Nhân gian bất tu tiên - Chương 278: Hồi Sinh Nhân Tâm: Tiếng Vọng Trong Ma Giới
Y phải tìm ra một con đường, một con đường để bảo vệ bản chất con người khỏi sự thao túng sâu sắc này, trước khi Thập Phương Nhân Gian hoàn toàn "mất người".
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khe cửa sổ cũ kỹ, rải những vệt vàng nhạt lên nền đất ẩm trong căn nhà tạm bợ ở Thôn Vân Sơn. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng suối chảy róc rách, cố gắng xua đi không khí u ám còn vương vấn từ đêm hỗn loạn. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây thoang thoảng quyện vào mùi khói bếp còn sót lại, tạo nên một sự tĩnh lặng đến khó tin, một sự tĩnh lặng giả tạo khi biết rằng chỉ cách đó vài bước chân, nhân tâm vẫn đang chìm trong biển lửa.
Trong căn phòng nhỏ, Tạ Trần ngồi đối diện với Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu C��u. Một chiếc bàn thô sơ, được ghép từ vài tấm ván gỗ mộc mạc, ngăn cách họ. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, tựa như một bức họa tĩnh lặng giữa dòng đời biến động. Đôi mắt y sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dù cả đêm qua y không hề chợp mắt. Y nhìn chằm chằm vào những biểu hiện của "Ma Tâm Giới" mà y đã quan sát được trên từng người dân làng, những hình ảnh về sự nghi kỵ, lòng tham và thù hận đã khắc sâu vào tâm trí y.
“Ma Tâm Giới… không phải là ma pháp công kích thân thể, mà là một loại ăn mòn tâm hồn, khuếch đại sự sợ hãi, nghi kỵ và bóng tối tiềm ẩn trong mỗi người.” Giọng Tạ Trần trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời thì thầm của triết lý cổ xưa. “Nó không giết người, nhưng nó khiến người ta tự hủy hoại lẫn nhau.” Y khẽ thở dài, cảm nhận rõ rệt sự bất lực khi đối mặt với một loại sức mạnh không thể đối kháng bằng pháp thuật hay vũ lực. Đó là một cuộc chiến dai dẳng, thâm độc, chống lại những gì tăm tối nhất trong chính bản chất con người, một cuộc chiến mà tu sĩ mạnh mẽ đến đâu cũng khó lòng can thiệp.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn mang vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng đã không còn sự kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là vẻ trầm tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự thảm khốc của "mất người" trong các tiên môn, nhưng chưa bao giờ thấy nó diễn ra một cách trần trụi và tàn bạo đến thế trong một cộng đồng phàm nhân. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng lấp lánh yếu ớt, như một điểm sáng cô độc giữa bóng tối của nhân gian.
“Thật tàn độc.” Nàng khẽ nói, giọng vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự nặng nề hiếm thấy. “Thiên Đạo chưa từng gặp phải loại tà thuật nào như vậy. Làm sao có thể chống lại một thứ vô hình như thế?” Nàng nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt có sự bối rối và cả một niềm hy vọng mong manh. Suốt bao đời nay, các tiên môn luôn tin rằng sức mạnh tu vi là vạn năng, là chìa khóa giải quyết mọi vấn đề. Nhưng trước "Ma Tâm Giới", mọi pháp thuật hùng mạnh đều trở nên vô dụng, vì mục tiêu của nó không phải là thân thể, mà là tâm hồn.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, luôn giữ vẻ cảnh giác cao độ. Nàng có thể cảm nhận được luồng ma khí vô hình đang len lỏi khắp Thôn Vân Sơn, nó không dữ tợn như ma khí của ma vật, mà lạnh lẽo, cô đơn, như những lời thì thầm xúi giục từ sâu thẳm trong lòng. Nàng nhìn Tạ Trần, lòng tin tưởng gần như tuyệt đối vào trí tuệ của y.
Tạ Trần nhắm mắt lại, một vòng Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong lòng bàn tay y lóe sáng. Ánh sáng mờ ảo của nó phản chiếu trên khuôn mặt y, khiến y trông càng thêm huyền hoặc. Y không ngừng phân tích, không ngừng suy luận, cố gắng tìm ra điểm yếu của "Ma Tâm Giới", tìm ra sợi dây nhân quả mà Ma Chủ Cửu U đã gieo rắc.
“Nếu là vô hình, thì chỉ có một cách… dùng chính điều vô hình để chống lại.” Y mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua không gian. “Dùng nhân tính, dùng sự tin tưởng, dùng những ký ức bị chôn vùi để đẩy lùi nó.” Y nói, giọng nói tuy trầm tĩnh nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người, một sự quyết đoán không gì lay chuyển nổi.
Tiểu Cửu khẽ rít lên, đôi mắt đen láy nhìn về phía trung tâm làng. “Ma khí đang ngưng tụ ở trung tâm làng, nơi những người có oán niệm nặng nhất. Nó đang chờ đợi để bùng phát.” Nàng cảm nhận được sự cộng hưởng của những tâm hồn đang bị thao túng, như một đám mây đen đang dần hình thành, chờ cơ hội để nuốt chửng cả Thôn Vân Sơn.
Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của y hiện lên một vẻ kiên cường lạ thường. Y không có chút tu vi nào, nhưng mỗi bước đi của y đều vững vàng, như thể y đang gánh vác cả nhân gian trên vai. "Đã đến lúc rồi," y nói, ánh mắt nhìn thẳng về phía trung tâm làng. Y đã tìm ra lời giải đáp, một lời giải đáp không dựa vào pháp thuật, mà dựa vào chính bản chất con người. Một ý nghĩ táo bạo và đầy rủi ro, nhưng y biết, đây là con đường duy nhất để phá cục. Y quyết định tổ chức một buổi tụ tập công khai, để khơi gợi lại những gì đã bị "Ma Tâm Giới" chôn vùi, để hồi sinh nhân tâm giữa biển lửa của nghi kỵ và thù hận.
***
Giữa trưa, ánh nắng vàng óng rải đều trên quảng trường trung tâm Thôn Vân Sơn, nhưng không khí nơi đây lại đặc quánh sự căng thẳng và u ám. Dân làng, với ánh mắt trống rỗng và đầy nghi kỵ, đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, những lời cãi vã, tố cáo, thậm chí là tiếng đánh đấm vẫn thỉnh thoảng vang lên. Mỗi gương mặt đều hằn lên sự mệt mỏi, sợ hãi và căm ghét. Mùi đất, mùi cỏ, mùi khói bếp quen thuộc giờ đây hòa lẫn với mùi sợ hãi và thù hận, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, khó thở.
Tạ Trần, trong bộ áo vải cũ kỹ, đứng sừng sững giữa đám đông hỗn loạn ấy. Thân hình y gầy gò, nhỏ bé, nhưng lại toát ra một khí chất tĩnh tại, kiên định. Y không hề vận dụng chút linh khí nào, không hề thi triển bất kỳ pháp thuật nào, chỉ đơn giản là đứng đó, đối diện với hàng trăm ánh mắt nghi ngờ và oán hận. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đứng cách đó không xa, tạo thành một vòng bảo vệ vô hình xung quanh Tạ Trần. Lăng Nguyệt, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng gương m��t dân làng, cảnh giác trước bất kỳ hành động bộc phát nào. Tiểu Cửu khẽ rít lên, nàng cảm nhận được từng luồng ma khí vô hình đang cuộn trào, bao bọc lấy từng người, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm, nhưng đầy sức lay động, vang vọng khắp quảng trường, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa màn đêm u tối. “Ta thấy… một người cha đang nghi ngờ con mình, một người vợ đang ghen ghét chồng. Nhưng ta còn thấy… ký ức về những đêm đông giá rét, người cha ôm con sưởi ấm. Ký ức về những vụ mùa bội thu, người chồng cõng vợ trên đường về.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, không phải là một lời buộc tội, mà là một sự gợi nhắc nhẹ nhàng, một lời thì thầm len lỏi vào từng ngóc ngách sâu thẳm của tâm hồn. Y tập trung cao độ, Nhân Quả Chi Nhãn của y hoạt động tối đa, không ngừng 'kết nối' những sợi dây nhân quả của quá khứ, những mối quan hệ đã bị "Ma Tâm Giới" cắt đứt. Y nhìn thấu từng người, từng câu chuyện, từng ký ức, và y bắt đầu kể.
Y kể về ông lão Hứa, người đã từng cứu mạng con chó của hàng xóm trong trận lũ quét. Y kể về cô thôn nữ Liên, người đã cùng mẹ chồng vá áo cho binh lính đi đánh giặc. Y kể về những vụ mùa bội thu, những đêm trăng sáng cả làng cùng ca hát, nhảy múa. Y kể về những đứa trẻ cùng nhau lớn lên, cùng nhau học chữ, cùng nhau mơ ước. Giọng y không cao, không thấp, nhưng chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ, như một dòng suối mát lành đang xoa dịu những tâm hồn đang bốc cháy.
Ban đầu, dân làng vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ, thậm chí có người còn cười khẩy, cho rằng y đang nói những điều vô nghĩa. Nhưng dần dần, những lời nói của Tạ Trần bắt đầu chạm đến họ. Một người phụ nữ đang ôm mặt khóc nức nở, nhớ lại hình ảnh chồng mình từng cõng nàng vượt qua con suối sau một ngày làm đồng mệt nhọc. Một người đàn ông đang giơ nắm đấm, bỗng khựng lại khi Tạ Trần kể về việc cha mình từng nhường miếng cơm cuối cùng cho y trong nạn đói.
“Các ngươi có nhớ… lời thề cùng nhau xây dựng Thôn Vân Sơn này không? Hay lời hứa sẽ bảo vệ lẫn nhau khi thiên tai ập đến?” Tạ Trần hỏi, ánh mắt y quét qua từng gương mặt. Câu hỏi không cần câu trả lời, bởi nó đã tự khắc hiện lên trong tâm trí mỗi người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, lòng nàng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng đã từng nghĩ rằng cứu thế phải bằng sức mạnh, bằng phép thuật. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, lại đang làm được điều mà các tiên môn hùng mạnh nhất cũng không thể. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, những luồng ma khí cuộn trào giờ đây đang yếu dần, bị đẩy lùi bởi một thứ sức mạnh vô hình khác – sức mạnh của nhân tính, của ký ức, của tình yêu thương.
Tiểu Cửu khẽ thì thầm vào tai Lăng Nguyệt, giọng nàng đầy kinh ngạc. “Ma khí đang bị đẩy lùi! Nó đang yếu đi khi họ nhớ lại!” Nàng cảm nhận được những lời thì thầm độc ác của Ma Chủ đang dần tan biến, nhường chỗ cho những tiếng vọng của ký ức tươi đẹp, của tình người.
Dân làng bắt đầu có những biểu hiện bàng hoàng, bối rối. Ánh mắt họ không còn trống rỗng, mà bắt đầu ánh lên sự hối hận, sự đau khổ. Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên má, rửa trôi đi lớp bụi của nghi kỵ và thù hận. Họ nhìn nhau, không còn là những kẻ thù, mà là những người hàng xóm, những người thân, những người đã từng cùng nhau chia sẻ chén cơm, tấm áo, cùng nhau gánh vác niềm vui nỗi buồn. Ma khí xung quanh họ cuộn trào một lần cuối, như một tiếng rít giận dữ bất lực, rồi tan biến vào không trung, nhường chỗ cho những luồng khí thanh tịnh, ấm áp của tình người.
Những cái ôm bắt đầu xuất hiện, những lời xin lỗi nghẹn ngào vang lên, những giọt nước mắt hối hận tuôn rơi. Thôn Vân Sơn, từ một nơi bị Ma Tâm Giới chiếm đoạt, giờ đây đã bắt đầu hồi sinh, không phải bằng pháp thuật, mà bằng chính những gì đẹp đẽ nhất trong lòng người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thôn Vân Sơn. Không khí dịu mát, thanh bình bao trùm lấy ngôi làng, xua đi hoàn toàn sự nặng nề, ngột ngạt của buổi sáng. Tiếng chim hót trở nên trong trẻo hơn, tiếng suối chảy róc rách như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn, và mùi khói bếp quen thuộc giờ đây mang theo sự ấm áp, an lành.
Quảng trường trung tâm làng không còn cảnh hỗn loạn. Thay vào đó là những vòng tay ôm chặt, những lời xin lỗi chân thành, những giọt nước mắt đoàn tụ. Dân làng Thôn Vân Sơn, sau cơn mê loạn của "Ma Tâm Giới", đã tìm lại được chính mình. Những gương mặt khắc khổ giờ đây ánh lên sự nhẹ nhõm, sự hối hận và một niềm trân trọng sâu sắc hơn đối với những giá trị đã bị lãng quên. Họ ôm chầm lấy nhau, xoa dịu những vết thương, những hiểu lầm, như thể vừa thoát ra từ một cơn ác mộng kinh hoàng.
Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của y giờ đây hiện lên vẻ mệt mỏi rõ rệt. Sử dụng Nhân Quả Chi Nhãn để nhìn thấu và khơi gợi hàng trăm, hàng ngàn sợi dây nhân quả phức tạp trong một cộng đồng lớn như Thôn Vân Sơn đã tiêu hao y rất nhiều tinh lực, tựa như một người phàm phải gồng mình gánh vác ngọn núi Thái Sơn. Nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, không chút nao núng, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi hoàng hôn ��ang dần tắt. Y biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ nhoi, một khởi đầu cho cuộc chiến lớn hơn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến bên Tạ Trần, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là sự ấm áp và một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ, không còn chút hoài nghi hay do dự nào. Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng lấp lánh trong ánh hoàng hôn, như một biểu tượng cho sự thay đổi trong tâm hồn nàng.
“Tạ Trần… đây mới là chân chính cứu thế.” Giọng Lăng Nguyệt khẽ run, đầy cảm xúc. “Tiên môn chúng ta đã sai lầm quá lớn, khi chỉ chạy theo sức mạnh mà bỏ quên nhân tính.” Lời nói của nàng như một lời sám hối, một sự thừa nhận cay đắng về con đường đã qua của các tiên môn, một con đường đã khiến họ "mất người" và bỏ quên đi những giá trị cốt lõi của nhân gian. Chấp niệm về việc tu tiên thành đạo, cứu vãn Thiên Đạo bằng sức mạnh giờ đây đã hoàn toàn tan biến trong lòng nàng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, y biết Lăng Nguyệt đã hoàn toàn hiểu được con đường mà y đang đi. “Chỉ là một bước đi nhỏ.” Y nói, ánh mắt vẫn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. “Ma Chủ sẽ không bỏ qua. Và Thiên Đạo… cũng sẽ không để ta yên.” Y cảm nhận được, sau hành động này, cả Ma Vực và Thiên Đạo sẽ không còn coi y là một phàm nhân vô hại nữa. Y đã trực tiếp phá cục, trực tiếp can thiệp vào cuộc chiến của hai thế lực lớn nhất, và điều đó chắc chắn sẽ mang lại những hậu quả khôn lường.
Tiểu Cửu, với đôi tai cáo khẽ giật giật, bỗng trở nên cảnh giác. Nàng không còn vui vẻ bay lượn mà đứng sát lại bên Tạ Trần, đôi mắt đen láy nhìn quét khắp nơi. “Ta cảm nhận được… có nhiều ánh mắt đang nhìn về phía này. Mạnh mẽ lắm!” Nàng nói, giọng nói nghiêm trọng hiếm thấy. Những luồng khí tức hùng mạnh, xa lạ, đang dần hội tụ, hướng về Thôn Vân Sơn, hướng về Tạ Trần.
Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, Ma Chủ Cửu U đang ngồi trên ngai vàng đen kịt, không gian xung quanh hắn tràn ngập ma kh�� cuộn trào dữ dội. Hắn ném mạnh một chiếc chén ngọc xuống đất, khiến nó vỡ tan thành từng mảnh. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn ánh lên sự tức giận tột độ và sát khí kinh thiên. Hắn không ngờ, chiêu thức "Ma Tâm Giới" đầy tự tin của mình, thứ ma pháp không dựa vào sức mạnh mà gặm nhấm nhân tính, lại bị một phàm nhân không tu vi phá giải. “Tạ Trần… ngươi dám phá hỏng kế hoạch của ta!” Giọng hắn khàn đặc, vang vọng khắp Ma Vực, báo hiệu cho những đòn phản công trực diện và tàn độc hơn từ Ma Vực trong tương lai.
Trong khi đó, tại một điểm quan sát bí mật của Thiên Đạo, Bạch Vô Thường nhận được báo cáo về sự kiện Thôn Vân Sơn. Gương mặt hắn, hoặc thứ gì đó giống như gương mặt, vẫn không biểu cảm, nhưng đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối lại lóe lên một tia sắc lạnh đến ghê người. Tạ Trần, một phàm nhân không tu luyện, lại có thể "cứu vãn" một phần nhân gian mà Thiên Đạo không thể làm được. Điều này không chỉ là sự thách thức, mà còn là một mối đe dọa trực tiếp đến trật tự và quy tắc mà Thiên Đạo đã thiết lập bấy lâu nay. Ý chí xóa bỏ Tạ Trần trong lòng Bạch Vô Thường trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, đã đến lúc phải trực tiếp can thiệp.
Dân làng Thôn Vân Sơn dần trở lại cuộc sống bình thường, nhưng với sự cảnh giác và trân trọng hơn với những giá trị vô thường của nhân tính. Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu rời khỏi quảng trường, bước đi dưới ánh trăng. Y không nói gì, nhưng lòng y biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng y sẽ không lùi bước. Bởi vì, y không chỉ chiến đấu cho một đời sống bình thường của riêng mình, mà còn cho nhân tính của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, thứ đang trên bờ vực "mất người".
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.