Nhân gian bất tu tiên - Chương 287: Lời Thề Giữa Phế Tích: Đạo Của Chân Tâm
Áp lực kinh hoàng từ Bạch Vô Thường đã tan biến vào hư không, nhưng dư âm của nó vẫn còn lẩn khuất trong từng kẽ đá đổ nát, trong từng tiếng thở dốc của những người sống sót. Thành Phong Hoa, sau đêm tàn phá, hiện ra dưới ánh bình minh xám xịt như một vết thương lòng rỉ máu của nhân gian. Gió lạnh từ phương Bắc thổi về, mang theo mùi khét của tro tàn, mùi tanh của máu và mùi tử khí thoang thoảng, len lỏi qua từng con hẻm, từng ngóc ngách, như một bản hùng ca bi tráng cho một kỷ nguyên đang tàn. Tạ Trần vẫn đứng đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời nơi Bạch Vô Thường vừa biến mất, trong tâm trí y không chút dao động. Y biết, lời cảnh báo của Thiên Đạo không phải là hư ngôn, và con đường phía trước sẽ còn hiểm nguy gấp bội.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh y, đôi tay vẫn siết chặt Nguyệt Quang Trâm, nhưng ánh sáng từ thanh trâm đã không còn rực rỡ như lúc đối đầu với Bạch Vô Thường nữa, thay vào đó là một sắc trắng u buồn, trầm mặc. Nàng nhìn những mảnh vụn của cuộc sống còn vương vãi trên nền đất lạnh, những vật dụng gia đình bị thiêu rụi, những góc tường còn loang lổ vết máu khô, trái tim nàng như bị hàng ngàn mũi kim châm. Mỗi hơi thở của nàng đều nặng trĩu những cảm xúc hỗn độn: sự kinh hoàng trước sức tàn phá của Ma Vực, nỗi căm phẫn dành cho sự thờ ơ của Thiên Đạo, và một nỗi đau thấu tận tâm can cho những sinh linh vô tội. N��ng từng là tiên tử cao ngạo, sống giữa mây trắng, nhìn xuống nhân gian như nhìn một bức tranh tĩnh lặng. Nhưng giờ đây, bức tranh ấy đã vỡ vụn, và nàng đang đứng giữa những mảnh vỡ sắc nhọn, cảm nhận được từng vết cắt xé lên linh hồn mình.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, ôm chặt một đứa trẻ gầy gò đang run rẩy vì sợ hãi. Đôi mắt trong veo của nàng đầy nước mắt, nhìn quanh những cảnh tượng bi thương mà không thể thốt nên lời. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo, quá nhiều mất mát trong đêm qua. Linh hồn hồ ly vốn nhạy cảm với những rung động của vạn vật, giờ đây bị bủa vây bởi một làn sóng tuyệt vọng và đau khổ. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng trong ánh mắt của những người cha, người mẹ mất con, sự sợ hãi tột cùng của những đứa trẻ mồ côi, và nỗi đau âm ỉ từ những linh hồn còn vương vấn trong tro tàn. “Ma tộc thật đáng ghét!” Tiểu Cửu thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, “Thiên Đạo ở đâu sao không tới cứu giúp?” Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lăng Nguyệt, bởi nàng từng là một phần của cái "Thiên Đạo" mà Tiểu Cửu đang chất vấn.
Tạ Trần không nói gì nhiều, y lặng lẽ quan sát, đôi mắt sâu thẳm của y như thấu suốt mọi ngóc ngách của hiện thực. Y nhặt lên một mảnh vải thêu hình hoa cúc bị cháy xém, những cánh hoa vàng óng nay chỉ còn là tàn tro đen xám. Y đưa mảnh vải lên mũi ngửi, một mùi hương hoa nhài thoang thoảng còn vương lại, dù đã bị khói lửa và máu tanh làm lu mờ. “Sự sống mong manh,” y nói, giọng trầm ấm, vang vọng giữa không gian hoang tàn, “nhưng ý chí sống lại kiên cường lạ thường.” Y không muốn gieo rắc hy vọng hão huyền, nhưng y cũng không muốn để tuyệt vọng nhấn chìm tất cả. Ý của y là, dù mong manh, sự sống vẫn sẽ tìm cách nảy mầm, miễn là có một tia lửa nhỏ được giữ lại.
Y không chỉ nhìn thấy sự tàn phá vật chất, mà còn nhìn thấy những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, những ý niệm tuyệt vọng đang bốc lên như khói đen, nhưng cũng có những sợi tơ mỏng manh của tình thương, của sự cưu mang, của ý chí sinh tồn đang cố gắng kết nối lại. 'Nhân quả chi nhãn' của y không chỉ để suy luận về Ma Chủ hay Thiên Đạo, mà còn để thấu hiểu bản chất của con người, của sự sống. Y nhìn những người phàm nhân đang tụ tập lại, ánh mắt họ vừa sợ hãi, vừa cảnh giác, nhưng cũng thấp thoáng một tia hy vọng khi nhìn về phía y. Y biết, họ không cần những lời hứa hẹn lớn lao, họ cần một điểm tựa, một hướng đi.
Tạ Trần bắt đầu hướng dẫn nhóm tìm kiếm và phân phát vật phẩm cứu trợ. Y phân công Lăng Nguyệt dùng linh lực chữa trị những người bị thương nặng, còn Tiểu Cửu thì giúp y an ủi những đứa trẻ, tìm kiếm nước uống và thức ăn còn sót lại. Lăng Nguyệt, đôi mắt vẫn u buồn, nhưng không hề do dự. Nàng đặt Nguyệt Quang Trâm vào vỏ, rồi đưa tay ra, một luồng linh khí thanh khiết, mát lành lan tỏa từ lòng bàn tay nàng, bao phủ lấy một lão nông đang nằm thoi thóp dưới một đống đổ nát. Khuôn mặt lão nông da đen sạm, tay chân chai sạn, khắc khổ vì bao năm dãi nắng dầm sương, nay lại hằn thêm những vết thương sâu hoắm. Nàng nhẹ nhàng thanh lọc máu bầm, hàn gắn những vết thương hở, linh khí của nàng không mạnh mẽ như khi giao chiến, mà dịu dàng như gió xuân, xoa dịu nỗi đau thể xác và tinh thần.
Trong quá trình ấy, nàng tận mắt chứng kiến những cảnh tượng bi thương mà trước đây nàng chỉ nghe kể hoặc nhìn thấy từ xa. Một người mẹ trẻ ôm chặt đứa con đã tắt thở, đôi mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời xám xịt. Một đứa bé gái trạc tuổi Tiểu Cửu, ngồi giữa đống gạch vụn, tay vẫn nắm chặt một con búp bê bằng vải đã cháy xém một nửa, đôi mắt nó không còn nước mắt, chỉ còn sự thẫn thờ đến đáng sợ. Nàng cảm nhận được sự mất mát to lớn trong mỗi ánh mắt, mỗi hơi thở yếu ớt. Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, khàn đặc như có cát trong cổ họng: “Từng sinh linh… từng gia đình… tất cả tan nát chỉ trong một đêm.” Nàng không thể hiểu được, cái "Đạo" mà nàng từng theo đuổi, cái "Thiên Đạo" mà nàng từng nguyện trung thành, tại sao lại cho phép điều này xảy ra? Hay như Tạ Trần đã từng nói, Thiên Đạo không còn là người bảo hộ, mà chỉ là một kẻ chấp niệm vào "quy tắc" mục nát của riêng mình? Mỗi vết thương nàng chữa lành, mỗi linh hồn nàng xoa dịu, lại càng khắc sâu hơn vào tâm trí nàng sự vô nghĩa của lý tưởng cũ. Nàng nhận ra rằng, vẻ đẹp của tiên đạo, sự thanh cao của tu sĩ, tất cả đều trở nên vô nghĩa nếu không thể bảo vệ được những sinh linh yếu ớt nhất.
Giữa sự hoang tàn và hỗn loạn, Tạ Trần vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ thường. Y không chỉ giúp đỡ bằng hành động, mà còn bằng lời nói, bằng ánh mắt. Khi một người phụ nữ trẻ khóc than về việc mất đi chồng con, y không đưa ra những lời an ủi sáo rỗng. Thay vào đó, y chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai nàng, ánh mắt y truyền đi một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin rằng nàng vẫn có thể vượt qua. Y nói với những người còn lại về sự cần thiết phải đoàn kết, phải nương tựa vào nhau để tái thiết, để tiếp tục sống. Y không hứa hẹn một tương lai tươi sáng, y chỉ khẳng định giá trị của hiện tại, của sự sống. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống," lão nông vừa được Lăng Nguyệt chữa trị, nhìn Tạ Trần với ánh mắt biết ơn. "Cứu được một người, chính là cứu được một phần sinh mệnh của nhân gian." Tạ Trần gật đầu, y không phủ nhận sự thật rằng thế giới đang suy tàn, nhưng y tin rằng, chính trong sự suy tàn ấy, con người mới bộc lộ được bản chất kiên cường nhất của mình. Y đã dùng hết sự nhạy cảm của 'nhân quả chi nhãn' để tìm ra những điểm yếu của Ma Vực, và y cũng dùng chính con mắt ấy để nhìn thấy những điểm mạnh ẩn sâu trong lòng người phàm.
Bầu trời vẫn xám xịt, nhưng tia nắng yếu ớt đã bắt đầu xuyên qua những đám mây dày đặc, nhuộm một màu vàng nhạt lên những đỉnh núi xa xăm, như một lời hứa hẹn mong manh của buổi chiều tà. Nhưng ngay cả khi tia nắng đó vừa ló dạng, một cảnh tượng khác lại diễn ra, một lần nữa thách thức niềm tin còn sót lại trong tâm trí Lăng Nguyệt.
Giữa trưa, khi nhóm Tạ Trần đang cố gắng sơ tán những người sống sót ra khỏi khu vực trung tâm đổ nát của Thành Phong Hoa, họ phát hiện một nhóm tu sĩ. Đó là những Sứ Giả Tiên Môn, với áo bào sạch sẽ, không chút bụi bặm, và khuôn mặt cao ngạo, lạnh lùng như thể những gì đang diễn ra không hề liên quan đến họ. Họ không tham gia vào việc cứu trợ, cũng không xua đuổi ma vật còn sót lại. Thay vào đó, họ đang lục lọi giữa đống đổ nát của một khu phố thương mại, nơi từng là những cửa hàng sầm uất, nay chỉ còn là đống gạch vụn và tro tàn. Mục đích của họ không phải là tìm kiếm người sống sót, mà là tranh giành những linh thạch còn sót lại, những vật phẩm quý giá có thể đã bị chôn vùi dưới lớp đất đá.
"Kẻ phàm trần này thật phiền phức!" Một tu sĩ, với vẻ mặt khinh thường, hất văng một người phàm nhân đang cố gắng tiếp cận đống đổ nát để tìm kiếm một vật gì đó. Hắn ta không hề quan tâm đến tiếng rên rỉ đau đớn của người đó. "Sinh tử có số, bọn ta còn phải bảo toàn tính mạng để diệt trừ ma vật lớn hơn!" Lời nói của hắn ta vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đầy sự giả dối và ích kỷ. Lời biện hộ ấy, trong tai Lăng Nguyệt, nghe thật chói tai và vô lý. Diệt trừ ma vật lớn hơn? Khi mà họ đang bỏ mặc những sinh linh yếu ớt nhất ngay trước mắt?
Một tu sĩ khác, vẻ mặt hưng phấn khi tìm thấy một hộp ngọc nhỏ còn nguyên vẹn, cất giọng thúc giục đồng bọn: "Mau lên, tìm xem còn linh thạch nào không. Chỗ này linh khí không còn, không thể nán lại lâu! Những kẻ yếu đuối này sớm muộn cũng thành vật tế cho Ma Vực thôi." Hắn ta không hề che giấu sự thờ ơ và tàn nhẫn của mình. Trong mắt họ, những người phàm nhân không phải là đồng loại, không phải là những sinh linh cần được bảo vệ, mà chỉ là những vật cản, những gánh nặng, thậm chí là những "vật tế" đáng bị bỏ mặc. Cái lý lẽ "sinh tử có số" mà Bạch Vô Thường đã thốt ra, giờ đây lại được những tu sĩ này dùng để biện minh cho sự vô cảm của mình.
Giữa lúc đó, một Nữ Tử Ngây Thơ, với mái tóc đen dài xõa tung, khuôn mặt xinh đẹp nhưng lấm lem bùn đất và nước mắt, cố gắng chen qua đám tu sĩ. Nàng ôm trong tay một bức tượng nhỏ bằng ngọc bích, khắc hình một tiên tử đang múa. Bức tượng ấy đã cũ kỹ, nhưng được nàng nâng niu như báu vật. "Đừng... đừng phá... đó là của mẹ ta..." Nàng yếu ớt cầu xin, đôi m���t ngấn lệ nhìn vào bức tượng như nhìn vào một phần linh hồn của mình. Có lẽ đó là kỷ vật duy nhất còn sót lại của gia đình nàng, một sợi dây kết nối mong manh với quá khứ hạnh phúc đã tan vỡ.
Nhưng lời cầu xin của nàng bị xem như tiếng muỗi kêu. Một tu sĩ khác, với vẻ mặt khó chịu, gạt mạnh tay nàng. "Tránh ra! Đồ phàm nhân ngu xuẩn!" Bức tượng ngọc bích rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh vụn. Tiếng vỡ nghe thật chói tai giữa không gian vốn đã đầy rẫy những âm thanh đau thương. Nữ Tử Ngây Thơ bị hất văng ra xa, đầu đập vào một tảng đá, máu tươi từ trán nàng chảy dài, hòa lẫn với bụi đất. Nàng gục ngã, đôi mắt mở to nhìn những mảnh vỡ của bức tượng, rồi từ từ khép lại trong vô vọng. Nàng không còn sức để khóc, không còn sức để rên rỉ.
Cảnh tượng ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều đau khổ trong đêm qua. Nhưng cái chết của người mẹ, sự tuyệt vọng của đứa trẻ, sự thờ ơ của Thiên Đạo, tất cả đều không thể so sánh được với sự tàn nhẫn và vô cảm của chính những con người từng được nàng xem là đồng đạo, là những người bảo vệ nhân gian. Ánh mắt nàng từ xót xa chuyển thành phẫn nộ tột độ, rồi lại hóa thành một sự ghê tởm, một sự thất vọng sâu sắc đến cùng cực. Sắc mặt nàng trắng bệch, đôi môi run rẩy. Nàng cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào.
"Các ngươi... các ngươi gọi đó là Đạo ư?!" Lăng Nguyệt gằn giọng, thanh âm của nàng tuy nhỏ, nhưng lại vang vọng như tiếng sấm trong tai những tu sĩ kia, trong tai chính nàng. Nàng không thể tin nổi vào những gì mình đang chứng kiến. Cái "Tiên Đạo" mà nàng từng theo đuổi, từng tin tưởng, từng xem là chân lý tối thượng, giờ đây lại hiện nguyên hình là một vỏ bọc rỗng tuếch, mục ruỗng từ bên trong. Những người tu sĩ này, họ không khác gì ma vật, thậm chí còn tàn nhẫn hơn, bởi ma vật hành động theo bản năng, còn họ thì hành động theo sự ích kỷ và vô cảm được che đậy bằng những lý lẽ cao cả giả tạo.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không chút do dự, nàng lao tới đỡ Nữ Tử Ngây Thơ đang gục ngã, ánh mắt nàng bốc hỏa nhìn chằm chằm vào nhóm tu sĩ kia. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng rung lên bần bật, ánh sáng trắng lạnh lẽo phản chiếu sự căm phẫn tột độ trong lòng nàng. Tạ Trần và Tiểu Cửu đứng phía sau, bao quát tình hình. Tạ Trần không ngăn cản Lăng Nguyệt. Y biết, đây là khoảnh khắc quyết định của nàng, khoảnh khắc nàng phải tự mình đối mặt và đưa ra lựa chọn cuối cùng. Tiểu Cửu thì đã sẵn sàng xông lên, đôi mắt hồ ly của nàng đỏ rực vì giận dữ. Nàng không thể chấp nhận được sự tàn bạo này.
Nhóm tu sĩ kia, đối mặt với sự phẫn nộ của Lăng Nguyệt, ban đầu có chút bất ngờ, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ khinh thường. "Nữ nhân này điên rồi sao? Lo chuyện bao đồng!" Một tên tu sĩ nói, rồi quay lưng lại, tiếp tục lục lọi. Chúng không hề xem Lăng Nguyệt là một mối đe dọa, bởi trong mắt chúng, nàng chỉ là một kẻ yếu đuối, một kẻ "mất người" vì quá bận tâm đến những chuyện vô bổ của phàm nhân. Chúng không hiểu rằng, chính sự "mất người" ấy của Lăng Nguyệt lại là sự thức tỉnh của nhân tính, một sức mạnh còn đáng sợ hơn bất kỳ linh lực nào.
Nhưng Lăng Nguyệt không còn bận tâm đến những lời lẽ của chúng. Nàng đặt Nữ Tử Ngây Thơ nằm ngay ngắn, dùng linh lực thanh lọc vết thương trên trán nàng, rồi quay lưng lại với nhóm tu sĩ ích kỷ ấy. Nàng không muốn nhìn mặt chúng thêm một giây phút nào nữa. Trong lòng nàng, cái "Thiên Đạo" mà nàng từng trung thành đã hoàn toàn sụp đổ, không phải vì Ma Vực, mà vì chính sự mục ruỗng từ bên trong của những kẻ nhân danh nó. Niềm tin, lý tưởng, tất cả đều tan biến như ảo ảnh. Nàng hiểu rằng, cái giá của sự thành tiên, của quyền năng mà nàng từng khao khát, có thể chính là việc đánh mất đi nhân tính, đánh mất đi sự đồng cảm, sự thấu hiểu. Đó là một cái giá quá đắt.
Ánh mặt trời yếu ớt cuối chiều cuối cùng cũng phá tan được lớp mây dày đặc, chiếu rọi một tia sáng vàng cam xuống những phế tích của Thành Phong Hoa. Ánh sáng ấy không đủ để xua đi sự u ám, nhưng nó mang theo một vẻ đẹp bi tráng, như một lời chia tay của ngày tàn. Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lưng lại với nhóm tu sĩ vẫn đang mải miết với những tham lam nhỏ nhen của chúng. Nàng không còn nhìn vào những mảnh vỡ của quá khứ, mà ánh mắt nàng kiên định hướng về Tạ Trần. Nàng hiểu rằng, 'Đạo của Thiên Đạo' mà nàng từng tin tưởng đã hoàn toàn sụp đổ, không phải dưới sức mạnh của Ma Chủ Cửu U, mà là dưới sự vô cảm, ích kỷ của chính những kẻ tự xưng là người bảo hộ.
Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng. Trong đôi mắt sâu thẳm của y, Lăng Nguyệt thấy một sự thấu hiểu không cần lời, một sự công nhận mà nàng chưa từng nhận được từ bất kỳ ai trong thế giới tiên môn. Y không hề phán xét, không hề ép buộc, chỉ đơn thuần là chờ đợi, và y đã đúng. Tiểu Cửu im lặng đứng bên cạnh, cảm nhận được sự chuyển biến mạnh mẽ từ Lăng Nguyệt, một luồng khí tức thanh khiết nhưng kiên cường đang trỗi dậy mạnh mẽ từ nàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa tay lên, nắm chặt Nguyệt Quang Trâm. Thanh trâm sáng rực lên một ánh trắng thuần khiết, không còn vẻ u buồn của ban sáng, mà là một sự kiên định, một ý chí không th��� lay chuyển. Giọng nói của nàng vang vọng giữa không gian hoang tàn, không còn sự lạnh lùng hay cao ngạo của một tiên tử, mà thay vào đó là sự dứt khoát, mạnh mẽ của một người đã tìm thấy chân lý của riêng mình. Từng lời nàng nói ra đều như khắc sâu vào từng tảng đá, từng mảnh vụn của Thành Phong Hoa.
“Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng sinh. Tiên môn đã quên đi cội rễ.” Nàng bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Đạo mà họ nói... chỉ là lớp vỏ bọc cho sự ích kỷ và sợ hãi. Một Thiên Đạo chỉ biết thờ ơ nhìn chúng sinh lầm than, một Tiên môn chỉ biết bảo vệ cái 'quy tắc' mục nát của mình, thì còn đáng được tôn thờ sao?” Nàng không còn là Lăng Nguyệt của Thiên Đạo nữa. Nàng đã thoát khỏi xiềng xích của những lý tưởng hão huyền, của những lời hứa hẹn trống rỗng. Cái chấp niệm về sự thành tiên, về một con đường vĩnh cửu không còn ràng buộc nàng nữa. Nàng đã nhìn thấy cái giá của sự bất tử, cái giá của quyền năng, và nàng không chấp nhận nó. Nàng đã từ bỏ cái "Đạo" cao xa, vô cảm ấy, để tìm về một "Đạo" gần gũi hơn, nhân bản hơn.
Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng và một sự giải thoát nội tâm sâu sắc. “Tạ Trần, ngươi đã nói 'Đạo của Phàm Trần'. Giờ đây, ta nguyện dùng cả sinh mạng này để cùng ngươi... bảo vệ cái 'Đạo' ấy!” Lời thề của nàng không phải là một lời hứa suông, mà là một lời tuyên bố từ bỏ quá khứ, một sự dấn thân hoàn toàn vào một con đường mới đầy chông gai. Nàng đã nhìn thấy sự thật trần trụi của thế giới, và nàng đã chọn đứng về phía những con người yếu ớt nhất, những sinh linh mong manh nhất.
Trong một hành động đầy ý nghĩa, Lăng Nguyệt Tiên Tử quỳ một gối xuống giữa đống đổ nát, tay phải đặt lên ngực, tay trái nắm chặt Nguyệt Quang Trâm. Một luồng linh khí thanh khiết nhưng mạnh mẽ bùng phát từ cơ thể nàng, lan tỏa khắp không gian, như một lời thề son sắt được gửi gắm vào trời đất. Nàng không còn quỳ trước Thiên Đạo hay các vị tiên tôn, mà quỳ trước chính lương tâm mình, trước những sinh linh mà nàng nguyện bảo vệ. Ánh sáng từ Nguyệt Quang Trâm giờ đây không phải là ánh sáng của tiên pháp huyền ảo, mà là ánh sáng của niềm tin, của lòng dũng cảm, của nhân tính được thức tỉnh.
Tạ Trần nhẹ nhàng bước tới, đỡ nàng đứng dậy. Y không nói một lời nào, nhưng ánh mắt y chứa đựng sự công nhận, sự thấu hiểu và một nụ cười nhẹ, ấm áp. Đó không phải là nụ cười của kẻ chiến thắng, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy một đồng minh chân chính, một tri kỷ cùng chung chí hướng. Y biết, quyết định này của Lăng Nguyệt không chỉ thay đổi cuộc đời nàng, mà còn thay đổi vận mệnh của cả thế giới này. Một tiên tử đã từ bỏ "Đạo của Thiên Đạo" để đi theo "Đạo của Phàm Trần" – đây là một dị số còn lớn hơn cả sự tồn tại của y. Thiên Đạo sẽ không thể bỏ qua điều này.
Nhóm tu sĩ ích kỷ kia, vẫn đang bận rộn với việc lục lọi, không hề để ý đến lời thề long trọng của Lăng Nguyệt. Chúng vẫn chìm đắm trong sự tham lam và vô cảm của mình, không hề biết rằng, ngay bên cạnh chúng, một kỷ nguyên mới đang bắt đ��u được định hình, một lời thề đã được lập nên giữa phế tích hoang tàn, một ngọn đuốc hy vọng đã được thắp sáng trong đêm tối. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với Lăng Nguyệt Tiên Tử nay đã hoàn toàn chuyển mình, cùng với Tiểu Cửu trung thành, Tạ Trần biết rằng mình không còn đơn độc. Thiên Đạo Tháp... là nơi họ phải đến, nơi chân lý bị lãng quên đang chờ được đánh thức, và nơi "Đạo của Phàm Trần" sẽ đối diện với số mệnh của mình. Y đã sẵn sàng, và giờ đây, nàng cũng vậy.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.