Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 281: Kế Hoạch Chia Rẽ: Lời Nguyền Từ Nội Tâm

Rừng Thanh Phong, dưới vòm cây cổ thụ rậm rạp, ánh dương ban trưa chỉ lọt qua thành từng vệt sáng loang lổ, vẽ nên những họa tiết kỳ ảo trên nền đất ẩm. Không khí vẫn trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất mới, mùi lá cây mục và hương hoa dại thoang thoảng từ những khóm cúc trắng ven suối. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, cùng tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản hòa tấu yên bình, dường như tách biệt khỏi những hỗn loạn mà thế giới bên ngoài đang phải đối mặt. Thế nhưng, trong sự yên bình giả tạo ấy, ba lữ khách đang cẩn trọng di chuyển lại cảm nhận được một sự bồn chồn, một luồng khí tức bất an đang len lỏi.

Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của y quét qua từng tảng đá phủ rêu, từng vệt đường mòn nhỏ. Y không nhìn bằng thị giác đơn thuần, mà bằng một thứ khả năng thấu thị "nhân quả", cảm nhận những sợi dây vô hình đang giăng mắc, xoắn xuýt trong không gian. Linh khí nơi đây vẫn còn, nhưng dường như đã mang theo một tạp chất vô hình, một sự nặng nề không tên. Lăng Nguyệt Tiên Tử bước theo sau, bạch y khẽ lay động, mỗi bước đi nhẹ nhàng như đạp mây. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sâu trong đôi mắt phượng đã hiện lên một sự hoài nghi khó che giấu. Nàng cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận dòng chảy của Thiên Đạo, nhưng thứ nàng nhận được chỉ là những tín hiệu đứt quãng, yếu ớt, như một khúc ca đang dần tắt lịm. Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy theo từng bước chân, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

"Không khí có vẻ khác lạ," nàng thì thầm, giọng nói mang theo chút cảnh giác. "Không phải yêu khí mạnh mẽ như ở Ma Vực, nhưng lại có gì đó rất... bồn chồn. Như có hàng ngàn linh hồn nhỏ bé đang lạc lối, đang s��� hãi." Nàng lắc đầu, đôi mắt hổ phách nhìn quanh, cố gắng xác định nguồn gốc của sự bất an. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta có thể cảm nhận được những rung động này."

Lăng Nguyệt khẽ cau mày, hướng tầm mắt về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn sương mờ. "Nhân gian đang dần mất đi sự yên bình. Chẳng lẽ Thiên Đạo thật sự đã không còn che chở, hay nó đang mải mê với những toan tính riêng mà bỏ mặc chúng sinh?" Nàng tự hỏi, giọng nói mang theo chút chua chát. Bao năm qua, nàng và các tu sĩ tiên môn khác đã tin tưởng tuyệt đối vào sự công bằng, vào quy tắc mà Thiên Đạo đã đặt ra. Nhưng những gì nàng chứng kiến gần đây, từ sự suy tàn của linh khí cho đến cuộc truy sát nhắm vào Tạ Trần, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin ấy. Cái ý niệm về một Thiên Đạo chí công, vô tư, giờ đây trở nên thật xa vời, thậm chí là một lời nói dối ngụy tạo.

Tạ Trần dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, khẽ vươn tay chạm vào lớp vỏ sần sùi, lạnh lẽo. Y nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương của rừng. "Sự hỗn loạn không phải lúc nào cũng đến từ bạo lực trực diện," y trầm giọng nói, đôi mắt lại mở ra, nhìn về phía Lăng Nguyệt. Ánh mắt y như có thể xuyên thấu qua những lớp vỏ bọc bên ngoài, chạm đến tận sâu thẳm nội tâm nàng. "Bạo lực có thể hủy diệt thân xác, nhưng những hạt giống nghi ngờ, sợ hãi, và lòng tham mới là thứ hủy hoại tâm hồn, phá vỡ niềm tin. Và khi niềm tin đã vỡ vụn, thì dù có bao nhiêu linh khí hay sức mạnh cũng không thể vá víu lại được."

Họ tiếp tục hành trình, từng bước một, cẩn trọng. Trên con đường mòn, họ bắt gặp những dấu hiệu của sự bất ổn đang lan rộng. Một nhóm phàm nhân tuần tra với vẻ mặt căng thẳng, cầm trong tay những vũ khí thô sơ, ánh mắt dò xét mọi ngóc ngách của rừng. Họ xì xào về những vụ tranh chấp đất đai, nguồn nước bất ngờ bùng phát giữa các thôn làng vốn yên bình. Sau đó, họ lại thấy một toán tu sĩ địa phương, trang phục cũ kỹ, dáng vẻ mệt mỏi, đang tìm kiếm điều gì đó trong rừng sâu. Tạ Trần nghe lỏm được những lời bàn tán về việc một số tu sĩ nhỏ lẻ đã biến mất không dấu vết, hay những linh dược quý giá trong động phủ bỗng dưng khô héo, mất hết linh tính.

"Thế cục này đã không còn ổn định," Tạ Trần nói, giọng y đầy suy tư. "Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm bất an. Ma Vực đang nhân cơ hội này để gieo rắc thêm mầm mống hỗn loạn. Nhưng có vẻ như, thủ đoạn của chúng lần này không chỉ đơn thuần là bạo lực." Y lại nhắm mắt, cố gắng nắm bắt những sợi "nhân quả" đang rối ren. "Có một sự tinh vi, một sự khéo léo trong cách chúng khuấy động lòng người. Không phải là tấn công trực diện, mà là từ bên trong, gặm nhấm niềm tin của con người."

Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, lòng nàng dậy sóng. Nàng đã từng chứng kiến những cuộc chiến khốc liệt giữa chính đạo và ma đạo, những trận đồ tràn ngập máu và lửa. Nhưng những gì Tạ Trần nói lại mang một sắc thái đáng sợ hơn nhiều. Một cuộc chiến không có tiếng súng, không có máu đổ, nhưng lại có thể phá hủy tất cả từ tận gốc rễ. Nàng tự hỏi, nếu niềm tin vào Thiên Đạo, vào chính nghĩa bị phá vỡ, liệu thế giới này còn lại điều gì để bám víu? "Nếu Ma Vực đang âm thầm thao túng lòng người, vậy mục đích thực sự của chúng là gì?" nàng hỏi, giọng nói mang theo chút nặng nề.

"Mục đích của Ma Chủ Cửu U không chỉ là phá hủy," Tạ Trần đáp, đôi mắt y vẫn nhìn về phía trước, xuyên qua tán lá rừng. "Hắn muốn tái tạo. Và để tái tạo, hắn phải phá hủy hoàn toàn cấu trúc cũ, bao gồm cả niềm tin của con người vào những gì họ từng tôn thờ. Hắn muốn chứng minh rằng, Thiên Đạo không phải là cứu tinh, mà là một xiềng xích. Rằng 'chính đạo' chỉ là một vỏ bọc mỏng manh che đậy những dục vọng yếu hèn của con người." Y khẽ thở dài. "Đây là một cuộc chiến của tư tưởng, Lăng Nguyệt. Một cuộc chiến mà ở đó, kẻ yếu đuối nhất lại là niềm tin."

Tiểu Cửu rụt rè nép sát vào Tạ Trần hơn. Nàng vốn là yêu quái, bản tính hoang dã, không hiểu nhiều về những triết lý cao siêu. Nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hiểm của những lời Tạ Trần nói. Nó không phải là một mối đe dọa vật chất, mà là một thứ gì đó vô hình, có thể gặm nhấm tâm hồn. "Vậy chúng ta phải làm gì?" nàng hỏi, giọng nói đầy lo lắng. "Làm sao chúng ta có thể chống lại một thứ vô hình như vậy?"

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu Cửu, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh của thế giới đang dần bị xé nát. "Chúng ta phải tìm hiểu. Tìm hiểu về Thiên Đạo, về những bí mật mà nó che giấu, về bản chất thực sự của nó. Chỉ khi hiểu rõ gốc rễ của mọi vấn đề, chúng ta mới có thể tìm ra con đường 'phá cục'." Y lại nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Kiến thức của nàng về tiên môn, về những ghi chép cổ xưa sẽ là chìa khóa. Nơi 'Động Phủ Tán Tu' mà ta nhắc đến, có thể là nơi chứa đựng những mảnh ghép cuối cùng." Nàng gật đầu, sự kiên định trong ánh mắt đã thay thế phần nào vẻ hoài nghi. Nàng biết, con đường này không chỉ là tìm kiếm một bí mật, mà còn là tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, cho lý tưởng mà nàng từng theo đuổi.

Trong khi đó, ở một nơi cách xa Rừng Thanh Phong hàng vạn dặm, nơi ánh sáng không thể chạm tới, nơi sự sống bị bóp nghẹt bởi ma khí nồng đậm, Ma Vực Thâm Uyên chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn vươn lên như những móng vuốt của một con quái vật khổng lồ, những tòa tháp gai nhọn chọc thẳng lên vòm trời u ám, không một tia sáng. Tiếng gầm gừ yếu ớt của ma vật bị xích sâu dưới lòng đất, tiếng gió rít qua các khe đá như những lời nguyền rủa vĩnh cửu, hòa cùng tiếng xương cốt va chạm lạo xạo vọng lại từ những ngóc ngách tối tăm. Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi thối rữa của hàng ngàn sinh linh bị hiến tế, cùng ma khí đặc trưng khiến bất kỳ ai đặt chân đến đây cũng phải rùng mình.

Trong đại điện trung tâm, nơi được xây dựng từ những khối đá hắc ám và xương cốt của các cường giả bị đánh bại, Ma Chủ Cửu U ngự trên một chiếc ngai vàng đơn giản nhưng toát lên vẻ uy quyền tuyệt đối. Thân hình cường tráng, cao lớn của hắn ẩn dưới chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt đỏ rực như máu đang rực cháy. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, càng làm nổi bật sự tà mị nhưng đầy mê hoặc của hắn. Đôi mắt ấy không chứa đựng sự nóng giận hay bạo tàn thường thấy ở ma tộc, mà là một sự khinh miệt sâu sắc, một vẻ tự mãn cố hữu dành cho tất cả những sinh linh yếu ớt khác.

Dưới ngai vàng, Hắc Ma Sứ quỳ phục, thân hình gồ ghề, da dẻ tái nhợt, đôi mắt cũng đỏ rực nhưng mang vẻ trung thành tuyệt đối. Cây trường thương lớn tựa vào vai hắn, tĩnh lặng như một phần cơ thể. "Ma Chủ," giọng hắn khàn đặc, đầy cung kính. "Kế hoạch đã được triển khai. Các hạt giống nghi ngờ và sợ hãi đã được gieo rắc khắp nhân gian."

Ma Chủ Cửu U khẽ nhếch mép, một nụ cười tàn nhẫn và đầy mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt hắn. "Sức mạnh bạo tàn chỉ là vỏ bọc, Hắc Ma Sứ," giọng hắn trầm thấp, vang vọng khắp đại điện, mang theo một thứ quyền năng trấn áp mọi thứ xung quanh. "Thứ ta muốn phá hủy không phải là thân xác, mà là niềm tin. Loài người yếu ớt, luôn bám víu vào những thứ gọi là 'chính đạo', 'Thiên Đạo' để che đậy sự hèn nhát và tham lam của chúng. Ta sẽ cho chúng thấy, những thứ mà chúng tôn thờ, cũng chính là thứ sẽ hủy diệt chúng."

Hắc Ma Sứ cúi đầu sâu hơn. "Kính cẩn tuân lệnh Ma Chủ! Chúng sinh ngu muội sẽ không thể nhìn thấu âm mưu của ngài." Hắn hiểu rõ, Ma Chủ không chỉ muốn thống trị, mà muốn cải tạo thế giới theo lý tưởng của riêng hắn, một lý tưởng mà ở đó, kẻ mạnh sống sót, kẻ yếu bị nghiền nát, không có chỗ cho những thứ tình cảm hay niềm tin hão huyền.

"Ngươi nghĩ xem," Ma Chủ tiếp tục, giọng nói mang theo một sự thích thú bệnh hoạn, "khi niềm tin của chúng vào các tông môn bị phá vỡ, khi chúng thấy các 'tiên nhân' tranh giành, chém giết lẫn nhau vì những lợi ích nhỏ mọn, thì liệu chúng còn có thể tin vào cái gọi là 'chính đạo' nữa không? Khi những kẻ mang danh 'cứu thế' lại là kẻ đẩy chúng vào hỗn loạn, thì liệu chúng còn có thể tin vào cái gọi là 'Thiên Đạo' nữa không?" Hắn cười khẩy, một tiếng cười ghê rợn vang vọng trong không gian u ám. "Chúng sẽ tự hủy diệt mình, vì chúng không biết đâu là chân lý. Chúng sẽ lao vào nhau như những con thú đói, vì lòng tham và sự sợ hãi sẽ che mờ mắt chúng."

Hắc Ma Sứ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực lấp lánh sự tàn bạo. "Vậy kế tiếp, Ma Chủ có cần ta trực tiếp ra tay, khuấy động thêm sóng gió giữa các tông môn?"

"Không vội," Ma Chủ phẩy tay. "Chỉ cần châm ngòi, những ngọn lửa nội bộ sẽ tự bùng cháy dữ dội hơn bất kỳ cuộc tấn công nào từ Ma Vực. Ta đã chuẩn bị những 'bằng chứng' giả mạo, những lời đồn thổi, những mâu thuẫn nhỏ nhặt bị thổi phồng. Ta sẽ khiến chúng tự nghi ngờ lẫn nhau, tự chém giết lẫn nhau. Khi đó, Thiên Đạo sẽ không còn là một thể thống nhất, mà là một mớ bòng bong của những kẻ ích kỷ, tham lam." Hắn nhắm mắt lại, như đang hình dung ra bức tranh đổ nát mà hắn sắp tạo ra. "Ta muốn chúng thấy, cái gọi là 'tiên' và 'phàm' cũng chỉ là những sinh linh yếu ớt, đầy dục vọng. Khi tất cả niềm tin sụp đổ, khi tất cả 'quy tắc' bị phá vỡ, thì đó mới là lúc ta thực sự xuất hiện, mang đến 'trật tự' của riêng ta."

Một luồng ma khí cuồn cuộn bốc lên từ ngai vàng, bao trùm lấy Ma Chủ, khiến hắn trở nên càng thêm bí ẩn và đáng sợ. "Ngươi hãy nhớ," gi��ng hắn vang vọng ra từ trong làn ma khí, "Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình. Nó sẽ không từ thủ đoạn nào. Nhưng sự tuyệt vọng của nó cũng chính là cơ hội của chúng ta. Khi các tông môn suy yếu, khi nhân gian chìm trong hỗn loạn, thì Thiên Đạo sẽ càng yếu ớt hơn bao giờ hết, và đó là lúc ta có thể thực sự 'phá cục' của nó. Hãy tiếp tục gieo rắc sự hỗn loạn, và chờ đợi thời cơ chín muồi."

Hắc Ma Sứ cung kính cúi đầu. "Rõ, Ma Chủ." Hắn đứng dậy, thân ảnh to lớn hòa vào bóng tối của đại điện, mang theo mệnh lệnh của Ma Chủ, sẵn sàng thực thi âm mưu thâm độc, biến nhân gian thành một chiến trường nội bộ, một ván cờ mà Ma Chủ Cửu U là người duy nhất nắm giữ. Cái "chấp niệm" của hắn không chỉ là hủy diệt, mà là tái tạo một trật tự mới, một thế giới mới trên đống đổ nát của niềm tin cũ.

Màn đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo ánh đèn lồng rực rỡ và tiếng nhạc du dương từ các quán trọ. Khách Điếm Lạc Thần, một trong những nơi sang trọng bậc nhất, toát lên vẻ l��ng lẫy và yên bình. Mùi hương liệu cao cấp hòa quyện với mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thư thái, ấm cúng. Trong một gian phòng riêng được bài trí tinh tế, Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Tiểu Cửu đang ngồi quanh một chiếc bàn trà nhỏ, thưởng thức những món điểm tâm nhẹ nhàng. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các gian phòng khác vọng lại, cùng tiếng đàn tranh xa xa tạo nên một bản nhạc nền dịu êm.

Họ vừa trải qua một ngày dài tìm kiếm thông tin về Động Phủ Tán Tu, nhưng những gì thu được chỉ là những mảnh ghép rời rạc, những truyền thuyết mơ hồ. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt y lướt qua những trang sách cổ mà y mang theo, tìm kiếm những manh mối ẩn giấu. Lăng Nguyệt Tiên Tử thì có vẻ trầm tư hơn. Nàng nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng bạc soi chiếu xuống những mái nhà ngói lưu ly của Thành Vô Song, lòng nàng không ngừng suy nghĩ về những lời Tạ Trần đã nói. Niềm tin vào Thiên Đạo, vào "chính đạo" đã được gieo cấy trong nàng từ khi còn là một thiếu nữ non nớt bước chân vào Thái Huyền Tông, giờ đây đang dần lung lay dữ dội.

Bất chợt, cánh cửa phòng bật mở. Một Sứ Giả Tiên Môn, dáng người cao ráo, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, mặc áo bào tiên môn quen thuộc, hớt hải xông vào. Hắn thở dốc, vẻ mặt căng thẳng hiếm thấy. "Tiên tử! Tin tức khẩn cấp!" giọng hắn gấp gáp, phá vỡ sự yên tĩnh của gian phòng. "Tông Thiên Vân và Tông Thần Quang... họ đã giao chiến! Bằng chứng cho thấy Thiên Vân lén lút tấn công, cướp linh mạch của Thần Quang Tông, nhưng có gì đó rất bất thường!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử như bị sét đánh ngang tai. Nàng đứng phắt dậy, đôi tay nắm chặt đến trắng bệch. Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng khẽ rung lên bần bật, không còn tỏa ra hơi ấm dịu dàng mà là một sự lạnh lẽo khó tả, phản chiếu sự chấn động trong lòng nàng. "Không thể nào..." nàng thốt lên, giọng nói run rẩy, đầy vẻ không tin. "Thiên Vân Tông luôn giữ mình trung lập, đạo phong nghiêm cẩn, sao có thể làm ra chuyện này? Lại còn là cướp linh mạch... Chẳng lẽ... 'chính đạo' nay chỉ còn là một lớp vỏ bọc mong manh?"

Tạ Trần đ��t cuốn sách xuống, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, sâu thẳm và thấu triệt. "Sự hủy diệt không phải lúc nào cũng đến từ bên ngoài, Lăng Nguyệt," y nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Niềm tin, một khi đã rạn nứt, còn đáng sợ hơn vạn lần binh đao."

Tiểu Cửu, ngồi bên cạnh, cảnh giác nhìn Sứ Giả Tiên Môn. Nàng có thể cảm nhận được sự hoang mang và tuyệt vọng ẩn sâu trong lời nói của hắn. Dù là yêu tộc, nàng cũng hiểu rằng sự chia rẽ nội bộ là điều đáng sợ nhất.

"Sứ Giả, nói rõ hơn," Lăng Nguyệt cố gắng trấn tĩnh, giọng nàng vẫn còn run rẩy. "Chuyện này xảy ra như thế nào? Bằng chứng là gì?" Nàng không muốn tin, nhưng những lời nói của Tạ Trần cứ vang vọng trong đầu nàng, ám ảnh nàng.

"Bằng chứng... là một lá thư tay của Tông chủ Thiên Vân, cùng với ấn tín của tông môn, ra lệnh cho các đệ tử tấn công lén lút Thần Quang Tông vào đêm qua," Sứ Giả Tiên Môn đáp, vẻ mặt vẫn đầy hoang mang. "Và một số đệ tử Thần Quang Tông cũng khai rằng đã nhìn thấy các trưởng lão Thiên Vân Tông xuất hiện tại hiện trường. Nhưng... ngay sau đó, Tông chủ Thiên Vân lại phản bác, nói rằng đó là sự vu khống, và chính Thần Quang Tông đã dàn dựng để chiếm đoạt địa bàn của họ. Bây giờ, hai tông môn đã lao vào cuộc chiến đẫm máu, không ai chịu nhường ai!"

Lăng Nguyệt nhắm mắt lại, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nàng biết rõ Tông Thiên Vân và Tông Thần Quang. Họ là hai tông môn nhỏ, nhưng có địa vị vững chắc trong hệ thống chính đạo, luôn tuân thủ quy tắc và giữ gìn đạo phong. Việc họ bất ngờ giao chiến vì một lý do mờ ám như vậy là điều không tưởng. "Đây là một cái bẫy," nàng thốt lên, đôi mắt mở ra, ánh lên vẻ đau đớn. "Một âm mưu nhằm chia rẽ chúng ta từ bên trong. Ma Vực... Ma Chủ Cửu U!"

Tạ Trần khẽ gật đầu. "Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy thân xác, mà còn muốn phá hủy niềm tin. Hắn muốn chứng minh rằng, cái gọi là 'chính đạo' cũng chỉ là một lũ phàm phu tục tử, đầy lòng tham và dục vọng, sẵn sàng chém giết lẫn nhau vì những lợi ích nhỏ mọn." Y đứng dậy, bước đến bên Lăng Nguyệt, đặt tay lên vai nàng một cách nhẹ nhàng. "Niềm tin vào các tông môn, vào những quy tắc mà Thiên Đạo đặt ra, đang bị gặm nhấm từ bên trong. Đây chính là cách Ma Chủ Cửu U 'phá cục', không phải bằng sức mạnh mà bằng sự nghi ngờ."

Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng đầy sự tuyệt vọng. Nàng đã từng tự hào về sự đoàn kết của các tông môn, về lý tưởng bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, những gì nàng thấy chỉ là sự thối nát, sự yếu đuối, sự dễ dàng bị thao túng. Cái nhìn của nàng về thế giới, về Thiên Đạo, về chính bản thân mình, đang sụp đổ. "Nếu ngay cả các tông môn cũng có thể bị chia rẽ dễ dàng đến vậy, thì Thiên Đạo... Thiên Đạo còn có ý nghĩa gì nữa?" Nàng thì thầm, giọng nói như tan vào không khí. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng giờ đây hoàn toàn lạnh lẽo, như một mảnh băng sắp tan chảy.

Tạ Trần siết nhẹ vai nàng. "Niềm tin không nên đặt vào bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào, Lăng Nguyệt. Niềm tin phải xuất phát từ chính nội tâm mỗi người, từ những giá trị mà chúng ta muốn bảo vệ. Thiên Đạo chỉ là một quy t��c, một hệ thống. Nhưng nhân tính, đó mới là thứ vĩnh cửu." Y quay sang Sứ Giả Tiên Môn. "Hãy truyền tin cho các tông môn khác. Kẻ đứng đằng sau không phải là Tông Thiên Vân hay Tông Thần Quang, mà là một âm mưu lớn hơn. Hãy cảnh báo họ đừng rơi vào cái bẫy của sự nghi ngờ."

Sứ Giả Tiên Môn nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Lăng Nguyệt. Hắn không hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng hắn cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. "Vâng, Tạ công tử, Tiên tử!" hắn đáp, rồi vội vã rời đi, mang theo hy vọng mỏng manh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không. Trái tim nàng đau nhói, không phải vì sự mất mát của chiến tranh, mà vì sự đổ vỡ của một lý tưởng. Nàng đã từng là một tiên tử cao ngạo, tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo và chính nghĩa. Nhưng giờ đây, nàng thấy tất cả chỉ là một trò đùa, một vỏ bọc mỏng manh. Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo đang dần tan biến, thay vào đó là một sự hoài nghi sâu sắc, một lỗ hổng lớn trong tâm hồn. Cái giá của quyền năng, của s�� bất tử, liệu có đáng để đánh đổi bằng sự đánh mất bản chất con người, bằng sự mù quáng trước những mưu mô hiểm độc? Có lẽ, Tạ Trần đã đúng. Con đường "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính, mới là con đường chân chính.

"Chúng ta phải nhanh chóng đến Động Phủ Tán Tu," Tạ Trần nói, giọng y kiên định. "Trước khi niềm tin cuối cùng của nhân gian bị phá hủy hoàn toàn. Trước khi Ma Chủ Cửu U đạt được mục đích của hắn." Y biết rằng, kế hoạch chia rẽ các tông môn của Ma Chủ Cửu U sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng hơn, đẩy các tông môn đến bờ vực sụp đổ và tạo cơ hội cho hắn thực hiện mục đích sâu xa hơn. Sự nghi ngờ của Lăng Nguyệt Tiên Tử là một bước ngoặt quan trọng, báo hiệu nàng sẽ dần hoàn toàn rời bỏ lý tưởng cũ và trở thành một đồng minh kiên định, đáng tin cậy hơn của Tạ Trần. Nàng có thể giúp anh tiếp cận những bí mật hoặc quyền lực của tiên môn từ một góc nhìn mới, không còn bị ràng buộc bởi những "chấp niệm" cũ. Tạ Trần sẽ phải đối mặt với những thách thức phức tạp hơn, đòi hỏi không chỉ trí tuệ mà còn là khả năng tập hợp và dẫn dắt những người còn sót lại, những người dám nghi ngờ Thiên Đạo và Ma Vực. Và không nghi ngờ gì nữa, Bạch Vô Thường và Thiên Đạo sẽ phản ứng trước sự hỗn loạn này, có thể bằng những biện pháp cực đoan hơn để 'vãn hồi' trật tự, nhưng lại vô tình làm lợi cho Ma Chủ.

Tạ Trần nhìn ra cửa sổ, ánh mắt y xuyên qua màn đêm, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi, và nơi vận mệnh của cả nhân gian đang được định đoạt. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã không còn là giữa tiên và ma, mà là giữa niềm tin và sự nghi ngờ, giữa nhân tính và những chấp niệm mù quáng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free