Nhân gian bất tu tiên - Chương 277: Ma Tâm Gieo Rắc: Cuộc Chiến Lòng Người
Bên ngoài, rạng sáng đã bắt đầu ló dạng, xua đi màn đêm u ám. Nhưng bầu trời vẫn âm u, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của một kỷ nguyên sắp tàn. Tuy nhiên, trong căn phòng nhỏ giữa phế tích hoang tàn ấy, một tia hy vọng mong manh đã được nhen nhóm, một kế hoạch táo bạo đã bắt đầu thành hình. Họ biết rằng con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, và sự can thiệp của Thiên Đạo sẽ ngày càng trực tiếp và tàn bạo hơn. Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không đứng nhìn. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Một liên minh mới đã được tạo ra, không phải bằng lời thề ước, mà bằng niềm tin, bằng sự thấu hiểu và bằng một lý tưởng chung: giữ trọn nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người".
***
Căn phòng đá kiên cố, vốn là một nơi luyện công bí mật của Thái Huyền T��ng, giờ đây đã trở thành thư phòng tạm bợ của Tạ Trần. Ánh nến leo lét trên bàn hắt bóng, nhảy múa trên tấm bản đồ Thành Vô Song đã cũ nát, nơi những tàn tích vẫn còn đang được dọn dẹp sau đại chiến. Mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ và đá lạnh lẽo, tạo nên một không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng hít thở nhẹ nhàng của ba người.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, lướt qua từng chi tiết trên tấm bản đồ. Y đưa ngón tay thanh mảnh, điểm nhẹ vào những khu vực từng là trung tâm của sự sống, giờ chỉ còn là những vết loang lổ của tàn phá. Bên cạnh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ nguyên vẻ thanh thoát của một tiên tử, nhưng nét lạnh lùng thường thấy trên dung nhan tuyệt mỹ đã vơi đi nhiều, thay vào đó là sự kiên định, ánh mắt phượng sắc bén dán chặt vào tấm bản đồ, không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng đã từ bỏ áo trắng tinh khôi của tiên môn, khoác lên mình bộ trường bào màu xanh sẫm giản dị hơn, nhưng chiếc Nguy���t Quang Trâm vẫn yên vị trên mái tóc đen nhánh, tỏa ra thứ ánh sáng bạc yếu ớt, như một lời nhắc nhở về con đường nàng đã chọn. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy theo từng suy nghĩ, cũng nghiêng đầu chăm chú. Nàng không hiểu hết những phù chú, địa thế hiểm yếu trên bản đồ, nhưng bản năng nhạy bén của nàng mách bảo rằng những gì đang diễn ra là vô cùng quan trọng.
“Ma Chủ không đơn thuần chỉ muốn tàn sát.” Tạ Trần mở lời, giọng y trầm bổng, mang theo sự sắc bén của một người đã nhìn thấu vô vàn nhân quả. “Hắn muốn gieo rắc hỗn loạn, khiến lòng người mục nát từ bên trong. Nhưng phương thức cụ thể vẫn là một ẩn số.” Y khẽ thở dài, cảm giác bất lực len lỏi trong tâm trí. Đối với sức mạnh vật chất, có thể dùng sức mạnh khác để đối kháng, nhưng đối với sự mục nát của nhân tính, thì sao? Đây mới là thứ đáng sợ nhất, thứ mà bất cứ ai cũng có thể bị gặm nhấm, kể cả những tu sĩ được xưng là thanh cao nhất. Y đã chứng kiến quá nhiều sự “mất người” trong những năm tháng qua, đến mức lòng y đã chai sạn, nhưng vẫn không thể tránh khỏi sự day dứt khi nghĩ đến cảnh nhân gian chìm trong bóng tối của chính tâm hồn mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua Tạ Trần, rồi lại quay về tấm bản đồ. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn phá của Ma Vực, từng chiến đấu với những ma vật ghê tởm, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một thứ ma khí nào lại tinh vi và thâm độc đến mức có thể gặm nhấm cả tâm hồn con người như Tạ Trần vừa nói. "Thiên Đạo thì muốn xóa bỏ ngươi, Ma Chủ lại muốn hủy diệt nhân tính," nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi. "Con đường này quả thực khó đi, nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Các tông môn đã quá sa đọa, đã quá quen với việc dựa dẫm vào Thiên Đạo, mà quên đi mất nguồn gốc của nhân gian. Họ chỉ lo vá trời, chỉ lo giữ gìn chút linh khí mỏng manh, mà không để ý đến những vết nứt trong lòng người." Lời nói của nàng như trút ra hết những u uất đã tích tụ bấy lâu, khi nàng nhận ra sự vô vọng của tiên đồ mà nàng từng tôn thờ.
Tiểu Cửu khẽ rít lên một tiếng nhỏ, đôi tai cáo vểnh lên. "Ít nhất chúng ta có nhau," nàng nói, giọng tự nhiên, nhưng ánh mắt chứa đầy sự cảnh giác. "Và ta có thể ngửi thấy mùi ma khí, dù nó rất khó nắm bắt. Nó không giống ma khí từ những con ma vật bình thường, nó... mỏng manh hơn, lạnh lẽo hơn, giống như một làn sương mù vô hình len lỏi vào từng ngóc ngách." Nàng lắc nhẹ chiếc đầu, như muốn xua đi thứ mùi khó chịu đang vương vấn trong không khí, dù chỉ là cảm giác trong tâm trí nàng. Nàng không thể định vị được nó, nhưng cảm giác bất an thì ngày càng rõ rệt.
Họ cùng cúi xuống tấm bản đồ, những ánh mắt giao nhau, chứa đựng sự quyết tâm và một chút lo lắng ẩn giấu. Tạ Trần lật giở những ghi chép cũ, những thông tin tình báo về các hoạt động của Ma Vực từ hàng trăm năm trước, cố gắng tìm ra một quy luật, một manh mối nào đó. "Mỗi lần Ma Chủ hành động, hắn đều có một mục đích sâu xa hơn là chỉ tàn phá. Hắn gieo rắc nỗi sợ hãi, sự chia rẽ, để rồi thu hoạch thứ gì ��ó từ những linh hồn mục nát đó." Y thì thầm, ngón tay lướt trên những phù chú cổ xưa. "Các đòn tấn công trước đây của Ma Vực đều tập trung vào việc gây tổn thất về mặt vật chất, phá hủy các địa mạch, linh khí. Nhưng lần này, sau khi Thiên Đạo suy yếu đến cực điểm, hắn lại chuyển hướng sang nhân tâm. Điều này không thể là ngẫu nhiên."
Lăng Nguyệt gật đầu, nàng nhớ lại những gì đã chứng kiến ở Thành Vô Song. Sự hoảng loạn, sự ích kỷ, sự nghi kỵ đã trỗi dậy giữa những người còn sống sót, ngay cả khi nguy hiểm đã qua đi. Nàng đã cảm thấy ghê tởm, nhưng lại không thể lý giải được nguyên nhân sâu xa. Giờ đây, khi nghe Tạ Trần phân tích, một bức tranh tăm tối dần hiện ra trong tâm trí nàng. "Vậy có nghĩa là, Ma Chủ không cần dùng sức mạnh để phá hủy, hắn chỉ cần... gieo mầm cho sự tự hủy hoại." Nàng nói, giọng mang theo một chút kinh hãi. "Hắn muốn chúng ta tự tay giết chết nhau, tự tay phá hủy nhân tính của mình, để rồi hắn chỉ cần thu hoạch thành quả."
Tiểu Cửu khẽ gầm gừ, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào khoảng không. "Hắn là một kẻ xảo quyệt. Không giống những yêu ma chỉ biết giết chóc." Nàng thì thầm. "Ma khí của hắn không mang theo sự hung bạo, mà mang theo sự lôi kéo, sự mê hoặc, những lời thì thầm ngọt ngào nhưng chết chóc." Nàng cảm nhận được sự tinh vi của thứ ma khí này, thứ mà ngay cả tu sĩ cũng khó lòng nhận ra nếu không có bản năng của yêu tộc.
Ba người im lặng trong chốc lát, chỉ có tiếng nến cháy tí tách. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, nặng nề hơn cả bóng đêm bên ngoài. Họ đang đối mặt với một kẻ thù chưa từng có, một kẻ thù không thể dùng kiếm để chém, không thể dùng phép thuật để trấn áp. Kẻ thù đó len lỏi vào tâm trí, gặm nhấm niềm tin, phá hủy tình người. Tạ Trần nhắm mắt lại, một vòng Nhân Quả Luân Bàn vô hình xoay tròn trong tâm trí y. Y cố gắng suy luận, cố gắng nhìn thấu những sợi dây nhân quả rối rắm mà Ma Chủ có thể đang giăng ra. "Nếu Ma Chủ muốn gieo rắc sự nghi kỵ và chia rẽ, hắn sẽ bắt đầu từ đâu? Hắn sẽ tấn công vào những điểm yếu nào của nhân tính? Hắn sẽ lợi dụng những ��iều gì để đạt được mục đích?" Y tự hỏi, và cũng là hỏi hai người đồng hành. "Chúng ta phải tìm ra phương pháp của hắn, trước khi nó lan rộng và trở thành một căn bệnh không thể cứu chữa."
Lăng Nguyệt gật đầu, quyết tâm trong mắt nàng càng thêm rõ ràng. "Hãy tìm những nơi mà sự nghi kỵ và lòng tham có thể dễ dàng trỗi dậy. Những nơi mà con người đang gặp khó khăn, thiếu thốn, hoặc đang đứng trước những cám dỗ lớn." Nàng đề xuất, kinh nghiệm của một người từng quản lý một tông môn lớn đã giúp nàng nhận ra những điểm yếu của phàm nhân.
Tiểu Cửu khẽ rít lên, như đã hiểu ra điều gì đó. Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có những ngôi làng nhỏ nằm rải rác. "Những nơi này, linh khí yếu ớt, lại dễ bị ma khí xâm nhập. Con người ở đây yếu đuối, dễ bị lung lay."
Tạ Trần nhìn vào điểm mà Tiểu Cửu chỉ, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu y. "Đó là những nơi Ma Chủ sẽ bắt đầu thí nghiệm. Một cuộc thử nghiệm trên nhân tính, trước khi hắn lan rộng ra toàn nhân gian." Y nói, giọng y chứa đựng một sự lo lắng sâu sắc mà y hiếm khi để lộ. Họ đã vạch ra những nét đầu tiên của một kế hoạch, nhưng kế hoạch đó sẽ khó khăn hơn bất cứ cuộc chiến nào mà họ từng biết.
***
Khi bình minh vừa ló dạng, ánh sáng xám xịt của một ngày u ám len lỏi qua ô cửa sổ đá, hắt lên những phù văn trận pháp khắc trên tường, khiến chúng trở nên mờ ảo. Mùi bụi, mùi đất ẩm ướt và mùi kim loại từ những công trình đang được phục hồi ở Thành Vô Song thoang thoảng trong không khí. Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu vẫn đang cúi mình trên tấm bản đồ, ánh nến đã tàn, nhưng những ánh mắt vẫn rực sáng sự tập trung. Đúng lúc đó, một tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp vang lên từ bên ngoài, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
Cánh cửa phòng bật mở, một Thủ Vệ Thành vạm vỡ, mặc giáp sắt nặng nề, lao vào. Khuôn mặt hắn tái mét, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở đứt quãng, trông như vừa trải qua một cuộc chạy trốn kinh hoàng. Chiếc giáo sắt trong tay hắn run rẩy, va vào khung cửa tạo nên tiếng kim loại va đập chói tai. Hắn không kịp giữ phong thái nghiêm nghị thường ngày, mà chỉ còn là một kẻ hoảng loạn tột độ. "Bẩm Tạ công tử, tiên tử!" hắn lắp bắp, giọng nói run rẩy, gần như nghẹn lại trong cổ họng. "Thôn Vân Sơn... Thôn Vân Sơn xảy ra chuyện lớn rồi!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào Thủ Vệ Thành, ép hắn phải giữ bình tĩnh. Nàng đã quen với những lời báo cáo khẩn cấp, nhưng sự hoảng loạn tột độ của tên Thủ Vệ này lại cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề. "Chuyện gì đã xảy ra?" Nàng hỏi, giọng vẫn giữ được sự bình thản, nhưng đã ánh lên một chút căng thẳng.
"Bẩm... bẩm, dân làng... dân làng bỗng dưng hóa điên!" Thủ Vệ Thành run rẩy, cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Hắn là một trong những người lính được phái đến để hỗ trợ công việc khôi phục Thành Vô Song, và cũng là người thường xuyên qua lại Thôn Vân Sơn để tiếp tế. "Họ đánh nhau, đốt nhà, tố cáo nhau vì những chuyện nhỏ nhặt nhất, không ai tin ai nữa! Như thể... như thể một thứ bệnh dịch vô hình đang gặm nhấm tâm hồn họ!" Hắn cố gắng thuật lại những gì mình đã chứng kiến, nhưng lời nói cứ đứt quãng, rời rạc, vì nỗi sợ hãi vẫn còn ám ảnh. Hắn chưa từng thấy cảnh tượng nào khủng khiếp đến vậy, không phải từ yêu ma, mà từ chính con người.
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm của y khẽ nheo lại. Những lời y vừa phân tích về Ma Chủ lúc nãy bỗng trở thành hiện thực một cách tàn nhẫn. "Dân làng hóa điên... tranh gi��nh, tố cáo lẫn nhau..." Y lặp lại, như để xác nhận lại thông tin. Mùi ma khí mà Tiểu Cửu đã cảm nhận được, sự nghi kỵ và chia rẽ mà y đã dự đoán, giờ đây đã bắt đầu trỗi dậy. Đây không phải là một cuộc tấn công vật chất, mà là một sự gặm nhấm tinh thần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thốt lên. "Ma khí sao? Nhưng sao lại không có dấu vết của yêu ma tấn công? Không có dấu hiệu của pháp thuật hay trận pháp nào cả?" Nàng đưa tay lên trán, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu của ma khí nào, nhưng không có gì. Sự tinh khiết của không khí xung quanh Thành Vô Song vẫn còn đó, không có dấu hiệu của sự xâm nhập ma khí quy mô lớn. Điều này càng khiến nàng bàng hoàng, vì nó đi ngược lại mọi kiến thức tu luyện mà nàng đã học.
Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng, khẽ rít lên một tiếng nhỏ. "Không phải ma khí bình thường, có gì đó khác lạ, giống như... những lời thì thầm bên tai." Nàng nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận thứ ma khí vô hình đó một lần nữa. Lần này, nó rõ ràng hơn một chút, nhưng vẫn vô cùng khó nắm bắt. Nó không phải là thứ ma khí cuồng bạo, mang theo sát ý rõ ràng, mà là một thứ ma khí ẩn mình, len lỏi, thì thầm những lời lẽ ngọt ngào nhưng đầy độc dược vào tâm trí con người.
Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của y hiện lên dưới ánh sáng mờ ảo, nhưng lại toát ra một khí chất kiên định lạ thường. Y đặt tay lên vai Thủ Vệ Thành, ánh mắt trấn an hắn. "Bình tĩnh lại. Ngươi đã làm tốt khi kịp thời báo tin." Y nhìn Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu. "Thôn Vân Sơn... chính là nơi Ma Chủ đang thử nghiệm chiêu thức của hắn." Y nói, giọng y tuy trầm thấp nhưng lại mang theo một sự chắc chắn đến đáng sợ. "Chúng ta phải đến đó ngay lập tức. Không thể để loại hỗn loạn này lan rộng."
Lăng Nguyệt gật đầu không chút do dự. Nàng biết rằng đây là một loại chiến trường mới, nơi mà sức mạnh tu vi có thể không phải là tất cả. Nàng lấy Nguyệt Quang Trâm ra khỏi tóc, ánh sáng bạc yếu ớt phản chiếu trên dung nhan nàng, khiến nàng trông càng thêm kiên nghị. "Ta sẽ chuẩn bị." Nàng nói. Tiểu Cửu cũng nhanh chóng gật đầu, đôi mắt hổ phách l���p lánh sự cảnh giác. "Ma khí đó rất khó nắm bắt, nhưng ta sẽ cố gắng tìm ra nguồn gốc của nó." Nàng nói, đôi tai cáo khẽ giật giật, như đang dò xét những âm thanh vô hình.
Thủ Vệ Thành nhìn ba người, vẫn còn chút hoảng loạn nhưng cũng đã lấy lại được sự bình tĩnh. Hắn cảm thấy một tia hy vọng mong manh khi nhìn thấy sự điềm tĩnh và quyết đoán của Tạ Trần. "Tạ công tử, tiên tử... xin hãy cẩn thận. Cảnh tượng ở đó... thật sự rất đáng sợ." Hắn khẩn khoản, như muốn cảnh báo họ về những gì đang chờ đợi.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, y không nói gì thêm. Y biết rằng những gì đang chờ đợi họ ở Thôn Vân Sơn sẽ không chỉ là cảnh tượng đáng sợ, mà còn là một thử thách lớn lao đối với niềm tin vào nhân tính của chính y. Y quay người, bước ra khỏi căn phòng đá, hướng về phía cổng thành, nơi ánh sáng ban mai vẫn còn đang vật lộn với màn sương mù dày đặc. Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu theo sát phía sau, ba bóng người gầy gò khuất dần trong sương sớm, mang theo một gánh nặng của nhân gian.
***
Khi đến Thôn Vân Sơn, cảnh tượng đập vào mắt họ khiến ngay cả Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng chứng kiến bao thảm cảnh chiến tranh, cũng phải sững sờ. Nơi đây, vốn là một ngôi làng yên bình, thanh tĩnh, với những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên con suối chảy qua làng, xung quanh là ruộng lúa xanh rì và tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách. Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa, oi bức đến ngột ngạt, nhưng không khí nơi đây lại không phải là sự yên bình thường thấy, mà là một sự hỗn loạn đến điên cuồng.
Những mái nhà cháy dở, khói vẫn còn bốc lên nghi ngút, vết tích của một cuộc xô xát vừa xảy ra. Những người dân với đôi mắt hằn học, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ và sợ hãi, đang la hét, tranh giành từng hạt gạo rơi vãi trên đất, từng mảnh đất hoang tàn, tố cáo nhau về những lời nguyền rủa, những điều xui xẻo mà họ tin là do người khác mang lại. Không có ma vật, không có dấu hiệu của pháp thuật công kích, nhưng bầu không khí lại nặng nề hơn bất kỳ chiến trường nào. Đó là sự tàn phá đến từ bên trong, sự đổ vỡ của niềm tin, sự gặm nhấm của nghi kỵ.
Giữa đám đông hỗn loạn ấy, một Người Kể Chuyện tiều tụy, dáng người gầy gò, khuôn mặt hóm hỉnh thường ngày giờ đã nhăn nhúm vì đau khổ, nước mắt giàn giụa, đang ngồi thụp xuống đất. Quạt giấy của y đã rơi lăn lóc, không còn ý nghĩa gì. Y chỉ vào một người đàn ông vạm vỡ đang đứng gần đó, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. "Hắn nói ta ăn trộm gà của hắn!" Người Kể Chuyện thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy vì tủi nhục. "Con gà đó ta nuôi từ nhỏ, ta còn đặt tên cho nó là 'Tiểu Hoàng'! Ta yêu nó như con, ta chưa từng ăn trộm gì của ai! Bây giờ hắn muốn giết ta!" Những lời tố cáo vô căn cứ, những cuộc tranh cãi không hồi kết về những điều nhỏ nhặt nhất, nhưng lại bị thổi phồng lên thành những mối thù không đội trời chung.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thốt lên, giọng nàng mang theo một sự bàng hoàng sâu sắc. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt, như một phản ứng tự nhiên trước sự hỗn loạn xung quanh, nhưng ánh sáng đó dường như không thể xua tan được bóng tối đang bao trùm Thôn Vân Sơn. "Ma Chủ... hắn không cần ra tay, hắn chỉ cần gieo rắc nỗi sợ hãi và lòng tham vào nhân tâm." Nàng nói, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào những người dân đang gào thét, lòng nàng trào dâng một cảm giác ghê tởm xen lẫn xót xa. "Hắn muốn chúng ta tự hủy hoại lẫn nhau, tự tay giết chết nhân tính của mình." Nàng nhận ra sự tàn độc của Ma Chủ không chỉ ở sức mạnh mà còn ở khả năng hủy hoại đạo đức, làm lung lay niềm tin vào giá trị con người, khiến nàng phải đối diện với những góc khuất tăm tối nhất của nhân loại mà tiên môn đã chọn cách phớt lờ.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, một vòng Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong lòng bàn tay y lóe sáng một cách khó hiểu. Ánh sáng yếu ớt của nó phản chiếu trên khuôn mặt y, khiến y trông càng thêm trầm tư. Y đã nhìn thấy điều này, đã dự đoán được điều này, nhưng khi đối mặt với nó, cảm giác bất lực vẫn len lỏi. "Đây là 'Ma Tâm Giới'," y thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng giữa tiếng la hét hỗn loạn. "Hắn đang biến nơi đây thành địa ngục của sự nghi kỵ và căm ghét. Hắn không phá hủy thân thể, hắn hủy hoại nhân tính."
Y chậm rãi bước đi giữa đám đông hỗn loạn, thân hình gầy gò của y như một cái bóng mờ nhạt giữa biển người đang bùng cháy bởi lửa hận. Nhân Quả Luân Bàn trong tay y phát ra ánh sáng yếu ớt hơn, nhưng lại giúp y nhìn thấu những sợi dây nhân quả rối ren của sự nghi kỵ và oán hận đang quấn chặt lấy từng người. Y thấy những sợi dây mỏng manh của tình làng nghĩa xóm bị cắt đứt bởi những lời nói dối, những lời tố cáo vô căn cứ. Y thấy những sợi dây của lòng tham, của sự ích kỷ đang thắt chặt quanh trái tim con người, bóp nghẹt mọi cảm xúc tốt đẹp. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi và cả mùi cháy khét của những ngôi nhà hòa lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó chịu đến ngột ngạt.
Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đi theo sau Tạ Trần, cố gắng trấn an những người dân đang điên loạn, nhưng những lời nói của họ dường như không thể chạm tới những trái tim đã bị ma ám. Lăng Nguyệt cố gắng dùng linh khí để xoa dịu, nhưng nó lại bị thứ ma khí vô hình kia xua tan, không để lại chút hiệu quả nào. Tiểu Cửu khẽ rít lên, nàng cảm nhận được thứ ma khí vô hình đó đang len lỏi, không phải từ một nguồn cụ thể, mà từ mọi ngóc ngách của Thôn Vân Sơn, như một hơi thở độc hại đang bao trùm tất cả. Nó không mang theo sự hung bạo của ma vật, mà mang theo sự lạnh lẽo, sự cô đơn, sự bất an, những lời thì thầm lôi kéo con người vào vòng xoáy của nghi kỵ và thù hận.
Tạ Trần dừng lại trước Người Kể Chuyện, ánh mắt y nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu vì oán hận của người đàn ông đang tố cáo. Y không nói gì, chỉ giơ Nhân Quả Luân Bàn lên. Ánh sáng từ Luân Bàn yếu ớt chiếu vào người đàn ông, và y nhìn thấy những sợi dây nhân quả của lòng tham và sự đố kỵ đang thắt chặt lấy trái tim hắn. Hắn không hề bị ma vật nhập, nhưng tâm trí hắn đã bị gặm nhấm bởi những lời thì thầm của Ma Chủ, khơi gợi lên những cảm xúc tiêu cực sâu thẳm nhất trong lòng. Y biết, đây chỉ là khởi đầu. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy Thập Phương Nhân Gian bằng vũ lực, hắn muốn phá hủy nó từ bên trong, gặm nhấm từng chút nhân tính, khiến con người tự tay giết chết chính mình.
Tạ Trần cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực. Y đã chấp nhận con đường gian nan này, đã sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo và Ma Chủ, nhưng y chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc chiến lại diễn ra theo cách này. Không phải là một trận chiến anh dũng giữa chính và tà, mà là một cuộc chiến dai dẳng, thâm độc, chống lại những gì tăm tối nhất trong chính bản chất con người. Cái giá của quyền năng, của sự sống còn dường như đang được định đoạt bởi sự suy đồi nhân tính. Y phải tìm ra một con đường, một con đường để bảo vệ bản chất con người khỏi sự thao túng sâu sắc này, trước khi Thập Phương Nhân Gian hoàn toàn "mất người".
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.