Nhân gian bất tu tiên - Chương 275: Bóng Đêm Thăm Dò: Ánh Mắt Thiên Đạo
Thành Vô Song sau cơn ác mộng vẫn chưa thể hoàn toàn hồi sinh. Dù đã mấy ngày trôi qua kể từ cuộc tấn công tàn khốc của Ma Vực, những vết sẹo do chiến hỏa để lại vẫn còn hằn sâu trên từng viên gạch, từng mái ngói. Nắng sớm của một buổi ban ngày hiếm hoi trên Thập Phương Nhân Gian, nơi Thiên Đạo đang dần suy kiệt, cố gắng len lỏi qua làn khói bụi mờ ảo còn vương vấn, chiếu rọi lên cảnh tượng hoang tàn nhưng cũng đầy sức sống phục hồi.
Tạ Trần đứng giữa một khu phố từng sầm uất, giờ chỉ còn là đống đổ nát ngổn ngang. Thân hình gầy gò của y, khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, có vẻ lạc lõng giữa những khối kiến trúc đá vụn và xà gỗ cháy dở. Thế nhưng, đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư c���a y lại là tiêu điểm, là ngọn hải đăng dẫn lối cho những người phàm nhân đang oằn mình dọn dẹp và tái thiết. Tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ, tiếng hô hoán của những người thợ, xen lẫn tiếng khóc khe khẽ của một đứa trẻ bị lạc mẹ, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng chân thực của sự sống. Mùi khói bụi, mùi vôi vữa mới, mùi mồ hôi của phàm nhân hòa quyện với dư vị tanh nồng của máu và ma khí còn sót lại trong không khí, tạo nên một không gian đặc quánh sự kiên cường và bi ai.
"Thủ Lĩnh Dân Quân, hãy chú ý đến những bức tường thành phía Đông. Tuy chúng ta đã gia cố, nhưng kết cấu đã bị phá hủy sâu bên trong. Ma Vực không chỉ tấn công bằng sức mạnh thô bạo, chúng còn dùng ma khí để ăn mòn nền móng. Một trận pháp gia cố tạm thời sẽ không đủ." Tạ Trần không nhìn trực tiếp vào vị Thủ Lĩnh Dân Quân đang đứng cạnh, mà ánh mắt y lướt qua từng ngóc ngách của tòa thành, như thể đang phân tích một bàn cờ sinh tử khổng lồ. Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá, khiến cho những lời y nói ra như khắc sâu vào lòng người nghe. "Phòng thủ không chỉ là xây tường cao, mà còn là hiểu rõ kẻ địch và bảo vệ lòng người. Lòng người vững, thành sẽ khó đổ. Lòng người lay động, dù thành kiên cố đến mấy cũng sẽ tan rã."
Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt sạm nắng và những nếp nhăn hằn sâu, gật đầu lia lịa, tay siết chặt chuôi kiếm bên hông. Ông đã chứng kiến sự tàn bạo của Ma Vực và sự bất lực của tu sĩ chính đạo khi họ chỉ lo tranh giành tự thân. Giờ đây, ông đặt trọn niềm tin vào vị thư sinh này, người duy nhất đã chỉ cho họ một con đường sống sót. "Công tử nói chí phải. Lão phu đã cho người khảo sát lại toàn bộ, sẽ đốc thúc họ gia cố theo lời công tử."
Cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông dài trên lưng, vẫn giữ vẻ lạnh lùng thanh khiết như một đóa sen băng. Nàng đang kiểm tra một vài vết nứt trên mặt đất, những nơi mà ma khí đã ăn sâu vào. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng bỗng nheo lại, một luồng linh khí thanh khiết nhưng lạnh lẽo, không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại vô cùng áp bức, lướt qua nàng như một làn gió vô hình. Nó khác hẳn với sự hỗn loạn của ma khí, khác hẳn với linh khí trong lành mà nàng vẫn thường cảm nhận từ thiên địa. Đây là một thứ áp lực mang tính quy tắc, như một ánh mắt xuyên thấu mọi thứ, soi chiếu tận sâu linh hồn. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, vốn là một pháp khí thượng phẩm, vô thức khẽ rung lên, phát ra một vầng sáng mờ ảo như để tự bảo vệ. Nàng quay đầu nhìn về phía Tạ Trần, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Tạ Trần, ta cảm thấy... một thứ gì đó khác. Nó không mang sát ý, nhưng lại vô cùng áp bức, như một ánh mắt xuyên thấu mọi thứ." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ cảnh giác, pha lẫn chút mệt mỏi. "Cảm giác này... nó không phải là ma khí. Nó thuần khiết đến mức đáng sợ, nhưng lại lạnh lẽo hơn cả băng tuyết. Nó như một... sự phán xét."
Linh khí mà Lăng Nguyệt cảm nhận được, không phải là thứ mà tu sĩ thường dùng để tu luyện. Nó là một loại năng lượng nguyên bản hơn, một dạng ý chí, một thứ quy tắc vô hình đang dần hiện hữu. Nàng đã từng nghe các trưởng lão trong tông môn nhắc đến, nhưng chưa bao giờ thực sự trải nghiệm. Đó là "Thiên Đạo Chi Nhãn", con mắt của trời đất, đang bắt đầu chú ý đến họ.
Bên cạnh nàng, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy, bỗng rụt cổ lại, đôi mắt hổ phách nheo tròn. Nàng vốn là yêu hồ, nhạy cảm với mọi loại khí tức hơn bất kỳ tu sĩ nào. Ma khí thì nàng quen thuộc, linh khí cũng không xa lạ, nhưng cái thứ áp lực vô hình mà Lăng Nguyệt vừa nói, nó khiến nàng cảm thấy khó chịu một cách bản năng. Giống như một kẻ săn mồi bị một ánh mắt vô hình từ trên cao nhìn chằm chằm, không thể trốn tránh, không thể phản kháng.
"Mùi của lũ 'chính đạo' thối nát." Tiểu Cửu khịt mũi, đôi môi nhỏ xinh bĩu ra. "Chúng không chịu ngồi yên nhìn anh gây chuyện đâu. Cái mùi này... nó giống như một loại hương liệu mà đám tu sĩ kiêu căng thường dùng để che đậy bản chất mục nát của mình, nhưng lại tinh khiết hơn, lạnh lẽo hơn. Nó khiến hồ ly ta... muốn chạy trốn." Nàng dùng từ "chính đạo" một cách mỉa mai, bởi lẽ trong mắt yêu tộc, cái gọi là "chính đạo" nhiều khi còn tàn nhẫn hơn cả ma tộc.
Tạ Trần nhìn về phía Lăng Nguyệt, ánh mắt y trầm tư, như đang cố gắng nhìn xuyên qua lớp sương mù của vận mệnh. Y khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi, không phải vì vui vẻ, mà là một sự chấp nhận số phận, một sự mỉa mai đối với cái gọi là "quy tắc". "Ta biết. Nó đã ở đây rồi." Y đưa mắt nhìn Tiểu Cửu, ra hiệu nàng cẩn thận hơn, không để lộ sơ hở. "Thiên Đạo không còn có thể thờ ơ được nữa. Sự tồn tại của chúng ta, hay đúng hơn là sự tồn tại của ta, đã trở thành một biến số quá lớn trong cái cục diện đã định sẵn của nó."
Y tiếp tục đưa ra chỉ dẫn cho Thủ Lĩnh Dân Quân về việc bố trí lại các vật cản, các điểm phục kích tiềm năng trong đống đổ nát, nhưng tâm trí y đã chuyển sang một chiến trường khác, vô hình và khốc liệt hơn nhiều. Y bí mật quan sát xung quanh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào. Mỗi cơn gió nhẹ, mỗi cái bóng xẹt qua, mỗi ánh mắt lướt vội đều được y thu vào tầm nhìn, phân tích. Cái cảm giác bị theo dõi, bị soi mói này không phải mới mẻ. Nó giống như một sợi dây vô hình đang dần siết chặt quanh y, một sợi dây được dệt nên từ những "nhân quả" mà y đã tạo ra. Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc thăm dò, một cuộc "thử thách" từ Thiên Đạo. Nó muốn biết y là ai, y có thể làm được gì, và quan trọng nhất, y có đe dọa đến sự tồn vong của nó hay không. Tạ Trần thầm nhủ, y sẽ không để nó dễ dàng có được câu trả lời. Y là một phàm nhân, và y sẽ dùng trí tuệ của phàm nhân để đối phó với ý chí của trời đất.
***
Trong một không gian vô định, nơi ánh sáng trắng bạc mờ ảo là thứ duy nhất tồn tại, không có khái niệm về thời gian hay không gian vật lý, Bạch Vô Thường đang ngự trên một ngai vàng vô hình. Thân hình hắn, vốn được tạo nên từ ánh sáng thuần khiết, lúc ẩn lúc hiện, như một thực thể không thuộc về tam giới. Hắn không có biểu cảm, không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm l��a trên nền tối, vô cảm và lạnh lẽo, phản chiếu sự uy nghiêm tuyệt đối của ý chí Thiên Đạo. Nơi đây, không có mùi hương, không có âm thanh cụ thể, chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ, đôi khi bị phá vỡ bởi những tiếng vọng mơ hồ, như tiếng thở dài của vũ trụ.
Trước mặt hắn, ba bóng đen tuyền quỳ rạp trên mặt đất. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những khối khí tức đen kịt, lạnh lẽo và vô tri. Chúng là những Hắc Y Nhân, những công cụ vô cảm được tạo ra từ ý chí của Thiên Đạo, chuyên thực thi các nhiệm vụ "làm sạch" những "biến số" gây nhiễu loạn trật tự.
Một ý niệm lạnh lẽo, sắc bén và không chút cảm xúc vang vọng trong không gian vô tận, truyền thẳng vào tâm trí của ba Hắc Y Nhân, như tiếng vọng từ hư vô, không phát ra từ bất kỳ nơi nào nhưng lại hiện hữu khắp nơi.
"Kẻ dị số Tạ Trần đã vượt quá giới hạn dung thứ của Thiên Đạo. Hắn gây nhiễu loạn nhân quả, đe dọa sự tồn vong của trật tự." Ý niệm của Bạch Vô Thường không phải là lời nói, mà là một làn sóng ý chí thuần t��y, mang theo sự phán xét tối cao. "Bản thân hắn, một phàm nhân, lại có thể khiến cục diện của Thập Phương Nhân Gian biến đổi không ngừng, thậm chí còn khiến Ma Vực phải điều chỉnh bước đi. Điều này là nghịch lý, là sự sai lệch lớn nhất trong dòng chảy vận mệnh."
"Thiên Đạo đang suy yếu, không thể dễ dàng ra tay can thiệp trực tiếp mà không gây ra những hậu quả không thể lường trước, đẩy nhanh sự sụp đổ. Tuy nhiên, sự tồn tại của Tạ Trần, nếu không được kiểm soát, sẽ trở thành một lỗ hổng chí mạng, một điểm neo nhân quả có thể phá vỡ mọi quy tắc cuối cùng." Ý chí của Bạch Vô Thường mang theo một sự quyết đoán lạnh lùng. "Hãy thăm dò hắn, tìm ra điểm yếu, và đánh giá toàn diện mức độ uy hiếp. Hắn là một phàm nhân không tu hành, nhưng lại sở hữu một khả năng nhìn thấu nhân quả, một trí tuệ sắc bén, và một ý chí kiên định. Những điều này, đối với Thiên Đạo, còn nguy hiểm hơn bất kỳ cường giả tu luyện nào."
"Hành động phải thật cẩn trọng, không để hắn nhận ra ý chí tối cao của Thiên Đạo. Hắn nhạy cảm với nhân quả, có thể cảm nhận được sự can thiệp. Hãy xen lẫn vào dòng chảy phàm trần, dùng những phương pháp tinh vi nhất, để hắn nghĩ rằng đó chỉ là sự ngẫu nhiên, hoặc là sự sắp đặt của Ma Vực." Làn sóng ý chí kết thúc, để lại một áp lực vô hình nhưng nặng nề trong không gian.
Ba Hắc Y Nhân không đáp lời, không có tiếng động, không có biểu cảm. Chúng chỉ lặng lẽ lĩnh mệnh, thân ảnh dần tan biến vào hư vô, như những cái bóng được phái xuống trần gian, mang theo mệnh lệnh tối cao của Thiên Đạo. Chúng là những công cụ hoàn hảo, không có cảm xúc, không có ý chí riêng, chỉ biết tuân phục và hành động. Sứ mệnh của chúng là dò xét, đánh giá, và nếu cần, loại bỏ "biến số" mang tên Tạ Trần, để bảo vệ cái trật tự đã mục nát nhưng vẫn còn sót lại của Thiên Đạo. Không gian lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại Bạch Vô Thường, thân hình như được dệt từ ánh sáng, vẫn ngự trên ngai vàng vô hình, đôi mắt lửa chiếu rọi hư vô. Hắn biết, một cuộc chiến âm thầm, vô hình nhưng khốc liệt, đã chính thức bắt đầu.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát mẻ của gió nhẹ, Thành Vô Song khoác lên mình một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp đầy trầm mặc và kiên cường. Dù những vết sẹo của chiến tranh vẫn còn đó, ánh đèn lồng từ các cửa hàng, quán rượu đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt màu lung linh trên con Phố Thương Mại Kim Long. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng mặc cả, tiếng cười nói ồn ào của những người phàm nhân cố gắng trở lại cuộc sống bình thường, xen lẫn tiếng nhạc từ các quán rượu, tạo nên một bức tranh sinh động, một sự khẳng định mạnh mẽ về ý chí tồn tại. Mùi hương liệu thoang thoảng từ các cửa hàng, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới từ những sạp hàng, tất cả hòa quyện, tạo nên một không khí nhộn nhịp, dù vẫn còn vương vấn đâu đó mùi khói bụi và sự sợ hãi.
Tạ Trần, cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tiểu Cửu, đang chậm rãi bước đi trên con phố này. Y không có ý định mua sắm, mà chỉ quan sát, lắng nghe, và cảm nhận. Y muốn hiểu rõ hơn về nhân gian, về những con người y đang cố gắng bảo vệ. Thân hình gầy gò của y vẫn nổi bật giữa dòng người, nhưng không ai để ý đến một thư sinh ăn mặc giản dị như y. Lăng Nguyệt, vẻ đẹp tuyệt mỹ của nàng thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng mộ lẫn ghen tị, nhưng nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng thanh khiết, như một tiên tử lạc bước chốn phàm trần, đôi mắt nàng cảnh giác quét qua từng khuôn mặt. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật theo từng tiếng động nhỏ, và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ vẫy sau lớp váy áo, lại giống như một thiếu nữ đáng yêu, tò mò nhìn ngó mọi thứ xung quanh.
Bỗng, Tạ Trần dừng lại trước một quầy hàng nhỏ, cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm tối. Đó là quầy của một Thầy Bói Mù. Ông lão bói toán, với đôi mắt mù lòa, khuôn mặt gầy gò, râu dài bạc trắng, đang ngồi gõ nhẹ cây gậy trúc xuống đất, chuỗi hạt trên tay lần nhẹ nhàng. Xung quanh ông tỏa ra một luồng khí tức bí ẩn, không phải linh lực, cũng không phải ma khí, mà là một sự tĩnh lặng đến khó hiểu, như thể ông đã hòa mình vào dòng chảy của thời gian.
"Ông lão, xem giúp ta một quẻ." Tạ Trần bước đến, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một ý vị sâu xa. "Liệu vận mệnh của Thành Vô Song này, có còn nằm trong tay 'trời' nữa không?" Y cố tình nhấn mạnh chữ "trời", như một lời thách thức vô hình.
Thầy Bói Mù ngừng gõ gậy, đôi mắt trắng dã của ông từ từ ngẩng lên, như đang nhìn xuyên qua Tạ Trần, nhìn thẳng vào linh hồn y. Giọng ông khàn khàn, như tiếng lá khô xào xạc trong gió, nhưng lại mang một sự sâu sắc đáng kinh ngạc. "Thiên cơ khó dò... nhưng ta thấy một dòng sông cuộn chảy, có hai con cá lớn đang tranh giành. Một con đen tối, một con trắng trong... nhưng cả hai đều đói khát. Và ở giữa, có một viên đá... không màu, nhưng lại định đoạt dòng chảy." Ông lão dừng lại, khẽ thở dài, như thể đã nhìn thấy quá nhiều điều mà người phàm không thể hiểu. Lời nói của ông mơ hồ, nhưng lại mang hàm ý rõ ràng về Ma Vực, Thiên Đạo, và Tạ Trần. Đó không phải là một lời tiên tri ngẫu nhiên, mà là một lời thăm dò tinh vi, một kênh truyền tải thông điệp từ một thế lực nào đó.
Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy thâm ý. Y biết, đây chính là "ánh mắt" mà y đang chờ đợi. Y không đáp trực tiếp vào lời tiên tri, mà lại đặt ra một câu hỏi khác, như một lời đáp trả đầy thách thức. Y đưa tay ra, đặt một đồng tiền nhỏ vào lòng bàn tay gầy guộc của ông lão. "Vậy theo ông, viên đá ấy nên trôi theo dòng nào? Hay nó sẽ tự tạo ra một dòng chảy mới?"
Đúng lúc đó, ánh mắt Tạ Trần lướt qua một bóng người đứng khuất trong đám đông ồn ào. Một Hắc Y Nhân. Toàn thân y phục đen tuyền, che mặt kín mít, đứng im lìm như một cái bóng, nhưng ánh mắt xuyên qua lớp vải đen lại lạnh lẽo và vô cảm một cách bất thường, dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Đó không phải là ánh mắt tò mò của người phàm, mà là ánh mắt dò xét, phân tích của một kẻ được huấn luyện để quan sát.
Hắc Y Nhân trong thâm tâm đã ghi nhớ từng lời Tạ Trần nói. *'Lời nói của kẻ dị số này... hắn dám nghi vấn Thiên Đạo! Hắn đang thách thức quy tắc. Phải báo cáo lại!'*
Tạ Trần không hề tỏ ra ngạc nhiên. Y cố tình làm rơi đồng tiền xu vừa đặt vào tay Thầy Bói Mù xuống đất, ngay cạnh chân của Hắc Y Nhân. Đồng tiền kim loại nhỏ bé lăn lóc trên nền đá xù xì, phát ra một tiếng "leng keng" rất khẽ, nhưng lại đủ để thu hút sự chú ý. Hắc Y Nhân, theo bản năng của một kẻ được huấn luyện, vô thức cúi xuống nhặt đồng tiền, động tác nhanh nhẹn và chính xác đến kinh ngạc, khác hẳn với sự chậm chạp của một người phàm bình thường.
Chính khoảnh khắc đó, chiếc Nhân Quả Luân Bàn, một chiếc la bàn cũ kỹ được Tạ Trần giấu trong tay áo, khẽ rung động. Kim la bàn bằng đồng, vốn dĩ chỉ về phía Bắc, giờ đây lại chao đảo, rồi từ từ chuyển hướng, chỉ thẳng về phía Hắc Y Nhân. Một luồng khí tức vô hình, lạnh lẽo và thuần khiết, khác hẳn với ma khí hay linh khí, bỗng tỏa ra từ kẻ đó. Nó giống như thứ áp lực mà Lăng Nguyệt vừa cảm nhận, nhưng rõ ràng hơn, tập trung hơn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn đang đứng cạnh Tạ Trần, cũng cảm nhận được sự bất thường. Nàng khẽ nheo mắt, ánh mắt sắc bén lướt qua Hắc Y Nhân, rồi nhìn Tạ Trần với vẻ mặt đầy ý vị. Nàng hiểu, đây chính là một trong những "mắt xích" của Thiên Đạo mà Tạ Trần đã nhắc đến. Tiểu Cửu, đôi tai cáo khẽ giật giật, nheo mắt nhìn chằm chằm vào Hắc Y Nhân, đôi môi nhỏ xinh khẽ mấp máy, như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Nàng đã ngửi thấy mùi "chính đạo" mục nát, nhưng lại tinh khiết đến đáng sợ từ kẻ đó.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu không cần nói gì. Y hiểu, Thiên Đạo đang dần lộ diện. Viên đá không màu mà Thầy Bói Mù nói, chính là y. Hai con cá lớn, một đen tối (Ma Vực), một trắng trong (Thiên Đạo), đều đang đói khát, đều muốn nuốt chửng y, hoặc ít nhất là điều khiển y. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không chỉ trên chiến trường đổ máu, mà còn trong màn sương mù của nhân quả, nơi những kẻ vô hình đang thăm dò và phán xét. Y là phàm nhân, và y sẽ dùng trí tuệ của phàm nhân, dùng sự tinh tế của nhân gian, để phá vỡ cái cục diện vô vọng này. Y sẽ không để mình trôi theo bất kỳ dòng chảy nào, mà sẽ tự tạo ra con đường của riêng mình. Ngay cả khi con đường đó đầy chông gai và nguy hiểm gấp bội.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.