Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 289: Thiên Đạo Bí Lục: Lời Thì Thầm Từ Cung Băng

Ánh nắng chiều đã lùi dần, nhường chỗ cho cái lạnh hoang vắng của Bãi Hoang Yêu Linh, nơi chỉ còn những tàn tích của sự sống và dấu vết rợn người của ma khí. Nhóm người nhỏ bé của Tạ Trần tiếp tục cuộc hành trình, bước chân in hằn trên nền đất khô nứt nẻ, nơi từng bụi cây dại cũng đã héo úa thành màu tro tàn. Gió rít qua những khe đá, mang theo mùi đất khô khốc, mùi hoang dã của những loài sinh vật đã mục rữa, và cả một thứ mùi tanh nồng, nhàn nhạt của yêu khí còn vương vấn. Không gian nơi đây nặng nề như bị bóp nghẹt, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng côn trùng kêu rỉ rả đâu đó trong những kẽ nứt, hay một tiếng động lạ lùng không rõ nguồn gốc, vọng lại từ phía xa, khiến người ta phải rợn tóc gáy. Cảm giác cô độc bao trùm lấy từng người, dù họ đang cùng nhau bước đi.

Thủ Lĩnh Dân Quân đi phía trước, thân hình cường tráng khoác trên mình bộ giáp sắt thô sơ, nhưng vẻ mặt cương nghị của hắn không giấu được sự căng thẳng. Hắn luôn giữ khoảng cách vừa phải, vừa dẫn đường vừa cảnh giới. Thỉnh thoảng, hắn lại khẽ quay đầu nhìn lại, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định.

“Càng vào sâu, dấu vết Ma Vực càng nặng.” Hắn cất tiếng, giọng nói khàn đặc vì bụi và gió, “Chúng ta cần cẩn trọng hơn.”

Tạ Trần, thư sinh gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, bước điềm tĩnh giữa Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ. Đôi mắt sâu thẳm của y không ngừng quan sát cảnh vật xung quanh, không phải chỉ để tìm kiếm nguy hiểm, mà như đang đọc vị những gì đã diễn ra ở nơi đây, xâu chuỗi từng mảnh vụn, từng dấu vết của sự tàn phá. Y thấy những tảng đá bị xé toạc như thể bị một bàn tay khổng lồ nghiền nát, những vết cháy sém loang lổ trên mặt đất, và cả những hình thù kỳ dị được tạo nên từ ma khí đông đặc. Mỗi c���nh tượng đều là một mảnh ghép trong bức tranh về sự suy tàn của thế giới này, một lời tố cáo thầm lặng về sự mục ruỗng của Thiên Đạo và sự tàn bạo của Ma Vực. Y suy ngẫm, những gì y đang nhìn thấy không chỉ là sự hủy diệt vật chất, mà còn là sự xói mòn của trật tự, của lẽ phải, của chính cái gọi là "nhân tính" trong thế giới này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ thanh cao vốn có, dù bộ bạch y đã vương chút bụi, nhưng nàng không còn vẻ lạnh lùng vô cảm như trước. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không ngừng quét qua từng ngóc ngách của bãi hoang, không phải như Tạ Trần đang phân tích nhân quả, mà như đang tìm kiếm những mảnh ký ức, những hình ảnh về một thời kỳ đã qua, khi nơi đây chưa bị Ma Vực xâm chiếm, khi linh khí còn dồi dào và con người còn có thể sống một cách bình yên. Một nỗi ưu tư hiện rõ trong ánh mắt nàng, một sự hoài niệm xót xa về những gì đã mất, về cái giá phải trả cho sự mục ruỗng của Thiên Đạo. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh vô nghĩa, quá nhiều cảnh lầm than, và giờ đây, mỗi bư��c chân trên vùng đất hoang tàn này đều như nhắc nhở nàng về trách nhiệm của mình, về con đường nàng đã chọn. Nàng tự hỏi, liệu sự "giác ngộ" của nàng có quá muộn màng? Liệu nàng có thể làm được gì để vãn hồi những tổn thương đã quá sâu sắc này? Nhưng rồi, khi ánh mắt nàng dừng lại trên bóng lưng gầy gò của Tạ Trần, một tia kiên định lại bùng lên. Nàng không đơn độc, và lần này, nàng sẽ chiến đấu không phải vì một Thiên Đạo hão huyền, mà vì "Đạo của Phàm Trần", vì những sinh linh bé nhỏ đang chịu đựng.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt không ngừng giật giật, rõ ràng là người cảnh giác nhất trong nhóm. Nàng nheo đôi mắt tinh ranh, mũi khẽ đánh hơi, phân biệt từng luồng khí lẫn lộn trong không gian. Chiếc đuôi lông mềm mại của nàng đôi khi khẽ phe phẩy, biểu lộ sự cảnh giác cao độ. Dù vẻ mặt vẫn giữ được nét lanh lợi, đáng yêu thường thấy, nhưng Tiểu Cửu hiểu rõ sự nguy hiểm tiềm tàng ở mọi nơi. Nàng đã trải qua quá nhiều biến cố cùng Tạ Trần, đã chứng kiến sự tàn khốc của Ma Vực và sự vô tình của Thiên Đạo. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng nàng tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Nàng tin vào sự lựa chọn của Lăng Nguyệt Tiên Tử, và nàng sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Nàng thầm nghĩ, "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Dù là Thiên Đạo hay Ma Vực, cứ việc đến! Chúng ta sẽ cho chúng biết mùi!". Lời nói ấy, dù chỉ là thầm nhủ, nhưng lại là một lời tuyên bố mạnh mẽ cho chính bản thân nàng, và cũng là một nguồn động lực âm thầm cho cả nhóm.

Càng đi sâu, sự hoang tàn càng trở nên rõ rệt. Những cột đá nhọn hoắt đâm lên trời, những hố sâu hun hút do ma khí ăn mòn, tất cả đều là bằng chứng cho cuộc chiến không khoan nhượng giữa các thế lực. Nhóm người nhỏ bé cứ thế lặng lẽ bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một quyết tâm, một hy vọng mong manh. Ánh nắng chiều dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ lên Bãi Hoang Yêu Linh, khiến cảnh vật càng trở nên u ám và đáng sợ hơn. Họ biết, thời gian không còn nhiều, và mỗi khoảnh khắc trôi qua đều có thể mang đến những biến cố không lường trước. Nhưng họ không lùi bước. Mục tiêu của họ, Thiên Đạo Tháp, vẫn ẩn hiện mờ ảo nơi cuối chân trời, như một lời hứa hẹn về một tương lai đầy bất định, nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Sau một chặng đường dài đầy nguy hiểm, khi màn đêm đã buông xuống dày đặc, nhóm Tạ Trần quyết định dựng trại tạm bợ trong một góc khuất của Rừng Thanh Phong. Nơi đây khác hẳn với Bãi Hoang Yêu Linh vừa đi qua. Tiếng gió rít đã được thay thế bằng tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng côn trùng đêm rả rích hòa cùng tiếng suối chảy róc rách đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi lá cây tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, xua tan đi sự nặng nề của yêu khí. Không gian nơi đây trong lành, yên tĩnh và mát mẻ, dù đôi khi có chút âm u ở những khu vực sâu hơn của khu rừng. Ánh trăng sáng vằng vặc xuyên qua kẽ lá, rải những vệt sáng bạc lung linh xuống mặt đất, điểm xuyết cho màn đêm huyền ảo.

Một đống lửa trại được nhóm lên, ánh lửa bập bùng nhảy múa, xua đi bóng tối và cái lạnh se của đêm khuya. Tiếng củi cháy lách tách trở thành âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Thủ Lĩnh Dân Quân cùng các phàm nhân khác đang kiểm tra lại trang bị và chuẩn bị bữa ăn đơn giản, gương mặt họ tuy vẫn còn mệt mỏi nhưng đã bớt đi phần nào căng thẳng. Tiểu Cửu ngồi bên đống lửa, ánh mắt tinh ranh quan sát mọi thứ, đôi tai cáo vẫn thỉnh thoảng giật giật, nhưng nàng cũng có vẻ thoải mái hơn trong không gian yên bình này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi sắp xếp lại y phục và ngồi xuống bên một gốc cây cổ thụ, đã chủ động gọi Tạ Trần đến gần. Nàng biết, đã đến lúc phải nói ra những bí mật mà nàng đã giữ kín bấy lâu, những thông tin mà nàng đã tích lũy từ thời còn là trưởng lão Bắc Hải Băng Cung, và cả những điều nàng đã "thấu thị" được khi tiếp xúc gần với Thiên Đạo. Vẻ mặt nàng lộ rõ sự nghiêm trọng, đôi mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, không chút do dự. Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc nàng khẽ phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một vật chứng cho lời thề thốt và quyết định của nàng.

Tạ Trần ngồi đối diện nàng, gần sát ánh lửa. Y biết Lăng Nguyệt muốn nói gì, và y đã sẵn sàng lắng nghe. Y khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm thể hiện sự tập trung cao độ.

“Thiên Đạo... không phải là một thực thể mà ngươi có thể chạm vào, hay một vị thần linh có ý thức rõ ràng như con người vẫn tưởng.” Lăng Nguyệt bắt đầu, giọng nói nàng trầm xuống, chứa đựng một sự nặng nề, như thể mỗi lời nói đều là một gánh nặng mà nàng đã vác trên vai suốt bao năm qua. “Nó là một ý chí, một hệ thống, một tập hợp các quy tắc đã được hình thành từ thuở khai thiên lập địa. Một hệ thống đã mục ruỗng, đang trên bờ suy kiệt. Nó cố gắng vá víu chính mình bằng cách hy sinh những gì nó gọi là 'dị số', những kẻ đi ngược lại 'quy tắc' của nó, những kẻ có thể đe dọa sự tồn tại của nó.”

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Y đã sớm có những suy đoán tương tự, nhưng nghe từ chính Lăng Nguyệt, một ng��ời từng ở vị trí cao trong hệ thống Thiên Đạo, lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Lăng Nguyệt tiếp lời, giọng nàng nhỏ dần nhưng vẫn rõ ràng từng chữ, “Từ khi ta còn là một trưởng lão của Bắc Hải Băng Cung, ta đã được tiếp cận với những bí mật mà ít ai biết. Các tông môn lớn, đặc biệt là những tông môn đã tồn tại qua nhiều kỷ nguyên, đều có một 'khế ước' ngầm với Thiên Đạo. Khế ước đó không phải là ban phát sức mạnh, mà là duy trì trật tự, duy trì sự ổn định của hệ thống. Đổi lại, họ được phép tồn tại, được phép tu luyện, được hứa hẹn về một 'cõi tiên' hư vô. Nhưng đó là một cái giá đắt. Để duy trì trật tự đó, họ phải tuân theo những 'luật chơi' mà Thiên Đạo đặt ra, thậm chí là hy sinh phàm nhân, hy sinh những kẻ bị coi là 'dị số'.”

Nàng dừng lại một chút, nhìn vào ngọn lửa bập bùng, như thể đang nhìn vào một vực sâu hun hút của quá khứ. “Những 'Thiên Đạo Phù Ấn' mà các tông môn lớn nắm giữ, chúng không phải là công cụ ban phát quyền năng tối thượng, mà là những 'nút điều khiển' của hệ thống. Chúng cho phép các tông môn triệu hồi một phần sức mạnh của Thiên Đạo để duy trì trật tự, hoặc để trấn áp những kẻ phản loạn. Nhưng mỗi lần sử dụng, Thiên Đạo lại tiêu hao một phần nguyên khí, và cái giá phải trả là sự 'mất người' của những tu sĩ sử dụng nó. Càng sử dụng nhiều, càng gần với Thiên Đạo, thì con người càng dễ đánh mất chính mình, đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính.��

Tiểu Cửu, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, không khỏi rùng mình. Nàng đã chứng kiến sự "mất người" ở nhiều tu sĩ, nhưng chưa bao giờ biết được bản chất sâu xa của nó lại đáng sợ đến vậy. Nàng khẽ co người lại, đôi mắt nhìn Lăng Nguyệt đầy kinh ngạc.

Tạ Trần đặt câu hỏi, giọng y vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên sự sắc bén của trí tuệ. “Vậy 'Thiên Đạo Phù Ấn' thực chất là gì? Và 'Thuật Vá Trời' mà các đại tông môn vẫn rao giảng, có phải là một lời nói dối lớn?” Y dùng một cành cây nhỏ, khẽ gạch xuống đất ẩm, phác thảo vài đường nét mờ nhạt.

Lăng Nguyệt hít một hơi sâu, như thể đang lấy hết can đảm để tiết lộ một bí mật động trời. “Thiên Đạo Phù Ấn... là những mảnh vỡ của ý chí Thiên Đạo, được trao cho những tông môn đã thề trung thành. Chúng không phải là quyền năng, mà là sự ràng buộc. Còn 'Thuật Vá Trời'...” Nàng ngừng lại, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và đau đớn. “...là một lời nói dối lớn, một sự lừa gạt trắng trợn. Thiên Đạo không thể 'vá' chính mình. Nó chỉ có thể 'kéo dài sự sống' của mình bằng cách hút cạn linh khí từ thế giới, và hút cạn sinh mệnh từ những kẻ tu luyện nó. 'Thuật Vá Trời' thực chất là một nghi thức cổ xưa, được sử dụng để 'chuyển hóa' linh khí và sinh mệnh của vô số phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, nén ép vào Thiên Đạo để nó có thể duy trì thêm một thời gian. Đó là một sự hy sinh vô nghĩa, một cái giá quá đắt cho một thứ đã mục ruỗng.”

Nàng cúi đầu, bàn tay khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm. “Bắc Hải Băng Cung của ta, đã từng là một trong những tông môn nắm giữ Thiên Đạo Phù Ấn. Chúng ta đã từng tin tưởng mù quáng vào lời hứa về một 'cõi tiên', vào sự 'cứu rỗi' của Thiên Đạo. Nhưng thực chất, chúng ta chỉ là những con cờ trong một ván cờ tàn. Những tông môn khác cũng không khác là bao. Họ tranh giành, chém giết lẫn nhau để giành lấy 'cơ duyên' vá trời, nhưng không ai dám đặt câu hỏi về bản chất thực sự của Thiên Đạo, hay về cái giá mà họ đang phải trả.”

Lăng Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giờ đây đã không còn vẻ ưu tư, mà thay vào đó là một sự căm phẫn lạnh lùng. “Chính vì sự mục ruỗng này mà Ma Vực mới có thể trỗi dậy. Ma Chủ Cửu U, hắn không chỉ là một kẻ điên rồ muốn hủy diệt. Hắn cũng đã nhìn thấy sự mục nát của Thiên Đạo, và hắn muốn phá bỏ nó hoàn toàn, để xây dựng một trật tự mới theo cách của hắn. Hắn lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo, lợi dụng sự tuyệt vọng của phàm nhân và sự tham lam của tu sĩ để khuếch trương thế lực.”

Tạ Trần gật đầu, y đã xâu chuỗi được nhiều mảnh ghép trong tâm trí. “Hắn muốn phá hủy để xây dựng lại, nhưng cái 'xây dựng lại' của hắn, e rằng cũng không phải là một con đường trọn vẹn cho nhân gian.” Y khẽ thở dài, rồi lại nhìn Lăng Nguyệt. “Vậy các tông môn lớn khác, họ đang làm gì? Họ có biết sự thật này không?”

“Một số biết, một số không. Nhưng ngay cả những kẻ biết cũng không dám nói ra.” Lăng Nguyệt đáp, giọng nàng đầy chua chát. “Họ đã quá quen với quyền lực, với sự kiểm soát. Họ sợ hãi sự sụp đổ của Thiên Đạo, không phải vì nhân gian, mà vì họ sẽ mất đi vị thế, mất đi con đường tu luyện. Họ đã 'mất người' quá nhiều, đến mức không còn nhận ra đâu là đúng, đâu là sai. Họ tin rằng chỉ cần Thiên Đạo còn tồn tại, dù có phải trả giá bằng bao nhiêu sinh mạng, thì họ vẫn còn cơ hội để 'thành tiên'.”

Tạ Trần lại dùng cành cây gạch thêm vài nét trên đất. “Và những 'dị số' bị Thiên Đạo loại bỏ, chính là những người cố gắng đi ngược lại quy tắc ấy, những người có thể nhìn thấu bản chất của nó, hoặc những người có 'nhân quả' quá mạnh, có thể làm thay đổi vận mệnh đã được an bài.” Y suy nghĩ, có lẽ y cũng là một trong số những “dị số” đó. “Nguyệt Quang Trâm của nàng, có phải cũng là một trong những Thiên Đạo Phù Ấn không?”

Lăng Nguyệt hơi giật mình, nhưng rồi khẽ lắc đầu. “Không hoàn toàn. Nguyệt Quang Trâm là một bảo vật truyền thừa của Bắc Hải Băng Cung, nó có khả năng kết nối với ý chí của Thiên Đạo, nhưng nó không phải là Thiên Đạo Phù Ấn. Nó giống như một 'chìa khóa' hơn là một 'nút điều khiển'. Nó cho phép ta 'nhìn thấy' một phần s��� vận hành của Thiên Đạo, và cũng là lý do tại sao ta có thể thấu hiểu được những bí mật này. Nhưng cũng chính vì vậy, nó là một vật phẩm cực kỳ nguy hiểm nếu rơi vào tay kẻ xấu, hoặc bị Thiên Đạo lợi dụng.” Nàng khẽ vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt phức tạp. “Ta đã quyết định, nó sẽ được dùng để 'phá cục', chứ không phải để duy trì một thứ đã mục ruỗng.”

Hành động của Lăng Nguyệt, lời nói của nàng, tất cả đều thể hiện một sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ. Tạ Trần cảm nhận được sự tin tưởng mà nàng dành cho mình, một sự tin tưởng không chút nghi ngờ. Y biết, gánh nặng trên vai y giờ đây không chỉ là của y, mà còn là của Lăng Nguyệt, của Tiểu Cửu, của Thủ Lĩnh Dân Quân, và của toàn bộ nhân gian đang chìm trong loạn lạc. Nhưng cũng chính sự tin tưởng đó đã tiếp thêm cho y sức mạnh. Y không còn đơn độc trên con đường "phá cục" này nữa.

Đêm dần về khuya, những tiết lộ của Lăng Nguyệt vẫn còn vang vọng trong không khí, hòa cùng tiếng côn trùng và tiếng suối chảy. Tạ Trần vẫn ngồi đó, chăm chú suy nghĩ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ quyết đoán. Y đã có đủ thông tin để bắt đầu xây dựng một kế hoạch, một nước cờ mà cả Thiên Đạo lẫn Ma Chủ đều không thể ngờ tới.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm đen đặc của Rừng Thanh Phong. Những tia nắng sớm xuyên qua kẽ lá, rải những vệt vàng óng ả xuống mặt đất, làm tan đi lớp sương mờ còn vương vấn. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại, như gột rửa đi sự nặng nề của đêm qua. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng suối chảy róc rách nghe rõ ràng hơn, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với những bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ.

Tạ Trần vẫn ngồi một mình bên đống lửa tàn, ánh mắt y nhìn xa xăm vào khoảng không, nhưng tâm trí y đang hoạt động với tốc độ phi thường. Y tổng hợp tất cả những gì Lăng Nguyệt đã kể, từng chi tiết nhỏ nhất, từng lời nói ẩn ý, tất cả đều được y ghi nhớ và phân tích. Y dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, không phải là một loại thần thông, mà là một kh�� năng suy luận cực hạn, để xâu chuỗi các sự kiện, các mối liên hệ nhân quả phức tạp mà người khác không thể nhìn thấy. Y phán đoán những nước cờ tiềm ẩn của Ma Chủ Cửu U, những âm mưu sâu xa hơn cả việc phá hủy, và cả những phản ứng của Thiên Đạo trước sự thay đổi của Lăng Nguyệt, trước sự trỗi dậy của "Đạo của Phàm Trần".

Y thầm nhủ, "Ma Chủ không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn xây dựng lại theo cách của hắn. Hắn muốn trở thành Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo của Ma. Hắn sẽ không ngừng lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo cũ và sự tuyệt vọng của nhân gian để đạt được mục đích đó. Và Thiên Đạo, nó sẽ không ngừng cố gắng loại bỏ những kẻ không tuân theo luật chơi của nó, những kẻ dám thách thức sự tồn tại của nó. Chúng ta là những 'dị số' trong mắt nó, những mối đe dọa cần phải bị xóa bỏ." Y dùng cành cây khẽ gạch xuống đất ẩm, phác thảo một sơ đồ phức tạp trong đầu, những mũi tên chỉ dẫn, những điểm giao thoa, những nút thắt cần được hóa giải. Y biết, con đường này không thể đối đầu trực diện, mà phải dùng trí tuệ, dùng "nhân quả" để xoay chuyển cục diện.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần, nàng đã thay một bộ bạch y khác, sạch sẽ hơn, nhưng ánh mắt nàng vẫn còn chút mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Tuy nhiên, thay vì sự nặng nề của những bí mật, trên gương mặt nàng giờ đây lại hiện lên một sự bình yên lạ lùng. Nàng cảm thấy nhẹ nhõm khi gánh nặng đã được sẻ chia, khi nàng không còn phải đơn độc gánh vác những bí mật kinh hoàng đó. Nàng đứng lặng lẽ bên cạnh Tạ Trần, quan sát y trầm ngâm suy tư, và một niềm tin mãnh liệt dâng trào trong lòng nàng. Nàng tin vào Tạ Trần, tin vào con đường mà y đang mở ra.

Nàng khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự kiên định. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Câu hỏi của nàng không phải là sự nghi ngờ, mà là sự khẳng định, là lời sẵn sàng đồng hành.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Y khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp và tin cậy. “Chúng ta sẽ đi sâu vào Thiên Đạo Tháp, nơi mọi âm mưu hội tụ, nơi Thiên Đạo cố gắng vá víu chính mình, và nơi Ma Chủ có thể đang giăng bẫy chờ đợi. Đó là nơi duy nhất chúng ta có thể vạch trần mọi bí mật đã bị lãng quên của thế giới này.” Y dừng lại một chút, ánh mắt y quét qua khuôn mặt của Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu đang ngáp ngắn ngáp dài gần đó, và Thủ Lĩnh Dân Quân đang kiểm tra lại vũ khí, chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo. “Và cũng là nơi chúng ta có thể mở ra một con đường khác... một con đường mà cả Thiên Đạo và Ma Chủ đều không ngờ tới. Một con đường mà không cần phải 'thành tiên' để tìm thấy sự trọn vẹn, một con đường cho 'Đạo của Phàm Trần'.”

Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời hứa hẹn hão huyền, mà là một lời tuyên bố đầy trọng lượng, một chiến lược đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm. Nàng đã sẵn sàng.

Tiểu Cửu, dù vẫn còn ngái ngủ, nhưng đôi tai cáo của nàng lại giật giật khi nghe những lời của Tạ Trần. Nàng v��ơn vai một cái thật dài, rồi lại ngồi thẳng dậy, ánh mắt tinh ranh lóe lên vẻ hiếu kỳ và phấn khích. Hồ ly nàng biết, cuộc phiêu lưu thực sự chỉ mới bắt đầu.

Thủ Lĩnh Dân Quân, nghe thấy những lời đó, nắm chặt cán búa trong tay. Gương mặt hắn, vốn đã đầy vẻ cương nghị, giờ đây lại càng thêm kiên định. Niềm tin vào Tạ Trần và Lăng Nguyệt đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm hy vọng trong lòng hắn và những phàm nhân đi theo. Họ không hiểu hết những thuật ngữ cao siêu hay những âm mưu phức tạp, nhưng họ tin vào con người, tin vào "Đạo của Phàm Trần" mà Tạ Trần đang theo đuổi.

Tạ Trần đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên áo. Y cất chiếc cành cây nhỏ gầy gò vào trong tay áo. Kế hoạch đã được định hình trong tâm trí y, tuy còn nhiều biến số, nhưng y tin vào khả năng ứng biến của mình, và hơn hết, y tin vào "nhân quả" mà y đang kiến tạo.

Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp Rừng Thanh Phong. Nhóm nhỏ chuẩn bị tiếp tục hành trình, hướng về phía xa nơi Thiên Đạo Tháp ẩn hiện mờ ảo trên đường chân trời. Nó không còn chỉ là một ngọn tháp cao vút, mà đã trở thành tâm điểm của mọi âm mưu, mọi hy vọng, và mọi bí mật. Họ biết, mỗi bước chân từ giờ trở đi đều có thể là một bước ngoặt, nhưng họ đã sẵn sàng. Một kỷ nguyên mới của Nhân Gian, đang chờ đợi họ mở ra.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free