Nhân gian bất tu tiên - Chương 279: Thiên La Địa Võng: Vô Thường Sát Lệnh
Ánh hoàng hôn buông mình xuống Thôn Vân Sơn, nhuộm đỏ những mái nhà gỗ đơn sơ và những thửa ruộng bậc thang xanh rì một màu bi tráng. Gió heo may từ phía Tây thổi về, mang theo hơi ẩm và một mùi đất ngai ngái đặc trưng của những ngày giao mùa. Trên một gò đất cao nhìn xuống làng, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của y ẩn trong tấm áo vải bố cũ kỹ, tựa như một nét chấm phá tĩnh lặng giữa bức tranh chiều tà. Đôi mắt sâu thẳm của y, thường ngày vẫn ánh lên vẻ thâm trầm suy tư, giờ đây lại càng thêm phần u tịch, nhưng không hề khuất phục, mà là một sự cảnh giác cao độ. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận những luồng khí tức đang dần kéo đến, như những con sóng ngầm cuộn trào dưới đại dương tĩnh lặng. Cảm giác đó không chỉ đến từ một phía, mà là hai luồng đối nghịch, đang hội tụ, xoáy vào nhau, lấy y làm tâm điểm.
Bên cạnh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cán trâm bằng ngọc bích lạnh lẽo truyền đến một cảm giác trấn an quen thuộc, nhưng tâm can nàng vẫn không khỏi dậy sóng. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, vốn dĩ băng giá, giờ đây lại mang một nét kiên nghị đến lạ. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự mệt mỏi ẩn sâu, quét ngang khắp bốn phía, cố gắng nắm bắt những tín hiệu mong manh trong không gian. Mái tóc đen nhánh của nàng, được búi cao đơn giản, lay động nhẹ trong gió, tựa như một lá cờ không lời tuyên bố cho sự kiên định. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong không khí, một thứ áp lực vô hình đang đè nặng lên vạn vật, khiến tiếng chim chóc ngừng hót, tiếng suối chảy như chậm lại, và thậm chí cả tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa dưới làng cũng im bặt. Chỉ còn lại mùi khói bếp vương vấn, một thứ mùi hương bình dị mà giờ đây lại trở nên xa xỉ đến lạ lùng.
“Chúng đến rồi.” Tạ Trần khẽ khàng cất lời, giọng y trầm ấm nhưng mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển. “Không chỉ một… mà là hai.” Y chỉ tay về hai hướng đối diện, một về phía đông, một về phía tây, nơi những áng mây đen kịt đang cuồn cuộn kéo đến, không phải mây mưa, mà là mây mang theo ma khí và linh lực hùng hậu. Y biết, đây là một cuộc săn đuổi mang tính hủy diệt, không còn là những thử thách nhỏ nhặt như trước.
Lăng Nguyệt Tiên Tử hít sâu một hơi, cơ thể nàng căng cứng như dây cung. “Thiên Đạo… và cả Ma Vực sao?” Giọng nàng khẽ run, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bàng hoàng trước sự tàn nhẫn của số phận. “Chúng không cho chúng ta một phút bình yên nào sao?” Nàng từng nghĩ, cuộc đời tu tiên là để tìm kiếm sự thanh tịnh, để siêu thoát khỏi trần tục, nhưng giờ đây, nàng lại thấy mình mắc kẹt sâu hơn bao giờ hết vào vòng xoáy của tranh đấu, chỉ khác là nàng chọn đứng về phía nhân tính, thay vì sức mạnh. Nàng đã từ bỏ chấp niệm thành tiên, nhưng chấp niệm bảo vệ Tạ Trần, bảo vệ nhân gian, lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa như ngọn lửa bùng cháy trong tim nàng.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng, khẽ giật giật liên hồi, run rẩy nép sát vào Tạ Trần. Chiếc đuôi lông mềm mại của nàng cụp xuống, không còn vẻ lanh lợi thường ngày. Đôi mắt đen láy của nàng mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía xa, nơi những luồng khí tức đang ngày càng rõ nét hơn trong cảm nhận của yêu hồ. “Mùi vị của cái chết…” Nàng lí nhí, giọng nói run rẩy, “Và cả sự lạnh lẽo của Thiên Đạo. Mạnh mẽ lắm, Tạ Trần. Mạnh hơn những kẻ lần trước nhiều.” Nàng cảm nhận được một thứ năng lượng thuần túy, lạnh lẽo đến tận xương tủy, một thứ quyền năng đã vượt xa khỏi giới hạn của phàm tục, nhưng lại thiếu đi sự ấm áp của sinh mệnh. Đó là khí tức của Thiên Đạo. Và đối lập với nó, là một thứ ma khí nồng nặc, tanh tưởi, mang theo sự tàn bạo và dục vọng không đáy của Ma Vực, cuồn cuộn như bão tố.
Tạ Trần đưa mắt nhìn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu, một cái nhìn trấn an nhưng cũng đầy trách nhiệm. Y biết, hai người bạn đồng hành này đã đặt trọn niềm tin vào y, và y không thể để họ thất vọng. Trí tuệ của y phải được vận dụng đến cực h��n, không phải để chống lại sức mạnh, mà là để điều hướng sức mạnh. “Chúng ta không thể ở lại đây.” Y dứt khoát nói, phán đoán nhanh chóng về hướng tiếp cận và sức mạnh của kẻ thù. “Thôn Vân Sơn đã quá kiệt quệ, không thể chịu thêm một cuộc chiến nào nữa. Chúng ta phải đi, và phải dẫn chúng đến một nơi khác.”
Y cảm nhận được, luồng khí tức từ phía Thiên Đạo đang tiếp cận với một sự chính xác và tàn nhẫn đáng sợ, không có chút do dự hay nhân nhượng nào. Đó là những cường giả được phái đến với duy nhất một mệnh lệnh: xóa bỏ y, loại bỏ "điểm neo nhân quả" đã phá vỡ trật tự cũ. Còn luồng khí tức từ Ma Vực thì hỗn loạn hơn, mang theo sự thèm khát và dục vọng, như một bầy sói đói đang đánh hơi thấy con mồi, không chỉ muốn tiêu diệt mà còn muốn “tranh giành”, muốn lợi dụng y. Trong cái thế gọng kìm này, y không thể dùng sức mạnh để đối kháng. Y chỉ có một vũ khí duy nhất: trí tuệ, khả năng nhìn thấu nhân quả và sự vận hành của vạn vật.
“Rừng Thanh Phong.” Tạ Trần đột ngột đưa ra quyết định, chỉ về phía bắc, nơi những ngọn núi trùng điệp và cánh rừng cổ thụ ẩn hiện trong màn đêm sắp buông xuống. “Đó là nơi duy nhất chúng ta có thể lợi dụng địa hình để tạo ra lợi thế.” Lăng Nguyệt gật đầu không chút do dự, nàng hiểu rằng Tạ Trần đã tính toán kỹ lưỡng. Tiểu Cửu tuy vẫn còn run rẩy, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại sự lanh lợi thường ngày, biến thành một tia sáng bạc lao vút đi trước, thăm dò đường, đôi tai và mũi không ngừng đánh hơi những mối nguy hiểm tiềm tàng. Ba bóng người, một thư sinh gầy gò, một tiên tử lạnh lùng, và một hồ ly tinh nhanh, tan vào bóng tối, bỏ lại Thôn Vân Sơn bình yên nhưng đầy vết sẹo, và một tương lai vô định phía trước. Mùi đất ẩm và cỏ dại dưới chân họ như lời thì thầm về một cuộc hành trình đầy gian nan, nơi mỗi bước đi đều có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
***
Màn đêm buông xuống Rừng Thanh Phong một cách dữ dội. Mưa tầm tã trút xuống như thác lũ, kèm theo những tiếng sấm chớp liên hồi xé toạc bầu trời. Cả khu rừng chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ thỉnh thoảng được chiếu sáng bởi những tia chớp rạch ngang, để lộ những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp đung đưa điên cuồng trong gió. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, và mùi hoa dại nồng nặc hòa quyện với mùi mưa lạnh lẽo, tạo nên một không khí vừa hoang dã vừa âm u. Tiếng chim chóc đã im bặt, chỉ còn tiếng gió rít gào, tiếng lá cây xào xạc và tiếng suối chảy xiết tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của thiên nhiên.
Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đang cố gắng di chuyển nhanh nhất có thể xuyên qua khu rừng rậm rạp. Y phục của họ đã ướt sũng, dính đầy bùn đất, nhưng không ai bận tâm. Sự căng thẳng trong không khí còn dày đặc hơn cả màn mưa. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng kinh ngạc, đôi mắt y liên tục quét qua những tán lá, những thân cây, những tảng đá, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể lợi dụng. Y không trực tiếp chiến đấu bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng khả năng nhìn thấu nhân quả, dự đoán từng đường đi nước bước của kẻ địch.
“Họ đến rồi!” Tiểu Cửu đột ngột thét lên, giọng nói xen lẫn sự sợ hãi và tức giận, vang vọng giữa tiếng sấm chớp. Nàng đang bay lượn phía trước, đôi tai cáo vểnh lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào một khe núi hẹp. “Thiên Đạo! Từ phía trước!” Nàng cảm nhận rõ ràng luồng linh lực thuần khiết nhưng lạnh lẽo đang lao tới, như một mũi tên băng xuyên qua màn đêm.
Quả nhiên, từ sâu trong khe núi, một luồng ánh sáng lạnh lẽo đột ngột bùng lên, xuyên qua màn mưa và bóng đêm. Đó là ánh sáng của pháp thuật thuần túy, mang theo sự uy nghiêm và tàn nhẫn của Thiên Đạo. Ba bóng người mặc đạo bào trắng muốt, không chút tì vết bởi mưa gió, lướt ra như những linh hồn thoát tục. Gương mặt họ không biểu cảm, đôi mắt sắc lạnh như những lưỡi dao. Họ là những cường giả của Thiên Đạo, những kẻ được Bạch Vô Thường đích thân phái đến, mang theo ý chí sắt đá của Thiên Đạo.
“Tạ Trần, ngươi đã nghịch thiên, tội đáng muôn chết!” Một trong số đó cất tiếng, giọng nói của hắn lạnh lẽo như băng, vang vọng khắp khu rừng, át cả tiếng mưa gió. “Giao ra ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ và chịu trói, Thiên Đạo có thể ban cho ngươi một cái chết toàn thây!” Ánh mắt hắn khóa chặt lấy Tạ Trần, như muốn xuyên thủng mọi lớp phòng ngự, không cho y một cơ hội nào để trốn thoát.
Ngay khi lời nói đó vừa dứt, từ phía sau lưng họ, một luồng ma khí đen kịt bỗng nhiên bùng nổ, mang theo mùi máu tanh nồng và sự tàn bạo của vực sâu. Cây cối xung quanh héo úa, đất đai khô cằn chỉ trong nháy mắt, tựa như bị một bàn tay vô hình rút cạn sinh lực.
“Hahaha, Thiên Đạo các ngươi cũng chẳng khá hơn!” Một giọng cười khẩy, khàn đặc như tiếng đá mài, vang lên, khiến không khí trở nên u ám và rợn người hơn. Hắc Ma Sứ xuất hiện, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn mặc một bộ giáp đen kịt, trên tay là một cây trường thương lớn, sắc bén, đang nhỏ máu tanh tưởi. Đám tay sai ma tộc gớm ghiếc, mang đủ hình thù quái dị, gầm gừ theo sau hắn, tạo thành một bức tường thịt và ma khí. “Tạ Trần là của ta, kẻ nào dám tranh!” Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự tham lam và khao khát sức mạnh, muốn nuốt chửng Tạ Trần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không chút do dự, nàng chặn đứng một luồng pháp thuật băng giá của Thiên Đạo Cường Giả bằng Nguyệt Quang Trâm, ánh trâm lấp lánh trong màn mưa, phát ra những tia sáng trắng đẩy lùi ma khí. Nàng biết, không thể để Tạ Trần bị kẹp giữa. “Ta đã chọn con đường của mình.” Nàng tuyên bố, giọng nói tuy không lớn nhưng mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển, một lời thề sắt đá. “Kẻ nào muốn chạm vào Tạ Trần, bước qua xác ta!” Nàng phóng thẳng về phía Thiên Đạo Cường Giả, Nguyệt Quang Trâm hóa thành một dải lụa trắng, cuốn lấy những luồng pháp thuật đang lao tới, chặn đứng đòn tấn công của chúng. Nàng không còn là một tiên tử chỉ biết tu luyện và sống trong ảo tưởng về Thiên Đạo nữa. Nàng là người bảo vệ, là đồng minh kiên định của Tạ Trần, và nàng sẽ chiến đấu đến cùng, dù phải đối mặt với cả thế giới.
Trong khi đó, Tiểu Cửu, với bản năng sinh tồn nhạy bén của yêu tộc, nhanh chóng lợi dụng sự hỗn loạn. Nàng hóa thành một cái bóng xám, lượn lờ giữa những thân cây, đôi khi dùng thuật pháp huyễn ảnh để đánh lạc hướng, đôi khi lại phát ra những tiếng hú kinh dị, dẫn dụ đám tay sai ma tộc vào những cái bẫy tự nhiên mà Tạ Trần đã kịp thời chỉ dẫn, như những hố bùn sâu, hay những vùng cây leo chằng chịt. Nàng không mạnh mẽ như L��ng Nguyệt, nhưng sự lanh lợi và khả năng quấy rối của nàng lại cực kỳ hiệu quả trong tình thế này, khiến kẻ địch phải mất phương hướng.
Tạ Trần không hề tham chiến trực tiếp. Y lùi lại, đôi mắt y tập trung cao độ, nhìn thấu những sợi dây nhân quả đang đan xen chằng chịt giữa hai phe truy đuổi. Y biết, đây là cơ hội duy nhất. Thiên Đạo và Ma Vực vốn dĩ là kẻ thù không đội trời chung, và y phải khéo léo kích động sự đối đầu vốn có của chúng. Y liên tục né tránh những đòn công kích lạc hướng, đồng thời chỉ dẫn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu về những vị trí chiến lược, nơi có thể tạo ra sự va chạm giữa hai phe, biến chúng thành công cụ cho kế hoạch của y.
“Lăng Nguyệt, cánh trái! Hắc Ma Sứ đang bị cuốn vào vòng vây của đám ma vật!” Tạ Trần hét lớn, giọng y vang vọng trong tiếng mưa, như một mệnh lệnh không thể chối cãi. “Tiểu Cửu, dẫn một tên Thiên Đạo cường giả vào khu vực đầm lầy phía đông! Nơi đó có độc chướng!” Y quan sát, phân tích, và đưa ra quyết định nhanh như chớp.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe theo lời Tạ Trần một cách tuyệt đối, nàng xoay người, Nguyệt Quang Trâm vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp trong không trung, chặn đứng một đòn tấn công của Ma Sứ, đồng thời đẩy hắn về phía một nhóm Thiên Đạo Cường Giả đang giao chiến. Tiếng pháp thuật nổ vang, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng gầm gừ của ma vật và tiếng kêu giận dữ của Thiên Đạo Cường Giả hòa quyện vào nhau, tạo thành một chiến trường hỗn loạn, nơi hai phe tự nghiền nát lẫn nhau.
Tạ Trần sử dụng Nhân Quả Chi Nhãn, không ngừng phân tích cục diện. Y thấy rõ những điểm yếu trong cách phối hợp của cả hai phe, những sơ hở trong từng đòn đánh, và những tham vọng ngầm ẩn giấu trong mỗi kẻ truy đuổi. Thiên Đạo Cường Giả tuy mạnh mẽ, nhưng lại quá cứng nhắc, quá tuân thủ quy tắc, dễ bị mắc bẫy. Hắc Ma Sứ thì tàn bạo, nhưng lại quá kiêu ngạo và tham lam, dễ bị khiêu khích. Y lợi dụng những đặc điểm đó, liên tục điều chỉnh hướng đi, dẫn dụ kẻ địch vào những cạm bẫy tự nhiên của rừng, hoặc khéo léo để chúng va chạm vào nhau, tự hủy ho��i lẫn nhau.
Mưa vẫn trút xuống xối xả, sấm chớp vẫn rạch ngang bầu trời, nhưng Tạ Trần vẫn kiên định, không chút nao núng. Y biết, y không thể chiến thắng bằng sức mạnh, nhưng y có thể chiến thắng bằng trí tuệ, bằng sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của con người, của tiên, và của ma. Trận chiến trong Rừng Thanh Phong không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một ván cờ sinh tử, nơi Tạ Trần là quân sư, điều khiển từng quân cờ, biến những kẻ truy sát thành con rối trong chính cuộc chiến của chúng. Mùi linh khí và ma khí hỗn độn, mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, cùng với sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm, nhưng ý chí của Tạ Trần vẫn mạnh mẽ như ngọn núi, bất chấp mọi phong ba bão táp.
***
Rạng sáng, khi màn mưa đã ngớt, một lớp sương mù dày đặc bao phủ Phế Tích Cổ Thành, tạo nên một không gian u ám, hoang tàn và đầy vẻ bí ẩn. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát, tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, và tiếng côn trùng đêm còn sót lại là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đến r��n người. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ quyện vào nhau, gợi lên một cảm giác cô độc và lạnh lẽo của thời gian đã ngủ yên.
Trong một góc khuất của Phế Tích Cổ Thành, nơi những bức tường đá đã sụp đổ tạo thành một hang động tạm bợ, Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đang ẩn mình. Y phục của họ vẫn còn ẩm ướt, dính đầy bùn đất, nhưng họ đã may mắn thoát khỏi cuộc truy sát kinh hoàng trong Rừng Thanh Phong. Lăng Nguyệt Tiên Tử đang tự chữa trị những vết thương nhỏ trên cánh tay, dù không đáng kể nhưng cũng đủ để nhắc nhở nàng về sự khắc nghiệt của cuộc đời phiêu bạt. Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự kiên định, không chút nao núng. Nguyệt Quang Trâm được nàng đặt cẩn thận bên cạnh, như một người bạn đồng hành trung thành, biểu tượng cho sự thay đổi trong tâm hồn nàng.
Tiểu Cửu rúc vào lòng Tạ Trần, đôi tai cáo cụp xuống, thân thể nhỏ bé run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Nàng đã dùng hết sức lực để đánh lạc hướng và dẫn dụ kẻ đ��ch, giờ đây chỉ muốn tìm một chút hơi ấm và an toàn. Tuy nhiên, đôi mắt đen láy của nàng vẫn không ngừng quan sát xung quanh, cảnh giác với bất kỳ động tĩnh nào, như một chú cáo nhỏ đang ẩn mình trong hang.
Tạ Trần ngồi đối diện với Lăng Nguyệt, ánh mắt y nhìn xuyên qua màn sương mù mờ ảo đang bao phủ cổ thành, tựa như nhìn thấu những âm mưu và toan tính đang ẩn giấu trong thế giới này. Y cảm nhận được sự mệt mỏi của cơ thể, nhưng tinh thần y vẫn tỉnh táo đến lạ thường, như ngọn đèn giữa đêm tối. Y đưa tay sờ vào một mảnh ngọc bội cũ kỹ đeo trên cổ, mặt ngọc đã mờ đục theo thời gian, nhưng nó lại là vật duy nhất nhắc nhở y về một quá khứ bình dị, một cuộc sống mà y luôn khao khát, một “đời sống bình thường”.
“Bạch Vô Thường… và Ma Chủ Cửu U…” Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng y trầm lắng nhưng đầy suy tư, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Cả hai đều không muốn ta tồn tại theo cách của riêng mình.” Y biết rõ, Thiên Đạo không thể chấp nhận một phàm nhân có thể “vá trời” bằng nhân tính, phá vỡ trật tự đã định bấy lâu nay. Còn Ma Vực thì muốn nuốt chửng y, muốn biến y thành một công cụ cho mục đích phá hủy của chúng, để đạt được sức mạnh tuyệt đối. Y, một “điểm neo nhân quả”, đang bị kẹt giữa hai gọng kìm của thế giới, bị cả hai phe truy sát.
Lăng Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng. “Chúng ta phải làm gì? Cả thế gian này dường như đều là kẻ thù.” Nàng từng nghĩ tiên môn là nơi cao quý, là người bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, những kẻ đại diện cho tiên môn, cho Thiên Đạo, lại chính là những kẻ truy sát tàn nhẫn nhất, không khác gì Ma Vực. Sự bàng hoàng trước sự mục nát của cả hai phe đã khiến nàng hoàn toàn từ bỏ lý tưởng tu tiên cũ. Niềm tin của nàng giờ đây chỉ đặt vào Tạ Trần, vào con đường của "nhân tính" mà y đang theo đuổi.
Tiểu Cửu, nghe thấy lời Lăng Nguyệt, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên một tia kiên định hiếm thấy. “Không đâu, Tạ Trần.” Nàng lí nhí, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức mạnh. “Còn có những người tin vào anh. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Nàng siết chặt lấy tay Tạ Trần, truyền đi một chút hơi ấm từ cơ thể bé nhỏ của mình. Đó không chỉ là lời an ủi, mà còn là lời hứa, một lời thề không rời bỏ.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong màn sương đêm, nhưng lại chứa đựng một sự trấn an sâu sắc. Y biết, y không đơn độc. Đây không chỉ là gánh nặng của y, mà là gánh nặng của tất cả những ai còn trọng chữ “sống”, còn trân quý “nhân tính”. Y nhìn xuống mảnh ngọc bội trong tay, rồi dùng ngón tay vẽ phác thảo một vài đường nét lên nền đất ẩm, như một họa sĩ đang phác họa bức tranh số phận. Đó là một kế hoạch mới, dựa trên những gì y đã quan sát được về sự mâu thuẫn giữa Thiên Đạo Cường Giả và Ma Tộc.
“Chúng ta sẽ không trốn chạy mãi.” Y nói, ánh mắt quay trở lại vẻ sắc bén thường ngày, lộ rõ sự quyết đoán. “Sự tàn nhẫn và quyết liệt của Thiên Đạo trong việc ‘xóa bỏ’ ta cho thấy chúng đang ở trạng thái tuyệt vọng hơn bao giờ hết. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để bảo toàn chính mình, để duy trì ‘trật tự’ mà chúng gọi là đúng đắn.” Y dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Và Ma Chủ Cửu U… hắn không chỉ muốn phá hủy. Hắn muốn thao túng ta, hoặc lợi dụng ta cho một mục đích sâu xa hơn, như Hắc Ma Sứ đã thể hiện sự ‘tranh giành’ thay vì chỉ đơn thuần là tiêu diệt. Chúng ta sẽ lợi dụng sự đối địch này.”
Tạ Trần đứng dậy, bước ra khỏi hang động tạm bợ, hít thở sâu bầu không khí lạnh lẽo của rạng sáng. Khả năng của y trong việc đối phó với cả hai thế lực lớn, không dựa vào tu vi mà dựa vào trí tuệ, đã biến y thành một “biến số” thực sự, một yếu tố có thể thay đổi cục diện thế giới. Y biết, cuộc truy sát này chỉ là khởi đầu, báo hiệu một chuỗi các sự kiện nguy hiểm và phức tạp hơn rất nhiều sẽ diễn ra trong arc này. Nhưng y không sợ hãi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với sự tin tưởng tuyệt đối vào y, đã từ bỏ hoàn toàn lý tưởng cũ, nàng sẽ là một trụ cột vững chắc, có thể giúp y tiếp cận những bí mật hoặc quyền lực của tiên môn để chống lại Thiên Đạo.
Trong làn sương mù mờ ảo, Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, đứng đó, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Y không có tiên lực, không có ma khí, nhưng trong lòng y lại chứa đựng một sức mạnh vô hình, một ý chí kiên định không gì lay chuyển. Y không chỉ chiến đấu cho mình, mà còn cho tất cả những ai khao khát một cuộc sống bình thường, một cuộc sống không bị Thiên Đạo hay Ma Vực thao túng. Y biết, chặng đường phía trước sẽ là một thiên la địa võng, nhưng y đã sẵn sàng phá cục.
Sương mù dần tan, để lộ ra Phế Tích Cổ Thành cô tịch, và ba bóng người nhỏ bé, nhưng chứa đựng một quyết tâm lớn lao, đang hướng về một tương lai bất định. Cuộc chiến, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.