào của con người. Tạ Trần bỗng rùng mình. Đó chính là sự "mất người" mà Người Kể Chuyện ở Quán Trà Vọng Giang đã nhắc đến. Hắn chợt tự hỏi, nếu tu đạo phải đánh đổi nhân tính, vậy tu để làm gì? Nếu trường sinh bất tử mà chỉ là một cái xác không hồn, sống mãi trong sự cô độc và vô cảm, thì liệu có đáng giá?
Quyết định từ bỏ con đường tu đạo đến với Tạ Trần không phải là một sự bồng bột, mà là kết quả của một quá trình suy tư miên man, đấu tranh nội tâm dữ dội. Hắn không phải không có khả năng, mà là không muốn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, dù ngắn ngủi, còn hơn là một sự tồn tại vĩnh cửu nhưng trống rỗng.
"Ngươi bỏ lỡ cơ duyên lớn, hối hận cũng đã muộn!" Lời nói của một trưởng lão, giọng điệu đầy tiếc nuối và khuyên can, vẫn còn văng vẳng bên tai hắn. Nhưng Tạ Trần đã không hối hận. Hắn đã đứng trước cánh cổng Thái Huyền Tông, quay lưng lại với những điện đài tráng lệ, với con đường trường sinh mà bao người mơ ước, và chọn trở về nhân gian, trở về với cuộc sống phàm tục bình dị.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình một màu cam đỏ rực rỡ. Những mái nhà gỗ và gạch đơn giản hiện lên mờ ảo trong ánh tà dương, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Tạ Trần khép lại quán sách của mình, tiếng kẽo kẹt lần nữa vang lên, như lời thì thầm của thời gian. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu nhóm lửa, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và cả mùi thức ăn đang được chuẩn bị cho bữa tối.
Hắn tản bộ một vòng quanh thị trấn, không mục đích, chỉ đơn thuần là muốn cảm nhận trọn vẹn sự sống động của nơi này. Con đường đất đã mòn vẹt, những gương mặt quen thuộc, những tiếng cười nói thân tình – tất cả đều là những mảnh ghép tạo nên cuộc sống mà hắn đã chọn.
Hắn đi qua cổng thành, nơi Thủ Vệ Thành vạm vỡ, mặc giáp sắt, vẻ mặt nghiêm nghị, đang đứng gác. Bên cạnh là Lão Già Gác Cổng, lưng còng, râu tóc bạc phơ, vẻ mặt mệt mỏi và trầm tư, như đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của nhân thế.
"Thành quy nghiêm ngặt, xin đừng làm khó!" Thủ Vệ Thành nói, giọng nói cứng nhắc, khi Tạ Trần đi ngang qua. Hắn chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, như một lời đáp trả vô thanh.
"Không có gì mới cả." Lão Già Gác Cổng khẽ lẩm bẩm, khi Tạ Trần ngước nhìn ông. Dù chỉ là một câu trả lời cho lời chào không lời của hắn, nhưng trong giọng điệu của ông, Tạ Trần cảm nhận được một sự resigned (cam chịu), một sự thiếu vắng những biến cố lớn lao từ bên ngoài, ám chỉ sự bình yên nhưng cũng là sự tù túng, cô lập của một thị trấn nhỏ.
Tạ Trần bước ra khỏi cổng thành một đoạn, đến một bãi đất trống, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thị trấn khi đêm về. Ánh đèn dầu le lói từ những ngôi nhà bắt đầu thắp sáng, tựa như những đốm lửa nhỏ ấm áp giữa màn đêm đang buông xuống. Bầu trời trong xanh, những vì sao bắt đầu lấp lánh, xa xăm và huyền ảo. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng ếch nhái kêu vang vọng từ bờ sông, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên.
Hắn ngước nhìn bầu trời đêm, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Bình yên này... liệu có giữ được bao lâu? Trong tâm trí Tạ Trần, hắn cảm nhận được những luồng khí bất thường từ phương xa, những rung động tinh tế mà chỉ riêng hắn mới có thể thấu rõ. Đó không phải là linh khí, mà là một thứ gì đó vô hình, một sự suy yếu của Thiên Đạo đang dần lan tỏa, ảnh hưởng đến mọi thứ, dù là nhỏ bé nhất. Hắn biết, sự bình yên mà hắn trân trọng đang đứng trước một mối đe dọa vô hình, một biến động lớn lao mà phàm nhân chưa hề hay biết.
Tạ Trần khẽ thở dài. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng có vẻ như, ngay cả điều giản dị ấy, trong cái thế giới Thập Phương Nhân Gian đang trên bờ suy kiệt này, cũng trở thành một thứ xa xỉ. Hắn biết, bản thân mình, một phàm nhân không tu hành, lại vô tình trở thành một "điểm neo nhân quả", một sự tồn tại thách thức quy tắc của Thiên Đạo. Và sự chú ý, có lẽ, đã bắt đầu hướng về hắn, dù hắn chỉ muốn là một thư sinh bán sách cũ, sống một cuộc đời an bình mà thôi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.