Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 288: Chân Ngã Khế Ước: Lời Hứa Giữa Hoang Tàn

Thành Phong Hoa, giờ đây chỉ còn là một bức tranh bi tráng của sự tàn phá, phơi bày trần trụi dưới ánh bình minh yếu ớt. Mặt trời vừa nhú lên từ phía chân trời, nhuộm vàng những đám mây còn sót lại sau đêm bão táp ma khí, nhưng không thể xua đi cái vẻ hoang tàn, u ám bao trùm. Gió nhẹ lướt qua những phiến đá đổ nát, xuyên qua những khung cửa sổ trống hoác, mang theo tiếng rít ai oán, hòa cùng tiếng lá cây khô xào xạc như những lời than khóc vô hình. Một mùi ẩm mốc, mùi đất mục và cả mùi máu khô vẫn còn vương vấn trong không khí, minh chứng cho một đêm kinh hoàng vừa qua. Những con đường vốn tấp nập nay bị cây cối và rêu phong bao phủ, các cột trụ từng uy nghi chống đỡ những tòa kiến trúc lộng lẫy giờ chỉ còn là những khúc gỗ gãy nát, nằm ngổn ngang như những bộ xương khổng lồ. Toàn bộ không gian tràn ngập một sự cô độc, bí ẩn, như thể thời gian đã ngừng trôi tại nơi đây, giữ lại vĩnh viễn khoảnh khắc đau thương nhất.

Giữa khung cảnh đổ nát ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trên một phiến đá lớn đã nứt toác, y phục bạch y thanh khiết của nàng nổi bật lên trên nền xám xịt của phế tích, tựa như một đóa hoa tuyết kiên cường nở rộ giữa mùa đông khắc nghiệt. Dung nhan nàng vẫn tuyệt mỹ, nhưng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy, mà thay vào đó là một sự kiên định đến tận cùng, một quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt phượng sắc bén. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, nay có chút xơ xác bởi gió bụi nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, được búi cao đơn giản, càng làm nổi bật đường nét thanh tú của gương mặt. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, thanh trâm giờ đây không còn ánh lên vẻ u buồn mà đã rực sáng một thứ ánh trắng thuần khiết, tựa như ánh trăng vầng vặc đêm rằm, biểu trưng cho ý chí không thể lay chuyển của nàng.

Bên cạnh nàng, Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Thân hình y gầy gò, thư sinh, kh��ng hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm ổn và đôi mắt sâu thẳm lại toát lên một sức hút khó cưỡng. Y mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hòa mình vào màu xám của phế tích nhưng lại tỏa ra một luồng sáng riêng, một sự thấu triệt và bao dung. Khuôn mặt thanh tú của y ẩn chứa vẻ suy tư thường trực, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận hành của nhân quả thế gian.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đứng phía còn lại, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật trong gió, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy, liên tục đảo mắt cảnh giác xung quanh. Nàng vẫn giữ vẻ đáng yêu, xinh đẹp, nhưng sự lanh lợi và cảnh giác đã thế chỗ cho vẻ vô tư thường ngày. Nàng mặc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, đối lập hoàn toàn với sự u ám của phế tích, như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm không khí. Nàng biết, giây phút này vô cùng quan trọng, không chỉ đối với Lăng Nguyệt, mà còn đối với cả Tạ Trần và con đường mà họ đã chọn.

Trước mặt họ là một nhóm nhỏ phàm nhân còn sống sót của Thành Phong Hoa. Họ vẫn còn thất thần, mệt mỏi, gương mặt hằn rõ sự sợ hãi và tuyệt vọng sau những gì đã trải qua. Thủ Lĩnh Dân Quân, một nam nhân cường tráng với vẻ mặt cương nghị, thân hình khoác giáp sắt thô sơ, đứng đầu nhóm. Ánh mắt ông vẫn còn đầy hoài nghi, nhưng sâu thẳm bên trong đã nhen nhóm một tia hy vọng mong manh. Những người phàm nhân khác, những lão nông da đen sạm, tay chân chai sạn, những nữ tử ngây thơ với ánh mắt lạc lối, tất cả đều ngước nhìn Lăng Nguyệt, chờ đợi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn bao quát một lượt những gương mặt hằn học của số phận, trái tim nàng thắt lại. Những gì nàng đã chứng kiến đêm qua, và cả những gì Tạ Trần đã nói, đã phá vỡ hoàn toàn những xiềng xích mà tiên môn đã đặt lên tâm trí nàng suốt bao năm. Cái "Đạo" cao xa, vô cảm mà nàng từng tôn thờ đã sụp đổ, nhường chỗ cho một chân lý đơn giản hơn, nhưng lại sâu sắc hơn gấp vạn lần. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, mang theo sức mạnh của một ý chí đã được tôi luyện qua giông bão, không còn chút lạnh lùng hay cao ngạo của một tiên tử, mà thay vào đó là sự dứt khoát, mạnh mẽ của một người đã tìm thấy chân lý của riêng mình. Từng lời nàng nói ra đều như khắc sâu vào từng tảng đá, từng mảnh vụn của Thành Phong Hoa, vang vọng trong lòng mỗi phàm nhân đang lắng nghe.

“Ta từng tin vào con đường tu tiên, tin vào Thiên Đạo.” Nàng bắt đầu, đôi mắt phượng quét qua từng gương mặt phàm nhân, như muốn truyền tải tất cả sự hối hận và quyết tâm của mình. “Ta từng nghĩ, chỉ có tu luyện mới mang lại sự cứu rỗi, chỉ có bất tử mới là mục đích tối thượng. Nhưng giờ đây, những gì ta thấy chỉ là sự mục nát và thờ ơ. Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng sinh, Tiên môn đã quên đi cội rễ của mình. Cái 'quy tắc' mà họ rao giảng, cái 'đạo lý' mà họ tôn thờ, chỉ là lớp vỏ bọc cho sự ích kỷ và sợ hãi, cho cái chấp niệm về quyền năng và sự trường tồn vô nghĩa.” Nàng nói, giọng nói càng lúc càng vang vọng, chứa đựng sự phẫn nộ âm ỉ đối với sự mục ruỗng mà nàng từng là một phần trong đó. Nàng đã nhìn thấy cái giá của sự bất tử, cái giá của quyền năng, và nàng không chấp nhận nó. Nàng đã từ bỏ cái "Đạo" cao xa, vô cảm ấy, để tìm về một "Đạo" gần gũi hơn, nhân bản hơn. Cái chấp niệm về sự thành tiên, về một con đường vĩnh cửu không còn ràng buộc nàng nữa. Nàng không còn là Lăng Nguyệt của Thiên Đạo nữa. Nàng đã thoát khỏi xiềng xích của những lý tưởng hão huyền, của những lời hứa hẹn trống rỗng.

Nàng đưa Nguyệt Quang Trâm lên cao, ánh sáng trắng thuần khiết từ thanh trâm chiếu rọi gương mặt nàng, khiến nàng càng thêm phần uy nghiêm. “Ta, Lăng Nguyệt, từ nay sẽ không vì danh vọng hay trường sinh mà tu luyện. Ta sẽ dùng sức mạnh của mình, dùng tu vi của mình, để bảo vệ cái 'Đạo của Phàm Trần', bảo vệ các ngươi!”

Lời tuyên bố của nàng như một tiếng sấm vang dội giữa không gian chết chóc, đánh thức những linh hồn đang ngủ vùi trong tuyệt vọng. Các phàm nhân ban đầu chỉ biết ngước nhìn, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Một vị tiên tử, một người có thể bay lượn trên trời, có thể thi triển pháp thuật, lại công khai từ bỏ con đường tiên đạo để bảo vệ họ? Điều này quá sức tưởng tượng của họ.

Thủ Lĩnh Dân Quân là người đầu tiên lấy lại được ý thức. Ông nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt dao động giữa hy vọng và sự khó tin. “Tiên tử… Người… người thật sự sẽ đứng về phía chúng tôi sao? Người không sợ Thiên Đạo trừng phạt? Không sợ các tông môn khác phỉ báng ư?” Giọng ông run rẩy, xen lẫn một chút lo sợ, bởi lẽ, đứng về phía phàm nhân trong thời buổi này chẳng khác nào tự đoạn tuyệt đường sống.

Lăng Nguyệt gật đầu dứt khoát, ánh mắt nàng kiên định như Nguyệt Quang Trâm trong tay. “Ta đã thấy đủ sự thờ ơ và mục nát. Cái gọi là 'trừng phạt' của Thiên Đạo, cái gọi là 'phỉ báng' của tiên môn, với ta giờ đây chỉ là những lời gió thoảng. Trái tim ta đã chọn, và ý chí ta sẽ không lay chuyển. Nếu phải chọn giữa một Thiên Đạo vô cảm và một nhân gian đầy khổ đau nhưng vẫn còn tình người, ta chọn nhân gian.”

Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng và một sự giải thoát nội tâm sâu s���c, một sự đồng điệu mà nàng chưa từng cảm nhận được với bất kỳ ai trước đây. “Tạ Trần, ngươi đã nói 'Đạo của Phàm Trần'. Giờ đây, ta nguyện dùng cả sinh mạng này để cùng ngươi... bảo vệ cái 'Đạo' ấy! Dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù cho phải đối mặt với Thiên Đạo hay Ma Vực, ta cũng không hối tiếc.”

Tạ Trần nhẹ nhàng bước tới, đỡ nàng đứng dậy, y không nói một lời nào, nhưng ánh mắt y chứa đựng sự công nhận, sự thấu hiểu và một nụ cười nhẹ, ấm áp. Đó không phải là nụ cười của kẻ chiến thắng, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy một đồng minh chân chính, một tri kỷ cùng chung chí hướng. Y biết, quyết định này của Lăng Nguyệt không chỉ thay đổi cuộc đời nàng, mà còn thay đổi vận mệnh của cả thế giới này. Một tiên tử đã từ bỏ "Đạo của Thiên Đạo" để đi theo "Đạo của Phàm Trần" – đây là một dị số còn lớn hơn cả sự tồn tại của y. Thiên Đạo sẽ không thể bỏ qua điều này. Y quay sang nhóm phàm nhân, giọng nói trầm tĩnh nhưng tràn đầy sức mạnh, như một d��ng nước mát xoa dịu những tâm hồn đang khô cằn.

“Đạo của Phàm Trần, không phải là một con đường dễ đi. Nó không hứa hẹn sự trường sinh, không hứa hẹn quyền năng vô hạn. Nó chỉ hứa hẹn một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người được là chính mình, nơi nhân tính được giữ gìn. Nó sẽ đầy rẫy hiểm nguy, bởi chúng ta sẽ phải đối mặt với cả sự thờ ơ của Thiên Đạo và sự tàn bạo của Ma Vực. Nhưng đó là con đường của chân lý, của nhân tính. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm con đường đó tại Thiên Đạo Tháp. Nơi đó, có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho sự suy tàn của thế giới này, và mở ra một con đường mới cho nhân gian.” Tạ Trần nói, ánh mắt y hướng về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo Tháp được đồn đại là đang ngự trị.

Như được tiếp thêm sức mạnh từ lời nói của Tạ Trần, và từ lời tuyên bố dứt khoát của Lăng Nguyệt, Thủ Lĩnh Dân Quân là người đầu tiên quỳ một gối xuống, gương mặt cương nghị giờ đây tràn đầy sự biết ơn và niềm tin. “Chúng tôi... chúng tôi nguyện đi theo tiên tử, đi theo công tử! Dù chết cũng không lùi bước!” Tiếp theo ông, từng người phàm nhân một, những lão nông, những nữ tử, những đứa trẻ còn non nớt, cũng lần lượt quỳ xuống, bày tỏ lòng biết ơn và niềm hy vọng. Họ không hiểu hết những đạo lý cao siêu mà Tạ Trần nói, nhưng họ hiểu rằng, đây là những người duy nhất đã thực sự đứng về phía họ, đã không bỏ rơi họ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Nàng đã từ bỏ tất cả những gì mình từng có, từng tin tưởng, nhưng đổi lại, nàng đã nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ những con người yếu ớt nhất, những sinh linh mà nàng nguyện bảo vệ. Nàng giơ Nguyệt Quang Trâm lên cao hơn một chút, rồi dùng đầu trâm vẽ một ký hiệu trên không trung. Đó là một ký hiệu đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của sự đoạn tuyệt và khởi đầu. Ký hiệu phát ra một vầng sáng trắng nhẹ, không chói lóa, nhưng lại vô cùng thanh khiết và kiên định, như một lời thề son sắt được gửi gắm vào trời đất, tuyên bố sự đoạn tuyệt hoàn toàn của nàng với quá khứ, với lý tưởng cũ, và sự dấn thân hoàn toàn vào con đường mới cùng Tạ Trần. Ánh sáng từ Nguyệt Quang Trâm giờ đây không phải là ánh sáng của tiên pháp huyền ảo, mà là ánh sáng của niềm tin, của lòng dũng cảm, của nhân tính được thức tỉnh, một nguồn năng lượng ấm áp lan tỏa, xoa dịu những vết thương lòng của những phàm nhân đang quỳ dưới chân nàng.

Ngay khoảnh khắc Lăng Nguyệt Tiên Tử vừa dứt lời, và ký hiệu trên không trung vừa kịp định hình, một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương chợt ập đến, bao trùm toàn bộ phế tích Thành Phong Hoa. Không khí vốn đã âm u nay càng trở nên nặng nề, dường như có một sức ép vô hình đang đè nặng lên từng tấc đất, từng viên đá. Gió ngừng thổi, lá cây không còn xào xạc, ngay cả tiếng côn trùng yếu ớt cũng im bặt. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của những người phàm nhân đang cúi đầu.

Trên bầu trời cao, nơi mặt trời vừa ló rạng, một bóng hình mơ hồ, cao lớn chợt xuất hiện chớp nhoáng. Đó là một thực thể vô hình, hay đúng hơn là một cái bóng đen kịt, không rõ hình dáng, nhưng lại tỏa ra một khí tức lạnh lẽo, vô cảm đến tột cùng. Nơi đáng lẽ là đôi mắt, có hai điểm sáng rực như những đốm lửa xanh biếc, lạnh lẽo và đầy phán xét, nhìn thẳng xuống Lăng Nguyệt Tiên Tử. Đó chính là Bạch Vô Thường, đại diện của Thiên Đạo, một thực thể không có cảm xúc, chỉ tuân thủ quy tắc, và giờ đây, nó đang biểu lộ sự không hài lòng và cảnh báo.

Ánh mắt của Bạch Vô Thường không dừng lại ở những phàm nhân, mà xuyên thẳng vào Lăng Nguyệt, như muốn đóng băng cả linh hồn nàng. Nó không nói một lời nào, không phát ra một âm thanh nào, nhưng áp lực vô hình mà nó tạo ra còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa. Đó là một áp lực đến từ sự tuyệt đối của "quy tắc", từ sự uy nghiêm của một Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt nhưng vẫn cố gắng duy trì trật tự của mình. Lăng Nguyệt cảm nhận rõ ràng luồng khí tức lạnh lẽo đó đang bủa vây nàng, như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, nhưng nàng không hề lùi bước. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, ánh sáng trắng từ thanh trâm càng lúc càng rực rỡ, như một sự phản kháng thầm lặng nhưng kiên cường. Ánh sáng đó dường như đang cố gắng xua đi cái khí lạnh lẽo từ Bạch Vô Thường, tạo ra một ranh giới vô hình giữa nàng và thực thể đại diện cho Thiên Đạo.

Tạ Trần đứng bên cạnh Lăng Nguyệt, y không cảm nhận được áp lực trực tiếp như nàng, nhưng y có thể nhìn thấy sự biến động vi diệu của nhân quả trong không gian. Ánh mắt y khẽ nheo lại, thấu triệt được ý nghĩa của sự xuất hiện này. Bạch Vô Thường không đến để ra tay, ít nhất là lúc này, nhưng sự hiện diện của nó đã là một lời cảnh báo không thể rõ ràng hơn. Y biết, đây là phản ứng đầu tiên của Thiên Đạo trước hành động của Lăng Nguyệt, một hành động mà Thiên Đạo coi là sự phản bội trắng trợn, một 'dị số' khác cần phải bị loại bỏ.

Trong lòng Tạ Trần thầm nhủ: *Thiên Đạo đã nhận thấy sự phản bội... Sự xuất hiện của Bạch Vô Thường không phải là ngẫu nhiên. Nó đến để cảnh cáo, để khẳng định quyền uy của mình. Điều này có nghĩa là, con đ��ờng phía trước của chúng ta sẽ càng thêm gian nan, bởi giờ đây, chúng ta không chỉ phải đối mặt với Ma Vực, mà còn phải đối mặt với sự trừng phạt từ chính Thiên Đạo.* Y cảm nhận được cái rét lạnh không phải từ khí trời, mà từ chính sự vô cảm của Thiên Đạo.

Ánh mắt đỏ rực của Bạch Vô Thường dừng lại trên Lăng Nguyệt thêm vài khắc, tựa như đang ghi nhớ hình dáng nàng, ghi nhớ lời tuyên bố của nàng. Rồi, nhanh như khi nó xuất hiện, cái bóng đen kịt đó đột ngột tan biến vào hư không, không để lại một dấu vết nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời đe dọa vô hình.

Lăng Nguyệt thở hắt ra một hơi, áp lực vô hình vừa tan biến khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng đôi mày thanh tú của nàng vẫn nhíu chặt. Nàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng. Nàng nhìn xuống Nguyệt Quang Trâm trong tay, tựa như đang tìm kiếm sự an ủi từ nó, cũng tựa như đang nhắc nhở bản thân về lời thề vừa lập.

Cùng thời điểm đó, sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, một không gian u ám, lạnh lẽo và tăm tối đến mức ma khí nồng đậm bao trùm, khiến sinh linh khó mà tồn tại. Những kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, những tòa tháp gai nhọn chọc trời, thành trì được xây từ xương cốt và đá hắc ám, tất cả tạo nên một bức tranh kinh hoàng, ghê rợn. Tiếng gầm gừ của ma vật vang vọng đâu đó trong bóng tối, tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng xương cốt va chạm lạch cạch, hòa cùng tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí bị đè nén, sợ hãi và chết chóc luôn hiện hữu. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi thối rữa và mùi ma khí đặc trưng xộc thẳng vào khứu giác, khiến bất kỳ kẻ phàm nhân nào cũng phải kinh hồn bạt vía khi đặt chân tới nơi đây.

Trong một điện thờ tối tăm sâu thẳm nhất của Ma Vực, ánh sáng duy nhất le lói phát ra từ những ngọn lửa xanh lam bập bùng trên các trụ đá, đủ để thấy một ngai vàng khổng lồ được chạm khắc từ xương cốt và đá hắc ám. Tr��n ngai vàng ấy, Ma Chủ Cửu U đang tọa vị. Hắn là một nam nhân với thân hình cường tráng, cao lớn, toát ra khí chất tà mị nhưng đầy uy lực. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn, luôn thường trực một nụ cười khẩy khó đoán. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã. Hắn khoác một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, ẩn chứa những bí ẩn đáng sợ, tựa như chính bóng đêm của Ma Vực.

Dưới chân ngai vàng, Hắc Ma Sứ và U Linh đang quỳ gối, thân hình gồ ghề của Hắc Ma Sứ với da dẻ tái nhợt và đôi mắt đỏ rực nổi bật trên nền áo giáp đen. Cây trường thương lớn của hắn dựa vào vai, toát lên vẻ hung hãn. Bên cạnh hắn, U Linh với thân hình mờ ảo như sương khói, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt không có con ngươi, toát lên vẻ vô cảm đáng sợ. Cả hai đều cúi đầu, chờ đợi mệnh lệnh.

“Bẩm Ma Chủ,” Hắc Ma Sứ khàn giọng báo cáo, giọng nói tràn đầy sự kính sợ. “Tại Thành Phong Hoa, kế hoạch gieo rắc tuyệt vọng đã thành công. Phàm nhân đã chìm trong sự hoảng loạn và sợ hãi. Tuy nhiên, có một chuyện bất ngờ xảy ra.”

Ma Chủ Cửu U không nói gì, chỉ khẽ gõ nhẹ ngón tay thon dài lên cánh tay ngai vàng, tạo ra tiếng cộp cộp khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt đỏ rực của hắn lóe lên sự hứng thú.

“Lăng Nguyệt Tiên Tử kia...” U Linh tiếp lời, giọng nói lạnh lẽo như băng. “Nàng ta... đã đoạn tuyệt với tiên đạo, công khai tuyên bố đi theo Tạ Trần, bảo vệ những phàm nhân thấp hèn. Nàng ta còn dùng Nguyệt Quang Trâm lập lời thề trước mặt tất cả.”

Một tiếng cười khẩy ghê rợn vang lên từ Ma Chủ Cửu U, không phải tiếng cười vui vẻ, mà là tiếng cười của sự khinh miệt và tính toán. Hắn ngả người ra sau ngai vàng, đôi mắt đỏ rực nhìn xuyên qua bóng tối, dường như có thể thấy được mọi thứ đang diễn ra ở nhân gian. “Ồ? Thú vị... Con cờ của Thiên Đạo lại dám phản phệ. Lăng Nguyệt Tiên Tử? Cái tên ấy ta từng nghe qua, một trong những tiên tử xuất sắc nhất của tiên môn, được Thiên Đạo ưu ái. Vậy mà lại vì một phàm nhân mà từ bỏ tất cả ư?” Hắn dừng lại một chút, nụ cười trên môi càng thêm quỷ dị. “Tạ Trần này, quả nhiên là một biến số khó lường. Hắn không có tu vi, không có sức mạnh bá đạo, vậy mà lại có thể khiến một tiên tử như Lăng Nguyệt thay đổi tâm niệm, từ bỏ con đường trường sinh mà bao kẻ mơ ước. Hắn muốn tạo ra 'Đạo của Phàm Trần' ư? Vậy để ta xem, cái 'Đạo' non nớt đó sẽ chống lại hỗn loạn của ta được bao lâu.”

Ma Chủ Cửu U nhếch mép, ánh mắt hắn tràn đầy sự khinh miệt đối với cái gọi là 'Đạo của Phàm Trần', nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò, một sự hứng thú đặc biệt với 'biến số' Tạ Trần. Hắn luôn tin vào sức mạnh và sự hỗn loạn, và mọi thứ cản trở mục tiêu của hắn đều phải bị nghiền nát. Nhưng Tạ Trần lại là một ngoại lệ, một hạt cát nhỏ bé có khả năng làm lung lay cả những tảng đá khổng lồ.

“Ma Chủ, chúng ta có nên... cử người truy sát bọn chúng không?” Hắc Ma Sứ hỏi, giọng nói đầy sát khí.

Ma Chủ Cửu U phất tay, một luồng ma khí đen kịt nhẹ nhàng tỏa ra, mang theo mùi lưu hu���nh nồng nặc. “Không vội. Để chúng đi. Hãy để chúng tiến đến Thiên Đạo Tháp. Nơi đó, ta sẽ ban tặng chúng một 'món quà' đặc biệt.” Giọng nói của hắn khàn đặc, đầy uy quyền và mỉa mai, ẩn chứa một âm mưu sâu xa, một cái bẫy đã được giăng sẵn. Hắn muốn Tạ Trần và Lăng Nguyệt đi theo con đường mà hắn đã định sẵn, không phải để dễ dàng tiêu diệt, mà là để biến họ thành một phần trong kế hoạch lớn hơn của mình.

Hắc Ma Sứ và U Linh cúi đầu lĩnh mệnh, trong lòng không khỏi rùng mình trước sự tàn nhẫn và tính toán của Ma Chủ. “Tuân lệnh Ma Chủ!” Cả hai hóa thành hai luồng khói đen, nhanh chóng rút lui vào bóng tối, để lại Ma Chủ Cửu U một mình trong điện thờ, ánh mắt đỏ rực của hắn vẫn nhìn về phía xa, nơi nhân gian đang chìm trong loạn lạc, và nơi Tạ Trần đang dần trở thành một mối hiểm họa lớn hơn hắn tưởng.

Một ngày sau, dưới ánh nắng gắt của buổi trưa và những cơn gió lớn mang theo bụi đất, nhóm Tạ Trần đang nghỉ chân tại một dịch trạm biên giới. Nơi đây không còn vẻ sầm uất như những dịch trạm trong thời thái bình, mà chỉ còn là một vài căn nhà gỗ xiêu vẹo, một quán trọ nhỏ lụp xụp với mái ngói đã bạc màu, và một khoảng sân đất trống cằn cỗi nơi vài con ngựa gầy gò đang gặm cỏ khô. Mùi bụi đất và mùi ngựa trộn lẫn trong không khí, cùng với cái nắng gay gắt và gió lớn, tạo nên một cảm giác khắc nghiệt, mệt mỏi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi tựa vào một bức tường đá đã cũ kỹ, vẻ mặt nàng lộ rõ sự mệt mỏi sau một ngày đêm không ngừng nghỉ. Bạch y của nàng đã vương chút bụi, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên vẻ kiên nghị, không chút hối hận về quyết định của mình. Nàng khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sức mạnh và niềm tin mà nó mang lại. Nàng biết, con đường này sẽ đầy gian nan, nhưng nàng đã không còn đơn độc.

Tạ Trần ngồi đối diện nàng, trải tấm bản đồ cũ kỹ ra trên mặt đất. Bản đồ đã úa màu thời gian, những nét vẽ về các con đường, ngọn núi, dòng sông đều đã mờ nhạt, nhưng y vẫn chăm chú quan sát, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, tính toán. Y dùng một cành cây nhỏ gầy gò chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một biểu tượng mờ nhạt của một ngọn tháp cao vút. Đó chính là Thiên Đạo Tháp, mục tiêu của họ.

Tiểu Cửu vẫn giữ vẻ lanh lợi thường thấy, nhưng đôi tai cáo của nàng lại liên tục giật giật, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Nàng ngồi xổm bên cạnh Tạ Trần, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt ve chiếc đuôi mềm mại của mình. Dù vẫn có vẻ vui vẻ, nhẹ nhõm, nhưng nàng hiểu rằng, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Thủ Lĩnh Dân Quân và một nhóm nhỏ phàm nhân đi cùng họ cũng đang ngồi nghỉ gần đó, gương mặt họ vẫn còn mệt mỏi nhưng đã có thêm niềm tin và hy vọng. Họ đã chứng kiến sự kiên cường của Lăng Nguyệt, sự trí tuệ của Tạ Trần, và điều đó đã nhen nhóm trong họ một tia sáng mới.

Lăng Nguyệt ngước nhìn Tạ Trần, giọng nói nàng trầm xuống, chứa đựng một chút lo lắng. “Thiên Đạo chắc chắn sẽ không ngồi yên. Sự xuất hiện của Bạch Vô Thường là một lời cảnh cáo. Chúng ta cần cẩn thận hơn bao giờ hết.” Nàng biết r�� sự tàn nhẫn và vô cảm của Thiên Đạo khi có ai đó đi ngược lại "quy tắc" của nó. Nàng đã từ bỏ vị thế và lý tưởng của mình, điều đó chắc chắn sẽ khiến Thiên Đạo coi nàng như một kẻ phản bội, một dị số cần phải bị xóa bỏ.

Tạ Trần ngẩng đầu lên khỏi bản đồ, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. “Đúng vậy. Thiên Đạo sẽ tìm mọi cách để ngăn cản chúng ta. Ma Vực cũng sẽ không để chúng ta yên. Con đường đến Thiên Đạo Tháp sẽ đầy rẫy chông gai, không chỉ từ môi trường khắc nghiệt mà còn từ những kẻ thù rình rập, cả hữu hình và vô hình. Nhưng giờ đây, chúng ta không còn đơn độc. Sức mạnh của 'Đạo của Phàm Trần' không chỉ nằm ở tu vi, mà còn ở sự đoàn kết và ý chí của mỗi người. Từ một phàm nhân yếu ớt, đến một tiên tử đã giác ngộ, tất cả đều là một phần của 'Đạo' ấy. Thiên Đạo Tháp... là nơi duy nhất có thể vạch trần mọi bí mật đã bị lãng quên của thế giới này, và cũng là nơi chúng ta có thể mở ra một con đường mới cho nhân gian, một con đường mà không cần phải 'thành tiên' để tìm thấy sự trọn vẹn.”

Tiểu Cửu vươn vai, đứng phắt dậy, đôi mắt tinh ranh lóe lên vẻ kiên quyết. “Tạ Trần nói đúng! Có ta ở đây, ai dám động vào các ngươi! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Dù là Thiên Đạo hay Ma Vực, cứ việc đến! Chúng ta sẽ cho chúng biết mùi!” Nàng nói, và dù lời lẽ có vẻ bốc đồng, nhưng lại mang đến một luồng sinh khí, một sự lạc quan cần thiết cho cả nhóm.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y nhìn Tiểu Cửu đầy trìu mến, rồi lại trao đổi ánh mắt với Lăng Nguyệt, ngầm hiểu sự đồng lòng và quyết tâm của nàng. Y gấp tấm bản đồ lại, cất vào trong áo. Hành trình còn dài, và những nguy hiểm phía trước còn lớn hơn những gì họ có thể tưởng tượng. Nhưng với Lăng Nguyệt Tiên Tử nay đã hoàn toàn chuyển mình, cùng với Tiểu Cửu trung thành và những phàm nhân đã tìm thấy niềm tin, Tạ Trần biết rằng mình không còn đơn độc. Họ đã sẵn sàng.

Nhóm nhỏ chuẩn bị tiếp tục hành trình, hướng về phía xa nơi Thiên Đạo Tháp ẩn hiện m��� ảo trên đường chân trời, như một lời hứa hẹn về một tương lai bất định, nhưng tràn đầy hy vọng. Ánh nắng chiều bắt đầu ngả vàng, trải dài trên con đường bụi bặm, và bóng dáng của họ in dài trên nền đất, tựa như những chiến binh đang tiến về phía một vận mệnh mới, một kỷ nguyên mới của Nhân Gian.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free