Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 276: Con Đường Mới: Lăng Nguyệt Quyết Đoán

Hoàng hôn buông xuống trên Phế Tích Cổ Thành, nhuộm một màu đỏ úa lên những bức tường đá đổ nát, những cột trụ đã sụp đổ và những con đường bị cây cối, rêu phong nuốt chửng. Gió rít qua những khe đá, mang theo tiếng thì thầm của một quá khứ bi tráng, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và côn trùng rả rích. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí u ám, hoang tàn mà cũng đầy vẻ cô độc, bí ẩn. Ánh sáng yếu ớt của ngày tàn chật vật len lỏi qua những kẽ hở của hoang tàn, vẽ nên những vệt sáng tối lờ mờ, càng khiến nơi đây thêm phần tĩnh mịch.

Trong một căn phòng nhỏ được dựng tạm bợ giữa những tàn tích, tường được ghép vá từ những phiến đá còn sót lại, mái che bằng vải bạt cũ kỹ, Tạ Trần đang ngồi trước một chiếc bàn gỗ sứt sẹo. Ánh nến leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ tấm bản đồ cũ kỹ trải ra trước m��t y. Tấm bản đồ ấy không ghi chép địa hình sơn hà, mà là những đường nét chằng chịt của nhân quả, những điểm nút tiềm ẩn và những mũi tên chỉ hướng của vận mệnh. Đôi mắt y sâu thẳm, ánh lên vẻ trầm tư, dường như đang nhìn xuyên thấu qua những con số, những ký hiệu để thấu hiểu một bức tranh lớn hơn, một âm mưu đang dần hiện rõ. Thân hình gầy gò của y, ẩn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, càng khiến y trông nhỏ bé giữa không gian rộng lớn của những tàn tích, nhưng khí chất lại toát ra sự kiên định, vững chãi đến lạ thường.

Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi vắt vẻo trên một khúc gỗ lớn đặt cạnh tường, đôi tai cáo trắng muốt khẽ cụp xuống, cảm nhận sự căng thẳng vô hình đang lơ lửng trong không khí. Nàng không còn vẻ tinh nghịch thường thấy, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm hoi, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Kể từ khi Tạ Trần cố tình làm rơi đồng tiền xu để 'nhử' Hắc Y Nhân kia, và chiếc Nhân Quả Luân Bàn trong tay áo y khẽ rung động chỉ thẳng về kẻ đó, Tiểu Cửu đã hiểu rằng "ánh mắt" của Thiên Đạo ��ã thực sự bao trùm lên họ. Mùi "chính đạo" tinh khiết đến đáng sợ mà nàng ngửi thấy từ Hắc Y Nhân kia vẫn còn vương vấn trong tâm trí nàng, như một lời cảnh báo về một mối nguy hiểm còn lớn hơn cả Ma Vực. Nàng vẫn tin tưởng vào Tạ Trần, nhưng sự lo lắng ẩn hiện trong từng cử động nhỏ của chiếc đuôi cáo mềm mại đang khẽ phe phẩy phía sau.

Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát, cao ráo xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng. Lăng Nguyệt Tiên Tử. Bạch y của nàng, vốn thuần khiết không tì vết, nay vương chút bụi của tàn tích, nhưng vẫn không che lấp được dung nhan tuyệt mỹ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là ánh nhìn kiên định đến lạ thường. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng vẫn được búi cao đơn giản, và chiếc Nguyệt Quang Trâm bạc lấp lánh trên tóc khẽ lay động, ánh lên vẻ cô độc trong ánh sáng nhập nhoạng.

Tiểu Cửu khẽ "hừ" một tiếng nhỏ, ánh mắt cảnh giác lướt qua Lăng Nguyệt. Nàng cảm nhận được sự bất ổn trong tâm trạng của tiên tử này, một sự thay đổi không chỉ đến từ sự mệt mỏi thể xác, mà còn từ sự lung lay của những tín niệm đã ăn sâu vào cốt tủy.

Lăng Nguyệt chậm rãi bước vào, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng cũng nặng trĩu ưu tư. Ánh mắt nàng chạm vào Tạ Trần, một cái chạm mắt đầy ý vị, không cần lời nói cũng đủ để truyền tải sự thấu hiểu về những gì vừa diễn ra bên ngoài.

Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng. Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng mang theo một sự chua chát rõ rệt. "Thiên Đạo... quả nhiên đã ra tay." Nàng không dùng từ "Thiên Đình" hay "các vị tiên nhân," mà trực tiếp gọi là "Thiên Đạo," như một sự thừa nhận về bản chất vô tri, lạnh lẽo của thế lực kia.

Tạ Trần không ngẩng đầu lên ngay, ngón tay y vẫn miết nhẹ trên những đường nét phức tạp trên tấm bản đồ. Y hiểu Lăng Nguyệt đang ám chỉ chuyện gì. Cái chạm mắt của Hắc Y Nhân, luồng khí tức thuần khiết nhưng lạnh lẽo, và lời "tiên tri" của Thầy Bói Mù – tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo, vẽ nên một bức tranh về sự can thiệp tinh vi, từng bước thăm dò của một thế lực không thể nhìn thấy, không thể chạm tới.

"Không chỉ là thăm dò," Tạ Trần trầm giọng đáp, ánh mắt y cuối cùng cũng rời khỏi tấm bản đồ, ngước lên nhìn Lăng Nguyệt. Ánh mắt y sắc bén, như muốn nhìn thấu mọi thứ bên trong nàng. "Áp lực này, đã bắt đầu thay đổi dòng chảy linh khí của vùng này."

Lời của Tạ Trần không chỉ là một thông tin, mà là một sự xác nhận, một lời cảnh báo. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rùng mình. Nàng là tu sĩ, nàng nhạy cảm hơn ai hết với những thay đổi dù là nhỏ nhất trong dòng chảy linh khí. Những ngày qua, nàng đã cảm nhận được một sự nghẹt thở vô hình, một sự đè nén từ trên cao, nhưng nàng vẫn cho rằng đó là hậu quả của cuộc chiến Ma Vực hoặc sự suy kiệt tự nhiên của Thiên Đạo. Giờ đây, Tạ Trần đã chỉ rõ, đó là một sự can thiệp chủ động, một áp lực có ý thức.

"Ý ngươi là... chúng đang dùng linh khí để kiểm soát vùng này? Hay để tìm kiếm thứ gì đó?" Lăng Nguyệt hỏi, giọng nói nàng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bàng hoàng trước sự tinh vi của kẻ địch. Nàng từng là một phần của hệ thống đó, nàng từng tin tưởng vào sự công bằng và vĩ đại của Thiên Đạo, nhưng giờ đây, mọi thứ đang sụp đổ trong tâm trí nàng.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không hẳn là kiểm soát, nhưng là 'định vị'. Thiên Đạo giống như một cỗ máy khổng lồ, hoạt động theo những quy tắc cố định. Khi có một 'vật thể lạ' xuất hiện, một 'biến số' có thể làm rối loạn hệ thống, cỗ máy sẽ tự động điều chỉnh, phát ra những sóng dò để xác định vị trí, bản chất và mức độ nguy hiểm của biến số đó. Dòng chảy linh khí bị thay đổi chính là những 'sóng dò' ấy." Y dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt. "Và 'biến số' đó, chính là ta. Chính là cái 'viên đá không màu' mà Thầy Bói Mù đã nhắc đến."

Tiểu Cửu khẽ càu nhàu, "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng Thiên Đạo này thật đáng ghét! Cứ như một tên trộm lén lút vậy!" Nàng đã hiểu, và sự b���c tức thể hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng một lúc lâu, đôi mắt nàng nhìn xa xăm ra ngoài cửa, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và tiếng gió rít gào. Nàng biết Tạ Trần nói đúng. Nàng đã cảm nhận được sự "nhòm ngó" ấy, một sự nhòm ngó không mang theo ma khí hỗn loạn, cũng không mang theo linh khí của sự sống, mà là một thứ áp lực vô hình, lạnh lẽo, như một cái nhìn của một thực thể cao hơn, vô cảm. Sự thật này còn đáng sợ hơn cả Ma Vực, bởi Ma Vực dù tàn bạo, nhưng ít ra còn có hình thái, còn có lý lẽ để chiến đấu. Còn Thiên Đạo, nó là một quy tắc, một bản thể, một thứ không thể đối thoại, không thể cảm hóa.

Nàng quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt phức tạp. "Ngươi... đã nhìn thấy từ bao giờ?"

"Từ rất lâu rồi." Tạ Trần đáp, giọng y vẫn bình thản, như thể đang nói về một chuyện hiển nhiên. "Khi Thiên Đạo bắt đầu suy kiệt, nó đã tìm cách tự bảo vệ. Sự xuất hiện của 'người ngoài cuộc' như ta, những kẻ không tuân theo quy tắc của nó, chính là mối đe dọa lớn nhất." Y khẽ nhắm mắt, như đang chiêm nghiệm. "Hành trình của chúng ta, từ lúc rời khỏi các tông môn, đến việc phá vỡ những 'cái cục' của Ma Vực, đều nằm trong tầm mắt của nó. Nó không thể hiểu được 'nhân quả' của ta, không thể định vị ta bằng những phép tắc thông thường. Nên nó phải thăm dò."

Tiểu Cửu khẽ rùng mình. "Cái gì mà 'cỗ máy khổng lồ', cái gì mà 'biến số'? Nghe đáng sợ quá đi mất! Vậy chúng ta giờ phải làm sao đây?" Nàng nhìn Tạ Trần với vẻ mặt lo lắng.

"Chúng ta sẽ không trốn tránh," Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định. "Mà sẽ biến 'sóng dò' của chúng thành cơ hội của chúng ta. Thiên Đạo càng thăm dò, càng bộc lộ điểm yếu. Chúng ta cần lợi dụng điều đó."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau một lúc trầm tư, cuối cùng cũng ngồi xuống đối diện Tạ Trần. Vẻ kiêu ngạo thường ngày của nàng đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự mệt mỏi và nỗi tuyệt vọng sâu sắc hiện rõ trên khuôn mặt. Ngọn nến leo lét trên bàn hắt bóng, khiến khuôn mặt nàng càng thêm phần u ám. Nàng nhìn vào ngọn nến đang cháy, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình, nhìn lại những năm tháng nàng đã sống dưới cái bóng của lý tưởng "thành tiên."

"Ta từng tin rằng tu tiên là cứu rỗi..." Giọng nàng khẽ khàng, như tiếng gió thoảng qua. "Rằng chỉ khi đạt được cảnh giới tối cao, con người mới thoát khỏi khổ ải, mới có thể bảo vệ nhân gian. Ta đã cống hiến cả tuổi trẻ, cả tâm huyết của mình cho con đường đó. Ta đã tu luyện không ngừng, đã trải qua bao nhiêu gian khổ, đã chứng kiến bao nhiêu sinh ly tử biệt, nhưng vẫn tin vào cái lý tưởng cao cả kia." Nàng dừng lại, thở dài một hơi thật sâu, như trút đi gánh nặng ngàn cân. "Nhưng giờ đây, ta chỉ thấy sự tàn phá và mất mát. Thiên Đạo mục nát, tiên môn giả dối. Những tông môn mà ta từng tôn kính, những vị tiền bối mà ta từng ngưỡng mộ, tất cả đều đang tự hủy hoại mình vì cái gọi là 'cơ duyên cuối cùng', vì cái mộng 'trường sinh bất tử' hư vô."

Tiểu Cửu ngồi im lặng lắng nghe, đôi tai cáo khẽ cụp xuống, không còn vẻ nghịch ngợm. Nàng cảm nhận được sự chân thành và nỗi đau đớn trong từng lời nói của Lăng Nguyệt. Nàng đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ "mất người" vì con đường tu tiên, nhưng chưa bao giờ thấy một tu sĩ ở cảnh giới cao như Lăng Nguyệt lại tự giác nhìn nhận và từ bỏ lý tưởng của mình một cách sâu sắc đến vậy.

Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng trở nên kiên quyết hơn, dù vẫn phảng phất nỗi buồn. "Họ tranh giành, họ tàn sát, họ sẵn sàng giẫm đạp lên nhau, sẵn sàng hy sinh cả nhân gian chỉ để mong đạt được cái gọi là 'thiên ý', để vá lại một Thiên Đạo đã mục ruỗng từ bên trong. Họ không còn nhìn thấy con người, không còn cảm nhận được nỗi đau. Họ đã 'mất người' rồi." Nàng đưa tay lên, khẽ chạm vào thái dương, như muốn xua đi những hình ảnh kinh hoàng đã ám ảnh nàng. "Ta... ta không muốn trở thành một trong số họ. Ta không muốn đánh mất đi phần nhân tính cuối cùng của mình."

Tạ Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt. Y không xen vào, không bình luận. Y hiểu, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong hành trình của Lăng Nguyệt, là lúc nàng tự mình đứng lên, tự mình lựa chọn con đường cho chính mình, chứ không phải bị ai đó dẫn dắt. Y cảm nhận được nỗi đau của nàng, sự giằng xé giữa những tín niệm cũ và sự thật phũ phàng.

"Ta đã nhìn thấy những gì ngươi làm, Tạ Trần." Lăng Nguyệt nói, giọng nàng bỗng trở nên mạnh mẽ hơn, như một dòng suối băng đã tan chảy. "Ngươi không tu tiên, nhưng ngươi lại có thể nhìn thấu nhân quả, có thể lay chuyển vận mệnh. Ngươi không có sức mạnh phép thuật, nhưng ngươi lại có thể tập hợp những con người tưởng chừng như không có hy vọng, biến họ thành một sức mạnh thực sự. Ngươi không khao khát trường sinh, nhưng ngươi lại trân trọng từng khoảnh khắc của sự sống." Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt phượng rực sáng lên một tia hy vọng mong manh. "Ta không còn thấy con đường nào khác... ngoài ngươi, Tạ Trần."

Lời nói đó, như một lời tuyên thệ, vang vọng trong căn phòng nhỏ giữa tiếng gió gào thét bên ngoài. Tạ Trần hiểu ý nàng. Nàng không chỉ đơn thuần là muốn cầu xin sự giúp đỡ, mà là muốn đặt niềm tin, đặt cả tương lai của mình vào con đường mà y đang đi.

"Ta muốn hợp tác với ngươi." Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng kiên định như đá tảng. "Không phải vì tiên đồ, không phải vì danh vọng, mà vì nhân gian này, vì một con đường mới. Ta muốn giữ lại chút nhân tính cuối cùng của mình."

Nàng chậm rãi đưa tay lên, tháo chiếc Nguyệt Quang Trâm bạc lấp lánh trên tóc ra. Chiếc trâm, vốn là biểu tượng của địa vị, của tu vi, của dòng dõi tiên môn cao quý, nay được nàng đặt nhẹ lên bàn gỗ sứt sẹo, giữa ngọn nến leo lét và tấm bản đồ nhân quả. Nó không còn là một vật phẩm pháp khí, mà là một lời tuyên bố, một hành động biểu tượng cho sự từ bỏ, cho việc nàng sẵn sàng gạt bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ, về cái lý tưởng đã mục nát mà nàng từng theo đuổi. Tạ Trần có thể thấy rõ sự run rẩy nhẹ trong đôi tay nàng, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không hề nao núng.

Hành động này của Lăng Nguyệt khiến Tiểu Cửu hơi ngạc nhiên. Nàng biết chiếc Nguyệt Quang Trâm này không chỉ là một món trang sức, mà còn là một pháp khí cực phẩm, gắn liền với sinh mệnh và tu vi của Lăng Nguyệt. Việc tháo nó ra, đặt nó xuống, không khác nào tự nguyện từ bỏ một phần của chính mình.

"Nguyệt Quang Trâm..." Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào chiếc trâm bạc đang nằm im lìm trên bàn. Y hiểu ý nghĩa sâu xa của hành động này. Nó không chỉ là sự từ bỏ thân phận tiên tử, mà còn là sự chấp nhận một con đường khác, một con đường hoàn toàn mới, một con đường mà không ai trong giới tu tiên dám nghĩ đến.

Tạ Trần im lặng một lúc lâu, ánh mắt y lướt từ chiếc Nguyệt Quang Trâm đến khuôn mặt Lăng Nguyệt. Y nhìn thấy sự quyết tâm, sự chân thành, và cả nỗi tuyệt vọng đang ẩn chứa sâu trong đôi mắt nàng. Gánh nặng trách nhiệm bỗng đè nặng lên vai y. Không chỉ Ma Vực, không chỉ Thiên Đạo, mà giờ đây, y còn phải gánh vác cả niềm tin và hy vọng của một tu sĩ từng đứng trên đỉnh cao nhất của tiên giới.

Y nhẹ nhàng đưa tay ra, nhặt chiếc Nguyệt Quang Trâm lên. Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến phản chiếu trên bề mặt bạc của chiếc trâm, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trong đôi mắt Tạ Trần. Y xoay nhẹ chiếc trâm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng cũng cảm nhận được sự ấm áp từ nơi nó đã từng ngự trị, từ những năm tháng mà nó đã cùng Lăng Nguyệt trải qua.

"Con đường này, không có tiên đồ, không có vinh quang." Tạ Trần trầm giọng nói, giọng y vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Y nhìn thẳng vào mắt Lăng Nguyệt, ánh mắt y sâu thẳm như vực thẳm, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Chỉ có hiểm nguy và sự lựa chọn. Ngươi có sẵn lòng từ bỏ tất cả để đi cùng ta, Lăng Nguyệt Tiên Tử?"

Tạ Trần không hề che giấu sự thật. Y không vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp, không hứa hẹn bất kỳ điều gì. Con đường y chọn là con đường của phàm nhân, con đường đầy chông gai và thử thách, nơi mà sức mạnh không phải là tất cả, nơi mà trí tuệ và nhân tính mới là vũ khí tối thượng. Y cần sự đồng hành của Lăng Nguyệt, không phải vì nàng là một tu sĩ mạnh mẽ, mà vì nàng đã nhìn thấu sự mục nát của tiên giới, nàng ��ã sẵn sàng từ bỏ tất cả để tìm kiếm một con đường mới cho nhân gian.

Lăng Nguyệt không do dự. Đôi mắt nàng rực sáng lên, không còn mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định chưa từng có. Nàng gật đầu. "Ta sẵn lòng. Ta đã từ bỏ tất cả, Tạ Trần. Tiên đồ, vinh quang, ngay cả sinh mệnh này... đều không còn quan trọng bằng việc giữ lại chút nhân tính cuối cùng của mình, và tìm một con đường sống cho nhân gian." Lời nói của nàng dứt khoát, không một chút hối tiếc hay dao động. Nàng đã trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, và giờ đây, nàng đã đưa ra quyết định cuối cùng.

Tiểu Cửu, ngồi cạnh đó, khẽ gật đầu. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần và Lăng Nguyệt đã thay đổi. Sự cảnh giác ban đầu đã được thay thế bằng sự tin tưởng, và một chút gì đó gọi là cảm phục. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một sự hợp tác giữa hai người, mà là sự ra đời của một liên minh mới, một liên minh có thể thay đổi toàn bộ cục diện của Thập Phương Nhân Gian.

"Thiên Đạo sẽ không buông tha. Ma Chủ sẽ không dừng lại." Tạ Trần tiếp tục, giọng y trở nên nghiêm trọng. "Chúng ta đang đứng giữa hai dòng nước xoáy. Một bên là sự mục nát của Thiên Đạo, tìm cách tự cứu lấy mình bằng mọi giá, kể cả việc hy sinh nhân gian. Một bên là sự hỗn loạn của Ma Vực, muốn phá hủy tất cả để tạo lập một trật tự mới. Cả hai đều là mối đe dọa to lớn. Nhưng chính trong sự hỗn loạn này, mới có cơ hội cho nhân gian."

Y đưa chiếc Nguyệt Quang Trâm trở lại tay Lăng Nguyệt. "Chiếc trâm này, không còn là biểu tượng của tiên đồ, mà là biểu tượng của sự kiên định, của nhân tính mà ngươi đã cố gắng giữ gìn. Hãy giữ lấy nó, như một lời nhắc nhở về con đường mà chúng ta đang đi."

Lăng Nguyệt đón lấy chiếc trâm, bàn tay nàng khẽ run lên khi chạm vào vật phẩm quen thuộc. Nàng cài nó trở lại mái tóc, nhưng lần này, nó không còn mang vẻ lạnh lùng, cao ngạo, mà ẩn chứa một sự ấm áp, một niềm hy vọng mới mẻ.

Tạ Trần khẽ thở dài, rồi quay trở lại tấm bản đồ trên bàn. "Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu." Y đưa ngón tay lên, chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Thiên Đạo đã bắt đầu thăm dò. Điều đó có nghĩa là chúng ta phải hành động nhanh chóng. Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không ngồi yên. Chúng ta phải tìm cách lợi dụng sự đối đầu giữa hai thế lực này, tìm kiếm kẽ hở, và tạo ra một con đường riêng cho nhân gian."

Cả ba người cùng cúi xuống tấm bản đồ cũ kỹ. Ánh nến leo lét hắt bóng, vẽ nên ba hình dáng gầy gò trên nền đất lạnh lẽo. Tạ Trần, với trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân quả. Lăng Nguyệt, với tu vi cao thâm và sự quyết tâm từ bỏ lý tưởng cũ. Và Tiểu Cửu, với bản năng nhạy bén và lòng trung thành tuyệt đối. Họ không phải là những vị thần tiên, không phải là những anh hùng oai phong. Họ chỉ là những con người, hoặc những sinh linh có nhân tính, đang cố gắng phá vỡ cái cục diện vô vọng này, tìm kiếm một con đường mới cho nhân gian, một con đường mà ở đó, con người không cần phải thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, mà có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.

Bên ngoài, rạng sáng đã bắt đầu ló dạng, xua đi màn đêm u ám. Nhưng bầu trời vẫn âm u, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của một kỷ nguyên sắp tàn. Tuy nhiên, trong căn phòng nhỏ giữa phế tích hoang tàn ấy, một tia hy vọng mong manh đã được nhen nhóm, một kế hoạch táo bạo đã bắt đầu thành hình. Họ biết rằng con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, và sự can thiệp của Thiên Đạo sẽ ngày càng trực tiếp và tàn bạo hơn. Ma Chủ Cửu U cũng sẽ không đứng nhìn. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Một liên minh mới đã được tạo ra, không phải bằng lời thề ước, mà bằng niềm tin, bằng sự thấu hiểu và bằng một lý tưởng chung: giữ trọn nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người".

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free