Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 280: Thiên Đạo Vô Hình: Mưu Kế Đằng Sau Sát Ý

Sương mù dần tan, để lộ ra Phế Tích Cổ Thành cô tịch, và ba bóng người nhỏ bé, nhưng chứa đựng một quyết tâm lớn lao, đang hướng về một tương lai bất định. Cuộc chiến, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Tạ Trần ngồi giữa đống đổ nát của một tòa kiến trúc cũ, thân hình gầy gò của y tựa như một nét vẽ mờ nhạt trên bức tranh hoang tàn của thời gian. Vầng trăng yếu ớt, mờ đục, cố gắng xuyên qua màn đêm dăng mắc, chiếu rọi khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ suy tư của y. Làn da trắng nhợt của thư sinh không chút ánh hồng, đôi mắt sâu thẳm dưới hàng mi dài khép hờ, dường như đang nhìn thấu vào vô tận. Y khẽ vuốt ve mảnh ngọc bội đã cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào đầu ngón tay, nhưng trong tâm trí y, những dòng suy nghĩ vẫn cuồn cuộn như sóng ngầm.

Gió rít qua các khe đá vỡ, mang theo hơi lạnh buốt của đêm khuya và mùi ẩm mục của rêu phong, đất đá đã chìm vào quên lãng. Tiếng lá cây xào xạc trên những thân cây khô cằn, và đôi khi, một tiếng côn trùng rỉ rả vang lên trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Cả Phế Tích Cổ Thành chìm trong một bầu không khí u ám, hoang tàn, gợi lên cảm giác cô độc và bí ẩn của một kỷ nguyên đã qua.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén như cắt, đứng cảnh giác trên đỉnh một bức tường đổ nát còn sót lại. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng lấp lánh yếu ớt dưới ánh trăng, như một ngôi sao lạc loài giữa màn đêm vô tận. Nàng mặc bạch y, đơn giản nhưng thanh thoát, thân hình cao ráo, thanh mảnh, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng cũng chất chứa sự mệt mỏi ẩn sâu. Tầm nhìn của nàng bao quát toàn bộ phế tích, mỗi một rung động nhỏ nhất trong không khí đều không thể thoát khỏi giác quan của một tiên tử đã từng đứng trên đỉnh cao. Nàng giờ đây không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của tiên môn cao ngạo, mà là một đồng minh kiên đ��nh, một người sẵn sàng bảo vệ Tạ Trần bằng cả sinh mệnh mình. Cái "lý lẽ của Thiên Đạo đã mục nát" – lời nàng thốt ra trong giây phút bàng hoàng đã trở thành chân lý trong tâm khảm.

Cách đó không xa, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cuộn mình bên đống lửa tàn đã gần tắt, hơi ấm yếu ớt chỉ đủ xua đi một phần nhỏ cái lạnh lẽo đang xâm lấn. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng thỉnh thoảng lại giật giật, biểu lộ sự lo lắng không ngừng. Chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy, như một chiếc la bàn nhạy cảm dò tìm những mối nguy tiềm ẩn. Dù vẻ ngoài hồn nhiên, tinh nghịch, nhưng Tiểu Cửu cũng cảm nhận được gánh nặng vô hình đang đè lên vai Tạ Trần. Nàng nhớ lại lời thề không rời bỏ, lời hứa đơn giản nhưng đầy sức mạnh mà nàng đã trao cho y. Nàng không hiểu hết những khái niệm cao siêu về Thiên Đạo hay nhân quả, nhưng nàng biết Tạ Trần là người tốt, là người mà nàng muốn bảo vệ.

"Thiên Đạo không chỉ muốn ta chết... mà còn muốn thứ gì đó từ ta." Tạ Trần khẽ nói, giọng y trầm mặc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "N��u không, chúng đã có thể tiêu diệt ta từ lâu, ngay khi ta còn là một phàm nhân yếu ớt không chút tu vi." Đôi mắt y vẫn nhắm nghiền, nhưng trong tâm trí, guồng quay của Nhân Quả Chi Nhãn đang vận hành hết công suất, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc của sự kiện. "Mọi hành động đều có nhân quả của nó. Sự truy sát này không phải là hành động của sự tức giận mù quáng, mà là một mưu đồ được tính toán kỹ lưỡng."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ động, ánh mắt nàng vẫn quét qua bóng tối xung quanh, nhưng đôi tai nàng chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần. "Dù là gì, ta sẽ bảo vệ ngươi." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Lý lẽ của Thiên Đạo đã mục nát. Ta không còn tin vào cái 'chân lý' mà chúng rao giảng. Ngươi, Tạ Trần, là người duy nhất ta thấy còn giữ được 'nhân tính' giữa thế gian này." Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn nhẫn, quá nhiều sự 'mất người' trong tiên môn, để rồi nhận ra rằng cái gọi là 'Thiên Đạo' mà nàng hằng tôn thờ, giờ đây chỉ còn là một lớp vỏ bọc cho sự mục ruỗng.

Tiểu Cửu r���t rè ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần. "Bọn chúng thật đáng ghét! Cứ như những con chó săn không biết mệt!" Nàng thầm nghĩ, Thiên Đạo hay Ma Vực thì cũng vậy, đều là những kẻ muốn hại Tạ Trần. Nàng chỉ muốn Tạ Trần được sống một đời bình thường, an yên, không phải đối mặt với những hiểm nguy này.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thủng màn đêm. Y lấy ra một mảnh da dê cũ kỹ, đã ố vàng theo thời gian, rồi dùng ngón tay khẽ vẽ phác thảo lên đó những đường nét phức tạp, những ký hiệu mà Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu chưa từng thấy. Đó là một phần của Nhân Quả Luân Bàn, một công cụ suy luận vô hình chỉ tồn tại trong tâm trí y, nhưng được y cụ thể hóa trên mảnh da dê để hệ thống hóa suy nghĩ. Y đang cố gắng dự đoán động thái tiếp theo của Thiên Đạo, phân tích từng sợi dây nhân quả, từng khả năng có thể xảy ra.

"Bạch Vô Thường... Hắn không phải là kẻ nông cạn. Hắn là một trong những cường giả cấp cao của Thiên Đạo, đại diện cho ý chí của nó. Nếu chỉ muốn tiêu diệt, có vô số cách dễ dàng hơn để làm điều đó." Tạ Trần lẩm bẩm, ngón tay y lướt trên mảnh da dê, nối các đường nét lại với nhau. "Hành động của Hắc Ma Sứ cũng vậy. Hắn không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn 'tranh giành' ta. Điều đó nói lên rằng, giá trị của ta, với tư cách là một 'điểm neo nhân quả', lớn hơn rất nhiều so với một kẻ thù cần phải bị diệt trừ."

Đột nhiên, một tiếng động nhẹ, rất khẽ, không thể nhầm lẫn, vang lên từ phía xa. Đó là tiếng đá nhỏ lăn xuống, tiếng lá khô bị giẫm nát, tiếng động mà chỉ những người có tu vi cao thâm hoặc giác quan cực kỳ nhạy bén mới có thể nhận ra. Lăng Nguyệt Tiên Tử lập tức siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, đôi mắt nàng sắc lạnh hơn bao giờ hết. Nàng đã cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc, luồng khí tức của tiên môn, của những kẻ vừa truy đuổi họ.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo thính nhạy, cũng đã nghe thấy. Nàng bật dậy, đôi mắt xanh biếc ánh lên vẻ cảnh giác, chiếc đuôi xù lên. "Tạ Trần! Bọn chúng đến rồi!" Giọng nàng lí nhí, nhưng đầy vẻ căng thẳng.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt y không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự tỉnh táo đến kinh người. Y cất mảnh da dê vào trong ngực áo, đứng dậy. "Không cần lo lắng. Ta đã lường trước điều này." Giọng y vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. "Chúng ta không thể trốn chạy mãi. Đã đến lúc phải đối mặt." Y nhìn về phía bóng tối mịt mùng nơi tiếng động vừa phát ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Một nụ cười không hề có chút sợ hãi, mà là sự thách thức của một kẻ đã nhìn thấu ván cờ.

Lăng Nguyệt gật đầu, khí thế nàng bùng lên, tiên lực bao quanh thân thể. Nàng như một lưỡi kiếm sắc bén đã được tôi luyện, sẵn sàng chém tan mọi chướng ngại. Tiểu Cửu dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng khi nhìn thấy sự bình tĩnh của Tạ Trần, nàng cũng cố gắng trấn tĩnh, nhe răng nanh nhỏ bé, sẵn sàng chiến đấu. Cả ba bóng người, trong đêm tối của Phế Tích Cổ Thành, tuy nhỏ bé nhưng lại tỏa ra một ý chí kiên cường, một sức sống mãnh liệt. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đã đến.

***

Rạng sáng, trước khi bình minh kịp hé rạng, Phế Tích Cổ Thành đã biến thành một chiến trường khốc liệt. Ba Sứ Giả Tiên Môn, với áo bào màu lam ngọc chỉnh tề, khuôn mặt lạnh lẽo như đá tảng và ánh mắt vô cảm, đã lao vào tấn công nơi ẩn náu. Chúng là những cường giả được Thiên Đạo nuôi dưỡng, trung thành tuyệt đối với lý tưởng "vá trời" và "duy trì trật tự". Đối với chúng, Tạ Trần là một "nghịch thiên giả", một mối họa cần phải bị loại bỏ để bảo toàn sự tồn vong của Thiên Đạo.

"Kẻ nghịch thiên! Mau thúc thủ chịu trói, bằng không hồn phi phách tán!" Kẻ thủ lĩnh, một nam tử trung niên với mái tóc bạc trắng và đôi mắt sâu hoắm, gầm lên. Hắn vung tay, một luồng pháp thuật hình kiếm bùng nổ với ánh sáng chói lòa, xé toạc màn sương đêm và nhằm thẳng vào vị trí của Tạ Trần. Kiếm khí sắc bén rít lên trong gió lạnh, mang theo sức mạnh hủy diệt của tiên môn. Mùi pháp lực nồng nặc lan tỏa khắp không gian, hòa lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong, tạo nên một thứ hỗn tạp vừa kinh hãi vừa ghê tởm.

T�� Trần, trong khoảnh khắc đó, không hề nao núng. Y không có tu vi, không có tiên lực, nhưng đôi mắt y lại lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như nhìn thấu mọi đường đi nước bước. "Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu! Không giết, chỉ phong tỏa! Tránh trực diện!" Giọng y bình tĩnh, dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gầm thét của pháp thuật. Y đứng lùi về phía sau một cột trụ đổ nát, nhưng ánh mắt y vẫn quan sát không ngừng, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất trong đòn tấn công của đối phương. Y không chiến đấu trực diện, mà trở thành một bộ não, một chiến lược gia giữa cuộc chiến sinh tử.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, không chút do dự, vung Nguyệt Quang Trâm trong tay. Chiếc trâm ngọc bích phát ra ánh sáng lung linh, hóa thành một thanh kiếm băng giá, chặn đứng kiếm khí của Sứ Giả Tiên Môn. "Lý lẽ của Thiên Đạo đã không còn đúng đắn. Hãy cho ta thấy..." Nàng lạnh lùng nói, câu chữ như băng tuyết, rồi đột ngột xoay người, chém ra một kiếm băng giá vào một điểm yếu ẩn mình trong pháp trận phòng ngự của kẻ địch. Tiên lực từ thân thể nàng bùng nổ, tạo ra một lớp phòng thủ kiên cố, đồng thời phản công dữ dội. Nàng di chuyển nhanh nhẹn giữa các tàn tích, lợi dụng từng góc khuất, từng khối đá đổ nát để che chắn cho Tạ Trần, khiến các đòn tấn công của Sứ Giả Tiên Môn không thể chạm tới y.

Tiểu Cửu, v��i bản năng linh hoạt của loài hồ ly, biến hóa thành một cái bóng xám, lướt đi thoăn thoắt giữa những tàn tích. Nàng không có sức mạnh để đối đầu trực diện với Sứ Giả Tiên Môn, nhưng tốc độ và khả năng đánh lạc hướng của nàng là vô song. Nàng dùng những chiêu thức ảo ảnh, tạo ra những tiếng động giả, ném những mảnh đá nhỏ để thu hút sự chú ý của địch, tạo cơ hội cho Tạ Trần suy tính và điều chỉnh chiến lược. Tiếng pháp thuật nổ vang liên hồi, ánh sáng chói lòa của các loại thần thông chiếu rọi khắp phế tích, biến cảnh vật hoang tàn thành một vũ điệu hỗn loạn của hủy diệt.

Trong lúc hỗn chiến, Tạ Trần không chỉ chỉ đạo mà còn liên tục phân tích. Y nhận thấy, mặc dù Sứ Giả Tiên Môn tấn công dữ dội, nhưng các đòn đánh của chúng lại có một sự kiềm chế nhất định. Chúng không dồn hết sức lực để kết liễu y ngay lập tức, mà dường như đang cố gắng phong tỏa, khống chế, hoặc bắt sống. Điều này củng cố thêm suy đoán của y từ trước. "Chúng muốn ta sống, nhưng là một Tạ Trần đã bị kiểm soát." Y thầm nghĩ.

Y chợt nhớ lại một chi tiết nhỏ trong lời nói của kẻ thủ lĩnh Sứ Giả: "Kẻ nghịch thiên! Mau thúc thủ chịu trói..." chứ không phải "giết không tha". Và cách chúng triển khai pháp trận, có vẻ chú trọng vào việc vây hãm, chứ không phải sát phạt tuyệt đối. "Đây là cơ hội."

Với suy luận sắc bén, Tạ Trần phát hiện ra một khe hở trong pháp trận bao vây của Sứ Giả Tiên Môn – một điểm yếu mà chúng cố tình tạo ra, có lẽ để dụ y vào bẫy, hoặc để tạo điều kiện cho việc bắt giữ dễ dàng hơn. Y không ngần ngại lợi dụng nó. "Lăng Nguyệt, tập trung vào điểm đó! Tiểu Cửu, chuẩn bị rút lui!" Y chỉ tay về phía một góc khuất, nơi tiên lực có vẻ yếu hơn một chút.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, hoàn toàn tin tưởng vào Tạ Trần, không chút nghi ngờ, dồn toàn bộ tiên lực vào Nguyệt Quang Trâm, chém ra một đạo kiếm khí cực mạnh, nhắm thẳng vào điểm yếu đó. Tiên lực băng giá bùng nổ, tạo ra một lỗ hổng tạm thời trong vòng vây. Tiểu Cửu, nhanh nhẹn như cắt, lao qua lỗ hổng đó, đồng thời dùng ảo ảnh của mình đánh lạc hư���ng một Sứ Giả Tiên Môn khác.

"Rút!" Tạ Trần ra lệnh, y và Lăng Nguyệt cũng nhanh chóng theo sau Tiểu Cửu, lợi dụng sự hỗn loạn mà chúng tạo ra. Ba Sứ Giả Tiên Môn bị bất ngờ trước sự phản ứng nhanh nhạy và chính xác của Tạ Trần, không kịp trở tay. Chúng vội vã truy đuổi, nhưng Tạ Trần đã dẫn đồng minh của mình vào một mê cung của những tàn tích đổ nát, nơi những bẫy pháp trận tạm thời do Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu tạo ra đã chờ sẵn.

Tiếng gió rít mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt của rạng sáng. Ba bóng người nhỏ bé, nhưng kiên cường, đã thoát khỏi vòng vây kép của Thiên Đạo, nhưng họ biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc truy sát sẽ không dừng lại. Tuy nhiên, Tạ Trần đã có được một manh mối quan trọng, một mảnh ghép then chốt để giải mã ý đồ thực sự của Bạch Vô Thường và Thiên Đạo. Y đã nhìn thấy một phần của sự thật đằng sau bức màn uy nghiêm của tiên môn.

***

Sau khi thoát khỏi Phế Tích Cổ Thành, ba người không dám dừng chân nghỉ ngơi lâu. Họ chạy sâu vào Rừng Thanh Phong, một khu rừng cổ thụ bao la, nơi những con đường mòn nhỏ uốn lượn như những sợi chỉ rối, và những hang động tự nhiên ẩn mình dưới những tán lá dày đặc. Giữa trưa, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió mát, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa quyện với tiếng côn trùng rì rầm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng còn sót lại từ trận chiến.

Họ dừng chân bên một con suối nhỏ, nước trong vắt chảy qua những viên đá cuội. Lăng Nguyệt Tiên Tử kiểm tra vết thương nhẹ trên cánh tay, do một luồng kiếm khí sượt qua. Nàng khẽ nhíu mày, không phải vì đau đớn, mà vì sự bực bội khi không thể bảo vệ Tạ Trần một cách tuyệt đối. Tiểu Cửu cũng kiểm tra lại chiếc đuôi hơi xù lên của mình, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ lo lắng nhìn Tạ Trần.

Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, tiếp t���c trầm tư. Y sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được từ trận giao chiến. Trong tâm trí y, những hình ảnh về Sứ Giả Tiên Môn, từng chiêu thức, từng lời nói của chúng, đều được phân tích kỹ lưỡng. Y nhớ lại lời của kẻ thủ lĩnh: "Kẻ nghịch thiên! Mau thúc thủ chịu trói..." và cả sự kiềm chế trong các đòn tấn công của chúng. Y kết nối chúng với khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, nhìn sâu vào những sợi dây nhân quả vô hình đang chi phối mọi hành động.

"Bạch Vô Thường... hắn không chỉ muốn ta chết." Tạ Trần đột ngột mở mắt, ánh nhìn lấp lánh như vừa phát hiện ra một bí mật động trời. "Hắn muốn ta còn sống, nhưng là một Tạ Trần bị kiểm soát, bị phong tỏa. Hắn sợ 'điểm neo nhân quả' của ta sẽ làm lung lay nền tảng của Thiên Đạo, nhưng cũng muốn lợi dụng nó." Giọng y vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn không thể lay chuyển.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngạc nhiên. "Lợi dụng? Làm sao có thể?" Nàng không thể hiểu được logic này. Thiên Đạo luôn tìm cách loại bỏ mọi thứ đe dọa đến sự tồn vong của nó. Tại sao lại muốn lợi dụng một "phàm nhân nghịch thiên" như Tạ Trần?

"Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, Lăng Nguyệt." Tạ Trần giải thích, ánh mắt y nhìn về phía xa xăm, như thể đang nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của thế giới. "Nó đang tuyệt vọng tìm mọi cách để tự cứu lấy mình. 'Điểm neo nhân quả' của ta, dù nguy hiểm, nhưng cũng có thể là một công cụ mạnh mẽ. Bạch Vô Thường có thể muốn phong tỏa khả năng thay đổi Thiên Đạo của ta, biến ta thành một 'cứu tinh' theo cách của chúng, một 'phàm nhân thành tiên' được Thiên Đạo kiểm soát để 'vá trời' theo ý muốn của nó." Y dừng lại, suy tư. "Hoặc tệ hơn, biến ta thành một vật tế, một nguồn năng lượng sống để nuôi dưỡng Thiên Đạo đang hấp hối."

Tiểu Cửu rùng mình. "Biến thành vật tế sao? Thật tàn nhẫn!" Nàng siết chặt tay, cảm thấy một nỗi sợ hãi trỗi dậy.

"Để hiểu rõ hơn, chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về Thiên Đạo... và đặc biệt là nguồn gốc của nó." Tạ Trần nói tiếp, giọng y trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Trong ký ức của ta, có một nơi... một nơi mà Thiên Đạo cố gắng che giấu. Nơi đó có thể chứa những ghi chép cổ xưa về nguồn gốc của Thiên Đạo, về những bí mật mà ngay cả các tiên môn cũng không biết rõ." Y vươn tay, dùng ngón tay vẽ một ký hiệu bí ẩn lên nền đất ẩm ướt bên bờ suối. Đó là một phần của Nhân Quả Luân Bàn, nhưng kết hợp với những thông tin mơ hồ mà y từng đọc được trong những cuốn sách cổ.

"Một nơi mà Thiên Đạo cố gắng che giấu..." Lăng Nguyệt lặp lại, đôi mắt nàng nheo lại, cố gắng lục lọi trong ký ức của mình về các cấm địa của tiên môn. Nàng là một tiên tử lâu năm, từng tiếp xúc với nhiều bí mật, nhưng những gì Tạ Trần nói lại quá mơ hồ. "Ngươi đang nói đến một cấm địa nào đó sao?"

"Không phải cấm địa theo cách thông thường." Tạ Trần lắc đầu. "Nó là một 'Động Phủ Tán Tu' được nhắc đến mơ hồ trong các truyền thuyết cổ xưa, nơi những tu sĩ xa xưa, trước cả khi các tông môn lớn được hình thành, đã từng tìm cách ghi chép lại những hiểu biết của họ về Thiên Đạo, về sự hình thành của th��� giới. Có thể, ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy chìa khóa để phá giải 'chấp niệm' của Thiên Đạo, hoặc ít nhất là hiểu rõ hơn về bản chất 'vô thường' của nó."

Tiểu Cửu, nghe đến "cấm địa" hay "động phủ", lập tức hào hứng. "Cấm địa? Nghe có vẻ thú vị!" Vẻ lo lắng trên mặt nàng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự tò mò và một chút tinh nghịch.

Tạ Trần gật đầu, hoàn thiện ký hiệu trên đất. "Nó không dễ tìm. Thiên Đạo đã cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết về nó. Nhưng 'nhân quả' luôn có những kẽ hở." Y nhìn Lăng Nguyệt. "Với kiến thức của nàng về các địa điểm tu luyện cổ xưa, kết hợp với suy luận của ta, chúng ta có thể tìm ra nó."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn vào ký hiệu phức tạp trên đất, rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng đây là con đường duy nhất để phá cục, để tìm ra sự thật đằng sau bức màn của Thiên Đạo đang hấp hối. Sự suy yếu và tuyệt vọng của Thiên Đạo đang đẩy nó đến những hành động ngày càng cực đoan, thậm chí là tự hủy hoại để tồn tại. Điều này sẽ được làm rõ hơn khi họ tìm hiểu sâu hơn.

"Được." Nàng nói, giọng nói đầy kiên định. "Chúng ta sẽ đi." Nàng đã hoàn toàn đặt niềm tin vào Tạ Trần, vào con đường của "nhân tính" mà y đang theo đuổi. Đây không chỉ là một hành trình tìm kiếm bí mật, mà còn là một cuộc chiến cho sự tồn vong của nhân gian, cho cái "sống một đời bình thường" mà Tạ Trần khao khát.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại ấm áp như ánh nắng ban trưa. Y đứng dậy, nhìn về phía sâu thẳm của Rừng Thanh Phong, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi. Y, một phàm nhân gầy gò, không có tiên lực, không có ma khí, nhưng lại đang cầm trong tay sợi dây nhân quả, sẵn sàng vén màn bí mật của Thiên Đạo. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức chuyển mình sang một giai đoạn mới, sâu sắc và triết lý hơn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free