Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 290: Giải Mã Thiên Cơ: Mạng Lưới Quyền Lực và Những Vết Nứt

Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp Rừng Thanh Phong, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm cả Nhân Gian. Nhóm nhỏ của Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu và Thủ Lĩnh Dân Quân cùng những phàm nhân còn lại, tiếp tục cuộc hành trình đầy gian nan. Mỗi bước chân của họ đều như đang giẫm lên một sợi dây vô hình căng ngang qua vực thẳm của số phận, tiến về phía Thiên Đạo Tháp ẩn hiện mờ ảo nơi chân trời xa xăm.

Con đường họ đi dẫn xuyên qua Bãi Hoang Yêu Linh – một vùng đất mà cái tên đã nói lên tất cả sự hoang tàn, mục ruỗng. Trước mắt họ chỉ là một bức tranh tàn úa của những bụi cây khô héo, khẳng khiu vươn mình trên nền đất nứt nẻ, cằn cỗi. Những tảng đá lớn, mang dáng vẻ kỳ dị, nằm rải rác khắp nơi như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết từ ngàn xưa. Nắng gắt như muốn thiêu đốt mọi sự sống còn sót lại, hun nóng từng hạt cát, khiến không khí trở nên khô khốc và ngột ngạt. Từng cơn gió lớn mang theo những đợt bão bụi nhẹ, quét qua khung cảnh tiêu điều, tạo nên những tiếng rít gào thê lương như lời than khóc của vùng đất. Trong không gian ấy, một mùi đất khô héo, xen lẫn với mùi hoang dã và một làn yêu khí thoang thoảng, âm ỉ phả vào không khí, khiến lồng ngực mỗi người như bị đè nén.

Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, bước đi nặng nề bên cạnh Tạ Trần. Hắn nhíu mày, ánh mắt quét qua cảnh vật xung quanh, lòng tràn ngập nỗi xót xa. Từ khi Ma Vực trỗi dậy, những vùng đ��t vốn đã khắc nghiệt nay càng trở nên thê lương hơn bội phần.

“Tiên tử,” hắn cất tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng trong tiếng gió, “vùng này trước kia tuy không trù phú, nhưng cũng không đến nỗi thê lương như vậy. Ma khí… nó ăn mòn mọi thứ, từ cây cỏ đến đá sỏi, cả đến linh khí trong không khí cũng trở nên ô uế.” Hắn đưa tay chạm vào một thân cây đã khô mục, chỉ cần một cái chạm nhẹ, thân cây ấy liền vỡ vụn thành tro bụi, tan biến vào hư vô. Sự hủy diệt ấy không chỉ đến từ sự hung tàn của Ma Vực, mà còn từ sự thờ ơ, thậm chí là bất lực của Thiên Đạo.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y vẫn tinh khôi dù đã trải qua một chặng đường dài, chậm rãi bước đi, vẻ mặt nàng trầm tư hơn bao giờ hết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn luôn chứa đựng sự lạnh lùng và uy nghiêm, giờ đây lại ánh lên một nỗi mệt mỏi sâu thẳm, nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng nhìn cảnh tượng hoang tàn trước mắt, nhìn những phàm nhân đang gồng mình bước đi, những gương mặt khắc kh�� nhưng vẫn không ngừng hy vọng vào Tạ Trần. Nàng đã từng tu luyện trên đỉnh cao tiên môn, từng sống trong thế giới của linh khí dồi dào và đạo pháp vô biên, nhưng chưa bao giờ nàng cảm nhận được sự mục ruỗng này một cách rõ ràng đến thế.

“Đúng vậy,” nàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, “Sự tàn phá này… không thể dung thứ.” Nàng khẽ vung tay, một làn linh khí băng hàn thuần khiết lan tỏa, xua đi một làn ma khí đậm đặc đang lởn vởn gần đó. Hành động đó như một sự khẳng định cho quyết tâm của nàng, một lời thề nguyền âm thầm rằng nàng sẽ không còn đứng nhìn sự hủy diệt này tiếp diễn.

Tạ Trần, thân hình gầy gò nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi, thỉnh thoảng dừng lại, đôi mắt sâu thẳm quét qua địa thế. Khả năng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của y không chỉ giúp y nhìn thấu những mối liên hệ ẩn sâu, mà còn cho phép y cảm nhận được sự biến động của linh khí và ma khí trong không gian. Y có thể thấy được những sợi nhân quả mờ nhạt, vặn vẹo, kết nối giữa sự hoang tàn này với những sự kiện lớn hơn, những mưu đồ phức tạp hơn. Y biết rằng, mỗi ngọn cỏ khô, mỗi tảng đá nứt nẻ ở đây đều là một mắt xích trong chuỗi nhân quả đang dẫn dắt thế giới đến bờ vực. Cái không khí cô độc, u ám của Bãi Hoang Yêu Linh như nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng bước chân nặng nề.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt luôn vểnh lên cảnh giác, đôi lúc lại rụt rè nép sát vào Tạ Trần. Nàng không hiểu hết những đạo lý cao siêu hay những âm mưu thâm hiểm, nhưng bản năng của loài yêu thú cho nàng biết rõ sự nguy hiểm đang tiềm ẩn khắp nơi. Đôi khi, nàng lại nhanh nhẹn chạy lên phía trước, dùng chiếc đuôi lông mềm mại của mình quét đi những tảng đá nhỏ hay những bụi cây gai góc, dọn đường cho nhóm phàm nhân. Sự ngây thơ của nàng như một đốm sáng nhỏ trong bức tranh u tối.

Càng đi sâu vào vùng đất bị ăn mòn, Lăng Nguyệt càng cảm thấy rõ ràng hơn sự mục ruỗng của Thiên Đạo. Những lời dạy về ‘Thiên Đạo công bằng’, về ‘tiên nhân cứu độ chúng sinh’ giờ đây chỉ còn là lời nói dối đ���y châm biếm. Chính sự suy yếu của Thiên Đạo, sự thờ ơ của các tông môn đã tạo điều kiện cho Ma Vực bành trướng, đẩy Nhân Gian vào cảnh lầm than. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, một luồng hơi ấm dịu nhẹ từ vật phẩm này truyền vào lòng bàn tay nàng, như một lời nhắc nhở về quá khứ và cả tương lai mà nàng đang hướng tới. Nàng đã từ bỏ con đường cũ, không còn chấp niệm vào sự thành tiên vô nghĩa. Giờ đây, niềm tin của nàng đặt trọn vào Tạ Trần, vào “Đạo của Phàm Trần” mà y đang kiến tạo. Cái nhìn kiên định trên gương mặt nàng càng củng cố, nàng biết, những bí mật nàng sắp tiết lộ sẽ là một phần quan trọng để Tạ Trần có thể “phá cục”.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời vốn đã xám xịt, nhóm người Tạ Trần đã tìm được một nơi trú ẩn tạm thời giữa những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây từng là một đô thị tráng lệ, nhưng giờ chỉ còn lại những bức tường đá đổ nát, những cột trụ bị sụp đổ trơ trọi như những ngón tay gầy guộc vươn lên trời. Con đường bị cây cối và rêu phong bao phủ, tạo thành một tấm thảm xanh xám dày đặc, nuốt chửng mọi dấu vết của sự sống phồn thịnh một thời. Gió rít qua các khe đá vỡ, tạo thành những âm thanh ai oán, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng kêu vo ve trong đêm, tạo nên một bản giao hưởng u ám. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ mục nát len lỏi vào từng hơi thở, mang theo cảm giác cô độc và bí ẩn.

Sau khi các phàm nhân đã nghỉ ngơi, quây quần bên ánh lửa nhỏ cháy lập lòe giữa phế tích, Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu tụ tập lại gần nhau. Ánh lửa lập lòe hắt lên khuôn mặt Tạ Trần, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt sâu thẳm của y. Hồ Ly Nữ ngồi đối diện, đôi mắt tinh ranh quan sát Lăng Nguyệt, dường như cảm nhận được sự trọng đại của những gì sắp được tiết lộ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một quá khứ đã bị chôn vùi. Nàng hít một hơi thật sâu, trút bỏ những gánh nặng thông tin mà nàng đã giữ kín suốt bao năm tháng tu luyện, bao năm tháng sống giữa đỉnh cao của quyền lực tiên môn.

“Tạ Trần,” nàng cất tiếng, giọng nói trầm lắng nhưng dứt khoát, “Ta đã từng tin rằng Thiên Đạo là công bằng, các tông môn là chính nghĩa, rằng sứ mệnh của chúng ta là bảo vệ chúng sinh. Nhưng những gì ta thấy… những bí mật ta biết, không phải vậy.” Nàng khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi, “Thập Phương Nhân Gian này, vốn dĩ đã mục ruỗng từ bên trong, không phải chỉ vì Ma Vực.”

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y khuyến khích nàng tiếp tục. “Xin tiên tử cứ nói. Mỗi thông tin đều là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về cục diện, để chúng ta có thể tìm ra con đường ‘phá cục’.” Y cầm một nhánh cây khô, chuẩn bị vẽ xuống đất.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn y, sự tin tưởng trong ánh mắt nàng không hề che giấu. Nàng bắt đầu kể, từng lời nói như những tảng băng tan chảy, tiết lộ những sự thật trần trụi về thế giới tu tiên mà nàng từng là một phần của nó.

“Các tông môn lớn, những kẻ tự xưng là chính ��ạo, thực chất đã từ lâu biến chất. Họ không còn tu vì đạo, vì chúng sinh, mà tu vì quyền lực, vì sự trường sinh bất diệt. Họ đã tạo ra những ‘giao dịch’ ngầm với Thiên Đạo, không phải là khế ước công bằng, mà là những thỏa thuận đánh đổi. Đổi lấy sự che chở của Thiên Đạo, họ phải cung phụng linh khí, thậm chí là sinh mệnh của phàm nhân. Những ‘mỏ linh thạch’ mà chúng ta thấy, không phải là tài nguyên tự nhiên, mà là những nơi Thiên Đạo hút cạn linh khí từ lòng đất, từ những sinh linh vô tội, thông qua sự kiểm soát của các tông môn.”

Tạ Trần chăm chú lắng nghe, ngón tay y khẽ gạch xuống đất, phác thảo những sơ đồ phức tạp. Những đường nét đơn giản dần biến thành một mạng lưới chằng chịt, thể hiện sự liên kết giữa các tông môn, các nguồn tài nguyên, và những dòng chảy linh khí.

“Và ‘bí thuật’,” Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng đầy sự phẫn nộ, “không ít trong số đó là những cấm thuật bị che giấu, những phương pháp tu luyện tà ác nhằm tăng cường sức mạnh cá nhân mà không màng đến hậu quả. Ta từng chứng kiến một vài tông môn lén lút luyện hóa ‘linh hồn phàm nhân’ để chế tạo pháp khí, hoặc dùng ‘máu huyết chúng sinh’ để củng cố tu vi. Tất cả đều dưới danh nghĩa ‘phụng sự Thiên Đạo’, nhưng thực chất là phục vụ cho lòng tham vô đáy của họ.”

Hồ Ly Nữ, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi tai cáo trắng muốt dựng thẳng lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên. “Ghê gớm thật! Ma Vực chỉ là phá hoại bên ngoài, nhưng Thiên Đạo lại… từ trong ruột mà nát!” Nàng thì thầm, giọng run rẩy. Lời nói của nàng tuy đơn giản nhưng lại chạm đến bản chất của vấn đề, khiến Tạ Trần và Lăng Nguyệt đều khẽ giật mình.

Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo. “Đúng vậy, Tiểu Cửu. Và kẻ thâm độc nhất trong số đó, kẻ đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để củng cố quyền lực của chính mình, chính là Bạch Vô Thường.” Nàng dừng lại một chút, như thể tên của hắn cũng khiến nàng cảm thấy ghê tởm. “Bạch Vô Thường… hắn không chỉ là kẻ thực thi ý chí của Thiên Đạo. Hắn là một kẻ thao túng bậc thầy. Hắn đã lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để đẩy các tông môn vào thế phải nghe theo hắn, phải phục tùng mệnh lệnh của hắn. Hắn không muốn ‘vá trời’ theo nghĩa chân chính, mà hắn muốn ‘tái định hình Thiên Đạo’ thành một công cụ phục vụ hắn. Hắn muốn trở thành kẻ kiểm soát tối cao, một Thiên Đạo mới, nhưng lại là một Thiên Đạo giả tạo, mục ruỗng và đầy tính toán.”

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, đôi mắt y sâu thẳm như hồ nước không đáy. Khi mở ra, ánh mắt y đã trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Y đã xâu chuỗi được rất nhiều thông tin mà Lăng Nguyệt vừa cung cấp.

“Vậy ra, Thiên Đạo không chỉ là một ý chí, một quy tắc vận hành thế giới,” Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh nhưng đầy suy tư. “Mà còn có những kẻ muốn làm chủ ý chí đó, muốn biến nó thành công cụ cho dục vọng của mình. Bạch Vô Thường, hắn không chỉ muốn vá trời, hắn muốn trở thành trời. Hắn muốn trở thành ‘ý chí’ mới, một kẻ điều khiển con rối.” Y nhìn vào sơ đồ phức tạp mình vừa vẽ, những đường nét đã trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí y. Cái sự mục ruỗng này, nó đã ăn sâu vào tận gốc rễ của Thập Phương Nhân Gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, lòng nàng vừa kinh ngạc vừa nhẹ nhõm. Kinh ngạc trước trí tuệ phi phàm của y, có thể chỉ qua vài lời nói của nàng mà đã nhìn thấu bản chất của vấn đề. Nhẹ nhõm vì nàng đã trút bỏ được gánh nặng, và vì nàng biết, Tạ Trần chính là người có thể đối phó với nó. Nàng cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một sự thanh thản chưa từng có kể từ khi nàng bắt đầu con đường tu tiên. Niềm tin của nàng vào “Đạo của Phàm Trần” càng được củng cố.

***

Đêm càng về khuya, gió lớn hơn, mang theo cái se lạnh của những tàn tích cổ xưa. Ánh lửa nhỏ vẫn bập bùng, soi sáng những gương mặt đầy suy tư. Tạ Trần đã có đủ thông tin, y bắt đầu tổng hợp, phân tích và đưa ra những phán đoán chiến lược, dự đoán các bước đi tiếp theo của cả Thiên Đạo lẫn Ma Chủ. Lăng Nguyệt Tiên Tử chăm chú theo dõi từng cử chỉ, từng lời nói của y, cảm thấy kinh ngạc trước trí tuệ của Tạ Trần, nhận ra mình đã chọn đúng con đường.

Tạ Trần nhặt lại nhánh cây, không còn vẽ lung tung nữa, mà bắt đầu phác thảo một bản đồ chiến lược phức tạp hơn trên nền đất ẩm. Y chỉ ra các điểm yếu, các mối liên kết và những ‘nút thắt’ nhân quả mà y nhìn thấy qua những thông tin Lăng Nguyệt cung cấp.

“Nếu những gì tiên tử nói là đúng,” Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt y sắc bén như lưỡi kiếm, “thì Thiên Đạo sẽ không ngần ngại hy sinh bất cứ ai, kể cả các tông môn, để tự cứu lấy mình. Nó sẽ cố gắng giữ cho ‘ý chí’ của nó không bị tan rã, bằng mọi giá. Và Bạch Vô Thường, hắn sẽ là kẻ trực tiếp thực hiện điều đó, mượn danh nghĩa ‘vá trời’ để thực hiện mưu đồ riêng. Hắn sẽ giăng bẫy, tạo ra những mê trận, những cuộc thanh trừng để loại bỏ mọi ‘dị số’ không tuân theo quy tắc mới của hắn.”

Y dừng lại một chút, ngón tay khẽ gõ nhẹ vào một điểm trên sơ đồ đất. “Về phần Ma Chủ… hắn có thể đang bị lợi dụng bởi một kế hoạch lớn hơn của Thiên Đạo, mà hắn không hề hay biết, hoặc hắn có mục đích riêng muốn lật đổ hoàn toàn trật tự này để xây dựng một cái khác… một ‘Thiên Đạo’ của Ma. Hắn muốn trở thành kẻ kiến tạo một kỷ nguyên mới, nhưng là một kỷ nguyên của sự hủy diệt và hỗn loạn, nơi Ma Đạo thống trị.”

Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, sâu thẳm và đầy suy tư. “Vậy thì, ‘U Minh Địa Phủ’ có thể là chìa khóa. Nó có thể là một nơi Ma Chủ đang tìm kiếm sức mạnh để thực hiện âm mưu của mình, hoặc cũng có thể là nơi Thiên Đạo cũ chôn giấu những bí mật cuối cùng để chống lại sự sụp đổ. Nó là một biến số không thể bỏ qua.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử cau mày. “Vậy chúng ta phải làm gì? Thiên Đạo Tháp… liệu có phải là một cái bẫy mà cả Bạch Vô Thường và Ma Chủ đang chờ đợi chúng ta?” Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng ánh mắt nàng không hề nao núng.

“Chính xác,” Tạ Trần khẳng định, “Nó gần như chắc chắn là một cái bẫy. Nhưng cũng có thể là cơ hội. Mọi âm mưu đều hội tụ ở đó, mọi bí mật đều được chôn giấu ở đó. Chúng ta cần một kế hoạch không chỉ đối phó với Ma Chủ, mà còn phải hóa giải mưu đồ của Thiên Đạo, và lật đổ sự thao túng của Bạch Vô Thường. Sức mạnh của tiên tử là điều cần thiết để bảo vệ chúng ta, nhưng trí tuệ mới là thứ quyết định để xoay chuyển cục diện này. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với cả hai thế lực khổng lồ ấy, đó là con đường của kẻ ngốc. Chúng ta phải dùng ‘nhân quả’ để phá cục, để khiến chính chúng tự hủy diệt lẫn nhau.”

Hồ Ly Nữ, nãy giờ vẫn lắng nghe với vẻ mặt lo lắng, đột nhiên lên tiếng, giọng nàng có chút run rẩy. “Ma Chủ từng nhắc đến một ‘vật hiến tế’ tại Thiên Đạo Tháp… liệu có phải là cái bẫy đó không? Một nghi thức tàn độc nào đó?”

Tạ Trần nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt y khẽ lóe lên một tia sáng. “Đó là một khả năng. ‘Vật hiến tế’ đó có thể là bất cứ thứ gì, từ linh hồn phàm nhân, linh khí của địa mạch, cho đến một thực thể siêu việt nào đó. Dù là gì, nó chắc chắn là một yếu tố then chốt trong kế hoạch của Ma Chủ, và có thể cũng là thứ Bạch Vô Thường muốn lợi dụng.” Y khẽ thở dài, gánh nặng trên vai y dường như càng thêm nặng. “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là đến Thiên Đạo Tháp, mà còn là phải tìm ra ‘vật hiến tế’ đó, và phá hủy nó, hoặc biến nó thành một yếu tố có lợi cho ‘Đạo của Phàm Trần’.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, ánh mắt nàng không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối và một quyết tâm sắt đá. Nàng đã hoàn toàn dứt bỏ quá khứ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng Tạ Trần. Nàng biết, con đường này đầy chông gai, nhưng đó là con đường duy nhất dẫn đến hy vọng cho Nhân Gian. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ phát ra một ánh sáng bạc dịu nhẹ, như một lời đáp lại cho sự kiên định của chủ nhân.

Tạ Trần nhìn những ngọn lửa đang bập bùng, nhìn những tàn tích đổ nát xung quanh. Y biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo Tháp không chỉ là một ngọn tháp cao vút, mà là một mê cung của âm mưu và bí mật. Nhưng y đã sẵn sàng. Y sẽ dùng trí tuệ, dùng khả năng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của mình để vạch trần mọi sự thật, để mở ra một con đường mới cho Nhân Gian, một con đường mà không cần phải “thành tiên” mới tìm thấy sự trọn vẹn.

Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo những lời thì thầm của quá khứ và cả những điềm báo của tương lai. Cuộc hành trình đến Thiên Đạo Tháp, nơi mọi âm mưu hội tụ, nơi số phận của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free