Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 274: Ánh Sáng Từ Phế Tích: Kế Sách Hai Mặt

Dưới ánh trăng máu mờ ảo, Thành Vô Song chìm trong một biển khói bụi và tro tàn. Những tiếng than khóc thảm thiết, những lời gọi tên tuyệt vọng, và cả những tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương hòa lẫn vào tiếng gió lạnh buốt, tạo nên một bản bi ca ai oán cho một đêm không ngủ. Từng tảng đá đổ nát, từng bức tường xiêu vẹo đều nhuốm một màu đỏ sẫm của máu, phản chiếu ánh lửa lập lòe từ những tàn tích chưa kịp dập tắt. Mùi khói nồng nặc, mùi máu tanh và mùi chết chóc len lỏi vào từng hơi thở, bóp nghẹt lồng ngực những người may mắn còn sống sót.

Tạ Trần đứng đó, giữa cảnh hoang tàn, thân hình gầy gò của y dường như sắp bị cơn gió lạnh buốt thổi bay đi. Khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một nỗi đau âm ỉ, như thể y đang gánh chịu tất cả bi th��ơng của nhân thế. Y không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe từng tiếng động, từng hơi thở yếu ớt, và từng lời thỉnh cầu được thốt ra từ môi những người phàm nhân đang quỳ rạp dưới chân mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y nhuốm bụi và máu, đứng cạnh Tạ Trần, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây phủ một tầng sương bi ai. Nàng dùng chút linh lực còn sót lại, tạo ra những luồng sáng dịu nhẹ để soi đường, và đôi tay ngọc ngà không ngừng băng bó, cầm máu cho những vết thương ghê rợn trên thân thể phàm nhân. Từng cử chỉ của nàng đều toát lên sự mệt mỏi cùng cực, nhưng ánh mắt phượng sắc bén vẫn kiên định, không hề nao núng. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt không ngừng vểnh lên, đôi mắt hổ phách cảnh giác quét qua từng góc khuất. Nàng dùng khứu giác nhạy bén của loài yêu hồ để dò tìm ma khí còn sót lại, dẫn dắt những người phàm nhân ẩn nấp trong các hốc đá, tàn tích an toàn hơn, tránh xa những nơi ma khí còn nồng đậm.

Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng nay cũng phủ đầy thương tích, nhưng vẻ mặt cương nghị của ông vẫn không chút sợ hãi. Ông cúi đầu trước Tạ Trần, giọng nói khàn đặc vì khói bụi và sự kiệt sức: “Công tử, xin chỉ lối. Dù chết, chúng tôi cũng sẽ không lùi bước!” Lời nói này không chỉ là một lời thỉnh cầu, mà còn là một lời thề son sắt, được thốt ra từ tận đáy lòng của một người phàm nhân đã mất tất cả nhưng vẫn còn giữ lại ý chí sinh tồn. Ông nhìn vào Tạ Trần, nhìn vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, và nhìn vào những người dân đang đổ về quanh y, trong ánh mắt tràn đầy một tia hy vọng mong manh.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y lướt qua những gương mặt phàm nhân đang run rẩy vì sợ hãi, nhưng cũng đang cố gắng kiềm chế để lắng nghe từng lời y nói. “Chúng ta cần một kế hoạch. Không thể để họ tiếp tục tàn phá mà không có sự kháng cự.” Giọng y trầm ấm, nhưng lại mang theo một sức nặng kỳ lạ, như những lời khắc vào đá. “Những vết thương này... không phải chỉ có thuốc men là chữa lành được,” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, ánh mắt u buồn nhìn xuống một đứa trẻ đang ôm chặt người mẹ đã khuất, ��ôi mắt vô hồn không còn giọt lệ. Nàng hiểu rằng, những nỗi đau tinh thần này sẽ còn ám ảnh nhân loại rất lâu, rất lâu nữa.

Tạ Trần không đáp lời Lăng Nguyệt, y quay sang Thủ Lĩnh Dân Quân. “Hãy tập hợp tất cả những thanh niên còn có thể cầm vũ khí, bất kể là gạch đá hay mảnh gỗ. Chúng ta sẽ dùng những con phố hẹp này làm bẫy, những bức tường đổ nát làm chướng ngại. Phụ nữ, trẻ em và người già sẽ được sơ tán theo những đường hầm, những nơi ít bị tổn hại nhất. Tiểu Cửu sẽ dẫn đường cho họ. Những người bị thương nặng, hãy tập trung vào khu vực có Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng sẽ dùng linh lực để bảo vệ và chữa trị tạm thời.” Y ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì sự sống còn của chính mình, vì những người thân yêu của chúng ta. Đây là trận chiến của phàm nhân, không phải của tiên nhân.”

Thủ Lĩnh Dân Quân siết chặt nắm đấm, gật đầu mạnh mẽ. “Tuân lệnh, công tử!” Ông lập tức xoay người, bắt đầu ra lệnh cho những người còn lại. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xô đẩy gạch đá, tiếng gọi nhau trong bóng tối, tất cả đều trở nên gấp gáp, có trật tự hơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù linh lực đã cạn kiệt, vẫn tiếp tục công việc của mình. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng của những người phàm nhân, nhưng cũng thấy được ngọn lửa hy vọng đang bùng cháy trong mắt họ. Đó là ngọn lửa mà Tạ Trần đã thắp lên. Nàng tự hỏi, liệu đây có phải là con đường mà nàng nên đi, con đường không còn "chấp niệm thành tiên", mà là "sống một đời bình thường" cùng nhân gian? Nàng chợt nhận ra, cảm giác này, cảm giác được che chở, được bảo vệ những thứ mong manh, lại chân thật và ấm áp hơn bất kỳ cảm giác siêu thoát nào mà nàng từng khao khát khi còn tu luyện.

Tạ Trần không chỉ là một thư sinh gầy gò, y là một kiến trúc sư của sự sống còn, một nhà chiến lược đang gánh vác cả một thế giới trên đôi vai yếu ớt. Y nhìn những người phàm nhân hối hả thực hiện mệnh lệnh của mình, trong lòng không khỏi cảm thấy một nỗi bi ai khó tả. Tu sĩ thì thờ ơ, Thiên Đạo thì suy yếu, cuối cùng, gánh nặng lại đè lên vai những phàm nhân yếu ớt nhất. Nhưng cũng chính từ những phàm nhân này, y nhìn thấy sức mạnh của ý chí sinh tồn, của sự đoàn kết mà ngay cả Ma Chủ Cửu U cũng không thể hiểu được. Cái "nhân quả" này, thật sự quá nặng nề.

***

Bình minh đến, mang theo một màu ảm đạm bao trùm Thành Vô Song. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua làn khói bụi còn vương vấn, nhuộm cả bầu trời một màu xám xịt. Từ một phế tích cao nhất còn sót lại, nơi từng là ngọn tháp canh hùng vĩ của thành trì, Tạ Trần đứng đó, phóng tầm mắt ra xa. Cả Thành Vô Song giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang, những bức tường vỡ vụn, những mái nhà sập đổ, và những con đường chìm trong tro tàn. Tiếng than khóc đã dần dịu đi, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở, mang theo mùi của tang thương và hủy diệt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh y, bạch y của nàng đã đổi thành một bộ y phục giản dị hơn, màu xanh tro, để dễ dàng hòa mình vào cảnh vật mà không quá nổi bật. Nàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sự biến động của linh khí. Bỗng nhiên, đôi lông mày thanh tú của nàng khẽ cau lại. Một cảm giác lạnh lẽo, thuần túy, không hề giống ma khí, nhưng lại khiến nàng rợn người, xuyên qua lớp phòng ngự linh lực của nàng. Đó là một áp lực vô hình, một cái nhìn sắc lạnh từ hư không, như thể có một đôi mắt khổng lồ đang dõi theo từng hành động của họ, soi xét mọi ngóc ngách của tâm hồn.

“Tạ Trần,” Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút run rẩy hiếm thấy, “ta cảm thấy... có thứ gì đó đang nhìn xuống. Một áp lực rất lớn, không phải từ Ma Vực. Nó... nó thuần túy hơn, và lạnh lẽo hơn bất cứ ma khí nào ta từng cảm nhận.” Nàng mở mắt, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ hoang mang. Là một tiên tử từng đứng trên đỉnh cao của tu luyện, nàng đã quen với việc cảm nhận các loại năng lượng, nhưng thứ này lại hoàn toàn khác biệt. Nó không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một sự tồn tại siêu việt, vô định hình, nhưng lại khiến nàng cảm thấy bị đe dọa sâu sắc.

Tiểu Cửu, đang ngồi trên vai Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt của nàng bỗng nhiên vểnh thẳng lên, run rẩy nhẹ. Nàng khẽ rên rỉ, một tiếng kêu nhỏ yếu ớt, như một con thú nhỏ đang bị uy hiếp. Toàn thân nàng co rúm lại, chiếc đuôi lông mềm mại cụp xuống, giấu sau lưng Tạ Trần. “Chủ nhân... có cảm giác như... bị một con mắt khổng lồ nhìn chằm chằm... Rất khó chịu. Khó chịu hơn cả khi ma khí vây quanh...” Nàng vùi đầu vào cổ Tạ Trần, cố gắng tìm kiếm sự an toàn.

Tạ Trần nhắm mắt lại. Trong sâu thẳm ý thức, Nhân Quả Chi Nhãn của y vận chuyển. Y không tu luyện linh lực, không cảm nhận được những dao động năng lượng như Lăng Nguyệt hay Tiểu Cửu, nhưng y có thể nhìn thấy sợi dây nhân quả, nhìn thấy những mối liên hệ vô hình giữa vạn vật. Ngay khi Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu cảm nhận được áp lực, Tạ Trần đã biết điều gì đang xảy ra. Y nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả dày đặc đang siết chặt lấy mình, những sợi chỉ vốn đã lờ mờ nay trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như những con mắt vô hình đang tập trung vào y. Y cảm nhận được cái "vô thường" đang dồn dập, cảm nhận được sự "chấp niệm" của một thế lực cổ xưa đang hướng về mình.

“Thiên Đạo,” Tạ Trần khẽ khàng mở mắt, giọng nói trầm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sự cảnh giác cao độ. “Nó đã chú ý đến chúng ta rồi.” Y không dùng từ "ta" hay "ngươi", mà là "chúng ta", bởi y biết, cái nhìn này không chỉ dành cho y, mà còn dành cho bất cứ ai dám đứng về phía y, dám phá vỡ cái "phá cục" mà y đang kiến tạo. Cái "nhân quả" của y giờ đây đã trở thành một điểm neo quá lớn, đủ để thu hút sự chú ý của chính Thiên Đạo đang suy yếu. Y là một phàm nhân, nhưng lại đang làm những việc mà ngay cả các tiên môn cũng không dám làm, và điều đó khiến y trở thành một "biến số" mà Thiên Đạo không thể dung thứ. Cái cảm giác bị giám sát này, nó không phải là sự tức giận, mà là một sự lạnh lùng, vô cảm, như một cỗ máy đang theo dõi một dị vật nằm ngoài quy tắc của nó. Thiên Đạo không có cảm xúc, nhưng nó có ý chí bảo vệ sự tồn tại của chính mình, và Tạ Trần đang đe dọa sự tồn tại đó.

Lăng Nguyệt Tiên Tử rùng mình. "Thiên Đạo?" Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ cảm nhận được sự tồn tại của Thiên Đạo một cách rõ ràng như vậy, chứ đừng nói đến việc bị nó "nhìn chằm chằm". Trong lý tưởng tu tiên của nàng, Thiên Đạo là tối cao, là bất biến, là lẽ tự nhiên. Nhưng giờ đây, nó lại giống như một kẻ săn mồi vô hình, đang rình rập. Nàng bắt đầu hiểu sâu sắc hơn về cái "nghịch lý" mà Tạ Trần từng nói: tu hành càng cao, càng dễ "mất người", và có lẽ, Thiên Đạo cũng không phải là ngoại lệ.

***

Trưa cùng ngày, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua những đám mây xám xịt, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo, không đủ xua đi vẻ ảm đạm của Thành Vô Song. Trong một căn hầm tối tăm, ẩm ướt, nơi từng là kho dự trữ lương thực của thành, giờ đây đã trở thành nơi họp kín của Tạ Trần và các đồng minh. Một ngọn nến sáp cháy leo lét trên một chiếc bàn đá đổ nát, hắt những cái bóng chập chờn lên bức tường đất. Mùi đất ẩm và mùi sáp nến hòa lẫn vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, căng thẳng. Bên ngoài, tiếng thì thầm của những người dân đang cố gắng sắp xếp lại cuộc sống, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người lính dân quân tuần tra, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực trong căn hầm.

Tạ Trần ngồi đối diện với Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tiểu Cửu cuộn tròn ngủ gật trên đùi y, đôi tai vẫn không ngừng vểnh lên theo bản năng. Thủ Lĩnh Dân Quân đứng nghiêm trang một bên, ánh mắt kiên định nhìn vào Tạ Trần, chờ đợi.

“Chúng ta không chỉ đối phó với Ma Chủ,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang rõ trong không gian chật hẹp. “Thiên Đạo cũng đang theo dõi. Mọi hành động của chúng ta đều có thể bị nó coi là ‘nghịch thiên’.” Y dừng lại, nhìn vào từng người. “Mục tiêu của chúng ta là cứu vãn nhân gian khỏi Ma Vực, nhưng đồng thời, chúng ta cũng phải né tránh sự chú ý ngày càng tăng từ Thiên Đạo. Nó sẽ không ngần ngại xóa bỏ bất kỳ ‘biến số’ nào có thể đe dọa sự tồn tại của nó, dù biến số đó có ý định tốt đẹp đến đâu.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử cau mày sâu sắc. Nàng đã cảm nhận được điều đó, và giờ đây, lời nói của Tạ Trần càng khẳng định sự thật tàn khốc. “Vậy chúng ta phải làm gì? Vừa đánh Ma Vực, vừa phải tránh ánh mắt của Thiên Đạo... Điều đó gần như không thể.” Nàng đã quen với việc chiến đấu một cách công khai, đường hoàng, dùng sức mạnh tuyệt đối để áp chế đối thủ. Nhưng giờ đây, Tạ Trần lại nói về một cuộc chiến thầm lặng, một cuộc đấu trí với hai kẻ thù cùng lúc, một hữu hình, một vô hình. Cái "vô thường" này, nó thật sự quá sức chịu đựng.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Chính vì khó, nên chúng ta cần phải dùng trí. Kế hoạch của chúng ta phải như một con rắn ẩn mình trong bụi cỏ: tấn công nhanh gọn, rồi biến mất không dấu vết.” Y đưa ngón tay gầy gò chỉ vào bản đồ sơ sài vẽ trên nền đất bằng một mảnh than củi. “Ma Vực sẽ tiếp tục tấn công. Chúng ta không có đủ sức mạnh để trực diện đối đầu với Hắc Ma Sứ và quân đoàn của hắn. Vì vậy, chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách thông thường.”

Y giải thích chi tiết kế hoạch của mình. “Chúng ta sẽ không cố thủ một chỗ. Thay vào đó, chúng ta sẽ chia nhỏ các nhóm, dùng địa hình Thành Vô Song bị phá hủy để tạo ra các bẫy rập, các điểm phục kích. Đánh và chạy, gây hoang mang cho địch, nhưng tuyệt đối không sa vào một cuộc chiến tiêu hao. Khi Ma Vực truy đuổi, chúng ta sẽ dẫn dụ chúng vào những khu vực đã được chuẩn bị sẵn, nơi Tiểu Cửu có thể dùng ma khí còn sót lại để che giấu dấu vết, tạo ra ảo ảnh, hoặc thậm chí là làm suy yếu chúng.”

Tiểu Cửu, vừa nghe đến tên mình, liền ngẩng đầu dậy, đôi mắt hổ phách sáng quắc. “Chủ nhân, ma khí còn sót lại từ trận chiến này rất nhiều, lại hỗn loạn. Hồ ly ta có thể lợi dụng điều đó để che mắt ma vật, thậm chí là làm chúng mất phương hướng. Nhưng... làm sao để che mắt Thiên Đạo?” Nàng vẫn còn nhớ cảm giác bị “con mắt khổng lồ” kia nhìn chằm chằm, một cảm giác khó chịu hơn bất kỳ ma khí nào nàng từng gặp.

Tạ Trần nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt y mang một tia ấm áp hiếm thấy. “Đó là phần khó nhất. Thiên Đạo không quan tâm đến ma khí hay linh khí. Nó quan tâm đến ‘nhân quả’, đến ‘biến số’. Bất kỳ hành động nào tạo ra ‘nhân quả’ quá lớn, thay đổi quá nhiều số phận, đều sẽ thu hút sự chú ý của nó.” Y quay sang Lăng Nguyệt. “Lăng Nguyệt Tiên Tử, kiến thức về trận pháp và linh lực của nàng sẽ rất quan trọng. Chúng ta cần tìm cách tạo ra những ‘điểm mù’ về nhân quả, những vùng không gian mà hành động của chúng ta không dễ dàng bị Thiên Đạo ‘đọc’ được. Hoặc ít nhất, là làm chậm lại quá trình đó.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm. Trong lý thuyết tu luyện, có những trận pháp có thể che giấu khí tức, linh lực, nhưng che giấu “nhân quả” thì lại là một khái niệm hoàn toàn mới, thậm chí là “cấm kỵ”. “Ta sẽ thử nghiên cứu các cổ trận pháp. Có thể có một số trận pháp cổ xưa, không chỉ che giấu linh lực mà còn có thể làm mờ đi ‘nhân quả’ của một cá thể hoặc một khu vực nhất định. Nhưng điều đó rất khó, và đòi hỏi linh lực cực lớn.” Nàng hiểu rằng, đây là một thách thức lớn hơn bất kỳ cuộc chiến nào nàng từng trải qua. Đó là cuộc chiến không chỉ với kẻ thù hữu hình, mà còn với ý chí của trời đất.

Thủ Lĩnh Dân Quân siết chặt tay, vẻ mặt đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ làm theo mọi chỉ thị của công tử. Dù không hiểu hết, nhưng chúng tôi tin tưởng công tử. Chỉ cần cho chúng tôi một tia hy vọng, chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng. Nhưng làm sao để che mắt Thiên Đạo?” Ông không hiểu khái niệm trừu tượng về "nhân quả" hay "điểm mù", nhưng ông hiểu rằng có một thứ quyền năng lớn hơn cả Ma Vực đang theo dõi họ, và họ cần phải tìm cách né tránh nó.

Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt y quét qua khuôn mặt của từng người. “Chúng ta sẽ không ‘che mắt’ hoàn toàn, mà là ‘ngụy trang’. Chúng ta sẽ dùng chính Ma Vực làm lá chắn. Hãy để Thiên Đạo nghĩ rằng đây chỉ là một cuộc chiến hỗn loạn giữa ma vật và phàm nhân, một phần của sự suy yếu tất yếu mà nó đang trải qua. Chúng ta sẽ hành động trong bóng tối, trong sự hỗn loạn, và không để lộ ra một ‘điểm neo’ quá rõ ràng.”

Y biết, kế hoạch này đầy rủi ro. Mỗi bước đi đều như đang đi trên lưỡi dao. Một mặt, y phải dẫn dắt phàm nhân chống lại Ma Vực tàn bạo; mặt khác, y phải che giấu hành tung khỏi Thiên Đạo vô cảm. Cả hai đều là những thế lực hùng mạnh, có thể nghiền nát y và nhân gian bất cứ lúc nào. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa kiên định, một ý chí sắt đá. Y là một phàm nhân, và y sẽ dùng trí tuệ của phàm nhân, dùng sự đoàn kết của phàm nhân, để phá vỡ cái cục diện vô vọng này. Cái "nhân quả" của y đã quá sâu đậm, và y không thể thoái lui. Y phải tìm kiếm những phương pháp và đồng minh không chính thống, không bị ràng buộc bởi các tông môn hay Thiên Đạo, để tạo ra một con đường sống cho nhân gian. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu. Ngay giữa biển lửa và máu, một chiến lược mới đang được hình thành, và những người phàm nhân, dưới sự dẫn dắt của một thư sinh không tu hành, sẽ đứng lên chống lại số phận bi thảm của mình, không chỉ chống lại Ma Vực, mà còn chống lại cái nhìn vô cảm của Thiên Đạo.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free