Nhân gian bất tu tiên - Chương 270: Bóng Đêm Biên Giới: Khúc Ca Hỗn Loạn Của Phàm Trần
Ánh bình minh đầu tiên, vốn dĩ là biểu tượng của hy vọng và sự khởi đầu, giờ đây lại mang theo một sắc thái ảm đạm, như thể cả vạn vật đang rên siết dưới gánh nặng của một lời nguyền cổ xưa. Tạ Trần và Tiểu Cửu đã rời khỏi hang động, bước chân họ dẫn lối về phía nhân gian, nơi mà những lời tiên tri của Tiểu Cửu về "kế hoạch cổ xưa" của Ma Chủ Cửu U đã bắt đầu hiển hiện một cách rõ ràng và tàn nhẫn nhất. Những thị trấn biên giới, từng yên bình trong vòng tay của Thiên Đạo suy yếu, giờ đây trở thành sân khấu cho một vở kịch kinh hoàng, nơi con người tự hủy diệt lẫn nhau mà không cần đến sự hiện diện trực tiếp của ma quỷ.
Tại Thị Trấn An Bình, một nơi v���n nổi tiếng với những cánh đồng lúa mì vàng óng và những con đường lát đá sạch sẽ, giờ đây không khí đã đặc quánh sự lo âu. Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng mái ngói cong cong của những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, nhưng ánh nắng đó không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí mỗi cư dân. Quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi thường ngày nhộn nhịp tiếng cười nói, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên nền đá, và mùi thức ăn thơm lừng từ các quán trọ nhỏ, nay lại trở nên đìu hiu đến lạ. Chỉ lác đác vài nhóm người tụ tập lại, ánh mắt họ không ngừng liếc nhìn xung quanh, như thể một mối hiểm họa vô hình có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Tiếng xì xào bàn tán về những vụ mất tích bí ẩn không ngừng vang lên, hòa lẫn với tiếng gió lùa qua những con hẻm vắng. “Lại có người mất tích nữa rồi, không biết là ma quỷ hay yêu quái hoành hành…,” một người phụ nữ lớn tuổi, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, khẽ thì thầm, bàn tay gầy guộc run rẩy nắm chặt vạt áo. Bên cạnh nàng, một thanh niên vạm vỡ, từng là thợ săn giỏi nhất vùng, nay cũng chỉ biết cúi gằm mặt, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và bất lực. “Mấy hôm trước là lão Trương ở đầu phố, hôm qua là vợ chồng nhà Lý… Chẳng lẽ cái thị trấn này sắp đến hồi kết rồi sao?”
Lời nói của họ như một làn sóng, lan truyền sự hoảng loạn. Mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi chua chát bốc lên từ đám đông, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Từng ánh mắt đều chất chứa một nỗi lo lắng chung, một sự hoang mang sâu sắc khi trật tự và sự an toàn mà họ vốn tin tưởng bỗng chốc tan biến. Họ đã quen với việc sống dưới sự bảo hộ của các tiên môn, của Thiên Đạo, nhưng giờ đây, khi những tai ương ập đến, các tiên nhân vẫn bặt vô âm tín. “Tiên nhân ở đâu sao không thấy đến cứu giúp? Chẳng lẽ Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng ta?”, một giọng nói khác vang lên, chất chứa sự phẫn uất và tuyệt vọng, chạm đúng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của mọi người.
Trong đám đông hỗn loạn ấy, Thị Trưởng Thành, một người đàn ông béo tốt với khuôn mặt phúc hậu nhưng nay đã hằn lên những nếp nhăn lo âu sâu sắc, cố gắng duy trì vẻ điềm tĩnh. Ông ta mặc bộ quan phục sang trọng, nhưng chiếc áo đã nhăn nhúm, và đôi mắt ông ta đỏ ngầu vì thức trắng đêm. Ông ta vung tay, cố gắng thu hút sự chú ý. "Hãy trấn an dân chúng! Phải tìm ra hung thủ càng sớm càng tốt!" Giọng ông ta khàn đi vì mệt mỏi, nhưng lời nói lại thiếu đi sự tự tin cần thiết. Các Thủ Vệ Thành, những người lính vạm vỡ thường ngày cầm giáo đứng nghiêm nghị, giờ đây cũng lộ rõ vẻ sợ hãi và hoang mang. Họ tuần tra khắp các con phố, áo giáp sắt sáng loáng dưới nắng, nhưng bước chân lại nặng nề và ánh mắt liên tục đảo quanh, như thể đang tìm kiếm một bóng ma vô hình mà họ không thể định nghĩa. Họ là những người bảo vệ phàm nhân, nhưng trước một kẻ thù không hình dạng, họ trở nên bất lực. Một vài hộ gia đình đã bắt đầu thu dọn hành lý, gương mặt họ tái nhợt khi cố gắng chạy trốn khỏi thị trấn, bỏ lại sau lưng những ký ức về một An Bình yên bình. Sự di cư tự phát này càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi và sự mất niềm tin của những người ở lại. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà vắng chủ phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi bụi đường và mùi tử khí thoang thoảng, báo hiệu một sự tàn lụi đang đến gần. Cuộc sống bình thường của họ đã bị phá vỡ, và họ không biết liệu có thể tìm lại nó ở bất kỳ đâu trên thế giới này nữa hay không.
***
Trong Khắc Thạch Phường của Thành Vô Song, nơi không khí thường ngày vẫn ngập tràn mùi kim loại, mùi đá và linh lực nhàn nhạt, Tạ Trần đang ngồi lặng lẽ, lắng nghe những mẩu tin tức vụn vặt và đầy hỗn loạn từ các thương nhân và lữ khách vừa trở về từ các vùng biên giới. Khắc Thạch Phường là một tòa nhà gạch đơn giản, nhưng bên trong lại chứa đựng cả một thế giới của những vật phẩm cổ xưa và những bí ẩn bị lãng quên. Tiếng chạm khắc nhẹ nhàng, đều đặn từ người thợ già đang cặm cụi bên khối đá ngọc bích, tiếng mài dũa kim loại vang lên khe khẽ, và tiếng lửa từ lò nung nhỏ cháy liu riu tạo thành một bản nhạc nền kỳ lạ cho bầu không khí căng thẳng đang bao trùm.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, không chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, vẫn giữ phong thái trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm khép hờ, dường như đang lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng cả tâm hồn mình. Làn da anh trắng nhợt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật vẻ thanh tú nhưng đầy suy tư của anh. Bên cạnh anh, Tiểu Cửu ngồi co ro, đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng giật nhẹ theo những tiếng động nhỏ, và chiếc đuôi lông mềm mại của nàng khẽ lay động không ngừng, phản ánh sự lo lắng tột độ trong lòng. Nàng mặc một chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, nhưng vẻ rạng rỡ thường ngày đã bị thay thế bằng sự căng thẳng và một nỗi sợ hãi khó tả. Thỉnh thoảng, nàng lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà gạch, nhưng không thể xua đi cái cảm giác bất an đang len lỏi.
“Những gì ta nói kh��ng sai, Tạ Trần,” Tiểu Cửu khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy, “Ma Chủ đang thực hiện lại kịch bản cũ… Hắn đang gieo rắc sự sợ hãi và mất lòng tin, đúng như kế hoạch từ thời Thượng Cổ mà ta đã kể.” Nàng ôm lấy cánh tay anh, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay mình, một cảm giác đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng của Tạ Trần.
Tạ Trần không đáp lời ngay, anh vẫn nhắm hờ mắt, trong tâm trí, ‘Nhân Quả Luân Bàn’ đang xoay tròn không ngừng, kết nối những mảnh tin tức rời rạc như những hạt bụi trong không gian vô tận. Từ các thương nhân, anh nghe được những câu chuyện kinh hoàng: một ngôi làng bỗng dưng hóa điên, người dân tự tàn sát lẫn nhau chỉ vì những hiểu lầm nhỏ nhặt; một thị trấn khác, toàn bộ đàn ông đột nhiên biến mất không dấu vết, để lại những người phụ nữ và trẻ nhỏ hoảng loạn tột cùng; những lời đồn đại về yêu ma, về những tiếng thì thầm ma quái trong đêm tối, về những linh hồn bị rút cạn sự sống mà không hề có vết thương nào trên thân thể. Mùi kim loại và linh lực trong Khắc Thạch Phư���ng dường như càng làm tăng thêm sự sắc bén cho tâm trí anh, giúp anh phân tích rõ ràng hơn bản chất của những sự kiện này.
Anh từ từ mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như có thể xuyên thấu mọi bức màn. “Không phải những cuộc tấn công trực diện, mà là sự xói mòn từ bên trong. Nỗi sợ hãi và sự ngờ vực… đó mới là thứ hắn muốn.” Giọng anh trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Hắn không cử ma quân đến tàn sát, không phái yêu vật đến phá hoại. Hắn chỉ cần gieo vào lòng người những hạt giống của sự nghi kỵ, của lòng tham, của những chấp niệm đen tối nhất, rồi để chúng tự nảy nở và hủy hoại nhau. Đó là cách làm suy yếu niềm tin của phàm nhân vào Thiên Đạo, vào chính mình, vào những giá trị nhân sinh cốt lõi.”
Đúng lúc đó, một thương nhân già, râu tóc bạc phơ, vừa trở về từ vùng biên giới phía Đông, bước vào Khắc Thạch Phường. Ông ta trông tiều tụy, quần áo dính đầy bụi bặm, ánh mắt hoảng loạn. “Thật đáng sợ, công tử Tạ Trần… thật đáng sợ! Cả làng Tiêu Dao, nơi ta vẫn thường ghé qua, bỗng dưng hóa điên, tự tàn sát lẫn nhau… không một bóng ma nào hiện diện! Ta thề là ta không thấy một con yêu quái nào cả, chỉ là những người dân thường ngày hiền lành bỗng chốc trở nên hung hãn, ánh mắt đỏ ngầu như dã thú. Họ chém giết nhau vì một lời nói vu vơ, vì một món đồ nhỏ… rồi khi máu đổ, họ lại tỉnh táo trở lại, nhìn nhau trong kinh hoàng, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Có người đã tự kết liễu vì không chịu nổi tội lỗi mình gây ra!”
Tiểu Cửu rùng mình, nép sát vào Tạ Trần hơn nữa. Nàng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của thương nhân, và nỗi kinh hoàng trước những gì ông ta đã chứng kiến. Tạ Trần lắng nghe từng lời, đôi mắt anh không ngừng hé mở, ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Anh không vội vàng kết luận, mà để cho những lời kể, những mảnh ghép rời rạc kia tự động kết nối với nhau trong tâm trí anh, tạo thành một bức tranh tổng thể về 'kế hoạch cổ xưa' của Ma Chủ. Mỗi chi tiết nhỏ đều được anh phân tích, từ cách thức gây ra sự hỗn loạn, đến mục tiêu cuối cùng của kẻ đứng sau. Mùi kim loại, mùi đá và linh lực trong phòng như hòa quyện vào tâm trí anh, giúp anh duy trì sự tập trung. “Ma Chủ Cửu U không chỉ tìm kiếm sức mạnh,” Tạ Trần thầm nghĩ, “hắn còn nhắm vào sự sụp đổ niềm tin của phàm nhân. Đây không chỉ là một cuộc chiến của linh lực, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, của cái gọi là nhân tính.” Anh biết rằng các tông môn tu tiên chính thống, với sự cao ngạo và tập trung vào tu vi, có thể sẽ hoàn toàn bỏ qua hoặc không nhận ra bản chất thực sự của các cuộc tấn công này, khiến họ trở nên bị động và mất uy tín trong mắt phàm nhân. Sự tuyệt vọng của phàm nhân sẽ khiến họ dễ dàng ngả về phe Ma Chủ hoặc tìm kiếm những 'cứu cánh' sai lầm khác, một vòng luẩn quẩn của sự hủy diệt. Tạ Trần hiểu rằng mình sẽ phải tìm một con đường độc đáo, không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, để chống lại chiến lược của Ma Chủ, một con đường mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy hay chấp nhận.
***
Đêm đã buông xuống, lạnh lẽo và đầy gió. Tại Dịch Trạm Biên Giới, một tiền đồn kiên cố bằng gỗ, thường ngày là nơi nghỉ chân của lữ khách và là trạm kiểm soát quan trọng của quân đội, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng hỗn loạn đến kinh hoàng. Gió hú rít qua các khe cửa, mang theo tiếng la hét thất thanh, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, và mùi khói tanh nồng của máu và lửa. Đây là một trong những nơi hứng chịu cuộc tấn công 'bí ẩn' một cách rõ ràng và tàn khốc nhất. Không có yêu ma khổng lồ gầm thét, không có tu sĩ ma đạo hiển hiện giữa không trung, chỉ có sự hỗn loạn bùng phát từ chính bên trong.
Từ một ngọn đồi thấp cách dịch trạm không xa, Tạ Trần và Tiểu Cửu đứng từ xa quan sát. Tạ Trần đứng thẳng, thân hình gầy gò của anh dường như càng nổi bật hơn trong màn đêm, nhưng ánh mắt anh kiên định, quét qua từng chi tiết của cảnh tượng kinh hoàng bên dưới. Vẻ mặt anh nặng trĩu, không phải vì sợ hãi, mà vì gánh nặng của sự thấu hiểu. Anh cảm nhận được từng sợi dây nhân quả đang đan xen, rối rắm, dẫn đến thảm kịch này. Bên c��nh anh, Tiểu Cửu nép sát vào, cả người run rẩy, đôi mắt nàng long lanh sợ hãi, phản chiếu ánh lửa lập lòe từ những mái nhà tranh đang bốc cháy. Mùi khói cháy, mùi máu tanh, mùi mồ hôi và mùi bụi bặm hòa quyện vào làn gió lạnh buốt, xộc thẳng vào mũi, tạo nên một cảm giác ghê rợn.
Cảnh tượng trước mắt là một bức tranh sống động về sự sụp đổ của nhân tính. Người dân và lính canh, những người từng sống chung, làm việc cùng nhau, giờ đây bỗng dưng trở nên hung hãn, nghi ngờ lẫn nhau. Những lời thì thầm ma mị, không rõ từ đâu đến, len lỏi vào tâm trí họ, kích động nỗi sợ hãi và dục vọng thấp hèn nhất của con người. Một người lính gác bỗng nhiên vung giáo đâm chết đồng đội chỉ vì một lời buộc tội vô căn cứ. Một người mẹ đang ôm con bỗng chốc buông tay, ánh mắt thất thần nhìn đứa bé thơ dại chạy lạc giữa đám đông hỗn loạn. Ngọn lửa bùng lên từ các mái nhà tranh, cháy rực rỡ, chiếu sáng những khuôn mặt hoảng loạn, giận dữ, và cả những khuôn mặt đầy tội lỗi khi họ nhận ra hành động của mình. Tiếng la hét, ti���ng khóc than hòa lẫn trong tiếng gió hú rít, tạo thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.
“Đây là ‘Huyễn Mộng Chi Thuật’ cấp thấp, kết hợp với Ma Khí,” Tiểu Cửu khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy, “Kích động tâm ma trong lòng người… hắn ta đã bắt đầu rồi.” Nàng không chỉ sợ hãi cảnh tượng, mà còn sợ hãi chính cái bản năng “mất người” tiềm ẩn trong mỗi sinh linh, mà Ma Chủ đang khai thác một cách tàn nhẫn. “Hắn không cần tự mình ra tay, hắn chỉ cần gieo rắc sự hỗn loạn, để phàm nhân tự hủy diệt lẫn nhau. Niềm tin sụp đổ, trật tự tan vỡ, linh hồn mất đi sự thanh tịnh… đó chính là mục tiêu của hắn.”
Tạ Trần gật đầu, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm đã ánh lên một nỗi đau đớn khó tả. Anh nhìn thấy những bóng đen ẩn mình trong màn đêm, những Hắc Y Nhân toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, không lộ diện. Chúng không ra tay trực tiếp, mà chỉ đứng đó, như những bóng ma, thì thầm những lời lẽ ma mị, khuấy động những tăm tối sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người. Chúng là những kẻ thực thi tàn nhẫn của Ma Chủ Cửu U, không cảm xúc, không hối tiếc. “Những sợi dây nhân quả đan xen… sự mất lòng tin đã bắt đầu ăn mòn căn cơ của phàm nhân. Thiên Đạo suy yếu, lòng người cũng lung lay…” Giọng Tạ Trần trầm thấp, mang theo một nỗi bi tráng. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà là một cuộc chiến tranh tâm lý quy mô lớn, nhằm phá hủy niềm tin và nhân tính từ gốc rễ.
Gió lạnh buốt tạt vào mặt Tạ Trần, nhưng anh không hề nao núng. Anh cảm nhận được cảm giác căng thẳng trong không khí, sự run rẩy của Tiểu Cửu bên cạnh, và cảm giác nặng trĩu trong lòng mình. Anh biết rằng Ma Chủ Cửu U không chỉ tìm kiếm sức mạnh mà còn nhắm vào sự sụp đổ niềm tin của phàm nhân, đây là một phần quan trọng trong kế hoạch của hắn. Các tông môn tu tiên chính thống, bị cuốn vào cuộc tranh giành cơ duyên "vá trời" hoặc mù quáng trước những cuộc tấn công trực diện, đang hoàn toàn bỏ qua hoặc không nhận ra bản chất thực sự của các cuộc tấn công này, khiến họ trở nên bị động và mất uy tín. Sự tuyệt vọng của phàm nhân sẽ khiến họ dễ dàng ngả về phe Ma Chủ hoặc tìm kiếm những 'cứu cánh' sai lầm khác, một tương lai đen tối đang chờ đợi. Tạ Trần hiểu rằng, anh sẽ phải tìm một con đường độc đáo, không chỉ dựa vào sức mạnh mà còn vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, để chống lại chiến lược của Ma Chủ, một con đường mà anh, một phàm nhân không tu hành, buộc phải đi.
Cảnh tượng tan hoang của Dịch Trạm Biên Giới là một lời cảnh báo nghiệt ngã. Nó minh chứng cho sự thật rằng kẻ thù mà họ đang đối mặt không phải là một con quái vật hữu hình dễ dàng bị đánh bại, mà là một thế lực vô hình, xảo quyệt, đang gặm nhấm linh hồn của nhân gian. Tạ Trần nhìn ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu rụi hy vọng và sự bình yên. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Một kỷ nguyên đang tàn lụi, và để “phá cục” này, anh không thể chỉ dựa vào sức mạnh của tiên nhân, mà phải dùng trí tuệ để bảo vệ cái “nhân tính” đang dần “mất người” trong mỗi con người. Sợi dây nhân quả đã bắt đầu giăng mắc, và Tạ Tr���n, thư sinh gầy gò, sẽ phải là người gỡ rối chúng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.